PDA

View Full Version : Thảo Luận : Việc học hành của con


gaucon
08-03-2006, 05:30 PM
Bạn là bậc cha mẹ hay bạn là con trong 1 gia đình Việt Nam...

Bạn nghĩ thế nào về vấn đề cha mẹ tạo áp lực và đặt kỳ vọng cao vào việc học tập, chọn môn, chọn ngành nghề cho con trong tương lai ?

>> Là cha mẹ, tại sao bạn đặt kỳ vọng vào con mình ?
>> Bạn đã (hay sẽ) thực hiện những gì cho việc học tập của con mình ?
>> Bạn đã (hay sẽ) làm gì nếu con bạn không đáp ứng được điều bạn mong muốn ?

>> Là con, bạn cảm thấy ra sao trước áp lực của cha mẹ về vấn đề học hành và chọn nghề nghiệp cho tương lai ?


-- Xin mời tất cả cùng thảo luận, chia sẻ ý kiến, kinh nghiệm của mình trong ôn hòa và thiện ý -- :bouquet:

KaaBOOM
08-03-2006, 10:30 PM
Cám ơn GẤU đã đem vấn đề nầy cho mọi người ở đây bàn thảo góp ý .

Quí vị có câu trả lời cho Gấu trong dề tài Việc học hành của Con chưa vậy ? Nếu chưa sẵn sàng, KB mời các bạn đọc thêm bài nầy để chúng ta có thêm cơ hội bàn thảo nhá ?

Tuổi Trưởng thành


Chuyện con cái có khi cũng nhức... đầu:
Tại sao con cái đến tuổi trưởng thành thường tỏ ra "đầu bò đầu bướu" dưới mắt cha mẹ?


Cali Today News - Hầu như không có gia đình nào, dù ở Pháp, Mỹ hay Việt Nam, lại thoát khỏi cảnh "chiến tranh bom đạn", có khi diễn ra hàng ngày, giữa cha mẹ và con cái đã đến tuổi trưởng thành.

Cho dù đề tài có là quần áo đứa con mặc, thực phẩm nó ăn, cái màu của bức tường của phòng của nó, cho đến bạn bè con cái, giờ giấc đi chơi, thậm chí giờ giấc đi ngủ cũng thế, đều có thể là... đề tài chiến tranh!

Có nhiều khi bạn trẻ muốn... nổi khùng và tự hỏi: "Sao hồi xưa lúc mình còn bé không có chuyện "chiến tranh" gì hết với ổng bả mà bây giờ sao mà đủ thứ chuyện hết vậy?" Theo tiến sĩ Jennifer Shroff Pendhey bạn trẻ không nhận ra điều này: 'Khi còn bé, cha mẹ quyết định tất cả, từ bát cereal ăn sáng tới cái áo nào mặc ngủ buổi tối, chuyện này rất tốt vì trẻ con thì cần được bảo vệ và giúp đỡ. Coi như chúng chưa đủ "chín" để quyết định một mình. Nhưng khi lớn lên, cái bản diện (your own identity) cũng thành hình, mà cái này thì hoàn toàn khác với bản diện của cha mẹ. Vì thế chuyện đương nhiên là người vị thành niên bắt đầu có ý kiến riêng, tư tưởng riêng và cái nhìn về cuộc đời có khi khác luôn cha mẹ. Tiến trình này chuẩn bị cho các "teenagers" bước vào giai đoạn người lớn."

Theo bà Pebdhey, cha mẹ chưa kịp có thì giờ "điều chỉnh' với hiện tượng này. Họ không quen và chưa quen với bản sắc mới của con cái. Họ chỉ xem bạn là "cục cưng bé tí" cần được bảo vệ, cần được ra lệnh và không thèm để ý tới phản ứng của "cục cưng" (they didn't mind).

Chính cái giai đoạn phải điều chỉnh này (adjustment) là giai đoạn nảy sinh chiến tranh. Khi bạn muốn đổi màu giấy bao tường, "ông via bà via" sẽ không hiểu tại sao cái loại giấy tốt và đẹp như thế này lại cần phải thay. Hồi xưa đi học về là chạy theo trái banh, bây giờ xin phép đi mua sắm chút ít với bạn bè là "ổng bả nhăn mặt nhíu mày". Bạn "sùng cơ" lên vì cho là ổng bả không chịu tôn trọng mình, không tạo cho mình khoảng không gian cần thiết và cha mẹ thì "nổi quạu" vì không còn... kiểm soát được tình hình Iraq như xưa!

Các loại tình cảm như thế xung đột nhau là gây tổn thương trong tất cả mọi người. Đó là chưa kể các đề tài to lớn quan trọng hơn sẽ còn gây ra xung đột lớn lao tới mức nào, như loại bạn mà bạn thích mà cha mẹ lại "chẳng thể nào ưa nổi", hay thái độ về dục tính và chuyện bạn đi khiêu vũ sẽ làm cha mẹ hết sức lo lắng. Theo bà Pendhey thì dù bạn bao nhiêu tuổi, bậc sinh thành luôn luôn xem bạn là... baby cần phải bảo vệ.

Trong nhiều gia đình, tình hình sẽ dễ thở hơn rất nhiều khi cha mẹ bắt đầu chấp nhận là con cái lớn rồi phải có chút quyền riêng tư và nhất là bản sắc của con cái có thể khác với bản sắc của họ. Có khi phải mất vài năm cả hai phía mới có thể tự điều chỉnh để thích nghi với cái mới mẻ này. Bạn nên tăng cường thêm mối liên lạc với cha mẹ trong thời gian này.

Có nhiều bạn trẻ thấy chuyện này quá khó, nhưng các chuyên gia tâm lý nói chính khi làm ngược lại với đa số bạn trẻ, bạn mới thấy "tác dụng ngược" xảy ra là cha mẹ sẽ sinh lòng...kính trọng con cái hơn một chút nếu họ thấy con cái giờ đây có thể bày tỏ tư tưởng như một người lớn!

Khi nói chuyện ôn tồn (chứ không phải là cãi lộn ôm xồm) với cha mẹ, bạn trẻ mới thấy có khi mình đạt tới các thỏa hiệp (compromises) khiến cả hai bên đều hài lòng. Thí dụ như bạn muốn đi chơi với bạn, nhưng cha mẹ lại muốn bạn dọn dẹp lại phòng ngủ của bạn. Thỏa hiệp đạt tới là sau khi đi chơi về, bạn phải dọn dẹp phòng ngay lập tức. Như thế cả cha mẹ và bạn đều thỏa mãn!

Cuối cùng, các chuyên viên khuyên bạn trẻ là đừng quên ngày xưa cha mẹ của bạn cũng đã từng là dân "teens" như bạn hiện nay, họ rất thông cảm và hiểu biết chuyện gì đã và đang diễn ra cho bạn, nên bạn phải biết nếu cha mẹ đôi lúc có tỏ ra hơi khó khăn, chẳng qua là tại họ... yêu bạn quá mà thôi!

Hồng Quang theo TeensHealth

ViVan
08-04-2006, 06:19 AM
Ngày xưa tui bị ba mẹ kiểm soát quá chặt chẽ cho nên tui mới được như ngày nay. Bây giờ đến lượt tui phải kiểm soát con cái của tui lại vì 2 lý do:
1) Thỏa mãn ý nguyện được kiểm soát người khác
2) Muốn con tui cũng nên người như tui

gaucon
08-04-2006, 01:02 PM
Ngày xưa tui bị ba mẹ kiểm soát quá chặt chẽ cho nên tui mới được như ngày nay. Bây giờ đến lượt tui phải kiểm soát con cái của tui lại vì 2 lý do:
1) Thỏa mãn ý nguyện được kiểm soát người khác
....
trời :attention:
bà trả thù "dân tộc" thì có :D

nói chớ "kiểm soát quá chặt chẽ" là theo định nghĩa của mỗi người, bà kiểm soát chặt chẽ kiểu nào kể ra tui rút kinh nghiệm chút coi, chớ tui thấy bà cô tui kiểm soát con bả tui ớn quá, con nít gì có 6-7 tuổi là bả lên chương trình ngoài giờ học còn mướn thầy về dạy piano, rồi còn đi học swim, xong rồi đi học múa ba lê, con nít mà quay nó vòng vòng tui thấy tội con nhỏ quá, busy còn hơn người lớn :cigar:

đó là chưa kể cứ mỗi bữa cơm, bả nhồi vô não con nhỏ 2 chữ "bác sĩ ", làm như sau này nó không đạt bác sĩ chắc bả từ nó quá, tội nghiệp con nhỏ chẳng hiểu bác sĩ là cái gì nữa :cigar: