PDA

View Full Version : Thư Ngỏ Gửi Ông Nguyễn Cao Kỳ


dangia
02-16-2006, 01:14 PM
Thư Ngỏ Gửi Ông Nguyễn Cao Kỳ


Vân Việt Hà
11.02.2006

Thưa ông Nguyễn Cao Kỳ,

Trước hết, tôi xin chúc mừng ông đã bình an trở lại Hoa kỳ và đã được Việt Weekly phỏng vấn. Tôi cũng xin cám ơn ông đã nói những gì ông đã nói trong cuộc phỏng vấn này, nhất là những lời nói “thẳng thắn”của ông với những “người anh em” cộng sản Việt Nam (CSVN). Nếu ông quả thật đã dám nói như vậy trước mặt những “người anh em” này. Bởi vì những lời nói thẳng ấy, it nhiều cũng có một chút giá trị xây dựng đất nước, nếu những “người anh em” đã lắng nghe ông như ông tự sự. Như vậy thì ông cũng đóng góp không nhỏ trong lộ trình dân chủ hoá Việt nam.

Tuy nhiên, trong những câu trả lời của ông, tôi thấy có một số điểm mà kẻ hậu sinh này xin được đặt vấn đề trực tiếp với ông, nếu có gì mạo phạm xin ông rộng lượng hải hà.

1. Theo ông thì đảng CSVN đã và đang theo đuôi Trung Cộng ngả theo Mỹ, nghĩa là họ học theo Mỹ làm kinh tế, nhưng vẫn giuơng cao ngọn cờ đảng CSCN qua cụm từ “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN)” phải không ông? Nếu như vậy thì ông quả thật là quá mù mờ, ngớ ngẩn, hay quá thiển cận không hiểu gì, hay cố tình không hiểu gì về cụm từ này.

Tự ngôn này đã hàm chứa sự đối chọi về ý nghĩa trong phạm trù kinh tế. Nó cũng như nước với lửa không thể pha trộn được với nhau. Kinh tế thị trường phát triển theo nhu cầu thị hiếu của người tiêu dùng, có nghĩa là sản xuất theo nhu cầu tiêu dùng của xã hội, còn kinh tế định hướng XHCN là kinh tế chỉ đạo từ trung ương theo nhu cầu chính trị của nhà nước. Hai mệnh đề của cụm từ này không thể hoà nhập để tạo nên một định nghĩa trên phạm trù kinh tế học. Trên thực tế, chỉ có kinh tế XHCN mới có khủng hoảng. Vì là kinh tế chỉ đạo tập quyền cho nên, khi được chỉ đạo sản xuất một mặt hàng nào đó, thì đơn vị sản xuất cơ sở tập trung vào mặt hàng ấy, sản xuất hàng loạt mà không cần xem xét đến nhu cầu tiêu dùng của xã hội cho đến khi đã sản xuất quá nhiều, quá mức tiêu thụ tạo ra khủng hoảng thừa. Đến khi ấy mới được chỉ đạo từ trên cho ngưng sản xuất mặt hàng ấy, chuyển sang một mặt khác chưa sản xuất, hoặc đã ngừng sản xuất vì khủng hoảng thừa trước kia. Cứ vòng quay ấy, mà kinh tế XHCN nghĩa luẩn quẩn trong khủng hoảng thiếu tạo ra một nền kinh tế què cụt, không đồng nhất. Trong khi đó kinh tế thị trường dựa trên nhu cầu thị hiếu người tiêu dùng, khi họ sản xuất một mặt hàng nào thì họ không ngừng cải tiến cho mặt hàng ấy ngày càng tinh xảo, tiện dụng và rẻ hơn để cạnh tranh, và hoàn toàn dựa vào mức tiêu dùng mà sản xuất ít hoặc nhiều. .

Như vậy cụm từ “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” chỉ là một xảo ngữ, ăn cắp tư tưởng và phương thức của kinh tế thị trường rồi gán ghép thêm cái nhãn hiệu CNXH vào mà thôi. Nghĩa là CNXH muốn sống còn thì phải bắt trước theo đường lối kinh tế thị trường, nếu không thì cứ khủng hoảng thừa, rồi lại thiếu…quẩn quanh cho tới khi bị tận diệt. Đây là một sáng kiến “đổi mới” mà thực chất chỉ là đổi cũ lại mà thôi, vì chủ nghĩa tư bản (CNTB) có trước CNXH kia mà. Đã biết rõ ràng như vậy, tại sao đảng CSVN không quẳng luôn cái đuôi “định hướng XHCN” đi cho nhẹ gánh tang bồng, cho mọi người cùng hợp sức xây dựng một quốc gia Việt nam độc lấp phú cường, cho dân đen bớt khổ. Hay đây chỉ là trò lường bịp, mỵ dân để tiếp tục kéo dài sự cai trị hà khắc của một đảng tham nhũng bất lương, mãi quốc cầu vinh?

2. Theo ông thì đảng CSVN muốn theo Mỹ nhưng không biết có tin được Mỹ hay không, nên mới gần ngại chưa dứt khoát. Qua đây cho chúng ta thấy rõ một điều là bản chất tay sai ngoại bang của đảng CSVN. Vì nhu cầu tồn tại của bè đảng mà chúng luôn đu dây chính trị, mặc tình sự tồn vinh, sống thác của đất nước và dân tộc Việt nam. Giả sử họ nhận định rằng họ không tin được Mỹ thì họ sẽ bám lấy Trung Quốc như ngày nay, tiếp tục làm tên nô lệ cho Bắc kinh hay sao?

Cho dù bất kỳ một đảng phái nào cầm quyền ở một nước nhỏ như Việt nam, thì cũng phải xây dựng một đường lối ngoại giao trung lập mềm dẻo nhưng không thiếu cứng rắn để nương theo sự chuyển động của các thế lực siêu cường mà vẫn giữ được nền độc lập nước nhà, xây đụng và canh tân sứ sở, chứ không thể đu dây chính trị như đảng CSVN hiện nay. Chính sách ngoại giao của đảng CSVN hiện nay là chính sách ăn mày chính trị, chứ không phải là ngoại giao chính trị.

Muốn giải thoát chính sách ăn mày chính trị của đảng CSVN hiện nay không phải là khó khăn, nếu đảng CSVN biết đặt quyền lợi quốc gia, dân tộc lên trên quyền lợi của đảng CSVN, bởi vì đảng CSVN chỉ là một đảng phái chính trị, chứ không phải là tổ quốc Việt nam. Đảng CSVN phải tuyên chiến với ý thức hệ lõi thời cổ hủ mà đang CSVN đang đeo đuổi dù chỉ là trên mặt lý thuyết, bề mặt. Đảng CSVN phải quyết tâm bảo vệ từng tất đất, từng thước biển mà cha ông ta đã bao đời dựng xây và vun đắp nên. Đảng SCVN đừng sợ mất quyền quản trị đất nước mà tiếp tục tự nguyện làm tôi đòi cho Trung cộng. Trong thời buổi hiện nay, Trung quốc dù có mạnh và đông hơn Việt nam cả trăm lần thì họ cũng không dám ngang nhiên đem quân xâm chiếm Việt nam để dạy cho đàn em cứng đầu một “bài học thứ hai”, bởi vì cả thế giới sẽ lên án và tiếp sức cho Việt nam để chống lại chính sách bá quyền thuộc địa của Trung quốc.

3. Ông đã đánh giá quá thấp những hoạt động chính trị của người Việt hải ngoại trong suốt ba mươi năm qua, bởi vì chí cá nhân ông bị luôn luẩn quẩn trong cái não trạng nô lệ ngoại bang như đảng CSVN, ông và họ cứ phải chờ cho các thế lực siêu cường bật đèn xanh thì mới xuất cờ, nhưng tự các ông đã biến mình thành quân cờ của người khác.

Thế lực chính trị của người Việt hải ngoại là một đối trọng vô cùng quan trọng trong lộ trình dân chủ hoá Việt Nam hiện nay. Chính vì vậy mà, đảng CSVN không ăn không ngủ để tìm biện pháp đối phó. Cộng sản Việt nam sẽ rất khó lòng để đạt được những gì mà họ mong đợi trên chính trường quốc tế, nếu không có sự đồng thuận của cộng đồng người Việt hải ngoại. Lấy một thí dụ điển hình là sự thất bại vào WTO năm vừa qua 2005, đã chứng tỏ điều đó. Người Việt hải ngoại đã khai thác được sức mạnh của lá phiếu dân chủ tại Hoa kỳ và Âu châu, qua khả năng gắn việc gia nhập WTO với tự do nhân quyền và tôn giáo, buộc các nhà lập pháp Hoa kỳ và Âu châu, muốn kiếm được số phiếu của người Việt ở các quốc gia sở tại, thì phải ép buộc đảng CSVN tôn trọng tự do nhân quyền và tôn giáo trước khi được gia nhập WTO.

Ông cũng biết rằng Việt Nam muốn trở thành đối tác của Mỹ trong WTO thì họ phải được quốc hội Hoa kỳ cho vào danh sách các tối huệ quốc, mà muốn vào được danh sách này, Việt nam không thể nào nằm trong danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo (CPC). CSVN rất mong muốn được gỡ bỏ trong danh sách này trước cuối tháng 3-2006 thì mới có cơ mong được lưỡng viện quốc hội Hoa kỳ thông qua vào danh sách tối hậu quốc vào hậu bán niên này, khoảng tháng 9-10 năm 2006. Chỉ có như vậy, Việt nam mới đủ thời gian để thương thuyết với Hoa kỳ vào WTO cuối năm nay, bằng không thì lại lọt sổ qua năm tới. Nếu tính về tính thời gian như vậy, phải chăng ông đang được CSVN “nhờ” qua Mỹ đợt này làm lobby cho cái “phi vụ” này?

Như vậy, theo ông nói là đảng CSVN không coi trọng khối người Việt là hoàn toàn sai, hoặc thiếu hiểu biết về chính trị.

4. Việc ông nhắc đến ông Vũ Mão, phó chủ tịch quốc hội CSVN đã đưa ra ý kiến là CSVN muốn có 50-60 “đại biểu quốc hội” là người Việt hải ngoại. Vậy thì có phải ông đang đi ra Hải ngoại để chọn mặt gửi vàng, kiếm mấy chục ông “nghị gật” hay ông bình vôi về làm tấm bình phong dân chủ giả tạo tại Việt nam cho đảng CSVN hay không vậy?

Thật đáng tiếc, một người như ông sao mà đã mau quên cái bài học chính trị vào năm 1945, khi chính phủ Hồ Chí Minh (HCM) ra mắt tại quảng trường Ba đình, có đầy đủ đại diện của các đảng phái. Quốc hội Việt nam lúc bấy giờ, phe quốc gia chiếm đa phần, trong nội các thì bộ ngoại giao và bộ quốc phòng cũng do phe quốc gia nắm, ấy thế mà chỉ cần một cú đi đêm, HCM ký hoà ước với Pháp, để rước Pháp vào đô hộ Việt nam lần thứ hai (1946-1954), buộc những nhà cách mạng quốc gia chân chính hoặc phải đào tẩu để bảo toàn lực lượng, hoặc bị đảng CSVN hay thực dân Pháp sát hại. Vậy mà, nay CSVN lập lại bài cũ, ông không những thiếu cảnh giác mà còn tung hô cho đó là đảng CSVN đã muốn chấp nhận tiếng nói người Việt hải ngoại tại quốc hội CS. Mà giả sử đảng CSVN có thực lòng đi, thì tiếng nói của 50-60 ông bình vôi này cũng chỉ là tiếng nói của thiểu số trong bốn năm trăm đại biểu chính thức của đảng CSVN, thì có tác dụng gì ngoài làm bức bình phong cho giả dân chủ của nhà nước CSVN.

5. Ông tuyên bố một câu xanh rờn là đảng CSVN sẽ đổi tên đảng. Thật là hay! Ông không thấy rằng dù đảng CSVN có đổi cái tên gì đi chăng thì vẫn là nhân sự của đảng đảng CSVN, vẫn chính sách “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” thôi. Vậy thì thực chất việc đổi tên đảng CSVN chỉ là cái trò “bình mới rượu cũ” mà thôi đâu có gì để giúp được đất nước canh tân xứ sở cải thiện dân sinh.

Đảng CSVN đã biết được rằng con đường dân chủ hoá Việt nam là không thể cưỡng chế nổi, không thể cản ngăn nổi, vậy thì tại sao đế giờ phút này trong bản dự thảo báo cáo chính trị đại hôi đảng X, họ vẫn khư khư giữ lấy điều 4 trong hiến pháp mà họ áp đặt ra với quốc dân Việt.

Đảng CSVN đã biết rõ là CNCS hay CNXH không còn phù hợp với nhu cầu phát triển của đất nước tại sao họ còn ngêu ngao tuyên bố kiên định lập trường “đổi cũ” theo kinh tế thị trường mà gắn theo cái đuôi định hướng XHCN.

Đảng CSVN không còn phù hợp với bước tiến của đất nước và dân tộc nữa, tại sao họ chỉ muốn đổi tên đảng mà không chịu chấp nhận từ bỏ ý thức hệ CS, một căn bệnh ung thư mà loài người và hơn 500 triệu người dân tại Nga và Đông Âu đã liệng vào xọt rác từ hơn một thập niên về trước.

6. Ông đề nghị Việt nam nên có hai đảng chính trị một cách dập khuôn máy móc theo Hoa kỳ, vậy thì căn cứ vào đâu mà ông lại nói là 5, 10 đảng chính trị cho Việt nam thì không tốt. Vậy hai đảng ấy có phải một là đảng CSVN tiếp tục nắm quyền, còn đảng thứ hai là 50-60 bình vôi đứng đầu là Nguyễn Cao Kỳ để làm bức bình phong cho dân chủ giả tạo tại Việt nam? Còn các đảng phái chính trị đã từng đấu tranh không mệt mỏi cho nền độc lập nước nhà từ thời thực dân Pháp như Việt Nam Quốc dân đảng, Đại Việt Quốc dân đảng, Đại Việt Duy dân đảng, Việt Nam Chủ Xã Hội đảng (Dân-Xã của Phật giáo Hoà hảo)…và gần đây là các đảng Nhân dân hành động, đảng Dân chủ Nhân dân và đảng Vì dân… đều phải dẹp bỏ để chỉ có hai đảng như ông đề nghị chăng?

Giải pháp duy nhất mà đảng CSVN có thể làm được cho quốc dân Việt, để giải tỏa sự bế tắc chính trị hiện nay là chấp thuận dân chủ đa đảng, đứng ra tổ chức một cuộc bầu cử quốc hội công khai và bình đẳng với sự giám sát của các tổ chức phi chính phủ vào năm 2007 sắp tới, không cần phải chờ đến năm hoặc mười năm nữa. Vì càng chậm trễ chừng nào thì càng làm cản bước phát triển của kinh tế quốc dân, làm suy yếu, phí phạn và cạn kiệt tài năng và vật lực của dân tộc chừng ấy.

Thông qua cuộc bầu cử công khai này, tùy theo ý dân lựa chọn đảng phái nào ra quản trị quốc dân thì đảng phái ấy sẽ quản lý đất nước, cho dù sự lựa chọn của người dân là đảng CSVN đi chăng nữa thì đảng CSVN cũng danh chính ngông thuận chuyển từ giai đoạn cai trị đất nước và dân tộc Việt trong suốt mấy chục năm qua sang giai đọan quản lý đất nước cho phù hợp hơn với nhu cầu phát triển của đất nước và dân tộc. Như vậy, đảng CSVN không cần phải đổi tên để mỵ dân, người dân Việt nam cũng không cần 50-60 ông bình vôi từ Hải ngoại về làm nghị gật, mà chẳng giúp được gì cho dân chúng. Còn việc có bao nhiêu đảng chính trị thì cũng là do bao nhiêu lá phiếu người dân ủng hộ mỗi đảng chứ không cần theo chỉ đạo từ ông cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ. Phải không ông?

Đôi lời trao đổi cùng ông, mong rằng nó sẽ giúp cho ông thấy được những gì người dân và đất nước đang cần ở đảng CSVN, để khi ông có dịp trà dư, tửu hậu với những “người anh em” CS có chức có quyền nhờ ông rỉ tai với họ, chắc họ sẽ làm theo ông vì họ đã nghe theo ông như ông đã nói.

Kính thư,

lrnguyen
02-17-2006, 11:07 PM
Ha ha ha Hay thiệt. Ly' luận vững chắc. Cám ơn Dangia