PDA

View Full Version : Khi Nào Đảng Cộng Sản Việt-Nam Sụp Đổ?



dangia
05-16-2006, 10:36 AM
Khi Nào Đảng Cộng Sản Việt-Nam Sụp Đổ?



Ls. Hoàng Duy Hùng
Houston 20.05.2006.
©Vietnam Review


Trước và sau khi Đảng Cộng Sản Việt-Nam (ĐCSVN) họp Đại Hội X, nhiều người đặt câu hỏi với tôi đó là có bao giờ ĐCSVN sụp đổ hay không? Nếu sụp đổ thì bằng cách nào, ai làm sụp đổ, và khi nào? Đứng trước viễn tượng đó, ĐCSVN chuẩn bị và phản ứng ra sao? Người Việt ở trong và ngoài nước phải làm gì trước viễn tượng này?

I. ĐCSVN Có Sụp Đổ Hay Không?

ĐCSVN sụp đổ không phải là vọng tưởng, mà là một khẳng định dựa trên các dữ kiện khoa học.

1. Con người có phần hồn và phần xác. Linh hồn đã lìa thân xác thì người ấy chết, thi thể chỉ đợi ngày tẩm liệng mà thôi. Đảng Cộng Sản có chủ nghĩa làm linh hồn và cơ chế đảng là thể xác. Chủ nghĩa Cộng Sản đã chết ở ngay tại thành trì cách mạng vô sản là Liên Xô. Hiện nay, chẳng còn ai, ngay cả các đảng viên Cộng Sản, tin vào chủ nghĩa Cộng Sản. Các đảng viên bám vào đảng để nắm quyền tìm cơ hội, ngay cả những cơ hội bất chánh như hối lộ và tham nhũng, để làm giàu cho cá nhân, gia đình, và phe nhóm. Linh hồn đã lìa khỏi xác rồi, thì đương nhiên, đó là thây ma, chỉ đợi ngày tẩm liệng.

Thây ma để lâu sẽ ung thối, người ta không chịu nổi, thì người ta sẽ tìm cách chôn cất. Những dấu hiệu ung thối đã có: 1/ Vụ cắt đất dâng biển Trung Cộng năm 2000 & 2001 làm nhức nhối toàn dân; 2/ Những vụ án tham nhũng hối lộ cả hàng chục triệu Mỹ Kim, điển hình là vụ án tham nhũng PMU18 làm cả thế giới chấn động; 3/ vụ quốc nhục các cô dâu Việt Nam ở tại các quốc gia Nam Hàn, Đài Loan, Mã Lai, v.v. làm cho mọi người và các cơ quan nhân quyền quốc tế không thể tin được trong thời đại tân tiến này mà ĐCSVN lại là những tên ma cô dắt mối tinh vi; 3/ vụ xuất khẩu lao động mà ĐCSVN là những tên mộ phu mới của thời đại, nhân công qua các nước làm lương rẻ, chèn ép sống không đủ, xoay qua làm những việc phi pháp như buôn bán thuốc lậu, trộm cắp, đĩ điếm, buôn thuốc phiện làm nhiều quốc gia nhức đầu như Anh, Pháp, Đức, Hung, Tiệp, v.v.

Thây ma ĐCSVN đang bốc mùi ung thối, ngày tẩm liệm nó cũng không còn xa nữa.

2. Xu hướng thời đại là giòng nước mạnh cuốn băng tất cả những cản trở vật. Thế kỷ trước, xu hướng của thời đại là tranh đấu độc lập cho nước nhà, và dầu thực dân ngoan cố và tàn bạo, cuối cùng họ cũng lần lượt trả độc lập cho các thuộc địa. Xu hướng thời đại của thế kỷ 21 là tự do và dân chủ, chỉ là thời gian thôi, chắc chắn tự do dân chủ sẽ đến với tất cả các quốc gia. Nhà cầm quyền ý thức thì nhanh chóng và đỡ tốn xương máu, còn không ý thức, chậm một chút, nhưng những kẻ ngoan cố sẽ phải đền nợ máu như hai vợ chồng Ceausescu ở Romania và Slobodan Milosevic ở Serbia.

2. ĐCSVN tự coi mình là một giáo phái trên tất cả các giáo phái. ĐCSVN đấu với trời, với người, với đất, thì kẻ thù của ĐCSVN chính là Trời, là Phật, là Đất, là dân tộc, thì chắc chắn thực lực của thần linh hơn hẳn thực lực của tà quyền Cộng Sản. Thần linh làm ngơ cho chúng tung hoành một thời gian thôi, khi đến thời điểm, hồn thiêng sông núi, anh linh dân tộc, và chính khí của thần linh chính là lưỡi dao sắt bén cắt đứt cơ chế cộng sản này.

II. Bằng Cách Nào Và Ai Làm Cho Cơ Chế Cộng Sản Thoái Trào Ở Việt Nam?

A/ Bằng Cách Nào? Khi Cộng Sản sụp đổ ở Đông Âu và Liên Xô ở đầu thập niên 1990s, nhiều người mong chờ Cộng Sản sẽ sụp đổ ở Trung Hoa, Bắc Hàn, và Việt Nam. Nhưng, điều đó đã không trở thành sự thật. Câu hỏi được đặt ra, tại sao những nước Châu Á lại chậm chạp thế?

Trung Quốc, Việt Nam và Bắc Hàn là những quốc gia bị ảnh hưởng tư tưởng Khổng Mạnh rất nặng nề. Đạo Khổng có những gía trị rất đáng trân quý như Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín; ngược lại, đạo Khổng làm cho con người dễ bảo thủ, không dám sáng tạo mạnh mẽ, không dám vượt qua khuôn khổ đã được định từ trước, ngay cả những khuôn khổ hủ bại hay không đúng với khoa học. Nhà Khổng dạy Quân Sư Phụ nên “quân xử thần tử, thần bất tử bất trung.” Người dân hay nhìn lên nhà cầm quyền, dầu nhà cầm quyền đó tàn ác, là “quân” và người dân cần phải trung với “quân.” Cộng Sản nắm bắt được tâm lý này nên họ nhồi sọ bằng cách đồng hóa “Tổ Quốc” là “Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa” do Đảng Cộng Sản lãnh đạo. Họ tuyên truyền đến độ nhập tâm, nhiều người hiểu lầm cứ chống Đảng Cộng Sản là chống lại Tổ Quốc!!!! Chính vì tâm lý này, người dân phản ứng chậm chạp, kiên nhẫn đợi chớ không giống như người châu Âu, phụ nữ sẵn sàng cầm súng bắn chết công an cộng sản ngay lập tức để có một biến chuyển một sớm một chiều. Thêm vào yếu tố trên, hiện nay Việt Nam chưa có một tổ chức đối trọng nào ở trong cũng như ở ngoài nước có đủ tầm vóc để cân bằng thế lực chính trị với ĐCSVN. Như thế, Việt Nam nói riêng và châu Á nói chung, sẽ khó mà có một sự “sụp đổ” một sớm một chiều như Châu Âu. Việt Nam và châu Á thường thì chỉ có sự tiệm tiến trong cách mạng, như thế, CSVN không “sụp đổ” một sớm một chiều, mà là “thoái trào” từng bước một qua nhiều giai đoạn.

Có những dấu hiệu ngày hôm nay cuộc cách mạng tiệm tiến này đang đâm chồi nẩy lộc rồi.

1. Xu hướng thời đại tự do dân chủ đã bắt đầu thấm vào dân tộc Việt vì trên các báo chí ở trong nước của cộng sản, chúng ta thấy đó đây những phản ứng của các ký giả không còn đi vào khuôn nếp e sợ như trước nữa, họ đã dám nêu ra những tiêu cực của xã hội và của ĐCSVN như vụ án tham nhũng PMU18. Trước Đại Hội X, nhiều trí thức và đảng viên đã góp ý là phải hủy bỏ Điều 4 Hiến Pháp CHXHCNVN, chấp nhận đa nguyên chính trị. Đây là hiện tượng chưa hề có trước đây.

2. Thời đại này là thời đại toàn cầu hóa, không quốc gia nào có thể tự đứng vững một mình, mà phải có sự liên đới lẫn nhau (interdependent). Việt Nam đã là thành viên của Asean và đang xin vào World Trade Organization (WTO) để trao đổi mậu dịch. Những tổ chức này có những quy luật buộc Việt Nam phải tuân theo, nếu không, hàng hóa bị mất phẩm chất không tiêu thụ được. Cơ chế độc tài của Việt Nam nuôi dưỡng hệ thống tham nhũng, tạo nên phẩm chất kém và giá thành của sản xuất lại cao, khó cạnh tranh với các lân bang. Chính đây là một trong những tử huyệt của chế độ cộng sản vì khi mất mối làm ăn, chính những đảng viên cầm quyền đang làm giám đốc các xí nghiệp quốc doanh sẽ tỏ bày bất mãn. Hiện nay rất nhiều công ty đã có dấu hiệu bất mãn này rồi.

3. Phong trào dân chủ (không viết hoa) do 118 vị lúc đầu ký tên và sau đó con số càng ngày càng tăng trong đó bao gồm cả những vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, những người cộng sàn phản tỉnh, những người còn đang ở trong Đảng Cộng Sản có chức vị cao, sinh viên, trí thức, nông dân.

4. Các vụ đình công từ nam tới bắc, có những vụ cuộc đình công lên tới hơn vạn người.

5. Nông dân kiên cường biểu tình đòi trả lại ruộng đất.

B/ Ai làm cho ĐCSVN Thoái Trào? Cơ chêá Cộng Sản sẽ phải thoái trào ở Việt Nam không phải do một cá nhân hay do một tổ chức chính trị, nhưng là do áp lực của quốc tế, áp lực của toàn câàu hóa, cao trào tự do dân chủ của thế giới, cao trào dân chủ của quần chúng, của các đảng viên phản tỉnh, của các đảng viên đang có quyền nhưng muốn có thay đổi, của các đảng viên đang có quyền có chức lộc nhưng ăn no rồi bây giờ muốn hạ cánh an toàn cần vỏ bọc dân chủ để bảo vệ, v.v. Hiện nay chưa có vị lãnh đạo cho cao trào này, nhưng, khi thời điểm chín mùi, lãnh đạo sẽ xuất hiện.

III. Khi Nào Cơ Chế Cộng Sản Thoái Trào Ở Việt Nam?

Sự thoái trào cơ chế Cộng Sản ở Việt Nam được dự trù xảy ra trong khoảng một thập niên vì, ngoài những lý do đã nêu trên đó là ý thức của quần chúng, cao trào dân chủ, toàn cầu hóa, áp lực quốc tế, còn có lý do khác có lẽ là lý do chính và mạnh mẽ nhất đó là sự cạnh tranh ảnh hưởng giữa hai siêu cường Trung Hoa và Hoa Kỳ.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, Trung Hoa thay thế vị trí để trở thành siêu cường cạnh tranh với Hoa Kỳ trên nhiều phương diện. Khi vừa nhậm chức Tổng Thống năm 2001 (chưa có vụ khủng bố 9/11), ông Bush tuyên bố không giống như nội các của Tổng Thống tiền nhiềm Bill Clinton coi Trung Quốc là “hợp tác kinh tế” (economic partnership), nội các của ông Bush sẽ coi Trung Quốc là một “đối tác chiến lược” (strategic competitor). Sau vài tháng nhậm chức, khủng bố 9/11/2001 xảy ra, nội các của ông Bush “lùi” một bước, liên minh với Trung Quốc trong cuộc chiến chống khủng bố, không nhắc lại câu “đối tác chiến lược” nữa. Nhưng, sau khi đã tấn chiếm Afghanistan và Iraq, một phần nào đó giải tỏa được nạn khủng bố có địa bàn ở Trung Đông, và trong lúc Hoa Kỳ đang quan tâm đến Trung Đông, Trung Quốc bành trướng thế lực ở Châu Á, Phi Châu và Nam Nam Mỹ Latin, và nội các của Tổng Thống Bush xem việc bành trướng này với một ánh nhìn khó chịu cũng như cảm thấy bị “đe dọa”. Cũng chính cảm giác này nên không nhịn được nữa, tháng 6 năm 2005, tại Singapore, Bộ Trưởng Quốc Phòng Donald Rumsfeld “ngứa miệng” tuyên bố những câu nói mà người ta cho rằng khai hỏa chiến tranh lạnh với Trung Quốc. Ông Donald Rumsfeld đặt vấn đề tại sao Hoa Lục lại tăng ngân sách quốc phòng quá mức trong khi Hoa Lục không bị đe dọa? Theo nhiều bình luận gia trên thế giới, những lời lẽ của ông Donad Rumsfeld tại đây là một hình thức công bố chiến tranh lạnh giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Đáp lại lời công bố đó của ông Donald Rumsfeld, trong một bữa tiệc khoản đãi các ký giả ngoại quốc vào tháng 7 năm 2005, Thiếu Tướng Zhu Chenghu, Khoa Trưởng Chương Trình Trao Đổi Sinh Viên của Đại Học Quốc Phòng Trung Hoa tại Bắc Kinh (Dean of International Fellows at China’s National Defense University), tuyên bố Trung Quốc sẽ dùng vũ khí hạt nhân bắn vào vài trăm thành phố của Hoa Kỳ nếu Hoa Kỳ dùng quân sự can thiệp vào Đài Loan khi Hoa Lục cần phải sử dụng vũ lực để thống nhất Đài Loan.

Ông Danny Gittings, phụ tá chủ bút của tờ Wall Street Journal tại Châu Á, đích tai nghe lời tuyên bố này. Ông thuật lại nguyên văn của Tướng Zhu như sau: “Theo tương quan lực lượng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, chúng tôi không có khả năng đánh nhau với Hoa Kỳ bằng một cuộc chiến quy ước. Nếu Hoa Kỳ nhúng tay vào việc xung đột (vụ Đài Loan), nếu Hoa Kỳ bắn các đầu đạn và các hỏa tiễn tầm khôn được định hướng vào trong khu vực nhắm tới nằm ở trong lãnh thổ của Trung Quốc, tôi nghĩ rằng chúng tôi phải đáp trả bằng vũ khí nguyên tử.” - “According to the banlance of power between the United States and China, we have no capability to fight a conventional war against the United States. If the Americans interfere into the conflict, if the Americans draw their missiles and position-guided ammunition into the target zone on China’s territory, I think we will have to respond with nuclear weapons.”

Để tránh bị nhầm lẫn, ông Danny Gittings đã hỏi đi hỏi lại tướng Zhu, và tướng Zhu quả quyết điều đó không phải là một giả thuyết nhưng là một khẳng định. Trên nhật báo Wall Street Journal ngày 18/7/2005, ông Danny Gittings viết: “Tôi đề nghị đó là ông (tướng Zhu) chỉ nói đến sự việc ấy (bắn vũ khí nguyên tử vào các thành phố Hoa Kỳ) chỉ khi nào Hoa Kỳ đem quân tấn công vào lãnh thổ của Trung Quốc. Không, ông ấy trả lời, sử dụng vũ khí hạt nhân sẽ là lý do chính đáng dầu chỉ cần một việc tấn công quy ước vào một trong các chiến đấu cơ hay tàu chiến của Trung Quốc – điều thường sẽ phải xảy ra nếu Washington tôn trọng lời hứa giúp Đài Loan tự vệ trước sự xâm chiếm của Bắc Kinh.” – “Presumely, I suggested, he was only talking about the unlikely scenario of a U.S attack on mainland Chinese Soil. No, the general replied, a nuclear response should be justified even if it was just a conventional attack on a Chinese aircraft or warship – something very likely if Washington honored its commitment to help defend Taiwan against an invasion by Beijing.”

Từ ngày khai mào “chiến trạnh lạnh” đến nay, mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc ngày càng căng thẳng. Tổng Thống Bush có qua Bắc Kinh, và Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào có qua Hoa Kỳ họp thượng đỉnh, nhưng hai bên không đạt được kết quả bao nhiêu. Trung Hoa không chịu nhượng bộ một chút nào trước những đòi hỏi của Hoa Kỳ.

Hoa Kỳ muốn Trung Quốc thả nổi đồng nhân dân tệ (Yuan) vì đồng nhân dân tệ (8.25 ăn một U.S dollar) thấp thì Trung Quốc ở lợi thế nhân công rẻ, các sản phẩm của Trung Quốc dễ cạnh tranh với các sản phẩm của các quốc gia khác, tràn ngập thị trường quốc tế. Hoa Kỳ muốn Trung Quốc cộng tác trong việc kềm chế Iran chế tạo vũ khí hạt nhân, Trung Quốc cộng tác hời hợt, còn đâm bị thóc xúi bẩy cho Iran nữa là khác. Song song, Trung Quốc tìm ảnh hưởng ở sân sau của Hoa Kỳ nhất là với các quốc gia Venezuela và Brazil làm cho Hoa Kỳ nóng mặt vô cùng. Hoa Kỳ muốn Trung Quốc ngăn chận nạn ăn cắp sở hữu trí tuệ (intellectual piracy) thì nhà cầm quyền Trung Quốc tuyên bố không làm được vì “dân trí Trung Quốc thấp, họ không biết và chưa quen những quy định về sở hữu trí tuệ.”

Trung Quốc đang phát triển mạnh, Trung Quốc tiêu thụ dầu hỏa đứng hàng thứ 2 sau Hoa Kỳ, thế là bùng ra cuộc cạnh tranh thị trường dầu hỏa. Năm ngoái, CNOOC (Chinese National Offshore Oil Company) của Trung Quốc đề nghị cao giá hơn 1 tỷ rưỡi Mỹ Kim để mua công ty dầu hỏa lớn hàng thức 9 của Hoa Kỳ là UNOCAL (Union Oil Company of California). Đây là hành động phỏng tay trên hãng Chevron của Mỹ vì trước đó Chevron đã ký với UNOCAL về việc mua bán này rồi. Hoa Kỳ phản ứng dữ dội, Quốc Hội nhất quyết không chấp thuận. Sau cùng, Trung Quốc rút lui nhưng đã để lại một vết thương trầm trọng giữa hai quốc gia.

Tháng 4 năm 2006, Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào đến Hoa Kỳ, đặt mua 4 tỷ Mỹ Kim các chiếc máy bay của Boeing, nhưng khi hội kiến với Tổng Thống Bush, Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào nhất quyết không nhượng bộ một điểm nào hết do Hoa Kỳ đưa ra. Trong cuộc hội đàm này, có 2 sự kiện đáng được chú ý: 1/ Khi kéo quốc kỳ hai quốc gia lên, xướng ngôn viên Tòa Bạch Ốc “đọc lộn” quốc hiệu của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc (Trung Cộng) thành “Cộng Hòa Trung Quốc” (Đài Loan). Đài Loan là một vấn đề tế nhị đối với Trung Cộng, ở vị trí của xướng ngôn viên Tòa Bạch Ốc khó mà đọc lộn được, nhiều người nghi ngờ Hoa Kỳ nhắn gởi cách bán chính thức nếu Trung Cộng không chịu nhường bước, Hoa Kỳ sẽ ủng hộ Đài Loan cho mà coi!! 2/ Bà bác sĩ Vương Yến Nhi (Wang Wenyi), phóng viên của báo Thời Đại Kỷ Nguyên (Epoch Times) của giáo phái Pháp Luân Công, đứng trong khuôn viên Tòa Bạch Ốc, sát gần Tổng Thống Bush và Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào, la hét to lớn yêu cầu Tổng Thống Bush đừng hỗ trợ “tên sát nhân” làm mất mặt Hôà Câåm Đào. Nếu nói nhân viên tình báo không biêát hoặc sơ ý để cho bác sĩ Vương Yến Nhi lọt vào vòng trong này làm nhục Hồ Cẩm Đào thì rất khó bởi vì tất cả những người vào đây đều phải gởi danh tánh, số an sinh xã hội tới Ban An Ninh của Tòa Bạch Ốc trước cả tháng trời để điều tra, mà ai cũng biết Pháp Luân Công là kẻ thù của các lãnh đạo Trung Cộng; vậy mà, bà Vương Yến Nhi vẫn lọt vào được thì phải là có sự đồng tình. Đây là một hình thức Hoa Kỳ nhăén cho Trung Quốc biết nêáu không biêát nhượng bộ, Hoa Kỳ sẽ dùng giáo phái Pháp Luân Công gây khó khăn cho ĐCSTQ cho mà coi. Không dằn mặt được Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào cách chính thức trên bàn hội nghị được thì theo nhiều người, Hoa Kỳ dằn mặt một cách bán chính thức cố tình hoặc làm ngơ để cho có những “sơ sót” như vừa nêu trên!!!

Hiện nay, truyền thông báo chí Hoa Kỳ bài xích Trung Quốc dữ dội. Người ta dự trù trong thập niên tới, cuộc đụng độ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ khó mà tránh được. Thế giới có hai siêu cường như hai con tướng trong bàn cờ, mà hai con tướng này có biến chuyển lớn thì cả thế giới sẽ có biến chuyển theo, y như Đệ Nhị Thế Chiến đã thay đổi cục diện toàn cầu vậy. Việt Nam là một quốc gia nhỏ bé cũng sẽ không tránh khỏi cơn lốc này, chính sự lôi kéo ảnh hưỡng của Hoa Kỳ và Trung Quốc ở Việt Nam sẽ tạo một cơn xoáy chính trị, từ đó, có thể tạo một biến động rõ nét. Trong thập niên tới, chắc chắn sẽ có nhiều biến chuyển tại Việt Nam vì do sự cạnh tranh ảnh hưởng của hai siêu cường.

IV. ĐCSVN Chuẩn Bị và Phản Ứng Như Thế Nào?

Để đối phó với tình hình, lãnh đạo ĐCSVN, ngoài việc ngã theo Trung Cộng làm điểm tựa bám ghế quyền lực, họ còn đưa ra kế sách 5 mũi giáp công:

1. Bịt miệng thông tin. Ngày 10/5/06, Phan Văn Khải ra chỉ thị “kỷ luật” những nhà báo “thông tin không trung thực về vụ PMU18” như một hình thức bịt miệng truyền thông. Song song, ĐCSVN ra các chỉ thị kiểm soát chặt chẽ mạng lưới toàn cầu, chủ của các quán café internet phải có một cuốn sổ ghi tất cả danh tính và số chứng minh nhân dân của những người sử dụng mạng lưới cũng như ngày giờ họ sử dụng. Đây là một hình thức khủng bố tinh thần trước để cho những người sử dụng mạng lưới không dám vào những trang nhà tìm đọc những thông tin cũng như các bài bình luận mà cộng sản không cho phép. Việc làm này của cộng sản người ta ví von là hành vi “khôn quá hóa dại” vì cả nước Việt Nam và thế giới biết chuyện tham nhũng của PMU18 rồi, bây giờ tìm cách trừng phạt những người đưa tin để chữa cháy một cách vụng về, càng làm cho những ký giả và quần chúng bất mãn hơn thêm mà thôi.

2. Kiểm soát tư tưởng công an và quân nhân. Nghị Quyết 51 của chính phủ thông báo là từ ngày 19/5/2006, quân đội sẽ được tái lập lại chính ủy (từ cấp trung đoàn trở lên) và chính trị viên (từ tiểu đội tới tiểu đoàn). Chính ủy và chính trị viên, dầu không phải là người số 1 trên danh nghĩa, nhưng lại là người có thực quyền nhất. Năm 1918, Lenin thành lập cơ phận này trong Hồng Quân Sô Viết, sau đó các chế độ Cộng Sản đều sao chép lại. Tại Việt Nam, cơ chế này được hủy bỏ vào năm 1985. Bây giờ, trước tình hình tâm lý quần chúng và quân đội không còn tin vào lãnh đạo đảng nên họ tái lập lại để kiểm soát chặt chẽ tư tưởng các quân nhân ngõ hầu có thể ngăn chận từ trong trứng nước những dự tính đảo chính. Song song, ĐCSVN tách Bộ Công An ra khỏi Bộ An Ninh, ban cho Bộ Công An quyền lực ngang hàng với Bộ An Ninh. Họ thành lập một tiểu ban an ninh ngay trong chính nội bộ của Bộ Công An, tiểu ban này có nhiệm vụ giám sát và theo dõi các công an, nếu phát hiện có ai đó chao đảo lập trường, lập tức báo cáo cho thượng cấp ngay để có biện pháp thích ứng. Nhưng, gương của hai vợ chồng Ceaucescu ở Romania năm 1990 vẫn còn sờ sờ ra đó, càng siết chặt thì coi chừng đứt giây.

3. Hăm dọa, mua chuộc và tìm cách phân hóa những thành phần đã rời đảng hoặc còn ở trong đảng mà có thái độ bất mãn.

4. Tinh vi đàn áp cao trào dân chủ và các cuộc biểu tình của các công nhân & nông dân. Sau Đại Hội X, ĐCSVN đã lập tức cho công an đến làm khó dễ những người ký vào Tuyên Ngôn Dân Chủ cũng như những công nhân “lãnh đạo” các cao trào đình công.

5. Thành lập phong trào hoặc đảng dân chủ “cuội” từ ở trong nước đến ngoài nước để lỡ cần phải thi hành dân chủ do sức ép của quốc tế và của quần chúng, ĐCSVN có những người “đối lập” nhưng hoàn toàn bị họ khống chế.

Những việc làm này cho thấy ĐCSVN đang sợ. Có người gọi những hành vi này là những cái giãy nãy trước khi chết.

V. Người Việt Trong Và Ngoài Nước Phải Làm Gì?

Đứng trước tình hình trên, người Việt trong cũng như ngoài nước phải coi chừng kẻo có khoảng trống chính trị (political vacuum) giống như thập niên 1940s. Bài học của người Mông Cổ và Serbia vào thập niên 1990s cho chúng ta thấy rất rõ ràng đó là phe “quốc gia” yếu thì, nếu không “đoàn kết” được thì cần phải nhân nhượng với nhau, ít nhất là tạo thế liên hiệp hay liên minh từ trong ra đến ngoài nước thì may ra mới có đủ sức đối trọng lại với ĐCSVN. Nếu không làm được điều này, chắc chắn một khoảng trống chính trị sẽ xảy ra, những kẻ hoạt đầu chính trị sẽ chớp thời cơ và sẽ đẩy đưa nước Việt tới một cảnh lầm than khác giống y như Cộng Sản cướp công kháng chiến đuổi được thực dân Pháp nhưng áp đặt một chế độ cộng sản phi nhân lên trên toàn dân tộc. Người ta e ngại sau khi có biến động, nếu không chuẩn bị, đất nước chúng ta lại rơi vào thời kỳ khủng hoảng, một chế độ “dân chủ cuội” thì dân tộc chúng ta sẽ bị một cổ hai tròng không khéo cũng đau khổ y như chế độ mafia cộng sản.

Lời Kết:

Việt Nam là một tiểu quốc ở sát nách anh khổng lồ Trung Quốc. Vì địa thế này, Trung Quốc là một vấn đề tế nhị với Việt Nam. Trên phương diện cá nhân, người dân Trung Hoa là dân tộc siêng năng, thông minh, sáng tạo, cần cù, dễ thương, và hiếu hòa. Nhưng, ở vị trí của chính phủ, muốn cho dân mạnh nước giàu thì họ phải có mộng bành trướng, biết chộp lấy thời cơ tạo ảnh hưởng khi các tiểu quốc bị phân hóa hay không đủ thực lực. Nếu Việt Nam chuẩn bị kỹ, có thực lực, và biết cách ứng xử, thì chắc chắn Việt Nam sẽ làm giảm thiểu cơ hội cho những trham vọng bành trướng của nhà cầm quyền Trung Quốc

Cơ may cho dân tộc Việt Nam là có 3 triệu người ở hải ngoại và bây giờ đã tiến tới thời đại toàn cầu hóa, áp lực của Trung Quốc đã bớt đi phần nào. Nhưng, nếu người Việt có một lực lượng tư sản dân tộc phối hợp từ trong ra đến ngoài nước, chắc chắn, dân tộc của chúng ta sẽ đỡ khổ hơn, tránh bị những nhóm tài phiệt Trung Hoa, Ý, Mỹ và Do Thái ép giá cả các mặt hàng.

Thượng sách cho dân tộc Việt Nam và cho cả ĐCSVN nữa đó là ĐCSVN nhìn ra được thời cuộc, ý thức được khát vọng của dân tộc và xu hướng thời đại, họ từ bỏ độc quyền cai trị đất nước, trả lại quyền tự quyết cho dân tộc, tôn trọng các quyền tự do ngôn luận, tín ngưỡng, và chấp nhận đa nguyên chính trị. Nếu điều này xảy ra, chắc chắn Việt Nam sẽ có cơ hội tiến nhanh, gây dựng được một lực lượng tư sản dân tộc để băét kịp với các lân bang.