Bravo21
03-03-2006, 05:54 PM
Các hạt mầm đã nở
--------------------------------------------------------------------------------
Nguyễn Bặc
Nước Đức trời tháng Ba vẫn còn mùa Đông, tuy rằng tuyết đã tan gần hết và ngày đã sáng hơn rồi. Những người Việt thích làm vườn đang chuẩn bị ươm mầm trong các chậu nhỏ đặt trên thành cửa sổ, để chỉ vài tuần nữa là có thể dọn vườn, làm đất và đem ra trồng.
Tôi có một anh bạn trẻ mê say làm vườn. Cả ngày đi làm quần quật trong xưởng máy, nhưng chiều về là bay ra miếng vườn nhỏ trước nhà, cuốc đất trồng rau tới sẩm tối. Rau gì anh cũng có trồng, từ tần ô đến ngò rí. Nhưng niềm hãnh diện lớn nhất của anh là giàn bầu. Làm vườn xong, ngồi hóng mát dưới giàn bầu sum sê trái, cắn vài hột bí rang, trò chuyện lai rai với bè bạn, đó là hạnh phúc nho nhỏ của anh. Những dịp này, tay mơ như tôi thường tò mò hỏi anh rằng các hạt giống anh lấy từ đâu, thì được cho biết là của bạn bè cho, hay của anh đem từ Việt Nam qua trong mấy chuyến về thăm nhà trước đây. Và tôi lại hỏi thêm, là khi về thăm quê hương, anh có mang theo hạt giống nào của Đức như Baerenlauch, Salbei, Thymian, Oregano, Majoran… về tặng Việt Nam không, thì anh lắc đầu nguầy nguậy.
Thực ra anh và cả hàng trăm ngàn Việt kiều về thăm nhà lâu nay, đều đã có đem nhiều hạt giống từ các nước Âu Mỹ về quê hương mình cả, nhưng họ quên bẵng đó mà thôi. Chẳng hạn khi một Việt kiều ở Đức về thăm Việt Nam, trong những buổi trò chuyện với với bạn bè mà kể lại về chuyện bảo vệ môi sinh nghiêm túc và chế độ chăm sóc người nghèo, người già và khuyết tật bên này, hay một Việt kiều ở Pháp cho biết về quyền lợi giới công nhân hay các biện pháp của chính phủ Paris để giúp đỡ hết sức các phụ nữ vẫn đi làm được dù có con cái, hoặc một Việt kiều tại Phần Lan cho hay về hệ thống giáo dục năng động và sáng tạo của các nước Bắc Âu,… thì họ đều đã đem về nhiều hạt giống vô cùng lành mạnh về Việt Nam. Đó là các hạt giống về nhân phẩm, về dân quyền, về tự do, về đa nguyên, về pháp quyền của các chế độ thực sự tôn trọng con người, mà Việt Nam Cộng sản hoàn toàn không có.
Các hạt giống tốt này đã được gởi thêm hàng ngày, hàng giờ qua các đài phát thanh quốc tế bằng Việt ngữ, qua các báo Việt ngữ Online, qua bài vở, tin tức trên Internet về Việt Nam, … nhưng chúng cũng đã được chính nhiều người trong nước có dịp ra hải ngoại du học, đi công tác hay thăm thân nhân, ý thức thu lượm và trân quý mang về. Và mùa Xuân này, nhờ „mưa thuận gió hoà“ nào đó, mà các hạt giống lành mạnh này đang nẩy mầm rộ khắp quê ta.
Tôi không muốn nói ở đây đến việc ra mắt chính thức từ những ngày trong Tết của trang nhà „Tiếng nói Dân chủ“ (www.ptdcvn.org, lúc mới vừa ra liền bị tin tặc của công an Việt Nam phá liên tiếp cả tuần) hay 6 bài tường trình khẩn cấp của gia đình cụ Hoàng Minh Chính, các câu đối chính trị của ông Hà Sỹ Phu, các bài tuyên bố của GS Trần Khuê trên đài RFA, các lời Kêu gọi của 4 Linh mục dũng cảm Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải, Nguyễn Văn Lý và Phan Văn Lợi,… Tôi cũng không muốn nói ở đây đến các phản kháng dõng dạc của HT Viện trưởng viện Hoá Đạo Thích Quảng Độ, của 2 tù nhân lương tâm vừa được thả ra là đã lên tiếng phê phán nghiêm khắc chế độ -LS Lê Chí Quang và nhà báo Nguyễn Khắc Toàn- và vô số các nhà dân chủ khác trong thời gian vừa qua như BS Nguyễn Đan Quế, GS Nguyễn Chính Kết, TS Nguyễn Thanh Giang, nhà văn Hoàng Tiến, nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự, các nhà nghiên cứu triết học Lữ Phương và Mai Thái Lĩnh, kĩ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải hoặc 4 bài góp ý hừng hực lửa của nhà văn Trần Mạnh Hảo mới mấy ngày qua…
Tôi muốn nói đến hàng trăm, hàng ngàn người dân trong nước, thuộc mọi thành phần xã hội và khắp mọi miền đất nước, trong đảng có, ngoài đảng có, đang tham gia sôi nổi việc bày tỏ ý kiến của mình, ý kiến của những người dân lâu nay bị sống dưới một chế độ bóp nghẹt thông tin, „đảng hoá“ truyền thông, ngăn báo cấm sách, giành độc quyền tư tưởng, độc quyền chân lí.
Sau khi các quan chức to của CS bắn pháo lệnh „Đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng và có ý nghĩa“ (Nguyễn Phú Trọng, Uỷ viên Bộ Chính trị) để cán bộ các cấp học tập „Bản Dự thảo Báo cáo Chính trị của Đại hội X“ của ĐCSVN sắp tới, kế đến ông Nông Đức Mạnh với tư cách Tổng bí thư đảng đã tuyên bố hôm 24-1-2006 „Tôn trọng những ý kiến khác biệt“ trong dân chúng, kêu gọi người dân trong và ngoài nước góp ý với ĐCS cho „Bản Dự thảo Báo cáo Chính trị“, thì các báo chí trong nước đã đưa nhiều đề tài „nhậy cảm“ lên mặt báo để độc giả tham gia thảo luận, mà gây sôi nổi nhất là 2 loạt bài của các ông Nguyễn Trung (cựu đại sứ Việt Nam tại Thái Lan và Úc, cựu cố vấn kinh tế của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt) và Phan Thế Hải (nhà báo VietNamNet). Chúng ta có thể vào các trang nhà báo điện tử trong nước như VNExpress, Tuổi Trẻ, VietNamNet,… để đọc các ý kiến phản hồi về các đề tài sôi bỏng hiện nay của đất nước, mà các hướng chung có thể trích ghi như sau:
1. Đòi dẹp bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin và cái gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa: “Một đảng cầm quyền, tiên phong dẫn dắt dân tộc trong thế kỷ 21 mà vẫn khư khư coi chủ nghĩa Marx- Lenin là nền tảng khi ngay trên quê hương sinh ra nó, chủ nghĩa này đã bị người ta loại bỏ không luyến tiếc, là một điều không bình thường… Với khoảng 200 nước và vùng lãnh thổ trên thế giới, ngoài Việt Nam, chỉ còn 3 nước theo con đường CNXH là Cuba, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên. Phải chăng đây là khuôn vàng thước ngọc để Việt Nam nhất thiết phải tuân theo? Phải chăng, chúng ta thông minh hơn phần còn lại của thế giới? Chúng ta có thực sự là “đỉnh cao của trí tuệ” không, khi là một trong những nước nghèo nhất thế giới và tham nhũng nhất thế giới?“ (Phan Thế Hải). Hay là „Những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam muốn chủ nghĩa Mác tồn tại như một tôn giáo. Họ muốn chủ nghĩa Mác thành một quốc đạo. Họ bắt các trường học từ trung học, đến đại học trong cả nước, đều phải lên lớp về chủ nghĩa Mác, không cho học các (học thuyết) lý luận khác. Trong Hiến pháp có nói: ở điều 4, Nhà nước Việt Nam công nhận sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, mà Đảng cộng sản Việt Nam đi theo chủ nghĩa Mác, tức là công nhận chủ nghĩa Mác. Dân tộc ta hiện có hơn 82 triệu dân trong nước và 3 triệu Việt Kiều, trong ấy có hơn 2,6 triệu là đảng viên cộng sản, 2 triệu 6 đảng viên ấy theo đạo Mác là tất nhiên, còn lại hơn 80 triệu người Việt Nam khác và 3 triệu người Việt Nam ở nước ngoài tại sao Đảng cộng sản Việt Nam lại bắt họ phải theo học thuyết Mác?“ (Đảng viên lão thành Đặng Vũ Việt).
2. Đòi thực hiện đa nguyên đa đảng để xây dựng dân chủ: Chế độ chính trị một đảng đối lập với dân chủ, muốn thực hiện dân chủ nhất thiết phải chấp nhận đa nguyên đa đảng. « Đa nguyên kinh tế đã thu kết quả lớn, đưa nền kinh tế đi lên, đưa đất nước ra khỏi đói nghèo, thì nay là lúc phải thực hiện đa nguyên đa đảng về chính trị; đừng có sợ đa nguyên, thời Việt Minh đã bắt đầu có đa nguyên, trong đó có đảng xã hội, đảng dân chủ, nay đảng cộng sản phải mạnh dạn lên, đừng có sợ đa đảng! Đã có biết bao nhiêu nước thực hiện đa đảng, tình hình chính trị vẫn ổn định, lại tốt đẹp hơn. » (LS Lê Công Định). Mà dân chủ thì đòi hỏi tiếng nói của mọi người dân: « Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là sĩ phu Bắc Hà nhưng cả quốc gia đang treo chữ “nhẫn” trong nhà là dự báo không lành cho dân tộc trong thời điểm tổ quốc đang cần những tranh luận mạch lạc và sâu sắc nhất. Tôi không im hơi lặng tiếng nữa và tôi tin rằng hàng triệu thanh niên Việt Nam đang và sẽ nói. » (LS Lê Quốc Quân).
3. Đòi bỏ Điều 4 của Hiến pháp hiện nay, quy định vị trí lãnh đạo duy nhất của đảng CS: « Nhân loại đang nỗ lực hoàn thiện một xã hội pháp quyền, trong đó quyền công dân được ghi rõ trong Hiến pháp. Nếu chúng ra muốn hội nhập với thế giới, không nên luyến tiếc điều 4 của Hiến pháp, khi nó không còn hợp thời. Thêm nữa, nếu đảng tự tin vào chính bản thân mình, hãy để cho nhân dân tự đánh giá, tự phán xét. Không ai khác, nhân dân sẽ lựa chọn đảng mà không cần bất cứ một sự áp đặt nào. Việc thể chế hoá bằng luật chỉ là biểu hiện của một sự thiếu tự tin, sự không minh bạch mà thôi. » (Phan Thế Hải).
4. Lên án đanh thép các tệ nạn khủng khiếp của bộ máy cán bộ đảng viên CS: tham nhũng, thối nát, bán nước cầu vinh, quan liêu hách dịch, phung phí ngân quỹ quốc gia đến kinh hoàng, chia rẽ, bè phái,... «Các cơ sở Đảng đã đẻ ra những "con bạc triệu đô" như Bùi Tiến Dũng. … Còn phải nói đến nơi đến chốn về sự bạc nhược của mỗi người chúng ta - trước hết là của mỗi cán bộ, đảng viên - đối với mọi sai trái xảy ra chung quanh ta. Chẳng dám đấu tranh với mọi sai trái thì phải chấp nhận chung sống với nó thôi! » (Nguyễn Trung). «Kẻ thù nằm ngay trong chính bản thân Đảng lãnh đạo, kẻ thù nằm ngay trong chính tư duy của tầng lớp lãnh đạo. Kẻ thù nằm trong sự lặng yên chấp nhận của nhân dân, trong đó có tôi. Nếu Đảng Cộng sản Việt Nam cứ tiếp tục mãi con đường phát triển đảng như thế này thì chắn chắn Đảng sẽ nhận về mình nhiều con người bon chen, nịnh bợ, những con người giẫm đạp lên mọi thứ để tiến thân. Trong nội bộ Đảng sẽ xuất hiện nhiều hơn nữa những kẻ phá Đảng.» (Một du học sinh)
Khoan đi vào chi tiết về các ý tưởng của các bài góp ý trước Đại hội X của ĐCSVN sắp tới, nhất là của hai ông Nguyễn Trung và Phan Thế Hải, cứ nhìn chung đi đã, thì chúng có thể bảo rằng: Cuộc tranh luận đã bắt đầu! Có lẽ ĐCSVN không muốn chiều hướng và quy mô thảo luận như vậy, nhưng đây là một dấu hiệu tốt. Dân ta trong nước phải có quyền và cần có phương tiện để tranh luận -cởi mở và công khai- về các vấn đề quyết định hướng đi của đất nước, quyết định tương lai của chính mình.
Trong cuộc tranh luận này, người hải ngoại đã một mặt chuyển tải các ý kiến quốc nội vào diễn đàn quốc tế (các đài phát thanh, các báo điện tử hải ngoại), mặt khác chúng ta đã tham gia vào cuộc tranh luận một cách rất nghiêm chỉnh và rất từ tốn (xin xem các bài của Ngô Nhân Dụng, Lê Đình Thông, Lưu Vũ, Phương Duy,…). Đây lại là một dấu hiệu tốt khác nữa.
Và trong cuộc tranh đấu này cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ và giàu mạnh, gia nhập vào cộng đồng thế giới của thế kỉ 21 này, thì đã và đang có sự tham gia tích cực của giai cấp công nhân Việt Nam. Như mục Nhận định tháng 2/06 trên mặt báo này đã phân tích, các loạt đình công lớn tại Việt Nam tiếp diễn tới nay là vì chính quyền CS Hà Nội đã quá vô trách nhiệm và cánh tay dài của nó là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam thì quá bù nhìn và bất lực trong việc bảo vệ cho các quyền lợi của người lao động -một dân quyền căn bản. Trước một bộ máy độc tài đàn áp, phong trào công nhân đấu tranh luôn luôn cần sự hỗ trợ về sáng kiến và sách lược của bộ phận trí thức tiến bộ trong xã hội, trong khi đó phong trào dân chủ trong nước -mà chủ lực hiện nay là các nhà trí thức- lại rất cần một bộ phận công nhân để làm lực lượng đấu tranh. Việc này chúng ta đã học được từ Ba Lan năm 1980: Công đoàn Đoàn Kết (Solidarnosc) của lãnh tụ công nhân Lech Walesa đã được sự yểm trợ đắc lực của các nhà trí thức khác chính kiến với chế độ CS Ba Lan đương thời, đó là Tadeusz Mazowiecki, Jacek Kuron và Adam Michnik.
Vào ngày 14-2-2006 mới vừa đây, hai nhà tranh đấu trẻ cho dân chủ trong nước là Nguyễn Chính Kết và Phương Nam Đỗ Nam Hải đã đến ngay Thủ Đức tham dự một cuộc đình công lớn của hàng tr ăm công nhân Công ti Giày Gia Định (chủ nhân là người Đài Loan), mà theo lời họ cho biết là để «làm cầu nối để các công nhân có thể nói lên tiếng nói trung thực của họ cho thế giới bên ngoài biết». Đây cũng là một dấu hiệu vô cùng phấn khởi.
Các dấu hiệu tốt lành trên đã đem lại cho chúng ta niềm hi vọng rất lớn về một mùa Xuân dân chủ Việt Nam, tuy nhiên đó mới chỉ là những con én chứ chưa phải là mùa Xuân. Chỉ khi nào cuộc đấu tranh kiên trì của toàn dân -trong và ngoài nước- ép buộc được ĐCSVN phải tôn trọng các quyền tự do ngôn luận và báo chí, tôn trọng quyền tự do lập hội và tham gia các tổ chức chính trị, dẹp bỏ điều 4 Hiến pháp và tổ chức tổng tuyển cử tự do, thì khi đó - mùa Xuân mới thực sự về trên quê hương yêu dấu.
Nguyễn Bặc
Stuttgart, 1-3-2006
Ghi chú:
1. Trong vòng vài tháng tới đây ĐCSVN sẽ họp Đại hội đảng lần thứ 10. Báo điện tử VIỆT NAM ĐI TỚI ( www.shcd.de ) đã phát động một phong trào mang tên là „Ý kiến người Dân“ để kính mời Quý vị bày tỏ ý kiến của mình với tư cách của một người dân tự do về tương lai đất nước. Xin vui lòng bỏ một phút để tham gia.
2. Xin xem thêm loạt bài của Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Trung, Phan Thế Hải,… đưa lại lên mạng trên trang Việt Nam Đi Tới, www.shcd.de, phần Chuyên mục „Tôn trọng những ý kiến khác biệt"
--------------------------------------------------------------------------------
Nguyễn Bặc
Nước Đức trời tháng Ba vẫn còn mùa Đông, tuy rằng tuyết đã tan gần hết và ngày đã sáng hơn rồi. Những người Việt thích làm vườn đang chuẩn bị ươm mầm trong các chậu nhỏ đặt trên thành cửa sổ, để chỉ vài tuần nữa là có thể dọn vườn, làm đất và đem ra trồng.
Tôi có một anh bạn trẻ mê say làm vườn. Cả ngày đi làm quần quật trong xưởng máy, nhưng chiều về là bay ra miếng vườn nhỏ trước nhà, cuốc đất trồng rau tới sẩm tối. Rau gì anh cũng có trồng, từ tần ô đến ngò rí. Nhưng niềm hãnh diện lớn nhất của anh là giàn bầu. Làm vườn xong, ngồi hóng mát dưới giàn bầu sum sê trái, cắn vài hột bí rang, trò chuyện lai rai với bè bạn, đó là hạnh phúc nho nhỏ của anh. Những dịp này, tay mơ như tôi thường tò mò hỏi anh rằng các hạt giống anh lấy từ đâu, thì được cho biết là của bạn bè cho, hay của anh đem từ Việt Nam qua trong mấy chuyến về thăm nhà trước đây. Và tôi lại hỏi thêm, là khi về thăm quê hương, anh có mang theo hạt giống nào của Đức như Baerenlauch, Salbei, Thymian, Oregano, Majoran… về tặng Việt Nam không, thì anh lắc đầu nguầy nguậy.
Thực ra anh và cả hàng trăm ngàn Việt kiều về thăm nhà lâu nay, đều đã có đem nhiều hạt giống từ các nước Âu Mỹ về quê hương mình cả, nhưng họ quên bẵng đó mà thôi. Chẳng hạn khi một Việt kiều ở Đức về thăm Việt Nam, trong những buổi trò chuyện với với bạn bè mà kể lại về chuyện bảo vệ môi sinh nghiêm túc và chế độ chăm sóc người nghèo, người già và khuyết tật bên này, hay một Việt kiều ở Pháp cho biết về quyền lợi giới công nhân hay các biện pháp của chính phủ Paris để giúp đỡ hết sức các phụ nữ vẫn đi làm được dù có con cái, hoặc một Việt kiều tại Phần Lan cho hay về hệ thống giáo dục năng động và sáng tạo của các nước Bắc Âu,… thì họ đều đã đem về nhiều hạt giống vô cùng lành mạnh về Việt Nam. Đó là các hạt giống về nhân phẩm, về dân quyền, về tự do, về đa nguyên, về pháp quyền của các chế độ thực sự tôn trọng con người, mà Việt Nam Cộng sản hoàn toàn không có.
Các hạt giống tốt này đã được gởi thêm hàng ngày, hàng giờ qua các đài phát thanh quốc tế bằng Việt ngữ, qua các báo Việt ngữ Online, qua bài vở, tin tức trên Internet về Việt Nam, … nhưng chúng cũng đã được chính nhiều người trong nước có dịp ra hải ngoại du học, đi công tác hay thăm thân nhân, ý thức thu lượm và trân quý mang về. Và mùa Xuân này, nhờ „mưa thuận gió hoà“ nào đó, mà các hạt giống lành mạnh này đang nẩy mầm rộ khắp quê ta.
Tôi không muốn nói ở đây đến việc ra mắt chính thức từ những ngày trong Tết của trang nhà „Tiếng nói Dân chủ“ (www.ptdcvn.org, lúc mới vừa ra liền bị tin tặc của công an Việt Nam phá liên tiếp cả tuần) hay 6 bài tường trình khẩn cấp của gia đình cụ Hoàng Minh Chính, các câu đối chính trị của ông Hà Sỹ Phu, các bài tuyên bố của GS Trần Khuê trên đài RFA, các lời Kêu gọi của 4 Linh mục dũng cảm Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải, Nguyễn Văn Lý và Phan Văn Lợi,… Tôi cũng không muốn nói ở đây đến các phản kháng dõng dạc của HT Viện trưởng viện Hoá Đạo Thích Quảng Độ, của 2 tù nhân lương tâm vừa được thả ra là đã lên tiếng phê phán nghiêm khắc chế độ -LS Lê Chí Quang và nhà báo Nguyễn Khắc Toàn- và vô số các nhà dân chủ khác trong thời gian vừa qua như BS Nguyễn Đan Quế, GS Nguyễn Chính Kết, TS Nguyễn Thanh Giang, nhà văn Hoàng Tiến, nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự, các nhà nghiên cứu triết học Lữ Phương và Mai Thái Lĩnh, kĩ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải hoặc 4 bài góp ý hừng hực lửa của nhà văn Trần Mạnh Hảo mới mấy ngày qua…
Tôi muốn nói đến hàng trăm, hàng ngàn người dân trong nước, thuộc mọi thành phần xã hội và khắp mọi miền đất nước, trong đảng có, ngoài đảng có, đang tham gia sôi nổi việc bày tỏ ý kiến của mình, ý kiến của những người dân lâu nay bị sống dưới một chế độ bóp nghẹt thông tin, „đảng hoá“ truyền thông, ngăn báo cấm sách, giành độc quyền tư tưởng, độc quyền chân lí.
Sau khi các quan chức to của CS bắn pháo lệnh „Đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng và có ý nghĩa“ (Nguyễn Phú Trọng, Uỷ viên Bộ Chính trị) để cán bộ các cấp học tập „Bản Dự thảo Báo cáo Chính trị của Đại hội X“ của ĐCSVN sắp tới, kế đến ông Nông Đức Mạnh với tư cách Tổng bí thư đảng đã tuyên bố hôm 24-1-2006 „Tôn trọng những ý kiến khác biệt“ trong dân chúng, kêu gọi người dân trong và ngoài nước góp ý với ĐCS cho „Bản Dự thảo Báo cáo Chính trị“, thì các báo chí trong nước đã đưa nhiều đề tài „nhậy cảm“ lên mặt báo để độc giả tham gia thảo luận, mà gây sôi nổi nhất là 2 loạt bài của các ông Nguyễn Trung (cựu đại sứ Việt Nam tại Thái Lan và Úc, cựu cố vấn kinh tế của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt) và Phan Thế Hải (nhà báo VietNamNet). Chúng ta có thể vào các trang nhà báo điện tử trong nước như VNExpress, Tuổi Trẻ, VietNamNet,… để đọc các ý kiến phản hồi về các đề tài sôi bỏng hiện nay của đất nước, mà các hướng chung có thể trích ghi như sau:
1. Đòi dẹp bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin và cái gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa: “Một đảng cầm quyền, tiên phong dẫn dắt dân tộc trong thế kỷ 21 mà vẫn khư khư coi chủ nghĩa Marx- Lenin là nền tảng khi ngay trên quê hương sinh ra nó, chủ nghĩa này đã bị người ta loại bỏ không luyến tiếc, là một điều không bình thường… Với khoảng 200 nước và vùng lãnh thổ trên thế giới, ngoài Việt Nam, chỉ còn 3 nước theo con đường CNXH là Cuba, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên. Phải chăng đây là khuôn vàng thước ngọc để Việt Nam nhất thiết phải tuân theo? Phải chăng, chúng ta thông minh hơn phần còn lại của thế giới? Chúng ta có thực sự là “đỉnh cao của trí tuệ” không, khi là một trong những nước nghèo nhất thế giới và tham nhũng nhất thế giới?“ (Phan Thế Hải). Hay là „Những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam muốn chủ nghĩa Mác tồn tại như một tôn giáo. Họ muốn chủ nghĩa Mác thành một quốc đạo. Họ bắt các trường học từ trung học, đến đại học trong cả nước, đều phải lên lớp về chủ nghĩa Mác, không cho học các (học thuyết) lý luận khác. Trong Hiến pháp có nói: ở điều 4, Nhà nước Việt Nam công nhận sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, mà Đảng cộng sản Việt Nam đi theo chủ nghĩa Mác, tức là công nhận chủ nghĩa Mác. Dân tộc ta hiện có hơn 82 triệu dân trong nước và 3 triệu Việt Kiều, trong ấy có hơn 2,6 triệu là đảng viên cộng sản, 2 triệu 6 đảng viên ấy theo đạo Mác là tất nhiên, còn lại hơn 80 triệu người Việt Nam khác và 3 triệu người Việt Nam ở nước ngoài tại sao Đảng cộng sản Việt Nam lại bắt họ phải theo học thuyết Mác?“ (Đảng viên lão thành Đặng Vũ Việt).
2. Đòi thực hiện đa nguyên đa đảng để xây dựng dân chủ: Chế độ chính trị một đảng đối lập với dân chủ, muốn thực hiện dân chủ nhất thiết phải chấp nhận đa nguyên đa đảng. « Đa nguyên kinh tế đã thu kết quả lớn, đưa nền kinh tế đi lên, đưa đất nước ra khỏi đói nghèo, thì nay là lúc phải thực hiện đa nguyên đa đảng về chính trị; đừng có sợ đa nguyên, thời Việt Minh đã bắt đầu có đa nguyên, trong đó có đảng xã hội, đảng dân chủ, nay đảng cộng sản phải mạnh dạn lên, đừng có sợ đa đảng! Đã có biết bao nhiêu nước thực hiện đa đảng, tình hình chính trị vẫn ổn định, lại tốt đẹp hơn. » (LS Lê Công Định). Mà dân chủ thì đòi hỏi tiếng nói của mọi người dân: « Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là sĩ phu Bắc Hà nhưng cả quốc gia đang treo chữ “nhẫn” trong nhà là dự báo không lành cho dân tộc trong thời điểm tổ quốc đang cần những tranh luận mạch lạc và sâu sắc nhất. Tôi không im hơi lặng tiếng nữa và tôi tin rằng hàng triệu thanh niên Việt Nam đang và sẽ nói. » (LS Lê Quốc Quân).
3. Đòi bỏ Điều 4 của Hiến pháp hiện nay, quy định vị trí lãnh đạo duy nhất của đảng CS: « Nhân loại đang nỗ lực hoàn thiện một xã hội pháp quyền, trong đó quyền công dân được ghi rõ trong Hiến pháp. Nếu chúng ra muốn hội nhập với thế giới, không nên luyến tiếc điều 4 của Hiến pháp, khi nó không còn hợp thời. Thêm nữa, nếu đảng tự tin vào chính bản thân mình, hãy để cho nhân dân tự đánh giá, tự phán xét. Không ai khác, nhân dân sẽ lựa chọn đảng mà không cần bất cứ một sự áp đặt nào. Việc thể chế hoá bằng luật chỉ là biểu hiện của một sự thiếu tự tin, sự không minh bạch mà thôi. » (Phan Thế Hải).
4. Lên án đanh thép các tệ nạn khủng khiếp của bộ máy cán bộ đảng viên CS: tham nhũng, thối nát, bán nước cầu vinh, quan liêu hách dịch, phung phí ngân quỹ quốc gia đến kinh hoàng, chia rẽ, bè phái,... «Các cơ sở Đảng đã đẻ ra những "con bạc triệu đô" như Bùi Tiến Dũng. … Còn phải nói đến nơi đến chốn về sự bạc nhược của mỗi người chúng ta - trước hết là của mỗi cán bộ, đảng viên - đối với mọi sai trái xảy ra chung quanh ta. Chẳng dám đấu tranh với mọi sai trái thì phải chấp nhận chung sống với nó thôi! » (Nguyễn Trung). «Kẻ thù nằm ngay trong chính bản thân Đảng lãnh đạo, kẻ thù nằm ngay trong chính tư duy của tầng lớp lãnh đạo. Kẻ thù nằm trong sự lặng yên chấp nhận của nhân dân, trong đó có tôi. Nếu Đảng Cộng sản Việt Nam cứ tiếp tục mãi con đường phát triển đảng như thế này thì chắn chắn Đảng sẽ nhận về mình nhiều con người bon chen, nịnh bợ, những con người giẫm đạp lên mọi thứ để tiến thân. Trong nội bộ Đảng sẽ xuất hiện nhiều hơn nữa những kẻ phá Đảng.» (Một du học sinh)
Khoan đi vào chi tiết về các ý tưởng của các bài góp ý trước Đại hội X của ĐCSVN sắp tới, nhất là của hai ông Nguyễn Trung và Phan Thế Hải, cứ nhìn chung đi đã, thì chúng có thể bảo rằng: Cuộc tranh luận đã bắt đầu! Có lẽ ĐCSVN không muốn chiều hướng và quy mô thảo luận như vậy, nhưng đây là một dấu hiệu tốt. Dân ta trong nước phải có quyền và cần có phương tiện để tranh luận -cởi mở và công khai- về các vấn đề quyết định hướng đi của đất nước, quyết định tương lai của chính mình.
Trong cuộc tranh luận này, người hải ngoại đã một mặt chuyển tải các ý kiến quốc nội vào diễn đàn quốc tế (các đài phát thanh, các báo điện tử hải ngoại), mặt khác chúng ta đã tham gia vào cuộc tranh luận một cách rất nghiêm chỉnh và rất từ tốn (xin xem các bài của Ngô Nhân Dụng, Lê Đình Thông, Lưu Vũ, Phương Duy,…). Đây lại là một dấu hiệu tốt khác nữa.
Và trong cuộc tranh đấu này cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ và giàu mạnh, gia nhập vào cộng đồng thế giới của thế kỉ 21 này, thì đã và đang có sự tham gia tích cực của giai cấp công nhân Việt Nam. Như mục Nhận định tháng 2/06 trên mặt báo này đã phân tích, các loạt đình công lớn tại Việt Nam tiếp diễn tới nay là vì chính quyền CS Hà Nội đã quá vô trách nhiệm và cánh tay dài của nó là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam thì quá bù nhìn và bất lực trong việc bảo vệ cho các quyền lợi của người lao động -một dân quyền căn bản. Trước một bộ máy độc tài đàn áp, phong trào công nhân đấu tranh luôn luôn cần sự hỗ trợ về sáng kiến và sách lược của bộ phận trí thức tiến bộ trong xã hội, trong khi đó phong trào dân chủ trong nước -mà chủ lực hiện nay là các nhà trí thức- lại rất cần một bộ phận công nhân để làm lực lượng đấu tranh. Việc này chúng ta đã học được từ Ba Lan năm 1980: Công đoàn Đoàn Kết (Solidarnosc) của lãnh tụ công nhân Lech Walesa đã được sự yểm trợ đắc lực của các nhà trí thức khác chính kiến với chế độ CS Ba Lan đương thời, đó là Tadeusz Mazowiecki, Jacek Kuron và Adam Michnik.
Vào ngày 14-2-2006 mới vừa đây, hai nhà tranh đấu trẻ cho dân chủ trong nước là Nguyễn Chính Kết và Phương Nam Đỗ Nam Hải đã đến ngay Thủ Đức tham dự một cuộc đình công lớn của hàng tr ăm công nhân Công ti Giày Gia Định (chủ nhân là người Đài Loan), mà theo lời họ cho biết là để «làm cầu nối để các công nhân có thể nói lên tiếng nói trung thực của họ cho thế giới bên ngoài biết». Đây cũng là một dấu hiệu vô cùng phấn khởi.
Các dấu hiệu tốt lành trên đã đem lại cho chúng ta niềm hi vọng rất lớn về một mùa Xuân dân chủ Việt Nam, tuy nhiên đó mới chỉ là những con én chứ chưa phải là mùa Xuân. Chỉ khi nào cuộc đấu tranh kiên trì của toàn dân -trong và ngoài nước- ép buộc được ĐCSVN phải tôn trọng các quyền tự do ngôn luận và báo chí, tôn trọng quyền tự do lập hội và tham gia các tổ chức chính trị, dẹp bỏ điều 4 Hiến pháp và tổ chức tổng tuyển cử tự do, thì khi đó - mùa Xuân mới thực sự về trên quê hương yêu dấu.
Nguyễn Bặc
Stuttgart, 1-3-2006
Ghi chú:
1. Trong vòng vài tháng tới đây ĐCSVN sẽ họp Đại hội đảng lần thứ 10. Báo điện tử VIỆT NAM ĐI TỚI ( www.shcd.de ) đã phát động một phong trào mang tên là „Ý kiến người Dân“ để kính mời Quý vị bày tỏ ý kiến của mình với tư cách của một người dân tự do về tương lai đất nước. Xin vui lòng bỏ một phút để tham gia.
2. Xin xem thêm loạt bài của Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Trung, Phan Thế Hải,… đưa lại lên mạng trên trang Việt Nam Đi Tới, www.shcd.de, phần Chuyên mục „Tôn trọng những ý kiến khác biệt"