PDA

View Full Version : Chia sẻ những mơ ước


WLP
04-15-2006, 11:35 PM
Monday, April 10, 2006

Oanh Thơ

Chúng ta vẫn thường nghe một vài người than phiền là bị phân biệt chủng tộc, kỳ thị màu da trong xã hội. Phương cách đối xử với người khác mà một nhóm người nào đó đặt ra cho chính cá nhân và gia đình của họ, để tự ban cho mình cái quyền phê phán đó không lành mạnh và đi ngược lại với nhân quyền.

Nếu tìm hiểu về tâm lý ở những đứa trẻ con, người ta ghi nhận rằng từ lúc mới sinh ra đời chúng không hề có thành kiến để chống đối hay kỳ thị bất cứ ai. Thật vậy, chẳng hạn như một đứa trẻ da trắng sau khi đi học tuần lễ đầu tiên ở lớp mẫu giáo, về nhà kể cho mẹ nghe về một đứa bạn mới mà nó rất thân. Nó chỉ tả với mẹ là con bé kia có da đen, tóc đen, mắt đen và giống như mọt nhân vật ở trong phim hoạt họa. Ðứa bé ấy không hề nói gì về màu da của bạn mình cho đến khi mẹ nó chỉ cho nó xem hình một đứa Mỹ đen, nó mới gật đầu xác nhận.

Ở Mỹ, hàng năm, người ta tổ chức ngày tưởng niệm Mục Sư Martin Luther King Jr., người đã đứng lên kêu gọi việc thực hiện mơ ước của con người mà trong đó “con người sẽ được phán xét, không phải vì màu da, mà vì khả năng, vì nghị lực và đặc điểm của họ”. Ông đã được sinh ra và lớn lên tại thành phố Atlanta, Georgia, rồi trở thành người đã gây được sức mạnh lớn lao nhất trong lịch sử Hoa Kỳ cho việc tranh đấu đòi quyền bình đẳng về màu da.

Với quan niệm tranh đấu bất bạo động bằng cuộc tẩy chay dùng xe buýt tại tỉnh lỵ Montgomery và tổ chức một cuộc biểu tình quy tụ 250 ngàn người mang nhiều màu da và tín ngưỡng khác tại Washington D.C., Mục Sư King đã khiến cho những nhà lập pháp Hoa Kỳ vào thập niên 1960 phải thay đổi một số đạo luật mang tính cách kỳ thị màu da đối với người da đen, từng kéo dài trong nhiều thế kỷ trước đó. Ông đã khiến cho quốc hội phải biểu quyết thông qua đạo luật về nhân quyền Civil Rights Act vào năm 1964 và đạo luật về quyền bỏ phiếu Voting Rights Act vào năm 1965.

Mục Sư Martin Luther King Jr. đã được chọn lãnh giải Nobel về hòa bình vào năm 1964 và Time Magazine đã từng chọn ông làm khuôn mặt của một nhận vật nổi bật trên chính trường Hoa Kỳ.

Xuyên qua những năm tháng của đời sống, Mục Sư King đã tiếp tục dùng phương thức bất bạo động như tẩy chay, ngăn chận và thuyết phục, biểu tình để chống lại bất cứ sự kỳ nào mà ông chứng kiến hay phải đối diện với.

Trở lại với trẻ con, nhóm người trong sáng và sạch sẽ như một tờ giấy trắng, chúng thường không hiểu được tại sao người ta lại có thành kiến xấu về một người nào đó chỉ vì màu da mà họ mang trên người. Thế nhưng một khi chúng chứng kiến những hành động kỳ thị, thù ghét người khác xảy ra trong thực tế; cộng thêm những lời phê bình, chỉ trích của người lớn (gần gũi nhất là cha mẹ hay ông bà) về màu da, tự nhiên chúng sẽ bắt đầu để ý và tin tưởng vào sự kỳ thị.

Phụ huynh chính là người cần khuyến khích con cái phát triển cái tinh thần và thái độ chấp nhận những khác biệt ngay từ khi chúng còn trẻ. Cần giải thích cho trẻ con biết rằng con người dù ở chủng tộc, màu da và tôn giáo nào cũng đều có giá trị như nhau.

Khi ở trong lớp học, trẻ con nên được khuyến khích để đọc và tìm hiểu những câu chuyện cổ tích dân gian của các dân tộc khác nhau, những lễ lạc quan trọng cũng như những thời trang của từng quốc gia. Chúng cũng cần được khuyến khích chia sẻ những gương anh hùng trong đất nước mà cha mẹ họ sinh ra và lớn lên. Chính nhờ lắng nghe những câu chuyện ấy trong một bầu không khó cởi mở và chấp thuận từ khi còn nhỏ, trẻ con sẽ tiếp tục chấp nhận những người khác, mà không hề để ý cái bề ngoài và màu da trên khuôn mặt của những người đó.

Ðể giúp trẻ con học hỏi và phát triển khả năng không kỳ thị chủng tộc và màu da ngay từ lúc còn nhỏ, bà Peggy Midendorf một ký giả tự do đã viết trong một bài báo đăng trên tờ Family Magazine những đề nghị sau đây:

1/ Dẫn con đến thư viện để chọn lựa và đọc những câu chuyện trình bày các nền văn hóa, tôn giáo khác nhau trên thế giới. Ðọc những câu chuyện dân gian và những cuốn sách viết về những danh nhân của các dân tộc khác. Tìm đọc về cuộc đời và hoạt động của những danh nhân ở Hoa Kỳ mà trong đó, Mục Sư King là một. Cha mẹ có thể cùng đọc sách và giải thích về lý tưởng mà Mục Sư King theo đuổi trong cuộc tranh đấu cho quyền bình đẳng của con người.

2/ Chận đứng ngay những lời phê bình hay thành kiến của con cái về một người hay một nhóm người khác không cùng màu da và chủng tộc với mình. Hỏi con nên nhận xét về phẩm chất của từng cá nhân chứ đừng vơ đũa cả nắm.

3/ Hãy cho con biết nhận xét của mình là một người lớn về một số vấn đề nào đó. Khi cùng ngồi coi tin tức với con buổi tối, phụ huynh nên nói cho con biết không phải là chỉ để tìm biết chuyện gì xảy ra, mà còn thảo luận với chúng về vấn đề luân lý và đạo đức liên quan đến vấn đề ấy.

4/ Nếu đọc sách về Mục Sư King, nên cùng con đọc những bài diễn văn của ông và hỏi xem con có những mơ ước gì khi lớn lên, sẽ làm gì để giúp cho xã hội và quốc gia mà con mình sẽ là một thành viên trong đó.

5/ Ðem con đi đến tham dự những buổi trình diễn văn nghệ ca múa của những dân tộc và quốc gia khác nhau.

6/ Hãy nói cho con cái biết rằng con người có những điều giống nhau và khác biệt. Giải thích cho con thấy rằng nếu trên đời này ai cũng giống nhau thì sẽ nhàm chán biết là bao nhiêu! (O.T.)

seanguyen
04-16-2006, 08:57 AM
Nói thì dễ nhưng làm thì khó.
Bản thân tui thì tui không hề có chữ kỳ thị trong đầu. Thằng Mỹ trắng, thằng Mỹ đen hay thằng Mỹ vàng gì tui cũng coi như nhau, có chăng là tụi nó sanh đẻ bên này nên nói tiếng Mỹ "hay" hơn tui thôi.
Nhiều người Việt luôn có cái ý nghĩ là mình bị kỳ thị khi gặp chuyện không hay không may, thật ra thì người Mỹ, trắng lẫn đen cũng bị trắc trỡ vậy. Mình đừng nên nghĩ là bị kỳ thị thì lòng thanh thản hơn.
Còn về phần người Mỹ da đen thì, sorry, cho tui nói thẳng, tui không kỳ thị đám đó, nhưng đánh giá theo sự nhận xét của riêng bản thân, tốt tui khen, xấu tui chê (cái này áp dụng cho tất cả mọi giống dân), giỏi và xuất chúng như Dr. Rice hay Colin Power thì tui ngã mũ chào, còn hành động như đám đen Katrina thì tui nhổ nước bọt :(
Tui thì không được biết nhiều về ông Martin Luther King, tui tin chắc là ổng có cái hay, tiếc rằng tui không hiểu nhiều tuy nhiên đám đen kiểu Jessie Jackson hay Al Sharpton thì tui không thấy có gì là hay ho hay giúp đỡ cho người da đen cả. Những người này tiêm nhiễm vào đầu những người da đen ít học là "bởi vì mày là người da đen mà người da đen từng là nạn nhân nô lệ cho đám da trắng ngày xưa, cho nên thời nay, tụi bây phải được trả nợ, không cần làm nhà nước vẫn phải nuôi", cái ý định luôn là người da đen đã làm chùng chân và ngăn cản bước tiến của người da đen trong xã hội loài người. Tui vẫn không hiểu, miệng thì cứ nói bình đẳng không fân biệt chủng tộc, xoá bỏ màu da nhưng hàng năm lại vẫn có 1 ngày hay 1 tuần cho tụi đen, chi vậy???? Để tưởng nhớ tụi bây là dân da đen à, không quên được à, không muốn quên là cha ông từng là nô lệ à.
Tui nghĩ ngày đó hay tuần đó là lố bịch nhất.
Nếu tui không nhớ lầm là ông Colin Power từng nói "đừng lấy màu da của mình để che đậy, khoả lấp, hay đổ lỗi cho sự ngu dốt, bệ rạc, thối tha của mình"