tranhtai
06-19-2002, 11:02 PM
Tổ Chim Xanh
Hoà Mỹ
Du đang ngồi soạn bài điện tử cho khoá 22B của trường Võ Bị Ðàlạt thì Thọ đến gần bảo:
- Mẹ hiệu trưởng trường Couvent Des Oiseaux muốn gặp anh lúc 6 giờ chiều nay. Ðây là thơ mời của Mẹ.
Chuẩn úy Thọ là kỹ sư điện đang phụ trách dạy phần máy điện cho sinh viên khóa 22B. Thọ học chương trình Pháp với mấy ông thầy dòng Lasan ở Namvang. Sau khi đậu tú tài Pháp thì về Việtnam thi vào trường điện Phúthọ. Khi lên Võ Bị nhờ quen biết với mấy ông thầy dòng ở Adran, nên Thọ dạy được một số giờ ở đó mà không gặp khó khăn như các anh em khác muốn kiếm giờ dạy các trường tư bên ngoài. Năm sau thì Thọ lại được các thầy ở Adran giới thiệu vào dạy toán cho nữ sinh lớp 9 trường Tổ Chim. Ðây là một ngoại lệ vì xưa nay trường này chưa hề mướn nam giáo sư ở ngoài trừ ông Lập, một giáo sư đứng tuổi, có uy tín, vì họ sợ nam giáo sư trẻ sẽ gây xáo trộn cho nếp sống an lành của bầy chim xanh còn non trẻ của họ. Riêng Thọ thì đã có vợ con và được các thầy dòng bảo đảm về tư cách. Trường Tổ Chim nổi tiếng cả nước vì phương pháp giáo dục đứng đắn và kỹ luật nghiêm minh. Nhiều nhà giàu ở mọi miền đất nước nhất là Sàigòn gởi con gái đẹp lên đây để tránh sự dòm ngó, quyến rũ của bọn con trai không đứng đắn và hưởng được một nền giáo dục hoàn hảo về văn hóa cũng như xã giao để sau này đủ điều kiện làm những mệnh phụ phu nhân.
Du mở thư ra đọc:
Kính gởi Giáo Sư Trần Văn Du,
Ban giám đốc trường Couvent Des Oiseaux rất hân hạnh được mời giáo sư phụ trách các giờ toán và lý hóa cho lớp đệ nhất A của trường trong niên khóa này. Kính mong Giáo sư bớt chút thì giờ giúp chúng tôi trong việc giáo dục con em. Chúng tôi tin cậy hoàn toàn vào tài năng cũng như tư cách của Giáo sư. Nếu Giáo sư đồng ý, chúng tôi rất mong ước được gặp Giáo Sư và 6 giờ chiều ngày 10-8 để thảo luận về thời khóa biểu cho niên khóa tới.
Trân trọng kính chào Giáo Sư
Mère Agnès
Du hỏi Thọ:
- Tại sao họ lại biết và mời tôi?
- Hình như Mẹ hiệu trưởng có quen biết với anh từ trước. Khi nghe tôi nhắc đến tên anh thì Mẹ bằng lòng ngay. Ðây là năm đầu tiên họ mở lớp đệ nhất A chương trình Việt nên cần một giáo sư có uy tín.
Khi gặp Mẹ Agnès, Du ngỡ ngàng. Mẹ Agnès cũng đỏ mặt, lúng túng một hồi rồi mới lấy lại bình tĩnh. Chàng cười hỏi:
- Tại sao em đi tu?
Nhạn nhìn Du như có ý trách rồi cười bảo:
- Tại anh đó. Em đã gởi cho anh một món quà kỷ niệm và một cái thơ cắt nghĩa rõ ràng trước khi đi tu mà. Anh không nhận được sao?
Du nhìn sâu vào mắt Nhạn bảo:
- Anh đã nhận được cả thơ và quà kỷ niệm. Anh đã đọc đi đọc lại nhiều lần bức thư của em, nhưng anh vẫn không hiểu lý do. Nhiều bác sĩ, kỹ sư, giáo sư trẻ và ngay cả anh ở Ðànẳng lúc ấy đều bàng hoàng khi được tin em đi tu. Họ trách anh nhiều lắm, làm anh ân hận mãi.
Nhạn cười tươi bảo:
- Tất cả là do ý Chúa sắp đặt. Em đã vâng theo ý Chúa và nay em đã tìm thấy được tình yêu vô biên nơi Ngài nên em đã hăng say làm việc và cảm thấy hạnh phúc, bình an thật trong tâm hồn. Do đó em mới dám mời anh đến đây giúp một tay vì em đã biết rõ khả năng và tư cách của anh. Em tin là anh không nở từ chối lời mời của em.
Du nhìn kỹ lại Nhạn để đo lường sự chân thật. Nàng có lẽ trẻ, đẹp hơn xưa. Tuy nghiêm trang trong bộ đồ nhà tu, nhưng đôi mắt thông minh, hiền dịu, tươi vui sau đôi kính cận đã cho Du thấy được nguồn hạnh phúc thật mà nàng đang sống. Du cảm thấy một nỗi vui nhẹ nhàng, lâng lâng trong lòng. Chàng bảo:
- Em đã tìm được nguồn hạnh phúc thật thì anh phải gắng giúp cho em làm tròn sứ mạng mà bề trên giao phó. Anh bằng lòng giúp em với tất cả sự hăng say và vui vẻ. Anh sẽ gọi em là Mẹ Agnès dầu bất cứ ở đâu, nhưng trong lòng anh thì em vẫn là Bạch Nhạn khi xưa. Bạch Nhạn làm chim đầu đàn của "tổ chim xanh" là đúng quá rồi.
Nhạn có ý buồn bảo:
- Em biết tin anh vẫn còn độc thân vì chưa quên được mối tình xưa. Nhưng mọi chuyện đều do Chúa xếp đặt. Buồn rầu, tiếc nuối cũng không giải quyết được gì mà còn làm cho sức khỏe suy yếu. Trông anh không được tươi trẻ như xưa đấy! Em sẽ cầu nguyện nhiều cho anh.
Du thấm thía những điều Nhạn vừa nói, chàng bảo:
- Cám ơn em. Anh sẽ noi gương em để tìm lại nguồn vui thanh thoát như xưa.
Sau khi sắp xếp xong giờ dạy, Du được Mẹ Agnès giới thiệu với mọi người trong dòng. Chàng chào họ và ra về.
Chàng ghé lại quán gọi một ly càphê phin sữa đá. Trầm ngâm trước ly càphê tâm trí Du nhớ lại chuyện xưa.
Khi tốt nghiệp đại học xong, chàng về Ðànẳng dạy toán và lý hóa cho các lớp đệ nhất toán tại trường trung học Phan Chu Trinh và làm giám học cho trường tư thục Sao Mai. Chàng ăn bận như một người bình thường, không càvạt, veston như các đồng nghiệp khác. Trong tay luôn cầm một xâu chìa khóa vì chàng có nhiều phòng làm việc khác nhau. Ðầu đội một chiếc mũ cối giống như một người làm công vậy. Giờ ra chơi, chàng thường ra sân đá banh hay đá kiện với các học sinh của chàng. Một hôm chàng đang đá kiện thì thấy một thiếu nữ muốn vào trường, nhưng cửa đã gài chốt bên trong. Chàng chạy ra mở cửa và hỏi nàng muốn tìm ai? Nàng trả lời:
- Tôi tốt nghiệp đại học sư phạm và cử nhân pháp văn ở Sàigòn được thuyên chuyển về đây. Tôi muốn gặp ông hiệu trưởng để trình sứ vụ lệnh.
Du vui vẻ dẫn người đẹp đến cửa phòng hiệu trưởng và từ biệt. Từ đó Du không còn gặp lại nàng vì giờ dạy khác ngày nhau mà chàng thì quá bận việc không còn thì giờ nghĩ đến nàng nữa. Thỉnh thoảng bạn bè cũng nhắc đến Bạch Nhạn, một nữ giáo sư pháp văn đệ nhị cấp, rất xinh đẹp, mới đổi về trường. Chàng biết chắc đó chính là người chàng đã gặp hôm trước. Nhưng chàng cũng không tò mò tìm hiểu.
Một hôm Du đón xe đò về Hộian thăm một người bạn thì gặp lại cô giáo Bạch Nhạn cũng đón xe về thăm gia đình. Tình cờ hai người lại ngồi gần nhau trên cùng một ghế. Phía trước lại có hai nam học sinh đang nói chuyện to với nhau về một giáo sư tên Du rất nổi tiếng đang dạy tại Ðànẳng được nhiều học sinh mến mộ, nhất là đám nữ sinh trẻ đẹp.
Nhạn quay sang hỏi Du:
- Ông có biết giáo sư Du dạy trong trường không? Tôi cũng nghe nhiều người khen ông ta lắm mà chưa bao giờ gặp mặt. Hai học sinh trước mặt đang bàn về ông ta đấy.
Du lắc đầu bảo:
- Tôi cũng chưa hề biết mặt giáo sư Du, nhưng nghe đồn về ông ta nhiều.
Nhạn thắc mắc:
- Ông làm lao công trong trường mà không biết giáo sư Du à?
Du cười:
- Cô giỏi thiệt. Làm sao cô biết tôi làm lao công? Hình như ông Du chỉ dạy giờ nên ít đến trường. Chắc hôm nào tôi cũng tìm cách gặp ông ta cho biết mặt.
Nhạn chỉ chùm chìa khóa trên tay Du và bảo:
- Nếu không làm lao công tại sao ông cầm nhiều chìa khóa vậy, lại đội nón cối luôn trên đầu. Nhìn tướng ông là biết ngay đâu cần suy luận. Hôm trước chính ông đã mở cổng và dẫn tôi vào trường để gặp ông hiệu trưởng. Lúc ấy hình như ông đang đá kiện với học sinh mà.
Du khen:
- Trí nhớ cô tốt thật. Chỉ mới gặp nhau có một lần mà cô cũng nhận ra tôi. Học sinh trong trường khen cô dạy hay lắm. Cô nói tiếng Pháp trôi chảy và văn hoa lại đúng giọng. Không biết cô học trường nào ở trung học?
Nhạn đỏ bừng đôi má khi được khen. Nàng tươi cười bảo:
- Tôi học ở Couvent des oiseaux tại Ðàlạt. Ông có biết trường đó không?
Du giả vờ không biết bảo:
- Tôi đâu có biết gì ngoài thị trấn Ðànẳng này. Tên trường cô học sao khó nhớ quá vậy? Tên Việt thì có nghĩa như thế nào? Sao người ta không đặt tên như các trường Phan Chu Trinh hay Trần Quí Cáp có phải dễ nhớ hơn không?
Nhạn thông cảm sự dốt nát của Du nên cắt nghĩa:
- Ðây là một trường dạy toàn tiếng Pháp do các nữ tu điều khiển. Theo nghĩa tiếng Việt là trường "Tổ chim xanh".
Du trầm trồ:
- Chắc trường có nuôi nhiều chim lắm phải không? Sao không đặt chim vàng, chim đỏ, chim họa mi, chim sơn ca mà đặt là chim xanh?
Nhạn cười thích chí, cắt nghĩa:
- Ðây là một trường độc nhất ở Việtnam dạy toàn con gái nhà giàu chứ không phải trường nuôi chim đâu. Tổ chim xanh có nghĩa là nơi ấp ủ, nuôi nấng, dạy dỗ những thiếu nữ thơ ngây, trong trắng như những con chim nhỏ vậy. Chữ xanh là tôi thêm vào cho vui thôi vì đồng phục của nữ sinh là áo sơmi trắng và chiếc váy đầm màu xanh đậm. Thật ra là trường tổ chim là đúng hơn.
Du lại trầm trồ:
- Chắc cô cũng là con nhà giàu mới được gởi lên học trên trường ấy. Học phí chắc đắc lắm. Hằng gì thấy cô ăn bận sang trọng làm nhiều nam giáo sư trong trường khen ngợi và ca tụng cô hết mình, mặc dầu phần lớn đều đã có vợ.
Nhạn tò mò hỏi:
- Làm sao ông biết họ khen tôi?
Du cười:
- Tôi chỉ là một lao công nên họ đùa dỡn với nhau trước mặt tôi là chuyện thường.
Cứ thế câu chuyện kéo dài trên hết quảng đường đi vì Nhạn vẫn đinh ninh Du là lao công nên không cần giữ kẻ. Nhạn thắc mắc tại sao Du còn trẻ mà không chịu học thêm thì được chàng trả lời là con nhà nghèo và đông anh em nên chàng phải hy sinh gánh bớt một phần trách nhiệm cho cha mẹ. Trong mắt Nhạn, Du cảm nhận một niềm thông cảm và tiếc rẻ, vì thế Du vẫn thích để cho Nhạn hiểu lầm nên câu chuyện thật khôi hài và thú vị. Càng nói chuyện Du càng thấy Nhạn đẹp và có duyên, hiền hậu và biết điều, nhưng cũng không sánh được với một nữ sinh tuyệt sắc mà chàng đang thầm yêu. Khi mới gặp cô ta lần đầu thì Du đã bị "tiếng sét ái tình" nên không còn để ý đến người nào ngoài cô ta.
Một hôm dự đám cưới của một đồng nghiệp, Du ăn bận sang trọng khác hẳn ngày thường. Mái tóc cắt, chải rất khéo cùng với bộ complet và chiếc càvạt đắc tiền làm cho Du trở thành con người khác. Du được xếp ngồi cạnh Nhạn là do sự cố ý của cô dâu và chú rể. Nàng bối rối khi thấy Du có nhiều nét quen thân mà không biết đã gặp nhau ở đâu. Nàng thẹn đến đỏ mặt khi thấy Du bạo dạn đưa tay ra định bắt tay mình. Cuối cùng không thể để cho Du bị quê, nàng đành đưa tay ra nắm tay Du mà tim đập liên hồi. Du mỉm cười, cúi đầu thật sâu, chào nàng và nói:
- Hôm nay tôi rất hân hạnh được ngồi cạnh một giai nhân tuyệt sắc. Nếu có gì thất lễ xin chị bỏ qua cho.
Tuy nàng không nhận ra Du, nhưng cảm thấy bị thu hút bởi sự điềm đạm và hài hòa tỏa ra từ chàng, nên tươi cười nói:
- Hân hạnh được biết anh lần đầu. Anh quá khen làm tôi ngượng.
Thấy hai người chưa quen nhau, người bạn gái bên cạnh Nhạn giới thiệu:
- Ðây là chị Nhạn giáo sư pháp văn trường mình.
Rồi quay sang Nhạn, người bạn nói:
- Anh Du cạnh chị là một giáo sư nổi tiếng khắp thành phố này, vừa dạy toán cho các lớp 12 trường mình vừa làm giám học cho trường Sao Mai nên bận lắm. Chắc chị đã từng nghe tiếng anh Du nhưng chưa gặp mặt vì anh chỉ dạy giờ ở trường mình nên ít khi đi họp.
Du mỉm cười chào Nhạn thì thấy nàng ngạc nhiên một cách thích thú. Một người bạn khác đùa:
- Hôm nay anh bỏ cái nón cối và chùm chìa khóa lại bận bộ đồ veste đắc tiền trông đẹp trai và trẻ hẳn như một hoàng tử trong chuyện thần thoại. Nếu không quen anh khó mà nhận ra.
Du cười:
- Xin lỗi các anh chị, tính tôi cẩu thả, nhưng dự tiệc cưới của bạn thì phải tươm tất để khỏi thất lễ. Không lẽ giờ này mà đội nón cối để đá kiện với học sinh à?
Du liếc khẽ nhìn Nhạn thì thấy nàng đỏ hây đôi má dường như xấu hổ vì đánh giá lầm người. Nhưng từ đó nàng lại tỏ ra hoạt bát, vui vẻ hơn. Nàng hỏi Du:
- Hồi còn sinh viên anh trọ ở đâu tại Sàigòn?
Du vui vẻ trả lời :
- Tôi sống ở câu lạc bộ Phục Hưng. Tôi nhớ không lầm thì chị sống trong một biệt thư ở đường Tú Xương do các Mẹ trường Regina Mundi điều khiển. Những chiều rảnh rỗi chúng tôi thường dạo mát qua cổng biệt thự ấy và ước mơ có ngày được ngồi cạnh một người đang sống trong biết thự ấy. Hôm nay thì trời thương cho tôi được toại nguyện.
Nhạn có vẻ ngạc nhiên nói:
- Sao anh biết về tôi kỹ càng thế? Tôi cũng thường tham dự thánh lễ Phục sinh và Giáng sinh với các sinh viện tại câu lạc bộ Phục Hưng và sinh hoạt trong đoàn sinh viên công giáo mà không gặp được anh.
- Tôi là một sinh viên nghèo nên phải lên tận Bìnhdương dạy học ba ngày thứ năm, sáu, bảy hàng tuần. Trưa chủ nhật mới có mặt tại Sàigòn. Chiều chủ nhật lại dạy thêm một nhóm nữ sinh Trưngvương nên không có thì giờ sinh hoạt sinh viên công giáo. Một người đẹp như chị thì ai cũng biết tiếng huống hồ chi tôi.
Nhạn đỏ mặt trách:
- Thế mà hôm trước anh lại nở đóng kịch để lừa tôi.
Các bạn chung quanh ngạc nhiên nhìn Du, chị bạn bên cạnh nói:
- Anh chị lại chơi trò cút bắt gì đây. Ðã biết nhau từ lâu và cứ giả bộ làm bọn này hố to.
Nhạn định phần trần thì Du nói trước:
- Ðâu có gì quan trọng. Tôi biết chị Nhạn từ lâu. Còn chị Nhạn thì mới biết mặt tôi hôm nay thôi. Các bạn đã thỏa mãn chưa?
Từ đó Nhạn vui vẻ, liến thoắng hơn, nàng hỏi Du về cuộc sống sinh viên và những bạn bè cũ mà hai người đã từng biết qua, nhất là các nữ sinh viên đã sống trong lưu xá Thanh Quan do các chị cán sự xã hội điều khiển.
Ðến phần văn nghệ giúp vui thì mọi người trong bàn đề cử Nhạn độc tấu dương cầm. Nàng định từ chối thì Du nói:
- Không ngờ chị Nhạn có nhiều tài thế! Chị nên nhận lời để khỏi phụ lòng trông đợi của mọi người và của riêng tôi.
Nhạn cười, nhìn Du thách thức:
- Anh phải hứa đóng góp một tiết mục khác sau đó thì tôi mới dám nhận lời. Vì nếu tôi có đàn dở thì không bị anh chế diễu.
Du vui cười bảo:
- Chị cứ an tâm lên trình diễn đi. Tôi hứa sẽ hát một bài. Tôi biết mình hát dở, nhưng chỉ có cách đó mới có dịp thưởng thức tài nghệ của chị.
Nhạn đánh bài "Trở về mái nhà xưa" thật hay và điêu luyện. Du không ngờ Nhạn chọn đúng bài tủ của mọi người. Vì bản này chỉ có đàn dương cầm mới diễn tả được hết những tình cảm nồng nàn mà tác giả muốn gởi gắm. Mọi người yên lặng để thưởng thức và nghe trái tim mình xao động nhẹ nhàng và thấm thía với tình cảm quê hương nồng đượm.
Khi Nhạn chấm dứt thì cả mọi người trong buổi tiệc vổ tay hoan nghênh nhiệt liệt. Nhạn khiêm nhường cúi chào mọi người và trở về bàn.
Người xướng ngôn viên đã được bạn bè rỉ tai để chọc Du nên tuyên bố tiếp:
- Xin mời anh Du lên hát một bài để đáp lại lời hứa với chị Nhạn.
Ai cũng tưởng Du sẽ tìm mọi cách từ chối vì chàng chưa hề hát trước đám đông. Không ngờ Du đứng dậy lên bục, cầm micro nói:
- Ðây là lần đầu tiên tôi hát cho nhiều người nghe. Nếu có dở thì xin mọi người thứ lỗi cho. Tôi xin hát cho quí bạn nghe bài "mộng dưới hoa" thơ của Ðinh Hùng do Phạm Ðình Chương phổ nhạc.
Du hát: "Chưa gặp em, anh vẫn nghĩ rằng: Có người thiếu nữ đẹp như tranh. Mắt xanh là bóng dừa hoang dại. Âu yếm nhìn anh không nói năng... Nếu bước chân ngà có mõi. Xin em dựa sát lòng anh.."
Tất cả mọi người đều yên lặng theo dõi. Giọng của Du mạnh, trầm, điêu luyện, truyền cảm và gây nên một luồng sóng rung động mọi trái tim một cách nhẹ nhàng và thích thú. Không ai ngờ Du lại hát hay đến thế! Cả đến những ca sĩ nhà nghề cũng không thể nào diễn tả trọn vẹn sự lãng mạn, nên thơ của giấc mộng yêu đương giữa người con trai mới biết yêu khi gặp một giai nhân tuyệt sắc lần đầu trong mộng. Không ai ngờ một anh chàng nhà quê, ăn bận lôi thôi, lếch thếch mà có một giọng hát truyền cảm đến thế! Khi Du dứt lời thì mọi người vổ tay vang dậy và đòi Du hát thêm một bản nữa. Nhiều người hứng chí đứng lên la bis, bis liên hồi từ mọi phía. Không nở làm mọi người cụt hứng Du đành phải hát bài "nắng chiều" của Lưu Trọng Nguyễn: "Qua bến nước xưa, lá hoa về chiều. Nhẹ nhàng mềm đưa trong nắng lưa thưa. Khi đến cuối thôn chân bước không hồn. Nhớ sao là nhớ đến người ngày xưa. Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy... Nay anh về qua sân nắng. Chạnh nhớ câu thề tim tái tê. Chẳng biết bây giờ người em gái. Duyên ghé về đâu?... Anh nhớ xót xa dưới tre lá ngà. Dịu dàng nhìn anh em nói mến anh..." Cả hai bài hát đều quá hay cả về nội dung cũng như người diễn xuất làm cho buổi tiệc càng vui nhộn hơn. Tác giả Lưu Trọng Nguyễn cũng có mặt trong buổi tiệc. Anh đứng lên phát biểu:
- Từ ngày làm được bài nhạc này, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy trái tim rung động mạnh mẽ với những tình cảm gởi gắm trong tiếng nhạc. Tôi không ngờ anh Du lại là người có giọng hát truyền cảm và điêu luyện đến thế! Tôi chỉ biết đứng lên cám ơn anh và ước mong được anh hát cho nghe những bảng nhạc khác trong những dịp vui như hôm nay.
Theo gương Du nhiều người xung phong lên hát. Càng hát, mọi người càng thấy hai bài hát của Du nổi bật hẳn với giọng ca thiên phú và điêu luyện mà không ai sánh kịp.
Quá vui với những khám phá mới, Nhạn uống cạn ly rượu đỏ và ly sâm banh. Mắt nàng long lanh niềm vui. Nàng khen:
- Anh hát hay thật. Chưa bao giờ em nghe được một giọng hát truyền cảm và đầy năng lực như anh. Hôm nào rỗi, anh đến nhà em chơi, em sẽ đàn cho anh hát thì tuyệt.
Du cũng tươi cười đáp lại:
- Nếu được chị cho phép, tôi rất hân hạnh được đến thăm chị trong một ngày gần đây.
Tiệc tàn, thì trời đã khuya, mọi người cùng bàn đều đi có cặp vì là vợ chồng, chỉ riêng Du và Nhạn còn độc thân. Du đành xung phong đưa Nhạn về nhà bằng chiếc vespa của chàng. Nhạn đã hơi say nên bạo dạn đưa tay ôm sát bụng Du một cách thân mật. Nàng ép sát má mình vào lưng Du để tránh gió. Chàng nghe một luồng điện nóng rạo rực khắp người. Chàng thấy lâng lâng thú vị vì đã uống một ly sâm banh trong buổi tiệc. Cái say của sâm banh là một cái say kỳ lạ làm chàng có cảm tưởng đang bay trên mây. Tự nhiên Nhạn đề nghị:
- Hôm nay trăng rằm đẹp quá. Anh dám qua bãi biển Mỹkhê ngắm trăng với em không?
Du đáp không do dự:
- Trời đẹp như thế mà không đi ngắm biển dưới trăng là một thiệt thòi lớn. Anh sẽ đưa em đi.
Qua đến Mỹkhê thì bãi biển rộng đã vắng người. Mọi nhà đã tắt đèn ngủ kỹ. Họ cởi giày ra và Du dìu Nhạn xuống tận bờ nước. Thủy triều đang xuống nên bãi cát
ướt, mịn màng, phẳng lì làm cho đôi chân không thấy vướng bận, lại nhẹ nhàng một cách dễ chịu. Nhạn đuổi theo mấy con còng đang xe cát mà không bắt được con nào. Du nhìn Nhạn vui đùa như một đứa trẻ con mà vui lây với cái hạnh phúc to lớn đang dâng tràn trong người nàng. Du đuổi theo Nhạn và nói:
- Em đuổi bắt còng thì anh đuổi bắt em.
Nhạn cười đáp lại:
- Ðố anh bắt được em đó.
Thế là hai người đuổi bắt nhau trên bãi biển vắng người một cách tự do và thú vị. Cuối cùng thì Du cũng bắt được Nhạn. Hai người ôm quyện lấy nhau, nhưng Du không dám hôn lên môi Nhạn mà Nhạn thì cũng sợ sẽ đi quá trớn chăng. Vì thế họ đành thả nhau ra. Họ đi sóng đôi trên bờ biển, tay trong tay, mắt nhìn lên bầu trời xanh với trăng rằm tròn trịa tỏa những tia sáng êm dịu bao phủ những xóm làng đang yên ngủ chung quanh và đắm mình trong sự an bình thanh thoát ấy. Tóc Nhạn tung bay trong gió, phủ lên cả đầu mặt Du và chàng hít mạnh làn không khí thơm nhẹ toát ra từ người trinh nữ. Nhạn hỏi Du:
- Anh có buồn khi em coi anh như một lao công không?
- Anh thích là đàng khác, vì gạt được em và nhiều người. Em chưa hưởng được cái thú khi nghe người khác khen mình sau lưng. Vì khen trước mặt chỉ là những lời xã giao, đôi khi không thành thật.
Nhạn nhận xét :
- Anh có nhiều cái lạ lắm. Anh hòa hợp dễ dàng với mọi người và mọi tầng lớp mà không ai chê bai anh. Làm sao anh có cái uy để điều khiển một trường trung học lớn như trường Sao Mai mà vẫn có cuộc sống tầm thường như mọi người?
Du cười bảo :
- Ðó là cái bí quyết của anh. Khi nào có dịp anh sẽ cho em thấy. Ông hiệu trưởng trường Phan Chu Trinh chỉ lấy uy quyền để dọa người khác, làm học sinh sợ chứ không thương.
Du dìu Nhạn ngồi trên một nền ximâng, dựa lưng vào vách tường của một căn nhà nghỉ mát và nói:
- Thôi, chúng mình sang đây ngắm biển và trăng. Ðừng bàn những chuyện lẩm cẩm thường ngày nữa. Em có thấy cái dữ tợn của sóng biển ồ ạt xô vào bờ rồi tan biến. Cái màu xanh đậm đầy đe dọa của biển khơi trộn lẫn với màu vàng dịu của ánh trăng không? Một sự hòa hợp êm đềm nhưng đầy tương phản của thiên nhiên. Em có thấy ánh trăng đang vừa nhảy múa vừa âu yếm ôm các ngọn sóng lấp lánh những giọt lân tinh kế tiếp đuổi bắt nhau mà không bao giờ gặp được nhau? Ðó là tất cả cái kỳ diệu của thiên nhiên mà chúng mình là những người được trời thương ban cho cơ hội thưởng thức. Chúng ta hãy yên lặng để nghe gió thủ thỉ một điệu nhạc vi vu trong rừng dương bên cạnh. Sóng rì rào tình tự, mơm trớn bờ cát vàng ướt phẳng phiu, mịn màng như da người thiếu nữ.
Nhạn nhìn ra biển và thấy những điều Du diễn tả là đúng. Nàng khen:
- Anh lãng mạng quá! Tại sao không học văn chương mà đi học toán? Anh lại hát rất hay. Chưa bao giờ em được dự một buổi tiệc thích thú như hôm nay. Anh đã cho em nhiều ngạc nhiên và thú vị. Cuộc đời có nhiều cái kỳ lạ và đáng sống quá anh nhỉ!
Du cũng khen :
- Em đàn rất hay. Chính tiếng đàn của em đã là nguồn hứng khởi cho anh khi hát. Nếu không có em, anh không hát được như thế đâu.
Nhạn cười, khẻ bảo:
- Ngày mai chắc cả thành phố Ðànẳng này sẽ xôn xao vì có một ca sĩ nổi danh đã dấu tài mình. Sao anh học toán mà lại có nhiều tài về văn chương thế?
Du giải thích :
- Anh được sinh ra ở thôn quê. Ðược nhìn ngắm những cảnh này nhiều lần nên mới thấm thía được cái hài hòa tuyệt diệu ấy. Nhưng điều tuyệt diệu nhất là hôm nay anh được ngắm trở lại cảnh xưa mà lại có em bên cạnh. Âm dương hòa hợp là một điều thi vị nhất ở thế gian.
Nhạn không đáp lại mà dõi mắt nhìn để ghi lại hết những vẻ đẹp thần bí mà chưa bao giờ nàng được sống qua. Một lúc sau Nhạn bảo:
- Anh hát tặng cho riêng em một bảng đi để em ghi nhớ mãi những kỷ niệm tuyệt diệu này.
Du cười bảo :
- Ðược, anh sẽ hát cho em nghe bài "biển tình" để thưởng công cho em đã cho anh một đêm vui nhớ đời.
Nhạn mỉm cười, nhìn sâu vào mắt Du, thì thầm:
- Anh hát cho em nghe đi. Em thấy tim mình tràn đầy hạnh phúc.
Du hát: "Nằm nghe sóng biển từng lớp xa. Từng dòng ngân hà chạy lướt qua. Biển xanh, cát trắng như tình anh với em... Trăng treo trên cao. Trăng sáng trên đầu núi. Mây xanh xanh lơ, mình nắm tay mộng mơ. Ðến đây với anh, mình lánh xa thế nhân. Lánh xa ưu phiền của thế nhân trần gian..."
Yên lặng một lúc lâu thì Du thấy Nhạn đã ngủ vùi, đầu ngã vào vai chàng. Chàng ngồi yên để cho Nhạn không bị đánh thức và ngủ quên khi nào không hay.
Sáng hôm sau, Nhạn thức dậy thì thấy mình nằm trên sàn ximâng, chiếc áo veste của Du được phủ trên người. Nàng ngồi bật dậy soát xét lại trong người không thấy gì thay đổi thì mới yên tâm, nhưng đôi má cũng đỏ bừng vì thẹn. Nàng không ngờ ly rượu sâm banh tối qua đã giúp nàng bạo dạn đến thế! Nàng đưa mắt nhìn quanh thì thấy Du đang chạy bộ dọc theo bờ biển. Nàng nhìn ra khơi thì thấy mặt trời từ từ nhô khỏi mặt nước, chiếu những tia sáng êm dịu, ấm áp trên thân thể nàng. Nàng không ngờ cảnh bình minh trên biển lại huy hoàng đến thế! Khác hẳn vẻ bí ẩn, trầm tĩnh, mông lung, an bình trong đêm qua. Du quay lại thấy
Nhạn đã thức vội nói:
- Em đang chiêm ngưỡng cảnh huy hoàng của thiên nhiên buổi sáng đó phải không?
Nhạn không trả lời mà gật đầu đồng ý. Khi Du đến gần, Nhạn thấy ngượng, mặt đỏ bừng, không dám ngó thẳng vào chàng. Du trêu:
- Khi hôm em dạn lắm mà. Sao bây giờ cả thẹn thế! Em đừng lo. Ðêm qua em chưa làm điều gì thất thố cả. Em đã chiêm ngưỡng được hai vẻ đẹp khác nhau của thiên nhiên, như vậy là quá lợi rồi. Ðừng lo lắng mà mau già đó.
Nhạn trách:
- Tại sao khi hôm anh chìu em quá vậy? Bây giờ làm sao về nhà đây. Một học sinh nào thấy được anh và em nằm ở đây suốt đêm thì cả thành phố đều biết.
Du trấn an:
- Bây giờ còn sớm. Anh đưa em ra bến đò để qua sông về nhà. Anh sẽ đi bằng xe thì không ai biết đâu mà đồn bậy bạ.
Tuy họ đã cẩn thận, thế mà vài ngày sau cả thành phố đều biết Du và Nhạn đã ngủ qua đêm ngoài bãi biển. Cái thành phố nhỏ thật nhiều chuyện!
Chủ nhật sau đó, Du đang chấm bài thì người nữ sinh tuyệt sắc, hiền dịu mà Du đã yêu thầm nhưng không nói ra và theo đuổi, đến thăm. Nói chuyện một hồi, nàng đề nghị đi Nam Ô tắm biển. Du không ngờ nàng dạn dĩ đến thế! Không bỏ lỡ cơ hội, chàng đồng ý ngay. Nàng tự nhiên ngồi cùng vespa với Du. Bãi biển thật sạch vì quá xa thành phố và vắng người. Du kinh ngạc trước thân hình cân đối đầy thẩm mỹ của nàng trong bộ đồ tắm. Khi cả hai đắm mình trong nước, nàng ôm chầm lấy Du hôn. Du chỉ biết đáp lại sự nồng cháy của nàng bằng tất cả sự say sưa dồn nén bấy lâu. Chàng nói hổn hển qua hơi thở:
- Anh yêu em lắm.
Nàng gật đầu đáp:
- Em cũng yêu anh tha thiết. Tại sao yêu em mà anh không đeo đuổi em?
Du phân trần :
- Anh nhút nhát và vụng về nên không dám đeo đuổi em. Nếu tỏ tình mà em từ chối thì anh xấu hổ chết đi được. Suốt đời anh chưa bao giờ dám đeo đuổi ai. Không ngờ em biết được yếu điểm của anh mà đi bước trước. Nếu không thì anh chỉ biết âm thầm yêu em mà thôi.
Nàng giải thích :
- Anh có biết tại sao hôm nay em dạn dĩ như thế không? Ðó đâu có phải là bản tính của em. Nhưng nếu em không liều mạng thì chắc sẽ mất anh. Khi nghe anh bị chị Nhạn quyến rũ, em đâm hoảng. Bây giờ thì em yên tâm và sung sướng lắm.Chưa bao giờ em thấy mình được tràn đầy hạnh phúc như hôm nay. Anh là nguồn hạnh phúc nhất đời em.
Du mỉm cười bảo :
- Cô Nhạn không có ý quyến rũ anh đâu. Ðừng nghe lời đồn của người ta mà nghi oan cho cô ấy. Anh và cô Nhạn đi ngắm trăng hôm đó chỉ là một tình cờ do quá vui sau tiệc cưới mà thôi. Thực ra nếu đêm hôm đó mà cô ta cũng dạn dĩ như em hôm nay thì anh mất em rồi. Bây giờ thì em đừng lo lắng gì nữa. Anh sẽ yêu em mãi mãi.
Hai người tắm xong lại lên bãi cát đùa dỡn rồi lại xuống tắm tiếp cho đến chiều mới về.
Khi Nhạn hay tin, nàng cũng buồn lắm, nhưng không giận gì Du mà còn xin đổi giờ dạy để thường gặp Du hơn. Một hôm, Du đang dạy thì nghe lớp bên kia quá ồn. Chàng gõ cửa vào thì thấy Nhạn đang lúng túng trước đám học sinh quỉ quái. Thấy Du vào, chúng đứng dậy và yên lặng như tờ. Du nhỏ nhẹ khuyên vài câu. Học sinh thấm thía nên không còn chọc phá Nhạn nữa. Từ đó Nhạn mới thấy rõ cái bí quyết của Du đối với học sinh và tỏ lòng khâm phục.
Một buổi chiều trước lễ giáng sinh, Du đến thăm Nhạn để trọn lời hứa với nàng trong tiệc cưới. Du không ngờ nhà Nhạn giàu đến thế! Cha mẹ nàng sống tại Hộian. Nàng sống một mình trong một biệt thự rộng có vườn trồng đầy hoa cùng với một người vú. Nàng rạng rỡ niềm vui, tươi cười bảo:
- Em cũng tưởng anh suông miệng thì hứa rồi quên. Thực sự anh là người rất trọng chữ tín. Em vui lắm. Bây giờ anh uống gì em pha rồi chúng mình cùng đàn hát với nhau.
- Em cho anh một ly nước lạnh đi.
Nhạn ngạc nhiên bảo:
- Anh không uống trà, cà phê hay nước ngọt sao? Em làm cho anh một ly cam tươi nghe. Em không ngờ anh lại có một cuộc sống khắt kỷ thế! Thôi nghe lời em uống một ly cam tươi đi để thấm giọng mà hát.
Du đành phải gật đầu đồng ý để làm vui lòng Nhạn. Thấy Nhạn tỏ ra một người đàn bà đảm đang việc nhà, Du tiếc là mình đã gặp nàng quá trể.
Sau khi làm xong ly nước cam tươi. Nhan đề nghị:
- Bây giờ anh ngồi thưởng thức tiếng đàn của em nghe. Anh thích bản nào cho em biết?
- Anh thích tất cả những bản nhạc cổ điển Tây phương. Bài nào em thấy hay thì đánh cho anh nghe.
Nhạn đã mê hoặc Du vào trong thế giới âm thanh an bình, thanh thoát, tươi vui, ríu rít, hài hòa của thiên nhiên và chim chóc chung quanh. Mười ngón tay ngọc ngà của Nhạn thoăn thoát trên các phím đàn tạo ra những âm thanh huyền ảo. Nhạn đưa mắt nhìn Du tươi cười. Mái tóc thề đen mượt xỏa xuống đôi vai tròn nhỏ lắc lư theo chuyển động càng làm cho sắc đẹp của Nhạn linh động và huyền ảo hơn. Du đắm mình trong cơn mê mà thấy mình lạc vào Ðàonguyên. Nhạn vui mừng khi thấy đã cho Du hưởng trọn những ước mơ của chàng. Sau đó hai người cùng vui vẻ đàn và hát những bài họ thích như thiên thai, giọt mưa thu, áo lụa Hàđông, Que sera, sera v.v...
Du thích thú thấy chưa bao giờ Nhạn vui như hôm nay. Sau đó Nhạn đưa Du xem các ảnh của đại gia đình nàng. Nàng chỉ một thiếu nữ trong hình hỏi Du:
- Anh có biết cô này không?
Biết không thể dấu nàng, Du hôn lên tóc nàng và thú nhận:
- Nàng là người yêu hiện nay của anh. Rất tiếc chúng ta gặp nhau quá trể.
Nhạn cảm động chớp đôi mắt ướt và bảo:
- Chắc là ý trời. Khi nghe tin em và anh đi ngắm trăng ở biển Mỹkhê, nó đến khóc với em và thú nhận đã yêu anh từ lâu mà không dám bày tỏ. Nó bảo nếu không được anh yêu và lấy được anh nó sẽ buồn và chết khô héo. Em có bảo với nó là chúng mình chưa có gì với nhau và nó có toàn quyền quyết định về cuộc đời mai sau. Nó là con của chú em. Em thương nó nhiều nhất nên không muốn gây đau khổ cho nó. Không ngờ nó cũng được anh yêu thầm từ lâu và đạt được mục đích mau chóng. Nó vui mừng đến báo tin cho em hay. Em nghe mà buồn thúi ruột, nhưng phải tươi cười chia vui và khuyến khích nó. Chúng mình đã không có duyên nợ với nhau thì hãy xem nhau như bạn. Anh có chịu không?
Du không ngờ Nhạn can đảm và biết điều đến thế. Du bảo:
- Cám ơn em đã thông cảm cho anh. Tình yêu không thể ép buộc được. Ðược em coi là bạn là một vinh hạnh lớn của anh. Cầu trời cho em gặp được người yêu lý tưởng.
Người vú trở về đưa cho Nhạn một tờ giấy. Nàng đọc qua rồi tười cười bảo:
- Tối nay là đêm Giáng sinh. Em đã được phép của người yêu anh cho đi chơi với anh lần cuối. Anh có đồng ý không? Chúng ta sẽ ăn cơm tối với nhau và sau đó anh đưa em đi xem Giáng sinh. Ðêm nay tất cả mọi người đều ra đường nên tưng bừng lắm. Trời lại lạnh nên đi bộ ngắm mọi người vui đón Giáng sinh thật là tuyệt dịu. Anh có chiều ý em không? Ðây có thể là lần đi chơi cuối cùng của chúng ta.
Du chỉ biết gật đầu đồng ý để làm vui lòng Nhạn. Hai người đã hưởng được một đêm Giáng sinh tràn đầy an bình và hạnh phúc.
Hai tuần sau thì Nhạn nghỉ dạy. Du hỏi người yêu thì biết là Nhạn vào Sàigòn để đi tu. Du buồn và ân hận khi đã làm khổ một người đáng quí. Hai tháng sau, Du nhận được một gói bưu phẩm trong đó có một lọn tóc của Nhạn và một bức thư như sau:
Anh Du yêu quí
Xin anh cho em được gọi như thế lần cuối vì sau khi anh nhận được bức thư này thì em đã mang áo dòng trở thành nữ tu. Anh đừng ân hận là vì anh mà em phải đi tu. Tuy có một thời em đã yêu anh tha thiết, nhưng khi biết được anh đã yêu người khác vì em không được may mắn, em đã cầu nguyện nhiều để Chúa ban cho em sức mạnh lướt qua sự khổ lụy của tình yêu trai gái. Cuối cùng Chúa đã nhận lời và ban cho em một nguồn vui to lớn là tìm về nguồn cội của tình yêu, đem hết khả năng giáo dục những thế hệ trẻ, làm việc tông đồ và từ thiện. Em đã tìm thấy tình yêu đích thực và nguồn hạnh phúc an bình to lớn mà chưa bao giờ được nếm qua. Em xin gởi anh lọn tóc mà trong đêm chúng mình sánh vai nhau đi trên bãi biển Mỹkhê thì chúng đã bay theo gió chạm vào mặt anh. Ðó cũng là lọn tóc mà anh đã hôn lên khi anh cho em biết là anh đã có người yêu. Em ước mong khi nhìn được lọn tóc này, anh sẽ cầu nguyện nhiều cho em được luôn sống thánh thiện, được nhiều ơn lành Chúa ban, được hoàn thành mỹ mãn các công việc thường ngày.
Em sẽ cầu nguyện nhiều cho anh được hạnh phúc bên tình yêu với người em họ và có đủ sức khỏe hoàn thành nhiệm vụ giáo dục các thế hệ trẻ.
Người bạn gái nhỏ của anh
Bạch Nhạn
Du xúc động khôn cùng, nhưng mừng thầm Nhạn đã tìm được chân lý sâu thẳm của cuộc đời là quên mình vì hạnh phúc của tha nhân. Rồi thời gian và những ngày tháng hạnh phúc bên người yêu giúp cho Du quên đi những kỷ niệm thắm thiết với Nhạn. Một năm sau thì Du đành phải đau khổ chấp nhận định mệnh khắt khe mà Chúa đã an bày cho chàng khi tận mắt thấy người yêu hấp hối sau một tai nạn lưu thông. Nàng đã chết trên tay Du mà trên môi nở nụ cười mãn nguyện.
Quá đau khổ với cái chết của người yêu, Du rời Ðànẳng vào Sàigòn tìm cách du học. Sau khi về nước Du được gọi vào quân đội để chống lại sự xâm lăng của Bắc quân cộng sản. Chàng đã được tham dự nhiều trận đánh trên khắp bốn vùng chiến thuật. Sau đó vì nhu cầu công vụ, chàng được đổi về dạy tại trường Võ Bị Ðàlạt để đào tạo những sĩ quan có trình độ văn hóa, kỹ thuật và quân sự cao cho quốc gia.
Niên khóa hoàn tất thì Du cũng được biệt phái về Trung tâm Quốc gia Kỹ thuật Phú Thọ. Du từ giả Mère Agnès thì được nàng tâm sự:
- Em không ngờ anh thu hút đám nữ sinh một cách tài tình thế. Hình như khi anh cầm cục phấn đứng gần bảng đen thì cái uy của anh mới lộ rõ ràng. Chưa có giáo sư nào hoàn tất chương trình toán lý hóa lớp 12 trước cuối niên học hai tháng. Khi về Sàigòn chắc thế nào cũng có những con chim xanh nhỏ và mơ mộng của em viết thư cho anh. Xin anh đừng trả lời chúng. Em không muốn chúng dẫm vào con đường của em khi xưa.
Du rời Ðàlạt với nỗi vui thấy Nhạn can đảm và sáng suốt tìm được chân lý cuộc đời. Chàng cũng nhận được một số thư của các con chim xanh vô tư, mơ mộng và theo lời Nhạn, chàng không trả lời. Nhiều khi gặp những khó khăn trong cuộc đời chàng cũng muốn trở về Ðàlạt thăm "tổ chim xanh", gặp lại Mère Agnès, chiêm ngưỡng nụ cười thần tiên và đôi mắt thông minh, dịu hiền của Mẹ sau cặp kính cận để được thêm can đảm đi trọn quãng đường trần đắng cay mà chàng không sao dứt ra được. Ðôi khi Du cũng có ý muốn rủ Nhạn cởi áo dòng để nối lại mối duyên xưa. Nhưng nghĩ kỹ lại, Du thấy mình tầm thường và ích kỷ nên không dám làm.
Những mối tình dang dỡ có lẽ sẽ cho Du nhiều hương vị hơn là cuộc sống lứa đôi. Ðiều quan trọng là Du không thể cám dổ một người đã biết hy sinh thân mình cho tha nhân. Du nhớ lại hai câu thơ của Hồ Dzếnh mà thấm thía:
Ðời chỉ đẹp khi tình còn dang dở
Ðời hết vui khi đã vẹn câu thề.
Hoà Mỹ
Du đang ngồi soạn bài điện tử cho khoá 22B của trường Võ Bị Ðàlạt thì Thọ đến gần bảo:
- Mẹ hiệu trưởng trường Couvent Des Oiseaux muốn gặp anh lúc 6 giờ chiều nay. Ðây là thơ mời của Mẹ.
Chuẩn úy Thọ là kỹ sư điện đang phụ trách dạy phần máy điện cho sinh viên khóa 22B. Thọ học chương trình Pháp với mấy ông thầy dòng Lasan ở Namvang. Sau khi đậu tú tài Pháp thì về Việtnam thi vào trường điện Phúthọ. Khi lên Võ Bị nhờ quen biết với mấy ông thầy dòng ở Adran, nên Thọ dạy được một số giờ ở đó mà không gặp khó khăn như các anh em khác muốn kiếm giờ dạy các trường tư bên ngoài. Năm sau thì Thọ lại được các thầy ở Adran giới thiệu vào dạy toán cho nữ sinh lớp 9 trường Tổ Chim. Ðây là một ngoại lệ vì xưa nay trường này chưa hề mướn nam giáo sư ở ngoài trừ ông Lập, một giáo sư đứng tuổi, có uy tín, vì họ sợ nam giáo sư trẻ sẽ gây xáo trộn cho nếp sống an lành của bầy chim xanh còn non trẻ của họ. Riêng Thọ thì đã có vợ con và được các thầy dòng bảo đảm về tư cách. Trường Tổ Chim nổi tiếng cả nước vì phương pháp giáo dục đứng đắn và kỹ luật nghiêm minh. Nhiều nhà giàu ở mọi miền đất nước nhất là Sàigòn gởi con gái đẹp lên đây để tránh sự dòm ngó, quyến rũ của bọn con trai không đứng đắn và hưởng được một nền giáo dục hoàn hảo về văn hóa cũng như xã giao để sau này đủ điều kiện làm những mệnh phụ phu nhân.
Du mở thư ra đọc:
Kính gởi Giáo Sư Trần Văn Du,
Ban giám đốc trường Couvent Des Oiseaux rất hân hạnh được mời giáo sư phụ trách các giờ toán và lý hóa cho lớp đệ nhất A của trường trong niên khóa này. Kính mong Giáo sư bớt chút thì giờ giúp chúng tôi trong việc giáo dục con em. Chúng tôi tin cậy hoàn toàn vào tài năng cũng như tư cách của Giáo sư. Nếu Giáo sư đồng ý, chúng tôi rất mong ước được gặp Giáo Sư và 6 giờ chiều ngày 10-8 để thảo luận về thời khóa biểu cho niên khóa tới.
Trân trọng kính chào Giáo Sư
Mère Agnès
Du hỏi Thọ:
- Tại sao họ lại biết và mời tôi?
- Hình như Mẹ hiệu trưởng có quen biết với anh từ trước. Khi nghe tôi nhắc đến tên anh thì Mẹ bằng lòng ngay. Ðây là năm đầu tiên họ mở lớp đệ nhất A chương trình Việt nên cần một giáo sư có uy tín.
Khi gặp Mẹ Agnès, Du ngỡ ngàng. Mẹ Agnès cũng đỏ mặt, lúng túng một hồi rồi mới lấy lại bình tĩnh. Chàng cười hỏi:
- Tại sao em đi tu?
Nhạn nhìn Du như có ý trách rồi cười bảo:
- Tại anh đó. Em đã gởi cho anh một món quà kỷ niệm và một cái thơ cắt nghĩa rõ ràng trước khi đi tu mà. Anh không nhận được sao?
Du nhìn sâu vào mắt Nhạn bảo:
- Anh đã nhận được cả thơ và quà kỷ niệm. Anh đã đọc đi đọc lại nhiều lần bức thư của em, nhưng anh vẫn không hiểu lý do. Nhiều bác sĩ, kỹ sư, giáo sư trẻ và ngay cả anh ở Ðànẳng lúc ấy đều bàng hoàng khi được tin em đi tu. Họ trách anh nhiều lắm, làm anh ân hận mãi.
Nhạn cười tươi bảo:
- Tất cả là do ý Chúa sắp đặt. Em đã vâng theo ý Chúa và nay em đã tìm thấy được tình yêu vô biên nơi Ngài nên em đã hăng say làm việc và cảm thấy hạnh phúc, bình an thật trong tâm hồn. Do đó em mới dám mời anh đến đây giúp một tay vì em đã biết rõ khả năng và tư cách của anh. Em tin là anh không nở từ chối lời mời của em.
Du nhìn kỹ lại Nhạn để đo lường sự chân thật. Nàng có lẽ trẻ, đẹp hơn xưa. Tuy nghiêm trang trong bộ đồ nhà tu, nhưng đôi mắt thông minh, hiền dịu, tươi vui sau đôi kính cận đã cho Du thấy được nguồn hạnh phúc thật mà nàng đang sống. Du cảm thấy một nỗi vui nhẹ nhàng, lâng lâng trong lòng. Chàng bảo:
- Em đã tìm được nguồn hạnh phúc thật thì anh phải gắng giúp cho em làm tròn sứ mạng mà bề trên giao phó. Anh bằng lòng giúp em với tất cả sự hăng say và vui vẻ. Anh sẽ gọi em là Mẹ Agnès dầu bất cứ ở đâu, nhưng trong lòng anh thì em vẫn là Bạch Nhạn khi xưa. Bạch Nhạn làm chim đầu đàn của "tổ chim xanh" là đúng quá rồi.
Nhạn có ý buồn bảo:
- Em biết tin anh vẫn còn độc thân vì chưa quên được mối tình xưa. Nhưng mọi chuyện đều do Chúa xếp đặt. Buồn rầu, tiếc nuối cũng không giải quyết được gì mà còn làm cho sức khỏe suy yếu. Trông anh không được tươi trẻ như xưa đấy! Em sẽ cầu nguyện nhiều cho anh.
Du thấm thía những điều Nhạn vừa nói, chàng bảo:
- Cám ơn em. Anh sẽ noi gương em để tìm lại nguồn vui thanh thoát như xưa.
Sau khi sắp xếp xong giờ dạy, Du được Mẹ Agnès giới thiệu với mọi người trong dòng. Chàng chào họ và ra về.
Chàng ghé lại quán gọi một ly càphê phin sữa đá. Trầm ngâm trước ly càphê tâm trí Du nhớ lại chuyện xưa.
Khi tốt nghiệp đại học xong, chàng về Ðànẳng dạy toán và lý hóa cho các lớp đệ nhất toán tại trường trung học Phan Chu Trinh và làm giám học cho trường tư thục Sao Mai. Chàng ăn bận như một người bình thường, không càvạt, veston như các đồng nghiệp khác. Trong tay luôn cầm một xâu chìa khóa vì chàng có nhiều phòng làm việc khác nhau. Ðầu đội một chiếc mũ cối giống như một người làm công vậy. Giờ ra chơi, chàng thường ra sân đá banh hay đá kiện với các học sinh của chàng. Một hôm chàng đang đá kiện thì thấy một thiếu nữ muốn vào trường, nhưng cửa đã gài chốt bên trong. Chàng chạy ra mở cửa và hỏi nàng muốn tìm ai? Nàng trả lời:
- Tôi tốt nghiệp đại học sư phạm và cử nhân pháp văn ở Sàigòn được thuyên chuyển về đây. Tôi muốn gặp ông hiệu trưởng để trình sứ vụ lệnh.
Du vui vẻ dẫn người đẹp đến cửa phòng hiệu trưởng và từ biệt. Từ đó Du không còn gặp lại nàng vì giờ dạy khác ngày nhau mà chàng thì quá bận việc không còn thì giờ nghĩ đến nàng nữa. Thỉnh thoảng bạn bè cũng nhắc đến Bạch Nhạn, một nữ giáo sư pháp văn đệ nhị cấp, rất xinh đẹp, mới đổi về trường. Chàng biết chắc đó chính là người chàng đã gặp hôm trước. Nhưng chàng cũng không tò mò tìm hiểu.
Một hôm Du đón xe đò về Hộian thăm một người bạn thì gặp lại cô giáo Bạch Nhạn cũng đón xe về thăm gia đình. Tình cờ hai người lại ngồi gần nhau trên cùng một ghế. Phía trước lại có hai nam học sinh đang nói chuyện to với nhau về một giáo sư tên Du rất nổi tiếng đang dạy tại Ðànẳng được nhiều học sinh mến mộ, nhất là đám nữ sinh trẻ đẹp.
Nhạn quay sang hỏi Du:
- Ông có biết giáo sư Du dạy trong trường không? Tôi cũng nghe nhiều người khen ông ta lắm mà chưa bao giờ gặp mặt. Hai học sinh trước mặt đang bàn về ông ta đấy.
Du lắc đầu bảo:
- Tôi cũng chưa hề biết mặt giáo sư Du, nhưng nghe đồn về ông ta nhiều.
Nhạn thắc mắc:
- Ông làm lao công trong trường mà không biết giáo sư Du à?
Du cười:
- Cô giỏi thiệt. Làm sao cô biết tôi làm lao công? Hình như ông Du chỉ dạy giờ nên ít đến trường. Chắc hôm nào tôi cũng tìm cách gặp ông ta cho biết mặt.
Nhạn chỉ chùm chìa khóa trên tay Du và bảo:
- Nếu không làm lao công tại sao ông cầm nhiều chìa khóa vậy, lại đội nón cối luôn trên đầu. Nhìn tướng ông là biết ngay đâu cần suy luận. Hôm trước chính ông đã mở cổng và dẫn tôi vào trường để gặp ông hiệu trưởng. Lúc ấy hình như ông đang đá kiện với học sinh mà.
Du khen:
- Trí nhớ cô tốt thật. Chỉ mới gặp nhau có một lần mà cô cũng nhận ra tôi. Học sinh trong trường khen cô dạy hay lắm. Cô nói tiếng Pháp trôi chảy và văn hoa lại đúng giọng. Không biết cô học trường nào ở trung học?
Nhạn đỏ bừng đôi má khi được khen. Nàng tươi cười bảo:
- Tôi học ở Couvent des oiseaux tại Ðàlạt. Ông có biết trường đó không?
Du giả vờ không biết bảo:
- Tôi đâu có biết gì ngoài thị trấn Ðànẳng này. Tên trường cô học sao khó nhớ quá vậy? Tên Việt thì có nghĩa như thế nào? Sao người ta không đặt tên như các trường Phan Chu Trinh hay Trần Quí Cáp có phải dễ nhớ hơn không?
Nhạn thông cảm sự dốt nát của Du nên cắt nghĩa:
- Ðây là một trường dạy toàn tiếng Pháp do các nữ tu điều khiển. Theo nghĩa tiếng Việt là trường "Tổ chim xanh".
Du trầm trồ:
- Chắc trường có nuôi nhiều chim lắm phải không? Sao không đặt chim vàng, chim đỏ, chim họa mi, chim sơn ca mà đặt là chim xanh?
Nhạn cười thích chí, cắt nghĩa:
- Ðây là một trường độc nhất ở Việtnam dạy toàn con gái nhà giàu chứ không phải trường nuôi chim đâu. Tổ chim xanh có nghĩa là nơi ấp ủ, nuôi nấng, dạy dỗ những thiếu nữ thơ ngây, trong trắng như những con chim nhỏ vậy. Chữ xanh là tôi thêm vào cho vui thôi vì đồng phục của nữ sinh là áo sơmi trắng và chiếc váy đầm màu xanh đậm. Thật ra là trường tổ chim là đúng hơn.
Du lại trầm trồ:
- Chắc cô cũng là con nhà giàu mới được gởi lên học trên trường ấy. Học phí chắc đắc lắm. Hằng gì thấy cô ăn bận sang trọng làm nhiều nam giáo sư trong trường khen ngợi và ca tụng cô hết mình, mặc dầu phần lớn đều đã có vợ.
Nhạn tò mò hỏi:
- Làm sao ông biết họ khen tôi?
Du cười:
- Tôi chỉ là một lao công nên họ đùa dỡn với nhau trước mặt tôi là chuyện thường.
Cứ thế câu chuyện kéo dài trên hết quảng đường đi vì Nhạn vẫn đinh ninh Du là lao công nên không cần giữ kẻ. Nhạn thắc mắc tại sao Du còn trẻ mà không chịu học thêm thì được chàng trả lời là con nhà nghèo và đông anh em nên chàng phải hy sinh gánh bớt một phần trách nhiệm cho cha mẹ. Trong mắt Nhạn, Du cảm nhận một niềm thông cảm và tiếc rẻ, vì thế Du vẫn thích để cho Nhạn hiểu lầm nên câu chuyện thật khôi hài và thú vị. Càng nói chuyện Du càng thấy Nhạn đẹp và có duyên, hiền hậu và biết điều, nhưng cũng không sánh được với một nữ sinh tuyệt sắc mà chàng đang thầm yêu. Khi mới gặp cô ta lần đầu thì Du đã bị "tiếng sét ái tình" nên không còn để ý đến người nào ngoài cô ta.
Một hôm dự đám cưới của một đồng nghiệp, Du ăn bận sang trọng khác hẳn ngày thường. Mái tóc cắt, chải rất khéo cùng với bộ complet và chiếc càvạt đắc tiền làm cho Du trở thành con người khác. Du được xếp ngồi cạnh Nhạn là do sự cố ý của cô dâu và chú rể. Nàng bối rối khi thấy Du có nhiều nét quen thân mà không biết đã gặp nhau ở đâu. Nàng thẹn đến đỏ mặt khi thấy Du bạo dạn đưa tay ra định bắt tay mình. Cuối cùng không thể để cho Du bị quê, nàng đành đưa tay ra nắm tay Du mà tim đập liên hồi. Du mỉm cười, cúi đầu thật sâu, chào nàng và nói:
- Hôm nay tôi rất hân hạnh được ngồi cạnh một giai nhân tuyệt sắc. Nếu có gì thất lễ xin chị bỏ qua cho.
Tuy nàng không nhận ra Du, nhưng cảm thấy bị thu hút bởi sự điềm đạm và hài hòa tỏa ra từ chàng, nên tươi cười nói:
- Hân hạnh được biết anh lần đầu. Anh quá khen làm tôi ngượng.
Thấy hai người chưa quen nhau, người bạn gái bên cạnh Nhạn giới thiệu:
- Ðây là chị Nhạn giáo sư pháp văn trường mình.
Rồi quay sang Nhạn, người bạn nói:
- Anh Du cạnh chị là một giáo sư nổi tiếng khắp thành phố này, vừa dạy toán cho các lớp 12 trường mình vừa làm giám học cho trường Sao Mai nên bận lắm. Chắc chị đã từng nghe tiếng anh Du nhưng chưa gặp mặt vì anh chỉ dạy giờ ở trường mình nên ít khi đi họp.
Du mỉm cười chào Nhạn thì thấy nàng ngạc nhiên một cách thích thú. Một người bạn khác đùa:
- Hôm nay anh bỏ cái nón cối và chùm chìa khóa lại bận bộ đồ veste đắc tiền trông đẹp trai và trẻ hẳn như một hoàng tử trong chuyện thần thoại. Nếu không quen anh khó mà nhận ra.
Du cười:
- Xin lỗi các anh chị, tính tôi cẩu thả, nhưng dự tiệc cưới của bạn thì phải tươm tất để khỏi thất lễ. Không lẽ giờ này mà đội nón cối để đá kiện với học sinh à?
Du liếc khẽ nhìn Nhạn thì thấy nàng đỏ hây đôi má dường như xấu hổ vì đánh giá lầm người. Nhưng từ đó nàng lại tỏ ra hoạt bát, vui vẻ hơn. Nàng hỏi Du:
- Hồi còn sinh viên anh trọ ở đâu tại Sàigòn?
Du vui vẻ trả lời :
- Tôi sống ở câu lạc bộ Phục Hưng. Tôi nhớ không lầm thì chị sống trong một biệt thư ở đường Tú Xương do các Mẹ trường Regina Mundi điều khiển. Những chiều rảnh rỗi chúng tôi thường dạo mát qua cổng biệt thự ấy và ước mơ có ngày được ngồi cạnh một người đang sống trong biết thự ấy. Hôm nay thì trời thương cho tôi được toại nguyện.
Nhạn có vẻ ngạc nhiên nói:
- Sao anh biết về tôi kỹ càng thế? Tôi cũng thường tham dự thánh lễ Phục sinh và Giáng sinh với các sinh viện tại câu lạc bộ Phục Hưng và sinh hoạt trong đoàn sinh viên công giáo mà không gặp được anh.
- Tôi là một sinh viên nghèo nên phải lên tận Bìnhdương dạy học ba ngày thứ năm, sáu, bảy hàng tuần. Trưa chủ nhật mới có mặt tại Sàigòn. Chiều chủ nhật lại dạy thêm một nhóm nữ sinh Trưngvương nên không có thì giờ sinh hoạt sinh viên công giáo. Một người đẹp như chị thì ai cũng biết tiếng huống hồ chi tôi.
Nhạn đỏ mặt trách:
- Thế mà hôm trước anh lại nở đóng kịch để lừa tôi.
Các bạn chung quanh ngạc nhiên nhìn Du, chị bạn bên cạnh nói:
- Anh chị lại chơi trò cút bắt gì đây. Ðã biết nhau từ lâu và cứ giả bộ làm bọn này hố to.
Nhạn định phần trần thì Du nói trước:
- Ðâu có gì quan trọng. Tôi biết chị Nhạn từ lâu. Còn chị Nhạn thì mới biết mặt tôi hôm nay thôi. Các bạn đã thỏa mãn chưa?
Từ đó Nhạn vui vẻ, liến thoắng hơn, nàng hỏi Du về cuộc sống sinh viên và những bạn bè cũ mà hai người đã từng biết qua, nhất là các nữ sinh viên đã sống trong lưu xá Thanh Quan do các chị cán sự xã hội điều khiển.
Ðến phần văn nghệ giúp vui thì mọi người trong bàn đề cử Nhạn độc tấu dương cầm. Nàng định từ chối thì Du nói:
- Không ngờ chị Nhạn có nhiều tài thế! Chị nên nhận lời để khỏi phụ lòng trông đợi của mọi người và của riêng tôi.
Nhạn cười, nhìn Du thách thức:
- Anh phải hứa đóng góp một tiết mục khác sau đó thì tôi mới dám nhận lời. Vì nếu tôi có đàn dở thì không bị anh chế diễu.
Du vui cười bảo:
- Chị cứ an tâm lên trình diễn đi. Tôi hứa sẽ hát một bài. Tôi biết mình hát dở, nhưng chỉ có cách đó mới có dịp thưởng thức tài nghệ của chị.
Nhạn đánh bài "Trở về mái nhà xưa" thật hay và điêu luyện. Du không ngờ Nhạn chọn đúng bài tủ của mọi người. Vì bản này chỉ có đàn dương cầm mới diễn tả được hết những tình cảm nồng nàn mà tác giả muốn gởi gắm. Mọi người yên lặng để thưởng thức và nghe trái tim mình xao động nhẹ nhàng và thấm thía với tình cảm quê hương nồng đượm.
Khi Nhạn chấm dứt thì cả mọi người trong buổi tiệc vổ tay hoan nghênh nhiệt liệt. Nhạn khiêm nhường cúi chào mọi người và trở về bàn.
Người xướng ngôn viên đã được bạn bè rỉ tai để chọc Du nên tuyên bố tiếp:
- Xin mời anh Du lên hát một bài để đáp lại lời hứa với chị Nhạn.
Ai cũng tưởng Du sẽ tìm mọi cách từ chối vì chàng chưa hề hát trước đám đông. Không ngờ Du đứng dậy lên bục, cầm micro nói:
- Ðây là lần đầu tiên tôi hát cho nhiều người nghe. Nếu có dở thì xin mọi người thứ lỗi cho. Tôi xin hát cho quí bạn nghe bài "mộng dưới hoa" thơ của Ðinh Hùng do Phạm Ðình Chương phổ nhạc.
Du hát: "Chưa gặp em, anh vẫn nghĩ rằng: Có người thiếu nữ đẹp như tranh. Mắt xanh là bóng dừa hoang dại. Âu yếm nhìn anh không nói năng... Nếu bước chân ngà có mõi. Xin em dựa sát lòng anh.."
Tất cả mọi người đều yên lặng theo dõi. Giọng của Du mạnh, trầm, điêu luyện, truyền cảm và gây nên một luồng sóng rung động mọi trái tim một cách nhẹ nhàng và thích thú. Không ai ngờ Du lại hát hay đến thế! Cả đến những ca sĩ nhà nghề cũng không thể nào diễn tả trọn vẹn sự lãng mạn, nên thơ của giấc mộng yêu đương giữa người con trai mới biết yêu khi gặp một giai nhân tuyệt sắc lần đầu trong mộng. Không ai ngờ một anh chàng nhà quê, ăn bận lôi thôi, lếch thếch mà có một giọng hát truyền cảm đến thế! Khi Du dứt lời thì mọi người vổ tay vang dậy và đòi Du hát thêm một bản nữa. Nhiều người hứng chí đứng lên la bis, bis liên hồi từ mọi phía. Không nở làm mọi người cụt hứng Du đành phải hát bài "nắng chiều" của Lưu Trọng Nguyễn: "Qua bến nước xưa, lá hoa về chiều. Nhẹ nhàng mềm đưa trong nắng lưa thưa. Khi đến cuối thôn chân bước không hồn. Nhớ sao là nhớ đến người ngày xưa. Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy... Nay anh về qua sân nắng. Chạnh nhớ câu thề tim tái tê. Chẳng biết bây giờ người em gái. Duyên ghé về đâu?... Anh nhớ xót xa dưới tre lá ngà. Dịu dàng nhìn anh em nói mến anh..." Cả hai bài hát đều quá hay cả về nội dung cũng như người diễn xuất làm cho buổi tiệc càng vui nhộn hơn. Tác giả Lưu Trọng Nguyễn cũng có mặt trong buổi tiệc. Anh đứng lên phát biểu:
- Từ ngày làm được bài nhạc này, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy trái tim rung động mạnh mẽ với những tình cảm gởi gắm trong tiếng nhạc. Tôi không ngờ anh Du lại là người có giọng hát truyền cảm và điêu luyện đến thế! Tôi chỉ biết đứng lên cám ơn anh và ước mong được anh hát cho nghe những bảng nhạc khác trong những dịp vui như hôm nay.
Theo gương Du nhiều người xung phong lên hát. Càng hát, mọi người càng thấy hai bài hát của Du nổi bật hẳn với giọng ca thiên phú và điêu luyện mà không ai sánh kịp.
Quá vui với những khám phá mới, Nhạn uống cạn ly rượu đỏ và ly sâm banh. Mắt nàng long lanh niềm vui. Nàng khen:
- Anh hát hay thật. Chưa bao giờ em nghe được một giọng hát truyền cảm và đầy năng lực như anh. Hôm nào rỗi, anh đến nhà em chơi, em sẽ đàn cho anh hát thì tuyệt.
Du cũng tươi cười đáp lại:
- Nếu được chị cho phép, tôi rất hân hạnh được đến thăm chị trong một ngày gần đây.
Tiệc tàn, thì trời đã khuya, mọi người cùng bàn đều đi có cặp vì là vợ chồng, chỉ riêng Du và Nhạn còn độc thân. Du đành xung phong đưa Nhạn về nhà bằng chiếc vespa của chàng. Nhạn đã hơi say nên bạo dạn đưa tay ôm sát bụng Du một cách thân mật. Nàng ép sát má mình vào lưng Du để tránh gió. Chàng nghe một luồng điện nóng rạo rực khắp người. Chàng thấy lâng lâng thú vị vì đã uống một ly sâm banh trong buổi tiệc. Cái say của sâm banh là một cái say kỳ lạ làm chàng có cảm tưởng đang bay trên mây. Tự nhiên Nhạn đề nghị:
- Hôm nay trăng rằm đẹp quá. Anh dám qua bãi biển Mỹkhê ngắm trăng với em không?
Du đáp không do dự:
- Trời đẹp như thế mà không đi ngắm biển dưới trăng là một thiệt thòi lớn. Anh sẽ đưa em đi.
Qua đến Mỹkhê thì bãi biển rộng đã vắng người. Mọi nhà đã tắt đèn ngủ kỹ. Họ cởi giày ra và Du dìu Nhạn xuống tận bờ nước. Thủy triều đang xuống nên bãi cát
ướt, mịn màng, phẳng lì làm cho đôi chân không thấy vướng bận, lại nhẹ nhàng một cách dễ chịu. Nhạn đuổi theo mấy con còng đang xe cát mà không bắt được con nào. Du nhìn Nhạn vui đùa như một đứa trẻ con mà vui lây với cái hạnh phúc to lớn đang dâng tràn trong người nàng. Du đuổi theo Nhạn và nói:
- Em đuổi bắt còng thì anh đuổi bắt em.
Nhạn cười đáp lại:
- Ðố anh bắt được em đó.
Thế là hai người đuổi bắt nhau trên bãi biển vắng người một cách tự do và thú vị. Cuối cùng thì Du cũng bắt được Nhạn. Hai người ôm quyện lấy nhau, nhưng Du không dám hôn lên môi Nhạn mà Nhạn thì cũng sợ sẽ đi quá trớn chăng. Vì thế họ đành thả nhau ra. Họ đi sóng đôi trên bờ biển, tay trong tay, mắt nhìn lên bầu trời xanh với trăng rằm tròn trịa tỏa những tia sáng êm dịu bao phủ những xóm làng đang yên ngủ chung quanh và đắm mình trong sự an bình thanh thoát ấy. Tóc Nhạn tung bay trong gió, phủ lên cả đầu mặt Du và chàng hít mạnh làn không khí thơm nhẹ toát ra từ người trinh nữ. Nhạn hỏi Du:
- Anh có buồn khi em coi anh như một lao công không?
- Anh thích là đàng khác, vì gạt được em và nhiều người. Em chưa hưởng được cái thú khi nghe người khác khen mình sau lưng. Vì khen trước mặt chỉ là những lời xã giao, đôi khi không thành thật.
Nhạn nhận xét :
- Anh có nhiều cái lạ lắm. Anh hòa hợp dễ dàng với mọi người và mọi tầng lớp mà không ai chê bai anh. Làm sao anh có cái uy để điều khiển một trường trung học lớn như trường Sao Mai mà vẫn có cuộc sống tầm thường như mọi người?
Du cười bảo :
- Ðó là cái bí quyết của anh. Khi nào có dịp anh sẽ cho em thấy. Ông hiệu trưởng trường Phan Chu Trinh chỉ lấy uy quyền để dọa người khác, làm học sinh sợ chứ không thương.
Du dìu Nhạn ngồi trên một nền ximâng, dựa lưng vào vách tường của một căn nhà nghỉ mát và nói:
- Thôi, chúng mình sang đây ngắm biển và trăng. Ðừng bàn những chuyện lẩm cẩm thường ngày nữa. Em có thấy cái dữ tợn của sóng biển ồ ạt xô vào bờ rồi tan biến. Cái màu xanh đậm đầy đe dọa của biển khơi trộn lẫn với màu vàng dịu của ánh trăng không? Một sự hòa hợp êm đềm nhưng đầy tương phản của thiên nhiên. Em có thấy ánh trăng đang vừa nhảy múa vừa âu yếm ôm các ngọn sóng lấp lánh những giọt lân tinh kế tiếp đuổi bắt nhau mà không bao giờ gặp được nhau? Ðó là tất cả cái kỳ diệu của thiên nhiên mà chúng mình là những người được trời thương ban cho cơ hội thưởng thức. Chúng ta hãy yên lặng để nghe gió thủ thỉ một điệu nhạc vi vu trong rừng dương bên cạnh. Sóng rì rào tình tự, mơm trớn bờ cát vàng ướt phẳng phiu, mịn màng như da người thiếu nữ.
Nhạn nhìn ra biển và thấy những điều Du diễn tả là đúng. Nàng khen:
- Anh lãng mạng quá! Tại sao không học văn chương mà đi học toán? Anh lại hát rất hay. Chưa bao giờ em được dự một buổi tiệc thích thú như hôm nay. Anh đã cho em nhiều ngạc nhiên và thú vị. Cuộc đời có nhiều cái kỳ lạ và đáng sống quá anh nhỉ!
Du cũng khen :
- Em đàn rất hay. Chính tiếng đàn của em đã là nguồn hứng khởi cho anh khi hát. Nếu không có em, anh không hát được như thế đâu.
Nhạn cười, khẻ bảo:
- Ngày mai chắc cả thành phố Ðànẳng này sẽ xôn xao vì có một ca sĩ nổi danh đã dấu tài mình. Sao anh học toán mà lại có nhiều tài về văn chương thế?
Du giải thích :
- Anh được sinh ra ở thôn quê. Ðược nhìn ngắm những cảnh này nhiều lần nên mới thấm thía được cái hài hòa tuyệt diệu ấy. Nhưng điều tuyệt diệu nhất là hôm nay anh được ngắm trở lại cảnh xưa mà lại có em bên cạnh. Âm dương hòa hợp là một điều thi vị nhất ở thế gian.
Nhạn không đáp lại mà dõi mắt nhìn để ghi lại hết những vẻ đẹp thần bí mà chưa bao giờ nàng được sống qua. Một lúc sau Nhạn bảo:
- Anh hát tặng cho riêng em một bảng đi để em ghi nhớ mãi những kỷ niệm tuyệt diệu này.
Du cười bảo :
- Ðược, anh sẽ hát cho em nghe bài "biển tình" để thưởng công cho em đã cho anh một đêm vui nhớ đời.
Nhạn mỉm cười, nhìn sâu vào mắt Du, thì thầm:
- Anh hát cho em nghe đi. Em thấy tim mình tràn đầy hạnh phúc.
Du hát: "Nằm nghe sóng biển từng lớp xa. Từng dòng ngân hà chạy lướt qua. Biển xanh, cát trắng như tình anh với em... Trăng treo trên cao. Trăng sáng trên đầu núi. Mây xanh xanh lơ, mình nắm tay mộng mơ. Ðến đây với anh, mình lánh xa thế nhân. Lánh xa ưu phiền của thế nhân trần gian..."
Yên lặng một lúc lâu thì Du thấy Nhạn đã ngủ vùi, đầu ngã vào vai chàng. Chàng ngồi yên để cho Nhạn không bị đánh thức và ngủ quên khi nào không hay.
Sáng hôm sau, Nhạn thức dậy thì thấy mình nằm trên sàn ximâng, chiếc áo veste của Du được phủ trên người. Nàng ngồi bật dậy soát xét lại trong người không thấy gì thay đổi thì mới yên tâm, nhưng đôi má cũng đỏ bừng vì thẹn. Nàng không ngờ ly rượu sâm banh tối qua đã giúp nàng bạo dạn đến thế! Nàng đưa mắt nhìn quanh thì thấy Du đang chạy bộ dọc theo bờ biển. Nàng nhìn ra khơi thì thấy mặt trời từ từ nhô khỏi mặt nước, chiếu những tia sáng êm dịu, ấm áp trên thân thể nàng. Nàng không ngờ cảnh bình minh trên biển lại huy hoàng đến thế! Khác hẳn vẻ bí ẩn, trầm tĩnh, mông lung, an bình trong đêm qua. Du quay lại thấy
Nhạn đã thức vội nói:
- Em đang chiêm ngưỡng cảnh huy hoàng của thiên nhiên buổi sáng đó phải không?
Nhạn không trả lời mà gật đầu đồng ý. Khi Du đến gần, Nhạn thấy ngượng, mặt đỏ bừng, không dám ngó thẳng vào chàng. Du trêu:
- Khi hôm em dạn lắm mà. Sao bây giờ cả thẹn thế! Em đừng lo. Ðêm qua em chưa làm điều gì thất thố cả. Em đã chiêm ngưỡng được hai vẻ đẹp khác nhau của thiên nhiên, như vậy là quá lợi rồi. Ðừng lo lắng mà mau già đó.
Nhạn trách:
- Tại sao khi hôm anh chìu em quá vậy? Bây giờ làm sao về nhà đây. Một học sinh nào thấy được anh và em nằm ở đây suốt đêm thì cả thành phố đều biết.
Du trấn an:
- Bây giờ còn sớm. Anh đưa em ra bến đò để qua sông về nhà. Anh sẽ đi bằng xe thì không ai biết đâu mà đồn bậy bạ.
Tuy họ đã cẩn thận, thế mà vài ngày sau cả thành phố đều biết Du và Nhạn đã ngủ qua đêm ngoài bãi biển. Cái thành phố nhỏ thật nhiều chuyện!
Chủ nhật sau đó, Du đang chấm bài thì người nữ sinh tuyệt sắc, hiền dịu mà Du đã yêu thầm nhưng không nói ra và theo đuổi, đến thăm. Nói chuyện một hồi, nàng đề nghị đi Nam Ô tắm biển. Du không ngờ nàng dạn dĩ đến thế! Không bỏ lỡ cơ hội, chàng đồng ý ngay. Nàng tự nhiên ngồi cùng vespa với Du. Bãi biển thật sạch vì quá xa thành phố và vắng người. Du kinh ngạc trước thân hình cân đối đầy thẩm mỹ của nàng trong bộ đồ tắm. Khi cả hai đắm mình trong nước, nàng ôm chầm lấy Du hôn. Du chỉ biết đáp lại sự nồng cháy của nàng bằng tất cả sự say sưa dồn nén bấy lâu. Chàng nói hổn hển qua hơi thở:
- Anh yêu em lắm.
Nàng gật đầu đáp:
- Em cũng yêu anh tha thiết. Tại sao yêu em mà anh không đeo đuổi em?
Du phân trần :
- Anh nhút nhát và vụng về nên không dám đeo đuổi em. Nếu tỏ tình mà em từ chối thì anh xấu hổ chết đi được. Suốt đời anh chưa bao giờ dám đeo đuổi ai. Không ngờ em biết được yếu điểm của anh mà đi bước trước. Nếu không thì anh chỉ biết âm thầm yêu em mà thôi.
Nàng giải thích :
- Anh có biết tại sao hôm nay em dạn dĩ như thế không? Ðó đâu có phải là bản tính của em. Nhưng nếu em không liều mạng thì chắc sẽ mất anh. Khi nghe anh bị chị Nhạn quyến rũ, em đâm hoảng. Bây giờ thì em yên tâm và sung sướng lắm.Chưa bao giờ em thấy mình được tràn đầy hạnh phúc như hôm nay. Anh là nguồn hạnh phúc nhất đời em.
Du mỉm cười bảo :
- Cô Nhạn không có ý quyến rũ anh đâu. Ðừng nghe lời đồn của người ta mà nghi oan cho cô ấy. Anh và cô Nhạn đi ngắm trăng hôm đó chỉ là một tình cờ do quá vui sau tiệc cưới mà thôi. Thực ra nếu đêm hôm đó mà cô ta cũng dạn dĩ như em hôm nay thì anh mất em rồi. Bây giờ thì em đừng lo lắng gì nữa. Anh sẽ yêu em mãi mãi.
Hai người tắm xong lại lên bãi cát đùa dỡn rồi lại xuống tắm tiếp cho đến chiều mới về.
Khi Nhạn hay tin, nàng cũng buồn lắm, nhưng không giận gì Du mà còn xin đổi giờ dạy để thường gặp Du hơn. Một hôm, Du đang dạy thì nghe lớp bên kia quá ồn. Chàng gõ cửa vào thì thấy Nhạn đang lúng túng trước đám học sinh quỉ quái. Thấy Du vào, chúng đứng dậy và yên lặng như tờ. Du nhỏ nhẹ khuyên vài câu. Học sinh thấm thía nên không còn chọc phá Nhạn nữa. Từ đó Nhạn mới thấy rõ cái bí quyết của Du đối với học sinh và tỏ lòng khâm phục.
Một buổi chiều trước lễ giáng sinh, Du đến thăm Nhạn để trọn lời hứa với nàng trong tiệc cưới. Du không ngờ nhà Nhạn giàu đến thế! Cha mẹ nàng sống tại Hộian. Nàng sống một mình trong một biệt thự rộng có vườn trồng đầy hoa cùng với một người vú. Nàng rạng rỡ niềm vui, tươi cười bảo:
- Em cũng tưởng anh suông miệng thì hứa rồi quên. Thực sự anh là người rất trọng chữ tín. Em vui lắm. Bây giờ anh uống gì em pha rồi chúng mình cùng đàn hát với nhau.
- Em cho anh một ly nước lạnh đi.
Nhạn ngạc nhiên bảo:
- Anh không uống trà, cà phê hay nước ngọt sao? Em làm cho anh một ly cam tươi nghe. Em không ngờ anh lại có một cuộc sống khắt kỷ thế! Thôi nghe lời em uống một ly cam tươi đi để thấm giọng mà hát.
Du đành phải gật đầu đồng ý để làm vui lòng Nhạn. Thấy Nhạn tỏ ra một người đàn bà đảm đang việc nhà, Du tiếc là mình đã gặp nàng quá trể.
Sau khi làm xong ly nước cam tươi. Nhan đề nghị:
- Bây giờ anh ngồi thưởng thức tiếng đàn của em nghe. Anh thích bản nào cho em biết?
- Anh thích tất cả những bản nhạc cổ điển Tây phương. Bài nào em thấy hay thì đánh cho anh nghe.
Nhạn đã mê hoặc Du vào trong thế giới âm thanh an bình, thanh thoát, tươi vui, ríu rít, hài hòa của thiên nhiên và chim chóc chung quanh. Mười ngón tay ngọc ngà của Nhạn thoăn thoát trên các phím đàn tạo ra những âm thanh huyền ảo. Nhạn đưa mắt nhìn Du tươi cười. Mái tóc thề đen mượt xỏa xuống đôi vai tròn nhỏ lắc lư theo chuyển động càng làm cho sắc đẹp của Nhạn linh động và huyền ảo hơn. Du đắm mình trong cơn mê mà thấy mình lạc vào Ðàonguyên. Nhạn vui mừng khi thấy đã cho Du hưởng trọn những ước mơ của chàng. Sau đó hai người cùng vui vẻ đàn và hát những bài họ thích như thiên thai, giọt mưa thu, áo lụa Hàđông, Que sera, sera v.v...
Du thích thú thấy chưa bao giờ Nhạn vui như hôm nay. Sau đó Nhạn đưa Du xem các ảnh của đại gia đình nàng. Nàng chỉ một thiếu nữ trong hình hỏi Du:
- Anh có biết cô này không?
Biết không thể dấu nàng, Du hôn lên tóc nàng và thú nhận:
- Nàng là người yêu hiện nay của anh. Rất tiếc chúng ta gặp nhau quá trể.
Nhạn cảm động chớp đôi mắt ướt và bảo:
- Chắc là ý trời. Khi nghe tin em và anh đi ngắm trăng ở biển Mỹkhê, nó đến khóc với em và thú nhận đã yêu anh từ lâu mà không dám bày tỏ. Nó bảo nếu không được anh yêu và lấy được anh nó sẽ buồn và chết khô héo. Em có bảo với nó là chúng mình chưa có gì với nhau và nó có toàn quyền quyết định về cuộc đời mai sau. Nó là con của chú em. Em thương nó nhiều nhất nên không muốn gây đau khổ cho nó. Không ngờ nó cũng được anh yêu thầm từ lâu và đạt được mục đích mau chóng. Nó vui mừng đến báo tin cho em hay. Em nghe mà buồn thúi ruột, nhưng phải tươi cười chia vui và khuyến khích nó. Chúng mình đã không có duyên nợ với nhau thì hãy xem nhau như bạn. Anh có chịu không?
Du không ngờ Nhạn can đảm và biết điều đến thế. Du bảo:
- Cám ơn em đã thông cảm cho anh. Tình yêu không thể ép buộc được. Ðược em coi là bạn là một vinh hạnh lớn của anh. Cầu trời cho em gặp được người yêu lý tưởng.
Người vú trở về đưa cho Nhạn một tờ giấy. Nàng đọc qua rồi tười cười bảo:
- Tối nay là đêm Giáng sinh. Em đã được phép của người yêu anh cho đi chơi với anh lần cuối. Anh có đồng ý không? Chúng ta sẽ ăn cơm tối với nhau và sau đó anh đưa em đi xem Giáng sinh. Ðêm nay tất cả mọi người đều ra đường nên tưng bừng lắm. Trời lại lạnh nên đi bộ ngắm mọi người vui đón Giáng sinh thật là tuyệt dịu. Anh có chiều ý em không? Ðây có thể là lần đi chơi cuối cùng của chúng ta.
Du chỉ biết gật đầu đồng ý để làm vui lòng Nhạn. Hai người đã hưởng được một đêm Giáng sinh tràn đầy an bình và hạnh phúc.
Hai tuần sau thì Nhạn nghỉ dạy. Du hỏi người yêu thì biết là Nhạn vào Sàigòn để đi tu. Du buồn và ân hận khi đã làm khổ một người đáng quí. Hai tháng sau, Du nhận được một gói bưu phẩm trong đó có một lọn tóc của Nhạn và một bức thư như sau:
Anh Du yêu quí
Xin anh cho em được gọi như thế lần cuối vì sau khi anh nhận được bức thư này thì em đã mang áo dòng trở thành nữ tu. Anh đừng ân hận là vì anh mà em phải đi tu. Tuy có một thời em đã yêu anh tha thiết, nhưng khi biết được anh đã yêu người khác vì em không được may mắn, em đã cầu nguyện nhiều để Chúa ban cho em sức mạnh lướt qua sự khổ lụy của tình yêu trai gái. Cuối cùng Chúa đã nhận lời và ban cho em một nguồn vui to lớn là tìm về nguồn cội của tình yêu, đem hết khả năng giáo dục những thế hệ trẻ, làm việc tông đồ và từ thiện. Em đã tìm thấy tình yêu đích thực và nguồn hạnh phúc an bình to lớn mà chưa bao giờ được nếm qua. Em xin gởi anh lọn tóc mà trong đêm chúng mình sánh vai nhau đi trên bãi biển Mỹkhê thì chúng đã bay theo gió chạm vào mặt anh. Ðó cũng là lọn tóc mà anh đã hôn lên khi anh cho em biết là anh đã có người yêu. Em ước mong khi nhìn được lọn tóc này, anh sẽ cầu nguyện nhiều cho em được luôn sống thánh thiện, được nhiều ơn lành Chúa ban, được hoàn thành mỹ mãn các công việc thường ngày.
Em sẽ cầu nguyện nhiều cho anh được hạnh phúc bên tình yêu với người em họ và có đủ sức khỏe hoàn thành nhiệm vụ giáo dục các thế hệ trẻ.
Người bạn gái nhỏ của anh
Bạch Nhạn
Du xúc động khôn cùng, nhưng mừng thầm Nhạn đã tìm được chân lý sâu thẳm của cuộc đời là quên mình vì hạnh phúc của tha nhân. Rồi thời gian và những ngày tháng hạnh phúc bên người yêu giúp cho Du quên đi những kỷ niệm thắm thiết với Nhạn. Một năm sau thì Du đành phải đau khổ chấp nhận định mệnh khắt khe mà Chúa đã an bày cho chàng khi tận mắt thấy người yêu hấp hối sau một tai nạn lưu thông. Nàng đã chết trên tay Du mà trên môi nở nụ cười mãn nguyện.
Quá đau khổ với cái chết của người yêu, Du rời Ðànẳng vào Sàigòn tìm cách du học. Sau khi về nước Du được gọi vào quân đội để chống lại sự xâm lăng của Bắc quân cộng sản. Chàng đã được tham dự nhiều trận đánh trên khắp bốn vùng chiến thuật. Sau đó vì nhu cầu công vụ, chàng được đổi về dạy tại trường Võ Bị Ðàlạt để đào tạo những sĩ quan có trình độ văn hóa, kỹ thuật và quân sự cao cho quốc gia.
Niên khóa hoàn tất thì Du cũng được biệt phái về Trung tâm Quốc gia Kỹ thuật Phú Thọ. Du từ giả Mère Agnès thì được nàng tâm sự:
- Em không ngờ anh thu hút đám nữ sinh một cách tài tình thế. Hình như khi anh cầm cục phấn đứng gần bảng đen thì cái uy của anh mới lộ rõ ràng. Chưa có giáo sư nào hoàn tất chương trình toán lý hóa lớp 12 trước cuối niên học hai tháng. Khi về Sàigòn chắc thế nào cũng có những con chim xanh nhỏ và mơ mộng của em viết thư cho anh. Xin anh đừng trả lời chúng. Em không muốn chúng dẫm vào con đường của em khi xưa.
Du rời Ðàlạt với nỗi vui thấy Nhạn can đảm và sáng suốt tìm được chân lý cuộc đời. Chàng cũng nhận được một số thư của các con chim xanh vô tư, mơ mộng và theo lời Nhạn, chàng không trả lời. Nhiều khi gặp những khó khăn trong cuộc đời chàng cũng muốn trở về Ðàlạt thăm "tổ chim xanh", gặp lại Mère Agnès, chiêm ngưỡng nụ cười thần tiên và đôi mắt thông minh, dịu hiền của Mẹ sau cặp kính cận để được thêm can đảm đi trọn quãng đường trần đắng cay mà chàng không sao dứt ra được. Ðôi khi Du cũng có ý muốn rủ Nhạn cởi áo dòng để nối lại mối duyên xưa. Nhưng nghĩ kỹ lại, Du thấy mình tầm thường và ích kỷ nên không dám làm.
Những mối tình dang dỡ có lẽ sẽ cho Du nhiều hương vị hơn là cuộc sống lứa đôi. Ðiều quan trọng là Du không thể cám dổ một người đã biết hy sinh thân mình cho tha nhân. Du nhớ lại hai câu thơ của Hồ Dzếnh mà thấm thía:
Ðời chỉ đẹp khi tình còn dang dở
Ðời hết vui khi đã vẹn câu thề.