WLP
03-06-2006, 03:28 PM
Một độc giả không muốn nêu tên, gửi bài viết sau đây cho đài BBC bàn về 'những điều trông thấy' ở Việt Nam.
Tôi thì đã qua rồi cái thời sinh viên. Đã đi làm, đã có thời gian suy ngẫm về nhiều vấn đề chính trị xã hội kinh tế quanh bản thân mình.
Tôi chẳng có ý phê phán ai, chẳng trách móc ai. Có thể mọi người cho tôi là chết nhát nhưng không sao. Tôi có thể kể ra một vài mẩu chuyện sau mọi người xem xét.
1. Ở xã tôi chị dâu của mẹ tôi là bí thư chi bộ trong lần ngồi nói chuyện với bác (tôi không phải Đảng Viên) sau một hồi à um một lúc về Đảng Cộng Sản Việt Nam. Tôi hỏi bác một câu. "Thế bác có biết những người trẻ ở xóm này như anh Q.., cái L.. (anh trai và em gái tôi đều là Đảng viên) hay anh M..., anh H... (Con trai bác cũng là Đảng Viên) có ai thuộc Văn kiện điều lệ Đảng không nào?".
Bác tôi nói "bây giờ thế cả".
2. Tôi được đọc trên một diễn đàn Vật lý nói về sự sai sót của SGK Vật lý cải cách, "sai đến nỗi phải viết lại" vậy mà ai là người chịu trách nhiệm về việc cải cách đó lại chẳng thấy có gì.
Tiêu tốn gây thiệt hại nhà nước hàng tỉ đồng rồi "xin lỗi", tôi tự hỏi phải chăng Việt Nam hết người tài thay thế ông ta hay sao, hay không thể "hạ bệ" được, hay là sợ chạm đến hàng ngũ ĐCS, "ối giời ơi lấy ra ở đâu hai từ trong sạch vững mạnh".
Về việc giáo dục theo tôi nghĩ thế này mong mọi người xem xét: a) Nên giảm học phí phổ thông tốt nhất là thấp nhất có thể thì mới có thể "xóa mù" được. b) Sách giáo khoa nên dựa vào nhiều là ở Giáo Viên phổ thông, học sinh, và những nhà chiến lược định hướng phát triển tương lai, Các giáo sư chỉ có tính chất quyết định trong mặt chân giá trị của kiến thức thôi. c) Chỉ khi nào cải cách có hiệu quả mới được phép tăng học phí ĐH.
3. Câu chuyện về xây dựng tôi thấy khôi hài cho những công ty xây dựng thật, để được thầu, họ bỏ giá thầu thấp quá, trúng thầu rồi giá cả biến động chết đuối thì "em xin thêm ít tiền".
Đôi khi tôi thấy khó hiểu kiểu cách làm ăn của nhà nước này. Đã là làm ăn kinh tế theo lối cạnh tranh tự do lành mạnh, không dùng áp lực, không lẽ không một nhà thầu nào tính đến sự biến động của thị trường, giá cả nguyên vật liệu, giá nhân công (lương). Trong chi phí công trình có khi đã kệ tính sau, chết lại kêu.
Tôi thiết nghĩ loại bỏ hoàn toàn hình thức trợ giá cho công trình xây dựng. Không đảm bảo hợp đồng thầu xây dựng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật chứ!!
4. Câu chuyện của lao động tôi thấy trên tivi chuyên mục thời sự có câu đại ý là ..."kêu gọi công nhân bình tĩnh, tránh bị kích động của kẻ xấu".
Ai là kẻ xấu ai kích động nếu không phải là người cùgn làm trong đó, họ thấy bất bình thì bãi công chứ sao nhiều người thế. Nhưng theo tôi nên nói khác đi chứ ví dụ như "Thủ tướng (Bộ trưởng LĐTB&XH)... ra một tờ giấy gì đó đề nghị, ra lệnh cho cơ quan nào, ngành nào (phải nói cho rõ) (Vì nếu nói các cơ quan ban ngành, các cơ quan hữu quan... là chẳng nói ai) giải quyết vấn đề đúng pháp luật có lợi cho người lao động (CNCS) tránh gây mất niềm tin của nhân dân.
5. Cổ phần, tư nhân hóa một số phương tiện truyền thông thông tin như báo chí truyền hình đó mới là công cụ mạnh của nhân dân.
6. Bất kỳ một cải cách nào ngoài quốc hội cần phải tổ chức trưng cầu dân ý (đó mới là dân làm chủ) tại quảng trường, đường phố nào đó vào ngày thứ 7 chủ nhật chẳng hạn.
7. Nếu kỷ luật thật nặng những người vi phạm, thưởng cao cho những người có thành tích thì ai cũng sợ phạm lỗi, ai cũng muốn phấn đấu. Ví dụ như ngành công an chẳng hạn, kỷ luật giám đốc sở, hay trưởng phòng cảnh sát nào đó (giao thông..) nếu có bao nhiêu vụ vi phạm giao thông xảy ra tại địa bàn tỉnh bất kể là vi phạm gì chẳng hạn.
8. Nếu ai ở Việt Nam này không có người thân làm to, đóng bảo hiểm y tế nếu chẳng may gặp bệnh (hoặc biết câu chuyện tương tự) đi chữa trị được bệnh viện chăm sóc tận tình, chu đáo đúng với "lương y như từ mẫu" mà không hề bồi dưỡng cho bác sỹ nói tôi với.
9. Đi xin việc vào các cơ quan nhà nước đâu đâu cũng thấy "ưu tiên con em trong ngành hay một hình thức tương tự" là thế nào quả đúng là "Con vua thì lại làm vua. Con sãi ở chùa phải quét lá đa."
10. Học quá nhiều về chủ nghĩa Mác-Lênin, mà không học nhiều chủ nghĩa của Khổng tử, Lão tử, Đạo Phật, Thiên chúa? Mọi người nói với tôi là chủ nghĩa MLN tốt ai biết vì tôi có biết gì về các chủ nghĩa kia đâu.
Học một thứ một phần nhưng là phần quan trọng, nói ít về bối cảnh ra đời thôi, mà nói nhiều về tư tưởng hơn, mục tiêu hơn, và nói về tình hình đánh giá của thế giới của Việt Nam về các hệ tư tưởng đó ra sao... là đủ rồi tự tôi sẽ thấy cái nào hơn cái nào, phần nào thiếu sót, phần nào sai.
11. Mọi người thấy thế nào khi chủ nghĩa Mác-Lênin nói rằng CNCS thì không còn sự tham lam, không còn thù hận, mọi người yêu thương nhau hết mực sống vì nhau như vậy không có người xấu sao, trong khi lại nói “trên đời này chỉ có một cái tuyệt đối duy nhất đó là mọi thứ đều tương đối, nghĩa là sẽ có người xấu chứ”.
12. Tôi học, CNXHKH, Tư tưởng HCM, tôi hỏi thầy giáo câu hỏi “tôi kể lại điều trên và hỏi: thưa thầy chúng ta đang đi đến một điều chưa chắc là thực tại sao vẫn liều thế?”.
Thầy dạy môn CNXHKH nói rằng “đó là khoa học CNMLN đã được Việt Nam chứng minh, chúng tôi chỉ dạy lại cho các anh chị”.
Thầy dạy Tư tưởng HCM thì nói “câu hỏi của bạn mang tính chính trị thời sự, tôi không thể trả lời. Để trả lời câu hỏi của bạn tôi cần về xin ý kiến bộ môn, không được có khi xin ý kiến của khoa, rồi có khi là của bộ chính trị mới trả lời được.”
13. Cho tôi hỏi một câu, tính từ năm 1996 đến nay nước ta có nợ quốc tế không, nợ bao nhiêu cho tôi câu trả lời của mười năm về số nợ các năm, số nợ tổng, lãi suất, thời hạn trả lãi, ai sẽ phải trả tiền nợ đó. Sự phát triển của chúng ta là không sai, nhưng có bền vững không.
14. Bản thân tôi không cho rằng chúng ta có thể tiến tới CNCS trong mơ đó được, mà nó là một xã hội khác. Tôi không biết nhưng tôi hình dung thấy như thế và có cơ sở hơn, hợp lý hơn, động lực phát triển xã hội bây giờ không phải là công nhân hay nông dân nữa, mà là một tầng lớp người khác, một giai cấp khác mạnh hơn bản lĩnh hơn và chắc chắn là nhân đạo hơn.
Tôi thì đã qua rồi cái thời sinh viên. Đã đi làm, đã có thời gian suy ngẫm về nhiều vấn đề chính trị xã hội kinh tế quanh bản thân mình.
Tôi chẳng có ý phê phán ai, chẳng trách móc ai. Có thể mọi người cho tôi là chết nhát nhưng không sao. Tôi có thể kể ra một vài mẩu chuyện sau mọi người xem xét.
1. Ở xã tôi chị dâu của mẹ tôi là bí thư chi bộ trong lần ngồi nói chuyện với bác (tôi không phải Đảng Viên) sau một hồi à um một lúc về Đảng Cộng Sản Việt Nam. Tôi hỏi bác một câu. "Thế bác có biết những người trẻ ở xóm này như anh Q.., cái L.. (anh trai và em gái tôi đều là Đảng viên) hay anh M..., anh H... (Con trai bác cũng là Đảng Viên) có ai thuộc Văn kiện điều lệ Đảng không nào?".
Bác tôi nói "bây giờ thế cả".
2. Tôi được đọc trên một diễn đàn Vật lý nói về sự sai sót của SGK Vật lý cải cách, "sai đến nỗi phải viết lại" vậy mà ai là người chịu trách nhiệm về việc cải cách đó lại chẳng thấy có gì.
Tiêu tốn gây thiệt hại nhà nước hàng tỉ đồng rồi "xin lỗi", tôi tự hỏi phải chăng Việt Nam hết người tài thay thế ông ta hay sao, hay không thể "hạ bệ" được, hay là sợ chạm đến hàng ngũ ĐCS, "ối giời ơi lấy ra ở đâu hai từ trong sạch vững mạnh".
Về việc giáo dục theo tôi nghĩ thế này mong mọi người xem xét: a) Nên giảm học phí phổ thông tốt nhất là thấp nhất có thể thì mới có thể "xóa mù" được. b) Sách giáo khoa nên dựa vào nhiều là ở Giáo Viên phổ thông, học sinh, và những nhà chiến lược định hướng phát triển tương lai, Các giáo sư chỉ có tính chất quyết định trong mặt chân giá trị của kiến thức thôi. c) Chỉ khi nào cải cách có hiệu quả mới được phép tăng học phí ĐH.
3. Câu chuyện về xây dựng tôi thấy khôi hài cho những công ty xây dựng thật, để được thầu, họ bỏ giá thầu thấp quá, trúng thầu rồi giá cả biến động chết đuối thì "em xin thêm ít tiền".
Đôi khi tôi thấy khó hiểu kiểu cách làm ăn của nhà nước này. Đã là làm ăn kinh tế theo lối cạnh tranh tự do lành mạnh, không dùng áp lực, không lẽ không một nhà thầu nào tính đến sự biến động của thị trường, giá cả nguyên vật liệu, giá nhân công (lương). Trong chi phí công trình có khi đã kệ tính sau, chết lại kêu.
Tôi thiết nghĩ loại bỏ hoàn toàn hình thức trợ giá cho công trình xây dựng. Không đảm bảo hợp đồng thầu xây dựng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật chứ!!
4. Câu chuyện của lao động tôi thấy trên tivi chuyên mục thời sự có câu đại ý là ..."kêu gọi công nhân bình tĩnh, tránh bị kích động của kẻ xấu".
Ai là kẻ xấu ai kích động nếu không phải là người cùgn làm trong đó, họ thấy bất bình thì bãi công chứ sao nhiều người thế. Nhưng theo tôi nên nói khác đi chứ ví dụ như "Thủ tướng (Bộ trưởng LĐTB&XH)... ra một tờ giấy gì đó đề nghị, ra lệnh cho cơ quan nào, ngành nào (phải nói cho rõ) (Vì nếu nói các cơ quan ban ngành, các cơ quan hữu quan... là chẳng nói ai) giải quyết vấn đề đúng pháp luật có lợi cho người lao động (CNCS) tránh gây mất niềm tin của nhân dân.
5. Cổ phần, tư nhân hóa một số phương tiện truyền thông thông tin như báo chí truyền hình đó mới là công cụ mạnh của nhân dân.
6. Bất kỳ một cải cách nào ngoài quốc hội cần phải tổ chức trưng cầu dân ý (đó mới là dân làm chủ) tại quảng trường, đường phố nào đó vào ngày thứ 7 chủ nhật chẳng hạn.
7. Nếu kỷ luật thật nặng những người vi phạm, thưởng cao cho những người có thành tích thì ai cũng sợ phạm lỗi, ai cũng muốn phấn đấu. Ví dụ như ngành công an chẳng hạn, kỷ luật giám đốc sở, hay trưởng phòng cảnh sát nào đó (giao thông..) nếu có bao nhiêu vụ vi phạm giao thông xảy ra tại địa bàn tỉnh bất kể là vi phạm gì chẳng hạn.
8. Nếu ai ở Việt Nam này không có người thân làm to, đóng bảo hiểm y tế nếu chẳng may gặp bệnh (hoặc biết câu chuyện tương tự) đi chữa trị được bệnh viện chăm sóc tận tình, chu đáo đúng với "lương y như từ mẫu" mà không hề bồi dưỡng cho bác sỹ nói tôi với.
9. Đi xin việc vào các cơ quan nhà nước đâu đâu cũng thấy "ưu tiên con em trong ngành hay một hình thức tương tự" là thế nào quả đúng là "Con vua thì lại làm vua. Con sãi ở chùa phải quét lá đa."
10. Học quá nhiều về chủ nghĩa Mác-Lênin, mà không học nhiều chủ nghĩa của Khổng tử, Lão tử, Đạo Phật, Thiên chúa? Mọi người nói với tôi là chủ nghĩa MLN tốt ai biết vì tôi có biết gì về các chủ nghĩa kia đâu.
Học một thứ một phần nhưng là phần quan trọng, nói ít về bối cảnh ra đời thôi, mà nói nhiều về tư tưởng hơn, mục tiêu hơn, và nói về tình hình đánh giá của thế giới của Việt Nam về các hệ tư tưởng đó ra sao... là đủ rồi tự tôi sẽ thấy cái nào hơn cái nào, phần nào thiếu sót, phần nào sai.
11. Mọi người thấy thế nào khi chủ nghĩa Mác-Lênin nói rằng CNCS thì không còn sự tham lam, không còn thù hận, mọi người yêu thương nhau hết mực sống vì nhau như vậy không có người xấu sao, trong khi lại nói “trên đời này chỉ có một cái tuyệt đối duy nhất đó là mọi thứ đều tương đối, nghĩa là sẽ có người xấu chứ”.
12. Tôi học, CNXHKH, Tư tưởng HCM, tôi hỏi thầy giáo câu hỏi “tôi kể lại điều trên và hỏi: thưa thầy chúng ta đang đi đến một điều chưa chắc là thực tại sao vẫn liều thế?”.
Thầy dạy môn CNXHKH nói rằng “đó là khoa học CNMLN đã được Việt Nam chứng minh, chúng tôi chỉ dạy lại cho các anh chị”.
Thầy dạy Tư tưởng HCM thì nói “câu hỏi của bạn mang tính chính trị thời sự, tôi không thể trả lời. Để trả lời câu hỏi của bạn tôi cần về xin ý kiến bộ môn, không được có khi xin ý kiến của khoa, rồi có khi là của bộ chính trị mới trả lời được.”
13. Cho tôi hỏi một câu, tính từ năm 1996 đến nay nước ta có nợ quốc tế không, nợ bao nhiêu cho tôi câu trả lời của mười năm về số nợ các năm, số nợ tổng, lãi suất, thời hạn trả lãi, ai sẽ phải trả tiền nợ đó. Sự phát triển của chúng ta là không sai, nhưng có bền vững không.
14. Bản thân tôi không cho rằng chúng ta có thể tiến tới CNCS trong mơ đó được, mà nó là một xã hội khác. Tôi không biết nhưng tôi hình dung thấy như thế và có cơ sở hơn, hợp lý hơn, động lực phát triển xã hội bây giờ không phải là công nhân hay nông dân nữa, mà là một tầng lớp người khác, một giai cấp khác mạnh hơn bản lĩnh hơn và chắc chắn là nhân đạo hơn.