dangia
02-18-2006, 10:14 AM
Ngày 30 Tháng Tư, Nguyễn-Cao-Kỳ, Và Những Niềm Đau Nỗi Nhớ
Trần Mộng Lâm
Montreal, Canada
12.02.2006
©Vietnam Review
Hình (KQN Images): BS Trần Mộng Lâm.
Tôi viết những giòng chữ này để tưởng nhớ về ngày 30 tháng tư năm 1975.
Tháng Tư, ở trong nước, có thể ông Phạm Duy sẽ lên sân khấu, ôm đàn và hát câu hát ông đặt ra trong nửa thế kỷ trước :
Tôi tưởng chừng nghe tiếng.
Cha già trong trời đông.
Tháng Tư, có thể ông ta cũng hát:
Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng
Lời Bác xưa nay thành chiến thắng huy hoàng.
Ba mươi năm đấu tranh dành độc lập non sông.
Ba mươi năm Dân Chủ Cộng Hòa, Việt Nam đã thành công.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như người thiếu phụ tôi gặp trong một quán ăn Trần Thị Phù Du, chồng, sỹ quan khóa 19 Võ Bị Dà Lạt, 30 tháng tư từ phi trường Tân Sơn Nhứt trên máy bay di tản nhẩy xuống trở về vì thương vợ nhớ con.Tập trung vào trại học tập Trà Nóc Cần Thơ, vượt ngục năm 1976, bị bắt lại và bị xử tử hình. Mười năm sau, Mỹ cho phép đi Mỹ theo diện H.O. Hồ sơ thiếu giấy khai tử. Phù Du đã phải hối lộ cho tên cán bộ đã ra lệnh giết chồng mình 5 cây vàng và phải hiến thân cho hắn mới có được trong tay tờ giấy khai tử quý báu để đem hai con vị thành niên sang Mỹ.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như cháu gái nhỏ 11 tuổi vừa được giải thoát khỏi một ổ điếm ở Cao Miên ? Hạnh phúc như 50 chị em bị bán sang Đài Loan làm con ở bị cha con một tên Tầu Già hãm hiếp lần lượt cả 50 người không chừa một ai.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như Quách Thị Kiều Nga,15 tuổi, theo gia đình vượt biên năm 1978, bị hải tặc bắt đi mất tích. Mười năm sau gia đình đăng báo khẩn cầu những người sang du lịch Thái Lan, có tin tức gì về đứa bé gái xấu số, xin cho cha mẹ anh em của cô sống ở Hoa Kỳ biết tin.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như Nguyễn Cao Kỳ, vừa về nước, ở khách sạn thật sang, có bảo vệ, có bác sỹ riêng, và được « anh em » tổ chức cho đi đó, đi đây.tuyên bố lăng nhăng.
Không thể chối rằng Nguyễn Cao Kỳ vẫn còn có nhiều người trong cũng như ngoài nước yêu mến. Có một tình cảm, tình yêu giữa họ.
Nhưng khác với điều một văn sỹ nổi danh đã viết là :Yêu nhau không phải là nhìn nhau mà là cùng nhìn về một hướng, những người ái mộ Nguyễn Cao Kỳ không cùng nhìn về một phía ,những « anh em » mới của ông không cùng nhìn về một phía với ông.
Năm nay là năm con chó. Những con chó khi yêu nhau không cùng nhìn về một hướng. Chó đực và chó cái nhìn về các hướng khác nhau. Các cụ ta gọi là cẩu hợp. Cẩu hợp cũng được, miễn là thỏa mãn nhu cầu sinh lý là đủ rồi. Con chó không nhớ dai, con giun con kiến không có trí nhớ giai. Những người có trí thông minh ngắn thường hay có nhiều hạnh phúc vì những tên này không cần sống với nội tâm, chỉ cần sống với bản năng.
Phải chi Thượng Đế cho tôi một trí nhớ ngắn như trí nhớ con giun, con kiến. Lúc đó tôi sẽ là một kẻ thất phu, nhưng tôi sẽ sung sướng và tôi sẽ trỏ lời báo chí, tuyên bố lăng nhăng. Và tôi cũng không thấy được ánh mắt khinh bỉ mà người đời dành cho tôi.
Tiếc thay trí nhớ của tôi không phải là trí nhớ loài giun kiến nên tôi không thể hạnh phúc, và con tim tôi không thể nào « vui trở lại » như kẻ « Thất Phu »
30 tháng tư, ôi.Ba Mươi Tháng Tư.
Biết bao niềm đau, nỗi nhớ.
Trần Mộng Lâm
Montreal, Canada
12.02.2006
©Vietnam Review
Hình (KQN Images): BS Trần Mộng Lâm.
Tôi viết những giòng chữ này để tưởng nhớ về ngày 30 tháng tư năm 1975.
Tháng Tư, ở trong nước, có thể ông Phạm Duy sẽ lên sân khấu, ôm đàn và hát câu hát ông đặt ra trong nửa thế kỷ trước :
Tôi tưởng chừng nghe tiếng.
Cha già trong trời đông.
Tháng Tư, có thể ông ta cũng hát:
Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng
Lời Bác xưa nay thành chiến thắng huy hoàng.
Ba mươi năm đấu tranh dành độc lập non sông.
Ba mươi năm Dân Chủ Cộng Hòa, Việt Nam đã thành công.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như người thiếu phụ tôi gặp trong một quán ăn Trần Thị Phù Du, chồng, sỹ quan khóa 19 Võ Bị Dà Lạt, 30 tháng tư từ phi trường Tân Sơn Nhứt trên máy bay di tản nhẩy xuống trở về vì thương vợ nhớ con.Tập trung vào trại học tập Trà Nóc Cần Thơ, vượt ngục năm 1976, bị bắt lại và bị xử tử hình. Mười năm sau, Mỹ cho phép đi Mỹ theo diện H.O. Hồ sơ thiếu giấy khai tử. Phù Du đã phải hối lộ cho tên cán bộ đã ra lệnh giết chồng mình 5 cây vàng và phải hiến thân cho hắn mới có được trong tay tờ giấy khai tử quý báu để đem hai con vị thành niên sang Mỹ.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như cháu gái nhỏ 11 tuổi vừa được giải thoát khỏi một ổ điếm ở Cao Miên ? Hạnh phúc như 50 chị em bị bán sang Đài Loan làm con ở bị cha con một tên Tầu Già hãm hiếp lần lượt cả 50 người không chừa một ai.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như Quách Thị Kiều Nga,15 tuổi, theo gia đình vượt biên năm 1978, bị hải tặc bắt đi mất tích. Mười năm sau gia đình đăng báo khẩn cầu những người sang du lịch Thái Lan, có tin tức gì về đứa bé gái xấu số, xin cho cha mẹ anh em của cô sống ở Hoa Kỳ biết tin.
Việt Nam – Dân Chủ - Cộng Hòa - Độc Lập - Tư Do - Hạnh Phúc ! ! !
Hạnh phúc như Nguyễn Cao Kỳ, vừa về nước, ở khách sạn thật sang, có bảo vệ, có bác sỹ riêng, và được « anh em » tổ chức cho đi đó, đi đây.tuyên bố lăng nhăng.
Không thể chối rằng Nguyễn Cao Kỳ vẫn còn có nhiều người trong cũng như ngoài nước yêu mến. Có một tình cảm, tình yêu giữa họ.
Nhưng khác với điều một văn sỹ nổi danh đã viết là :Yêu nhau không phải là nhìn nhau mà là cùng nhìn về một hướng, những người ái mộ Nguyễn Cao Kỳ không cùng nhìn về một phía ,những « anh em » mới của ông không cùng nhìn về một phía với ông.
Năm nay là năm con chó. Những con chó khi yêu nhau không cùng nhìn về một hướng. Chó đực và chó cái nhìn về các hướng khác nhau. Các cụ ta gọi là cẩu hợp. Cẩu hợp cũng được, miễn là thỏa mãn nhu cầu sinh lý là đủ rồi. Con chó không nhớ dai, con giun con kiến không có trí nhớ giai. Những người có trí thông minh ngắn thường hay có nhiều hạnh phúc vì những tên này không cần sống với nội tâm, chỉ cần sống với bản năng.
Phải chi Thượng Đế cho tôi một trí nhớ ngắn như trí nhớ con giun, con kiến. Lúc đó tôi sẽ là một kẻ thất phu, nhưng tôi sẽ sung sướng và tôi sẽ trỏ lời báo chí, tuyên bố lăng nhăng. Và tôi cũng không thấy được ánh mắt khinh bỉ mà người đời dành cho tôi.
Tiếc thay trí nhớ của tôi không phải là trí nhớ loài giun kiến nên tôi không thể hạnh phúc, và con tim tôi không thể nào « vui trở lại » như kẻ « Thất Phu »
30 tháng tư, ôi.Ba Mươi Tháng Tư.
Biết bao niềm đau, nỗi nhớ.