dangia
02-07-2006, 09:06 AM
Việt Nam Bị Rung Động Bởi Các Cuộc Đình Công Bộc Phát
Elin Gauffin
Ủy Ban Công Nhân Quốc Tế Thụy Điện, (Committee for a Workers International – CWI Sweden), 02.06.2006
Người dịch: Nguyễn Quốc Khải
Hình: Cảnh một cuộc đình công vừa qua ở vùng Saigon - Bình Dương. Tình trạng này sẽ còn tái diễn nếu sự bất công trầm trọng hiện nay đối với công nhân không được giải quyết.
Những điểm đáng chú ý do Vietnam Review trích dẫn nguyên văn:
(1) Công nhân tại Việt-Nam thuộc thành phần bị bóc lộc nhất thế giới
(2) “Chúng tôi luôn luôn bị canh chừng khi làm việc, viên chức la hét và chửi rủa chúng tôi và đối xử tệ với công nhân.”
(3) Vào năm 1999, chính phủ Việt-Nam đã “điều chỉnh” mức lương căn bản từ 45-50 Mỹ kim xuống còn 35-45 Mỹ kim với mục tiêu công khai để làm hài lòng giới tư bản đầu tư.
(4) Tổng Công Đoàn Lao Động Việt-Nam là một đoàn thể của nhà nước, một cơ quan của Đảng CSVN, thay vì là một tổ chức đại diện cho quyền lợi của giai cấp công nhân.
(5) Nhà nước hiện nay cố gắng lừa dối công nhân bằng cách đình hoãn việc tăng lương từ tháng 2 đến tháng 4/2006.
(6) Nhà nước ngày càng khó có thể kiềm chế được những công nhân Việt-Nam.
Sau đây là nguyên văn bài phân tách của bà Elin Gauffin bằng tiếng Việt. Phần tiếng Anh sẽ tiếp theo.
***
Khoảng 40,000 công nhân trong các khu chế xuất và công nghệ thuôc tỉnh Bình Dương và thành phố HCM đã tham gia các đình công bất ngờ trong khoảng 2 tuần lễ đầu của tháng Giêng để chống lại các mức lương bổng bóc lột. Sự kiện này gây ra tình trạng nan giải đối với chế độ độc tài của Việt-Nam và các công ty ngoại quốc đã làm giầu bằng cách bóc lột sức lao động của công nhân Việt-Nam.
Các công nhân đã chứng tỏ sức mạnh tiềm tàng của giới lao động tại Việt-Nam và những quốc gia có mức luơng lao động thấp. Những cuộc đình công đã buộc chính phủ cộng sản Việt-Nam phải tăng mức lương tối thiểu hàng tháng 40% lên đến 40-50 US dollars và bắt đầu có hiệu lực trong tháng 2. Nhưng sau khi chấp nhận sự nhượng bộ này, nhà nước hiện nay cố gắng lừa dối công nhân bằng cách đình hoãn việc tăng lương cho đến tháng 4. Công nhân đã phản ứng lại bằng những cuộc đình công mới với sự tham gia của hàng chục ngàn người. Trong lúc đó, công nhân tại các công ty Việt-Nam cũng bắt đầu bất bình và hành động để đòi tăng lương. Các công nhân này lãnh lương còn ít hơn các công nhân ở các xí nghiệp ngoại quốc nhiều. Biến cố này đã làm rung động nhà nước và vào tuần trước Thủ Tướng Phan Văn Khải đã phái can thiệp.
Lương bị cắt giảm 6 năm trước
Toàn cầu hóa tư bản, bóc lột gia tăng và sự đối kháng của giai cấp công nhân đã tạo ra cuộc khủng hoảng chính trị. Công nhân tại Việt-Nam thuộc thành phần bị bóc lộc nhất thế giới. Thống kê chính thức cho biết Việt-Nam đã thu hút được 8 tỉ Mỹ kim đầu tư nước ngoài trong năm vừa qua, mà phần lớn từ các công ty Đài Loan và Đại Hàn muốn kiếm nhân công rẻ hơn là 63 Mỹ kim mỗi tháng ở Trung Quốc.
Để chứng tỏ thành tich và khả năng thân thiện với giới đầu tư, vào năm 1999, chính phủ Việt-Nam đã “điều chỉnh” mức lương căn bản từ 45-50 Mỹ kim xuống còn 35-45 Mỹ kim (tùy theo địa điểm) với mục tiêu công khai để làm hài lòng giới tư bản đầu tư. Trong các khu chế xuất và công nghệ tại Việt-Nam có 700 xí nghiệp với hơn 130,000 công nhân. Chính những công nhân này sán xuất những con vật nhồi bông bầy bán tại Hallmark, Disney và Starbucks, v.v. Những công ty Đài Loan, như Freetrend sản xuất giầy cho Nike và Adidas, chiếm một phần thị trường lớn so với các công ty ngoại quốc. Mức lương tối thiểu ở Việt-Nam thấp hơn Trung Quốc 13%. Ngay cả sau khi được tăng lương lần vừa rồi, các công nhân trong các khu chế xuất kiếm dưới 2 Mỹ kim mỗi ngày.
Nạn thất nghiệp nghiêm trọng
Việc xáo trộn hiện nay trong giới công nhân không phải chỉ vì lương bổng không theo kịp với mức lạm phát, mà điều kiện làm việc tồi tệ còn là một vấn đề quan trọng, thí dụ như công nhân bị xách nhiễu bởi ban quản trị, đặc biệt bởi các ông chủ không phải là người Việt.
“Chúng tôi luôn luôn bị canh chừng khi làm việc, viên chức la hét và chửi rủa chúng tôi và đối xử tệ với công nhân.” Một công nhân tến Hương làm việc tại Freetrend đã nói với bào Asia Times như thế (xem labourstart.org).
Sonja Grusch thuộc CWI tại Austria, người đã viếng thăm Việt-Nam, đã nói chuyện về tiến trình phục hồi chế độ tư bản tại hội nghị quốc tế của CWI ở Việt-Nam vào tháng 12, 2005 như sau “Cái gọi là chế độ cộng sản vận hành trên quan điểm của tư sản.” Bà Sonja Grusch dẫn chứng rằng 90% gia đình ở Việt-Nam kiếm lợi tức từ những công ty tư nhân. Khi chuyển qua hệ thống kinh tế tư bản, Việt-Nam có tỉ lệ thất nghiệp cao. Một phần ba dân số không có việc làm hoặc khiếm dụng. Chỉ có 10% là có việc làm toàn thời gian. Bà cũng báo động về ảnh hưởng của một cuộc khủng hoảng kinh tế tới. Các ngân hàng Việt-Nam có một tỉ lệ nợ xấu rất cao. Trong thời gian kinh tế khủng hoảng 1997-98, những công ty đa quốc gia rời khỏi Việt-Nam, và điều này sẽ xẩy ra một lần nữa.
Cần có nghiệp đoàn độc lập
Trong xã hội có sự phân hoá. Có những ảo tường về chế độ tư bản nhưng cũng có một lịch sử đối kháng. Bà Grusch giải thích: “Tổng Công Đoàn Lao Động Việt-Nam(Vietnam General Confederation of Labor – VGCL) là một Nghiệp đoàn của nhà nước, một cơ quan của Đảng CSVN thay vì là một tổ chức đại diện cho quyền lợi của lớp công nhân. Đang có những cố gắng để thành lập những tổ chức độc lập – giữa những tài xế taxi, những đầu bếp, và những người khác. Ủy Ban Công Nhân Thế Giới (CWI) nhiệt tâm ủng hộ diễn tiến này.
Có một điều khá rõ ràng hơn trong làn sóng đình công vừa qua. Những cuộc đình công không thể tránh được đã xẩy ra một cách bất ngờ và đã chứng tỏ có hiệu quả. Bất chấp luật lao động có công nhận quyền đình công hay không. Các giời chức có thẩm quyền và hệ thống độc đảng vẫn tuyên bố những cuộc đình công này là bất hợp pháp. Tổng Công Đoàn Lao Động Việt-Nam, bị giao động vì biến chuyển vừa qua, đã phải nói rằng tổ chức của công nhân phải được để ý đến. Dĩ nhiên, điều này không nhắm đẩy mạnh hơn cuộc tranh đấu của công nhân nhưng là một cố gắng để giới hạn cuộc đấu tranh của công nhân cho khỏi bành trướng thành một hình thức tổng đình công có thể đe dọa chính chế độ. Công nhân Việt-Nam tuy nhiên đã nhận thức được sứ mạnh của chính mình qua hành động tập thể. Điều này có nghĩa là nhà nước sẽ ngày càng khó có thể kiềm chế được những công nhân này.
Vietnam Shaken By Wildcat Strikes
Elin Gauffin (CWI Sweden)
Published on 06/02/06 at 13:07:19 CET by chinaworker.org
During the month to mid-January, 40,000 workers in Ho Chi Minh City’s export processing zones (EPZs) and the southern industrial parks (IP) staged wildcat strikes against sweatshop wages – posing a major dilemma both for Vietnam’s dictatorial regime and the foreign companies that have grown fat off the super-exploitation of Vietnamese labour.
Demonstrating the enormous potential power of the working class in Vietnam and other low-wage economies, the strikes forced Vietnam’s “communist” rulers to raise the minimum wage by nearly 40 percent, with effect from February, bringing wage levels up to 45-50 dollars a month. But following this concession, the goverment is now trying to cheat on the deal by postponing implementation until April. This has been met by new strikes involving tens of tousands of workers. At the same time, tempers are rising among workers employed by Vietnamese-owned companies, who have begun their own industrial action for wage increases. These workers earn even less than workers employed by foreign companies. This has shaken the government and Prime Minister Phan Van Khai had to intervene last week.
Wages cut six years ago
Capitalist globalisation, increased exploitation and the resistance of the working class has created a political crisis. Workers in Vietnam are among the most exploited in the world. Official statistics show that Vietnam attracted almost $8 billion in foreign direct investment last year, much of it from Taiwanese and Korean companies looking for cheaper labour than in China, where basic wages are currently $63 a month.
Indicating its ”investor-friendly” credentials, the Vietnamese government "adjusted" the basic wage downwards in 1999 to between $35 and $45 (depending on the location) from a level of about $45-$50, this with the explicit purpose of pleasing capitalist ”investors”. In the country’s IPs and EPZs there are 700 enterprises operating with more then 130,000 workers. They produce the stuffed animals that are sold by Hallmark, Disney and Starbucks for example. Taiwanese companies, such as Freetrend, that makes shoes for brands like Nike and Adidas, account for a big share of these foreign enterprises. The minimum wage in Vietnam is 13 percent lower then in China. Even after the last hike workers in the EPZs will earn less than two dollars a day.
Mass unemployment
The current worker unrest It is not only due to wages failing to keep pace with inflation and the rising cost of living. Poor working conditions, such as management harassment especially from non-Vietnamese managers is an important issue.
"We are always on guard at work, the officials yell and swear at us and mistreat workers" Houng, employed at Freetrend, tells Asia Times (see labourstart.org).
Sonja Grusch from the CWI in Austria, who visited Vietnam, talked about the process of capitalist restoration there at the CWI’s international conference in December 2005:
“The so-called communist regime operates from a bourgoise standpoint,” she said, citing figures that 90 percent of households receive income from private companies. The shift to a capitalist economic system has been accompanied by high unemployment. One third of the population is unemployed or under-employed, only ten percent have a full-time job. Sonja also warned of the effects that the next economic crisis will have. The banks in Vietnam have a huge exposure to bad lones. In the crisis of 1997-98 multinational companies left the country, and that will happen again.
Independent unions needed
There has been a social polarisation. There are illusions in capitalism but there is also a history of determined resistance,” she explained. “The state union VGCL is more an agent of the communist party, CPV, than an organisation representing the rights of the working class. There are attempts to form independent organisations – amongst taxi drivers, cooks and others – taking place. The CWI wholeheartedly supports this developement.”
That has been even clearer during the recent strike wave. The strikes have unavoidably taken the form of wildcat actions and this has proved effective. It doesn’t matter that Vietnam’s labour code recognises the right to strike. Strikes are invariably declared illegal by the authorities, and the dictatioral one-party system. The VHCL, shaken by the recent movement, has said it must undertake the organisation of workers in the zones, but this of course is not with the aim of furthering the struggle on behalf of working class, It is an attempt to stop the struggle from spreading and aquiring a generalised form which could threaten the regime itself. Vietnamese workers have however felt their own strength through collective action, meaning that it will become more an more difficult for the regime to keep them in check.
Elin Gauffin
Ủy Ban Công Nhân Quốc Tế Thụy Điện, (Committee for a Workers International – CWI Sweden), 02.06.2006
Người dịch: Nguyễn Quốc Khải
Hình: Cảnh một cuộc đình công vừa qua ở vùng Saigon - Bình Dương. Tình trạng này sẽ còn tái diễn nếu sự bất công trầm trọng hiện nay đối với công nhân không được giải quyết.
Những điểm đáng chú ý do Vietnam Review trích dẫn nguyên văn:
(1) Công nhân tại Việt-Nam thuộc thành phần bị bóc lộc nhất thế giới
(2) “Chúng tôi luôn luôn bị canh chừng khi làm việc, viên chức la hét và chửi rủa chúng tôi và đối xử tệ với công nhân.”
(3) Vào năm 1999, chính phủ Việt-Nam đã “điều chỉnh” mức lương căn bản từ 45-50 Mỹ kim xuống còn 35-45 Mỹ kim với mục tiêu công khai để làm hài lòng giới tư bản đầu tư.
(4) Tổng Công Đoàn Lao Động Việt-Nam là một đoàn thể của nhà nước, một cơ quan của Đảng CSVN, thay vì là một tổ chức đại diện cho quyền lợi của giai cấp công nhân.
(5) Nhà nước hiện nay cố gắng lừa dối công nhân bằng cách đình hoãn việc tăng lương từ tháng 2 đến tháng 4/2006.
(6) Nhà nước ngày càng khó có thể kiềm chế được những công nhân Việt-Nam.
Sau đây là nguyên văn bài phân tách của bà Elin Gauffin bằng tiếng Việt. Phần tiếng Anh sẽ tiếp theo.
***
Khoảng 40,000 công nhân trong các khu chế xuất và công nghệ thuôc tỉnh Bình Dương và thành phố HCM đã tham gia các đình công bất ngờ trong khoảng 2 tuần lễ đầu của tháng Giêng để chống lại các mức lương bổng bóc lột. Sự kiện này gây ra tình trạng nan giải đối với chế độ độc tài của Việt-Nam và các công ty ngoại quốc đã làm giầu bằng cách bóc lột sức lao động của công nhân Việt-Nam.
Các công nhân đã chứng tỏ sức mạnh tiềm tàng của giới lao động tại Việt-Nam và những quốc gia có mức luơng lao động thấp. Những cuộc đình công đã buộc chính phủ cộng sản Việt-Nam phải tăng mức lương tối thiểu hàng tháng 40% lên đến 40-50 US dollars và bắt đầu có hiệu lực trong tháng 2. Nhưng sau khi chấp nhận sự nhượng bộ này, nhà nước hiện nay cố gắng lừa dối công nhân bằng cách đình hoãn việc tăng lương cho đến tháng 4. Công nhân đã phản ứng lại bằng những cuộc đình công mới với sự tham gia của hàng chục ngàn người. Trong lúc đó, công nhân tại các công ty Việt-Nam cũng bắt đầu bất bình và hành động để đòi tăng lương. Các công nhân này lãnh lương còn ít hơn các công nhân ở các xí nghiệp ngoại quốc nhiều. Biến cố này đã làm rung động nhà nước và vào tuần trước Thủ Tướng Phan Văn Khải đã phái can thiệp.
Lương bị cắt giảm 6 năm trước
Toàn cầu hóa tư bản, bóc lột gia tăng và sự đối kháng của giai cấp công nhân đã tạo ra cuộc khủng hoảng chính trị. Công nhân tại Việt-Nam thuộc thành phần bị bóc lộc nhất thế giới. Thống kê chính thức cho biết Việt-Nam đã thu hút được 8 tỉ Mỹ kim đầu tư nước ngoài trong năm vừa qua, mà phần lớn từ các công ty Đài Loan và Đại Hàn muốn kiếm nhân công rẻ hơn là 63 Mỹ kim mỗi tháng ở Trung Quốc.
Để chứng tỏ thành tich và khả năng thân thiện với giới đầu tư, vào năm 1999, chính phủ Việt-Nam đã “điều chỉnh” mức lương căn bản từ 45-50 Mỹ kim xuống còn 35-45 Mỹ kim (tùy theo địa điểm) với mục tiêu công khai để làm hài lòng giới tư bản đầu tư. Trong các khu chế xuất và công nghệ tại Việt-Nam có 700 xí nghiệp với hơn 130,000 công nhân. Chính những công nhân này sán xuất những con vật nhồi bông bầy bán tại Hallmark, Disney và Starbucks, v.v. Những công ty Đài Loan, như Freetrend sản xuất giầy cho Nike và Adidas, chiếm một phần thị trường lớn so với các công ty ngoại quốc. Mức lương tối thiểu ở Việt-Nam thấp hơn Trung Quốc 13%. Ngay cả sau khi được tăng lương lần vừa rồi, các công nhân trong các khu chế xuất kiếm dưới 2 Mỹ kim mỗi ngày.
Nạn thất nghiệp nghiêm trọng
Việc xáo trộn hiện nay trong giới công nhân không phải chỉ vì lương bổng không theo kịp với mức lạm phát, mà điều kiện làm việc tồi tệ còn là một vấn đề quan trọng, thí dụ như công nhân bị xách nhiễu bởi ban quản trị, đặc biệt bởi các ông chủ không phải là người Việt.
“Chúng tôi luôn luôn bị canh chừng khi làm việc, viên chức la hét và chửi rủa chúng tôi và đối xử tệ với công nhân.” Một công nhân tến Hương làm việc tại Freetrend đã nói với bào Asia Times như thế (xem labourstart.org).
Sonja Grusch thuộc CWI tại Austria, người đã viếng thăm Việt-Nam, đã nói chuyện về tiến trình phục hồi chế độ tư bản tại hội nghị quốc tế của CWI ở Việt-Nam vào tháng 12, 2005 như sau “Cái gọi là chế độ cộng sản vận hành trên quan điểm của tư sản.” Bà Sonja Grusch dẫn chứng rằng 90% gia đình ở Việt-Nam kiếm lợi tức từ những công ty tư nhân. Khi chuyển qua hệ thống kinh tế tư bản, Việt-Nam có tỉ lệ thất nghiệp cao. Một phần ba dân số không có việc làm hoặc khiếm dụng. Chỉ có 10% là có việc làm toàn thời gian. Bà cũng báo động về ảnh hưởng của một cuộc khủng hoảng kinh tế tới. Các ngân hàng Việt-Nam có một tỉ lệ nợ xấu rất cao. Trong thời gian kinh tế khủng hoảng 1997-98, những công ty đa quốc gia rời khỏi Việt-Nam, và điều này sẽ xẩy ra một lần nữa.
Cần có nghiệp đoàn độc lập
Trong xã hội có sự phân hoá. Có những ảo tường về chế độ tư bản nhưng cũng có một lịch sử đối kháng. Bà Grusch giải thích: “Tổng Công Đoàn Lao Động Việt-Nam(Vietnam General Confederation of Labor – VGCL) là một Nghiệp đoàn của nhà nước, một cơ quan của Đảng CSVN thay vì là một tổ chức đại diện cho quyền lợi của lớp công nhân. Đang có những cố gắng để thành lập những tổ chức độc lập – giữa những tài xế taxi, những đầu bếp, và những người khác. Ủy Ban Công Nhân Thế Giới (CWI) nhiệt tâm ủng hộ diễn tiến này.
Có một điều khá rõ ràng hơn trong làn sóng đình công vừa qua. Những cuộc đình công không thể tránh được đã xẩy ra một cách bất ngờ và đã chứng tỏ có hiệu quả. Bất chấp luật lao động có công nhận quyền đình công hay không. Các giời chức có thẩm quyền và hệ thống độc đảng vẫn tuyên bố những cuộc đình công này là bất hợp pháp. Tổng Công Đoàn Lao Động Việt-Nam, bị giao động vì biến chuyển vừa qua, đã phải nói rằng tổ chức của công nhân phải được để ý đến. Dĩ nhiên, điều này không nhắm đẩy mạnh hơn cuộc tranh đấu của công nhân nhưng là một cố gắng để giới hạn cuộc đấu tranh của công nhân cho khỏi bành trướng thành một hình thức tổng đình công có thể đe dọa chính chế độ. Công nhân Việt-Nam tuy nhiên đã nhận thức được sứ mạnh của chính mình qua hành động tập thể. Điều này có nghĩa là nhà nước sẽ ngày càng khó có thể kiềm chế được những công nhân này.
Vietnam Shaken By Wildcat Strikes
Elin Gauffin (CWI Sweden)
Published on 06/02/06 at 13:07:19 CET by chinaworker.org
During the month to mid-January, 40,000 workers in Ho Chi Minh City’s export processing zones (EPZs) and the southern industrial parks (IP) staged wildcat strikes against sweatshop wages – posing a major dilemma both for Vietnam’s dictatorial regime and the foreign companies that have grown fat off the super-exploitation of Vietnamese labour.
Demonstrating the enormous potential power of the working class in Vietnam and other low-wage economies, the strikes forced Vietnam’s “communist” rulers to raise the minimum wage by nearly 40 percent, with effect from February, bringing wage levels up to 45-50 dollars a month. But following this concession, the goverment is now trying to cheat on the deal by postponing implementation until April. This has been met by new strikes involving tens of tousands of workers. At the same time, tempers are rising among workers employed by Vietnamese-owned companies, who have begun their own industrial action for wage increases. These workers earn even less than workers employed by foreign companies. This has shaken the government and Prime Minister Phan Van Khai had to intervene last week.
Wages cut six years ago
Capitalist globalisation, increased exploitation and the resistance of the working class has created a political crisis. Workers in Vietnam are among the most exploited in the world. Official statistics show that Vietnam attracted almost $8 billion in foreign direct investment last year, much of it from Taiwanese and Korean companies looking for cheaper labour than in China, where basic wages are currently $63 a month.
Indicating its ”investor-friendly” credentials, the Vietnamese government "adjusted" the basic wage downwards in 1999 to between $35 and $45 (depending on the location) from a level of about $45-$50, this with the explicit purpose of pleasing capitalist ”investors”. In the country’s IPs and EPZs there are 700 enterprises operating with more then 130,000 workers. They produce the stuffed animals that are sold by Hallmark, Disney and Starbucks for example. Taiwanese companies, such as Freetrend, that makes shoes for brands like Nike and Adidas, account for a big share of these foreign enterprises. The minimum wage in Vietnam is 13 percent lower then in China. Even after the last hike workers in the EPZs will earn less than two dollars a day.
Mass unemployment
The current worker unrest It is not only due to wages failing to keep pace with inflation and the rising cost of living. Poor working conditions, such as management harassment especially from non-Vietnamese managers is an important issue.
"We are always on guard at work, the officials yell and swear at us and mistreat workers" Houng, employed at Freetrend, tells Asia Times (see labourstart.org).
Sonja Grusch from the CWI in Austria, who visited Vietnam, talked about the process of capitalist restoration there at the CWI’s international conference in December 2005:
“The so-called communist regime operates from a bourgoise standpoint,” she said, citing figures that 90 percent of households receive income from private companies. The shift to a capitalist economic system has been accompanied by high unemployment. One third of the population is unemployed or under-employed, only ten percent have a full-time job. Sonja also warned of the effects that the next economic crisis will have. The banks in Vietnam have a huge exposure to bad lones. In the crisis of 1997-98 multinational companies left the country, and that will happen again.
Independent unions needed
There has been a social polarisation. There are illusions in capitalism but there is also a history of determined resistance,” she explained. “The state union VGCL is more an agent of the communist party, CPV, than an organisation representing the rights of the working class. There are attempts to form independent organisations – amongst taxi drivers, cooks and others – taking place. The CWI wholeheartedly supports this developement.”
That has been even clearer during the recent strike wave. The strikes have unavoidably taken the form of wildcat actions and this has proved effective. It doesn’t matter that Vietnam’s labour code recognises the right to strike. Strikes are invariably declared illegal by the authorities, and the dictatioral one-party system. The VHCL, shaken by the recent movement, has said it must undertake the organisation of workers in the zones, but this of course is not with the aim of furthering the struggle on behalf of working class, It is an attempt to stop the struggle from spreading and aquiring a generalised form which could threaten the regime itself. Vietnamese workers have however felt their own strength through collective action, meaning that it will become more an more difficult for the regime to keep them in check.