Bravo21
03-07-2006, 02:52 PM
THANH-NIÊN, KẺ SĨ THỜI-ĐẠI.
Lời tác giả : Nhân biết tin vui (4-3-2006) anh hùng Lý Tống, cựu Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không bị dẫn độ về Việt Nam, người viết có ngẫu hứng gởi bài viết này đến người con yêu của tổ quốc Việt Nam.
T.V.N.Q.
Sau ngày quốc nhục (30-4-1975) một số thanh-niên Việt-Nam trong nước và hải ngoại đã bị hoàn-cảnh và thời thế đổi thay làm cho ảnh hưởng ít nhiều đến tinh thần và lý tưởng chân chính của quốc-gia dân-tộc. Trong nước thì phải chịu đựng gò bó dưới áp lực cực kỳ dã man tàn bạo của bọn người việt cộng phi-nhân-tính chỉ biết làm theo lệnh của quan thầy cộng-sản quốc-tế. Hải ngoại thì do đời sống ly hương, thay đổi nếp sống và sinh-hoạt của cá-nhân cũng như gia-đình, sự mưu sinh trên xứ người và phong-tục, văn-hóa cũng tác động không nhỏ vào tinh-thần và lý-tưởng của thanh-niên Việt-Nam.
Trước hiện tình biến chuyển của thế giới về chính-trị trên nhiều quốc-gia theo Chủ Nghĩa Cộng-sản như: Ba-Lan, Tiệp-Khắc, Hung-gia-Lợi, Lổ-ma-ni, Đông Đức v.v... đã đổi thay đến tận gốc rể học-thuyết duy-vật biện-chứng mà điển hình là Nga-Sô do Tổng Thống Gorbachev chủ trương 3 mục tiêu chính: PERESTROIKA (Cải Tổ Kinh Tế), GLASNOST (Chính Sách Cởi Mở) và DEMOKRATIZATSIYA (Dân Chủ Hóa). Nhìn về đất nước Việt-Nam, những người còn nặng lòng với quốc-gia dân-tộc không khỏi đau lòng cho khoảng 82 triệu đồng bào ruột thịt vẫn còn đang bị thống khổ đọa đày dưới ách gông cùm của loài quỷ đỏ không có lương tri và nhân tính.
Lịch sử nhân loại từ Đông sang Tây và từ cổ chí kim đều đã chứng minh rằng: "Thế hệ thanh niên là thành phần chủ lực của quốc gia, các cuộc cách mạng cứu nước, dựng nước, kiến thiết đất nước đều do từ lớp người thanh niên đó mà nên đại cuộc". Dân tộc Việt-Nam cũng đã sản sinh ra những anh tài hào kiệt như Lê-Lợi, Quang-Trung làm rạng danh giòng giống Rồng Tiên. Lịch sử cận đại của chúng ta cũng đã có Phạm-hồng-Thái, Nguyễn-thái-Học là những người thanh niên Việt-Nam yêu nước tranh đấu cho tự do dân chủ, xem nhẹ cái chết trước kẻ thù và sẵn sàng hy sinh cho đại nghĩa.
Quan niệm yêu nước của người thanh niên Việt-Nam đã được nuôi dưỡng từ nhiều thế hệ, lưu truyền và thấm nhập vào tim óc của mọi tầng lớp dân chúng. Trong bối cảnh hiện nay của dân tộc Việt-Nam, mọi người đang trông chờ người thanh-niên, kẻ sĩ thời đại, đứng lên gánh lấy nghĩa vụ cao cả để phục vụ cho quốc gia dân tộc. Theo khuynh hướng đó, người viết bài này hân hạnh giới thiệu cùng các thế hệ thanh niên, sinh viên và học sinh một thi phẩm đặc sắc của Ông Nguyễn-công-Trứ, đó là bài hát nói :
KẺ SĨ
Tước hữu ngũ, sĩ cư kỳ liệt,
Dân hữu tứ, sĩ vi chi tiên.
Có giang sơn thì sĩ đã có tên,
Từ Chu, Hán vốn sĩ này là quí.
Miền hương đảng đã khen rằng hiếu nghị,
Đạo lập thân phải giữ lấy cương thường,
Khí hạo nhiên chí đại chí cương
So chính khí đã đầy trong trời đất.
Lúc vị ngộ, hối tàng nơi bồng tất,
Hiêu hiêu nhiên điếu Vị, canh Sằn,
Xe bồ luân dù chưa gặp Thang, Văn,
Phù thế giáo một vài câu thanh nghị.
Cầm chính đạo để tịch tà cự bí,
Hồi cuồng lan nhi chướng bách xuyên.
Rồng mây khi gặp hội ưa duyên,
Đem quách cả sở tồn làm sở dụng.
Trong lang miếu ra tài lương đống,
Ngồi biên thùy rạch mũi can tương,
Sĩ làm cho bách thế lưu phương,
Trước là sĩ, sau là khanh tướng.
Kinh luân khởi tâm thượng,
Binh giáp tàng hung trung.
Vũ trụ chi gian giai phận sự,
Nam nhi đáo thử thị hào hùng(1).
Nhà nước yên mà sĩ được thung dung,
Bây giờ sĩ mới tìm ông Hoàng Thạch.
Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch,
Tiêu dao nơi hàn cốc thanh sơn.
Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đàn,
Đồ thích chí chất đầy trong một túi.
Mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi tới,
Gẫm việc đời mà ngắm kẻ trọc thanh.
Này này sĩ mới hoàn danh.
NGUYỄN-CÔNG-TRỨ
Chú-Thích : (1) ý nghĩa 4 câu thơ hán văn xin tạm dịch thoát ý như sau :
Tài sắp đặt việc nước tự trong lòng mà ra,
Binh khí dùng đánh giặc chứa dấu trong bụng.
Mọi việc của đất nước là phận sự của mình,
Người con trai như thế mới gọi là tài giỏi.
Lược thuật tiểu-sử, thân thế và sự nghiệp của ông Nguyễn-Công-Trứ như dưới đây:
Ông Nguyễn-công-Trứ tự Tồn-Chất, hiệu Hi-Văn, sinh năm 1778 tại Làng Uy-Viễn, Huyện Nghi-Xuân, Tỉnh Hà-Tỉnh, chết ngày 14 tháng 11 năm 1858 tại nơi sinh quán, hưởng thọ 81 tuổi ta. Cha là Đức-ngạn-Hầu Nguyễn-công-Tấn và mẹ là bà trắc thất họ Nguyễn người Tỉnh Hà-Đông.
Cuộc đời cá nhân ông tóm tắt như sau:
- Từ nhỏ đến năm 1802 (năm Vua Gia-Long diệt Tây-Sơn thống nhất Bắc Nam): Sống trong cảnh loạn ly của đất nước, gia đình sa sút, chỉ cố gắng học hành.
- Năm 1803 khi Vua Gia-Long tuần du đến Tỉnh Nghệ-An ông dâng bài điều-trần "Thái-Bình Thập Sách", được vua và triều đình ban khen.
- Năm l813 thi đậu Tú-Tài.
- Năm l819 thi đậu Giải-Nguyên (Tiến Sĩ).
- Từ năm l820 đến 1835 tuần tự thăng tiến trong đời làm quan từ chức Hành-Tẩu Sử Quán (Đời Minh-Mạng nguyên niên) đến Binh-Bộ Thượng-Thư lỉnh chức Tổng-Đốc Hải-An. Trong giai đoạn này vào năm 1831 bị giáng 7 cấp làm Tri-Huyện vì bị triều đình nghị tội tư ý và làm mất thể diện khoa mục. Năm 1832 được thăng chức trở lại nhờ lập chiến công dẹp loạn giặc Nùng-văn-Vân ở Tuyên-Quang.
- Năm 1836 bị giáng 4 cấp vì tội để trọng phạm trốn ngục, sau đó được phục 3 cấp.
- Năm 1839 bị giáng xuống Hữu Tham-Tri.
- Năm 1840 được thăng Đô-sát-viện Tả Đô Ngự-Sử.
- Năm 1841 xin vua Thiệu-Trị dẹp giặc ở Miền Nam cùng với Tướng Trương-minh-Giảng, được thăng chức Binh-Bộ Thị-Lang và làm Tuần Phủ An-Giang.
- Tháng 10/1841 bị Tổng-Đốc An-Hà (An-Giang, Hà-Tiên) ám hại về tội buôn đồ gian nên giáng hết chức tước đi làm lính ở Tỉnh Quảng-Ngãi.( Khi đến Tỉnh đợi lịnh, ông Nguyễn-công-Trứ mình mặc áo cộc chàm, đầu đội nón dấu, vai mang ruột tượng gạo, bên hông đeo con dao tu... Quan Tỉnh thấy vậy có ý muốn để ông cởi đồ lính ra, ông đáp: "xin cứ để vậy, lúc làm Đại-Tướng tôi không lấy làm vinh, thì nay làm tên lính tôi cũng không lấy làm nhục...".
- Năm 1845 được triệu hồi và thăng chức ở Bộ Hình.
- Từ năm 1846 đến 1847 thăng chức Phủ Doản Tỉnh Thừa-Thiên.
- Năm 1848 đến tuổi hưu trí, được Vua Tự-Đức cho về hưu, lúc đó được 71 tuổi.
- Năm 1858 khi nghe tin người Pháp và Tây-ban-Nha đến đánh Đà-Nẵng, ông dâng sớ xin ra trận (lúc đó đã 81 tuổi) nhưng Vua Tự-Đức không cho, cuối năm đó thì ông mất tại quê nhà.
Qua phần lược sử cuộc đời của ông Nguyễn-công-Trứ chúng ta nhận thấy ông là người năng động, dấn thân, có đầu óc thực tế, có chí lớn và hoài bảo giúp nước an dân, thể hiện chân thành tình yêu thương quốc-gia dân-tộc. Ông là người có tài, có quan niệm đúng đắn về bổn phận người thanh-niên trong cảnh đất nước loạn ly, chia rẽ, phân tán. Chính vì có ý thức trách nhiệm làm trai, nên ông đã tích cực hành động phục vụ cho non sông tổ quốc. Đối tượng phục vụ là đất nước Việt-Nam, nên ông không nghĩ đến vấn đề cá nhân, kể cả cá nhân ông và cá nhân của những người cầm quyền quốc-gia. Tư tưởng đó đã thể hiện bằng hành-động trong cuộc đời nhiều thăng trầm vinh nhục của ông, được minh chứng sau đây:
- Năm 25 tuổi (1803) mạnh dạn thẳng thắn dâng Vua bài "Thái Bình Thập Sách" để đóng góp ý kiến giúp nước an dân. Người thanh-niên này lúc đó chưa đỗ đạt và cũng chưa hưởng thụ quyền lợi bổng lộc gì của triều đình Nhà Nguyễn Gia-Long.
- Lập chiến công dẹp loạn Lê-duy-Lương (Năm 1826), giặc Phan-bá-Vành (Năm 1827), giặc Nùng-văn-Vân (1833), giặc Lâm-Sâm (Năm 1843).
- Có công khai khẩn đất hoang vùng duyên hải, lập nên hai Huyện Tiền-Hải và Kim-Sơn, Tỉnh Thái-Bình và Nam- Định.
- Năm 65 tuổi (1843) bị cách hết chức tước đổi đi làm lính Tỉnh Quảng-Ngãi, bình thản nói: "... Lúc làm Đại-Tướng tôi không lấy làm vinh thì nay làm tên lính tôi cũng không lấy làm nhục...".
- Năm 71 tuổi (1848) mới được cho về hưu trí.
- Năm 81 tuổi (1858) nghe tin giặc Pháp và Tây-ban-Nha tiến đánh Đà-Nẵng, lại xin vua tòng quân chống giặc, nhưng Vua Tự-Đức không thuận và ông mất vì bệnh già cùng năm này.
Trở lại phần thi văn bài hát nói Kẻ Sĩ của ông Nguyễn công Trứ, chúng ta nhận thấy tư tưởng và quan niệm sống của ông thật là sinh động, thanh-niên tính, tích cực, không ích kỷ vì quyền lợi cá nhân, hoạt động không biết mệt mỏi và nhất là lòng chân thành yêu thương dân-tộc đất nước Việt-Nam. Ông đã bày tỏ một nhân-sinh-quan chói ngời đạo-lý đúng đắn của kẻ sĩ trong thời-đại Quân-Chủ ở thế-kỷ 19, mà cũng có thể nói là tiêu biểu cho bậc sĩ phu chân chánh của thế hệ này và những thế hệ mai sau. Thơ văn là tiếng nói xuất phát tự tấm lòng yêu nước nồng nàn của ông và nó cũng đã được thực hiện bằng hành động cụ thể trong cuộc đời của ông, như thế mới xứng đáng gọi là "ngôn hành hợp nhất" của bậc nam-tử trượng-phu.
Trong phạm vi bài viết này tác giả không bàn về văn-chương của bài hát nói Kẻ Sĩ, mà chỉ muốn trình bày về tinh-thần và lý-tưởng yêu nước cũng như sự dấn thân hành-động phục-vụ cho non sông tổ-quốc Việt-Nam của ông Nguyễn-công-Trứ. Lý-tưởng và hành-động của ông đã thể hiện rõ rệt trong bài Kẻ Sĩ ở đoạn 4 câu thơ bằng Hán-văn:
Kinh luân khởi tâm thượng,
Binh giáp tàng hung trung.
Vũ trụ chi gian giai phận sự,
Nam nhi đáo thử thị hào hùng.
Người thanh niên phải học tập, trao dồi kiến thức, thu thập hiểu biết về nhiều vấn đề như: chính-trị, xã-hội, văn-hóa, kinh-tế v.v... để làm hành trang cho sự tiến bước vào đời, nhập cuộc với tập thể quốc gia, hiến dâng tài năng cho đại nghĩa.
Người thanh-niên phải biết gánh lấy trách nhiệm làm trai của mình khi đất nước cần đến, khi tổ quốc mong chờ thành phần chủ lực đi tiên phong mở đường cứu quốc và kiến quốc. Đó mới xứng đáng là thân trai anh-tài hùng-liệt, làm hảnh diện cho quốc-gia dân-tộc.
Quả thật ông Nguyễn-công-Trứ xứng đáng làm tiêu biểu cho bậc sĩ phu yêu nước thời đó kính phục, mà còn là ngọn đuốc sáng ngời cho tất cả thanh-niên Việt-Nam của thế hệ hiện tại noi theo. Triết-lý nhân-sinh của ông vô cùng sáng suốt, thực-tế, hữu ích cho cá nhân, gia đình và tổ quốc, có thể dùng làm nền tảng để cứu nước, giữ nước và kiến thiết đất nước. Để có thể cứu giúp cho đất nước khi bị lâm nguy, khi bị ngoại bang xâm lăng dày xéo lên non sông tổ quốc thân yêu, khi bị kẻ thù chà đạp lên chủ quyền tự trị của quốc gia dân tộc; người thanh-niên Việt-Nam yêu nước nên theo con đường sống mà ông Nguyễn-công-Trứ đã hành động, thành đạt và lưu danh muôn đời cho nhiều thế hệ mai sau thực tế và hữu ích.
Nói về sự sáng suốt, ông Nguyễn-công-Trứ đã thấy người thanh niên được sinh ra và lớn lên trong lòng dân tộc, muốn làm nên sự nghiệp với đời, việc trước nhất là học tập và trao dồi tài năng cá nhân. Kiến thức và trí thức quả là điều vô cùng hệ trọng cho con người hành động có kết quả tốt và thành công. Cũng vì không có được sự thấy và biết theo đà văn minh hiện đại, sự tiến hóa của nhân loại, mà bè lũ việt cộng tại Việt-Nam đã làm tan nát đất nước thân yêu. Thử hỏi một chánh phủ, một chế độ, một quốc gia được điều khiển bởi những kẻ bất tài vì thiếu học thức, không có khả năng và kiến thức lãnh đạo chỉ huy, không có tầm nhìn xa trông rộng, không theo kịp đà tiến hóa của khoa học kỷ thuật trên toàn thế giới, mà lại cầm quyền trị nước; thì hậu quả tất nhiên phải đưa dân tộc đến chỗ lạc hậu, nghèo đói, khốn khổ và thua kém tất cả các quốc gia khác trên trái đất này. Do đó, người thanh niên Việt-Nam hiện nay phải ý thức sự học hỏi và rèn luyện kiến thức cá nhân là điều cần thiết để góp phần xây dựng và kiến thiết đất nước. Chúng ta đang đi vào thế kỷ 21, thế kỷ mà nhân loại sẽ tiến hóa nhanh chóng về khoa học, kỷ thuật, tư tưởng, ý thức hệ về dân quyền, dân chủ và nhân sinh. Cho nên những ai còn mơ màng trong giấc mộng phong kiến, quan liêu, vinh thân, hưởng thụ cá nhân, đều được coi như tự mình hủy diệt chính mình dưới sự nghiền nát của lịch sử thế giới hiện đại. Chế độ của cộng-sản Việt-Nam hiện tại rồi cũng sẽ đi vào con đường hủy diệt tất yếu đó mà thôi. Về vấn đề thực tế và hữu ích, sự học hỏi đỗ đạt và có thực tài của người thanh niên đã thực sự giúp ích cho cá nhân được dễ dàng trong việc mưu sinh cho mình và gia đình. Khi đã lo xong cái nợ áo cơm cho mình và những người thân, lúc đó người thanh niên mới có cơ hội hoạt động hữu hiệu cho quốc gia dân tộc.
Sau khi đã tu thân, tề gia xong rồi thì người thanh niên sẽ dấn thân hoạt động cho những công ích của xã hội, đảm đương gánh vác những trách nhiệm lớn lao mà toàn dân và tổ quốc đang mong chờ, đó là lúc đem tài năng sở trường của mình để trị quốc và bình thiên hạ. Hiểu được quan niệm nhập thế của Khổng Tử: tu, tề, trị, bình một cách sáng suốt và thực tế, nên ông Nguyễn-công-Trứ đã mạnh dạn thực hiện những ước mơ hồi bảo lớn lao của người thanh niên trong cuộc đời của ông.
Ngày nay, người thanh niên Việt-Nam trước hoàn cảnh đất nước bị loài quỷ đỏ xâm lăng, bị bè lũ việt-cộng tuân lệnh quan thầy áp đặt chế độ sắt máu và hủy hoại quyền sống căn bản của con người, cả thế giới đều ghê tởm và khinh bỉ những con người vô tri và phi nhân tính, chúng ta phải làm gì ?
Lịch sử dân tộc Việt-Nam đã minh chứng và tái diễn nhiều lần cho chúng ta thấy: khi đất nước loạn ly, khi sơn hà nguy biến, khi chủ quyền của quốc gia bị chà đạp, khi nhân quyền của con dân nước Việt bị phá hủy; thì lập tức có sự đối kháng và chống trả mãnh liệt của toàn dân, có sự đoàn kết thống nhất ý chí của mọi tầng lớp dân chúng, có sự xóa bỏ tị hiềm và quyền lợi ích kỷ cá nhân, để chung lo đại cuộc là đánh bại kẻ thù chung, đem lại tự do, độc lập, an bình và thịnh vượng cho tổ quốc thân yêu. Chúng ta cũng không quên thành phần đi tiên phong mở đường cứu nước trong những thời điểm cực kỳ khó khăn gian khổ của quốc gia dân tộc đó là: thế hệ thanh niên.
Người thanh niên Việt-Nam vốn đã có sẵn giòng máu kiêu hùng, ý chí bất khuất của cha ông lưu truyền thấm nhập sâu tận tim óc từ muôn đời, cho nên dù trong bất kỳ hoàn cảnh, không gian và thời gian nào, nó cũng không bao giờ bị ảnh hưởng, đồng hóa, biến chất và phai nhạt tình yêu non sông đất nước, tình thương đồng bào chủng tộc và tổ quốc Việt-Nam. Với tâm hồn, tư tưởng và ý chí đã được nuôi dưỡng từ thế hệ này qua thế hệ khác, nên người thanh niên Việt-Nam sẵn sàng đứng lên đáp lời kêu gọi của toàn dân, đáp ứng đúng với nguyện vọng tha thiết nhất của quốc gia dân tộc, là mạnh dạn dấn thân hoạt động và hy sinh vì đại nghĩa.
Thành phần chủ lực cứu nước là thế hệ thanh niên, những người con yêu của gia đình và tổ quốc, được mọi người đặt niềm kỳ vọng sâu sắc nhất, tin tưởng tuyệt đối cho sự thành công và chiến thắng kẻ thù chung của dân tộc. Những người thanh niên Việt-Nam, đã được trang bị kiến thức và trí thức, đã lớn lên trong nổi khổ đau của toàn dân, đã chứng kiến sự hưng phế suy tàn của đất nước qua bao thời đại, sẽ can trường dũng cảm đối diện với kẻ thù và đủ khôn ngoan đánh bại loài quỷ đỏ.
Muốn chiến thắng kẻ thù chung của dân tộc hiện nay là bè lũ cộng sản tại Việt-Nam, người thanh-niên của thế hệ hiện đại phải có sự nhận định chính xác và đánh giá đúng mức đối phương, có như thế chúng ta mới mong thấy được ngày vinh quang của đất nước. Sở dĩ bài hát nói kẻ sĩ của ông Nguyễn-công-Trứ được giới thiệu cùng thanh-niên Việt-Nam, trong nước cũng như ở hải ngoại, là vì người viết muốn nói đến tư tưởng và hành động của một người Việt-Nam đã thực sự yêu nước và tận tâm xây dựng non sông tổ quốc. Con người của ông quả đã "ngôn hành hợp nhất" lời nói và hành động đi đơi với nhau, không màng danh vọng địa vị cá nhân, suốt đời hy sinh cho đại nghĩa. Chúng ta ôn lại bài học của tiền nhân, không phải ngồi đó ngâm thơ,than thở, chán nản hay phô trương địa vị, kiến thức, khoa bảng hoặc lý luận, kêu gọi, hô hào rổng tuếch. Tất cả những hành động đó không thực tế và chẳng giúp ích gì cho đại cuộc quang phục đất nước. Mà thanh niên Việt-Nam, kẻ sĩ thời đại, vô cùng sáng suốt thấy rõ được kẻ thù nham hiểm, ác độc hơn loài quỷ dữ, phi nhân tính nên sát hại đồng bào ruột thịt chẳng gớm tay, không có lương tri và danh dự nên chỉ vì danh vọng quyền lợi của bè đảng và cá nhân mà thôi.
Do đó, thanh niên Việt-Nam trước hiện tình đất nước đã thấy rõ những việc cần phải làm sau đây:
1/- Đi đầu trong công cuộc cứu nước, đó là lật đỗ và tiêu diệt chế-độ cộng-sản tại Việt-Nam, mà đứng đầu là bọn đầu não việt cộng đang nắm quyền sinh sát dân tộc.
2/- Vì lý tưởng phục vụ cao cả, người thanh-niên Việt-Nam không nghĩ đến quyền lợi và hưởng thụ cá nhân, mà vì tương lai của dân tộc nên sẵn sàng hy sinh cho đại nghĩa. Đó là không tranh chấp quyền hành, không đòi độc quyền yêu nước, không ích kỷ bè phái phe nhóm v.v... Quyết tâm thành lập và xây dựng một thể chế Tự-Do Dân-Chủ, phục vụ lợi ích cho quốc gia và toàn dân Việt-Nam.
3/- Xây dựng và kiến tạo đất nước, đó là đem văn-minh tiến bộ của thế giới áp dụng thích nghi vào hoàn cảnh thực tế của Việt-Nam sau cuộc chiến hủy diệt tàn độc của cộng-sản.
Trong 3 mục tiêu vừa kể trên, công tác hàng đầu của người thanh-niên phải hành động trước mắt là đánh bại cộng-sản Việt-Nam. Trong phạm vi bài viết này, chúng ta chỉ bàn đến mục tiêu thứ nhất, vì đó là vấn đề tiên quyết, thực tế và cấp bách trước hiện tình biến chuyển quá nhanh chóng của thế giới có ảnh hưởng thuận lợi cho công cuộc quang phục đất nước Việt-Nam.
Muốn đánh bại và lật đổ chế-độ cộng-sản Việt-Nam, chúng ta hiện có hai khối lực lượng người Việt Quốc-Gia: trong nước và hải ngoại. Căn cứ theo tình hình hiện tại, công tác có thể thực hiện như sau:
A.- TRONG NƯỚC :
- Kết hợp tất cả những thành phần yêu nước và chống cộng-sản, những đoàn-thể và tổ-chức có ý thức quốc-gia chân chính, các cán-bộ và cán binh việt-cộng chán ghét, chống đối chế độ và quân-đội cộng-sản Việt-Nam. Tạo thành một lực lượng đấu tranh vững mạnh và hữu hiệu, có thể sẵn sàng hành động khi hoàn cảnh và thời cơ thuận lợi nhất.
- Đoàn kết chống đối và đấu tranh đòi hỏi những quyền lợi căn bản của người dân bằng hình thức hợp pháp đến bất hợp pháp, từ bí mật đến công khai, từ địa bàn nông thôn lan dần đến thành thị, từ các tỉnh đến các vùng, các miền và phổ biến ý thức đấu-tranh chính-trị rộng rãi cho toàn cả nước.
- Bất hợp tác với chánh quyền cộng-sản bằng hình thức tiêu cực và tích cực, tạo nên sự suy yếu trầm trọng hơn về mặt nhân sự, cán-bộ, chuyên viên và tổ-chức hạ tầng cơ sở bị tê liệt, vô hiệu hóa.
- Lợi dụng sự kỳ thị, chia rẽ, mâu thuẫn trong hàng ngũ cán-bộ cộng-sản để thu thập tin tức chính xác về nội tình chính-trị và quân-sự của các cấp lãnh đạo đảng cộng-sản Việt-Nam hiện nay.
- Bí mật tuyên-truyền và xách-động cho mọi người dân Việt-Nam ý thức được sự sụp đổ của chế-độ cộng-sản quốc-tế hiện nay đang xảy ra trên thế giới sẽ kéo theo sự băng hoại tan rã tất nhiên cho bè lũ tay sai cộng-sản Việt-Nam.
- Liên lạc và sẵn sàng kết hợp nhanh chóng với các tổ-chức và lực-lượng phục-quốc Việt-Nam ở hải ngoại, để có sự tiếp ứng hữu hiệu khi xảy ra một cuộc tổng nổi dậy của toàn dân.
B.- HẢI NGOẠI :
Vì tương lai và danh dự của quốc-gia dân-tộc, vì đại nghĩa cứu giúp non sông đất nước Việt-Nam thân yêu, vì đồng bào ruột thịt ở quê nhà đang đau khổ, nghèo đói và mất tất cả quyền sống của con người. Thanh-niên Việt-Nam hải ngoại quyết tâm thực hiện những công tác sau đây:
- Tập hợp cá nhân, tổ chức, hội đoàn, lực lượng, phong trào, mặt trận của những người quốc-gia yêu nước thành một khối duy nhất, có tiếng nói duy nhất, để tạo sức mạnh đấu tranh hữu hiệu với bè lũ cầm quyền cộng-sản Việt-Nam và uy tín đối với quốc tế.
- Biểu lộ sự ủng hộ cụ thể về tinh thần lẫn vật chất cho những tổ-chức và lực-lượng hoạt động phục quốc có thực chất, có lý-tưởng quốc-gia, có người lãnh-đạo tài đức chân chính và sẵn sàng hy sinh để phục vụ cho công cuộc cứu nước.
- Chân thành yểm trợ cho những thành phần hay các tổ chức hoạt-động tích cực và hữu hiệu trong công cuộc đánh phá chế độ cộng-sản tại hải ngoại hay xâm nhập trở về quốc nội hoặc các vùng ven biên giới Thái-Lan, Lào, Cao-Miên và Việt-Nam.
- Ý thức sự ủng hộ, yểm trợ cho các phong-trào, mặt-trận quốc gia yêu nước chân chính là điều cần thiết và phải hành động ngay khi nhu cầu cấp thiết đòi hỏi.
- Đấu tranh chính trị gián tiếp và trực tiếp với cộng-sản bằng mọi hình thức: báo chí, truyền thanh, truyền hình, văn nghệ, bích chương, truyền đơn v.v... tại hải ngoại cũng như đưa về quốc nội cho tất cả toàn dân Việt-Nam được biết rõ hơn về tình hình chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa của thế giới, nhất là của Mỹ, Nga, Trung Cộng và Nhật-Bản.
- Tham dự các cuộc biểu tình, bày tỏ lập trường của người Việt Quốc-Gia cho quốc tế thấy được công-lý và sự đấu tranh đòi hỏi Tự-Do Dân-Chủ chính đáng của toàn dân Việt-Nam.
- Công bố những sự đàn áp dã man của chính quyền cộng-sản Việt-Nam về dân-quyền, dân-chủ, dân sinh tại quốc nội cho thế giới chán ghét, không ủng hộ và cô lập hóa hoàn toàn bè lũ lãnh-đạo tay sai cộng-sản quốc-tế tại Việt-Nam.
- Trực tiếp tham gia và hoạt động trong các phong-trào, mặt-trận đấu tranh có tôn chỉ, chủ trương và đường lối đúng đắn, để góp phần nhanh chóng đánh bại kẻ thù chung là cộng-sản Việt-Nam.
- Học hỏi, tìm hiểu, nghiên cứu tường tận và chính xác về những âm mưu, thủ đoạn của cộng-sản để không bị lừa gạt, ru ngũ, bôi lọ, chụp mủ, mua chuộc, lợi dụng, chia rẽ, hòa hợp hòa giải, cải cách, cởi mở v.v...
- Sẵn sàng liên lạc và bắt tay với những cá nhân, lực-lượng kháng-chiến yêu nước quốc nội,để có sự tiếp ứng kịp thời khi cần thiết về chính trị và hổ trợ hữu hiệu khi có chiến đấu bằng quân-sự.
Trên đây là những công tác căn bản và tổng quát cho thanh-niên Việt-Nam tại quốc nội cũng như ở hải ngoại, tùy theo từng hoàn cảnh và điều kiện của cá nhân mà tham gia và thực hiện. Mục đích là đánh thắng được bè lũ tay sai cộng-sản Việt-Nam, lật đỗ chế độ tàn bạo sắt máu, lạc hậu, nghèo đói và chậm tiến nhất thế giới.
KẾT-LUẬN :
Đề tài "Thanh-niên, kẻ sĩ thời đại" qua thi phẩm Kẻ Sĩ của ông Nguyễn-công-Trứ, được người viết giới thiệu trong bài này, chủ yếu là khơi dậy lòng yêu nước của người thanh-niên Việt-Nam, phải ý thức trách nhiệm và bổn phận đi tiên phong mở đường cứu nước. Đồng thời sẽ làm thức tỉnh tất cả mọi người khi nhớ đến câu "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", chuyện đất nước thành bại mất còn, đến như kẻ tầm thường đều cũng phải có trách nhiệm.
Ngoài ra, cũng nhân cơ hội này người viết đã lạm bàn đến những ý kiến, kế hoạch đánh phá cộng-sản Việt-Nam một cách thô thiển mộc mạc, chẳng qua vì không muốn bị hổ thẹn nên xin được đóng góp vài hàng, gọi là giúp sức cho thanh-niên mau chóng hoàn thành sứ mệnh cứu nước.
Nhận xét về tình hình hiện nay, tổng quát chúng ta thấy có những điểm chính yếu sau đây:
- Chủ-nghĩa cộng-sản theo học thuyết Mác - Lê, đứng đầu khối này là đàn anh Nga-Sô và đám chư hầu ở Âu châu, Á Châu và Mỹ Châu La-Tinh. Chủ-nghĩa cộng-sản theo học thuyết Mao-trạch-Đông đứng đầu là Trung Cộng và các nước đàn em sớm đầu tối đánh ở Á Châu mà thôi. Thì trong năm 1989 và 1990 cả thế giới đều thấy sự sửa đổi, cải cách, cởi mở của Nga Sô và tan rã hàng loạt hệ thống cộng-sản ở Đông Âu. Tại Trung-Hoa lục địa việc canh tân 4 hiện-đại hóa của họ Đặng đã đưa tới việc bắt tay với các nước tây phương và nhất là với Hoa-Kỳ và Nhật-Bản. Biến cố Thiên-an-Môn là một chứng minh rõ ràng nhất về học thuyết cộng-sản không được loài người văn-minh tiến bộ trên thế giới chấp nhận. Do đó, bè lũ tay sai lãnh-đạo cộng-sản Việt-Nam, có lúc thân Nga, có lúc thân Trung Cộng, dựa vào 2 đàn anh cộng-sản để sống còn, thử hỏi đàn anh đã như thế và thân mình lo cũng chưa xong, thì liệu đàn em có thoát chết nổi hay không ? Hỏi tức là trả lời, chỉ còn thời gian và toàn dân Việt-Nam sẽ kết thúc số phận của loài quỷ đỏ.
- Một hình thức trật tự mới của thế giới đang được các siêu cường Mỹ, Nga, Nhật, Trung-Cộng v.v... đại diện cho 2 khối cộng-sản và tư-bản, tiến hành từng bước khắp nơi trên trái đất này. Đó là khuynh hướng chung của nhân loại, một kỷ-nguyên Tự-Do Dân-Chủ cho con người của thế kỷ thứ 21.
Riêng về Việt-Nam, trong hoàn cảnh hiện tại bi đát về đủ mọi phương-diện: chính-trị, kinh-tế, văn-hóa, xã-hội, khoa-học kỷ-thuật v.v... Tất cả người dân Việt-Nam không ai là không rõ về hiện tình cực kỳ khốn đốn, sa lầy của chính-quyền cộng-sản Việt-Nam. Thế giới cũng đã có nhiều dịp chứng kiến tận mắt về sự điều hành guồng máy quốc-gia của các lãnh-tụ cộng-sản Việt-Nam.
* Về lãnh-đạo thì chỉ do một nhóm người dành độc quyền yêu nước và cai-trị đất nước theo chỉ thị của cộng-sản quốc-tế. Tạo nên sự chia rẽ và phân hóa trầm trọng nội tại của các lãnh tụ cộng-sản Việt-Nam, đồng thời cũng xa cách với cán bộ đảng viên và dân chúng. Vì không có chủ quyền và tự trị nên không có đường lối chỉ đạo đúng đắn, không có thống nhất ý chí và hành động giữa chính-quyền và dân chúng. Do đó đưa đến sự thất bại toàn diện các kế hoạch của quốc-gia, gây nên sự suy yếu không lối thốt và làm mất tất cả uy-tín của dân-tộc Việt-Nam đối với thế giới.
* Về chính-trị không có một lý-tưởng căn-bản dân-tộc, không được toàn dân ủng hộ sau 31 năm thống-nhất đất nước.
* Về kinh-tế bị ảnh hưởng và lệ thuộc vào ngoại bang, không huy động và phát triển nổi tiềm năng kinh-tế quốc-gia.
* Về văn-hóa càng ngày càng xa rời nguồn gốc dân-tộc, theo chủ-thuyết ngoại lai của cộng-sản vô thần, đưa toàn dân đi vào con đường phi nhân tính.
* Về xã-hội thì thiết lập một giai cấp điều khiển và thống-trị sắt máu, do đảng cộng-sản chuyên chính cầm quyền sinh sát nhân dân. Tạo nên hổn loạn, bất mản, chống đối, sa đọa, tiêu cực và băng hoại toàn bộ từ thượng tầng đến hạ tầng kiến trúc xã-hội.
* Về khoa-học kỷ-thuật thì gần như hoàn toàn ở trong tình-trạng lạc hậu và chậm tiến nhất thế giới hiện nay.
Với những vấn đề then chốt quan trọng vừa nhận xét trên về hiện tình đất nước Việt-Nam, chúng ta không khỏi tủi nhục cho dân tộc mình đang đắm chìm trong vũng lầy cộng-sản.
Vậy những ai còn tự nhận mình là con dân nước Việt-Nam? Có một lịch-sử oai hùng, một truyền thống đấu tranh bất khuất! Siết chặt tay nhau để tạo thành sức mạnh thống nhất, đập tan chế-độ cộng-sản bạo tàn, đưa quốc-gia dân-tộc tiến hóa kịp thời với thế- giới năm châu, đem hạnh-phúc ấm no thanh-bình thịnh-vượng thực sự cho toàn dân. Đây là thời điểm mà người thanh-niên Việt-Nam sẽ tự đứng lên nhận lãnh trách-nhiệm, xông pha tranh-đấu để dành lại chủ quyền dân-tộc. Toàn dân Việt-Nam quyết tâm hổ-trợ cho những người thanh-niên yêu nước, xả thân vì đại nghĩa để cứu quốc và kiến quốc, được như thế sẽ xứng đáng là “Thanh-Niên, kẻ sĩ thời đại”.
Vũ-trụ vần xoay chuyển nước Nam.
Nhân-sinh mệnh trọng quý vô vàn.
Non sông vẫn tự ngàn năm cũ.
Chờ đấng tài danh xuất thế-gian.
T.V.N.Q
Mùa Xuân Bính-Tuất 2006.
Lời tác giả : Nhân biết tin vui (4-3-2006) anh hùng Lý Tống, cựu Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không bị dẫn độ về Việt Nam, người viết có ngẫu hứng gởi bài viết này đến người con yêu của tổ quốc Việt Nam.
T.V.N.Q.
Sau ngày quốc nhục (30-4-1975) một số thanh-niên Việt-Nam trong nước và hải ngoại đã bị hoàn-cảnh và thời thế đổi thay làm cho ảnh hưởng ít nhiều đến tinh thần và lý tưởng chân chính của quốc-gia dân-tộc. Trong nước thì phải chịu đựng gò bó dưới áp lực cực kỳ dã man tàn bạo của bọn người việt cộng phi-nhân-tính chỉ biết làm theo lệnh của quan thầy cộng-sản quốc-tế. Hải ngoại thì do đời sống ly hương, thay đổi nếp sống và sinh-hoạt của cá-nhân cũng như gia-đình, sự mưu sinh trên xứ người và phong-tục, văn-hóa cũng tác động không nhỏ vào tinh-thần và lý-tưởng của thanh-niên Việt-Nam.
Trước hiện tình biến chuyển của thế giới về chính-trị trên nhiều quốc-gia theo Chủ Nghĩa Cộng-sản như: Ba-Lan, Tiệp-Khắc, Hung-gia-Lợi, Lổ-ma-ni, Đông Đức v.v... đã đổi thay đến tận gốc rể học-thuyết duy-vật biện-chứng mà điển hình là Nga-Sô do Tổng Thống Gorbachev chủ trương 3 mục tiêu chính: PERESTROIKA (Cải Tổ Kinh Tế), GLASNOST (Chính Sách Cởi Mở) và DEMOKRATIZATSIYA (Dân Chủ Hóa). Nhìn về đất nước Việt-Nam, những người còn nặng lòng với quốc-gia dân-tộc không khỏi đau lòng cho khoảng 82 triệu đồng bào ruột thịt vẫn còn đang bị thống khổ đọa đày dưới ách gông cùm của loài quỷ đỏ không có lương tri và nhân tính.
Lịch sử nhân loại từ Đông sang Tây và từ cổ chí kim đều đã chứng minh rằng: "Thế hệ thanh niên là thành phần chủ lực của quốc gia, các cuộc cách mạng cứu nước, dựng nước, kiến thiết đất nước đều do từ lớp người thanh niên đó mà nên đại cuộc". Dân tộc Việt-Nam cũng đã sản sinh ra những anh tài hào kiệt như Lê-Lợi, Quang-Trung làm rạng danh giòng giống Rồng Tiên. Lịch sử cận đại của chúng ta cũng đã có Phạm-hồng-Thái, Nguyễn-thái-Học là những người thanh niên Việt-Nam yêu nước tranh đấu cho tự do dân chủ, xem nhẹ cái chết trước kẻ thù và sẵn sàng hy sinh cho đại nghĩa.
Quan niệm yêu nước của người thanh niên Việt-Nam đã được nuôi dưỡng từ nhiều thế hệ, lưu truyền và thấm nhập vào tim óc của mọi tầng lớp dân chúng. Trong bối cảnh hiện nay của dân tộc Việt-Nam, mọi người đang trông chờ người thanh-niên, kẻ sĩ thời đại, đứng lên gánh lấy nghĩa vụ cao cả để phục vụ cho quốc gia dân tộc. Theo khuynh hướng đó, người viết bài này hân hạnh giới thiệu cùng các thế hệ thanh niên, sinh viên và học sinh một thi phẩm đặc sắc của Ông Nguyễn-công-Trứ, đó là bài hát nói :
KẺ SĨ
Tước hữu ngũ, sĩ cư kỳ liệt,
Dân hữu tứ, sĩ vi chi tiên.
Có giang sơn thì sĩ đã có tên,
Từ Chu, Hán vốn sĩ này là quí.
Miền hương đảng đã khen rằng hiếu nghị,
Đạo lập thân phải giữ lấy cương thường,
Khí hạo nhiên chí đại chí cương
So chính khí đã đầy trong trời đất.
Lúc vị ngộ, hối tàng nơi bồng tất,
Hiêu hiêu nhiên điếu Vị, canh Sằn,
Xe bồ luân dù chưa gặp Thang, Văn,
Phù thế giáo một vài câu thanh nghị.
Cầm chính đạo để tịch tà cự bí,
Hồi cuồng lan nhi chướng bách xuyên.
Rồng mây khi gặp hội ưa duyên,
Đem quách cả sở tồn làm sở dụng.
Trong lang miếu ra tài lương đống,
Ngồi biên thùy rạch mũi can tương,
Sĩ làm cho bách thế lưu phương,
Trước là sĩ, sau là khanh tướng.
Kinh luân khởi tâm thượng,
Binh giáp tàng hung trung.
Vũ trụ chi gian giai phận sự,
Nam nhi đáo thử thị hào hùng(1).
Nhà nước yên mà sĩ được thung dung,
Bây giờ sĩ mới tìm ông Hoàng Thạch.
Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch,
Tiêu dao nơi hàn cốc thanh sơn.
Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đàn,
Đồ thích chí chất đầy trong một túi.
Mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi tới,
Gẫm việc đời mà ngắm kẻ trọc thanh.
Này này sĩ mới hoàn danh.
NGUYỄN-CÔNG-TRỨ
Chú-Thích : (1) ý nghĩa 4 câu thơ hán văn xin tạm dịch thoát ý như sau :
Tài sắp đặt việc nước tự trong lòng mà ra,
Binh khí dùng đánh giặc chứa dấu trong bụng.
Mọi việc của đất nước là phận sự của mình,
Người con trai như thế mới gọi là tài giỏi.
Lược thuật tiểu-sử, thân thế và sự nghiệp của ông Nguyễn-Công-Trứ như dưới đây:
Ông Nguyễn-công-Trứ tự Tồn-Chất, hiệu Hi-Văn, sinh năm 1778 tại Làng Uy-Viễn, Huyện Nghi-Xuân, Tỉnh Hà-Tỉnh, chết ngày 14 tháng 11 năm 1858 tại nơi sinh quán, hưởng thọ 81 tuổi ta. Cha là Đức-ngạn-Hầu Nguyễn-công-Tấn và mẹ là bà trắc thất họ Nguyễn người Tỉnh Hà-Đông.
Cuộc đời cá nhân ông tóm tắt như sau:
- Từ nhỏ đến năm 1802 (năm Vua Gia-Long diệt Tây-Sơn thống nhất Bắc Nam): Sống trong cảnh loạn ly của đất nước, gia đình sa sút, chỉ cố gắng học hành.
- Năm 1803 khi Vua Gia-Long tuần du đến Tỉnh Nghệ-An ông dâng bài điều-trần "Thái-Bình Thập Sách", được vua và triều đình ban khen.
- Năm l813 thi đậu Tú-Tài.
- Năm l819 thi đậu Giải-Nguyên (Tiến Sĩ).
- Từ năm l820 đến 1835 tuần tự thăng tiến trong đời làm quan từ chức Hành-Tẩu Sử Quán (Đời Minh-Mạng nguyên niên) đến Binh-Bộ Thượng-Thư lỉnh chức Tổng-Đốc Hải-An. Trong giai đoạn này vào năm 1831 bị giáng 7 cấp làm Tri-Huyện vì bị triều đình nghị tội tư ý và làm mất thể diện khoa mục. Năm 1832 được thăng chức trở lại nhờ lập chiến công dẹp loạn giặc Nùng-văn-Vân ở Tuyên-Quang.
- Năm 1836 bị giáng 4 cấp vì tội để trọng phạm trốn ngục, sau đó được phục 3 cấp.
- Năm 1839 bị giáng xuống Hữu Tham-Tri.
- Năm 1840 được thăng Đô-sát-viện Tả Đô Ngự-Sử.
- Năm 1841 xin vua Thiệu-Trị dẹp giặc ở Miền Nam cùng với Tướng Trương-minh-Giảng, được thăng chức Binh-Bộ Thị-Lang và làm Tuần Phủ An-Giang.
- Tháng 10/1841 bị Tổng-Đốc An-Hà (An-Giang, Hà-Tiên) ám hại về tội buôn đồ gian nên giáng hết chức tước đi làm lính ở Tỉnh Quảng-Ngãi.( Khi đến Tỉnh đợi lịnh, ông Nguyễn-công-Trứ mình mặc áo cộc chàm, đầu đội nón dấu, vai mang ruột tượng gạo, bên hông đeo con dao tu... Quan Tỉnh thấy vậy có ý muốn để ông cởi đồ lính ra, ông đáp: "xin cứ để vậy, lúc làm Đại-Tướng tôi không lấy làm vinh, thì nay làm tên lính tôi cũng không lấy làm nhục...".
- Năm 1845 được triệu hồi và thăng chức ở Bộ Hình.
- Từ năm 1846 đến 1847 thăng chức Phủ Doản Tỉnh Thừa-Thiên.
- Năm 1848 đến tuổi hưu trí, được Vua Tự-Đức cho về hưu, lúc đó được 71 tuổi.
- Năm 1858 khi nghe tin người Pháp và Tây-ban-Nha đến đánh Đà-Nẵng, ông dâng sớ xin ra trận (lúc đó đã 81 tuổi) nhưng Vua Tự-Đức không cho, cuối năm đó thì ông mất tại quê nhà.
Qua phần lược sử cuộc đời của ông Nguyễn-công-Trứ chúng ta nhận thấy ông là người năng động, dấn thân, có đầu óc thực tế, có chí lớn và hoài bảo giúp nước an dân, thể hiện chân thành tình yêu thương quốc-gia dân-tộc. Ông là người có tài, có quan niệm đúng đắn về bổn phận người thanh-niên trong cảnh đất nước loạn ly, chia rẽ, phân tán. Chính vì có ý thức trách nhiệm làm trai, nên ông đã tích cực hành động phục vụ cho non sông tổ quốc. Đối tượng phục vụ là đất nước Việt-Nam, nên ông không nghĩ đến vấn đề cá nhân, kể cả cá nhân ông và cá nhân của những người cầm quyền quốc-gia. Tư tưởng đó đã thể hiện bằng hành-động trong cuộc đời nhiều thăng trầm vinh nhục của ông, được minh chứng sau đây:
- Năm 25 tuổi (1803) mạnh dạn thẳng thắn dâng Vua bài "Thái Bình Thập Sách" để đóng góp ý kiến giúp nước an dân. Người thanh-niên này lúc đó chưa đỗ đạt và cũng chưa hưởng thụ quyền lợi bổng lộc gì của triều đình Nhà Nguyễn Gia-Long.
- Lập chiến công dẹp loạn Lê-duy-Lương (Năm 1826), giặc Phan-bá-Vành (Năm 1827), giặc Nùng-văn-Vân (1833), giặc Lâm-Sâm (Năm 1843).
- Có công khai khẩn đất hoang vùng duyên hải, lập nên hai Huyện Tiền-Hải và Kim-Sơn, Tỉnh Thái-Bình và Nam- Định.
- Năm 65 tuổi (1843) bị cách hết chức tước đổi đi làm lính Tỉnh Quảng-Ngãi, bình thản nói: "... Lúc làm Đại-Tướng tôi không lấy làm vinh thì nay làm tên lính tôi cũng không lấy làm nhục...".
- Năm 71 tuổi (1848) mới được cho về hưu trí.
- Năm 81 tuổi (1858) nghe tin giặc Pháp và Tây-ban-Nha tiến đánh Đà-Nẵng, lại xin vua tòng quân chống giặc, nhưng Vua Tự-Đức không thuận và ông mất vì bệnh già cùng năm này.
Trở lại phần thi văn bài hát nói Kẻ Sĩ của ông Nguyễn công Trứ, chúng ta nhận thấy tư tưởng và quan niệm sống của ông thật là sinh động, thanh-niên tính, tích cực, không ích kỷ vì quyền lợi cá nhân, hoạt động không biết mệt mỏi và nhất là lòng chân thành yêu thương dân-tộc đất nước Việt-Nam. Ông đã bày tỏ một nhân-sinh-quan chói ngời đạo-lý đúng đắn của kẻ sĩ trong thời-đại Quân-Chủ ở thế-kỷ 19, mà cũng có thể nói là tiêu biểu cho bậc sĩ phu chân chánh của thế hệ này và những thế hệ mai sau. Thơ văn là tiếng nói xuất phát tự tấm lòng yêu nước nồng nàn của ông và nó cũng đã được thực hiện bằng hành động cụ thể trong cuộc đời của ông, như thế mới xứng đáng gọi là "ngôn hành hợp nhất" của bậc nam-tử trượng-phu.
Trong phạm vi bài viết này tác giả không bàn về văn-chương của bài hát nói Kẻ Sĩ, mà chỉ muốn trình bày về tinh-thần và lý-tưởng yêu nước cũng như sự dấn thân hành-động phục-vụ cho non sông tổ-quốc Việt-Nam của ông Nguyễn-công-Trứ. Lý-tưởng và hành-động của ông đã thể hiện rõ rệt trong bài Kẻ Sĩ ở đoạn 4 câu thơ bằng Hán-văn:
Kinh luân khởi tâm thượng,
Binh giáp tàng hung trung.
Vũ trụ chi gian giai phận sự,
Nam nhi đáo thử thị hào hùng.
Người thanh niên phải học tập, trao dồi kiến thức, thu thập hiểu biết về nhiều vấn đề như: chính-trị, xã-hội, văn-hóa, kinh-tế v.v... để làm hành trang cho sự tiến bước vào đời, nhập cuộc với tập thể quốc gia, hiến dâng tài năng cho đại nghĩa.
Người thanh-niên phải biết gánh lấy trách nhiệm làm trai của mình khi đất nước cần đến, khi tổ quốc mong chờ thành phần chủ lực đi tiên phong mở đường cứu quốc và kiến quốc. Đó mới xứng đáng là thân trai anh-tài hùng-liệt, làm hảnh diện cho quốc-gia dân-tộc.
Quả thật ông Nguyễn-công-Trứ xứng đáng làm tiêu biểu cho bậc sĩ phu yêu nước thời đó kính phục, mà còn là ngọn đuốc sáng ngời cho tất cả thanh-niên Việt-Nam của thế hệ hiện tại noi theo. Triết-lý nhân-sinh của ông vô cùng sáng suốt, thực-tế, hữu ích cho cá nhân, gia đình và tổ quốc, có thể dùng làm nền tảng để cứu nước, giữ nước và kiến thiết đất nước. Để có thể cứu giúp cho đất nước khi bị lâm nguy, khi bị ngoại bang xâm lăng dày xéo lên non sông tổ quốc thân yêu, khi bị kẻ thù chà đạp lên chủ quyền tự trị của quốc gia dân tộc; người thanh-niên Việt-Nam yêu nước nên theo con đường sống mà ông Nguyễn-công-Trứ đã hành động, thành đạt và lưu danh muôn đời cho nhiều thế hệ mai sau thực tế và hữu ích.
Nói về sự sáng suốt, ông Nguyễn-công-Trứ đã thấy người thanh niên được sinh ra và lớn lên trong lòng dân tộc, muốn làm nên sự nghiệp với đời, việc trước nhất là học tập và trao dồi tài năng cá nhân. Kiến thức và trí thức quả là điều vô cùng hệ trọng cho con người hành động có kết quả tốt và thành công. Cũng vì không có được sự thấy và biết theo đà văn minh hiện đại, sự tiến hóa của nhân loại, mà bè lũ việt cộng tại Việt-Nam đã làm tan nát đất nước thân yêu. Thử hỏi một chánh phủ, một chế độ, một quốc gia được điều khiển bởi những kẻ bất tài vì thiếu học thức, không có khả năng và kiến thức lãnh đạo chỉ huy, không có tầm nhìn xa trông rộng, không theo kịp đà tiến hóa của khoa học kỷ thuật trên toàn thế giới, mà lại cầm quyền trị nước; thì hậu quả tất nhiên phải đưa dân tộc đến chỗ lạc hậu, nghèo đói, khốn khổ và thua kém tất cả các quốc gia khác trên trái đất này. Do đó, người thanh niên Việt-Nam hiện nay phải ý thức sự học hỏi và rèn luyện kiến thức cá nhân là điều cần thiết để góp phần xây dựng và kiến thiết đất nước. Chúng ta đang đi vào thế kỷ 21, thế kỷ mà nhân loại sẽ tiến hóa nhanh chóng về khoa học, kỷ thuật, tư tưởng, ý thức hệ về dân quyền, dân chủ và nhân sinh. Cho nên những ai còn mơ màng trong giấc mộng phong kiến, quan liêu, vinh thân, hưởng thụ cá nhân, đều được coi như tự mình hủy diệt chính mình dưới sự nghiền nát của lịch sử thế giới hiện đại. Chế độ của cộng-sản Việt-Nam hiện tại rồi cũng sẽ đi vào con đường hủy diệt tất yếu đó mà thôi. Về vấn đề thực tế và hữu ích, sự học hỏi đỗ đạt và có thực tài của người thanh niên đã thực sự giúp ích cho cá nhân được dễ dàng trong việc mưu sinh cho mình và gia đình. Khi đã lo xong cái nợ áo cơm cho mình và những người thân, lúc đó người thanh niên mới có cơ hội hoạt động hữu hiệu cho quốc gia dân tộc.
Sau khi đã tu thân, tề gia xong rồi thì người thanh niên sẽ dấn thân hoạt động cho những công ích của xã hội, đảm đương gánh vác những trách nhiệm lớn lao mà toàn dân và tổ quốc đang mong chờ, đó là lúc đem tài năng sở trường của mình để trị quốc và bình thiên hạ. Hiểu được quan niệm nhập thế của Khổng Tử: tu, tề, trị, bình một cách sáng suốt và thực tế, nên ông Nguyễn-công-Trứ đã mạnh dạn thực hiện những ước mơ hồi bảo lớn lao của người thanh niên trong cuộc đời của ông.
Ngày nay, người thanh niên Việt-Nam trước hoàn cảnh đất nước bị loài quỷ đỏ xâm lăng, bị bè lũ việt-cộng tuân lệnh quan thầy áp đặt chế độ sắt máu và hủy hoại quyền sống căn bản của con người, cả thế giới đều ghê tởm và khinh bỉ những con người vô tri và phi nhân tính, chúng ta phải làm gì ?
Lịch sử dân tộc Việt-Nam đã minh chứng và tái diễn nhiều lần cho chúng ta thấy: khi đất nước loạn ly, khi sơn hà nguy biến, khi chủ quyền của quốc gia bị chà đạp, khi nhân quyền của con dân nước Việt bị phá hủy; thì lập tức có sự đối kháng và chống trả mãnh liệt của toàn dân, có sự đoàn kết thống nhất ý chí của mọi tầng lớp dân chúng, có sự xóa bỏ tị hiềm và quyền lợi ích kỷ cá nhân, để chung lo đại cuộc là đánh bại kẻ thù chung, đem lại tự do, độc lập, an bình và thịnh vượng cho tổ quốc thân yêu. Chúng ta cũng không quên thành phần đi tiên phong mở đường cứu nước trong những thời điểm cực kỳ khó khăn gian khổ của quốc gia dân tộc đó là: thế hệ thanh niên.
Người thanh niên Việt-Nam vốn đã có sẵn giòng máu kiêu hùng, ý chí bất khuất của cha ông lưu truyền thấm nhập sâu tận tim óc từ muôn đời, cho nên dù trong bất kỳ hoàn cảnh, không gian và thời gian nào, nó cũng không bao giờ bị ảnh hưởng, đồng hóa, biến chất và phai nhạt tình yêu non sông đất nước, tình thương đồng bào chủng tộc và tổ quốc Việt-Nam. Với tâm hồn, tư tưởng và ý chí đã được nuôi dưỡng từ thế hệ này qua thế hệ khác, nên người thanh niên Việt-Nam sẵn sàng đứng lên đáp lời kêu gọi của toàn dân, đáp ứng đúng với nguyện vọng tha thiết nhất của quốc gia dân tộc, là mạnh dạn dấn thân hoạt động và hy sinh vì đại nghĩa.
Thành phần chủ lực cứu nước là thế hệ thanh niên, những người con yêu của gia đình và tổ quốc, được mọi người đặt niềm kỳ vọng sâu sắc nhất, tin tưởng tuyệt đối cho sự thành công và chiến thắng kẻ thù chung của dân tộc. Những người thanh niên Việt-Nam, đã được trang bị kiến thức và trí thức, đã lớn lên trong nổi khổ đau của toàn dân, đã chứng kiến sự hưng phế suy tàn của đất nước qua bao thời đại, sẽ can trường dũng cảm đối diện với kẻ thù và đủ khôn ngoan đánh bại loài quỷ đỏ.
Muốn chiến thắng kẻ thù chung của dân tộc hiện nay là bè lũ cộng sản tại Việt-Nam, người thanh-niên của thế hệ hiện đại phải có sự nhận định chính xác và đánh giá đúng mức đối phương, có như thế chúng ta mới mong thấy được ngày vinh quang của đất nước. Sở dĩ bài hát nói kẻ sĩ của ông Nguyễn-công-Trứ được giới thiệu cùng thanh-niên Việt-Nam, trong nước cũng như ở hải ngoại, là vì người viết muốn nói đến tư tưởng và hành động của một người Việt-Nam đã thực sự yêu nước và tận tâm xây dựng non sông tổ quốc. Con người của ông quả đã "ngôn hành hợp nhất" lời nói và hành động đi đơi với nhau, không màng danh vọng địa vị cá nhân, suốt đời hy sinh cho đại nghĩa. Chúng ta ôn lại bài học của tiền nhân, không phải ngồi đó ngâm thơ,than thở, chán nản hay phô trương địa vị, kiến thức, khoa bảng hoặc lý luận, kêu gọi, hô hào rổng tuếch. Tất cả những hành động đó không thực tế và chẳng giúp ích gì cho đại cuộc quang phục đất nước. Mà thanh niên Việt-Nam, kẻ sĩ thời đại, vô cùng sáng suốt thấy rõ được kẻ thù nham hiểm, ác độc hơn loài quỷ dữ, phi nhân tính nên sát hại đồng bào ruột thịt chẳng gớm tay, không có lương tri và danh dự nên chỉ vì danh vọng quyền lợi của bè đảng và cá nhân mà thôi.
Do đó, thanh niên Việt-Nam trước hiện tình đất nước đã thấy rõ những việc cần phải làm sau đây:
1/- Đi đầu trong công cuộc cứu nước, đó là lật đỗ và tiêu diệt chế-độ cộng-sản tại Việt-Nam, mà đứng đầu là bọn đầu não việt cộng đang nắm quyền sinh sát dân tộc.
2/- Vì lý tưởng phục vụ cao cả, người thanh-niên Việt-Nam không nghĩ đến quyền lợi và hưởng thụ cá nhân, mà vì tương lai của dân tộc nên sẵn sàng hy sinh cho đại nghĩa. Đó là không tranh chấp quyền hành, không đòi độc quyền yêu nước, không ích kỷ bè phái phe nhóm v.v... Quyết tâm thành lập và xây dựng một thể chế Tự-Do Dân-Chủ, phục vụ lợi ích cho quốc gia và toàn dân Việt-Nam.
3/- Xây dựng và kiến tạo đất nước, đó là đem văn-minh tiến bộ của thế giới áp dụng thích nghi vào hoàn cảnh thực tế của Việt-Nam sau cuộc chiến hủy diệt tàn độc của cộng-sản.
Trong 3 mục tiêu vừa kể trên, công tác hàng đầu của người thanh-niên phải hành động trước mắt là đánh bại cộng-sản Việt-Nam. Trong phạm vi bài viết này, chúng ta chỉ bàn đến mục tiêu thứ nhất, vì đó là vấn đề tiên quyết, thực tế và cấp bách trước hiện tình biến chuyển quá nhanh chóng của thế giới có ảnh hưởng thuận lợi cho công cuộc quang phục đất nước Việt-Nam.
Muốn đánh bại và lật đổ chế-độ cộng-sản Việt-Nam, chúng ta hiện có hai khối lực lượng người Việt Quốc-Gia: trong nước và hải ngoại. Căn cứ theo tình hình hiện tại, công tác có thể thực hiện như sau:
A.- TRONG NƯỚC :
- Kết hợp tất cả những thành phần yêu nước và chống cộng-sản, những đoàn-thể và tổ-chức có ý thức quốc-gia chân chính, các cán-bộ và cán binh việt-cộng chán ghét, chống đối chế độ và quân-đội cộng-sản Việt-Nam. Tạo thành một lực lượng đấu tranh vững mạnh và hữu hiệu, có thể sẵn sàng hành động khi hoàn cảnh và thời cơ thuận lợi nhất.
- Đoàn kết chống đối và đấu tranh đòi hỏi những quyền lợi căn bản của người dân bằng hình thức hợp pháp đến bất hợp pháp, từ bí mật đến công khai, từ địa bàn nông thôn lan dần đến thành thị, từ các tỉnh đến các vùng, các miền và phổ biến ý thức đấu-tranh chính-trị rộng rãi cho toàn cả nước.
- Bất hợp tác với chánh quyền cộng-sản bằng hình thức tiêu cực và tích cực, tạo nên sự suy yếu trầm trọng hơn về mặt nhân sự, cán-bộ, chuyên viên và tổ-chức hạ tầng cơ sở bị tê liệt, vô hiệu hóa.
- Lợi dụng sự kỳ thị, chia rẽ, mâu thuẫn trong hàng ngũ cán-bộ cộng-sản để thu thập tin tức chính xác về nội tình chính-trị và quân-sự của các cấp lãnh đạo đảng cộng-sản Việt-Nam hiện nay.
- Bí mật tuyên-truyền và xách-động cho mọi người dân Việt-Nam ý thức được sự sụp đổ của chế-độ cộng-sản quốc-tế hiện nay đang xảy ra trên thế giới sẽ kéo theo sự băng hoại tan rã tất nhiên cho bè lũ tay sai cộng-sản Việt-Nam.
- Liên lạc và sẵn sàng kết hợp nhanh chóng với các tổ-chức và lực-lượng phục-quốc Việt-Nam ở hải ngoại, để có sự tiếp ứng hữu hiệu khi xảy ra một cuộc tổng nổi dậy của toàn dân.
B.- HẢI NGOẠI :
Vì tương lai và danh dự của quốc-gia dân-tộc, vì đại nghĩa cứu giúp non sông đất nước Việt-Nam thân yêu, vì đồng bào ruột thịt ở quê nhà đang đau khổ, nghèo đói và mất tất cả quyền sống của con người. Thanh-niên Việt-Nam hải ngoại quyết tâm thực hiện những công tác sau đây:
- Tập hợp cá nhân, tổ chức, hội đoàn, lực lượng, phong trào, mặt trận của những người quốc-gia yêu nước thành một khối duy nhất, có tiếng nói duy nhất, để tạo sức mạnh đấu tranh hữu hiệu với bè lũ cầm quyền cộng-sản Việt-Nam và uy tín đối với quốc tế.
- Biểu lộ sự ủng hộ cụ thể về tinh thần lẫn vật chất cho những tổ-chức và lực-lượng hoạt động phục quốc có thực chất, có lý-tưởng quốc-gia, có người lãnh-đạo tài đức chân chính và sẵn sàng hy sinh để phục vụ cho công cuộc cứu nước.
- Chân thành yểm trợ cho những thành phần hay các tổ chức hoạt-động tích cực và hữu hiệu trong công cuộc đánh phá chế độ cộng-sản tại hải ngoại hay xâm nhập trở về quốc nội hoặc các vùng ven biên giới Thái-Lan, Lào, Cao-Miên và Việt-Nam.
- Ý thức sự ủng hộ, yểm trợ cho các phong-trào, mặt-trận quốc gia yêu nước chân chính là điều cần thiết và phải hành động ngay khi nhu cầu cấp thiết đòi hỏi.
- Đấu tranh chính trị gián tiếp và trực tiếp với cộng-sản bằng mọi hình thức: báo chí, truyền thanh, truyền hình, văn nghệ, bích chương, truyền đơn v.v... tại hải ngoại cũng như đưa về quốc nội cho tất cả toàn dân Việt-Nam được biết rõ hơn về tình hình chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa của thế giới, nhất là của Mỹ, Nga, Trung Cộng và Nhật-Bản.
- Tham dự các cuộc biểu tình, bày tỏ lập trường của người Việt Quốc-Gia cho quốc tế thấy được công-lý và sự đấu tranh đòi hỏi Tự-Do Dân-Chủ chính đáng của toàn dân Việt-Nam.
- Công bố những sự đàn áp dã man của chính quyền cộng-sản Việt-Nam về dân-quyền, dân-chủ, dân sinh tại quốc nội cho thế giới chán ghét, không ủng hộ và cô lập hóa hoàn toàn bè lũ lãnh-đạo tay sai cộng-sản quốc-tế tại Việt-Nam.
- Trực tiếp tham gia và hoạt động trong các phong-trào, mặt-trận đấu tranh có tôn chỉ, chủ trương và đường lối đúng đắn, để góp phần nhanh chóng đánh bại kẻ thù chung là cộng-sản Việt-Nam.
- Học hỏi, tìm hiểu, nghiên cứu tường tận và chính xác về những âm mưu, thủ đoạn của cộng-sản để không bị lừa gạt, ru ngũ, bôi lọ, chụp mủ, mua chuộc, lợi dụng, chia rẽ, hòa hợp hòa giải, cải cách, cởi mở v.v...
- Sẵn sàng liên lạc và bắt tay với những cá nhân, lực-lượng kháng-chiến yêu nước quốc nội,để có sự tiếp ứng kịp thời khi cần thiết về chính trị và hổ trợ hữu hiệu khi có chiến đấu bằng quân-sự.
Trên đây là những công tác căn bản và tổng quát cho thanh-niên Việt-Nam tại quốc nội cũng như ở hải ngoại, tùy theo từng hoàn cảnh và điều kiện của cá nhân mà tham gia và thực hiện. Mục đích là đánh thắng được bè lũ tay sai cộng-sản Việt-Nam, lật đỗ chế độ tàn bạo sắt máu, lạc hậu, nghèo đói và chậm tiến nhất thế giới.
KẾT-LUẬN :
Đề tài "Thanh-niên, kẻ sĩ thời đại" qua thi phẩm Kẻ Sĩ của ông Nguyễn-công-Trứ, được người viết giới thiệu trong bài này, chủ yếu là khơi dậy lòng yêu nước của người thanh-niên Việt-Nam, phải ý thức trách nhiệm và bổn phận đi tiên phong mở đường cứu nước. Đồng thời sẽ làm thức tỉnh tất cả mọi người khi nhớ đến câu "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", chuyện đất nước thành bại mất còn, đến như kẻ tầm thường đều cũng phải có trách nhiệm.
Ngoài ra, cũng nhân cơ hội này người viết đã lạm bàn đến những ý kiến, kế hoạch đánh phá cộng-sản Việt-Nam một cách thô thiển mộc mạc, chẳng qua vì không muốn bị hổ thẹn nên xin được đóng góp vài hàng, gọi là giúp sức cho thanh-niên mau chóng hoàn thành sứ mệnh cứu nước.
Nhận xét về tình hình hiện nay, tổng quát chúng ta thấy có những điểm chính yếu sau đây:
- Chủ-nghĩa cộng-sản theo học thuyết Mác - Lê, đứng đầu khối này là đàn anh Nga-Sô và đám chư hầu ở Âu châu, Á Châu và Mỹ Châu La-Tinh. Chủ-nghĩa cộng-sản theo học thuyết Mao-trạch-Đông đứng đầu là Trung Cộng và các nước đàn em sớm đầu tối đánh ở Á Châu mà thôi. Thì trong năm 1989 và 1990 cả thế giới đều thấy sự sửa đổi, cải cách, cởi mở của Nga Sô và tan rã hàng loạt hệ thống cộng-sản ở Đông Âu. Tại Trung-Hoa lục địa việc canh tân 4 hiện-đại hóa của họ Đặng đã đưa tới việc bắt tay với các nước tây phương và nhất là với Hoa-Kỳ và Nhật-Bản. Biến cố Thiên-an-Môn là một chứng minh rõ ràng nhất về học thuyết cộng-sản không được loài người văn-minh tiến bộ trên thế giới chấp nhận. Do đó, bè lũ tay sai lãnh-đạo cộng-sản Việt-Nam, có lúc thân Nga, có lúc thân Trung Cộng, dựa vào 2 đàn anh cộng-sản để sống còn, thử hỏi đàn anh đã như thế và thân mình lo cũng chưa xong, thì liệu đàn em có thoát chết nổi hay không ? Hỏi tức là trả lời, chỉ còn thời gian và toàn dân Việt-Nam sẽ kết thúc số phận của loài quỷ đỏ.
- Một hình thức trật tự mới của thế giới đang được các siêu cường Mỹ, Nga, Nhật, Trung-Cộng v.v... đại diện cho 2 khối cộng-sản và tư-bản, tiến hành từng bước khắp nơi trên trái đất này. Đó là khuynh hướng chung của nhân loại, một kỷ-nguyên Tự-Do Dân-Chủ cho con người của thế kỷ thứ 21.
Riêng về Việt-Nam, trong hoàn cảnh hiện tại bi đát về đủ mọi phương-diện: chính-trị, kinh-tế, văn-hóa, xã-hội, khoa-học kỷ-thuật v.v... Tất cả người dân Việt-Nam không ai là không rõ về hiện tình cực kỳ khốn đốn, sa lầy của chính-quyền cộng-sản Việt-Nam. Thế giới cũng đã có nhiều dịp chứng kiến tận mắt về sự điều hành guồng máy quốc-gia của các lãnh-tụ cộng-sản Việt-Nam.
* Về lãnh-đạo thì chỉ do một nhóm người dành độc quyền yêu nước và cai-trị đất nước theo chỉ thị của cộng-sản quốc-tế. Tạo nên sự chia rẽ và phân hóa trầm trọng nội tại của các lãnh tụ cộng-sản Việt-Nam, đồng thời cũng xa cách với cán bộ đảng viên và dân chúng. Vì không có chủ quyền và tự trị nên không có đường lối chỉ đạo đúng đắn, không có thống nhất ý chí và hành động giữa chính-quyền và dân chúng. Do đó đưa đến sự thất bại toàn diện các kế hoạch của quốc-gia, gây nên sự suy yếu không lối thốt và làm mất tất cả uy-tín của dân-tộc Việt-Nam đối với thế giới.
* Về chính-trị không có một lý-tưởng căn-bản dân-tộc, không được toàn dân ủng hộ sau 31 năm thống-nhất đất nước.
* Về kinh-tế bị ảnh hưởng và lệ thuộc vào ngoại bang, không huy động và phát triển nổi tiềm năng kinh-tế quốc-gia.
* Về văn-hóa càng ngày càng xa rời nguồn gốc dân-tộc, theo chủ-thuyết ngoại lai của cộng-sản vô thần, đưa toàn dân đi vào con đường phi nhân tính.
* Về xã-hội thì thiết lập một giai cấp điều khiển và thống-trị sắt máu, do đảng cộng-sản chuyên chính cầm quyền sinh sát nhân dân. Tạo nên hổn loạn, bất mản, chống đối, sa đọa, tiêu cực và băng hoại toàn bộ từ thượng tầng đến hạ tầng kiến trúc xã-hội.
* Về khoa-học kỷ-thuật thì gần như hoàn toàn ở trong tình-trạng lạc hậu và chậm tiến nhất thế giới hiện nay.
Với những vấn đề then chốt quan trọng vừa nhận xét trên về hiện tình đất nước Việt-Nam, chúng ta không khỏi tủi nhục cho dân tộc mình đang đắm chìm trong vũng lầy cộng-sản.
Vậy những ai còn tự nhận mình là con dân nước Việt-Nam? Có một lịch-sử oai hùng, một truyền thống đấu tranh bất khuất! Siết chặt tay nhau để tạo thành sức mạnh thống nhất, đập tan chế-độ cộng-sản bạo tàn, đưa quốc-gia dân-tộc tiến hóa kịp thời với thế- giới năm châu, đem hạnh-phúc ấm no thanh-bình thịnh-vượng thực sự cho toàn dân. Đây là thời điểm mà người thanh-niên Việt-Nam sẽ tự đứng lên nhận lãnh trách-nhiệm, xông pha tranh-đấu để dành lại chủ quyền dân-tộc. Toàn dân Việt-Nam quyết tâm hổ-trợ cho những người thanh-niên yêu nước, xả thân vì đại nghĩa để cứu quốc và kiến quốc, được như thế sẽ xứng đáng là “Thanh-Niên, kẻ sĩ thời đại”.
Vũ-trụ vần xoay chuyển nước Nam.
Nhân-sinh mệnh trọng quý vô vàn.
Non sông vẫn tự ngàn năm cũ.
Chờ đấng tài danh xuất thế-gian.
T.V.N.Q
Mùa Xuân Bính-Tuất 2006.