PDA

View Full Version : Trước Thềm xuân Bính Tuất - Ngoảnh đầu nhìn lại


dangia
01-26-2006, 09:56 PM
Trước Thềm xuân Bính Tuất - Ngoảnh đầu nhìn lại


Nguyễn Hải


Năm 2005 đã trôi qua trong phấp phỏng âu lo, trong mong đợi ngậm ngùi của 85 triệu dân Việt Nam cả đồng bào trong nước cũng như đồng bào ở Hải ngoại - một năm bản lề của lịch sử Việt Nam, cũng là một dấu mốc không dễ gì quên trong lịch sử dựng nước và giữ nước của Việt Nam, kể từ thời các vua Hùng dựng nước đến thời đại Hồ Chí Minh... phá nước.

Cho dù Đảng cộng sản có ra sức đề cao vai trò lãnh đạo của mình bằng cách nêu thành tích 20 năm đổi mới, nặn ra không biết bao nhiêu là kỳ tích trong các lĩnh vực khoa học, kỹ thuật, công nghệ văn hoá giáo dục y tế v.v thì mặt trái của tấm huân chương vẫn bày ra đấy với biết bao hậu quả nhỡn tiền: Y tế thả nổi, văn hoá bị kìm hãm, tư tưởng bị đầu độc, xây dựng bị thất thoát, chính trị bùng nhùng, kinh tế bị kìm toả nghiêm trọng, đời sống dân sinh thấp kém, kéo theo đủ các tệ nạn xã hội nặng nề; nào tai nạn giao thông vận tải, ô nhiễm môi trường, thiên tai địch hoạ, cháy nhà, cháy chợ, nổ bốt điện, sập cầu cống, lở chân đê, ven sông nứt, lún, chung cu nghiêng lệch v.v và v.v. Tất nhiên bao trùm lên vẫn là vấn nạn xã hội nóng bỏng, tham nhũng tràn lan, từ trên xuống dưới như một bệnh dịch vô phương cứu chữa ăn mòn các tế bào sống của cơ thể khiến thực trạng đất nước tan nát chưa từng thấy.

Muốn biết rõ thực trạng của xã hội Việt Nam do Đảng lãnh đạo không còn cách nào khác ngoài cách làm của dân gian: Chui vào chăn mới biết chăn có rận. Có lẽ chưa thời nào rận lại nhiều như thời cộng sản, nói cách khác tấm vải lịch sử do những bàn tay cáu bẩn của Đảng dệt để đắp cho muôn dân đầy rận. Rận lớn, rận nhỏ, rận vua rận chúa lúc nhúc trong chăn kiến người dân ngứa ngáy khó chịu, muốn vùng thoát ra ngoài thì không được, mà ở lại chăn thì đêm dài trằn trọc, ác mộng triền miên khó bề ngủ nổi. Nếu được quyền tìm một tấm chăn khác thay thế hẳn trăm dân nhất loạt đồng tình: Nhất trí, vứt mẹ cái chăn rách nát khắm khú hôi thối của Đảng đi, để chúng tôi được quyền dệt nên tấm chăn Lịch sử mới cho muôn dân, cho nước nhà. Nếu không ngay lập tức phải kéo cái chăn gấm vóc xa hoa trên người Đảng ra để hố ngăn cách giữa kẻ bị trị và Đảng toàn trị không còn. Chính vì Đảng là cuộc sống của dân nên giữa thế kỷ 21 này người dân Việt Nam vẫn phải đi toa tàu hạng bét trong cả đoàn tàu tốc hành thế giới. Trong khi các nước khác đi với tốc độ phi mã thì Việt Nam còn ì à ì ạch vì cái đuôi định hướng kìm hãm phía sau, trở thành nỗi nhục quốc thể với toàn thế giới, kể cả nước láng giềng diệt chủng là Căm Pu Chia. Xin điểm qua 1 số mặt quan trọng sau:

A. Về kinh tế:

Trên bảng xếp hạng tự do kinh tế đầu năm 2006 của Heritage Foundation (tổ chức tư vấn chính sách quốc tế) và nhật báo Wall Street Journal, Việt Nam đã tụt năm hạng liền so với thời gian cùng kỳ năm ngoái với 3,89 điểm. Xếp 142 trên tổng số 157 quốc gia). Với một kết quả như thế này quả là chả có gì đáng tự hào cả, chỉ hơn 13 quốc gia nhỏ bé lạc hậu nơi sa mạc nóng bỏng hoặc các hòn đảo châu Phi xa xôi hoang vu.

Theo phó giáo sư tiến sĩ Trần Ngọc Thơ (đại học kinh tế Sài Gòn) việc xếp hạng này hình thành từ 50 biến số độc lập, chia thành 10 nhóm nhân tố bao gồm: Chính sách thương mại, tiền lương và giá cả, chính sách tiền tệ, đồng vốn và đầu tư nước ngoài, gánh nặng thuế khóa, tuân thủ luật lệ, tài chính ngân hàng, quyền sở hữu, can thiệp của Chính phủ và sự tồn tại của thị trường chợ đen v.v. Các nhân tố đều bằng nhau, nên phải "mười phân vẹn mười" mới đạt được vị trí đầu bảng là 1 điểm. Trong khoảng 1 đến 2 điểm là nền kinh tế theo cơ chế thị trường, từ 3-3,99 là kinh tế phi thị trường từ 4-5 là bị kìm hãm nặng. Việt Nam ở trong ranh giới tệ hại này, giữa định hướng xã hội chủ nghĩa và... bị kìm hãm. Đây cũng chính là lý do Việt Nam bị thua kiện bán phá giá tôm và cá ba sa trong năm 2005 này, vì chính giới Mỹ đã được tổ chức Heritage Foundation mách bảo, tư vấn, bất chấp những luận điểm hùng hồn về một nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa do Đảng sáng lập. Đó cũng chính là lý do vì sao Việt Nam không vào nổi WT0 trong năm 2005 vì các chỉ số xếp hạng về tự do kinh tế và các chỉ số khác đều quá thấp so với yêu cầu của các đối tác, cũng như căn cứ theo tiêu chuẩn xếp hạng của các tổ chức quốc tế. Ngay trong thời điểm tháng 6 năm Bính Tuất này, nếu Việt Nam không tích cực thay đổi hẳn còn bị làm khó dễ, rất có thể còn bị rớt đài và chẳng biết đến bao giờ mới vào nổi?

Một nghịch lý vô cùng tréo ngoe hiện nay là kinh tế Việt Nam vừa tự do quá trớn, vừa thiếu trật tự. Các bộ ngành và địa phương phát triển vô cùng tự phát, từ việc xây dựng nhà máy đường, nhà máy xi măng đến cảng biển, cảng hàng không v.v, không tuân theo một tiêu chuẩn, luật lệ nào cả, cứ mạnh ai nấy làm, càng làm càng có tiền bỏ túi... Vì vậy, có nơi chỉ cách 30 cây số mà 2 cảng biển cùng cạnh tranh, đầu tư cả một núi tiền rồi biến cảng thành đồng muối, bãi hoang vắng ngơ vắng ngắt. Có nơi tập trung cả 2 vùng nguyên liệu trong một vùng hẹp, thường xuyên để cảnh người trồng mía xếp hàng lũ lượt chờ đến lượt mình vì công suất của nhà máy quá thấp, do máy móc cũ kỹ xuống cấp nên không thể nhập đầu vào ồ ạt được. Trong khi bà con cám cảnh bởi kinh nghiệm sạt nghiệp, chết người: "Mía thì đắng, khoai lang thì ngọt", lôi cả tấn mía đã chặt vào bếp làm củi đun, còn thị trường lại không đủ đường để tiêu thụ. Vì vậy, trong lúc Bộ Nông nghiệp và "kìm hãm" nông thôn phải làm đơn xin chính phủ cho nhập khẩu đường trong dịp tết với giá tót vời: 13.000/1kg, đắt gấp 2-3 lần giá cũ, thì ở cái gọi là vùng nguyên liệu mía, bà con lũ lượt chặt hết mía non, nhường đất và tiền bạc vào việc đâu tư giống cây trồng và vật nuôi khác.

Sự tự do quá trớn còn thể hiện trong lĩnh vực cạnh tranh lẫn nhau, sẵn sàng bán phá giá để thu hút các đối tác nước ngoài mặc giá mặt hàng rớt thê thảm, và bức tranh kinh tế cứ mỗi ngày thêm ảm đạm. Tất cả phủ nhận nhau, chèn ép nhau bỏ mặc các qui định pháp lý, các chuẩn mực xã hội, các cam kết quốc tế và hội nhập. Cứ riêng rẽ lẻ ăn, thằng nào mạnh thằng ấy thắng, cá lớn nuốt cá bé, gà cùng một mẹ sẵn sàng mổ nhau v.v Điều này cũng giúp Heritage Foundation đánh giá xếp hạng chỉ số tự do kinh tế của Việt Nam ở mức sát 4 như vậy.

Để che giấu điều tệ hại này, lãnh đạo cộng sản ra sức tô vẽ cho bộ mặt ù lì và bất lực của Đảng, đưa ra những chỉ số kinh tế vô cùng "thuyết phục" như tăng trưởng 8% (một mức tăng trưởng nhanh hàng đầu thế giới), chưa đủ còn kể ra cả loạt các công trình "toả sáng" như đường Hồ Chí Minh, chương trình 5 triệu ha rừng, nhà máy thuỷ điện Sơn La, tổ hợp khí điện-đạm Cà Mau, dự án khí điện-đạm Vũng Tàu, nhà máy lọc dầu Dung Quất v.v mà bất cứ ai là người Việt Nam, từ đứa trẻ lên 10, đến cụ già gần đất xa trời đều biết đó là những ổ tham nhũng triệt để nhất. Cho dù có tốn cả tiền tỉ đi nữa vẫn dẫm chân tại chỗ hoặc chậm hẳn so với kế hoạch. Cụ thể nhà máy Thuỷ điện Sơn La mà Đảng luôn mồm ca ngợi: "Một sự đột phá kinh tế Tây bắc, một cú huých nâng bình quân đầu người ở Tây Bắc lên gấp 2,8 lần (vào năm 2010), 6,6 lần (năm 2020) Một dự án xoá đói giảm nghèo nhằm cải thiện triệt để đời sống cho người dân 3 tỉnh Sơn La, Lai Châu, Điện Biên... cũng đã mất hơn 20 năm trời cùng một nguồn vốn khổng lồ là 42,4 ngàn tỉ đồng. Điều quan trọng nhất: liệu tổng sản lượng điện có đảm bảo việc cung cấp điện cho cả nước, cung cấp nước cho 20 triệu người như lời báo chí của Đảng nói không? Hay cứ chớm vào mùa hè, toàn dân lại trong cảnh thiếu nước thiếu điện trầm trọng? Giữa thời điểm công nghiệp hoá, điện khí hoá mà bao nhiêu cuộc hội họp quan trọng phải huỷ bỏ, hầu hết các nhà máy, công trường thư viện phải đóng cửa vì không có điện sản xuất, không có điện phục vụ; chưa kể lượng điện sinh hoạt cho người dân. Lượng nước sạch dùng ngay trong thành phố Hà Nội, Sài Gòn cũng vậy. Chỉ 60% hộ dân có nước dùng, 40 % còn lại ăn nước giếng khoan, tự tạo, nước mưa, nước sông đánh phèn v.v

Đã từ lâu hai từ tiết kiệm cũng như trung thực đã vắng bóng hoàn toàn trên vũ đài chính trị, cũng như trong đời sống xã hội của người dân, chỉ tầng lớp nhân dân anh hùng mới biết thắt lưng buộc bụng, ăn dé, ăn dè, ăn đói mặc khát để giành tiền vào các dịch vụ nuôi con, ăn học, hối lộ, kê chỗ đứng, vv... còn lãnh đạo của tất cả các cơ quan nhà nước (từ tổ trưởng phó phòng trở lên) đều coi "ăn cắp là nhiệm vụ hàng đầu trong công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa". Không ăn cắp là có tội với chính gia đình, bản thân, bà con làng nước... Vậy mà công trình vừa kịp khởi công cuối 2005 đã quả quyết sẽ hoàn thành sớm hơn 3 năm so với kế hoạch quốc hội giao, góp phần tiết kiệm cho đất nước khoảng 50 triệu USD. Quả là lạc quan cách mạng (!)

Nhà máy lọc dầu Dung Quất cũng vậy, nói chính xác là một vết nhơ trên trán lãnh đạo vì đã tốn 2,5 tỉ đồng với 7 năm trời đắp chiếu, sang năm 2005 này lại được coi là công trình toả sáng, đáp ứng 40% nhu cầu trong nước về xăng dầu? Cho dù giá dầu thế giới có tăng gấp chục lần thì ngành xăng dầu Việt Nam vẫn cứ nói "không" với biến động về xăng dầu trên thị trường.

Người dân Việt Nam đã quá quen với từ nếu của Đảng cho nên thay vì Đảng nếu, người dân cứ tha hồ... mếu vì thực trạng công trình còn trên giấy trắng, mặc cơn sốt xăng dầu cứ được thể tăng theo giá xăng dầu thế giới, một năm bốn lần điều chỉnh giá xăng. Từ 5.600 đồng một lít lên 7.000 đồng, 8,5 nghìn rồi 10.000 đồng 1 lít, khiến lượng xăng tiêu thụ của một cán bộ ăn lương nhà nước chiếm từ 1/3 đến 1/4 tiền lương mỗi tháng. Có lẽ sợ người dân vì giá xăng lên mà "bốc hoả" thành ngọn lửa thiêu trụi Đảng nên Đảng liền thí cho người tiêu dùng mỗi lít 500 đồng. Hệt kiểu bóc lột của Bá Kiến trong "làng vũ Đại ngày xưa" do Nam Cao miêu tả. Lấy 10, vứt trả một vì... thương. Không học nổi theo gương Bá Kiến, Đảng lấy 10 nhưng chỉ vứt trả một nửa của 1... Hy vọng sự tấm lòng "yêu nước, thương dân" của Đảng đối với 83 triệu dân Việt Nam sẽ không trở thành khuyến cáo như bao nhiêu việc làm trước đó của Đảng, cả về mặt thiên tài, cũng như... sự ngu kỳ diệu...

Tóm lại, trước thềm xuân năm mới này, ở bất cứ lĩnh vực nào Đảng và chính phủ vẫn khẳng định Việt Nam đang đứng trước một kỷ nguyên mới ấm no, hạnh phúc dân chủ và hùng cường. Trong khi thục tế luôn luôn ngược lại.

B: Về chính trị

Có lẽ chưa khi nào chính trị Việt Nam lại bùng nhùng bế tắc và đầy biến động bất thường như năm nay, cho dù năm 2005 là năm đánh dấu những vạch mốc quan trọng của Đảng: Từ 75 năm thành lập (1930-2005), đến 60 năm khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, 30 năm "giải phóng" Miền Nam v.v. Bề ngoài Đảng tung hô khẩu hiệu, lời chúc, khuếch trương các hoạt động kỷ niệm còn bên trong nỗi hiểm hoạ, sự bất bình cứ như những tế bào ung thư liên tục lớn lên ăn mòn cơ thể đất nước.

Nền kinh tế suy giảm, do đồng tiền trượt giá, gây nên bao hậu quả khôn lường, hàng nghìn công nhân giày da, may mặc 8-3 Hà Nội đình công, rồi 60 nghìn công nhân khắp hai miền Trung Nam cùng nhất loạt đứng lên, hàng trăm công an phải nhảy vào can thiệp, ngăn chặn làn sóng biểu tình trong cơn phẫn nộ cùng cực vì bị cả hai ông chủ tư bản nước ngoài và tư bản trong nước bóc lột. Đồng lương đã đốn mạt, mà giữa lúc giá cả tăng chóng mặt lại còn bị nhà nước ra nghị định 78 bắt quy đổi thành tiền Việt theo thời giá từ thập kỷ 90. Thế là một người ít nhất cũng mất 100.000 đồng tiền Việt Nam, một năm mất 1 triệu 2, nhân với cả vạn người thì số tiền bị mất có lên tới con số tỷ tỉ không? Trong thực tế công nhân vốn chỉ được coi là một thứ chủ... làm còn lãnh đạo công ty, xí nghiệp, tổng giám đốc các xí nghiệp mới là chủ xơi, bị một chủ "xơi" vào số lương của mình đã khốn khổ, kiệt quệ rồi đằng này một chủ làm mà cả 2 chủ tư bản và xã hội chủ nghĩa cùng chia bôi, cướp bóc, thử hỏi người công nhân còn gì, ngoài sự phải nhất loạt vùng lên.

Cho dù lương đã tăng tới 40% chăng nữa, vẫn không thể nào bù vào thiệt hại do sự trượt giá, chung quy cũng chỉ là một biện pháp tình thế tạm thời, không thể nào chặn đứng làn sóng đấu tranh của người dân được. Những cuộc đình công này sẽ còn liên tục tiếp diễn trong năm Bính Tuất, người dân Việt Nam sẽ sát cánh bên nhau dồn các con chó của Đảng vào một rọ, bắt chúng phải rũ đuôi cụp tai, lộ nguyên hình là bộ mặt chó trước khi thả trôi sông...

Bên ngoài bão động đầy trời: Công nhân đình công, dân oan nổi loạn, vấn nạn tranh cướp đất đai, phá tan nhà cửa của người dân mỗi ngày thêm lộ ra ánh sáng, trở thành cả làn sóng kêu oan, khiếu kiện, tố cáo tham nhũng khắp từ đia phương lên trung ương, từ trong nước ra ngoài nước, đủ để Đảng cộng sản đau đầu, bất lực, khốn cùng. Bên trong bộ chính trị cũng chẳng thống nhất, êm ả gì. Hàng chục, hàng trăm cuộc họp của ban chấp hành trung ương Đảng chuẩn bị cho đại hội 10 đã diễn ra trong suốt năm 2005, tuy đã bớt tung hô chủ nghĩa Mác Lê Nin để giảm bớt sự đối đầu căng thẳng trong cái gọi là màu sắc chính trị, chuyên chính vô sản, song các cuộc đấu đá nội bộ, tranh giành nhau hòng chiếm ghế giữa các phe nhóm xung đột vẫn diễn ra mỗi lúc một căng. Khởi đầu là lá thư của thượng tướng Trương Nam Khánh, yêu cầu làm rõ vụ T4, Sáu sứ của tổng Cục 2, đến nay vẫn làm cho lãnh đạo Đảng và bộ chính trị ở thế lúng túng như gà mắc tóc. Đơn giản vì làm rõ mọi sự thì lộ mặt, trái với chỉ thị ngầm của Bắc Kinh, mà để yên thì cả người dân cũng như các cán bộ chiến sĩ trong quân đội đều đã biết, không cẩn thận sẽ bị nổ tung trong dư luận như những trái bom làm sập cái vương triều bỉ ổi, phản nước, hại dân này... Trở đi mắc lưỡi, trở về mắc răng... Đảng chẳng còn cách lựa chọn nào khác, đành chịu cảnh nếu răng không cắn bập vào môi thì cũng để bập vào lữơi vậy. Đằng nào cũng đau cả, nhưng thà để răng cắn nát lưỡi mà "ổn định" được chính trị trong nội bộ Đảng, giữ kín bí mật quốc gia, còn hơn môi bị sưng vều để bà con 3 miền và việt kiều tại hải ngoại cùng nhìn thấy, cười cho thối mũi...

Cho đến tận cùng của năm ất dậu âm lịch này, về phương diện chính trị Đảng vẫn là một Đảng cực kỳ bảo thủ, cho dù 6 trong số 14 thành viên của bộ chính trị đã quá tuổi 65, buộc phải nhấc "cái đít có trí nhớ" ra khỏi ghế, thì 6 gương mặt còn lại, không ai đáng mặt đại diện cho dân Việt Nam cả, từ Nông Đức Mạnh, Phan Diễn, Phú trọng Tấn Dũng v.v.

Trong dân gian đồn thổi 58 chữ trong sấm ký của giáo sư Hoàng Tuấn:

Giàu như Đôn Phú
Lú như Quang Trọng
Lật lọng như Nghiên
Đốt tiền như Triệu
(Con Hoa, thằng Diễm phiêu diêu
Thăng Long văn hiến tiêu điều xác xơ
Triết An, Hoan, Trọng, Khoa, Điềm
Nông, Lương, Khải Diễn, Được Trà, Sang, Anh...)
Non sông tổ quốc tan tành
Buôn dân bán nước Đảng thành... thây ma


Tất nhiên để chờ cho được đến ngày sấm ký thành hiệu nghiệm, Đảng còn giở đủ trò mưu ma chước quỷ. Cụ thể trước mắt Đảng vẫn đang áp dụng ba nguyên tắc làm nền tảng chế độ, và bảo vệ chúng theo từng giai đoạn:

- Nguyên tắc thứ nhất là dùng Chủ nghĩa Mác-Lê Nin làm phương tiện lý luận để lừa dân tộc, khi nắm được quyền cai trị thì bắt dân tộc đi theo. Trong thời kỳ xây dựng nhà nước xã hội chủ nghĩa, nguyên tắc này là cốt lõi để chế độ dựa vào bịp dân, song hiện tại cả hệ thống Cộng sản trên thế giới đã sụp đổ, chỉ còn vài ba nước độc tài bám vào, nên đảng đang rời bỏ để áp dụng nguyên tắc thứ hai: Nguyên tắc toàn trị. Nguyên tắc này mang ý nghĩa sống còn, nếu buông lỏng Đảng và nhà nước sẽ đổ sập như các nước đông âu trong hệ thống xã hội chủ nghĩa trước đó. Trót đâm lao, nên bằng mọi giá Đảng phải giữ vững quyền chuyên chính vô sản, thẳng tay đàn áp các cuộc nổi dạy, bên trong tự củng cố nội bộ, đẩy nhanh quá trình tư bản hoá, hòa nhập cùng dòng chảy của nhân loại, còn gọi là "kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa".

Tất nhiên nguyên tắc này cũng chẳng duy trì được bao lâu a, bắt buộc Đảng phải áp dụng nguyên tắc cuối cùng: Dung hòa theo thời cuộc, bỏ đảng để cứu lấy tập đoàn chóp bu, tức là bỏ tên Đảng, bỏ sự độc tài lãnh đạo, không dùng chủ nghĩa Mác-lê, chấp nhận sửa Hiến pháp, chấp nhận đa nguyên đa Đảng; nhưng nền kinh tế của đất nước đã bị lũ con cháu, bè cánh của Đảng nắm chặt, nên dù là đa đảng thì bước đầu Đảng vẫn ở thế chủ động, vẫn còn tổ chức, nhân sự, bổng lộc... nên đất nước vẫn không thể cất cánh... Hy vọng trong năm Bính Tuất này, người dân Việt Nam sẽ được chứng kiến lời sấm ký trở thành linh nghiệm, cho dù là sớm hay muộn Đảng cũng phải thành... thây ma.

San Jose USA 2005
Nguyễn Hải