Trung Quốc
06-07-2002, 05:14 PM
Hồi 17 Nhà Sư Trí Thanh Là Ai ?
Trí Thanh nhìn ra bốn mặt toan do cửa trước viện Bồ Ðề chạy ra.
Kiều Phong nghĩ bụng: "Nếu y ra ngả đó tất là bị bắt". Nghĩ tới đó, bỗng cảm thấy một luồng gió thổi đến sau lưng thì biết ngay có người sắp nhảy vào chỗ mình núp. Ông bèn giơ tay trái ra nắm lấy huyệt mạch môn tay trái địch nhân, rồi vận nội lực vào bàn tay khiến người đó toàn thân tê nhức không nhúc nhích được nữa.
Kiều Phong bắt được địch nhân rồi chú ý nhìn xem là ai. Ðèn lửa trong chùa chỉ sáng lờ mờ nhưng nhãn quang Kiều Phong rất lanh lợi, vừa nhìn đã biết ngay là Trí Thanh. Ông thoáng rùng mình một cái nhưng rồi hiểu ngay, lẩm bẩm: "Phải rồi. Y cũng như mình, định chạy vào sau lưng pho tượng này ẩn núp, bất ngờ lại trúng vào chỗ mình. ý chừng y thấy pho tượng Bồ Ðề này lớn hơn cả. Nhưng y đã định chạy ra cửa trước sao lại chuồn vào đây? à phải rồi! Y giả bộ như vậy để đánh lạc hướng năm nhà sư ngã lăn dưới kia, để những người đến sau hỏi tất những vị này bảo là y chạy ra cửa trước, nhưng kỳ thực y chuồn vào cửa sau lần đến đây. Tên này thực cũng đa mưu."
Kiều Phong nghĩ bụng như vậy, tuy vẫn giữ chặt Trí Thanh, ghé miệng vào tai y khẽ nói:
-Mi mà la lên là ta đánh cho một chưởng chết liền, mi có hiểu không?
Trí Thanh không nói nên lời và chỉ sẽ gật đầu. Ngoài cửa lớn đã có bảy tám nhà sư đến tiến vào. Trong bọn này ba vị cầm đèn đuốc, đại điện sáng rực cả lên. Quần tăng thấy năm nhà sư nằm lăn dưới đất, đều sửng sốt. Một vị la lên:
-Tên ác độc Kiều Phong lại hạ độc thủ.
Người thì hỏi:
-Trời ơi! Trí Quang, Trí Uyên sư huynh đấy ư?
Vị khác nói:
-Ôi thôi, ai để tấm gương đồng ra đây? Kiều Phong lấy mất kinh sách viện Bồ Ðề rồi. Phải mau mau bẩm bạch phương trượng.
Kiều Phong nghe các nhà sư nghị luận không khỏi bật cười, bao nhiêu tội họ đều đổ lên đầu mình hết. Chỉ trong khoảnh khắc, quần tăng đến tụ họp mỗi lúc một đông.
Kiều Phong thấy Trí Thanh cố sức cựa quậy để thoát thân. Ông hiểu ngay,giữa lúc này quần tăng đang nhốn nháo mà bọn Trí Quang, Trí Uyên chưa hồi tỉnh,nếu Trí Thanh không bị mình giữ tất y trốn thoát một cách rất dễ dàng, cứ việc
đường hoàng đi ra vì có ai ngờ gì đến y đâu, họ đều cho mình là hung thủ.
Rồi Kiều Phong lại nghĩ thầm: "Xét cho cùng thì Trí Thanh vẫn chưa giỏi sao mà còn núp vào đây làm chi? Cứ ngang nhiên do cửa giữa mà ra cũng chẳng ai hỏi đến y". Ðột nhiên trong đại điện im bặt, không ai nói câu gì nữa, thì ra phương trượng Huyền Từ cùng những vị thủ lĩnh các viện đã đến. Thủ lĩnh viện Long Thụ là Huyền Tịch đưa tay ra vỗ bọn Trí Quang, Trí Uyên cho tỉnh dậy rồi hỏi:
-Ðây cũng là thủ đoạn của Kiều Phong phải không? Sao hắn lại biết những bí mật trong tấm gương đồng?
Trí Quang đáp:
-Không phải Kiều Phong, chính là...
Nhà sư toan nói "chính là Trí Thanh", bỗng đột nhiên gã nhảy xổ đến bên một nhà sư đứng cạnh Huyền Từ phương trượng, nắm áo mắng luôn:
-Giỏi thiệt! Sao ngươi dám hạ độc thủ?
Kiều Phong muốn nhìn trộm nhà sư kia mắng ai nhưng không có cách nào nhìn rõ được, lại không dám ló đầu ra ngoài, trong đại điện đông như vậy, chỉ cần vô ý một chút là bị phát giác. Bỗng thấy một người kêu lên:
-Trí Quang sư huynh! Sao lại lôi kéo tôi làm gì?
Trí Quang đáp:
-Ngươi đá ngã năm người bọn ta và lấy cắp kinh sách, thế này thì gớm thật!
Bẩm phương trượng, tên phản tặc Trí Thanh này mở trộm tấm gương đồng trong viện Bồ Ðề để lấy cắp kinh sách.
Người kia kêu lên:
-Sao, sao? Tôi luôn luôn bên cạnh phương trượng, biết đâu mà lấy trộm kinh sách?
Huyền Tịch đại sư nghiêm nét mặt, nói:
-Trước hết hãy đặt tấm gương đồng lại rôi nói hết đầu đuôi cho chúng ta nghe.
Trí Uyên chạy lại đặt tấm gương đồng vào chỗ cũ. Lúc này Kiều Phong trông qua tấm gương đồng đã rõ, ông thấy một nhà sư trỏ tay, khoa chân ra chiều tức tối.
Kiều Phong vừa ngó thấy mặt người đó, bất giác cả kinh vì y chính là Trí Thanh.
Ông thất kinh nhìn lại nhà sư bị ông bắt, thì thấy tướng mạo y giống hệt nhà sư Trí Thanh ngoài đại điện, nhìn kỹ mới thấy hơi khác chút đỉnh, trông qua thì không ai phân biệt được.
Kiều Phong lẩm bẩm: "Trên đời này sao lại có người giống nhau đến thế? Chắc hai người này là anh em sinh đôi, một người vào chùa Thiếu Lâm xuất gia đầu phật, còn một người vẫn ở ngoài trần tục, như vậy cũng hay. Y chờ cơ hội thuận tiện, giả trang làm hoà thượng để vào chùa trộm kinh. Nhà sư Trí Thanh đã không rời phương trượng nửa bước thì còn ai nghi ngờ cho y nữa."
Bỗng nghe Trí Quang thuật lại chuyện Trí Thanh thăm hỏi những bí mật về tấm gương đồng ra sao, cùng mình lỡ lời nói ra bốn chữ thế nào, rồi Trí Thanh giả vờ ra ngoài đi tiểu ngầm đá ngã bốn nhà sư và cùng mình động thủ thế nào, nhất nhất thuật lại, lúc Trí Quang thuật chuyện, Trí Uyên cùng ba nhà sư kia luôn luôn phụ hoạ vào để chứng thực là lời Trí Quang nói đúng. Từ nãy đến giờ, Huyền Từ phương trượng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nghe Trí Quang kể xong, điềm đạm hỏi:
-Ngươi trông rõ là Trí Thanh chứ?
Trí Quang cùng Trí Uyên đồng thanh đáp:
-Bẩm bạch phương trượng, chúng tôi cùng Trí Thanh không thù không oán, vu hãm cho y làm gì?
Huyền Từ thở dài, nói:
-Việc này bên trong còn có nhiều uẩn khúc, trong hai giờ này Trí Thanh ở luôn bên mình ta, không rời nửa bước.
Nghe phương trượng nói vậy, năm nhà sư kia không ai dám lên tiếng nữa.
Huyền Nạn xác nhận:
-Chúng tôi cũng trông thấy Trí Thanh sư đệ luôn luôn kề cận phương trượng sư huynh. Có lý đâu còn đến viện Bồ Ðề lấy trộm kinh được.
Huyền Tịch hỏi:
-Trí Quang! Khi ngươi cùng Trí Thanh động thủ, quyền cước y có chiêu thức nào khác lạ không?
Trí Quang la lên:
-À quên, giờ tôi mới nhớ ra, lúc Trí thanh cùng tôi động thủ, y không sử những chiêu thức võ công bản phái.
Huyền Tịch hỏi:
-Y sử chiêu thức môn phái nào, ngươi có nhận ra không?
Trí Quang lộ vẻ bâng khuâng không trả lời được. Huyền Tịch lại hỏi:
-Y sử trường quyền hay đoản đả? Y dùng thủ pháp cầm nã về môn "địa trường" hay "thông tế"?
Trí Quang đáp:
-Y... y dùng võ công âm hiểu lạ thường. Ðệ tử mấy lần để ý mà không hiểu là y theo đường lối nào.
Huyền Tịch, Huyền Nạn cùng mấy vị lão tăng vào bậc tiền bối đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn phương trượng, tỏ ra đã cảm thấy hôm nay gặp phải một tay đối thủ bản lĩnh tuyệt luân, thủ đoạn huyền ảo, khiến bọn mình không ai hiểu được.
Bây giờ chỉ có cách là một mặt mở cuộc điều tra, một mặt trấn định những người tòng sự ai thấy điều kỳ dị cũng đừng hoang mang. Không thế thì trong chùa sẽ rối loạn, nhốn nháo, e rằng những tai hoạ khó lòng thu xếp cho yên được. Huyền Từ hai tay chắp để trước ngực, nói:
-Kinh sách cất ở viện Bồ Ðề là Phật Pháp của vị cao tăng tiền bối bản tự soạn ra để cứu dân độ thế. Nếu đệ tử nhà Phật lấy được để nghiên cứu tụng niệm thì còn khá, giả tỷ lọt vào tay trần tục, họ không biết tôn trọng thì thật là tội lớn. Các vị sư đệ, sư điệt hãy về phòng riêng yên nghỉ, ai nấy chăm lo công việc phận sự mình.
Quần tăng nghe lời phương trượng dặn bảo đều giải tán đâu vào đấy, chỉ có bọn Trí Quang, Trí Uyên vẫn nhìn Trí Thanh bằng con mắt hằn học.
Huyền Tịch trợn mắt nhìn họ, bọn Trí Quang cả sợ không dám nói gì nữa, cùng Trí thanh ra đi.
Quần tăng lui ra rồi, trong đại điện chỉ còn Huyền Từ, Huyền Nạn, Huyền Tịch, ba nhà sư ngồi xuống bồ đoàn trước tượng phật. Huyền Từ đột nhiên cất tiếng hô:
-A di đà phật. Tạ tội, tạ tội!
Câu hô vừa dứt, ba nhà sư đứng phắt dậy, chuyển mình nhảy rất lẹ đến phía sau tượng phật, đồng thời phóng chưởng ra đánh vào Kiều Phong. Kiều Phong không ngờ ba nhà sư phát giác ra tông tích của mình, lại không ngờ mấy vị lão tăng tuổi bảy tám mươi, vừa hô vừa đánh ra chưởng mau lẹ và ghê gớm đến thế.
Chỉ trong chớp mắt, ông thấy hơi thở khó khăn, trước ngực như bị đè nén. Ba vị cao tăng chùa Thiếu Lâm liên hiệp công kích thực là khủng khiếp. Trong lúc hoang mang, ông cảm thấy cả trên dưới và bốn bề đều bị chưởng lực ba vị cao tăng phong toả. Ðể chống lại sức mạnh, nếu mình không dùng sức mạnh phản kích thì chính mình tất thương.
Không đủ thì giờ suy tính, ông đánh ra phía trước một chưởng. Chưởng lực hai bên va chạm nhau, tượng phật đổ lỏng chỏng. Kiều Phong không dám chần chờ,thuận tay nhắc Trí Thanh lên, tung mình nhảy ra phía trước, bỗng thấy sau lưng có luồng chưởng phong ghê gớm đánh tới, tựa hồ có người phóng "Kim cương chưởng", một môn tuyệt kỹ của phái Thiếu Lâm.
Chưởng này mà đánh trúng thì đến ngũ tạng trong người cũng phải tan nát. Kiều Phong vẫn không muốn phản kích bằng chưởng lực, ông thò tay ra chụp lấy tấm gương đồng dùng làm lá chắn để che sau lưng. Bỗng nghe đánh "choảng" một
tiếng. Huyền Nạn phóng "Kim cương chưởng" đánh trúng vào tấm gương mà tay phải Kiều Phong cũng tê buốt.
Ông mượn đà chưởng phong của Huyền Nạn nhảy ra xa hơn một trượng, bỗng nghe thấy sau lưng có tiếng người đang hít chân khí một cách khác thường. Ông là người kiến thức cao siêu lại dồi dào kinh nghiệm giang hồ, vừa nghe tiếng thở hít lạ, đã biết ngay là có một vị cao tăng Thiếu Lâm sử chiêu "Phách không thần quyền".
Ðối với loại võ công này tuy chưa đáng sợ, song ông không thể đem nội lực ra chống đỡ được, dùng tấm gương đồng để che mặt sau, vận nội lực ra cánh tay phải.
Giữa lúc đó ông thấy đối phương dùng quyền đánh vèo lại, phương vị chiêu này cũng khác lạ. Kiều Phong ngạc nhiên, nhưng rồi hiểu ngay lập tức là thần quyền vị lão tăng này không phải nhắm đánh mình mà nhắm đánh vào sau lưng Trí Thanh.
Kiều Phong cùng Trí Thanh vốn không quen biết nên bản tính ông không muốn cứu y. Song ông xách y trên tay, tự nhiên ông phải chiếu cố đến y. Tấm gương đồng đã che được cho Trí Thanh thì một tiếng "choảng" vang lên do tấm gương đồng phát ra to như tiếng lệnh vỡ vì tấm gương này đã bị lão tăng dùng "Không quyền" đánh bể rồi. Kiều Phong xoay tấm gương đó che đỡ rồi xách Trí Thanh nhảy lên nóc nhà.
Ông cảm thấy người Trí Thanh rất nhẹ, đối với tấm thân to lớn vạm vỡ chẳng xứng chút nào. Trong lòng còn đang ngờ vực thì tiếng lệnh nổ vang lên làm cho ông không đứng vững được nữa, đầu gối nhũn ra ngã khuỵu xuống. Từ khi Kiều
Phong bôn tẩu giang hồ, ông chưa từng gặp tay đối thủ nào lợi hại đến thế, nên không khỏi giật mình. Ông chuyển thân một cái, đứng phắt dậy, khi đó lại hiên ngang không để ý đến khi đó mình đang bị cường địch bao vây. Huyền Từ lại hỏi:
-A di đà phật! Tội lỗi! Tội lỗi! Kiều thí chủ đã đến chùa Thiếu Lâm giết người,lại còn phá tượng phật, vậy mời thí chủ nếm một chưởng này.
Huyền Từ không chờ Kiều Phong trả lời, đưa hai chưởng ra quyện thành vòng tròn, từ từ chụp xuống Kiều Phong. Chưởng lực chưa xáp tới, Kiều Phong đã cảm thấy hơi thở nặng nề. Chỉ trong chớp mắt, chưởng lực Huyền Từ như làn sóng thuỷ triều đổ xuống. Kiều Phong vứt bỏ tấm gương đã vỡ, tay phải ra chiêu "Khán long hữu hối" trong "Hàng Long Thập bát chưởng".
Hai luồng chưởng lực gặp nhau bật lên tiếng vang nho nhỏ. Vậy mà uy lực rất mạnh, khiến cho Huyền Từ và Kiều Phong đều bị lùi lại ba bước. Kiều Phong lúc này đã cảm thấy đuối sức, buông Trí Thanh xuống, nhưng nhờ nội lực thâm hậu chỉ vận chân khí lên là lập tức tinh thần lại phấn chấn. Ông không chờ Huyền Từ phóng đến chưởng thứ hai, đã la lên:
-Xin cáo từ!
Rồi xách Trí Thanh băng mình nhảy lên nóc nhà đi tuốt, tai còn vẳng nghe thấy hai nhà sư Huyền Nạn, Huyền Tịch thốt ra những tiếng kinh dị. Ðón chưởng Huyền Từ phương trượng vừa phóng là "Nhất phách lưỡng tán". Nhà sư phải tụ hợp hết sức bình sinh để đánh ra chưởng này, đánh vào đá cũng vỡ nát, mà đánh vào người thì hồn bay phách tán, vì thế mà mệnh danh "lưỡng tán".
Chưởng pháp này chỉ đánh ra một chiêu mà sức mạnh rùng rợn. Ðối phương dù công lực thâm hậu đến đâu cũng không thể chịu đựng được đến chưởng thứ hai, chỉ một đòn cũng đủ chết mất mạng rồi. Người phát chưởng lực non nghiêng biển này phải có nội lực ghê gớm mới thay đổi chiêu thức được.
Ðối phương nếu không có nội lực phi thường cũng không tài nào chống đỡ nổi.
Thế mà Kiều Phong gặp chiêu "Nhất phách lưỡng tán" chẳng những không chết mà chỉ trong chớp mắt đã phục hồi nguyên lực, xách người nhảy lên nóc nhà chạy trốn, trách nào Huyền Nạn, Huyền Tịch chẳng thốt nên những tiếng kinh dị.
Huyền Nạn than rằng:
-Võ công gã này quyết không kém gì bọn ta, thật là một mối lo không nhỏ cho các phái võ trên chốn giang hồ.
Huyền Tịch nói:
-Ta phải sớm tìm cách nào trừ khử gã đi để tránh một mối lo vô cùng trọng đại.
Huyền Nạn gật đầu, Huyền Từ phương trượng ngó theo nẻo đường Kiều Phong chạy trốn, mắt nhà sư già đăm đắm nhìn ra phương trời. Lúc Kiều Phong chạy trốn còn quay đầu lại nhìn ba nhà sư, bỗng thấy tấm gương đồng bị nhà sư đánh vỡ thành mười mấy mảnh tung toé trên mặt đất, những mảnh này còn phản chiếu hình bóng ông vào đó.
Kiều Phong lại rùng mình, ông không hiểu sao cứ mỗi lần trông thấy bóng mình lại băn khoăn trong dạ. Ông không sao tự giải đáp được tình trạng cổ quái này.
Nhưng hiện giờ ông phải gấp rút lo chạy cho xa chùa Thiếu Lâm nên đành bỏ hẳn việc nghi ngờ lảng vảng trong đầu óc để chạy cho nhanh, rồi ông cũng quên đi dần dần.
Kiều Phong đã thuộc hết đường ngang lối dọc trên núi Thiếu Thất, dù nhắm mắt ông cũng có thể nhớ được hết những khe ngách nhỏ hẹp vòng vèo trên sườn núi.
Ông chuồn ra phía sau núi rồi dò những nẻo đường chật hẹp, gai góc mà chạy.
Chạy được chừng mấy dặm, bên tai không còn nghe tiếng những nhà sư Thiếu Lâm đuổi theo nữa mới yên dạ. Ông buông Trí Thanh xuống đất, quát hỏi:
-Mi muốn chạy cho thoát thân, sao không chạy trước đi?
Dè đâu Trí Thanh chân vừa chấm đất, người đã nhủn ra rơi phệt xuống tựa như người chết.
Kiều Phong giật mình, để tay vào mũi y thấy hơi thở rất yếu ớt, như có như không. Ông lại sờ vào cổ tay cũng thấy mạch chạy trầm lạc trì trệ, dường như sắp tắt nghỉ đến nơi.
Kiều Phong nghĩ thầm: "Ta còn biết bao nhiêu nghi vấn cần phải hỏi gã, không để chết ngay được. Có lẽ gã lọt vào tay ta, sợ âm mưu bại lộ đã uống thuốc độc tự sát."
Ông đặt tay vào ngực gã nghe tim đập, bỗng giật nảy mình vì thấy ngực gã mềm mại tựa như ngực đàn bà.
Kiều Phong vội rút tay về, rất lấy làm kỳ, tự hỏi: "Hay gã là một cô gái cải trang?" Ông vội móc đá lửa trong mình, bật lên soi vào mặt nhà sư Trí Thanh, thì thấy hai bên má có những chấm xanh như râu mọc, cổ cũng có bướu, rõ ràng là một chàng trai.
Kiều Phong lại càng nghi ngờ, đưa hai tay lên sờ đầu nhẵn bóng không có chút gì giả mạo.
Kiều Phong là người hào sảng, khoái đạt, không câu nệ tiểu tiết như anh chàng thư sinh Ðoàn Dự.
Ông đưa tay vào lưng nhấc bổng Trí Thanh lên, quát hỏi:
-Mi là đàn ông hay đàn bà? Nếu như mi không nói thật, ta sẽ lột xiêm áo ra chiêm nghiệm.
Trí Thanh máy môi muốn nói gì nhưng không còn hơi sức thốt ra lời nào nữa. Rõ ràng là gã đã đến lúc hấp hối, mạng sống tựa ngàn cân treo sợi tóc.
Kiều Phong lẩm bẩm: "Bất luận gã là trai hay gái, là người ngay hay kẻ gian cũng không thể để gã chết ngay được". Ông đưa hai tay ra đập vào sau lưng gã rồi vận khí từ huyệt đan điền ra cánh tay, từ cánh tay xuống đến bàn tay rồi chuyển vào thân thể Trí Thanh.
Nguyên vừa rồi Kiều Phong cùng Huyền Từ phương trượng đối nhau một chưởng, chưởng lực "Nhất phách lưỡng tán" đâu phải tầm thường. Lúc đó tay trái Kiều Phong nắm giữ Trí Thanh để gã trúng chưởng lực đó, khiến gã bị thương, giờ
Kiều Phong đem chân khí mình chuyển vào nội thể gã để tạm thời duy trì tính mạng cho gã trong chốc lát rồi sẽ tìm thày thuốc giải cứu sau.
Không ngờ nội lực sung mãn của ông chính là phương thuốc rất hay để chữa trọng thương cho Trí Thanh. Trí Thanh được chân khí Kiều Phong cuồn cuộn truyền vào, khác nào đĩa đèn khô kiệt được rót dầu vào, mạch chạy dần dần mạnh lên và hơi thở cũng điều hoà trở lại.
Kiều Phong thấy Trí Thanh chưa đến nỗi chết ngay trong chốc lát đã hơi yên dạ.
Ông tính rằng: "Nơi đây chưa xa chùa Thiếu Lâm mấy, không thể đình lại lâu được". Ông liền hai tay bồng hẳn Trí Thanh lên, rảo bước chạy về nẻo Tây Bắc.
Ông lại cảm thấy thân thể Trí Thanh quá nhẹ nhàng, không hợp với tầm vóc to lớn,thì nghĩ bụng: "Ta lột xiêm áo gã thì không nên, nhưng trụt giày gã thì có gì là không tiện?" Nghĩ vậy, ông đưa tay ra trụt giày nhà sư.
Nhưng vừa cầm vào chân gã, thì thấy cứng ngắc như chân người chết rồi. Ông kéo mạnh một chút, một vật theo tay tuột ra: chính là một bàn chân giả bằng gỗ.
Lúc sờ vào chân Trí Thanh thì thấy nhỏ bé mềm mại, bất giác thốt lên một tiếng kinh dị, lẩm bẩm: "ủa! Quả gã là con gái!" Kiều Phong lại vận động khinh công,càng chạy lẹ.
Chạy được hồi lâu, ông độ chừng đã xa chùa Thiếu Lâm năm sáu mươi dặm.
Trời đã bình minh, phương đông hé sáng, Kiều Phong ôm Trí Thanh chạy đến đầu một khu rừng nhỏ thì gặp một khe suối nước trong xanh. Ông liền dừng bước,vốc nước suối lên rửa mặt Trí Thanh rồi lấy vạt áo cà sa lau cho sạch. Ðột nhiên mặt Trí Thanh lở ra từng mảng thịt rơi xuống, Kiều Phong giật nảy mình, tự hỏi:
"Tại sao da thịt y lại rữa nát thế này?"
Ông ngưng thần, nhìn kỹ vào mặt Trí Thanh thì sau lớp thịt nát lộ ra một làn da trắng như tuyết, trong như ngọc.
Trí Thanh bị Kiều Phong bồng lên, chạy rất mau giữa lúc hôn mê bất tỉnh, bây giờ nước lạnh đắp vào hồi tỉnh, giương mắt lên nhìn,thấy Kiều Phong thì gượng cười, khẽ nói:
-Kiều Phong Bang chúa!...
Nhưng gọi được một câu rồi sức yếu không nói thêm được nữa, lại nhắm mắt lại.
Kiều Phong nhìn mặt Trí Thanh thấy lỗ chỗ, nhiều chỗ gồ lên lõm xuống, trông không rõ tướng mạo. Ông liền dùng mảnh áo tăng bào xuống suối, lấy nước lau qua lau lại cho bao nhiêu phấn bột rơi hết đi, để lộ bộ mặt trái xoan của một cô thiếu nữ. Kiều Phong la lên một tiếng thất thanh:
-Trời ơi! Té ra là A Châu cô nương!
Nguyên người hoá trang làm Trí Thanh hoà thượng để trà trộn vào viện Bồ Ðề chùa Thiếu Lâm là một tên nữ tỳ Mộ Dung Phục, tên gọi A Châu. Nàng có thuật cải trang khéo léo, mau lẹ, trên đời không ai bì kịp. Nàng đệm gót bằng một bàn chân giả cho cao người lên, lấy bông đệm vào vai, vào bụng cho tầm vóc to lớn,dùng bột dùng phấn nhồi cho lớn mặt ra.
Nàng cải trang khéo đến nỗi các nhà sư Trí Quang, Trí Uyên luôn luôn bên cạnh Trí Thanh mà cũng không nhận ra được. Nàng đang lúc mê man, bên tai bỗng nghe thấy tiếng Kiều Phong gọi "A Châu cô nương" cũng muốn trả lời để giải thích vì sao mình trà trộn vào chùa Thiếu Lâm nhưng không còn chút hơi sức nào, đầu lưỡi cũng đờ ra không chịu tuân theo mệnh lệnh.
Nàng chỉ khẽ la lên một tiếng, nói không ra lời rồi lại ngất đi. Khi Kiều Phong còn ôm Trí Thanh mà chạy, trong lòng ông không biết bao nhiêu căm thù, cho y là người gian trá hiểm độc. Cả đến cái chết của song thân cùng sư phụ mình hẳn có liên quan đến y, nên ông không tiếc công phu khó nhọc cứu cho y sống để tra hỏi mọi việc.
Ông đã định sẵn trong bụng nếu Trí Thanh không chiêu xưng sẽ dùng cực hình thảm khốc để tra tấn, ngờ đâu lúc y lộ chân tướng lại là A Châu cô nương thành ra vỡ mộng.
Kiều Phong tuy có vài lần gặp A Châu, A Bích và đã cứu hai nàng thoát khỏi độc thủ bọn võ sỹ Tây Hạ, nhưng ông vẫn không biết A Châu thiện nghề hoá trang, A Bích thông thạo âm luật. Giả tỷ mà ông gặp Ðoàn Dự thì còn đoán được đôi phần.
Kiều Phong thấy A Châu lại ngất đi, vội truyền chân khí vào người nàng để chữa nội thương. Bây giờ ông đã thấy rõ không phải nàng trúng độc mà vì chưởng lực đánh bị thương. Ông trầm ngâm một hồi, lúc vỡ lẽ ra không khỏi ngấm ngầm hối hận: "Sở dĩ nàng trúng chưởng Huyền Từ phương trượng đến bị trọng thương là tại mình nắm giữ nàng trong tay. Giả tỷ mình dừng dính líu vào việc không đâu này, để nàng ra vào tự do thì nàng chạy thoát thân, quyết không đến nỗi gặp phải đại nạn."
Ông vẫn có lòng ngưỡng mộ Mộ Dung Phục, "vì thần phải nể cây đa" nên đối với gã thị tỳ của Mộ Dung ông cũng nhìn bằng con mắt đặc biệt. Kiều Phong nghĩ thầm: "A Châu đã bị trọng thương do mình mà ra thì không có lý nào bỏ nàng mà không chữa cho đành. Bây giờ phải đưa nàng đến một thị trấn mời danh y điều trị".
Nghĩ vậy, ông liền bảo:
-A Châu cô nương! Tôi bồng cô đi tìm một thị trấn để chữa thương cho cô, cô đừng trách tôi về tội mạo phạm.
Nói xong, ẵm nàng lên, bước mau đi về phía bắc. Chẳng mấy chốc trời đã sáng rõ, Kiều Phong lấy áo thầy chùa của A Châu che mặt nàng để người ngoài khỏi dị nghị là mình bồng thiếu nữ mà đi. Ði được hai mươi dặm thì đến một thị trấn đông đúc, người đi chợ sáng rất là tấp nập.
Kiều Phong hỏi thăm người đi đường biết trấn này tên gọi Hứa Gia Tập, một nơi tập họp các sản phẩm lân cận như lương thực, bông, gai, da trâu,... để rồi chia đi bán các ngả.
Ông tìm đến một khách sạn lớn, mướn hai gian phòng, đưa A Châu lên nghỉ.
Những người trong khách sạn thấy Kiều Phong cùng A Châu không ra vợ chồng cũng chẳng phải anh em, bộ tịch rất là khả nghi. Song nhác thấy Kiều Phong hiên ngang lẫm liệt nên không dám hỏi nhiều.
Kiều Phong không có tiền bạc chi hết,ông nhăn mày ra vẻ lo phiền... A Châu thều thào nói:
-Trong bọc tôi có xuyến vàng, kiềng vàng...
Kiều Phong nói:
-Thế thì hay lắm, cô nương lấy ra cho tôi đem đổi.
Nàng cất tay phải lên nhưng không đủ sức. Kiều Phong thấy việc cấp bách, liền thò tay vào trong bọc nàng lấy ra một đôi xuyến vàng và một chiếc kiềng vàng đánh rất đẹp.
Kiều Phong nghĩ thầm: "Cái kiềng này hoặc của cha mẹ, hoặc chú bác nàng cho làm đồ trang sức khi nàng lên mười tuổi, đem đổi đi mất thì đáng tiếc."
Nghĩ vậy, ông cầm cái kiềng đặt xuống dưới gối nàng rồi đem đôi xuyến đi đổi tiền được mười tám lạng rưỡi bạc, ông liền mời một vị y sinh đến coi thương thế cho nàng. Y sinh vừa xem mạch vừa lắc đầu lia lịa. Thầy nghĩ một lúc rồi không hốt thuốc, tiền xem mạch cũng không lấy, luôn miệng nói:
-Tôi không chữa được, thật là đáng tiếc.
Nói xong, ra cửa về thẳng. Nguyên thày lang chẩn mạch cho A Châu, thấy nhiều đường kinh mạch bị đứt, sắp chết đến nơi, thày lo ngồi chậm một chút có thể liên luỵ đến mình.
Kiều Phong cả kinh, lại đi mời thày khác. Thày này có hốt thuốc nhưng cũng bảo:
-Bệnh cô nương đây không còn thuốc nào chữa được. Thang thuốc này chẳng qua là để tỏ ra đã hết sức mà thôi.
Kiều Phong xem toa thuốc, thấy kê những vị tầm thường như cam thảo, bạc hà,cát cánh, bán hạ,... đến người bị cảm xoàng uống cũng chẳng ăn thua, nên không đi mua thuốc nữa mà lại vận chân khí, truyền nội lực vào người nàng. Trong
khoảnh khắc, sắc mặt A Châu đang lợt lạt đã trở lại hồng hào rồi nàng nói:
-Kiều Bang chúa! Rất cảm ơn Bang chúa đã cứu cho. Giả tỷ tôi bị bắt vào tay mấy ông trọc đầu không tài nào thoát chết.
Kiều Phong nghe giọng nàng đã có khí lực thì cả mừng, đáp:
-A Châu cô nương! Tôi rất áy náy về bệnh tình cô nương, không biết có khỏi được chăng?
A Châu nói:
-Bang chúa đừng kêu tôi bằng cô nương gì hết, cứ gọi thẳng ngay cái tên A Châu là đủ rồi. Bang chúa vào chùa Thiếu Lâm có chuyện chi?
Kiều Phong nói:
-Tôi cũng không còn là Bang chúa chi nữa, từ đây xin miễn xưng hô như vậy.
A Châu nói:
-Vậy tôi xin kêu bằng Kiều đại gia!
Kiều Phong lại hỏi:
-Cô vào chùa Thiếu Lâm làm gì? Hãy nói cho tôi nghe đã.
A Châu cười, đáp:
-Tôi nói ra xin Kiều đại gia đừng cười vì tội tôi đã phá quấy. Tôi nghe công tử nhà tôi đến chùa Thiếu Lâm, nên tôi đến đó tìm công tử để nói với chàng về việc Vương cô nương. Ngờ đâu đến nơi thì nhà sư hung dữ gác cổng bảo chùa Thiếu Lâm cấm ngặt không cho đàn bà con gái vào. Tôi tranh biện với y lại bị mắng nhiếc đuổi ra. Song tôi cố tìm cách để vào bằng được.
Kiều Phong tủm tỉm cười, nói:
-Cái kiềng của cô trên có chạm chữ "Con nhỏ mười tuổi này ngày càng nghịch ngợm" là của ai cho cô?
A Châu đáp:
-Của gia gia tôi đó.
Nói đến gia gia, nàng lộ vẻ buồn thiu, chắc là gia gia nàng đã quá cố nên Kiều Phong không đả động đến việc đó nữa, hỏi sang chuyện khác:
-Cô cải trang vào chùa Thiếu Lâm, bao nhiêu vị đại hoà thượng không biết cô là gái. Sau khi vào được rồi, cô không lộ bản tướng cho các vị hoà thượng đó coi để họ phải tức mình vỡ bụng mà vẫn không làm gì được.
Nguyên Kiều Phong trước vẫn tôn kính hết thảy mọi người trong chùa Thiếu Lâm, nhưng từ lúc Huyền Khổ đại sư chết rồi, quần tăng không hỏi rõ đen trắng,một mực đổ tội cho ông làm ba việc đại ác: giết mẹ, giết thầy, nên ông không khỏi căm tức. A Châu nghe Kiều Phong nói thích quá, ngồi nhổm dậy, vỗ tay cười, nói:
-Kiều đại gia! Ðại gia quả là cao kiến. Chờ khi tôi khỏi rồi sẽ cải dạng nam trang vào chùa, xong rồi mặc nữ trang hiên ngang đi ra khiến cho mấy lão hoà thượng phải tức đến hộc máu ra chơi... à... à...
Ðột nhiên nàng không nói tiếp được nữa, thân thể lại nhũn ra, nằm phục xuống giường, không nhúc nhích được.
Kiều Phong cả kinh, đặt ngón tay lên mũi thì thấy tựa hồ như nàng đã ngừng thở thì trong lòng nóng nảy, vội đặt bàn tay vào huyệt linh đài sau lưng nàng, vận động chân khí truyền vào trong người nàng. Chỉ trong thời gian chưa uống cạn tuần trà, A Châu từ từ nằm ngửa lên, cười nói:
-Úi chà! Sao tôi đang nói lại ngủ thiếp đi? Kiều đại gia! Quả là không ổn rồi.
Kiều Phong cũng biết tình hình rất nguy ngập, nhưng miệng vẫn nói:
-Mình cô chưa được khoẻ hẳn, hãy ngủ đi một lát để dưỡng thần.
A Châu nói:
-Tôi không thấy nhọc lắm. Chẳng qua vất vả mất nửa đêm trời. Kiều đại gia hãy đi ngủ một lát.
Kiều Phong nói:
-Phải đó! Tôi về phòng nghỉ một lúc rồi sẽ sang thăm cô.
Ông trở ra phòng khách, gọi năm cân rượu, hai cân thịt bò chín, rót rượu ngồi uống một mình. Tửu lượng ông ghê lắm, có thể nói là thiên hạ vô song, nhưng lúc này trong lòng phiền não, rượu vào thấy say ngay. Ông uống hết năm cân rượu đã chuếnh choáng. Ông cầm hai chiếc bánh bao vào phòng cho A Châu.
Vào phòng rồi ông gọi hai tiếng vẫn không thấy thưa, liền chay đến đầu giường,thấy nàng hai mắt nhắm nghiền, má lõm xuống như người chết rồi.
Kiều Phong đưa tay ra sờ đầu thấy còn hơi nóng, vội vận chân khí vào người nàng. A
Châu dần dần tỉnh lại, ra chiều vui vẻ cầm lấy bánh ăn.
Kiều Phong thấy vậy, biết rằng lúc này nàng hoàn toàn nhờ có chân khí của mình mà sống.
Chỉ trong một giờ, nếu không truyền chân khí vào cho nàng, tất nàng tắt thở mà chết, biết làm thế nào được.
A Châu thấy Kiều Phong trầm ngâm không nói, nét mặt lo buồn, nàng là một thiếu nữ thông minh lanh lợi, đã đoán ra mọi sự, liền hỏi:
-Kiều đại gia! Tôi bị thương rất nặng. Thày lang bảo không thuốc nào trị được phải không?
Kiều Phong vội đáp:
-Không! Không! Không sao cả! Cô chỉ dưỡng bệnh mấy hôm là khỏi.
A Châu nói:
-Tôi biết rồi! Ðại gia đừng dối tôi. Tôi cảm thấy trong lòng trống rỗng, không còn chút hơi sức nào nữa.
Kiều Phong an ủi:
-Cô cứ yên tâm dưỡng bệnh, thế nào tôi cũng có cách chữa cho cô lành bệnh.
A Châu nghe giọng Kiều Phong nói, biết là mình bị thương trầm trọng, trong lòng sợ hãi, bất giác tay run lên, cái bánh mới ăn hết một nửa đã rớt xuống đất.
Kiều Phong cho là nàng mất hết nội lực, lại đưa bàn tay đặt vào huyệt linh đài để truyền chân khí cho nàng. Lúc này thân trí A Châu tỉnh táo, nàng cảm thấy một luồng khí nóng từ lòng bàn tay Kiều Phong truyền vào người mình, rồi lập tức thấy khắp thân thể chỗ nào cũng dễ chịu.
Nàng trầm ngâm một lát, biết rằng mình bị đã bị nguy ngập mấy lần và đều nhờ chân khí Kiều Phong cứu sống, trong lòng xiết bao cảm kích, xiết bao sợ hãi. Nàng tâm cơ lanh lợi nhưng dù sao cũng là cô gái nhỏ tuổi, vì cảm xúc quá, nước mắt trào ra. Nàng nói:
-Kiều đại gia! Tôi không muốn chết! Ðại gia đừng bỏ tôi một mình ở đây.
Kiều Phong nghe nàng nói, rất đỗi thương tâm kiếm lời an ủi:
-Cô cứ yên lòng, tôi không bỏ cô đâu. Kiều Phong này là hạng người nào, nỡ bỏ một người bạn trong lúc lâm nguy sắp chết mà không giải cứu?
A Châu nói:
-Tôi không đáng là bạn hữu với đại gia. Kiều đại gia! Hay là tôi muốn chết? Có phải người ta chết rồi biến thành quỷ sứ không?
Kiều Phong thở dài, biết mình lỡ lời "sắp chết mà không cứu" để nàng phải thổn thức, liền ôn tồn bảo nàng:
-Cô chớ đa nghi! Cô còn ít tuổi, mới bị thương xoàng, sao lại nói đến chuyện chết chóc?
A Châu hỏi:
-Ðại gia có biết nói dối không?
Kiều Phong đáp:
-Tôi không biết nói dối.
A Châu trầm ngâm một lát rồi nói:
-Ðại gia là một vị anh hùng hảo hán trong võ lâm. Người ta đã có câu ví "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung". Ðại gia cùng công tử tôi đều nổi tiếng hai miền Nam Bắc, bình sinh đại gia đã nói câu gì không thật chưa?
Kiều Phong đáp:
-Lúc còn nhỏ tôi cũng hay nói dối, nhưng từ khi bôn tẩu giang hồ thì không lừa dối ai hết.
A Châu nói:
-Ðại gia bảo tôi bị thương không nặng, câu ấy thiệt hay dối?
Kiều Phong lẩm bẩm: "Nếu cô biết thương thế cực kỳ trầm trọng tất không yên dạ, chỉ làm cho khó chữa thêm. Vì muốn cô mau khỏi nên buộc lòng ta phải nói dối cô". Nghĩ vậy liền đáp:
-Tôi không nói dối đâu mà!
A Châu thở dài, nói:
-Thế thì hay lắm. Tôi yên tâm rồi. Kiều đại gia ơi! Tôi cầu xin đại gia một việc.
Kiều Phong hỏi:
-Việc gì?
A Châu nói:
-Ðêm nay đại gia ở trong phòng tôi, đừng đi chỗ khác.
Trong thâm tâm nàng cũng biết rồi, nếu Kiều Phong ra ngoài thì mình khó lòng sống được đến sáng.
Kiều Phong cười, đáp:
-Ðược lắm! Chẳng cần cô nói tôi cũng định bụng ngồi trong này với cô đêm nay.
Thôi cô đừng nói nhiều nữa, ngủ yên đi một lúc.
A Châu nhắm mắt lại một lúc rồi lại mở mắt ra, nói:
-Kiều đại gia! Tôi không ngủ được, muốn yêu cầu đại gia một điều nữa được không?
Kiều Phong nói:
-Ðược chứ! Ðiều gì vậy cô?
A Châu nói:
-Tôi chỉ khó ngủ một lúc. Hễ má má tôi ngồi bên giường hát cho tôi nghe vài ba câu là tôi ngủ được ngay.
Kiều Phong hỏi:
-Bây giờ biết má cô ở đâu mà tìm. Ðiều này hơi khó đấy.
A Châu nói:
-Má má tôi mất rồi. Kiều đại gia! Ðại gia hát cho tôi nghe vài câu cũng được.
Kiều Phong không khỏi buồn cười một cách cay đắng. Ông là một bậc nam tử trượng phu, biết mở miệng hát gì bây giờ. Ðiều này thực chịu thôi, ông nói:
-Tôi không biết hát mà.
A Châu hỏi:
-Lúc đại gia còn nhỏ, má má có hát cho đại gia nghe không?
Kiều Phong lắc đầu, nói:
-Dường như cũng có đấy, nhưng lâu ngày quên hết rồi, mà có nhớ chăng nữa cũng không hát lên được.
A Châu thở dài, nói:
-Ðại gia không chịu hát thì chả có cách gì nữa.
Kiều Phong buồn rầu, đáp:
-Không phải tôi không chịu hát, thực ra tôi không biết hát đó thôi.
A Châu bỗng nghĩ ra một việc, vỗ tay cười, nói:
-À ! Thôi được rồi! Kiều đại gia! Tôi lại xin đại gia một việc mà việc này không có lý nào đại gia từ chối.
Kiều Phong thấy cô bé này tinh nghịch, từ lời nói cho chí việc làm không ai biết đâu mà dò. Nàng lại cầu mình một việc mà không là việc kỳ quái gì đây. Ông là người cẩn thận, giao hẹn trước:
-Cô hãy thử nói nghe nào. Có được thì mới nhận lời, nếu không làm được thì đành phải chịu.
A Châu nói:
-Việc này dễ lắm, dù đứa nhỏ bốn năm tuổi cũng làm được, tưởng còn có việc dễ hơn nữa!
Kiều Phong vẫn dè dặt đáp:
-Cô hãy nói cho tôi biết việc gì trước.
A Châu mỉm cười, đáp:
-Ðại gia kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, bất luận là chuyện hoang đường hay chuyện tích gì cũng được, thế là tôi ngủ liền.
Kiều Phong nhíu đôi lông mày ra chiều khó nghĩ. Mới đây ông còn là Bang chúa một bang lớn nhất trong đám giang hồ, lãnh tụ quần hào uy danh khét tiếng, miệng thét ra lửa. Mới có mấy ngày nay bị người cất chức Bang chúa đuổi ra khỏi Cái Bang. Song thân cùng sư phụ là những người thân nhất đời cũng tạ thế.
Chính thân mình không biết là người man mọi hay người Hán, còn bị người khoác cho hai chữ phản nghịch gây nên ba tội đại ác. Bao nhiêu nỗi đau đớn vùi dập đã chẳng có ai cùng mình chia sẻ mối lo âu thì chớ, còn phải ở trong khách sạn này để bầu bạn với một cô bé. Cô lại còn bắt hát, bắt kể chuyện cổ tích, đều là những chuyện đàn bà, trẻ con vô vị.
Trước kia ông mới nghe ai nói nửa câu chuyện vẩn vơ là lập tức bưng tai chạy ngay. Ông chỉ ưa cùng anh em uống rượu, đánh bạc, ăn to nói lớn. Sau khi rượu say nóng mặt lại bàn đến việc quân, việc nước, việc anh hùng hảo hán trong thiên hạ.
Có bao giờ nói chuyện hoang đường hay chuyện cổ tích con cà con kê, thế có đáng buồn cười không.
Hết Hồi 17....
Hồi 18 Anh Hùng Lắm Nổi Bất Bằng
Kiều Phong liếc mắt nhìn thấy A Châu có vẻ khao khát nghe chuyện, lại thấy nàng mặt võ mình gầy, dung nhan tiều tuỵ, thì nghĩ thầm: "Nàng bị trọng thương như thế e rằng khó qua khỏi. Lúc nào chân khí không truyền vào được nữa là nàng lập tức bỏ mạng. Nàng đã muốn nghe kể chuyện, thôi thì ta cũng nói chuyện lăng nhăng để chiều ý nàng".
Nghĩ vậy, ông nói:
-Tôi kể chuyện cổ tích nhưng chỉ sợ cô không muốn nghe mà thôi.
A Châu mừng lắm, nói:
-Nhất định là hay lắm rồi! Xin đại gia kể đi!
Kiều Phong tuy nhận lời nhưng ông cũng chẳng nhớ mẩu chuyện cổ tích nào mà kể. Ông ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:
-Ðây tôi nói chuyện con chó sói: "Ngày xưa, có một ông già ở trong rừng. Một hôm, ông thấy con chó sói bị người ta trói bỏ trong đẫy vải. Con sói xin ông cởi trói tha ra. Ông liền mở túi rồi thả sói ra. Con sói..."
Ông kể tới đây, A Châu ngắt lời:
-Con sói được thả ra, nó kêu đói rồi đòi ăn thịt ông già phải không?
Kiều Phong nói:
-Ủa! Chuyện này cô cũng được nghe rồi ư?
A Châu nói:
-Ðó là câu chuyện đã chép sách. Tôi không thích nghe những chuyện trong sách.
Tôi xin đại gia kể những câu chuyện trong lòng chưa có sách vở này nói đến.
Kiều Phong ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
-Cô không ưa những chuyện đã có trong sách thì để tôi kể chuyện một đứa nhỏ nhà quê cho nghe.
"Ngày xưa, một gia đình cùng túng ở trên núi. Hai vợ chồng chỉ có một đứa con trai. Cậu nhỏ này mới được bẩy tuổi nhưng thân thể cao lớn, đã biết giúp gia gia lên rừng đốn củi. Một hôm, gia gia y bị bệnh, song nhà nghèo quá, không có tiền đón thầy chữa thuốc. Bệnh tình mỗi ngày một trầm trọng, nếu không uống thuốc thì không tài nào khỏi được.
Má cậu chỉ có bốn con gà và một giỏ trứng. Bà ta bắt gà đem ra chợ bán. Cả gà lẫn trứng bán được tám đồng cân bạc. Bà liền đi mời thầy thuốc. Nhưng thầy bảo nhà xa và trèo đèo vất vả, không chịu đi coi bệnh. Bà năn nỉ mãi mà thày lang chỉ lắc đầu quầy quậy. Bà liền quỳ mọp xuống đất kêu van, nói: "Dù xây bẩy đợt phù đồ không bằng làm phúc cứu cho một người."
Thầy lang vẫn từ chối, nói: "Ði thăm bệnh cho người nhà mụ ở chốn thâm sơn cùng cốc tất bị nhiễm lam sơn chướng khí". Bà liền níu áo thầy lang khóc lóc. Thầy lang ra sức giựt một cái mạnh, không ngờ bà nắm áo chặt quá, áo thầy lang bị rách một vệt dài. Thầy lang cả giận, đẩy bà ngã lăn xuống đất, lại đá mạnh một cái nữa,rồi lão còn giữ bà lại để bắt đền áo. Lão bảo áo lão còn mới nguyên trị giá ba lạng bạc..."
A Châu nghe tới đó, khẽ nói:
-Lão thầy lang đó thật là khả ố.
Kiều Phong ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời đã gần tối. Ông thủng thẳng kể tiếp:
"Cậu nhỏ đó đi luôn luôn bên cạnh má má, thấy má má bị người ta ức hiếp, liền xông lại, vừa đánh vừa cắn thày lang. Nhưng cậu chỉ là đứa nhỏ, sức lực phỏng được bao nhiêu. Cậu bị thầy lang xách lên, quẳng ra ngoài cửa. Bà mẹ sợ con bị thương nặng vội chạy ra xem. Thầy lang sợ mụ vào rắc rồi liền đóng chặt cửa lại.
Ðầu cậu bé bị sưng vù, chảy máu khá nhiều. Bà mẹ vốn tính hiền hậu, sợ lôi thôi, không dám ngồi lại cửa thày lang. Bà dắt con, vừa khóc vừa chạy về nhà. Cậu bé đi qua một tiệm bán đồ sắt, thấy trên bàn bày đủ thứ: dao giết lợn mổ trâu, răng bừa, lưỡi cày,... Chủ tiệm đang gọi khách bán cày bừa và bận giao hàng. Cậu bé liền lấy cắp một lưỡi dao nhọn giấu vào trong mình. Má má cậu cũng không biết.
Về đến nhà bà cũng không dám thuật chuyện cho chồng nghe, sợ ông căm phẫn bệnh sẽ nặng thêm. Bà toan móc tám đồng cân bạc đưa lại cho chồng. Ngờ đâu sờ vào bọc thì bạc đã mất rồi. Bà vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên, chạy ra tìm cậu con để hỏi, thấy cậu con đang mài một con dao sáng loáng. Bà hỏi cậu: "Sao con lại có con dao này?"
Cậu bé không dám bảo là dao ăn cắp mà nói dối là có người cho cậu. Dĩ nhiên bà mẹ không tin. Con dao mới này sống dài, lưỡi mỏng, ngoài chợ bán đến bốn,năm đồng cân bạc một con, có lý nào người ta lại đem cho trẻ con. Bà hỏi ai cho thì cậu không trả lời được.
Bà thở dài bảo con: "Con ơi! Gia má nghèo khổ, bình nhật không mua được đồ chơi cho con, nghĩ thật tội nghiệp quá! Nay con mua dao về chơi cũng chả sao,nhưng chỗ tiền còn thừa con trả lại cho má để má mua cân thịt về nấu cho gia gia con ăn vì gia gia con đang bị bệnh."
Cậu nhỏ giương mắt lên nhìn mẹ, hỏi lại: "Má bảo tiền thừa nào?" Bà mẹ nói:
"Má có tám đồng cân bạc, chắc con đi mua dao rồi chứ gì?" Cậu nhỏ vội đáp: "Con không lấy! Con không lấy!" Gia má cậu nhỏ trước nay chưa từng đánh con bao giờ.
Tuy cậu chỉ là đứa nhỏ mấy tuổi mà được gia má nuông chiều, kính trọng và coi cậu như người khách trong nhà."
Kiều Phong kể đến đây đột nhiên rùng mình, tự hỏi: "Tại sao vậy? Khắp thiên hạ, người làm cha mẹ chỉ có lòng thương yêu nuông chiều con là cùng, quyết không có lý nào lại biệt đãi con nhỏ như khách". Nghĩ vậy, bất gác lẩm bẩm: "ừ!
Mà lạ thật? Sao lại có chuyện kỳ quái như vậy?" A Châu nghe tiếng, hỏi:
-Ðại gia nói chuyện chi kỳ quái đó?
Nàng chỉ nói được bấy nhiêu rồi thở ra như hết hơi. Kiều Phong biết chân khí trong người nàng lại kiệt rồi, liền đặt bàn tay sau lưng để truyền nội lực vào thân thể nàng.
A Châu dần dần tỉnh lại, than rằng:
-Kiều đại gia! Mỗi lần truyền chân khí vào cho tôi là một lần nội lực đại gia bị giảm sút. Nội lực là một thứ rất cần trong võ học, đại gia tận tâm như vậy, A Châu này biết lấy chi báo đáp?
Kiều Phong cười, nói:
-Tôi chỉ cần tĩnh toạ, thở hít luyện tập trong mấy giờ là nội lực khôi phục lại như cũ, hà tất cô phải nói đến chuyện báo đáp. Tôi cùng chủ nhân cô là Mộ Dung công tử tuy chưa gặp mặt, nhưng đã cùng nhau thần giao cách cảm ở ngoài ngàn dặm.
Lúc nào tôi cũng có người bạn đó ở bên lòng. Cô đã là người nhà công tử, bất tất phải coi tôi như người ngoài.
A Châu buồn rầu đáp:
-Chỉ trong một thời gian ngắn là nội lực tôi lại dần dần tiêu tan. Ðại gia không thể... vĩnh viễn...
Kiều Phong biết ý nàng muốn nói mình không thể vĩnh viễn ở bên cạnh nàng để kéo dài chút hơi tàn cho nàng mãi được, ông liền an ủi:
-Cô cứ yên tâm, thế nào tôi cũng tìm được thày thuốc để chữa cho cô hết nội thương.
A Châu mỉm cười, nói:
-Tôi e rằng ông thày đó sợ tôi cùng cùng kiệt quá rồi, không chịu chữa cho. Kiều đại gia! Câu chuyện đại gia chưa kể hết, đại gia vừa nói cái gì kỳ quái nhỉ?
Kiều Phong sực nhớ lại, nói:
-Ủa! Tôi lại nói đi đâu rồi? Bây giờ tôi kể tiếp.
"Bà mẹ thấy cậu không thú nhận, cũng không nói gì nữa đi, vào trong nhà. Lát sau, cậu nhỏ mài dao xong cũng vào thì thấy má má đang khẽ bảo với gia gia là cậu trộm tiền đi mua dao nhưng không chịu nhận.
Gia gia cậu chỉ bảo: "Thằng nhỏ này ở với chúng ta, trước nay chả được tý đồ chơi nào. Y muốn mua gì thì mua, chúng ta chưa thoả mãn y được điều gì... Hai ông bà đang nói chuyện với nhau, thấy nhỏ vào liền thôi không nói nữa.
Gia gia cậu nét mặt từ ái, xoa đầu cậu, nói: "Từ đây con đi phải cẩn thận. Con ngã hay sao mà bươu đầu lên thế?" Gia gia cậu tuyệt nhiên không đả động đến chuyện mất tám đồng cân bạc cùng chuyện cậu đi mua dao chơi. Ông vẫn giữ nét mặt ôn hoà, không tỏ vẻ gì khó chịu..."
Ngừng một lát, Kiều Phong lại nói tiếp:
"Cậu nhỏ này tuy mới bẩy tuổi nhưng đã hiểu việc đời. Cậu nghĩ thầm: "Gia má ngờ mình ăn cắp tiền mua dao. Ðáng lẽ các người phải tức bực hoặc đánh mắng cho một chập mình đâu dám oán hận, sao gia má vẫn thương yêu chiều chuộng mình đến thế?"
Cậu nghĩ vậy, trong lòng băn khoăn, nói với gia gia: "Gia gia ơi! Con không ăn cắp tiền đâu, con dao này không phải con mua mất tiền". Gia gia cậu nói: "Má con thật lắm chuyện! Mất tiền thì thôi chứ sao, làm gì mà phải cuống cuồng lên? Bụng dạ đàn bà vẫn nhỏ nhen thế. Con ngoan lắm, đừng buồn nghe! Ðầu con có đau lắm không?"
Cậu bé đáp: "Con không sao đâu!" Cậu tưởng biện bạch thêm nhưng không biết biện bạch cách nào. Cậu rất buồn bã trong lòng, tối đi ngủ không ăn cơm. Ðêm hôm ấy cậu trằn trọc mãi không sao ngủ được, bỗng nghe thấy má má khóc sụt sịt.
Cậu cho là má mình lo gia gia bệnh nặng lại căm giận về chuyện ban ngày bị thày lang đánh đập.
Cậu rón rén bò trước cổng nhà thày lang. Cửa trước, cửa sau nhà thày lang đều đóng chặt không có lối vào. Thân hình cậu bé nhỏ, cậu liền nằm ép bụng xuống,trườn mình qua lỗ chó chui để vào. Thấy trong phòng hãy còn ánh đèn, cậu liền chọc thủng giấy dán trên cửa sổ để nhòm vào. Thày lang chưa ngủ, đang ngồi thái thuốc. Cậu đẩy cửa bước vào phòng."
A Châu nghe tới đây, vẻ mặt đầy nghiêm trọng, hỏi:
-Thằng nhỏ mới bảy tuổi, nửa đêm còn lần vào nhà người ta tất bị ăn đòn.
Kiều Phong lắc đầu, kể tiếp:
-Thầy lang nghe tiếng kẹt cửa vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ cất tiếng hỏi: "Ai đó?" Cậu nhỏ không đáp, rảo bước đến cạnh thày lang, rút dao nhọn ra đâm một nhát. Người cậu thấp nên dao đâm trúng vào bụng thày lang. Thày lang chỉ kêu lên được một tiếng rồi ngã xuống đất.
A Châu cũng la lên một tiếng:
-Trời ơi!
Nàng cả kinh, hỏi:
-Thằng nhỏ đâm chết thày lang rồi sao?
Kiều Phong gật đầu, đáp:
-Ðúng rồi. Cậu nhỏ lại theo lỗ chó chui chuồn ra rồi chạy một mạch về nhà.
Ðang đêm mà phải chạy mấy chục dặm đường, cậu nhọc lử người. Sáng sớm hôm sau người nhà thầy lang mới biết thầy bị đâm chết lòi ruột ra ngoài, trông rất thê thảm. Nhưng cửa ngõ vẫn còn đóng y nguyên, tưởng hung thủ bên ngoài không có cách nào vào được, và đều cho là người trong nhà giết thầy. Quan huyện bắt hết anh, em, vợ, con thày lang khảo -đã truy vấn, tra xét đến mấy năm trời không ra thủ phạm. Thế là cơ nghiệp nhà thày lang bị tan tành và vụ giết người ở Hứa gia tập này thành một vụ thiên cổ nghi án.
A Châu hỏi:
-Câu chuyện đại gia nói đây ở Hứa gia tập, thì thày lang đó... cũng ở thị trấn này phải không?
Kiều Phong đáp:
-Ðúng rồi! Thày lang họ Ðặng, là một thày thuốc nổi tiếng ở trấn này. Mấy huyện lân cận cũng đều biết đến tên tuổi. Nhà thầy ở về phía tây thị trấn, bức tường cao quét vôi trắng đã bị tàn phá là nhà thày đó. Thày lang vừa rồi tôi mời
đến chữa cho cô ở ngay trước mặt nhà thày lang kia.
A Châu thở dài, nói:
-Thày lang kia không ngó tới kẻ cùng khổ, không coi mạng người vào đâu, dĩ nhiên là rất khả ố nhưng tội chưa đáng chết. Còn thằng nhỏ hành hung như vậy thật là dã man, tôi không thể tin được một đứa nhỏ bảy tuổi đã dám hạ thủ giết
người. Kiều đại gia! Câu chuyện đại gia kể đây có thật hay bịa ra?
Kiều Phong đáp:
-Chuyện này có thật đấy!
A Châu lại thở dài, nói:
-Thằng nhỏ hung hăng này đúng là giống Khất Ðan độc ác!
Kiều Phong đột nhiên run bắn lên, đứng phắt dậy hỏi:
-Cô bảo sao?
A Châu thấy Kiều Phong biến sắc thì giật mình kinh sợ, nàng hiểu ngay, liền run run nói:
-Kiều... Kiều đại gia! Tôi thật là có tội. Tôi... tôi không có ý nói xúc phạm đại gia.
Kiều Phong đứng thộn mặt ra một lúc rồi buồn bã ngồi xuống, hỏi:
-Cô đoán ra rồi ư?
A Châu gật đầu vì nàng đã đoán ra đứa nhỏ trong chuyện này chính là Kiều Phong. Kiều Phong lại nói:
-Tôi cũng vô tình mà kể chuyện với cô. Chuyện đó quả có thực. Tôi cũng không hiểu tại sao lại hạ độc thủ đến thế! Phải chăng vì có dòng máu Khất Ðan mà ra?
A Châu dịu dàng nói:
-A Châu này thật là ngu muội, xin đại gia đừng để ý. Lão thày lang kia đấm đá bà cụ quá ư tàn nhẫn. Ðại gia hành động như vậy là có khí phách của một vị tiểu anh hùng. Giết lão đi có gì là lạ?
Kiều Phong hai tay ôm đầu, nói:
-Không những lão đá má tôi, khi đó tôi còn tức bực hơn nữa là mình bị mắc tiếng oan đã ăn cắp tiền. Tám đồng cân bạc của má tôi nhất định rơi ra trong nhà lão lang trong khi bị lão lôi kéo đánh đấm. Bình sinh tôi không thể nhịn được kẻ nào đã đổ oan cho mình.
Trong một ngày hôm đó, Kiều Phong gặp ba vụ kỳ oan. Ông có là người Khất Ðan hay không cũng không có cách nào quyết đoán được. Nhưng vợ chồng Kiều Tam Hoè cùng Huyền Khổ đại sư thì rõ ràng không phải chính tay ông hạ sát. Thế mà ba tội ác này đều trút lên đầu ông. Chính hung thủ là ai? Ai đã hãm hại ông?
Kiều Phong lại nghĩ đến một điều: "Tại sao gia má mình đều nói là các người không thể tất được cho mình. Theo lẽ thường thì "cha mẹ giàu con có, cha mẹ khó con không". Nếu mình quả là con ruột người thì hà tất người đối với mình lại khách khí như vậy. Xem thế thì đúng mình không phải con đẻ, mà là có người ngoài gửi nuôi. Mà xét kỹ ra, người gửi nuôi này có một địa vị rất tôn quy, nên gia má đối với mình không những lộ vẻ khách khí mà còn ra chiều kính trọng nữa. Vậy người gửi mình ở đây là ai? Chắc là Uông Bang chúa không sai."
Song thân Kiều Phong đối với ông khác hẳn người thường đối với con. Ông bản tính thông minh, đáng lẽ phải nhận biết như vậy. Nhưng từ thuở nhỏ đã thế rồi, ông chỉ cho là một tập quán. Dù ông có thông minh đến đâu đi nữa cũng chỉ tưởng rằng song thân mình có một tính tình đặc biệt ôn hoà, từ ái mà thôi. Giờ phút này ông mới nhận xét ra bằng chứng mình là dòng dõi Khất Ðan.
A Châu như đọc được ý nghĩ của ông, liền an ủi:
-Kiều đại gia! Người ta bảo đại gia là Khất Ðan, nhưng tôi xem thì nhất định họ bịa đặt để vu hãm đại gia mà thôi. Không kể đến bao nhiêu đức tính nhân nghĩa,khẳng khái lừng danh bốn bể, ngay việc đối đãi với tôi, một đứa nha hoàn thân phận hèn mọn như cỏ rác, mà đại gia cũng bận tâm chiếu cố. Người Khất Ðan độc dữ như loài lang sói, so với đại gia khác nhau một trời một vực, bì thế nào được!
Kiều Phong hỏi:
-A Châu! Giả tỷ tôi là người Khất Ðan thật, liệu cô có để cho tôi trông nom không?
Thời bấy giờ người Hán ở Trung Nguyên thống hận người Khất Ðan thấu xương,coi họ như rắn độc, mãnh thú.
A Châu nghe Kiều Phong hỏi vậy, rùng mình nói:
-Ðại gia đừng nghĩ vẩn vơ, nếu Khất Ðan mà sản xuất được người tốt như đại gia thì chúng tôi chẳng căm hận làm gì.
Kiều Phong im lặng không nói gì, nghĩ bụng: "Nếu quả mình là người Khất Ðan thì đến hạng thị tỳ như A Châu cũng không thèm đếm xỉa đến mình nữa". Ông cảm thấy một bầu vũ trụ rộng lớn mênh mông mà mình không tìm được một chỗ để dung thân. Vì nghĩ ngợi quá nhiều nên máu nóng dường như sôi lên.
Ông tự biết mình tiếp chân khí cho A Châu nhiều lần, nội lực tiêu hao không phải là ít. Ông liền ngồi xếp bằng, tựa vào cạnh giường nàng, từ từ vận khí dưỡng thần.
A Châu cũng nhắm mắt lại. Hồi lâu, Kiều Phong vận công điền khí xong, sợ A Châu kiệt lực không thể chuyển tiếp chân khí được, toan đưa tay ra nghe mạch nàng thì bất thình lình từ góc tây bắc có hai tiếng lạch cạch vang lên.
Kiều Phong là tay từng trải giang hồ, vừa nghe đã biết ngay có người trong võ lâm nhảy lên nóc nhà. Tiếp theo, góc đông nam cũng có hai tiếng động khẽ, rõ ràng là những tay khinh công rất cao nhảy lên. Lúc nghe tiếng động ở góc Tây Bắc,Kiều Phong chưa quan tâm mấy, nhưng cả góc Ðông Nam cũng có tiếng động, ông nghĩ ngay là họ đến tìm mình, liền cúi xuống khẽ bảo A Châu:
-Tôi ra ngoài một chút rồi lại vào ngay. Cô đừng sợ gì nghe.
A Châu gật đầu. Kiều Phong không thổi tắt đèn, cửa phòng vẫn khép hờ, ông đứng bên cửa phòng để nghe ngóng rồi đi quanh ra phía cửa sổ phía sau, trèo lên tường đứng. Vừa đứng vững, Kiều Phong chợt nghe trong gian phòng phía Ðông khách sạn có tiếng người hỏi:
-Phải Hương Bát Gia đó không? Xuống đây mau!
Người đứng góc Tây Bắc cười, nói:
-Kỳ lão lục ở Quan Tây cũng đến đó.
Người trong phòng lại nói:
-Thế thì hay lắm! Mời xuống cả đây!
Từ trên nóc nhà, hai bóng đen kẻ trước người sau nhảy xuống, tiến vào trong phòng. Kiều Phong nghĩ thầm: "Kỳ lão lục ở Quan Tây người ta kêu bằng Khoái Ðao Kỳ Lục là một trang hảo hán nổi tiếng ở vùng đó. Còn Hương Bát Gia chắc là hơn Vọng Thiên Tương Ðông. Ta từng nghe người này trọng nghĩa khinh tài, bản lãnh tuyệt luân. Cả hai đều không phải là hạng người nguy hiểm, gian ác. Họ đối với ta không có liên quan gì, quyết không phải đến đây rình ta. Mình chả có điều gì ngờ vực họ". Kiều Phong toan quay về phòng bỗng nghe Hướng Vọng Thiên hỏi:
-Diêm Vương Ðịch Tiết Thần Y đột nhiên gửi thiếp mời anh em đồng đạo trên chốn giang hồ. Ðó là một vấn đề gấp rút, đại ca có biết về việc gì không?
Kiều Phong vừa nghe sáu chữ "Diêm Vương Ðịch Tiết Thần Y" thì vừa kinh hãi vừa mừng thầm, tự hỏi: "Tiết Thần Y ở gần đây ư? Mình cứ tưởng y ở tận Cam Châu diệu vợi. Nếu ông ta ở gần đây thì A Châu gặp được cứu tinh rồi". Nguyên Tiết Thần Y là một tay thánh thủ đệ nhất trong giới danh y đương thời. Vì vậy mà người ta gọi ông là Tiết Thần Y, còn tên thật ông thì chẳng mấy người biết. Khách giang hồ đồn đại khoa trương ông rất nhiều.
Họ bảo dù là người chết rồi ông cũng cứu cho sống lại. Còn người sống thì bất luận là bị trọng thương hay là bệnh nặng thế nào ông cũng có cách chữa khỏi. Vì thế mà Diêm Vương ở dưới âm cung rất bực mình với ông, thường phái tiểu quỷ đến quấy nhiễu và trở ngại công cuộc chữa bệnh của ông. Do đó mới có ngoại hiệu là Diêm Vương Ðịch (kẻ thù của Diêm Vương).
Tiết Thần Y không những chữa bệnh công hiệu như thần mà công ông lại vào hạng giỏi. Tính ông thích kết giao với anh em trên chốn giang hồ. Ông trị bệnh cho người rồi gặp ai có thế võ nào hay ông cũng thỉnh giáo. Người ta cảm tấm lòng ông chữa cho khỏi bệnh, dĩ nhiên là đem những tuyệt kỹ của mình truyền thụ cho ông,không giấu giếm chút nào. Vì vậy mà võ học ông cũng uyên thâm lắm. Bỗng thấy Khoái Ðạo Kỳ lục lại nói:
-Bảo lão bản! Mấy hôm nay anh đi mần ăn ở đâu?
Kiều Phong gật đầu lẩm bẩm: "Thảo nào nào mình nghe tiếng quen quen, té ra là Một Bản Tiền Bảo Thiên Linh. Gã này giàu lòng nghĩa hiệp, chuyên ăn trộm nhà phú hộ, chẩn tế cho kẻ bần cùng. Ngày cử hành diễn lễ mình nhậm chức Bang
chúa Cái Bang gã cũng đến dự."
Kiều Phong đã biết ba người Hướng Vọng Thiên, Kỳ Lục, Bảo Thiên Linh đều là những tay hào kiệt, mình chẳng nên nghe chuyện riêng của họ. Ông định bụng sáng hôm sau sẽ qua bái phỏng Bảo Thiên Linh để hỏi xem Tiết Thần Y hiện ở đâu. Kiều Phong toan trở về phòng, bỗng nghe Bảo Thiên Linh thở dài, nói:
-Hỡi ôi! Mấy hôm rồi trong lòng tôi thấy chán nản, chả muốn tính đến chuyện làm ăn gì. Nay lại thấy nói y đã giết chết cha mẹ, lại giết cả thầy.
Kiều Phong giật mình, nghĩ bụng: "Chắc họ đang bàn chuyện mình". Bỗng thấy Hướng Vọng Thiên nói:
-Gã Kiều Phong lừng lẫy tiếng tăm là thế, thì tay giả nhân nghĩa đánh lừa không biết bao nhiêu là người? Ngờ đâu nay y phạm vào những tội ác tầy trời.
Bảo Thiên Linh nói:
-Ngày y nhậm chức Cái Bang tôi có được gặp một lần. Lúc đầu tôi nghe Triệu lão tam bảo y là giòng giống man di Khất Ðan tôi còn đỏ mặt tía tai cãi nhau với Triệu lão tam để bênh y, suýt nữa xảy ra đánh lộn. Trời ơi! Con người di dịch quả nhiên chẳng khác chi loài cầm thú. Nhưng y chỉ bịp bợm được một thời rồi về sau chó đen giữ mực tính hung ác lại nổi lên.
Kỳ lục nói:
-Không ai ngờ y xuất thân ở phái Thiếu Lâm. Huyền Khổ đại sư là sư phụ y.
Bảo Thiên Linh nói:
-Việc đó rất bí mật. Ngay chưởng môn phương trượng phái Thiếu Lâm cũng không biết. Mãi sau chính Kiều Phong nói ra, rồi người Cái Bang đồn đại đi, mọi người mới biết rõ đầu đuôi. Tên ác tặc họ Kiều tưởng giết cha, mẹ cùng sư phụ là bít kín được gốc gác của mình. Bất cứ đối với ai, y đành chịu chết thôi chứ không chịu thừa nhận. Không ngờ y đã tưởng là mình khôn mà hoá ra dại, tội nghiệt ngày càng nhiều.
Kiều Phong đứng ngoài cửa sổ nghe Bảo Thiên Linh đánh giá mình như thế thì nghĩ thầm: "Một bản tiền đồ Bảo Thiên Linh là một kẻ ăn trộm nghĩa hiệp đối với mình thâm giao là thế. Gã lại là con người khảng khái lỗi lạc mà còn coi mình như vậy, thì người ngoài chắc bình phẩm mình còn tệ hơn nhiều! Hỡi ôi! Nỗi kỳ oan này Kiều Phong này tài nào giải tỏ được nữa thì còn tìm cách gột rửa làm chi cho mệt? Thôi, từ đây mình đi mai danh ẩn tích. Hàng chục năm sau bạn hữu giang hồ sẽ quên đi. Bấy giờ sẽ liệu". Kiều Phong cảm thấy chán nản vô cùng, bỗng lại nghe Hướng Vọng Thiên nói:
-Theo tôi đoán thì Tiết Thần Y gửi thiệp đi mời anh hùng khắp nơi cũng chỉ là việc đối phó với Kiều Phong. Cái ông Diêm Vương Ðịch ấy ghét kẻ làm ác như là thù nghịch. Một khi y đã nghe bất bình, tất y dúng tay vào làm rõ trắng đen mới nghe. Huống chi y lại thâm giao với các nhà sư Huyền Tịch, Huyền Nạn chùa Thiếu Lâm.
Bảo Thiên Linh nói:
-Ðúng rồi! Tôi tưởng ngoại trừ việc Kiều Phong tàn ác thì hiện nay trên chốn giang hồ không còn việc gì lớn khác. Hương huynh! Kỳ huynh! Lại đây, chúng ta uống cạn mấy cân rượu này để tán chuyện cho tới sáng.
Kiều Phong nghĩ bụng: "Ðêm nay chắc họ cũng chỉ tán chuyện mình mà thôi.
Họ còn tìm những câu thoá mạ tệ hại hơn nữa, khác nào lửa cháy thêm dầu, mình chẳng cần nghe nữa". Nghĩ vậy, ông quay về phòng A Châu. A Châu thấy Kiều Phong sắc mặt lợt lạt trông gớm khiếp, liền hỏi:
-Kiều đại gia! Phải chăng đại gia vừa gặp địch nhân?
Nàng vẫn lo cho Kiều Phong, chỉ sợ ông bị nội thương. Kiều Phong lắc đầu.
A Châu vẫn không yên dạ, hỏi nữa:
-Ðại gia có bị thương không?
Kiều Phong từ khi bước chân vào chốn giang hồ bao giờ cũng chỉ thấy bạn hữu kính trọng mình, địch nhân khiếp sợ mình. Có bao giờ bị người khinh miệt như mấy hôm nay. Ông nghe A Châu hỏi "có bị thương không", bất giác tấm lòng cao ngạo lại nổi lên, lớn tiếng đáp:
-Không đâu! Bọn tiểu nhân ngu dốt đó khinh khi Kiều mỗ thế nào được. Dù muốn động thủ đánh tôi bị thương há phải là chuyện dễ?
Ðột nhiên khí khái anh hùng trỗi dậy, ông nói tiếp:
-A Châu! Sáng mai tôi đưa cô đi tìm một vị danh y giỏi nhất thiên hạ để chữa nội thương cho cô. Cô yên tâm ngủ đi thôi!
A Châu nhìn nét mặt Kiều Phong cao ngạo thì vừa kính phục vừa sợ hãi. Nàng thấy người đang đứng trước mắt mình khác xa công tử Mộ Dung mà lại có nhiều điểm giống Mộ Dung. Giống ở chỗ cả hai người đều chẳng biết sợ trời sợ đất là gì,giống ở chỗ vẻ mặt hiên ngang, tính khí cao ngạo. Song Kiều Phong người to lớn,hào sảng tỷ như con hùng sư, còn Mộ Dung công tử ôn nhu văn tỷ như con phượng hoàng.
Kiều Phong đã quyết định chủ ý, yên tâm ngủ ngon.
A Châu nhìn nét mặt Kiều Phong qua ánh sáng ảm đạm của ngọn đèn dầu hồi lâu, nàng nghe thấy tiếng ông ngáy và các bắp thịt trên mặt mấp máy. Ông nghiến răng, bộ mặt vuông vắn lồi lên, lõm xuống, nàng không khỏi xót thương cho người hào kiệt đang gặp phải nỗi đau lòng, so với mình ông còn khổ hơn nhiều.
Hết Hồi 18....
Trí Thanh nhìn ra bốn mặt toan do cửa trước viện Bồ Ðề chạy ra.
Kiều Phong nghĩ bụng: "Nếu y ra ngả đó tất là bị bắt". Nghĩ tới đó, bỗng cảm thấy một luồng gió thổi đến sau lưng thì biết ngay có người sắp nhảy vào chỗ mình núp. Ông bèn giơ tay trái ra nắm lấy huyệt mạch môn tay trái địch nhân, rồi vận nội lực vào bàn tay khiến người đó toàn thân tê nhức không nhúc nhích được nữa.
Kiều Phong bắt được địch nhân rồi chú ý nhìn xem là ai. Ðèn lửa trong chùa chỉ sáng lờ mờ nhưng nhãn quang Kiều Phong rất lanh lợi, vừa nhìn đã biết ngay là Trí Thanh. Ông thoáng rùng mình một cái nhưng rồi hiểu ngay, lẩm bẩm: "Phải rồi. Y cũng như mình, định chạy vào sau lưng pho tượng này ẩn núp, bất ngờ lại trúng vào chỗ mình. ý chừng y thấy pho tượng Bồ Ðề này lớn hơn cả. Nhưng y đã định chạy ra cửa trước sao lại chuồn vào đây? à phải rồi! Y giả bộ như vậy để đánh lạc hướng năm nhà sư ngã lăn dưới kia, để những người đến sau hỏi tất những vị này bảo là y chạy ra cửa trước, nhưng kỳ thực y chuồn vào cửa sau lần đến đây. Tên này thực cũng đa mưu."
Kiều Phong nghĩ bụng như vậy, tuy vẫn giữ chặt Trí Thanh, ghé miệng vào tai y khẽ nói:
-Mi mà la lên là ta đánh cho một chưởng chết liền, mi có hiểu không?
Trí Thanh không nói nên lời và chỉ sẽ gật đầu. Ngoài cửa lớn đã có bảy tám nhà sư đến tiến vào. Trong bọn này ba vị cầm đèn đuốc, đại điện sáng rực cả lên. Quần tăng thấy năm nhà sư nằm lăn dưới đất, đều sửng sốt. Một vị la lên:
-Tên ác độc Kiều Phong lại hạ độc thủ.
Người thì hỏi:
-Trời ơi! Trí Quang, Trí Uyên sư huynh đấy ư?
Vị khác nói:
-Ôi thôi, ai để tấm gương đồng ra đây? Kiều Phong lấy mất kinh sách viện Bồ Ðề rồi. Phải mau mau bẩm bạch phương trượng.
Kiều Phong nghe các nhà sư nghị luận không khỏi bật cười, bao nhiêu tội họ đều đổ lên đầu mình hết. Chỉ trong khoảnh khắc, quần tăng đến tụ họp mỗi lúc một đông.
Kiều Phong thấy Trí Thanh cố sức cựa quậy để thoát thân. Ông hiểu ngay,giữa lúc này quần tăng đang nhốn nháo mà bọn Trí Quang, Trí Uyên chưa hồi tỉnh,nếu Trí Thanh không bị mình giữ tất y trốn thoát một cách rất dễ dàng, cứ việc
đường hoàng đi ra vì có ai ngờ gì đến y đâu, họ đều cho mình là hung thủ.
Rồi Kiều Phong lại nghĩ thầm: "Xét cho cùng thì Trí Thanh vẫn chưa giỏi sao mà còn núp vào đây làm chi? Cứ ngang nhiên do cửa giữa mà ra cũng chẳng ai hỏi đến y". Ðột nhiên trong đại điện im bặt, không ai nói câu gì nữa, thì ra phương trượng Huyền Từ cùng những vị thủ lĩnh các viện đã đến. Thủ lĩnh viện Long Thụ là Huyền Tịch đưa tay ra vỗ bọn Trí Quang, Trí Uyên cho tỉnh dậy rồi hỏi:
-Ðây cũng là thủ đoạn của Kiều Phong phải không? Sao hắn lại biết những bí mật trong tấm gương đồng?
Trí Quang đáp:
-Không phải Kiều Phong, chính là...
Nhà sư toan nói "chính là Trí Thanh", bỗng đột nhiên gã nhảy xổ đến bên một nhà sư đứng cạnh Huyền Từ phương trượng, nắm áo mắng luôn:
-Giỏi thiệt! Sao ngươi dám hạ độc thủ?
Kiều Phong muốn nhìn trộm nhà sư kia mắng ai nhưng không có cách nào nhìn rõ được, lại không dám ló đầu ra ngoài, trong đại điện đông như vậy, chỉ cần vô ý một chút là bị phát giác. Bỗng thấy một người kêu lên:
-Trí Quang sư huynh! Sao lại lôi kéo tôi làm gì?
Trí Quang đáp:
-Ngươi đá ngã năm người bọn ta và lấy cắp kinh sách, thế này thì gớm thật!
Bẩm phương trượng, tên phản tặc Trí Thanh này mở trộm tấm gương đồng trong viện Bồ Ðề để lấy cắp kinh sách.
Người kia kêu lên:
-Sao, sao? Tôi luôn luôn bên cạnh phương trượng, biết đâu mà lấy trộm kinh sách?
Huyền Tịch đại sư nghiêm nét mặt, nói:
-Trước hết hãy đặt tấm gương đồng lại rôi nói hết đầu đuôi cho chúng ta nghe.
Trí Uyên chạy lại đặt tấm gương đồng vào chỗ cũ. Lúc này Kiều Phong trông qua tấm gương đồng đã rõ, ông thấy một nhà sư trỏ tay, khoa chân ra chiều tức tối.
Kiều Phong vừa ngó thấy mặt người đó, bất giác cả kinh vì y chính là Trí Thanh.
Ông thất kinh nhìn lại nhà sư bị ông bắt, thì thấy tướng mạo y giống hệt nhà sư Trí Thanh ngoài đại điện, nhìn kỹ mới thấy hơi khác chút đỉnh, trông qua thì không ai phân biệt được.
Kiều Phong lẩm bẩm: "Trên đời này sao lại có người giống nhau đến thế? Chắc hai người này là anh em sinh đôi, một người vào chùa Thiếu Lâm xuất gia đầu phật, còn một người vẫn ở ngoài trần tục, như vậy cũng hay. Y chờ cơ hội thuận tiện, giả trang làm hoà thượng để vào chùa trộm kinh. Nhà sư Trí Thanh đã không rời phương trượng nửa bước thì còn ai nghi ngờ cho y nữa."
Bỗng nghe Trí Quang thuật lại chuyện Trí Thanh thăm hỏi những bí mật về tấm gương đồng ra sao, cùng mình lỡ lời nói ra bốn chữ thế nào, rồi Trí Thanh giả vờ ra ngoài đi tiểu ngầm đá ngã bốn nhà sư và cùng mình động thủ thế nào, nhất nhất thuật lại, lúc Trí Quang thuật chuyện, Trí Uyên cùng ba nhà sư kia luôn luôn phụ hoạ vào để chứng thực là lời Trí Quang nói đúng. Từ nãy đến giờ, Huyền Từ phương trượng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nghe Trí Quang kể xong, điềm đạm hỏi:
-Ngươi trông rõ là Trí Thanh chứ?
Trí Quang cùng Trí Uyên đồng thanh đáp:
-Bẩm bạch phương trượng, chúng tôi cùng Trí Thanh không thù không oán, vu hãm cho y làm gì?
Huyền Từ thở dài, nói:
-Việc này bên trong còn có nhiều uẩn khúc, trong hai giờ này Trí Thanh ở luôn bên mình ta, không rời nửa bước.
Nghe phương trượng nói vậy, năm nhà sư kia không ai dám lên tiếng nữa.
Huyền Nạn xác nhận:
-Chúng tôi cũng trông thấy Trí Thanh sư đệ luôn luôn kề cận phương trượng sư huynh. Có lý đâu còn đến viện Bồ Ðề lấy trộm kinh được.
Huyền Tịch hỏi:
-Trí Quang! Khi ngươi cùng Trí Thanh động thủ, quyền cước y có chiêu thức nào khác lạ không?
Trí Quang la lên:
-À quên, giờ tôi mới nhớ ra, lúc Trí thanh cùng tôi động thủ, y không sử những chiêu thức võ công bản phái.
Huyền Tịch hỏi:
-Y sử chiêu thức môn phái nào, ngươi có nhận ra không?
Trí Quang lộ vẻ bâng khuâng không trả lời được. Huyền Tịch lại hỏi:
-Y sử trường quyền hay đoản đả? Y dùng thủ pháp cầm nã về môn "địa trường" hay "thông tế"?
Trí Quang đáp:
-Y... y dùng võ công âm hiểu lạ thường. Ðệ tử mấy lần để ý mà không hiểu là y theo đường lối nào.
Huyền Tịch, Huyền Nạn cùng mấy vị lão tăng vào bậc tiền bối đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn phương trượng, tỏ ra đã cảm thấy hôm nay gặp phải một tay đối thủ bản lĩnh tuyệt luân, thủ đoạn huyền ảo, khiến bọn mình không ai hiểu được.
Bây giờ chỉ có cách là một mặt mở cuộc điều tra, một mặt trấn định những người tòng sự ai thấy điều kỳ dị cũng đừng hoang mang. Không thế thì trong chùa sẽ rối loạn, nhốn nháo, e rằng những tai hoạ khó lòng thu xếp cho yên được. Huyền Từ hai tay chắp để trước ngực, nói:
-Kinh sách cất ở viện Bồ Ðề là Phật Pháp của vị cao tăng tiền bối bản tự soạn ra để cứu dân độ thế. Nếu đệ tử nhà Phật lấy được để nghiên cứu tụng niệm thì còn khá, giả tỷ lọt vào tay trần tục, họ không biết tôn trọng thì thật là tội lớn. Các vị sư đệ, sư điệt hãy về phòng riêng yên nghỉ, ai nấy chăm lo công việc phận sự mình.
Quần tăng nghe lời phương trượng dặn bảo đều giải tán đâu vào đấy, chỉ có bọn Trí Quang, Trí Uyên vẫn nhìn Trí Thanh bằng con mắt hằn học.
Huyền Tịch trợn mắt nhìn họ, bọn Trí Quang cả sợ không dám nói gì nữa, cùng Trí thanh ra đi.
Quần tăng lui ra rồi, trong đại điện chỉ còn Huyền Từ, Huyền Nạn, Huyền Tịch, ba nhà sư ngồi xuống bồ đoàn trước tượng phật. Huyền Từ đột nhiên cất tiếng hô:
-A di đà phật. Tạ tội, tạ tội!
Câu hô vừa dứt, ba nhà sư đứng phắt dậy, chuyển mình nhảy rất lẹ đến phía sau tượng phật, đồng thời phóng chưởng ra đánh vào Kiều Phong. Kiều Phong không ngờ ba nhà sư phát giác ra tông tích của mình, lại không ngờ mấy vị lão tăng tuổi bảy tám mươi, vừa hô vừa đánh ra chưởng mau lẹ và ghê gớm đến thế.
Chỉ trong chớp mắt, ông thấy hơi thở khó khăn, trước ngực như bị đè nén. Ba vị cao tăng chùa Thiếu Lâm liên hiệp công kích thực là khủng khiếp. Trong lúc hoang mang, ông cảm thấy cả trên dưới và bốn bề đều bị chưởng lực ba vị cao tăng phong toả. Ðể chống lại sức mạnh, nếu mình không dùng sức mạnh phản kích thì chính mình tất thương.
Không đủ thì giờ suy tính, ông đánh ra phía trước một chưởng. Chưởng lực hai bên va chạm nhau, tượng phật đổ lỏng chỏng. Kiều Phong không dám chần chờ,thuận tay nhắc Trí Thanh lên, tung mình nhảy ra phía trước, bỗng thấy sau lưng có luồng chưởng phong ghê gớm đánh tới, tựa hồ có người phóng "Kim cương chưởng", một môn tuyệt kỹ của phái Thiếu Lâm.
Chưởng này mà đánh trúng thì đến ngũ tạng trong người cũng phải tan nát. Kiều Phong vẫn không muốn phản kích bằng chưởng lực, ông thò tay ra chụp lấy tấm gương đồng dùng làm lá chắn để che sau lưng. Bỗng nghe đánh "choảng" một
tiếng. Huyền Nạn phóng "Kim cương chưởng" đánh trúng vào tấm gương mà tay phải Kiều Phong cũng tê buốt.
Ông mượn đà chưởng phong của Huyền Nạn nhảy ra xa hơn một trượng, bỗng nghe thấy sau lưng có tiếng người đang hít chân khí một cách khác thường. Ông là người kiến thức cao siêu lại dồi dào kinh nghiệm giang hồ, vừa nghe tiếng thở hít lạ, đã biết ngay là có một vị cao tăng Thiếu Lâm sử chiêu "Phách không thần quyền".
Ðối với loại võ công này tuy chưa đáng sợ, song ông không thể đem nội lực ra chống đỡ được, dùng tấm gương đồng để che mặt sau, vận nội lực ra cánh tay phải.
Giữa lúc đó ông thấy đối phương dùng quyền đánh vèo lại, phương vị chiêu này cũng khác lạ. Kiều Phong ngạc nhiên, nhưng rồi hiểu ngay lập tức là thần quyền vị lão tăng này không phải nhắm đánh mình mà nhắm đánh vào sau lưng Trí Thanh.
Kiều Phong cùng Trí Thanh vốn không quen biết nên bản tính ông không muốn cứu y. Song ông xách y trên tay, tự nhiên ông phải chiếu cố đến y. Tấm gương đồng đã che được cho Trí Thanh thì một tiếng "choảng" vang lên do tấm gương đồng phát ra to như tiếng lệnh vỡ vì tấm gương này đã bị lão tăng dùng "Không quyền" đánh bể rồi. Kiều Phong xoay tấm gương đó che đỡ rồi xách Trí Thanh nhảy lên nóc nhà.
Ông cảm thấy người Trí Thanh rất nhẹ, đối với tấm thân to lớn vạm vỡ chẳng xứng chút nào. Trong lòng còn đang ngờ vực thì tiếng lệnh nổ vang lên làm cho ông không đứng vững được nữa, đầu gối nhũn ra ngã khuỵu xuống. Từ khi Kiều
Phong bôn tẩu giang hồ, ông chưa từng gặp tay đối thủ nào lợi hại đến thế, nên không khỏi giật mình. Ông chuyển thân một cái, đứng phắt dậy, khi đó lại hiên ngang không để ý đến khi đó mình đang bị cường địch bao vây. Huyền Từ lại hỏi:
-A di đà phật! Tội lỗi! Tội lỗi! Kiều thí chủ đã đến chùa Thiếu Lâm giết người,lại còn phá tượng phật, vậy mời thí chủ nếm một chưởng này.
Huyền Từ không chờ Kiều Phong trả lời, đưa hai chưởng ra quyện thành vòng tròn, từ từ chụp xuống Kiều Phong. Chưởng lực chưa xáp tới, Kiều Phong đã cảm thấy hơi thở nặng nề. Chỉ trong chớp mắt, chưởng lực Huyền Từ như làn sóng thuỷ triều đổ xuống. Kiều Phong vứt bỏ tấm gương đã vỡ, tay phải ra chiêu "Khán long hữu hối" trong "Hàng Long Thập bát chưởng".
Hai luồng chưởng lực gặp nhau bật lên tiếng vang nho nhỏ. Vậy mà uy lực rất mạnh, khiến cho Huyền Từ và Kiều Phong đều bị lùi lại ba bước. Kiều Phong lúc này đã cảm thấy đuối sức, buông Trí Thanh xuống, nhưng nhờ nội lực thâm hậu chỉ vận chân khí lên là lập tức tinh thần lại phấn chấn. Ông không chờ Huyền Từ phóng đến chưởng thứ hai, đã la lên:
-Xin cáo từ!
Rồi xách Trí Thanh băng mình nhảy lên nóc nhà đi tuốt, tai còn vẳng nghe thấy hai nhà sư Huyền Nạn, Huyền Tịch thốt ra những tiếng kinh dị. Ðón chưởng Huyền Từ phương trượng vừa phóng là "Nhất phách lưỡng tán". Nhà sư phải tụ hợp hết sức bình sinh để đánh ra chưởng này, đánh vào đá cũng vỡ nát, mà đánh vào người thì hồn bay phách tán, vì thế mà mệnh danh "lưỡng tán".
Chưởng pháp này chỉ đánh ra một chiêu mà sức mạnh rùng rợn. Ðối phương dù công lực thâm hậu đến đâu cũng không thể chịu đựng được đến chưởng thứ hai, chỉ một đòn cũng đủ chết mất mạng rồi. Người phát chưởng lực non nghiêng biển này phải có nội lực ghê gớm mới thay đổi chiêu thức được.
Ðối phương nếu không có nội lực phi thường cũng không tài nào chống đỡ nổi.
Thế mà Kiều Phong gặp chiêu "Nhất phách lưỡng tán" chẳng những không chết mà chỉ trong chớp mắt đã phục hồi nguyên lực, xách người nhảy lên nóc nhà chạy trốn, trách nào Huyền Nạn, Huyền Tịch chẳng thốt nên những tiếng kinh dị.
Huyền Nạn than rằng:
-Võ công gã này quyết không kém gì bọn ta, thật là một mối lo không nhỏ cho các phái võ trên chốn giang hồ.
Huyền Tịch nói:
-Ta phải sớm tìm cách nào trừ khử gã đi để tránh một mối lo vô cùng trọng đại.
Huyền Nạn gật đầu, Huyền Từ phương trượng ngó theo nẻo đường Kiều Phong chạy trốn, mắt nhà sư già đăm đắm nhìn ra phương trời. Lúc Kiều Phong chạy trốn còn quay đầu lại nhìn ba nhà sư, bỗng thấy tấm gương đồng bị nhà sư đánh vỡ thành mười mấy mảnh tung toé trên mặt đất, những mảnh này còn phản chiếu hình bóng ông vào đó.
Kiều Phong lại rùng mình, ông không hiểu sao cứ mỗi lần trông thấy bóng mình lại băn khoăn trong dạ. Ông không sao tự giải đáp được tình trạng cổ quái này.
Nhưng hiện giờ ông phải gấp rút lo chạy cho xa chùa Thiếu Lâm nên đành bỏ hẳn việc nghi ngờ lảng vảng trong đầu óc để chạy cho nhanh, rồi ông cũng quên đi dần dần.
Kiều Phong đã thuộc hết đường ngang lối dọc trên núi Thiếu Thất, dù nhắm mắt ông cũng có thể nhớ được hết những khe ngách nhỏ hẹp vòng vèo trên sườn núi.
Ông chuồn ra phía sau núi rồi dò những nẻo đường chật hẹp, gai góc mà chạy.
Chạy được chừng mấy dặm, bên tai không còn nghe tiếng những nhà sư Thiếu Lâm đuổi theo nữa mới yên dạ. Ông buông Trí Thanh xuống đất, quát hỏi:
-Mi muốn chạy cho thoát thân, sao không chạy trước đi?
Dè đâu Trí Thanh chân vừa chấm đất, người đã nhủn ra rơi phệt xuống tựa như người chết.
Kiều Phong giật mình, để tay vào mũi y thấy hơi thở rất yếu ớt, như có như không. Ông lại sờ vào cổ tay cũng thấy mạch chạy trầm lạc trì trệ, dường như sắp tắt nghỉ đến nơi.
Kiều Phong nghĩ thầm: "Ta còn biết bao nhiêu nghi vấn cần phải hỏi gã, không để chết ngay được. Có lẽ gã lọt vào tay ta, sợ âm mưu bại lộ đã uống thuốc độc tự sát."
Ông đặt tay vào ngực gã nghe tim đập, bỗng giật nảy mình vì thấy ngực gã mềm mại tựa như ngực đàn bà.
Kiều Phong vội rút tay về, rất lấy làm kỳ, tự hỏi: "Hay gã là một cô gái cải trang?" Ông vội móc đá lửa trong mình, bật lên soi vào mặt nhà sư Trí Thanh, thì thấy hai bên má có những chấm xanh như râu mọc, cổ cũng có bướu, rõ ràng là một chàng trai.
Kiều Phong lại càng nghi ngờ, đưa hai tay lên sờ đầu nhẵn bóng không có chút gì giả mạo.
Kiều Phong là người hào sảng, khoái đạt, không câu nệ tiểu tiết như anh chàng thư sinh Ðoàn Dự.
Ông đưa tay vào lưng nhấc bổng Trí Thanh lên, quát hỏi:
-Mi là đàn ông hay đàn bà? Nếu như mi không nói thật, ta sẽ lột xiêm áo ra chiêm nghiệm.
Trí Thanh máy môi muốn nói gì nhưng không còn hơi sức thốt ra lời nào nữa. Rõ ràng là gã đã đến lúc hấp hối, mạng sống tựa ngàn cân treo sợi tóc.
Kiều Phong lẩm bẩm: "Bất luận gã là trai hay gái, là người ngay hay kẻ gian cũng không thể để gã chết ngay được". Ông đưa hai tay ra đập vào sau lưng gã rồi vận khí từ huyệt đan điền ra cánh tay, từ cánh tay xuống đến bàn tay rồi chuyển vào thân thể Trí Thanh.
Nguyên vừa rồi Kiều Phong cùng Huyền Từ phương trượng đối nhau một chưởng, chưởng lực "Nhất phách lưỡng tán" đâu phải tầm thường. Lúc đó tay trái Kiều Phong nắm giữ Trí Thanh để gã trúng chưởng lực đó, khiến gã bị thương, giờ
Kiều Phong đem chân khí mình chuyển vào nội thể gã để tạm thời duy trì tính mạng cho gã trong chốc lát rồi sẽ tìm thày thuốc giải cứu sau.
Không ngờ nội lực sung mãn của ông chính là phương thuốc rất hay để chữa trọng thương cho Trí Thanh. Trí Thanh được chân khí Kiều Phong cuồn cuộn truyền vào, khác nào đĩa đèn khô kiệt được rót dầu vào, mạch chạy dần dần mạnh lên và hơi thở cũng điều hoà trở lại.
Kiều Phong thấy Trí Thanh chưa đến nỗi chết ngay trong chốc lát đã hơi yên dạ.
Ông tính rằng: "Nơi đây chưa xa chùa Thiếu Lâm mấy, không thể đình lại lâu được". Ông liền hai tay bồng hẳn Trí Thanh lên, rảo bước chạy về nẻo Tây Bắc.
Ông lại cảm thấy thân thể Trí Thanh quá nhẹ nhàng, không hợp với tầm vóc to lớn,thì nghĩ bụng: "Ta lột xiêm áo gã thì không nên, nhưng trụt giày gã thì có gì là không tiện?" Nghĩ vậy, ông đưa tay ra trụt giày nhà sư.
Nhưng vừa cầm vào chân gã, thì thấy cứng ngắc như chân người chết rồi. Ông kéo mạnh một chút, một vật theo tay tuột ra: chính là một bàn chân giả bằng gỗ.
Lúc sờ vào chân Trí Thanh thì thấy nhỏ bé mềm mại, bất giác thốt lên một tiếng kinh dị, lẩm bẩm: "ủa! Quả gã là con gái!" Kiều Phong lại vận động khinh công,càng chạy lẹ.
Chạy được hồi lâu, ông độ chừng đã xa chùa Thiếu Lâm năm sáu mươi dặm.
Trời đã bình minh, phương đông hé sáng, Kiều Phong ôm Trí Thanh chạy đến đầu một khu rừng nhỏ thì gặp một khe suối nước trong xanh. Ông liền dừng bước,vốc nước suối lên rửa mặt Trí Thanh rồi lấy vạt áo cà sa lau cho sạch. Ðột nhiên mặt Trí Thanh lở ra từng mảng thịt rơi xuống, Kiều Phong giật nảy mình, tự hỏi:
"Tại sao da thịt y lại rữa nát thế này?"
Ông ngưng thần, nhìn kỹ vào mặt Trí Thanh thì sau lớp thịt nát lộ ra một làn da trắng như tuyết, trong như ngọc.
Trí Thanh bị Kiều Phong bồng lên, chạy rất mau giữa lúc hôn mê bất tỉnh, bây giờ nước lạnh đắp vào hồi tỉnh, giương mắt lên nhìn,thấy Kiều Phong thì gượng cười, khẽ nói:
-Kiều Phong Bang chúa!...
Nhưng gọi được một câu rồi sức yếu không nói thêm được nữa, lại nhắm mắt lại.
Kiều Phong nhìn mặt Trí Thanh thấy lỗ chỗ, nhiều chỗ gồ lên lõm xuống, trông không rõ tướng mạo. Ông liền dùng mảnh áo tăng bào xuống suối, lấy nước lau qua lau lại cho bao nhiêu phấn bột rơi hết đi, để lộ bộ mặt trái xoan của một cô thiếu nữ. Kiều Phong la lên một tiếng thất thanh:
-Trời ơi! Té ra là A Châu cô nương!
Nguyên người hoá trang làm Trí Thanh hoà thượng để trà trộn vào viện Bồ Ðề chùa Thiếu Lâm là một tên nữ tỳ Mộ Dung Phục, tên gọi A Châu. Nàng có thuật cải trang khéo léo, mau lẹ, trên đời không ai bì kịp. Nàng đệm gót bằng một bàn chân giả cho cao người lên, lấy bông đệm vào vai, vào bụng cho tầm vóc to lớn,dùng bột dùng phấn nhồi cho lớn mặt ra.
Nàng cải trang khéo đến nỗi các nhà sư Trí Quang, Trí Uyên luôn luôn bên cạnh Trí Thanh mà cũng không nhận ra được. Nàng đang lúc mê man, bên tai bỗng nghe thấy tiếng Kiều Phong gọi "A Châu cô nương" cũng muốn trả lời để giải thích vì sao mình trà trộn vào chùa Thiếu Lâm nhưng không còn chút hơi sức nào, đầu lưỡi cũng đờ ra không chịu tuân theo mệnh lệnh.
Nàng chỉ khẽ la lên một tiếng, nói không ra lời rồi lại ngất đi. Khi Kiều Phong còn ôm Trí Thanh mà chạy, trong lòng ông không biết bao nhiêu căm thù, cho y là người gian trá hiểm độc. Cả đến cái chết của song thân cùng sư phụ mình hẳn có liên quan đến y, nên ông không tiếc công phu khó nhọc cứu cho y sống để tra hỏi mọi việc.
Ông đã định sẵn trong bụng nếu Trí Thanh không chiêu xưng sẽ dùng cực hình thảm khốc để tra tấn, ngờ đâu lúc y lộ chân tướng lại là A Châu cô nương thành ra vỡ mộng.
Kiều Phong tuy có vài lần gặp A Châu, A Bích và đã cứu hai nàng thoát khỏi độc thủ bọn võ sỹ Tây Hạ, nhưng ông vẫn không biết A Châu thiện nghề hoá trang, A Bích thông thạo âm luật. Giả tỷ mà ông gặp Ðoàn Dự thì còn đoán được đôi phần.
Kiều Phong thấy A Châu lại ngất đi, vội truyền chân khí vào người nàng để chữa nội thương. Bây giờ ông đã thấy rõ không phải nàng trúng độc mà vì chưởng lực đánh bị thương. Ông trầm ngâm một hồi, lúc vỡ lẽ ra không khỏi ngấm ngầm hối hận: "Sở dĩ nàng trúng chưởng Huyền Từ phương trượng đến bị trọng thương là tại mình nắm giữ nàng trong tay. Giả tỷ mình dừng dính líu vào việc không đâu này, để nàng ra vào tự do thì nàng chạy thoát thân, quyết không đến nỗi gặp phải đại nạn."
Ông vẫn có lòng ngưỡng mộ Mộ Dung Phục, "vì thần phải nể cây đa" nên đối với gã thị tỳ của Mộ Dung ông cũng nhìn bằng con mắt đặc biệt. Kiều Phong nghĩ thầm: "A Châu đã bị trọng thương do mình mà ra thì không có lý nào bỏ nàng mà không chữa cho đành. Bây giờ phải đưa nàng đến một thị trấn mời danh y điều trị".
Nghĩ vậy, ông liền bảo:
-A Châu cô nương! Tôi bồng cô đi tìm một thị trấn để chữa thương cho cô, cô đừng trách tôi về tội mạo phạm.
Nói xong, ẵm nàng lên, bước mau đi về phía bắc. Chẳng mấy chốc trời đã sáng rõ, Kiều Phong lấy áo thầy chùa của A Châu che mặt nàng để người ngoài khỏi dị nghị là mình bồng thiếu nữ mà đi. Ði được hai mươi dặm thì đến một thị trấn đông đúc, người đi chợ sáng rất là tấp nập.
Kiều Phong hỏi thăm người đi đường biết trấn này tên gọi Hứa Gia Tập, một nơi tập họp các sản phẩm lân cận như lương thực, bông, gai, da trâu,... để rồi chia đi bán các ngả.
Ông tìm đến một khách sạn lớn, mướn hai gian phòng, đưa A Châu lên nghỉ.
Những người trong khách sạn thấy Kiều Phong cùng A Châu không ra vợ chồng cũng chẳng phải anh em, bộ tịch rất là khả nghi. Song nhác thấy Kiều Phong hiên ngang lẫm liệt nên không dám hỏi nhiều.
Kiều Phong không có tiền bạc chi hết,ông nhăn mày ra vẻ lo phiền... A Châu thều thào nói:
-Trong bọc tôi có xuyến vàng, kiềng vàng...
Kiều Phong nói:
-Thế thì hay lắm, cô nương lấy ra cho tôi đem đổi.
Nàng cất tay phải lên nhưng không đủ sức. Kiều Phong thấy việc cấp bách, liền thò tay vào trong bọc nàng lấy ra một đôi xuyến vàng và một chiếc kiềng vàng đánh rất đẹp.
Kiều Phong nghĩ thầm: "Cái kiềng này hoặc của cha mẹ, hoặc chú bác nàng cho làm đồ trang sức khi nàng lên mười tuổi, đem đổi đi mất thì đáng tiếc."
Nghĩ vậy, ông cầm cái kiềng đặt xuống dưới gối nàng rồi đem đôi xuyến đi đổi tiền được mười tám lạng rưỡi bạc, ông liền mời một vị y sinh đến coi thương thế cho nàng. Y sinh vừa xem mạch vừa lắc đầu lia lịa. Thầy nghĩ một lúc rồi không hốt thuốc, tiền xem mạch cũng không lấy, luôn miệng nói:
-Tôi không chữa được, thật là đáng tiếc.
Nói xong, ra cửa về thẳng. Nguyên thày lang chẩn mạch cho A Châu, thấy nhiều đường kinh mạch bị đứt, sắp chết đến nơi, thày lo ngồi chậm một chút có thể liên luỵ đến mình.
Kiều Phong cả kinh, lại đi mời thày khác. Thày này có hốt thuốc nhưng cũng bảo:
-Bệnh cô nương đây không còn thuốc nào chữa được. Thang thuốc này chẳng qua là để tỏ ra đã hết sức mà thôi.
Kiều Phong xem toa thuốc, thấy kê những vị tầm thường như cam thảo, bạc hà,cát cánh, bán hạ,... đến người bị cảm xoàng uống cũng chẳng ăn thua, nên không đi mua thuốc nữa mà lại vận chân khí, truyền nội lực vào người nàng. Trong
khoảnh khắc, sắc mặt A Châu đang lợt lạt đã trở lại hồng hào rồi nàng nói:
-Kiều Bang chúa! Rất cảm ơn Bang chúa đã cứu cho. Giả tỷ tôi bị bắt vào tay mấy ông trọc đầu không tài nào thoát chết.
Kiều Phong nghe giọng nàng đã có khí lực thì cả mừng, đáp:
-A Châu cô nương! Tôi rất áy náy về bệnh tình cô nương, không biết có khỏi được chăng?
A Châu nói:
-Bang chúa đừng kêu tôi bằng cô nương gì hết, cứ gọi thẳng ngay cái tên A Châu là đủ rồi. Bang chúa vào chùa Thiếu Lâm có chuyện chi?
Kiều Phong nói:
-Tôi cũng không còn là Bang chúa chi nữa, từ đây xin miễn xưng hô như vậy.
A Châu nói:
-Vậy tôi xin kêu bằng Kiều đại gia!
Kiều Phong lại hỏi:
-Cô vào chùa Thiếu Lâm làm gì? Hãy nói cho tôi nghe đã.
A Châu cười, đáp:
-Tôi nói ra xin Kiều đại gia đừng cười vì tội tôi đã phá quấy. Tôi nghe công tử nhà tôi đến chùa Thiếu Lâm, nên tôi đến đó tìm công tử để nói với chàng về việc Vương cô nương. Ngờ đâu đến nơi thì nhà sư hung dữ gác cổng bảo chùa Thiếu Lâm cấm ngặt không cho đàn bà con gái vào. Tôi tranh biện với y lại bị mắng nhiếc đuổi ra. Song tôi cố tìm cách để vào bằng được.
Kiều Phong tủm tỉm cười, nói:
-Cái kiềng của cô trên có chạm chữ "Con nhỏ mười tuổi này ngày càng nghịch ngợm" là của ai cho cô?
A Châu đáp:
-Của gia gia tôi đó.
Nói đến gia gia, nàng lộ vẻ buồn thiu, chắc là gia gia nàng đã quá cố nên Kiều Phong không đả động đến việc đó nữa, hỏi sang chuyện khác:
-Cô cải trang vào chùa Thiếu Lâm, bao nhiêu vị đại hoà thượng không biết cô là gái. Sau khi vào được rồi, cô không lộ bản tướng cho các vị hoà thượng đó coi để họ phải tức mình vỡ bụng mà vẫn không làm gì được.
Nguyên Kiều Phong trước vẫn tôn kính hết thảy mọi người trong chùa Thiếu Lâm, nhưng từ lúc Huyền Khổ đại sư chết rồi, quần tăng không hỏi rõ đen trắng,một mực đổ tội cho ông làm ba việc đại ác: giết mẹ, giết thầy, nên ông không khỏi căm tức. A Châu nghe Kiều Phong nói thích quá, ngồi nhổm dậy, vỗ tay cười, nói:
-Kiều đại gia! Ðại gia quả là cao kiến. Chờ khi tôi khỏi rồi sẽ cải dạng nam trang vào chùa, xong rồi mặc nữ trang hiên ngang đi ra khiến cho mấy lão hoà thượng phải tức đến hộc máu ra chơi... à... à...
Ðột nhiên nàng không nói tiếp được nữa, thân thể lại nhũn ra, nằm phục xuống giường, không nhúc nhích được.
Kiều Phong cả kinh, đặt ngón tay lên mũi thì thấy tựa hồ như nàng đã ngừng thở thì trong lòng nóng nảy, vội đặt bàn tay vào huyệt linh đài sau lưng nàng, vận động chân khí truyền vào trong người nàng. Chỉ trong thời gian chưa uống cạn tuần trà, A Châu từ từ nằm ngửa lên, cười nói:
-Úi chà! Sao tôi đang nói lại ngủ thiếp đi? Kiều đại gia! Quả là không ổn rồi.
Kiều Phong cũng biết tình hình rất nguy ngập, nhưng miệng vẫn nói:
-Mình cô chưa được khoẻ hẳn, hãy ngủ đi một lát để dưỡng thần.
A Châu nói:
-Tôi không thấy nhọc lắm. Chẳng qua vất vả mất nửa đêm trời. Kiều đại gia hãy đi ngủ một lát.
Kiều Phong nói:
-Phải đó! Tôi về phòng nghỉ một lúc rồi sẽ sang thăm cô.
Ông trở ra phòng khách, gọi năm cân rượu, hai cân thịt bò chín, rót rượu ngồi uống một mình. Tửu lượng ông ghê lắm, có thể nói là thiên hạ vô song, nhưng lúc này trong lòng phiền não, rượu vào thấy say ngay. Ông uống hết năm cân rượu đã chuếnh choáng. Ông cầm hai chiếc bánh bao vào phòng cho A Châu.
Vào phòng rồi ông gọi hai tiếng vẫn không thấy thưa, liền chay đến đầu giường,thấy nàng hai mắt nhắm nghiền, má lõm xuống như người chết rồi.
Kiều Phong đưa tay ra sờ đầu thấy còn hơi nóng, vội vận chân khí vào người nàng. A
Châu dần dần tỉnh lại, ra chiều vui vẻ cầm lấy bánh ăn.
Kiều Phong thấy vậy, biết rằng lúc này nàng hoàn toàn nhờ có chân khí của mình mà sống.
Chỉ trong một giờ, nếu không truyền chân khí vào cho nàng, tất nàng tắt thở mà chết, biết làm thế nào được.
A Châu thấy Kiều Phong trầm ngâm không nói, nét mặt lo buồn, nàng là một thiếu nữ thông minh lanh lợi, đã đoán ra mọi sự, liền hỏi:
-Kiều đại gia! Tôi bị thương rất nặng. Thày lang bảo không thuốc nào trị được phải không?
Kiều Phong vội đáp:
-Không! Không! Không sao cả! Cô chỉ dưỡng bệnh mấy hôm là khỏi.
A Châu nói:
-Tôi biết rồi! Ðại gia đừng dối tôi. Tôi cảm thấy trong lòng trống rỗng, không còn chút hơi sức nào nữa.
Kiều Phong an ủi:
-Cô cứ yên tâm dưỡng bệnh, thế nào tôi cũng có cách chữa cho cô lành bệnh.
A Châu nghe giọng Kiều Phong nói, biết là mình bị thương trầm trọng, trong lòng sợ hãi, bất giác tay run lên, cái bánh mới ăn hết một nửa đã rớt xuống đất.
Kiều Phong cho là nàng mất hết nội lực, lại đưa bàn tay đặt vào huyệt linh đài để truyền chân khí cho nàng. Lúc này thân trí A Châu tỉnh táo, nàng cảm thấy một luồng khí nóng từ lòng bàn tay Kiều Phong truyền vào người mình, rồi lập tức thấy khắp thân thể chỗ nào cũng dễ chịu.
Nàng trầm ngâm một lát, biết rằng mình bị đã bị nguy ngập mấy lần và đều nhờ chân khí Kiều Phong cứu sống, trong lòng xiết bao cảm kích, xiết bao sợ hãi. Nàng tâm cơ lanh lợi nhưng dù sao cũng là cô gái nhỏ tuổi, vì cảm xúc quá, nước mắt trào ra. Nàng nói:
-Kiều đại gia! Tôi không muốn chết! Ðại gia đừng bỏ tôi một mình ở đây.
Kiều Phong nghe nàng nói, rất đỗi thương tâm kiếm lời an ủi:
-Cô cứ yên lòng, tôi không bỏ cô đâu. Kiều Phong này là hạng người nào, nỡ bỏ một người bạn trong lúc lâm nguy sắp chết mà không giải cứu?
A Châu nói:
-Tôi không đáng là bạn hữu với đại gia. Kiều đại gia! Hay là tôi muốn chết? Có phải người ta chết rồi biến thành quỷ sứ không?
Kiều Phong thở dài, biết mình lỡ lời "sắp chết mà không cứu" để nàng phải thổn thức, liền ôn tồn bảo nàng:
-Cô chớ đa nghi! Cô còn ít tuổi, mới bị thương xoàng, sao lại nói đến chuyện chết chóc?
A Châu hỏi:
-Ðại gia có biết nói dối không?
Kiều Phong đáp:
-Tôi không biết nói dối.
A Châu trầm ngâm một lát rồi nói:
-Ðại gia là một vị anh hùng hảo hán trong võ lâm. Người ta đã có câu ví "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung". Ðại gia cùng công tử tôi đều nổi tiếng hai miền Nam Bắc, bình sinh đại gia đã nói câu gì không thật chưa?
Kiều Phong đáp:
-Lúc còn nhỏ tôi cũng hay nói dối, nhưng từ khi bôn tẩu giang hồ thì không lừa dối ai hết.
A Châu nói:
-Ðại gia bảo tôi bị thương không nặng, câu ấy thiệt hay dối?
Kiều Phong lẩm bẩm: "Nếu cô biết thương thế cực kỳ trầm trọng tất không yên dạ, chỉ làm cho khó chữa thêm. Vì muốn cô mau khỏi nên buộc lòng ta phải nói dối cô". Nghĩ vậy liền đáp:
-Tôi không nói dối đâu mà!
A Châu thở dài, nói:
-Thế thì hay lắm. Tôi yên tâm rồi. Kiều đại gia ơi! Tôi cầu xin đại gia một việc.
Kiều Phong hỏi:
-Việc gì?
A Châu nói:
-Ðêm nay đại gia ở trong phòng tôi, đừng đi chỗ khác.
Trong thâm tâm nàng cũng biết rồi, nếu Kiều Phong ra ngoài thì mình khó lòng sống được đến sáng.
Kiều Phong cười, đáp:
-Ðược lắm! Chẳng cần cô nói tôi cũng định bụng ngồi trong này với cô đêm nay.
Thôi cô đừng nói nhiều nữa, ngủ yên đi một lúc.
A Châu nhắm mắt lại một lúc rồi lại mở mắt ra, nói:
-Kiều đại gia! Tôi không ngủ được, muốn yêu cầu đại gia một điều nữa được không?
Kiều Phong nói:
-Ðược chứ! Ðiều gì vậy cô?
A Châu nói:
-Tôi chỉ khó ngủ một lúc. Hễ má má tôi ngồi bên giường hát cho tôi nghe vài ba câu là tôi ngủ được ngay.
Kiều Phong hỏi:
-Bây giờ biết má cô ở đâu mà tìm. Ðiều này hơi khó đấy.
A Châu nói:
-Má má tôi mất rồi. Kiều đại gia! Ðại gia hát cho tôi nghe vài câu cũng được.
Kiều Phong không khỏi buồn cười một cách cay đắng. Ông là một bậc nam tử trượng phu, biết mở miệng hát gì bây giờ. Ðiều này thực chịu thôi, ông nói:
-Tôi không biết hát mà.
A Châu hỏi:
-Lúc đại gia còn nhỏ, má má có hát cho đại gia nghe không?
Kiều Phong lắc đầu, nói:
-Dường như cũng có đấy, nhưng lâu ngày quên hết rồi, mà có nhớ chăng nữa cũng không hát lên được.
A Châu thở dài, nói:
-Ðại gia không chịu hát thì chả có cách gì nữa.
Kiều Phong buồn rầu, đáp:
-Không phải tôi không chịu hát, thực ra tôi không biết hát đó thôi.
A Châu bỗng nghĩ ra một việc, vỗ tay cười, nói:
-À ! Thôi được rồi! Kiều đại gia! Tôi lại xin đại gia một việc mà việc này không có lý nào đại gia từ chối.
Kiều Phong thấy cô bé này tinh nghịch, từ lời nói cho chí việc làm không ai biết đâu mà dò. Nàng lại cầu mình một việc mà không là việc kỳ quái gì đây. Ông là người cẩn thận, giao hẹn trước:
-Cô hãy thử nói nghe nào. Có được thì mới nhận lời, nếu không làm được thì đành phải chịu.
A Châu nói:
-Việc này dễ lắm, dù đứa nhỏ bốn năm tuổi cũng làm được, tưởng còn có việc dễ hơn nữa!
Kiều Phong vẫn dè dặt đáp:
-Cô hãy nói cho tôi biết việc gì trước.
A Châu mỉm cười, đáp:
-Ðại gia kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, bất luận là chuyện hoang đường hay chuyện tích gì cũng được, thế là tôi ngủ liền.
Kiều Phong nhíu đôi lông mày ra chiều khó nghĩ. Mới đây ông còn là Bang chúa một bang lớn nhất trong đám giang hồ, lãnh tụ quần hào uy danh khét tiếng, miệng thét ra lửa. Mới có mấy ngày nay bị người cất chức Bang chúa đuổi ra khỏi Cái Bang. Song thân cùng sư phụ là những người thân nhất đời cũng tạ thế.
Chính thân mình không biết là người man mọi hay người Hán, còn bị người khoác cho hai chữ phản nghịch gây nên ba tội đại ác. Bao nhiêu nỗi đau đớn vùi dập đã chẳng có ai cùng mình chia sẻ mối lo âu thì chớ, còn phải ở trong khách sạn này để bầu bạn với một cô bé. Cô lại còn bắt hát, bắt kể chuyện cổ tích, đều là những chuyện đàn bà, trẻ con vô vị.
Trước kia ông mới nghe ai nói nửa câu chuyện vẩn vơ là lập tức bưng tai chạy ngay. Ông chỉ ưa cùng anh em uống rượu, đánh bạc, ăn to nói lớn. Sau khi rượu say nóng mặt lại bàn đến việc quân, việc nước, việc anh hùng hảo hán trong thiên hạ.
Có bao giờ nói chuyện hoang đường hay chuyện cổ tích con cà con kê, thế có đáng buồn cười không.
Hết Hồi 17....
Hồi 18 Anh Hùng Lắm Nổi Bất Bằng
Kiều Phong liếc mắt nhìn thấy A Châu có vẻ khao khát nghe chuyện, lại thấy nàng mặt võ mình gầy, dung nhan tiều tuỵ, thì nghĩ thầm: "Nàng bị trọng thương như thế e rằng khó qua khỏi. Lúc nào chân khí không truyền vào được nữa là nàng lập tức bỏ mạng. Nàng đã muốn nghe kể chuyện, thôi thì ta cũng nói chuyện lăng nhăng để chiều ý nàng".
Nghĩ vậy, ông nói:
-Tôi kể chuyện cổ tích nhưng chỉ sợ cô không muốn nghe mà thôi.
A Châu mừng lắm, nói:
-Nhất định là hay lắm rồi! Xin đại gia kể đi!
Kiều Phong tuy nhận lời nhưng ông cũng chẳng nhớ mẩu chuyện cổ tích nào mà kể. Ông ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:
-Ðây tôi nói chuyện con chó sói: "Ngày xưa, có một ông già ở trong rừng. Một hôm, ông thấy con chó sói bị người ta trói bỏ trong đẫy vải. Con sói xin ông cởi trói tha ra. Ông liền mở túi rồi thả sói ra. Con sói..."
Ông kể tới đây, A Châu ngắt lời:
-Con sói được thả ra, nó kêu đói rồi đòi ăn thịt ông già phải không?
Kiều Phong nói:
-Ủa! Chuyện này cô cũng được nghe rồi ư?
A Châu nói:
-Ðó là câu chuyện đã chép sách. Tôi không thích nghe những chuyện trong sách.
Tôi xin đại gia kể những câu chuyện trong lòng chưa có sách vở này nói đến.
Kiều Phong ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
-Cô không ưa những chuyện đã có trong sách thì để tôi kể chuyện một đứa nhỏ nhà quê cho nghe.
"Ngày xưa, một gia đình cùng túng ở trên núi. Hai vợ chồng chỉ có một đứa con trai. Cậu nhỏ này mới được bẩy tuổi nhưng thân thể cao lớn, đã biết giúp gia gia lên rừng đốn củi. Một hôm, gia gia y bị bệnh, song nhà nghèo quá, không có tiền đón thầy chữa thuốc. Bệnh tình mỗi ngày một trầm trọng, nếu không uống thuốc thì không tài nào khỏi được.
Má cậu chỉ có bốn con gà và một giỏ trứng. Bà ta bắt gà đem ra chợ bán. Cả gà lẫn trứng bán được tám đồng cân bạc. Bà liền đi mời thầy thuốc. Nhưng thầy bảo nhà xa và trèo đèo vất vả, không chịu đi coi bệnh. Bà năn nỉ mãi mà thày lang chỉ lắc đầu quầy quậy. Bà liền quỳ mọp xuống đất kêu van, nói: "Dù xây bẩy đợt phù đồ không bằng làm phúc cứu cho một người."
Thầy lang vẫn từ chối, nói: "Ði thăm bệnh cho người nhà mụ ở chốn thâm sơn cùng cốc tất bị nhiễm lam sơn chướng khí". Bà liền níu áo thầy lang khóc lóc. Thầy lang ra sức giựt một cái mạnh, không ngờ bà nắm áo chặt quá, áo thầy lang bị rách một vệt dài. Thầy lang cả giận, đẩy bà ngã lăn xuống đất, lại đá mạnh một cái nữa,rồi lão còn giữ bà lại để bắt đền áo. Lão bảo áo lão còn mới nguyên trị giá ba lạng bạc..."
A Châu nghe tới đó, khẽ nói:
-Lão thầy lang đó thật là khả ố.
Kiều Phong ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời đã gần tối. Ông thủng thẳng kể tiếp:
"Cậu nhỏ đó đi luôn luôn bên cạnh má má, thấy má má bị người ta ức hiếp, liền xông lại, vừa đánh vừa cắn thày lang. Nhưng cậu chỉ là đứa nhỏ, sức lực phỏng được bao nhiêu. Cậu bị thầy lang xách lên, quẳng ra ngoài cửa. Bà mẹ sợ con bị thương nặng vội chạy ra xem. Thầy lang sợ mụ vào rắc rồi liền đóng chặt cửa lại.
Ðầu cậu bé bị sưng vù, chảy máu khá nhiều. Bà mẹ vốn tính hiền hậu, sợ lôi thôi, không dám ngồi lại cửa thày lang. Bà dắt con, vừa khóc vừa chạy về nhà. Cậu bé đi qua một tiệm bán đồ sắt, thấy trên bàn bày đủ thứ: dao giết lợn mổ trâu, răng bừa, lưỡi cày,... Chủ tiệm đang gọi khách bán cày bừa và bận giao hàng. Cậu bé liền lấy cắp một lưỡi dao nhọn giấu vào trong mình. Má má cậu cũng không biết.
Về đến nhà bà cũng không dám thuật chuyện cho chồng nghe, sợ ông căm phẫn bệnh sẽ nặng thêm. Bà toan móc tám đồng cân bạc đưa lại cho chồng. Ngờ đâu sờ vào bọc thì bạc đã mất rồi. Bà vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên, chạy ra tìm cậu con để hỏi, thấy cậu con đang mài một con dao sáng loáng. Bà hỏi cậu: "Sao con lại có con dao này?"
Cậu bé không dám bảo là dao ăn cắp mà nói dối là có người cho cậu. Dĩ nhiên bà mẹ không tin. Con dao mới này sống dài, lưỡi mỏng, ngoài chợ bán đến bốn,năm đồng cân bạc một con, có lý nào người ta lại đem cho trẻ con. Bà hỏi ai cho thì cậu không trả lời được.
Bà thở dài bảo con: "Con ơi! Gia má nghèo khổ, bình nhật không mua được đồ chơi cho con, nghĩ thật tội nghiệp quá! Nay con mua dao về chơi cũng chả sao,nhưng chỗ tiền còn thừa con trả lại cho má để má mua cân thịt về nấu cho gia gia con ăn vì gia gia con đang bị bệnh."
Cậu nhỏ giương mắt lên nhìn mẹ, hỏi lại: "Má bảo tiền thừa nào?" Bà mẹ nói:
"Má có tám đồng cân bạc, chắc con đi mua dao rồi chứ gì?" Cậu nhỏ vội đáp: "Con không lấy! Con không lấy!" Gia má cậu nhỏ trước nay chưa từng đánh con bao giờ.
Tuy cậu chỉ là đứa nhỏ mấy tuổi mà được gia má nuông chiều, kính trọng và coi cậu như người khách trong nhà."
Kiều Phong kể đến đây đột nhiên rùng mình, tự hỏi: "Tại sao vậy? Khắp thiên hạ, người làm cha mẹ chỉ có lòng thương yêu nuông chiều con là cùng, quyết không có lý nào lại biệt đãi con nhỏ như khách". Nghĩ vậy, bất gác lẩm bẩm: "ừ!
Mà lạ thật? Sao lại có chuyện kỳ quái như vậy?" A Châu nghe tiếng, hỏi:
-Ðại gia nói chuyện chi kỳ quái đó?
Nàng chỉ nói được bấy nhiêu rồi thở ra như hết hơi. Kiều Phong biết chân khí trong người nàng lại kiệt rồi, liền đặt bàn tay sau lưng để truyền nội lực vào thân thể nàng.
A Châu dần dần tỉnh lại, than rằng:
-Kiều đại gia! Mỗi lần truyền chân khí vào cho tôi là một lần nội lực đại gia bị giảm sút. Nội lực là một thứ rất cần trong võ học, đại gia tận tâm như vậy, A Châu này biết lấy chi báo đáp?
Kiều Phong cười, nói:
-Tôi chỉ cần tĩnh toạ, thở hít luyện tập trong mấy giờ là nội lực khôi phục lại như cũ, hà tất cô phải nói đến chuyện báo đáp. Tôi cùng chủ nhân cô là Mộ Dung công tử tuy chưa gặp mặt, nhưng đã cùng nhau thần giao cách cảm ở ngoài ngàn dặm.
Lúc nào tôi cũng có người bạn đó ở bên lòng. Cô đã là người nhà công tử, bất tất phải coi tôi như người ngoài.
A Châu buồn rầu đáp:
-Chỉ trong một thời gian ngắn là nội lực tôi lại dần dần tiêu tan. Ðại gia không thể... vĩnh viễn...
Kiều Phong biết ý nàng muốn nói mình không thể vĩnh viễn ở bên cạnh nàng để kéo dài chút hơi tàn cho nàng mãi được, ông liền an ủi:
-Cô cứ yên tâm, thế nào tôi cũng tìm được thày thuốc để chữa cho cô hết nội thương.
A Châu mỉm cười, nói:
-Tôi e rằng ông thày đó sợ tôi cùng cùng kiệt quá rồi, không chịu chữa cho. Kiều đại gia! Câu chuyện đại gia chưa kể hết, đại gia vừa nói cái gì kỳ quái nhỉ?
Kiều Phong sực nhớ lại, nói:
-Ủa! Tôi lại nói đi đâu rồi? Bây giờ tôi kể tiếp.
"Bà mẹ thấy cậu không thú nhận, cũng không nói gì nữa đi, vào trong nhà. Lát sau, cậu nhỏ mài dao xong cũng vào thì thấy má má đang khẽ bảo với gia gia là cậu trộm tiền đi mua dao nhưng không chịu nhận.
Gia gia cậu chỉ bảo: "Thằng nhỏ này ở với chúng ta, trước nay chả được tý đồ chơi nào. Y muốn mua gì thì mua, chúng ta chưa thoả mãn y được điều gì... Hai ông bà đang nói chuyện với nhau, thấy nhỏ vào liền thôi không nói nữa.
Gia gia cậu nét mặt từ ái, xoa đầu cậu, nói: "Từ đây con đi phải cẩn thận. Con ngã hay sao mà bươu đầu lên thế?" Gia gia cậu tuyệt nhiên không đả động đến chuyện mất tám đồng cân bạc cùng chuyện cậu đi mua dao chơi. Ông vẫn giữ nét mặt ôn hoà, không tỏ vẻ gì khó chịu..."
Ngừng một lát, Kiều Phong lại nói tiếp:
"Cậu nhỏ này tuy mới bẩy tuổi nhưng đã hiểu việc đời. Cậu nghĩ thầm: "Gia má ngờ mình ăn cắp tiền mua dao. Ðáng lẽ các người phải tức bực hoặc đánh mắng cho một chập mình đâu dám oán hận, sao gia má vẫn thương yêu chiều chuộng mình đến thế?"
Cậu nghĩ vậy, trong lòng băn khoăn, nói với gia gia: "Gia gia ơi! Con không ăn cắp tiền đâu, con dao này không phải con mua mất tiền". Gia gia cậu nói: "Má con thật lắm chuyện! Mất tiền thì thôi chứ sao, làm gì mà phải cuống cuồng lên? Bụng dạ đàn bà vẫn nhỏ nhen thế. Con ngoan lắm, đừng buồn nghe! Ðầu con có đau lắm không?"
Cậu bé đáp: "Con không sao đâu!" Cậu tưởng biện bạch thêm nhưng không biết biện bạch cách nào. Cậu rất buồn bã trong lòng, tối đi ngủ không ăn cơm. Ðêm hôm ấy cậu trằn trọc mãi không sao ngủ được, bỗng nghe thấy má má khóc sụt sịt.
Cậu cho là má mình lo gia gia bệnh nặng lại căm giận về chuyện ban ngày bị thày lang đánh đập.
Cậu rón rén bò trước cổng nhà thày lang. Cửa trước, cửa sau nhà thày lang đều đóng chặt không có lối vào. Thân hình cậu bé nhỏ, cậu liền nằm ép bụng xuống,trườn mình qua lỗ chó chui để vào. Thấy trong phòng hãy còn ánh đèn, cậu liền chọc thủng giấy dán trên cửa sổ để nhòm vào. Thày lang chưa ngủ, đang ngồi thái thuốc. Cậu đẩy cửa bước vào phòng."
A Châu nghe tới đây, vẻ mặt đầy nghiêm trọng, hỏi:
-Thằng nhỏ mới bảy tuổi, nửa đêm còn lần vào nhà người ta tất bị ăn đòn.
Kiều Phong lắc đầu, kể tiếp:
-Thầy lang nghe tiếng kẹt cửa vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ cất tiếng hỏi: "Ai đó?" Cậu nhỏ không đáp, rảo bước đến cạnh thày lang, rút dao nhọn ra đâm một nhát. Người cậu thấp nên dao đâm trúng vào bụng thày lang. Thày lang chỉ kêu lên được một tiếng rồi ngã xuống đất.
A Châu cũng la lên một tiếng:
-Trời ơi!
Nàng cả kinh, hỏi:
-Thằng nhỏ đâm chết thày lang rồi sao?
Kiều Phong gật đầu, đáp:
-Ðúng rồi. Cậu nhỏ lại theo lỗ chó chui chuồn ra rồi chạy một mạch về nhà.
Ðang đêm mà phải chạy mấy chục dặm đường, cậu nhọc lử người. Sáng sớm hôm sau người nhà thầy lang mới biết thầy bị đâm chết lòi ruột ra ngoài, trông rất thê thảm. Nhưng cửa ngõ vẫn còn đóng y nguyên, tưởng hung thủ bên ngoài không có cách nào vào được, và đều cho là người trong nhà giết thầy. Quan huyện bắt hết anh, em, vợ, con thày lang khảo -đã truy vấn, tra xét đến mấy năm trời không ra thủ phạm. Thế là cơ nghiệp nhà thày lang bị tan tành và vụ giết người ở Hứa gia tập này thành một vụ thiên cổ nghi án.
A Châu hỏi:
-Câu chuyện đại gia nói đây ở Hứa gia tập, thì thày lang đó... cũng ở thị trấn này phải không?
Kiều Phong đáp:
-Ðúng rồi! Thày lang họ Ðặng, là một thày thuốc nổi tiếng ở trấn này. Mấy huyện lân cận cũng đều biết đến tên tuổi. Nhà thầy ở về phía tây thị trấn, bức tường cao quét vôi trắng đã bị tàn phá là nhà thày đó. Thày lang vừa rồi tôi mời
đến chữa cho cô ở ngay trước mặt nhà thày lang kia.
A Châu thở dài, nói:
-Thày lang kia không ngó tới kẻ cùng khổ, không coi mạng người vào đâu, dĩ nhiên là rất khả ố nhưng tội chưa đáng chết. Còn thằng nhỏ hành hung như vậy thật là dã man, tôi không thể tin được một đứa nhỏ bảy tuổi đã dám hạ thủ giết
người. Kiều đại gia! Câu chuyện đại gia kể đây có thật hay bịa ra?
Kiều Phong đáp:
-Chuyện này có thật đấy!
A Châu lại thở dài, nói:
-Thằng nhỏ hung hăng này đúng là giống Khất Ðan độc ác!
Kiều Phong đột nhiên run bắn lên, đứng phắt dậy hỏi:
-Cô bảo sao?
A Châu thấy Kiều Phong biến sắc thì giật mình kinh sợ, nàng hiểu ngay, liền run run nói:
-Kiều... Kiều đại gia! Tôi thật là có tội. Tôi... tôi không có ý nói xúc phạm đại gia.
Kiều Phong đứng thộn mặt ra một lúc rồi buồn bã ngồi xuống, hỏi:
-Cô đoán ra rồi ư?
A Châu gật đầu vì nàng đã đoán ra đứa nhỏ trong chuyện này chính là Kiều Phong. Kiều Phong lại nói:
-Tôi cũng vô tình mà kể chuyện với cô. Chuyện đó quả có thực. Tôi cũng không hiểu tại sao lại hạ độc thủ đến thế! Phải chăng vì có dòng máu Khất Ðan mà ra?
A Châu dịu dàng nói:
-A Châu này thật là ngu muội, xin đại gia đừng để ý. Lão thày lang kia đấm đá bà cụ quá ư tàn nhẫn. Ðại gia hành động như vậy là có khí phách của một vị tiểu anh hùng. Giết lão đi có gì là lạ?
Kiều Phong hai tay ôm đầu, nói:
-Không những lão đá má tôi, khi đó tôi còn tức bực hơn nữa là mình bị mắc tiếng oan đã ăn cắp tiền. Tám đồng cân bạc của má tôi nhất định rơi ra trong nhà lão lang trong khi bị lão lôi kéo đánh đấm. Bình sinh tôi không thể nhịn được kẻ nào đã đổ oan cho mình.
Trong một ngày hôm đó, Kiều Phong gặp ba vụ kỳ oan. Ông có là người Khất Ðan hay không cũng không có cách nào quyết đoán được. Nhưng vợ chồng Kiều Tam Hoè cùng Huyền Khổ đại sư thì rõ ràng không phải chính tay ông hạ sát. Thế mà ba tội ác này đều trút lên đầu ông. Chính hung thủ là ai? Ai đã hãm hại ông?
Kiều Phong lại nghĩ đến một điều: "Tại sao gia má mình đều nói là các người không thể tất được cho mình. Theo lẽ thường thì "cha mẹ giàu con có, cha mẹ khó con không". Nếu mình quả là con ruột người thì hà tất người đối với mình lại khách khí như vậy. Xem thế thì đúng mình không phải con đẻ, mà là có người ngoài gửi nuôi. Mà xét kỹ ra, người gửi nuôi này có một địa vị rất tôn quy, nên gia má đối với mình không những lộ vẻ khách khí mà còn ra chiều kính trọng nữa. Vậy người gửi mình ở đây là ai? Chắc là Uông Bang chúa không sai."
Song thân Kiều Phong đối với ông khác hẳn người thường đối với con. Ông bản tính thông minh, đáng lẽ phải nhận biết như vậy. Nhưng từ thuở nhỏ đã thế rồi, ông chỉ cho là một tập quán. Dù ông có thông minh đến đâu đi nữa cũng chỉ tưởng rằng song thân mình có một tính tình đặc biệt ôn hoà, từ ái mà thôi. Giờ phút này ông mới nhận xét ra bằng chứng mình là dòng dõi Khất Ðan.
A Châu như đọc được ý nghĩ của ông, liền an ủi:
-Kiều đại gia! Người ta bảo đại gia là Khất Ðan, nhưng tôi xem thì nhất định họ bịa đặt để vu hãm đại gia mà thôi. Không kể đến bao nhiêu đức tính nhân nghĩa,khẳng khái lừng danh bốn bể, ngay việc đối đãi với tôi, một đứa nha hoàn thân phận hèn mọn như cỏ rác, mà đại gia cũng bận tâm chiếu cố. Người Khất Ðan độc dữ như loài lang sói, so với đại gia khác nhau một trời một vực, bì thế nào được!
Kiều Phong hỏi:
-A Châu! Giả tỷ tôi là người Khất Ðan thật, liệu cô có để cho tôi trông nom không?
Thời bấy giờ người Hán ở Trung Nguyên thống hận người Khất Ðan thấu xương,coi họ như rắn độc, mãnh thú.
A Châu nghe Kiều Phong hỏi vậy, rùng mình nói:
-Ðại gia đừng nghĩ vẩn vơ, nếu Khất Ðan mà sản xuất được người tốt như đại gia thì chúng tôi chẳng căm hận làm gì.
Kiều Phong im lặng không nói gì, nghĩ bụng: "Nếu quả mình là người Khất Ðan thì đến hạng thị tỳ như A Châu cũng không thèm đếm xỉa đến mình nữa". Ông cảm thấy một bầu vũ trụ rộng lớn mênh mông mà mình không tìm được một chỗ để dung thân. Vì nghĩ ngợi quá nhiều nên máu nóng dường như sôi lên.
Ông tự biết mình tiếp chân khí cho A Châu nhiều lần, nội lực tiêu hao không phải là ít. Ông liền ngồi xếp bằng, tựa vào cạnh giường nàng, từ từ vận khí dưỡng thần.
A Châu cũng nhắm mắt lại. Hồi lâu, Kiều Phong vận công điền khí xong, sợ A Châu kiệt lực không thể chuyển tiếp chân khí được, toan đưa tay ra nghe mạch nàng thì bất thình lình từ góc tây bắc có hai tiếng lạch cạch vang lên.
Kiều Phong là tay từng trải giang hồ, vừa nghe đã biết ngay có người trong võ lâm nhảy lên nóc nhà. Tiếp theo, góc đông nam cũng có hai tiếng động khẽ, rõ ràng là những tay khinh công rất cao nhảy lên. Lúc nghe tiếng động ở góc Tây Bắc,Kiều Phong chưa quan tâm mấy, nhưng cả góc Ðông Nam cũng có tiếng động, ông nghĩ ngay là họ đến tìm mình, liền cúi xuống khẽ bảo A Châu:
-Tôi ra ngoài một chút rồi lại vào ngay. Cô đừng sợ gì nghe.
A Châu gật đầu. Kiều Phong không thổi tắt đèn, cửa phòng vẫn khép hờ, ông đứng bên cửa phòng để nghe ngóng rồi đi quanh ra phía cửa sổ phía sau, trèo lên tường đứng. Vừa đứng vững, Kiều Phong chợt nghe trong gian phòng phía Ðông khách sạn có tiếng người hỏi:
-Phải Hương Bát Gia đó không? Xuống đây mau!
Người đứng góc Tây Bắc cười, nói:
-Kỳ lão lục ở Quan Tây cũng đến đó.
Người trong phòng lại nói:
-Thế thì hay lắm! Mời xuống cả đây!
Từ trên nóc nhà, hai bóng đen kẻ trước người sau nhảy xuống, tiến vào trong phòng. Kiều Phong nghĩ thầm: "Kỳ lão lục ở Quan Tây người ta kêu bằng Khoái Ðao Kỳ Lục là một trang hảo hán nổi tiếng ở vùng đó. Còn Hương Bát Gia chắc là hơn Vọng Thiên Tương Ðông. Ta từng nghe người này trọng nghĩa khinh tài, bản lãnh tuyệt luân. Cả hai đều không phải là hạng người nguy hiểm, gian ác. Họ đối với ta không có liên quan gì, quyết không phải đến đây rình ta. Mình chả có điều gì ngờ vực họ". Kiều Phong toan quay về phòng bỗng nghe Hướng Vọng Thiên hỏi:
-Diêm Vương Ðịch Tiết Thần Y đột nhiên gửi thiếp mời anh em đồng đạo trên chốn giang hồ. Ðó là một vấn đề gấp rút, đại ca có biết về việc gì không?
Kiều Phong vừa nghe sáu chữ "Diêm Vương Ðịch Tiết Thần Y" thì vừa kinh hãi vừa mừng thầm, tự hỏi: "Tiết Thần Y ở gần đây ư? Mình cứ tưởng y ở tận Cam Châu diệu vợi. Nếu ông ta ở gần đây thì A Châu gặp được cứu tinh rồi". Nguyên Tiết Thần Y là một tay thánh thủ đệ nhất trong giới danh y đương thời. Vì vậy mà người ta gọi ông là Tiết Thần Y, còn tên thật ông thì chẳng mấy người biết. Khách giang hồ đồn đại khoa trương ông rất nhiều.
Họ bảo dù là người chết rồi ông cũng cứu cho sống lại. Còn người sống thì bất luận là bị trọng thương hay là bệnh nặng thế nào ông cũng có cách chữa khỏi. Vì thế mà Diêm Vương ở dưới âm cung rất bực mình với ông, thường phái tiểu quỷ đến quấy nhiễu và trở ngại công cuộc chữa bệnh của ông. Do đó mới có ngoại hiệu là Diêm Vương Ðịch (kẻ thù của Diêm Vương).
Tiết Thần Y không những chữa bệnh công hiệu như thần mà công ông lại vào hạng giỏi. Tính ông thích kết giao với anh em trên chốn giang hồ. Ông trị bệnh cho người rồi gặp ai có thế võ nào hay ông cũng thỉnh giáo. Người ta cảm tấm lòng ông chữa cho khỏi bệnh, dĩ nhiên là đem những tuyệt kỹ của mình truyền thụ cho ông,không giấu giếm chút nào. Vì vậy mà võ học ông cũng uyên thâm lắm. Bỗng thấy Khoái Ðạo Kỳ lục lại nói:
-Bảo lão bản! Mấy hôm nay anh đi mần ăn ở đâu?
Kiều Phong gật đầu lẩm bẩm: "Thảo nào nào mình nghe tiếng quen quen, té ra là Một Bản Tiền Bảo Thiên Linh. Gã này giàu lòng nghĩa hiệp, chuyên ăn trộm nhà phú hộ, chẩn tế cho kẻ bần cùng. Ngày cử hành diễn lễ mình nhậm chức Bang
chúa Cái Bang gã cũng đến dự."
Kiều Phong đã biết ba người Hướng Vọng Thiên, Kỳ Lục, Bảo Thiên Linh đều là những tay hào kiệt, mình chẳng nên nghe chuyện riêng của họ. Ông định bụng sáng hôm sau sẽ qua bái phỏng Bảo Thiên Linh để hỏi xem Tiết Thần Y hiện ở đâu. Kiều Phong toan trở về phòng, bỗng nghe Bảo Thiên Linh thở dài, nói:
-Hỡi ôi! Mấy hôm rồi trong lòng tôi thấy chán nản, chả muốn tính đến chuyện làm ăn gì. Nay lại thấy nói y đã giết chết cha mẹ, lại giết cả thầy.
Kiều Phong giật mình, nghĩ bụng: "Chắc họ đang bàn chuyện mình". Bỗng thấy Hướng Vọng Thiên nói:
-Gã Kiều Phong lừng lẫy tiếng tăm là thế, thì tay giả nhân nghĩa đánh lừa không biết bao nhiêu là người? Ngờ đâu nay y phạm vào những tội ác tầy trời.
Bảo Thiên Linh nói:
-Ngày y nhậm chức Cái Bang tôi có được gặp một lần. Lúc đầu tôi nghe Triệu lão tam bảo y là giòng giống man di Khất Ðan tôi còn đỏ mặt tía tai cãi nhau với Triệu lão tam để bênh y, suýt nữa xảy ra đánh lộn. Trời ơi! Con người di dịch quả nhiên chẳng khác chi loài cầm thú. Nhưng y chỉ bịp bợm được một thời rồi về sau chó đen giữ mực tính hung ác lại nổi lên.
Kỳ lục nói:
-Không ai ngờ y xuất thân ở phái Thiếu Lâm. Huyền Khổ đại sư là sư phụ y.
Bảo Thiên Linh nói:
-Việc đó rất bí mật. Ngay chưởng môn phương trượng phái Thiếu Lâm cũng không biết. Mãi sau chính Kiều Phong nói ra, rồi người Cái Bang đồn đại đi, mọi người mới biết rõ đầu đuôi. Tên ác tặc họ Kiều tưởng giết cha, mẹ cùng sư phụ là bít kín được gốc gác của mình. Bất cứ đối với ai, y đành chịu chết thôi chứ không chịu thừa nhận. Không ngờ y đã tưởng là mình khôn mà hoá ra dại, tội nghiệt ngày càng nhiều.
Kiều Phong đứng ngoài cửa sổ nghe Bảo Thiên Linh đánh giá mình như thế thì nghĩ thầm: "Một bản tiền đồ Bảo Thiên Linh là một kẻ ăn trộm nghĩa hiệp đối với mình thâm giao là thế. Gã lại là con người khảng khái lỗi lạc mà còn coi mình như vậy, thì người ngoài chắc bình phẩm mình còn tệ hơn nhiều! Hỡi ôi! Nỗi kỳ oan này Kiều Phong này tài nào giải tỏ được nữa thì còn tìm cách gột rửa làm chi cho mệt? Thôi, từ đây mình đi mai danh ẩn tích. Hàng chục năm sau bạn hữu giang hồ sẽ quên đi. Bấy giờ sẽ liệu". Kiều Phong cảm thấy chán nản vô cùng, bỗng lại nghe Hướng Vọng Thiên nói:
-Theo tôi đoán thì Tiết Thần Y gửi thiệp đi mời anh hùng khắp nơi cũng chỉ là việc đối phó với Kiều Phong. Cái ông Diêm Vương Ðịch ấy ghét kẻ làm ác như là thù nghịch. Một khi y đã nghe bất bình, tất y dúng tay vào làm rõ trắng đen mới nghe. Huống chi y lại thâm giao với các nhà sư Huyền Tịch, Huyền Nạn chùa Thiếu Lâm.
Bảo Thiên Linh nói:
-Ðúng rồi! Tôi tưởng ngoại trừ việc Kiều Phong tàn ác thì hiện nay trên chốn giang hồ không còn việc gì lớn khác. Hương huynh! Kỳ huynh! Lại đây, chúng ta uống cạn mấy cân rượu này để tán chuyện cho tới sáng.
Kiều Phong nghĩ bụng: "Ðêm nay chắc họ cũng chỉ tán chuyện mình mà thôi.
Họ còn tìm những câu thoá mạ tệ hại hơn nữa, khác nào lửa cháy thêm dầu, mình chẳng cần nghe nữa". Nghĩ vậy, ông quay về phòng A Châu. A Châu thấy Kiều Phong sắc mặt lợt lạt trông gớm khiếp, liền hỏi:
-Kiều đại gia! Phải chăng đại gia vừa gặp địch nhân?
Nàng vẫn lo cho Kiều Phong, chỉ sợ ông bị nội thương. Kiều Phong lắc đầu.
A Châu vẫn không yên dạ, hỏi nữa:
-Ðại gia có bị thương không?
Kiều Phong từ khi bước chân vào chốn giang hồ bao giờ cũng chỉ thấy bạn hữu kính trọng mình, địch nhân khiếp sợ mình. Có bao giờ bị người khinh miệt như mấy hôm nay. Ông nghe A Châu hỏi "có bị thương không", bất giác tấm lòng cao ngạo lại nổi lên, lớn tiếng đáp:
-Không đâu! Bọn tiểu nhân ngu dốt đó khinh khi Kiều mỗ thế nào được. Dù muốn động thủ đánh tôi bị thương há phải là chuyện dễ?
Ðột nhiên khí khái anh hùng trỗi dậy, ông nói tiếp:
-A Châu! Sáng mai tôi đưa cô đi tìm một vị danh y giỏi nhất thiên hạ để chữa nội thương cho cô. Cô yên tâm ngủ đi thôi!
A Châu nhìn nét mặt Kiều Phong cao ngạo thì vừa kính phục vừa sợ hãi. Nàng thấy người đang đứng trước mắt mình khác xa công tử Mộ Dung mà lại có nhiều điểm giống Mộ Dung. Giống ở chỗ cả hai người đều chẳng biết sợ trời sợ đất là gì,giống ở chỗ vẻ mặt hiên ngang, tính khí cao ngạo. Song Kiều Phong người to lớn,hào sảng tỷ như con hùng sư, còn Mộ Dung công tử ôn nhu văn tỷ như con phượng hoàng.
Kiều Phong đã quyết định chủ ý, yên tâm ngủ ngon.
A Châu nhìn nét mặt Kiều Phong qua ánh sáng ảm đạm của ngọn đèn dầu hồi lâu, nàng nghe thấy tiếng ông ngáy và các bắp thịt trên mặt mấp máy. Ông nghiến răng, bộ mặt vuông vắn lồi lên, lõm xuống, nàng không khỏi xót thương cho người hào kiệt đang gặp phải nỗi đau lòng, so với mình ông còn khổ hơn nhiều.
Hết Hồi 18....