PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 19&20


Trung Quốc
06-08-2002, 12:42 PM
Hôi 19 Tụ hiền trang quần hùng phó yến

Sáng sớm hôm sau, Kiều Phong đem nội lực tiếp vào cho A Châu, lấy tiền nhờ
người trong khách sạn thuê cho một cỗ xe lừa. Ông đỡ A Châu ngồi vào trong xe
rồi chạy đến cửa phòng Bảo Thiên Linh, lớn tiếng gọi:
- Bảo huynh! Tiểu đệ là Kiều Phong đến bái kiến đây!
Bảo Thiên Linh cùng Hướng Vọng Thiên, Kỳ Lục ba người chưa dậy, nghe Kiều
Phong gọi đều giật mình nhảy vội xuống đất, người dao kẻ kiếm, ai cũng cầm
binh khí trong tay và ai nấy đều thộn mặt ra vì thấy trên binh khí đều có dán một
mảnh giấy nhỏ viết bốn chữ "Kiều Phong bái kiến". Ba người nhìn nhau trong,
lòng kinh hãi, vì biết rằng trong lúc mình ngủ đã bị Kiều Phong chơi trò nàỵ
Giả tỷ mà ông muốn giết ba người cũng dễ như trở bàn taỵ
Trong ba người thì Bảo Thiên Linh hổ thẹn hơn cả. Ngoại hiệu của y là Một Bản
Tiền. Ban ngày chạy đi thăm thú làm ăn có đến ngàn nhà, mà ban đêm lần vào
có tới trăm lần cửa, khoét ngạch lấy tiền bạc nhà người ta là nghề tay trái của ỵ
Thế mà đêm rồi bị Kiều Phong chơi một vố, bây giờ mới biết. Bảo Thiên Linh
lại quấn nhuyễn tiên cài vào sau lưng, y nghĩ rằng nếu Kiều Phong muốn giết
mình thì hạ thủ ngay đêm cũng được rồi. Y liền chạy ra cửa, nói:
- Đầu Bảo Thiên này hãy còn trên cổ, lúc nào Kiều huynh muốn lấy cũng được.
Bảo mỗ chuyên nghề đi buôn không vốn, thì dù "cơ nghiệp" của Bảo mỗ có về
tay Kiều huynh cũng không sao. Đến phụ thân, mẫu thân và sư phụ mà các hạ
còn không nể, thì đối với Bảo mỗ một người bạn sơ giao, các hạ còn nể gì nữạ
Bảo Thiên Linh đã quấn nhuyễn tiên lại là đã có chủ ý. Y biết rằng mạng mình
mười phần chết đến chín, nếu đem võ lực ra mà đối phó thì không tài nào thoát
được. Chi bằng đem tính mạng giao cho đối phương là xong. Kiều Phong chắp
tay, nói:
- Từ ngày cáo biệt nhau trên hồ Động Đình, thấm thoắt đã mấy năm rồi. Bảo
huynh vẫn tráng kiện như xưa, thật là đáng mừng.
Bảo Thiên Linh cười khanh khách, nói:
- Cuộc sống trộm ăn xổi ở thì của tôi thế mà vẫn kéo dài được đến ngày nay
chưa chết.
Kiều Phong nói:
- Diêm Vương Địch Tiết Thần Y đại hội anh hùng, tại hạ muốn đi xem sao. Ba
vị có tiện thì cùng đi với tôỉ
Bảo Thiên Linh rất lấy làm kỳ, lẩm bẩm: "Tiết Thần Y đại hội anh hùng là để
đối phó với ngươi. Ngươi khó mà hòng sống yên ổn được. Ngươi một mình tới
đó là có dụng ý gì? Ta vẫn nghe Bang chúa Cái bang lớn mật và cẩn thận, lại trí
dũng song toàn. Nếu y không gan liều thì chắc không dám chui đầu vào tròng.
Ta chả gì mà mắc mưu y". Kiều Phong thấy Bảo Thiên Linh ngẩn ngơ không
đáp, liền nói:
- Kiều mỗ có việc cần đến cầu Tiết Thần Y giúp cho, mong được Bảo huynh đưa
đường. Kiều mỗ không dám quên ơn.
Bảo Thiên Linh nghĩ thầm: "Mình mong đường thoát khỏi độc thủ của y thì lại
dẫn y đi phó yến cùng các vị anh hùng. Bị quần hào vây đánh, dù y có ba đầu
sáu tay cũng không địch nổi". Tuy trong lòng Bảo Thiên Linh tính vậy, nhưng
rồi y nghĩ lại không nên dẫn Kiều Phong đến chỗ anh hùng đại hội là hơn, bèn
nói:
- Cuộc anh hùng hội yến này ở Tụ Hiền trang cách đây bảy mươi dặm về phía
đông bắc, Kiều huynh muốn đi thì đi thôi, chứ chả có chuyện gì hay đâu. Bảo
Thiên Linh này xin nói trước, hội với yến chả biết ra thế nào. Có điều Kiều
huynh đi chuyến này dữ nhiều lành ít. Nếu gặp tai nạn đừng trách Bảo mỗ
không báo trước.
Kiều Phong lạnh lùng cười, nói:
- Kiều mỗ cảm ơn thịnh tình Bảo huynh. Anh hùng đại yến đặt tại Tụ Hiền trang
thì có phải do song hùng họ Du làm chủ nhân không? Đường đi Tụ Hiền trang
tiểu đệ đã biết rồi. Mời ba vị đi trước, tiểu đệ thong thả lát nữa hãy đi cũng vừa,
để cho các vị dự bị trước đã.
Bảo Thiên Linh quay đầu nhìn Kỳ Lục cùng Hướng Vọng Thiên, hai người từ từ
gật đầu. Bảo Thiên Linh nói:
- Đã vậy tại hạ đến Tụ Hiền trang trước để chờ đại gia Kiều huynh.
Ba người hấp tấp tính tiền trả khách sạn rồi lên ngựa ra roi cho chạy về phía Tụ
Hiền trang. Ba người giục ngựa đi mau, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại, chỉ sợ
Kiều Phong cưỡi tuấn mã đuổi kịp. Bảo Thiên Linh là một nhân vật cơ linh, Kỳ
Lục cùng Hướng Vọng Thiên cũng đều từng trải, thấy rộng biết nhiều trên chốn
giang hồ. Song ba người vừa đi đường vừa phỏng đoán mà không hiểu tại sao
Kiều Phong lại dấn thân vào chỗ anh hùng đại yến là nơi nguy hiểm. Kỳ Lục
bỗng nói:
- Bảo đại ca! Đại ca có trông thấy chiếc xe lớn chở Kiều Phong không? Tôi nghĩ
rằng trong xe đó có điều quái dị.
Hướng Vọng Thiên nói:
- Chẳng lẽ trong xe có những nhân vật lợi hại mai phục.
Bảo Thiên Linh nói:
- Dù trong xe có xếp đầy cũng chỉ được bảy người là cùng. Cả Kiều Phong nữa
cũng chưa đủ một chục, thế thì đến chỗ anh hùng hội yến có khác chi chiếc
thuyền con trong biển cả, làm trò trống gì được.
Trên đường ba người vừa đi vừa trò chuyện, gặp các bạn võ lâm mỗi lúc một
nhiều, đều đi phó yến tại Tụ Hiền trang. Cuộc hội yến các vị anh hùng lần này
rất đột ngột, ai tiếp được thiếp mời là lập tức lên ngựa đi ngay đêm để loan
truyền người nọ tiếp đến người kia. Mới trong khoảng một ngày một đêm mà
thiếp mời đã truyền đi rất xạ
Nhân vì thời gian cấp bách, quần hùng mời đến Tụ Hiền trang đại đa số nhân vật
ở trong vòng chu vi vài trăm dặm chùa Thiếu Lâm tỉnh Hà Nam. Nguyên chùa
Thiếu Lâm đã phát thiếp đi mời các vị anh hùng thiên hạ đến thương nghị việc
đối phó với Mộ Dung Phục, nhưng kỳ hạn còn đến hai mươi ngày nữạ
Phần lớn các vị anh hùng đang lên đường, tỷ dụ như nhân phụ Đoàn Dự, tức
Trấn Nam Vương Đoàn Chính Thuần suất lĩnh bọn hào kiệt nước Đại Lý cũng
chưa tới nơi. Song đã được một số đông anh hùng hảo hán nóng tính đến Hà
Nam sớm hơn hoặc để thăm bạn, hoặc du ngoạn sơn thuỷ nơi đâỵ
Những người này do đó mà nhận được thiếp trước mời đến Tụ Hiền trang của
Du Thị Nhị Hùng cùng Diêm Vương Địch Tiết Thần Y. Du Thị Nhị Hùng là Du
Ký, Du Câu tuy trước kia tiếng tăm lừng lẫy nhưng đi ẩn đã lâu, mấy năm nay
không qua lại với các nhân sỹ Thiếu Lâm, còn Tiết Thần Y thì thực là một nhân
vật ai cũng biết tiếng và kính nể.
Nên biết rằng các hảo hán võ lâm chỉ tự phụ võ công mình cao cường mà ít ai
dám tự tin mình là tay thiên hạ vô địch. Dù quả có người tin mình là thiên hạ vô
địch, cũng không có thể giữ mình suốt đời cho không bệnh tật hoặc không bị
thương. Nếu kết giao với Tiết Thần Y thì giữ được tính mạng vững chắc.
Chỉ cần một điều là đưa đến ông ta lúc chưa chết, bất luận bệnh nặng thế nào
ông cũng chữa được. Có thể nói rằng ông chữa không sai một người. Cuộc mời
khách của Du Thị Song Hùng này, ai nhận được thiếp mời cũng lấy làm vinh dự.
Tấm thiếp ghi tên Tiết Thần Y có thể nói là cái bùa hộ mệnh.
Trong bụng người nào cũng nghĩ rằng: "Nay mình kết giao với Tiết, vạn nhất
sau này có đau ốm hay bị thương tích, tất thế nào ông cũng phải ra tay chữa cho
mình. Nhất là những người sinh sống bằng nghề đao kiếm, ai dám chắc giữ
mình được yên lành suốt đờị"
Bảo Thiên Linh, Kỳ Lục, Hướng Vọng Thiên, ba người đến Tụ Hiền trang, Du
lão nhị tức Du Câu ra nghênh tiếp. Vào nhà đại sảnh thì thấy đã đầy tân khách,
phần thì đang ăn cơm trong hậu sảnh, phần đang ngồi chơi tán chuyện ở vườn
sau. Bảo Thiên Linh quen biết khá nhiều. Trong nhà đại sảnh chỗ nào cũng có
tiếng người, số đông cất tiếng chào:
- Bảo lão gia có phát tài không?
- Bảo huynh! Mấy bữa nay làm ăn khá chứ?
Bảo Thiên Linh chắp tay thi lễ hết lượt. Các vị anh hùng trong đám giang hồ
tính tình khẳng khái rộng rãi dĩ nhiên là rất nhiều, những kẻ độ lượng hẹp hòi
cũng không phải ít. Có người chỉ vì sơ ý một chút thiếu một nụ cười hay một cái
gật đầu để đáp lễ là có thể xảy ra lắm chuyện lôi thôi, không khác gì cái sẩy nẩy
cái ung, đi đến chỗ mất mạng cũng chưa biết chừng. Du Câu dẫn Bảo Thiên
Linh sang trước chỗ chư vị mé đông. Tiết Thần Y đứng dậy chào:
- Bảo huynh, Kỳ huynh, Hướng huynh, sự hiện diện của ba vị hiền huynh bữa
nay khiến cho lão hủ thêm phần vinh hạnh. Lão hủ rất là cảm kích!
Bảo Thiên Linh vội vàng đáp lễ, nói:
- Tiết lão gia có lệnh triệu thì dù Bảo Thiên Linh này có ốm liệt giường cũng bắt
người khiêng tớị
Du lão đại tức Du Ký cười, nói:
- Nếu Bảo huynh bị bệnh liệt giường, lại càng cần người khiêng đến chỗ Tiết lão
gia cho maụ
Mọi người nghe thấy nổi lên một trận cười hô hố. Du Câu nói:
- Ba vị đường đi nhọc mệt, xin mời vào hậu sảnh dùng điểm tâm.
Bảo Thiên Linh nói:
- Việc ăn uống hãy xin thong thả chưa vội, tại hạ có một việc xin hỏi. Tiết lão
gia cùng hai vị Du lão gia lần này phát thiếp mời các vị anh hùng, vậy có mời
Kiều Phong không?
Bọn Tiết Thần Y vừa nghe đến hai chữ Kiều Phong đều biến sắc. Du Câu hỏi:
- Bảo huynh gợi đến Kiều Phong là có ý gì? Phải chăng Bảo huynh có giao tình
rất hậu với thằng cha đó?
Bảo Thiên Linh đáp:
- Tôi thấy y bảo cũng đến tham dự đại yến anh hùng ở Tụ Hiền trang đâỵ
Câu này nói ra khiến cho quần hùng đều phải sửng sốt. Mấy chục người trong
đại sảnh đang cao đàm hùng biện rất là huyên náo cũng đột nhiên dừng lại. Ai
nấy đều im lặng. Những người ngồi xa không nghe tiếng Bảo Thiên Linh, nhưng
vừa được tin này cũng đã bỏ dở câu nhuyện. Nhà đại sảnh ngồi im phăng phắc,
con ruồi bay qua cũng nghe rõ. Bọn ngồi trong hậu sảnh đang ăn uống hay
ngoài hành lang đang cười nói, được tin này cũng lắng tai nghe. Tiết Thần Y
hỏi:
- Sao Bảo huynh biết Kiều Phong cũng đến đâỷ
Bảo Thiên Linh đáp:
- Chính tại hạ cùng Kỳ huynh đều nghe y bảo vậy. Nói ra lại xấu hổ, đêm qua
ba người chúng tôi bị một vố rất caỵ
Hướng Vọng Thiên luôn đưa mắt ra hiệu cho Bảo Thiên Linh đừng thuật lại câu
chuyện xấu xa ấy. Nhưng Bảo Thiên Linh là người khôn ngoan, hiểu rõ Tiết
Thần Y cùng Du Thị Song Hùng cố nhiên rất tinh ý, mà trong đám anh hùng
đây những người bậc trí năng cũng không phải ít. Mình chỉ giấu giếm một mẩu
cũng đủ khiến cho người ta phải nghi ngờ.
Đây là một vụ động trời, mình đã bị lôi cuốn vào thì sơ ý một chút là đi đến chỗ
thân danh tan nát ngay. Nghĩ vậy, Bảo Thiên Linh từ từ cởi cây nhuyễn tiên ở
sau lưng ra. Trên cây nhuyễn tiên vẫn còn dán mảnh giấy viết bốn chữ "Kiều
Phong bái kiến". Bảo hai tay nâng cây nhuyễn tiên đưa lại cho Tiết Thần Y coi
rồi nói:
- Kiều Phong nhờ ba người chúng tôi báo tin trước hôm nay y sẽ tới Tụ Hiền
trang.
Đoạn, Bảo thuật lại hết mọi việc xảy ra đêm qua cùng những lời đối đáp với
Kiều Phong, không giấu một câu, không đổi một chữ, nói hết thực tình. Hướng
Vọng Thiên bấm chân luôn, song Bảo Thiên Linh cũng cứ kể làm cho Hướng
Vọng Thiên thẹn đỏ mặt lên. Bảo Thiên Linh thản nhiên kể hết đầu đuôi rồi nói:
- Thằng cha Kiều Phong là dòng giống chó má Khất Đan. Dù y có đại nhân, đại
nghĩa, chúng ta cũng nên diệt đi. Huống chi tội ác đã rõ rệt, hậu hoạ càng ngày
càng lớn. Nếu để y xa chạy cao bay thì khó mà tầm nã được. Quả là lòng trời
run rủi, y tự nhiên đâm đầu vào bẫỵ
Du Câu trầm ngâm nói:
- Tôi nghe nói Kiều Phong trí dũng song toàn, tài y đủ che đậy những sự tàn ác.
Nhưng y đâu phải là một kẻ thất phu liều lĩnh, chẳng lẽ y dám dẫn xác đến hội
anh hùng đại yến?
Bảo Thiên Linh nói:
- Chỉ sợ y có gian mưu, ta phải đề phòng cẩn thận. Người ta thường nói kế
hoạch có được nhiều người bàn định mới chu đáo. Vậy tất cả chúng ta đây phải
hợp nhau lại tính kế.
Trong khi đang nói chuyện, phía ngoài lại có vô số anh hùng hào kiệt tới nơi,
nào Thiết diện phán quan Đơn Chính cùng năm con, nào vợ chồng Đàm công
Đàm bà cùng Triệu Tiền Tôn, nào Kim Đại Bằng cùng Hắc Bạch Kiếm Sử An lũ
lượt kéo đến. Lát sau mấy vị cao tăng chùa Thiếu Lâm là Huyền Nạn, Huyền
Tịch cũng tới nơi...
Trong hàng tân khách này, có người chưa tiếp được thiệp mời của Tiết Thần Y
nhưng tự coi mình đáng mặt anh hùng đi dự yến, không cần đợi thiếp mời. Tiết
Thần Y cùng anh em họ Du nhất nhất hoan nghênh khoản đãi. Vừa nói đến
những tội ác của Kiều Phong, hết thảy mọi người đều cực kỳ phẫn nộ. Bỗng
nhiên gã quản gia lật đật chạy vào bẩm:
- Từ trưởng lão bên Cái bang suất lĩnh. Các vị trưởng lão truyền công, chấp pháp
cùng Tống, Hồ, Trần, Ngô đến bái kiến.
Mọi người được tin đều rùng mình. Hướng Vọng Thiên nói:
- Bọn Cái bang cử người đến đông như vậy, quả nhiên là để viện trợ cho Kiều
Phong rồị
Đơn Chính nói:
- Kiều Phong đã ra khỏi bang, không còn là Bang chúa Cái bang. Chính mắt tôi
trông thấy bọn họ trở mặt với nhau rồi!
Hướng Vọng Thiên nói:
- Tình cố hựu của con người chưa chắc mỗi lúc đã quên ngay được.
Du Ký nói:
- Các vị trưởng lão Cái bang đều là những bậc đại trượng phu rất thẳng thắn,
chẳng lẽ lại không phân biệt phải trái, o bế kẻ cừu thù? Nếu họ đến đây để giúp
Kiều Phong, chẳng hoá ra là những tên Hán gian mại quốc ử
Mọi người gật đầu khen phải, nói:
- Phải rồi! Người ta thà rằng chẳng làm nên công cán gì thì thôi, quyết không
làm Hán gian bán nước.
Tiết Thần Y cùng Du Thị Song Hùng thân hành ra ngoài cửa trang nghênh tiếp
những nhân vật đầu não Cái bang chừng mười hai, mười ba người. Quần hùng
thấy vậy cũng hơi yên tâm vì đều nghĩ rằng chẳng hiểu bọn này có giúp đỡ Kiều
Phong hay không, dù cho họ có về phe với y thì mười hai, mười ba người này
cũng chẳng làm trò gì được.
Du lão đại tức Du Ký ra người cẩn thận, khẽ dặn dò những tay môn đồ đắc lực
để ý tra xét khắp bốn mặt Tụ Hiền trang xem Cái bang có kéo thêm người đến
dòm dỏ gì không. Quần hùng cùng các vị trưởng lão trao đổi mấy lời hàn huyên
rồi tiến vào đại sảnh. Ai cũng nhận thấy mọi người Cái bang đều lộ vẻ lo lắng
dường như có tâm sự rất quan trọng. Chủ khách an toạ rồi, Từ trưởng lão cất
tiếng hỏi:
- Tiết huynh cùng hai vị Du lão đệ! Hôm nay tụ họp anh hùng khắp nơi ở đây,
phải chăng là để đối phó với cái mầm hoạ Kiều Phong đang nảy nở trong võ
lâm?
Quần hùng nghe Từ trưởng lão gọi Kiều Phong là cái mầm hoạ mới nảy nở
trong võ lâm, đưa mắt nhìn nhau rồi thở phào nhẹ nhõm. Du Ký nói:
- Chắc cũng vì việc này mà Từ trưởng lão cùng các vị trưởng lão nhất tề giá lâm,
thật là đại hạnh cho võ lâm. Chúng tôi trừ diệt tên mọi này cần được quý bang
chứng kiến để khỏi có sự hiểu lầm, làm tổn thương đến hoà khí và không còn ân
hận oán trách gì nữạ
Từ trưởng lão thở dài, nói:
- Y mất hết lương tâm thành kẻ điên rồi, nên có những hành vi tàn bạo. Thực ra
y có giúp tệ bang không biết bao nhiêu công lao. Gần đây, bọn tôi có người bị
gian nhân ám toán cũng được y ra tay giải cứu. Nhưng bậc đại gia trượng phu ở
đời phải lấy nghĩa lớn làm trọng, đành bỏ ra ngoài những điều ân oán nhỏ mọn.
Y là một tên tử thù của Đại Tống, các vị trưởng lão bên tệ bang cũng chịu ơn y
rất nhiều, nhưng không thể vì ơn riêng mà bỏ nghĩa công. Cố nhân từng diệt
người thân vì đại nghĩa, huống chi y không phải là thân nhân bổn bang.
Vừa dứt lời, quần hùng thi nhau vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Du Ký kể tiếp cho
mọi người nghe về chuyện Kiều Phong tự ý đến tham dự anh hùng đại hội, các
trưởng lão đều sửng sốt. Những vị này cộng sự với Kiều Phong đã lâu, biết ông
là người làm việc đã sẵn lòng dũng cảm lại nhiều mưu trí. Nếu đã quả ông đơn
thương độc mã đến đến Tụ Hiền trang thì thật là kỳ quái. Hướng Vọng Thiên
nói:
- Tôi tưởng Kiều Phong cố ý bày kế nghi binh này để quần hùng chờ ở đây mất
công không rồi y tìm đường xa chạy cao bay chuồn đi lúc nào không hay biết.
Đó là kế "kim thiền thoát xác".
Ngô trưởng lão đập tay xuống bàn, mắng:
- Ngươi nói "kim thiền thoát xác" cái con khỉ gì đó? Kiều Phong là hạng người
nào ngươi có biết không? Ông ta đã nói thế nào là làm đúng như vậỵ
Hướng Vọng Thiên bị Ngô trưởng lão mắng thẹn đỏ mặt lên, nói:
- Ngươi muốn Kiều Phong xuất đầu ư? Hướng mỗ là người đầu tiên không chịụ
Ngươi lại đây tỷ võ với ta!
Ngô trưởng lão trong khi đi đường đã được tin Kiều Phong giết cha mẹ, giết
thày, đại náo chùa Thiếu Lâm thì trong lòng rất làm buồn bực. Trưởng lão xưa
nay rất khâm phục Kiều Phong, những tin đó làm cho trưởng lão bực mình quá,
lửa giận không biết trát vào ai cho được...
Người anh cả Ngô trưởng lão bị bọn Khất đan giết nên căm hận người Khất Đan
đến thấu xương. Thốt nhiên trưởng lão nghe nói Kiều Phong, một nhân vật mà
mình rất kính yêu, là người Khất Đan, nỗi đau đớn không biết đến thế nào mà
kể. Lúc này Hướng Vọng Thiên lại đứng ra khiêu chiến, thật là một dịp để
trưởng lão phát tiết nỗi căm hờn. Lão liền tung mình nhảy vọt ra sân, lớn tiếng
nói:
- Kiều Phong là giống chó má Khất Đan hay đường đường là người Hán, đó là
điều chưa rõ ràng. Giả tỷ là người Khất Đan, thật thà Ngô mỗ là người đầu tiên
liều mạng với y, chứ ngươi là thứ gì mà hống hách ở chỗ này? Ra đây! Để ta cho
một bài học.
Hướng Vọng Thiên giận, mặt tái xanh, rút đơn đao ra khỏi vỏ đánh "soạt" một
cái, lại trông thấy lưỡi đao của mình có chữ "Kiều Phong bái kiến" thì không
khỏi rùng mình. Du Ký dàn hoà:
- Hai vị đều là tân khách Du mỗ, xin nể mặt Do mỗ đừng để mất hoà khí.
Từ trưởng lão cũng can:
- Ngô huynh đệ chớ nên nóng nảy, phải giữ lấy thanh danh cho bản bang.
Trong đám đông bỗng có tiếng nhỏ nhẹ nói móc:
- Cái bang đã có một nhân vật như Kiều Phong thanh danh rất là tốt đẹp. Phải cố
mà giữ cho vẹn toàn cái thanh danh đó!
Quần hào Cái bang quát thét lên:
- Ai nói đó?
- Có phải người hào kiệt thì thò mặt ra, chui rúc vào sau lưng người ta thì còn
chi là hảo hán?
- Thằng chó đểu nào thế?
Mỗi người một câu chửi, mắng om sòm lên một lúc rồi trở lại yên tĩnh. Vì
không tìm ra ai nói, quần hào Cái bang tuy căm giận vô cùng nhưng cũng không
biết làm thế nào được. Cái bang là một bang lớn nhất trong đám giang hồ, nhưng
các bậc hào kiệt trong bang quen lối ăn xin, không cần gì đến lễ nghi của bậc
thượng lưu, người thì quát tháo, người thì chửi bới đến ông tổ mười tám đời đứa
hèn nhát. Tiết Thần Y chau mày nói:
- Xin các vị hãy nén giận để nghe lão hủ một lờị
Quần hào Cái bang dần dần yên lặng trở lại thì trong đám đông giọng nói lạnh
lùng lại phát ra:
- Hay lắm! Hay lắm! Kiều Phong phái bọn người khá đông này đến nằm vùng.
Ta thử chờ xem một tấn bi kịch.
Ngô trưởng lão nghe thấy câu này lại càng căm tức, những tiếng rút gươm đao
sột soạt nổi lên, ánh đao sáng loáng. Bọn tân khách thấy mọi người Cái bang
muốn động thủ cũng nhiều người rút binh khí ra, gọi nhau ơi ới loạn xạ cả lên.
Tiết Thần Y cùng anh em họ Du khuyên can mọi người hãy bình tĩnh, nhưng ba
người hò hét khản cổ chỉ tổ làm cho nhốn nháo thêm chứ chẳng ích lợi gì.
Trong lúc hỗn loạn thì có tên quản gia hốt hoảng chạy vào, đến bên Du Ký kề
tai nói nhỏ mấy câu. Du Ký biến sắc hỏi lại thì gã quản gia trỏ tay ra cổng, vẻ
mặt cực kỳ kinh hãi. Du Ký lại ghé tai nói thầm với Tiết Thần Y, Tiết Thần Y
thốt nhiên thay đổi sắc mặt. Du Câu chạy đến bên anh. Du Ký nhìn em vừa nói
một câu, Du Câu đã biến sắc liền.
Thế rồi người nọ truyền người kia, một truyền thành hai, hai truyền thành bốn,
bốn truyền thành tám, tin đó lan ra rất mau. Chỉ trong khoảnh khắc, nhà đại
sảnh đường đương nhốn nháo trở lại im phăng phắc, vì ai cũng đã nghe thấy bốn
chữ "Kiều Phong bái trang". Tiết Thần Y nhìn anh em Du Câu gật đầu rồi lại
nhìn hai nhà sư Huyền Nạn, Huyền Tịch chùa Thiếu Lâm, nói:
- Xin lỗi các vị, tôi cần ra ngoài một chút.
Gã quản gia trở gót đi ra. Quần hùng ai nấy trống ngực đánh thình thình. Tuy ai
cũng biết rõ bên mình người nhiều, thế mạnh, nếu Kiều Phong có một cử chỉ
nào khác lạ là nhất tề nhảy xổ vào đâm chém, phân thây làm muôn đoạn. Nhưng
oai danh Kiều Phong lớn quá, cho là ông một mình đến đây, tất cậy mình có hậu
thuẫn mới dám đàng hoàng như vậy. Họ đoán mãi không ra, chẳng hiểu ông có
âm mưu nguy hiểm gì nữạ
Đang lúc yên tĩnh, bỗng nghe tiếng vó ngựa lộp cộp, bánh xe lăn trên đường kêu
lọc cọc. Một cỗ xe lừa từ từ đến trước cổng, vẫn không dừng bước cứ theo cổng
chính tiến thẳng vào. Anh em họ Du nhíu đôi lông mày tỏ vẻ rất khó chịu về thái
độ nghênh ngang của Kiều Phong không coi ai ra gì. Hai người đang bực mình
thì bánh xe lừa lăn qua ngưỡng cổng kêu lạch cạch.
Một đại hán tay cầm roi ngồi vào chỗ xa phu. Xe che rèm rủ thấp không biết
trong chứa những ai. Quần hào không ai bảo ai mà đều nhìn vào đại hán ngồi
trên xe, thấy người mặt vuông chữ điền, thân thể cao lớn, ngực nở, vai vuông
không giận mà rất oai, chính là cựu Bang chúa Cái bang tên gọi Kiều Phong.
Kiều Phong gác roi lên xe, nhảy xuống chắp tay chào:
- Nghe nói Tiết Thần Y cùng hai vị Du thiết yến quần hùng tại Tụ Hiền trang.
Kiều mỗ không phải là hào kiệt Trung Nguyên đâu dám mặt dầy đến đây phó
yến. Hôm nay gặp việc khẩn cấp phải cầu đến Tiết Thần Y nên mạo muội đến
đây, mong liệt vị tha lỗi chọ
Nói xong vái dài, vẻ mặt rất cung kính. Kiều Phong càng lễ độ bao nhiêu, Tiết
Thần Y càng đề phòng bấy nhiêu vì sợ ông có âm mưu nguỵ kế gì chăng. Du
Câu vẫy tay một cái, bốn tên môn hạ lầm lũi đi ra để tăng cường việc phòng thủ
ngoài cửa lớn. Một là đề phòng những tay đến tiếp viện Kiều Phong xông vào,
hai là ngăn trở nếu ông muốn trốn chạy. Tiết Thần Y chắp tay đáp lễ, nói:
- Kiều huynh có việc chi cần đến sức mọn của tại hạ?
Kiều Phong lui lại hai bước, vén tấm màn cỗ xe lừa lên, ẵm A Châu ra, nói:
- Vì tại hạ làm việc lỗ mãng để liên luỵ đến vị tiểu cô nương đây bị trúng
chưởng lực, thương tích cực kỳ trầm trọng. Hiện nay trừ Tiết Thần Y ra không ai
có thể chữa được, nên đành phải liều lĩnh đến đây khẩn cầu Thần Y cứu mạng
cho nàng.
Quần hào khi vừa thấy xe lừa đã chột dạ chú ý nhìn, đinh ninh trong đó có giấu
những gì quái lạ. Giờ thấy trong xe chỉ có mình cô gái mười sáu, mười bẩy tuổi,
ai nấy đều chưng hửng. Nghe Kiều Phong nói đem nàng đến để xin điều trị nội
thương, mọi người càng sửng sốt. Tiết Thần Y nghe Kiều Phong nói rất lấy làm
kỳ dị.


Hết Hồi 19....

Trung Quốc
06-08-2002, 12:47 PM
Hôi 20 Một chưởng ra oai, Đàm Thanh tuyệt mạng
Trong đời Tiết Thần Y, người ở xa hàng ngàn dặm đến nhờ chữa bệnh cứu mạng
là việc rất thường, hầu như ngày nào cũng có. Nhưng lúc này mọi người đang
thiết kế để bắt Kiều Phong, một kẻ vô cùng độc ác, người lẫn quỷ thần đều căm
giận lại tự nhiên dẫn xác đến, thực khiến cho người ta không khỏi sinh lòng ngờ
vực.
Tiết Thần Y đưa mắt nhìn A Châu từ đầu đến chân, thấy nàng tuy diện mạo xinh
tươi nhưng chẳng có chi là nghiêng nước nghiêng thành. Hơn nữa, tuổi nàng còn
nhỏ, quyết nhiên Kiều Phong không thể bị sắc đẹp của cô bé này quyến rũ. Tiết
Thần Y ngắm xong, chợt nghĩ ra, tự hỏi: "Phải chăng cô bé này là em gái ỷ"
Rồi ông tự trả lời: "ồ! Không phải! Y đối với song thân cùng sư phụ mà còn hạ
thủ được thì không có lý nào vì một đứa em gái lại dấn mình vào nơi nguy hiểm
để rước lấy cái hoạ sát thân". Ông lại lẩm bẩm: "Hay đó là con gái y? Cũng
không phải, mình chưa từng nghe ai nói Kiều Phong đã lấy vợ kia mà!"
Tiết Thần Y là người rất tinh thông y lý, chỉ trông qua tướng mạo đã nhìn ngay
ra những đặc điểm. Ông thấy Kiều Phong cao lớn, vạm vỡ mà cô bé dáng người
mảnh dẻ, thanh tú không giống Kiều Phong chút nào thì đoán chắc ngay hai
người này không có liên quan cốt nhục gì với nhau. Tiết Thần Y trầm ngâm một
lúc rồi hỏi:
- Cô nương đây họ gì? Đối với các hạ có dây dưa thế nàỏ
Kiều Phong chột dạ không biết trả lời ra sao vì từ khi ông biết nàng chỉ thấy gọi
là A Châu, cũng chẳng biết cô có phải họ Châu không. Kiều Phong đành hỏi lại
nàng:
- A Châu! Có phải cô họ Châu không?
A Châu mỉm cười, đáp:
- Tôi họ Nguyễn, tên Thi. Vì tính tôi ưa mặc áo màu hồng nên thiết gia tôi kêu
bằng A Châụ
Kiều Phong gật đầu, nói:
- Tiết Thần Y! Cô ta họ Nguyễn, tôi cũng mới quen biết.
Tiết Thần Y càng lấy làm kỳ, hỏi:
- Thế ra cô ta không phải là người thâm giao với các hạ?
Kiều Phong đáp:
- Nàng là một người thị tỳ của ông bạn tại hạ. Chỉ có thế thôị
Tiết Thần Y hỏi:
- Ông bạn các hạ là ai? Chắc phải là người rất thân như tình cốt nhục. Không thì
sao các hạ lại cứ o bế cô ta đến thế?
Kiều Phong lắc đầu nói:
- Đây mới là người bạn thần giao mà thôi, tôi chưa từng biết mặt.
Kiều Phong vừa dứt lời, quần hào trong nhà đại sảnh đều "ủa" lên một tiếng kỳ
dị. Quá nửa số người không tin lời ông, ai cũng nghĩ rằng trên đời đâu có
chuyện lạ thế. Đây chắc là y chỉ mượn việc này làm cớ để thực hành âm mưu gì
khác.
Song nhiều người biết trước nay Kiều Phong không nói dối bao giờ. Dù gần đây
ông có làm nhiều việc độc ác nhưng con người tự trọng ấy vị tất đã công nhiên
nói dối ai. Tiết Thần Y đưa tay chẩn mạch cho A Châu, thấy mạch nàng chạy rất
là yếu ớt, chân khí trong người trống rỗng không còn gì. Ông xem mạch cả hai
bên tả hữu lại càng biết rõ, nói:
- Nếu cô này không được các hạ đem nội lực mình tiếp vào cho thì cô đã chết
rồi. Nguyên nhân cái nội thương trầm trọng của cô là vì trúng phải Kim cương
chưởng của Huyền Từ đại sự
Tiết vừa nói câu này, các vị anh hùng trong nhà đại sảnh đều chấn động, nhất là
hai nhà sư Huyền Nạn và Huyền Tịch càng rất đỗi ngạc nhiên, tự hỏi: "Phương
trượng sư huynh mình có dùng Kim cương chưởng đánh cô bé này bao giờ? Giả
tỷ cô bị trúng Kim cương chưởng thật thì có lý nào còn sống được?" Huyền nạn
nói:
- Tiết cư sỹ! Phương trượng sư huynh bần tăng mấy năm nay không ra khỏi bổn
tự, mà trong chùa Thiếu Lâm trước nay không để cho một người đàn bà con gái
nào vào. Bần tăng e rằng Kim cương chưởng này không phải của sư huynh tôị
Tiết Thần Y nhíu đôi lông mày, nói:
- Trên đời này còn ai biết phép Kim cương chưởng của quý pháỉ
Huyền Nạn, Huyền Tịch nhìn nhau không nói gì. Hai nhà sư này ở chùa Thiếu
Lâm mấy chục năm, cùng thụ huấn một vị sư phụ với Huyền Từ. Hai vị đã luyện
tập không biết mất bao nhiêu công phu, nhưng tư chất có hạn nên không thể nào
luyện được Kim cương chưởng là một tuyệt kỹ tối cao của phái Thiếu Lâm.
Cách đây một trăm năm, cả phái Thiếu Lâm không một ai luyện được Kim
cương chưởng, đến nay mới có tay kỳ tài luyện được mà thôi. Có điều những
yếu quyết về môn này các vị cao tăng mấy đời trước đã chép vào sách võ kinh,
nên mấy trăm nhà sư chùa Thiếu Lâm dù không luyện được nhưng cũng không
đến nỗi thất truyền.
Huyền Tịch toan hỏi: "Có đúng cô này trúng Kim cương chưởng không?", nhưng
nhà sư e rằng hỏi như vậy không tiện nên ngừng lại không hỏi nữa. Nếu câu hỏi
này buột miệng đưa ra thì tựa hồ như có ý nghi ngờ Tiết Thần Y nói không
đúng, há chẳng phạm lỗi đại bất kính. Huyền Nạn lại nói:
- Bần tăng chắc là trong vụ này còn có điều chi khuất khúc. Sư huynh tôi là một
vị cao tăng đạo đức, giữ địa vị cao cả cầm đầu một môn phái, có lẽ đâu lại
phóng chưởng ra đánh cô bé này bị thương nặng đến thế. Tôi chắc trăm phần
trăm tiểu cô nương đây không phải là trúng đòn của sư huynh tôi, vì người chưa
biết cô bao giờ.
Quần hùng đều khen phải và đồng thanh nói:
- Đúng là trong vụ này có chuyện xảo trá chi đâỵ
Nói xong, mọi người trừng mắt nhìn Kiều Phong lộ vẻ bất bình, vì ai nấy đều
tưởng ông đã lộng hành quỷ kế trong vụ này. Kiều Phong nảy ra một ý nghĩ:
"Hai nhà sư này đã không nhận là A Châu bị Huyền Từ đánh bị thương, âu là ta
lái câu chuyện này ra đằng khác, nếu mình nói thật thì Tiết Thần Y nhất định
không chịu chữa vì ông ta rất nể mặt phái Thiếu Lâm". Nghĩ vậy, Kiều Phong
cũng nói theo chiều:
- Phải lắm! Huyền Từ phương trượng vốn một lòng từ bi, một nhà tu hành đại
cao đức trọng như người quyết không bao giờ quá tay đánh bị thương cô gái nhỏ
tuổi. Tiết Thần Y giao tình rất hậu với phái Thiếu Lâm, nếu chính phái Thiếu
Lâm ra tay đánh bị thương, tất nhiên Tiết Thần Y không chịu cứu chữa. Tôi nghi
có kẻ mạo nhận tiếng tăm là cao tăng chùa Thiếu Lâm để làm bại hoại thanh
danh phái Thiếu Lâm.
Huyền tịch, Huyền Nạn đưa mắt nhìn nhau, lẩm nhẩm gật đầu, nghĩ thầm:
"Thằng cha Kiều Phong tuy là một tên đại gian ác, nhưng y nói mấy câu này
thật đã tỏ ra biết điềụ"
A Châu cũng cười thầm tự nghĩ: "Kiều đại gia nói không sai một ly. Quả nhiên
có đứa giả làm vị cao tăng chùa Thiếu Lâm để loè bịp. Chỉ không đúng ở chỗ nó
không giả mạo làm Huyền từ phương trượng, lại giả mạo làm nhà sư Trí Thanh
mà thôị"
Huyền Tịch, Huyền Nạn cùng Tiết Thần Y đoán thế nào nổi cơ mưu của Kiều
Phong. Tiết Thần Y không thấy hai vị cao tăng Huyền Tịch, Huyền Nạn nói vậy
cũng cho là phải, liền nói:
- Theo những luận cứ này thì trên đời hãy còn kẻ khác sử được môn Kim cương
chưởng của quý phái. Lúc gã này hạ thủ bị vật gì ngăn trở, chưởng lực mười
phần đã bớt đi bảy tám. Vì vậy Nguyễn cô nương không đến nỗi chết ngay lập
tức. Chưởng lực của gã này cũng cực kỳ hùng hậu, tôi e rằng gã có thể song đôi
với Huyền Từ phương trượng. Đời nay không còn người thứ ba nào bằng được
nữạ
Kiều Phong trong lòng ngấm ngầm bội phục: "Vị quốc thủ thần y họ Tiết này,
phép chữa bệnh của ông thật là thần thông, mới xem mạch A Châu đã biết rõ
căn bệnh, lại tả được rất đúng không sai một ly lúc Huyền Từ động thủ và kéo
tấm gương ra đỡ. Chắc chắn ông đủ tài chữa khỏi A Châu". Nghĩ tới đây, nét
mặt lộ vẻ vui mừng, Kiều Phong nói tiếp:
- Nếu vị tiểu cô nương này phải bỏ mạng vì Kim cương chưởng thì thanh danh
phái Thiếu Lâm bị tổn thương rất nhiều, xin Tiết Thần Y mở lượng từ bi...
Nói xong xá dài. Huyền Tịch không chờ Tiết Thần Y trả lời, hỏi A Châu:
- Ai đã ra tay đánh cô nương bị thương và bị đánh ở đâu? Người đó hiện giờ ở
đâủ
Nhà sư vừa nghĩ đến thanh danh chùa Thiếu Lâm, vừa băn khoăn trên đời này
còn có kẻ biết môn Kim cương chưởng độc đáo của phái Thiếu Lâm, nên muốn
hỏi cho ra. A Châu bổn tính đã hay trào phúng lại là người rất thông minh, lẽ
nào nàng không nói theo hùa Kiều Phong, nàng là người lẹ miệng, bịa đặt trơn
như cháo chẩy. Nàng tính rằng: "Mấy ông sư này đều khiếp vía công tử ta, đã
thế thì ta đưa công tử ra để doạ chơi". Nghĩ vậy, nàng nói:
- Gã đó là một chàng công tử trẻ tuổi, mặt mũi khôi ngô tuấn tú. Tôi đang cùng
Kiều đại gia đây ở trong khách sạn, nói chuyện về thuật chữa thuốc của Tiết
Thần Y thật là thần sầu quỷ khốc. Không những hiện nay chẳng ai bằng mà đời
xưa cũng không ai bì kịp, sau này không còn người kế tiếp.
Con người ta ở đời, ai mà không ưa lời tâng bốc. Tiết Thần Y bình sinh đã được
nghe không biết bao nhiêu người tâng bốc mình, nhưng lời tâng bốc ở miệng
một thiếu nữ nhỏ tuổi nói ra thì đây mới là lần thứ nhất, hơn nữa nàng không
ngại ngùng về chuyện khoa trương quá đỗi. Tiết Thần Y nghe xuôi tai, không
nhịn được vuốt râu mỉm cười. Kiều Phong nhíu đôi lông mày lẩm bẩm: "Chết
chưa! làm gì có chuyện này mà cô dám phóng đại ra thế?" A Châu lại tiếp:
- Lúc đó tôi có bảo: "Trời sinh ra vị Tiết Thần Y này thì các ông học võ giỏi đến
đâu cũng bằng vô ích". Kiều đại gia hỏi lại: "Sao lại vô ích?" Tôi nói: "Người
nào bị đánh chết rồi, ông Tiết Thần Y có thể cứu sống lại được. Thế thì các ông
luyện quyền múa kiếm còn được ích gì? Ông giết một người thì ông Tiết Thần Y
lại cứu một người, ông giết hai người thì ông Tiết Thần Y cứu một cặp, có phải
ông chỉ nhọc lòng vô ích không?"
Miệng nàng như sông như biển, thanh âm trong vắt. Tuy nàng đang bị trọng
thương mà nàng nói rất lém láu, khiến người nghe không biết chán tai. Nàng nói
tới đây, ai cũng vui vẻ, có người phải bật lên tiếng cười. Tuyệt ở chỗ là nàng
không hề hé miệng cười, chỉ dí dỏm nói tiếp:
- Góc phòng khách bên kia, một chàng công tử nghe chúng tôi nói chuyện, thốt
nhiên cười lạt, bảo: "Chẳng qua chưởng lực khắp thiên hạ đều nhẹ như không,
nội lực chẳng có gì đáng kể, nên gã y sinh họ Tiết đó mới vớ được cái hư danh.
Nếu bị ta đánh một chưởng, thử xem gã có trị nổi không nàỏ" Gã nói xong liền
vung chưởng lên không nhằm đánh vào người tôi. Tôi thấy gã ngồi cách đến vài
trượng, cho là y nói đùa, chẳng có gì đáng để ý, song Kiều đại gia đây cả kinh...
Huyền Tịch hỏi:
- Y đưa hai tay ra đỡ phải không?
A Châu lắc đầu, đáp:
- Không phải. Nếu được Kiều đại gia giơ tay ra đỡ thì gã công tử trẻ tuổi kia
đánh tôi bị thương làm sao được. Vì Kiều đại gia ngồi cách tôi khá xa, không
kịp đến cứu, đại gia vội chụp lấy cái ghế ném tạt ngang vào quãng không để
chắn chưởng lực. Kình lực đại gia rất lợi hại, lại ném trúng tầm. Hai kình lực
chạm nhau bật một tiếng vang, cái ghế bị chưởng lực của gã thanh niên đánh
gãy tan. Còn tôi cảm thấy người nhẹ bồng bồng, tựa hồ muốn bay lên trên mây,
không còn chút khí lực nào nữa. Rồi thấy gã công tử đó nói: "Bây giờ ngươi đi
kêu Tiết Thần Y chữa cho, rồi mai đây khi y chữa cho Huyền Từ đại sư là đành
chịu bó tay".
Huyền Nạn chau mày, hỏi:
- Gã nói vậy là có ý gì?
A Châu nói:
- Dường như gã có ý hăm doạ mai đây sẽ dùng Kim cương chưởng đánh Huyền
Từ đại sư đến vô phương cứu chữạ
Quần hùng rú lên một tiếng kinh hãi. Có người nói:
- Đúng là lối "gậy ông đập lưng ông".
Người thì bảo:
- Quả nhiên là Cô Tô Mộ Dung rồi!
Sở dĩ các vị dùng hai chữ "quả nhiên" là để tỏ ý đã đoán trước rồi mới nóị
Nguyên A Châu đã biết Mộ Dung công tử muốn tìm đến chùa Thiếu Lâm để rửa
hờn, nên nàng thổi phồng câu chuyện lên doạ nạt đối phương và để phô trương
oai phong Mộ Dung công tử. Bỗng thấy Du Câu nói:
- Vừa rồi Kiều huynh bảo có kẻ mạo danh cao tăng chùa Thiếu Lâm để loè bịp.
Bây giờ cô nương đây lại bảo là một gã thanh niên công tử đánh cô bị thương.
Không hiểu ai nói đúng?
A Châu vội đáp:
- Quả có kẻ mạo danh cao tăng phái Thiếu Lâm. Tôi có thấy hai vị hoà thượng
tự xưng là những nhà sư chùa Thiếu Lâm đi bắt trộm con chó mực người ta về
mổ ăn.
Nàng tự biết mình nói dối mãi tất có chỗ lòi đuôi liền đánh trống lảng sang
chuyện khác. Tiết Thần Y biết nàng nói cũng có chỗ đúng sự thật, chưa quyết
định được có nên chữa cho nàng hay không, đưa mắt hết nhìn Huyền Tịch,
Huyền Nạn lại nhìn Du Ký, Du Câu. Sau ông nhìn Kiều Phong cùng A Châụ
Kiều Phong nói:
- Tiết tiên sinh hôm nay mở lượng cứu cho cô này, rồi Kiều mỗ suốt đời không
quên đại đức.
Tiết Thần Y cười gằn, lạnh lùng hỏi:
- Kiều huynh bảo ngày sau không quên đại đức, chẳng lẽ bữa nay Kiều huynh
còn tưởng sống sót được mà ra khỏi Tụ Hiền trang này ử
Kiều Phong đáp:
- Bất luận Kiều mỗ còn sống ra khỏi nơi đây hay chết rồi mới ra được cũng thế,
điều đó không có gì đáng kể. Kiều mỗ xin Tiết Thần Y cứu chữa cho cô nương
sống mà thôi, thương thế cô cực kỳ trầm trọng.
Tiết Thần Y lạnh lùng nói:
- Tôi cứu chữa cho cô này làm gì?
Kiều Phong đáp:
- Người ta thường nói rằng "dù xây bảy lượt phù đồ, không bằng làm phúc cứu
một người". Tiết tiên sinh đã làm bao nhiêu việc công đức cho các phái võ lâm,
nay cô nương đây không tội tình chi mà mất mạng, tưởng tiên sinh rộng lòng
trắc ẩn mà chữa nội thương cho cộ
Tiết Thần Y xẵng giọng:
- Bất luận là ai trên cái cõi đời này đưa cô ta đến đây ta cũng chữa cho cô. Hừ!
Hừ! Chỉ mình ngươi đưa đến là ta không chữạ
Kiều Phong biến sắc, sầm nét mặt lại, nói:
- Bữa nay các vị hội họp ở Tụ Hiền trang để đối phó với Kiều mỗ, làm gì mà
Kiều mỗ chẳng biết...
A Châu nói xen vào:
- Trời ơi! Kiều đại gia đã biết vậy, sao còn mạo hiểm đến đây làm gì?
Kiều Phong nói:
- Tôi tưởng các vị đây đều đường đường là những bậc đại trượng phu, biết rõ
phải trái. Có giết chăng nữa cũng chỉ giết một mình Kiều mỗ là đủ hả giận, chứ
có can dự gì đến cô nương đây. Tiết tiên sinh có ý thống hận Kiều mỗ mà giận
luôn cả đến Nguyễn cô nương thì thật là không nên.
Tiết Thần Y bị Kiều Phong vặn cho một lúc cứng họng, hồi lâu mới nói:
- Trị bệnh cứu mạng cho người hay không là tuỳ ở lòng mừng, giận, yêu, ghét
của ta, người ngoài miễn cưỡng ta thế nào được? Kiều Phong! Ngươi làm tội đại
ác, bọn ta đang muốn truy nã ngươi phân thây trăm mảnh để tế điện cha mẹ và
sư phụ ngươi. Ngươi đã tự dẫn xác đến đây, đừng hòng có chuyện tử tế nữạ
Ngươi liệu mà tự xử đi thôị
Tiết Thần Y nói tới đây, vẫy tay một cái. Quần hào nhốn nháo cả lên, tới tấp rút
binh khí ra. Trong nhà đại sảnh ánh đao, kiếm loé lên rùng rợn; khí giới đủ thứ,
nào gươm trường, đao ngắn, nào búa bén, roi dài. Trên nóc nhà cũng có tiếng
xôn xao vọng xuống. Các vị trên đây cũng lăm lăm cầm binh khí, trấn giữ những
chỗ hiểm yếụ
Kiều Phong tuy đã trải qua không biết bao nhiêu trận mạc, nhưng trước kia suất
lĩnh quần chúng Cái bang đi đối địch, bên mình người nhiều, thế lớn, chưa bao
giờ một mình bị hãm trùng vi như lần này, lại còn đèo một cô gái bị trọng
thương. Làm thế nào để thoát khỏi vòng vây? Thật không còn kế gì nữa nên
không khỏi chột dạ. A Châu lại càng kinh hãi, bật lên tiếng khóc, nói:
- Kiều đại gia ơi! Đại gia cứ bỏ tôi ở đây để tìm đường chạy thoát. Bọn họ
không thù oán gì với tôi tất không nỡ giết.
Kiều Phong sực nghĩ ra: "Quả đúng thế thật! Đây toàn là những người nghĩa
hiệp, quyết không có lý nào vô cớ hại nàng. Ta sớm tìm cách thoát khỏi chốn
này là hơn". Nhưng sau ông nghĩ lại: "Bậc đại trượng phu đã làm phúc thì phải
làm cho chót. Tiết Thần Y chưa nhận lời chữa thương, không hiểu nàng sống
chết ra sao thì Kiều Phong này nỡ nào tham sống sợ chết bỏ đi cho đành". Ông
đảo mắt nhìn khắp bốn phía thấy vô số tay cao thủ võ lâm.
Những tay cao thủ này có người danh vang bốn bể, có hạng tuyệt nghệ hơn đời,
Kiều Phong biết quá nửa. Kiều Phong nhác trông thấy những tay cao thủ thì
hùng tâm tráng khí lại nổi lên, những ý tưởng khiếp nhược tiêu tan hết, ông lẩm
bẩm: "Dù Kiều Phong này thịt nát xương tan giữa Tụ Hiền trang đây, phỏng có
chi là đáng kể. Bậc đại trượng phu sống đã lấy làm vui, chết có chi là đáng sợ?"
Nghĩ vậy, ông cười ha hả, nói:
- Tiết Thần Y! Các ông đều bảo tôi là người Khất Đan, muốn giết tôi đi trừ mối
lo tâm phúc. Hà hà! Là người Khất Đan hay là người Hán, Kiều mỗ đến lúc này
vẫn chưa biết rõ...
Bỗng trong đám người có tiếng nhỏ nhẹ cất lên:
- Đúng rồi! Ngươi là giống khốn kiếp còn chưa tự biết hay saỏ
Thanh âm này cùng với thanh âm nhạo báng Cái bang lúc trước là một. Người
này nấp vào trong đám đông nói một câu rồi im ngay nên không hiểu là aị
Quần hùng quay về phía phát ra tiếng nói đã đôi ba lần, thuỷ chung vẫn chẳng ai
máy môi. Nếu bảo là người đó thấp lùn nên không trông thấy thì cũng phải vì
trong đám này chẳng có ai thấp lùn đặc biệt cả. Kiều Phong nghe mấy câu đó,
chú ý nhìn hồi lâu rồi gật đầu không để ý đến nữa, quay sang nói với Tiết Thần
Y:
- Giả tỷ là người Hán, hôm nay bị ông sỉ nhục như vậy thì Kiều mỗ này chẳng
chịu thôi đâu. Nếu tôi quả là người Khất Đan, tức là kẻ địch của nhà Đại Tống,
thì việc đầu tiên tôi phải giết tiên sinh, chứ nếu tôi giết vị anh hùng nào khác thì
tiên sinh lại cứu cho họ sống lại, có phải thế không?
Tiết Thần Y đáp:
- Phải rồi! Phải rồi! Ngươi muốn giết ta thì giết đi chứ ta có cần gì.
Kiều Phong nói:
- Bữa nay tôi khẩn cầu tiên sinh cứu cho cô nương đây, thế là một mạng đổi một
mạng. Kiều mỗ vĩnh viễn không bao giờ đụng đến chân lông tiên sinh.
Tiết Thần Y khanh khách cười, nói:
- Bình sinh lão phu trị bệnh cứu người, chỉ có người cầu khẩn mình, chưa từng
có ai uy hiếp.
Kiều Phong nói:
- Tôi nói một mạng đổi một mạng, rất hợp lẽ công bằng, nào phải uy hiếp tiên
sinh.
Tiếng nói nhỏ nhẹ trong đám đông lại nổi lên:
- Ngươi mở miệng nói láo sao không biết thẹn? Chỉ lát nữa đã bị loạn đao băm
nát ra như cám mà còn dám bảo tha mạng cho người ư? Ngươi...
Kiều Phong thốt nhiên cả giận, quát lên:
- Vác mặt ra đây cho ta xem mi là aỉ
Tiếng quát làm rung chuyển mái ngói, bụi cát trên tường nhà rơi xuống tới tấp.
Quần hùng nghe tiếng quát đều phải ù tai, trống ngực đánh loạn lên. Trong đám
đông một gã đại hán ngất ngưởng đi không vững, tựa hồ như người say rượu,
chệnh choạng bước ra. Quần hùng thấy gã mình mặc bào xanh, mặt xám như
tro, thân thể cao lớn đều không nhận ra là ai. Hắc Bạch Kiếm Sử An nói:
- ủa! Y là Truy Hồn Trượng Đàm Thanh. Phải rồi! Đúng là đồ đệ Diên Khánh
thái tử không saị
Truy Hồn Trượng Đàm Thanh mặt mũi nhăn nheo, dường như toàn thân đau đớn
vô cùng. Tay gã luôn luôn vuốt ngực loạn lên, trong người phát ra tiếng nói:
- Ta... ta với ngươi không thù không oán, sao ngươi lại phá pháp thuật của tả
Thanh âm gã nhỏ nhẹ, y nói mà không máy môi chút nào. Mọi người thấy vậy
đều kinh hãi. Trong nhà đại sảnh chỉ có hai ba người là biết y có thuât phúc ngữ
(nói bằng bụng), lại sẵn nội công vào bậc thượng thừa, có thể làm cho đối
phương mê man, kinh hãi mà chết. Có điều nếu y gặp phải tay đối thủ, công lực
còn thâm hậu hơn thì thuật của y chẳng những không linh nghiệm nữa mà chính
mình y lại bị thương tổn. Tiết Thần Y cả giận hỏi:
- Có phải ngươi là đồ đệ ác Quán Mãn Doanh Đoàn Diên Khánh? Đây ta mở
anh hùng đại yến, mời các vị anh hùng hảo hán trong thiên hạ. Ngươi là hạng
hèn mạt vô liêm sỉ, sao dám trà trộn vào đâỷ
Bỗng thấy trên cây cao có tiếng người vọng lại:
- Ngươi nói cái gì mà anh hùng với đại yến? Ta chỉ cho là cuộc tụ họp của lũ
chó má!
Đầu câu tiếng hãy còn ở xa mà vừa hết câu người đã theo âm thanh vụt đến, từ
trên tường cao lẹ làng rơi xuống. Người nay cao lênh khênh mà gầy khẳng gầy
kheo, cử động cực kỳ mau lẹ. Trên nóc nhà vô số người vung quyền, phóng
kiếm ra ngăn trở đã bị chậm trễ, gã lướt qua như không.
Trong nhà đại sảnh nhiều người nhận biết y là Cùng Hung Cực ác Vân Trung
Hạc. Vân Trung Hạc vừa rớt xuống sân, lạng người đi một cái đã vào tới đại
sảnh. Gã túm lấy Đàm Thanh nhảy xông lại trước mặt Tiết Thần Y. Trong nhà
đại sảnh vô số tay cao thủ đều sợ gã làm thương tổn đến Tiết Thần Y. Bảy tám
người bước ra hộ vệ cho Tiết.
Dè đâu Vân Trung Hạc đã định trước, giả vờ tiến lên để lùi ra rồi nhảy vọt lên
tường cao. Nên biết rằng những tay anh hùng hảo thủ ở đây rất nhiều, nếu lấy
thực lực mà tỷ thí thì có đến bốn năm chục tay thắng nổi Vân Trung Hạc. Song
ai nấy đều bất ngờ nên gã chiếm được thượng phong.
Hơn nữa, khinh công của gã đến mực phi thường, khi gã nhảy lên tường rồi thì
không còn ai đuổi kịp. Nhiều người trong quần hùng thò tay vào túi móc ám khí,
nhưng thấy những người trên nóc nhà tới tấp đuổi theo, gọi nhau í ới, ngăn gã lại
nên không ai dám phóng ám khí ra, và những người đuổi theo cũng không kịp.
Kiều Phong la lên:
- Để gã đó!
Rồi vung tay đánh ra một chưởng lên không. Chưởng lực phóng ra rất nhanh, tựa
như một thứ khí giới vô hình, chụp cả phía trước cho cả phía sau lưng Vân
Trung Hạc. Vân Trung Hạc rú lên một tiếng, té lăn xuống đất, miệng trào máu
tươi ra như suốị
Đàm Thanh vẫn đứng nhưng hết xiêu sang bên nọ lại vẹo sang bên kia, miệng đã
ú ớ trông rất buồn cười. Nhưng trước tình hình nghiêm trọng chẳng ai cười lên
được, trái lại ai nấy đều khiếp sợ. Tiết Thần Y biết Vân Trung Hạc tuy bị trọng
thương nhưng còn có sơ cứu được, còn Đàm Thanh thì tâm hồn tiêu tán mất cả
rồị
Thiên hạ không còn thứ linh đan diệu dược nào cứu mạng cho gã được nữa. Tiết
nghĩ đến Kiều Phong mới sơ sơ một tiếng quát, một chưởng phóng ra không
gian mà uy lực đã ghê gớm đến thế. Nếu hắn muốn giết mình thì vị tất đã có
người ngăn trở kịp.
Tiết Thần Y còn đang ngẫm nghĩ, chợt thấy Đàm Thanh đứng yên không nhúc
nhích, miệng hết ú ớ, hai mắt trợn ngược lên, rõ là người đã tắt nghỉ. Vừa lúc
nãy Đàm Thanh buông lời vũ nhục Cái bang, quần hào Cái bang căm phẫn vô
cùng, nhưng lúc đó chưa biết là ai, khí tức chẳng biết trút vào đâụ
Bây giờ thấy Kiều Phong đánh chết gã, họ đều có cảm giác khoan khoái trong
lòng. Bọn Ngô trưởng lão, Tống trưởng lão đều là những tay hảo hán trực tính,
suýt nữa mở miệng reo hò để hoan hô Kiều Phong. Song vì nghĩ đến ông là
giống Khất Đan đại cừu nên phải cố nén lòng.
Tuy không nổi tiếng hoan hô, nhưng ai cũng nghĩ thầm: "Nếu không được Kiều
Phong làm Bang chúa thì Cái bang bất lợi vô cùng. Trên bước đường chông gai
từ đây trở đi, Cái bang không có những ngày huy hoàng lừng lẫy tiếng tăm như
trước nữa". Kiều Phong nói:
- Hai vị Du huynh! Hôm nay tại hạ gặp ở đây rất nhiều bạn bè, song bạn đã trở
nên cừu địch cả rồi. Trong lòng tại hạ xiết bao cảm xúc, mong rằng đại huynh
cho mấy bát rượu giải phiền.
Mọi người thấy Kiều Phong đòi uống rượu đều lấy làm kinh dị. Du Câu lẩm
bảm: "Để ta xem y định giở trò gì đâỷ" rồi sai người nhà lấy rượu rạ


Hết Hồi 20....