dangia
02-23-2006, 08:20 PM
Để tội ác không thể tái diễn
Nguyễn Ngọc Đức
Thông thường đã là một tội ác đối với nhân loại thì không ai có thể quên, dù tội ác đó xảy ra từ rất lâu. Ngày nay, khi nhắc tới Tần Thủy Hoàng, người ta không thể quên các tội ác đốt sách, chôn sống học trò,... mặc dù tất cả đã xảy ra cách đây hơn 2200 năm về trước. Sự nhắc nhở về những tội ác đối với nhân loại không nhằm để nói lên lòng thù hận đối với những thủ phạm, mà để tránh cho tội ác không thể tái diễn.
Trong tinh thần đó, Hội Đồng Âu Châu, một cơ chế quy tụ 46 nước, đã thông qua bản nghị quyết 1481 nhấn mạnh đến nhu cầu cần có một sự lên án của cả nhân loại đối với các tội ác của những chế độ cộng sản toàn trị. Điều đáng ghi nhận hầu hết các nước cộng sản cũ ở Âu Châu như Nga, Ba Lan, Tiệp, Nam Tư, Hongrie, Bulgarie, Roumanie,... đều là thành viên của của Hội Đồng Âu Châu và trong cuộc bỏ phiếu thông qua bản nghị quyết nói trên ngày 25/01/2006, các đại biểu của các nước này đều là những người bênh vực và bỏ phiếu thuận cho bản nghị quyết.
Đọc qua nội dung của bản Nghị Quyết đề cập đến các tội ác của những chế độ cộng sản toàn trị, người Việt Nam có cảm giác rất quen thuộc, vì nó đề cập đến những tội ác nhân danh đấu tranh giai cấp, những trại tù nguỵ trang dưới mỹ từ "cải tạo", những hình thức đấu tố mệnh danh là cải cách, những sự đàn áp, hủy diệt các tôn giáo nhằm xây dựng một xã hội mới,... Tất cả đều là những gì đã và đang xảy ra ở Việt Nam.
Hiện nay, không còn quốc gia nào ở Âu Châu có chế độ cộng sản toàn trị. Nhưng tại sao Hội Đồng Âu Châu nhận thấy cần có một sự lên án tội ác của những chế độ này?
Theo bản phúc trình của ông Lindblad, dân biểu Thụy Điển, một trong những lý do quan trọng mà Hội Đồng Âu Châu cần phải thông qua Nghị Quyết 1481 là vì mặc dù các chế độ cộng sản toàn trị không còn hiện hữu ở Trung và Đông Âu, nhưng nó vẫn tiếp tục tồn tại ở một số nước trên thế giới và những tội ác của nó vẫn tiếp tục là một mối họa cho nhân loại. Lý do này đã được ghi nhận trong bản Nghị Quyết ở điều thứ 9, với sự lên án mạnh mẽ của Hội Đồng Âu Châu về tất cả những sự vi phạm nhân quyền trong các nước cộng sản hiện nay, đồng thời nhấn mạnh là quyền lợi quốc gia không thể là lý cớ để các nước không dám lên tiếng chỉ trích các chế độ cộng sản toàn trị. Một cách gián tiếp, Hội Đồng Âu Châu lên án thái độ nhắm mắt làm ngơ của một số nước trước sự đàn áp nhân quyền ở Trung Quốc hay ở Việt Nam.
Rõ ràng, Nghị Quyết 1481 của Hội Đồng Âu Châu không chỉ nhắm vào tội ác quá khứ của những nước cộng sản ở Âu Châu, mà còn trực tiếp đề cập đến 4 nước cộng sản còn sót lại trên thế giới là Cuba, Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam. Khi nhắm đến 4 nước này, Hội Đồng Âu Châu muốn đưa ra một thông điệp cho dư luận toàn thế giới và đặc biệt là dư luận ở 4 nước này là mặc dù tội ác của các chế độ cộng sản rất hiển nhiên, nhưng đa số quần chúng vẫn chưa nhận thức được rõ rệt hay chưa thật sự thấy đây là một tai họa cho nhân loại nói chung và dân tộc của mình nói riêng.
Thông điệp trên đây, được ghi lại trong điều thứ 4 của bản Nghị Quyết, là một điều đáng được người Việt Nam suy ngẫm. Ngày nay, vẫn còn nhiều người chưa ý thức được rõ rệt tội ác của chế độ cộng sản đã gây ra cho dân tộc Việt Nam. Con số trên một triệu người là nạn nhân của chế độ này ở Việt Nam được ước lượng trong Livre Noir du Communisme (Sách Đen về chủ nghĩa cộng sản của sử gia Stéphane Courtois) hình như có người vẫn chưa tin, hay tin nhưng không xem đó là một tai họa đối với dân tộc Việt Nam. Ký ức về cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu ở miền Bắc từ năm 1945 hình như đã phai nhạt trong một số người. Quan trọng hơn là đối với một số người khác thì cuộc thảm sát nông dân miền Bắc qua cuộc cải cách này chỉ là một sai lầm trong chính sách của đảng cộng sản! Thảm trạng thuyền nhân, với hàng trăm ngàn người bỏ mình trên biển Đông, vẫn chưa được một số người gắn liền với chế độ cộng sản và vẫn chưa thấy đây là một tội ác do chế độ này gây ra.
Vì chưa ý thức rõ rệt tội ác của chế độ cộng sản đã gây ra cho dân tộc, nên nhiều người Việt Nam mặc dù không chấp nhận chế độ cộng sản, nhưng vẫn chưa nỗ lực để gỡ bỏ chế độ này. Mặt khác, với một đất nước ngày một trẻ hóa và một cộng đồng hải ngoại đã bước sang thế hệ thứ ba, nhiều sự thật của lịch sử có thể sẽ bị che lấp, bị bóp méo, bị lãng quên vì nhiều lý do. Do đó, nhu cầu soi rọi, nhắc nhở những tội ác của chế độ cộng sản Việt Nam không những để tạo động lực cho cuộc đấu tranh dứt điểm chế độ này, mà còn giúp cho các thế hệ mai sau không quên các tội ác này và tránh cho nó không thể tái diễn.
Chúng ta có nhu cầu biên khảo, sao lục, dịch thuật, quảng bá những tài liệu, hình ảnh về những tội ác của chế độ cộng sản trên đất nước Việt Nam từ hơn 60 năm qua. Trong vài tháng tới đây, đảng CSVN sẽ tổ chức đại hội Đảng lần thứ 10. Đây là một cơ hội để dư luận trong và ngoài nước quan tâm đến các tội ác của đảng này đã gây ra. Một cuộc vận động rộng lớn và những nỗ lực thông tin cụ thể rất cần thiết, để mọi người Việt Nam, đặc biệt là đồng bào trong nước, không còn mơ hồ gì về tai họa của chế độ toàn trị cộng sản. Khi mọi người Việt Nam đều ý thức rõ rệt về tội ác của chế độ này, thì nó không thể tiếp tục tồn tại để tiếp tục gây thêm tội ác.
Nguyễn Ngọc Đức
Thông thường đã là một tội ác đối với nhân loại thì không ai có thể quên, dù tội ác đó xảy ra từ rất lâu. Ngày nay, khi nhắc tới Tần Thủy Hoàng, người ta không thể quên các tội ác đốt sách, chôn sống học trò,... mặc dù tất cả đã xảy ra cách đây hơn 2200 năm về trước. Sự nhắc nhở về những tội ác đối với nhân loại không nhằm để nói lên lòng thù hận đối với những thủ phạm, mà để tránh cho tội ác không thể tái diễn.
Trong tinh thần đó, Hội Đồng Âu Châu, một cơ chế quy tụ 46 nước, đã thông qua bản nghị quyết 1481 nhấn mạnh đến nhu cầu cần có một sự lên án của cả nhân loại đối với các tội ác của những chế độ cộng sản toàn trị. Điều đáng ghi nhận hầu hết các nước cộng sản cũ ở Âu Châu như Nga, Ba Lan, Tiệp, Nam Tư, Hongrie, Bulgarie, Roumanie,... đều là thành viên của của Hội Đồng Âu Châu và trong cuộc bỏ phiếu thông qua bản nghị quyết nói trên ngày 25/01/2006, các đại biểu của các nước này đều là những người bênh vực và bỏ phiếu thuận cho bản nghị quyết.
Đọc qua nội dung của bản Nghị Quyết đề cập đến các tội ác của những chế độ cộng sản toàn trị, người Việt Nam có cảm giác rất quen thuộc, vì nó đề cập đến những tội ác nhân danh đấu tranh giai cấp, những trại tù nguỵ trang dưới mỹ từ "cải tạo", những hình thức đấu tố mệnh danh là cải cách, những sự đàn áp, hủy diệt các tôn giáo nhằm xây dựng một xã hội mới,... Tất cả đều là những gì đã và đang xảy ra ở Việt Nam.
Hiện nay, không còn quốc gia nào ở Âu Châu có chế độ cộng sản toàn trị. Nhưng tại sao Hội Đồng Âu Châu nhận thấy cần có một sự lên án tội ác của những chế độ này?
Theo bản phúc trình của ông Lindblad, dân biểu Thụy Điển, một trong những lý do quan trọng mà Hội Đồng Âu Châu cần phải thông qua Nghị Quyết 1481 là vì mặc dù các chế độ cộng sản toàn trị không còn hiện hữu ở Trung và Đông Âu, nhưng nó vẫn tiếp tục tồn tại ở một số nước trên thế giới và những tội ác của nó vẫn tiếp tục là một mối họa cho nhân loại. Lý do này đã được ghi nhận trong bản Nghị Quyết ở điều thứ 9, với sự lên án mạnh mẽ của Hội Đồng Âu Châu về tất cả những sự vi phạm nhân quyền trong các nước cộng sản hiện nay, đồng thời nhấn mạnh là quyền lợi quốc gia không thể là lý cớ để các nước không dám lên tiếng chỉ trích các chế độ cộng sản toàn trị. Một cách gián tiếp, Hội Đồng Âu Châu lên án thái độ nhắm mắt làm ngơ của một số nước trước sự đàn áp nhân quyền ở Trung Quốc hay ở Việt Nam.
Rõ ràng, Nghị Quyết 1481 của Hội Đồng Âu Châu không chỉ nhắm vào tội ác quá khứ của những nước cộng sản ở Âu Châu, mà còn trực tiếp đề cập đến 4 nước cộng sản còn sót lại trên thế giới là Cuba, Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam. Khi nhắm đến 4 nước này, Hội Đồng Âu Châu muốn đưa ra một thông điệp cho dư luận toàn thế giới và đặc biệt là dư luận ở 4 nước này là mặc dù tội ác của các chế độ cộng sản rất hiển nhiên, nhưng đa số quần chúng vẫn chưa nhận thức được rõ rệt hay chưa thật sự thấy đây là một tai họa cho nhân loại nói chung và dân tộc của mình nói riêng.
Thông điệp trên đây, được ghi lại trong điều thứ 4 của bản Nghị Quyết, là một điều đáng được người Việt Nam suy ngẫm. Ngày nay, vẫn còn nhiều người chưa ý thức được rõ rệt tội ác của chế độ cộng sản đã gây ra cho dân tộc Việt Nam. Con số trên một triệu người là nạn nhân của chế độ này ở Việt Nam được ước lượng trong Livre Noir du Communisme (Sách Đen về chủ nghĩa cộng sản của sử gia Stéphane Courtois) hình như có người vẫn chưa tin, hay tin nhưng không xem đó là một tai họa đối với dân tộc Việt Nam. Ký ức về cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu ở miền Bắc từ năm 1945 hình như đã phai nhạt trong một số người. Quan trọng hơn là đối với một số người khác thì cuộc thảm sát nông dân miền Bắc qua cuộc cải cách này chỉ là một sai lầm trong chính sách của đảng cộng sản! Thảm trạng thuyền nhân, với hàng trăm ngàn người bỏ mình trên biển Đông, vẫn chưa được một số người gắn liền với chế độ cộng sản và vẫn chưa thấy đây là một tội ác do chế độ này gây ra.
Vì chưa ý thức rõ rệt tội ác của chế độ cộng sản đã gây ra cho dân tộc, nên nhiều người Việt Nam mặc dù không chấp nhận chế độ cộng sản, nhưng vẫn chưa nỗ lực để gỡ bỏ chế độ này. Mặt khác, với một đất nước ngày một trẻ hóa và một cộng đồng hải ngoại đã bước sang thế hệ thứ ba, nhiều sự thật của lịch sử có thể sẽ bị che lấp, bị bóp méo, bị lãng quên vì nhiều lý do. Do đó, nhu cầu soi rọi, nhắc nhở những tội ác của chế độ cộng sản Việt Nam không những để tạo động lực cho cuộc đấu tranh dứt điểm chế độ này, mà còn giúp cho các thế hệ mai sau không quên các tội ác này và tránh cho nó không thể tái diễn.
Chúng ta có nhu cầu biên khảo, sao lục, dịch thuật, quảng bá những tài liệu, hình ảnh về những tội ác của chế độ cộng sản trên đất nước Việt Nam từ hơn 60 năm qua. Trong vài tháng tới đây, đảng CSVN sẽ tổ chức đại hội Đảng lần thứ 10. Đây là một cơ hội để dư luận trong và ngoài nước quan tâm đến các tội ác của đảng này đã gây ra. Một cuộc vận động rộng lớn và những nỗ lực thông tin cụ thể rất cần thiết, để mọi người Việt Nam, đặc biệt là đồng bào trong nước, không còn mơ hồ gì về tai họa của chế độ toàn trị cộng sản. Khi mọi người Việt Nam đều ý thức rõ rệt về tội ác của chế độ này, thì nó không thể tiếp tục tồn tại để tiếp tục gây thêm tội ác.