MuaHaTuongTu
01-19-2006, 09:06 AM
all,
Tớ mới vừa trở về vn sau 25 năm.
Sau nhiều năm trì hoản thế rồi...ngồi gần 18 tiếng
đồng hồ "ê ẩm cái behind" tớ cũng đã về tới vn,
lúc máy bay đang đáp xuống phi trưỜng Tân Sơn Nhất
nhìn ra cánh cửa sổ nhỏ bé, tớ thấy nhà cửa san sát -
mà hình như nhà lầu nhiều hơn nhà thiết. Trong lòng
vừa mừng vừa hồi hộp.
Qua phi trường dĩ nhiên là thủ tục trình làng đầy đủ
nên ra khỏi phi trưỜngh rất nhanh. Vì đây là lần đầu
về nên trong lúc chờ đợi ngoài phi trưỜng chuyển
tiếp tớ đi hỏi bà con đã vềvn nhiều lần cái vụ thủ
tục nàỵ
Bước ra khỏi phi trưỜng, ấn tưỢng đầu tiên đến
với tớ là khí hậu nóng. Chẳng những nóng mà nó lại
ẩm nửạ Nhìn lại mấy bà chị sau 25 năm xa cách, sao mấy
bả nhỏ xíu mà đen thuÍTay bắt mặt mừng rồi kéo
nhau lên xe về nhấ
Sài gòn sao mà nhiều ngưỜi quá! xe rắn máy Honda nhiều
vô số kể, mọi ngưỜi lái xe bất chấp luật lệ, mà
hình như đâu có luật lệ gì đầu, tớ thấy hình như
chỉ có một luật đó lặcứ sấn đầu tới thiên hạ
sẽ nhường mình thôị Ðèn xanh đèn đỏ cứ chạy buá xuạ
Còn ngưỜi băng qua đưỜng thì cứ giơ tay lên rồi từ
từ bưỚc quạ Nếu có trên hai ngưỜi thì giàn hàng ngang
từ từ lấn đến, xe sẽ tránh mình thôị Cái mạng giao
cho số phận mai rủị
Tớ có chứng kiến vài cảnh đụng xe không chết ngưỜị
Do lái ẩu một số xe Honda lấn sang đưỜng kế bên thì
rầm hai chiếc xe bay ra, và hai ngưỜi lái cũng bay rạ Sao
mà hên quá o có ai nằm luôn tại cho^?. Hai ngưỜi lái xe
chạy lại nói vài câu rồi mạnh ai nấy bỏ đị Công an
đâủ cảnh sát đâủ Có lẽ họ đã lặn lẽ giàn xếp
riêng. Ai về nhà nấy, xe ai hư nấy sửạ Nghe đâu bên vn
mình chưa có bảo hiểm xẹ Mà nếu có chắc cũng chưa có
ai thèm muạ
Ngày nào tớ đi taxi mua quà ở thành phố đều thấy cả
nh xe đụng. Ít nhất là một vụ Mấy bác tài kể lại cái
vụ đụng xe mà họ thấy còn đau lòng hơn. Tớ về chuyến
này thăm nhà, cũng vì ba tớ bị xe đụng vào năm ngoáị
Hên là ba tớ chưa đi thăm ông bấ
Tớ ở vn chỉ có 10 ngày, về thăm cha mẹ hai bên, dự
đám cưỚi chú em, đi chợ mua đồ cho đứa con gái, thăm
các bà mợ, về quê dưới lục tỉnh một ngàỵ Lây quây
là đến ngày ve^`.
Nhớ đến cái vụ về quê thăm nhà xưạ Quê tớ ở lục
tỉnh, sau 6-7 tiếng đi xe thì về đến nơi, cảnh vật
đều thay đổi, người ta hình như càng lúc càng đông.
Mấy chổ khi xưa đồng hoang cỏ cháy, bây giờ đầy ấp
nhà cửạ Cái tỉnh lỵ nhỏ xíu bây giờ cũng khá khang
trang, dĩ nhiên là xe rắn máy Honda đầy dẫỵ Ở tỉnh lỵ
nhỏ thì xe đạp nhiều hơn xe Hondạ
Về đến mái nhà xưa ôi thôi thật đau lòng, cái nhà
nhỏ xíu xìu xiu trong cái hẻm hôi hám bẩn thỉu như cái
ổ chuột. Thế mà có lúc trên 11 ngưỜi đã từng chung
sống trong máy gia đình đầm ấm đô Nhìn lại hoàng cả
nh đó tự dưng tớ chợt rớt nước mắt. Nhưng cũng
cùng lúc đó trong lòng tớ lại nổi lên một niềm vuị
Buồn cho hoàng cảnh và những người còn ở đô Vui cho
mình đã o còn ở đó nửạ NgưỜi chủ nhà bây giờ cũng
là một ngưỜi hàng xóm, nên họ cho tớ vào xem. Tớ ra
phiá sau nhà nhìn ra cái cửa xổ nhỏ xíu mà khi nhỏ tớ
thường hay nhìn ra đó mơ mộng. Cái khung trời cửa sổ
to lớn khi bé đó bây giờ là một cái cửa sổ cỏn con
bị che lấp bở các máy nhà lầu mới mọc lên. Tớ chợt
nghĩ, khi nhỏ mình như con cá trong cái chậu, bầu trời củ
a mình là một cái chậu nhỏ xíu, bây giờ sau 25 năm trở
về mình như con cá đã vưỢt đại dưƠng, bầu trời củA
mình dĩ nhiên to lớn hơn. Cảm xúc buồn vui đang lẩn
lộn trong lòng tO Bước sang nhà kế bên của người
hàng xóm thì cảnh vật cũng như củ, bà bác kế bên nay
đã ngoài 80, các đứa con nhỏ của bả nay đả con con cái
hết rồị Cái thằng hồi nhỏ học chung lớp với tớ bây
giờ cũng có vợ có con và thay thế má nó bán quán ngoài
chợ, trông nó già nua trưỚc tuổị Tớ nhìn nó mà nghĩ
lại mình. Nếu mình o rời khỏi chổ đó chắc giờ đây
mình cũng như nó an phận nuôi vợ nuôi con ở một chổ
xa xôi hẻo lánh nàỵ Tớ lại chợt nghĩ, con cá ở trong
chậu hay con cái vưỢt đại dương, chưa chắc con nào hơn
con nàỏ!!! Ðôi lúc biết nhiều quá lại càng khổ nhiều
hơn!
Hồi xưa đi đâu cũng thấy to lớn xa xôi, bây giờ về
tỉnh thấy cái chi cũng nhỏ xíu, từ nhà tớ bước ra
đầu ngỏ là cái trường trung học, quẹo sang phiả tí là
chợ, đi thêm tí là con sông, đi có một chút là hết
cái tỉnh.
Ở thành phố tớ có đi chợ Bến Thành, Chợ An Ðông,
Chợ Thuận Kiềụ nhưng các cảnh buôn bán đó tớ cảm
thấy xa lạ Trong chợ Bến Thành tuy có bảo vệ như tớ
và bà xả bị bọn nhóc móc túi dí, vì có con nhỏ nên tớ
bảo bà xả bỏ ve^`. Ngược lại khu Bình Thạnh chổ nhà của
bà chị tớ có cái chợ nhỏ, cảnh bán cá bán rau, bán
trái cây kêu réo inh ỏi, nước chảy linh láng dơ dáy,
vậy mà làm tớ chạnh lòng cảnh thấy gần rủi với quê
hương hơn. Vì người bán trong các chợ nhỏ họ không có
xôi thịt như các chợ lớn.
Quận 1 nơi có nhiều nhà lầu cao và dân du khách thì cả
nh trí hoàn toàn khác với cái khu khác. Xe hơi chạy nhiều
hơn và các cửa tiệm trang trí khá hơn. Khu này xen kẻ
giửa các nhà lâu cao là các tiệm buôn. Nó giống như
các phố củ của My~. Các cửa tiệm nho nhỏ kế mặt
đưỜng, dân du khách da trắng đi rãi rác. Có lẽ mắc
quá nên không thấy dân mít nhà ta đi dạọ Chỉ có các cô
tiếp viên mặc áo dài đứng chào hàng, và câu khách.
Tớ về ở quận 5, quận BT, và đi thăm các bà mợ ở
quận 8. Qua cây cầu chử Y nhỏ bé dòng sông bên dưỚi
đen thui đục ngầu đã đánh mất các ký ức đẹp đẻ củ
a thời thuơ ấu khi lên SaiGon chơị Phiá bên kia dòng sông
bên quận 8 bây giờ sao mà nhỏ xíu và ngưỜi đâu mà
đông quá cÒ Như bây giờ ít ra cũng có nhiều nhà lầu
hơn hồi xưạ
to be continuẹ
td
Tớ mới vừa trở về vn sau 25 năm.
Sau nhiều năm trì hoản thế rồi...ngồi gần 18 tiếng
đồng hồ "ê ẩm cái behind" tớ cũng đã về tới vn,
lúc máy bay đang đáp xuống phi trưỜng Tân Sơn Nhất
nhìn ra cánh cửa sổ nhỏ bé, tớ thấy nhà cửa san sát -
mà hình như nhà lầu nhiều hơn nhà thiết. Trong lòng
vừa mừng vừa hồi hộp.
Qua phi trường dĩ nhiên là thủ tục trình làng đầy đủ
nên ra khỏi phi trưỜngh rất nhanh. Vì đây là lần đầu
về nên trong lúc chờ đợi ngoài phi trưỜng chuyển
tiếp tớ đi hỏi bà con đã vềvn nhiều lần cái vụ thủ
tục nàỵ
Bước ra khỏi phi trưỜng, ấn tưỢng đầu tiên đến
với tớ là khí hậu nóng. Chẳng những nóng mà nó lại
ẩm nửạ Nhìn lại mấy bà chị sau 25 năm xa cách, sao mấy
bả nhỏ xíu mà đen thuÍTay bắt mặt mừng rồi kéo
nhau lên xe về nhấ
Sài gòn sao mà nhiều ngưỜi quá! xe rắn máy Honda nhiều
vô số kể, mọi ngưỜi lái xe bất chấp luật lệ, mà
hình như đâu có luật lệ gì đầu, tớ thấy hình như
chỉ có một luật đó lặcứ sấn đầu tới thiên hạ
sẽ nhường mình thôị Ðèn xanh đèn đỏ cứ chạy buá xuạ
Còn ngưỜi băng qua đưỜng thì cứ giơ tay lên rồi từ
từ bưỚc quạ Nếu có trên hai ngưỜi thì giàn hàng ngang
từ từ lấn đến, xe sẽ tránh mình thôị Cái mạng giao
cho số phận mai rủị
Tớ có chứng kiến vài cảnh đụng xe không chết ngưỜị
Do lái ẩu một số xe Honda lấn sang đưỜng kế bên thì
rầm hai chiếc xe bay ra, và hai ngưỜi lái cũng bay rạ Sao
mà hên quá o có ai nằm luôn tại cho^?. Hai ngưỜi lái xe
chạy lại nói vài câu rồi mạnh ai nấy bỏ đị Công an
đâủ cảnh sát đâủ Có lẽ họ đã lặn lẽ giàn xếp
riêng. Ai về nhà nấy, xe ai hư nấy sửạ Nghe đâu bên vn
mình chưa có bảo hiểm xẹ Mà nếu có chắc cũng chưa có
ai thèm muạ
Ngày nào tớ đi taxi mua quà ở thành phố đều thấy cả
nh xe đụng. Ít nhất là một vụ Mấy bác tài kể lại cái
vụ đụng xe mà họ thấy còn đau lòng hơn. Tớ về chuyến
này thăm nhà, cũng vì ba tớ bị xe đụng vào năm ngoáị
Hên là ba tớ chưa đi thăm ông bấ
Tớ ở vn chỉ có 10 ngày, về thăm cha mẹ hai bên, dự
đám cưỚi chú em, đi chợ mua đồ cho đứa con gái, thăm
các bà mợ, về quê dưới lục tỉnh một ngàỵ Lây quây
là đến ngày ve^`.
Nhớ đến cái vụ về quê thăm nhà xưạ Quê tớ ở lục
tỉnh, sau 6-7 tiếng đi xe thì về đến nơi, cảnh vật
đều thay đổi, người ta hình như càng lúc càng đông.
Mấy chổ khi xưa đồng hoang cỏ cháy, bây giờ đầy ấp
nhà cửạ Cái tỉnh lỵ nhỏ xíu bây giờ cũng khá khang
trang, dĩ nhiên là xe rắn máy Honda đầy dẫỵ Ở tỉnh lỵ
nhỏ thì xe đạp nhiều hơn xe Hondạ
Về đến mái nhà xưa ôi thôi thật đau lòng, cái nhà
nhỏ xíu xìu xiu trong cái hẻm hôi hám bẩn thỉu như cái
ổ chuột. Thế mà có lúc trên 11 ngưỜi đã từng chung
sống trong máy gia đình đầm ấm đô Nhìn lại hoàng cả
nh đó tự dưng tớ chợt rớt nước mắt. Nhưng cũng
cùng lúc đó trong lòng tớ lại nổi lên một niềm vuị
Buồn cho hoàng cảnh và những người còn ở đô Vui cho
mình đã o còn ở đó nửạ NgưỜi chủ nhà bây giờ cũng
là một ngưỜi hàng xóm, nên họ cho tớ vào xem. Tớ ra
phiá sau nhà nhìn ra cái cửa xổ nhỏ xíu mà khi nhỏ tớ
thường hay nhìn ra đó mơ mộng. Cái khung trời cửa sổ
to lớn khi bé đó bây giờ là một cái cửa sổ cỏn con
bị che lấp bở các máy nhà lầu mới mọc lên. Tớ chợt
nghĩ, khi nhỏ mình như con cá trong cái chậu, bầu trời củ
a mình là một cái chậu nhỏ xíu, bây giờ sau 25 năm trở
về mình như con cá đã vưỢt đại dưƠng, bầu trời củA
mình dĩ nhiên to lớn hơn. Cảm xúc buồn vui đang lẩn
lộn trong lòng tO Bước sang nhà kế bên của người
hàng xóm thì cảnh vật cũng như củ, bà bác kế bên nay
đã ngoài 80, các đứa con nhỏ của bả nay đả con con cái
hết rồị Cái thằng hồi nhỏ học chung lớp với tớ bây
giờ cũng có vợ có con và thay thế má nó bán quán ngoài
chợ, trông nó già nua trưỚc tuổị Tớ nhìn nó mà nghĩ
lại mình. Nếu mình o rời khỏi chổ đó chắc giờ đây
mình cũng như nó an phận nuôi vợ nuôi con ở một chổ
xa xôi hẻo lánh nàỵ Tớ lại chợt nghĩ, con cá ở trong
chậu hay con cái vưỢt đại dương, chưa chắc con nào hơn
con nàỏ!!! Ðôi lúc biết nhiều quá lại càng khổ nhiều
hơn!
Hồi xưa đi đâu cũng thấy to lớn xa xôi, bây giờ về
tỉnh thấy cái chi cũng nhỏ xíu, từ nhà tớ bước ra
đầu ngỏ là cái trường trung học, quẹo sang phiả tí là
chợ, đi thêm tí là con sông, đi có một chút là hết
cái tỉnh.
Ở thành phố tớ có đi chợ Bến Thành, Chợ An Ðông,
Chợ Thuận Kiềụ nhưng các cảnh buôn bán đó tớ cảm
thấy xa lạ Trong chợ Bến Thành tuy có bảo vệ như tớ
và bà xả bị bọn nhóc móc túi dí, vì có con nhỏ nên tớ
bảo bà xả bỏ ve^`. Ngược lại khu Bình Thạnh chổ nhà của
bà chị tớ có cái chợ nhỏ, cảnh bán cá bán rau, bán
trái cây kêu réo inh ỏi, nước chảy linh láng dơ dáy,
vậy mà làm tớ chạnh lòng cảnh thấy gần rủi với quê
hương hơn. Vì người bán trong các chợ nhỏ họ không có
xôi thịt như các chợ lớn.
Quận 1 nơi có nhiều nhà lầu cao và dân du khách thì cả
nh trí hoàn toàn khác với cái khu khác. Xe hơi chạy nhiều
hơn và các cửa tiệm trang trí khá hơn. Khu này xen kẻ
giửa các nhà lâu cao là các tiệm buôn. Nó giống như
các phố củ của My~. Các cửa tiệm nho nhỏ kế mặt
đưỜng, dân du khách da trắng đi rãi rác. Có lẽ mắc
quá nên không thấy dân mít nhà ta đi dạọ Chỉ có các cô
tiếp viên mặc áo dài đứng chào hàng, và câu khách.
Tớ về ở quận 5, quận BT, và đi thăm các bà mợ ở
quận 8. Qua cây cầu chử Y nhỏ bé dòng sông bên dưỚi
đen thui đục ngầu đã đánh mất các ký ức đẹp đẻ củ
a thời thuơ ấu khi lên SaiGon chơị Phiá bên kia dòng sông
bên quận 8 bây giờ sao mà nhỏ xíu và ngưỜi đâu mà
đông quá cÒ Như bây giờ ít ra cũng có nhiều nhà lầu
hơn hồi xưạ
to be continuẹ
td