PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 21&22


Trung Quốc
06-08-2002, 12:55 PM
Hôi 21 HÀO KIỆT TRỔ TÀI, QUẦN HÙNG KHIẾP VÍA

Hôm nay Tụ Hiền Trang mở anh hùng đại yến, rượu nhắm rất là đầy đủ. Chỉ trong khoảng khắc người nhà đem ruợu cùng chén rạ
Kiều Phong nói:
- Chén nhỏ thế này sao đủ hào hứng ? Xin rót rượu ra bát.
Hai tên người nhà đem ra mấy chiếc bát lớn và một vò rượu mới mở để trên bàn, trước mặt Kiều Phong, rồi rót rượu đầy vào môt bát lớn. Kiều Phong nói:
- Rót đầy vào hết cả các bat này!
Hai tên người nhà theo lời rót ra mấy bát rượu đầỵ
Kiều Phong nâng môt bát rượu lên nói:
- Các vị anh hùng đây đều là bạn cũ với Kiều mỗ. Hôm nay đã đem lòng nghi kỵ nhau, chúng ta cùng uống chén tuyệt giaọ Ông bạn nào muốn giết Kiều mỗ, xin mời lại cùng uống ab1t rượu nàỵ Từ đây sắp tới, mối thâm giao kể như đã hết. Tôi giết người không phải là vong ơn, mà người tôi giết tôi cũng không phải là phụ nghĩạ Các vị anh hùng thiên hạ đều chứng kiến chọ
Mọi người nghe nói đều rùng mình. Trong nhà đại sảnh im phăng phắc. Ai cũng nghĩ thầm: "Mình lại uống rượu, biết đâu chẳng bị y ám toán. y chỉ phóng thần quyền ra không gian, mình làm sao mà chống đỡ được?"
Giữa lúc im lặng, bỗng nhiên một người đàn bà toàn thân mặc đồ trắng bước rạ Chính là Mã phu nhân, quả phụ Mã Đại Nguyên. Nàng nâng bát rượu lên, lầm lì nói:
- Tiên phu ta chết về tay ngươi thì còn tình cố cựu gì nữả
Nói xong cầm bát rượu đặt lên môi; uống một hớp rồi nói tiếp:
- Tửu lượng ta kém không thể uống hết. Mối thù sinh tử ở chén rượu nàỵ
Nói xong hất bát rượu uống dở còn đến quá nửa xuống đất.
Kiều Phong mở mắt nhìn thẳng vào mặt Mã phu nhân thấy nàng mi thanh mục tú, tướng mạo xinh đẹp. Hôm ở trong rừng hạnh dưới bầu trời u ám nhìn không rõ mặt. Bây giờ ông thấy con người dung nhan diễm lệ, không ngờ lại ghê gớm đến thế.
Kiều Phong không nói gì, nâng bát rượu lên uống một hơi hết ngay, rồi quay lại vẫy tay bảo người nhà rót rượu vào đầy bát.
Mã phu nhân lui rạ Từ trưởng lão bước lại không nói câu gì bưng rượu uống luôn. Kiều Phong lại uống bát nữạ
Lại đến hai vị Truyền công, Chấp pháp bước lại bê rượu toan uống, thì Kiều Phong nói:
- Khoan đã!
Chấp pháp trưởng lão hỏi:
- Kiều huyng có điều chi dạy bảỏ
Chấp pháp đối với Kiều Phong trước nay vẫn môt niềm kính cẩn. bây giờ giọng nói cũng chẳng khác xưa, chỉ khác ở chỗ không xưng hô là bang chúa nữa mà thôị
Kiều Phong than rằng:
- Chúng ta ăn ở với nhau như tình anh em trong bấy nhiêu năm, không ngờ ngày nay đã hoá ra cừu địch.
Chấp pháp trưởng lão ứa nước mắt, chạy quanh nói:
- Nếu không phải là chuyện đại cừu của nhà nước, thì Bạch thế Kính này xin một thác cho rồi, không dám coi Kiều huynh là kẻ cừu thù.
Kiều Phong gật đầu nói:
- Tiết tháo của trưởng lão tôi biết kỹ lắm rồị Nhưng nay đương bạn ra thù, không khỏi xẩy ra một trường ác đấụ Kiều Phong này có một việc muốn ủy thác lại cho trưởng lãọ
Bạch thế Kính nói:
- Miễn là việc đó không can thiệp đến nghĩa cả nhà nước, thì thế nào bạch mỗ cũng xin tuân mệnh.
Kiều Phong trỏ A Châu nói:
- Nếu anh em Cái bang còn nghĩ đến chút công nhỏ của Kiếu mỗ ngày trước thì xin trông nom chu toàn cho cô nương đây được đặng bình an.
Mọi người nghe Kiều Phong nói mấy câu ủy thác lại thấy ông cùng bạn bè cạn chén chia ly để sắp đi vào một trận ác chiến. trong trận ác chiến sắp xẩy ra, ai cũng nghĩ rằng ở đây biết bao nhiêu tay cao thủ, dù ông có giết được mươi lăm người, nhưng sau cùng rồi cũng không tránh khỏi cái chết. Những bậc anh hùng nhà đại sảnh phần đông là những tay nghĩa hiệp khẳng khái tuy giận ông la dòng giống rợ Hồ làm nhiều điều bất nghĩa, vẫn không khỏi động lòng hào khí.
Bạch thế Kính võ công tuyệt cao, nổi tiếng đã lâu, làm đến chức chấp pháp ở Cái Bang, dĩ nhiên phải là một tay rất giỏị Lão cùng Kiều Phong giao tình rất hậu, nghe ông nói mấy câu này, khác nào mấy lời di ngôn lúc lâm chung. Lão khẳng khái đáp:
- Kiều huynh hãy khoan tâm. thế nào Bạch thế Kính này cũng cầu khẳn được Tiết thần Y chữa cho cô tạ nếu Nguyễn cô nương có mệnh hệ nào thì Bạch mỗ xin tự vẫn để tạ lòng kiều huynh.
Mấy câu này lão đã nói rõ: Tiết thần Y có chịu chữa hay không lão chưa thể quyết được, nhưng xin hết sức.
Những bậc anh hùng nổi tiếng trong võ lâm nói sao làm vậỵ Huống chi Bạch thế Kính lại nói trước mặt các vị hào kiệt thì khi nào còn dám đơn saị
Kiều Phong nói:
- Được vậy Kiều mỗ cảm ơn trưởng lão vô cùng.
Bạch thế Kính lại tiếp:
- Đến lúc giao thủ mà Kiều huynh không thể lưu tình, Bạch mỗ có chết về tay Kiều huynh thì Cái bang cũng sẽ có người trông nom cho Nguyễn cô nương.
Nói xong nâng bát rượu lên uống môt hơi cạn sạch.
Kiều Phong cũng uống cạn bát rượụ Sau đến Tống trưởng lão, Hồ trưởng lão lại cùng Kiều Phong đối ẩm. Những người bạn Cái Bang uống rượu tuyệt giao xong đến các Bang phái khác, lần lượt lại đối ẩm.
Mọi người càng nhìn Kiều Phong càng kinh hãi vì thấy một mình ông uống đến bốn năm chục bát rượu lớn. Người nhà lại khiêng vò rượu khác đến.
Kiều Phong thần sắc vẫn thản nhiên, chỉ thấy cái bụng hơi lớn ra môt ít ngoài ra không có gì khác cả. Ai cũng nghĩ rằng Kiều Phong uống nhiều như thế những say cũng đủ chết rồi còn nói chi đến chuyện dụng võ chiến đấủ
Ngờ đâu Kiếu Phong càng uống nhiều tinh thần khí lực càng mạnh
Hơn nữa mấy hôm nay ông bị oan ức rất nhiều trong lòng buồn bực không chỗ phat tiết. Lúc này rượu vào ông bỏ hết nỗi đau thương phóng tâm uống rượu, ông uống đến hơn năm chục bát.
Bảo thiên Linh cùng Khóai Đạo Kỳ Lục uống với Kiều Phong rồi, Hướng Vọng Thiên bước tói nâng bát rượu lên nói:
- Gã họ Kiều kia! Ta uống với ngươi một bát!
Giọng nói có vẻ vô lễ.
Kiều Phong hơi men chếnh choáng, liếc mắt nhìn Hướng Vọng Thiên nói:
- Kiều Phong này cùng anh hùng thiên hạ uống rượu tuyệt giao là có ý phế bỏ những ơn nghĩa ngày xưạ Còn người có kết giao gì với ta mà cũng đòi uống rượu tuyệt giao ?
Nói tới đây, không chờ Hướng Vọng thiên trả lời, Kiều Phong bước lên môt bước, thò tay phải ra nắm lấy ngực y, hất tay một cái tung y ra ngoài cửa sảnh đường nghe đến "binh" một caị
Hướng Vọng Thiên đụng vào tường mạnh quá ngất đị
Biến cố bất ngờ làm cho nhà đại sảnh náo loạn cả lên. Kiều Phong nhảy ra, lớn tiếng hỏi:
- Ai cùng ta ra đây quyết một trận tử chiến ?
Quần hùng thấy ông thần oai lẫm liệt, chưa ai dám rạ
Kiều Phong quát lên:
- Các ông không động thủ thì tôi phải ra tay trước!
Nói xong vung tay lên, hai người bị chưởng đánh ngã lăn xuống đất huỳnh huỵch. Kiều Phong thừa thế xông lên trước quyền đánh chân đá, chớp mắt lại đánh ngã mấy người nữạ
Dư Ký la lên:
- Anh em đứng tưạ cả vào tường đừng đánh loạn xạ như thế!
Trong nhà đại sảnh có đến hơn ba trăm người tụ tập. Giả tỷ mà họ nhất tề xông lên thì võ công Kiều Phong có giỏi đến đâu cũng không chống cự nổị Nhưng vì người nhiều mà đất hẹp, chỉ đủ chỗ cho năm sáu người xúm vào bên mình Kiều Phong. bốn mặt đao thương kiếm, kích múa loạn lên, qaú nửa là để phòng giữ cho thân mình khỏi bị thương.
Dư Ký vừa hô, nhiều người đứng lui rạ
Kiều Phong gọi to:
- Xin hai vị anh hùng họ Dư chủ nhân Hiền Trang cho tôi được lĩnh giáo!
Vừa nói vừa vung tay trái lên chụp lấy hũ rượu lớn nhằm mặt Dư Ký liệng tớị
Dư Ký vòng hai tay lại đỡ, toan dùng chưởng lực phóng hất hũ rượu rạ Không ngờ Kiều Phong tay phải đánh luôn môt chưởng "bốp" một tiếng, hũ rượu vỡ tan tành, mảnh hũ sắc bén do chưởng lực cực kỳ lợi hại của Kiều Phong phóng ra như trăm ngàn mũi cương tiên, phi đao bắn ra ba mảnh hũ trúng vào mặt Dư ký, máu tưới chảy ra đầm đìạ bên ngoài cũng đến hơn mười người bị thương vì mảnh hũ.
Kiều Phong co chân trái đá tung ra, một hũ rượu khác bị hất lên trên không. Ông toan đánh thêm một chưởng nữa thì bỗng nghe sau lưng có tiếng chưởng lực từ từ phóng tớị Chưởng lực này tuy nhẹ nhàng, nhưng nội lực rất là hùng hậụ
Kiều Phong biết ngay người phóng chưởng phải là môt tay đại cao thủ, ông không dám coi thường, thu tay về chống đỡ. Nội lực hai bên va chạm nhau, cả hai người cùng chú ý nhìn nhaụ Kiều Phong thấy tướng mạo người này rất xấu xa, chính là gã tự xưng là Triệu tiền Tôn Lý thu ngô trình Vương mà người ta thường gọi tăt là Triệu tiền Tôn.
Kiều Phong tự nghĩ: "nội lực gã này rất lợi hại, không thể khinh địch được. Ông liền hít mạnh một hơi, phóng ra môt chưởng nữa mạnh dường nghiêng non dóc biển.
Triệu tiền Tôn biết dùng một chưởng không thể đỡ nổi, liền đánh cả hai chưởng ra cùng môt lúc toan để chống chọi Kiều Phong thì một người đàn bà đứng bên quát lên:
- Sư huynh liều mạng đó ử
Vừa nói vừa kéo triều tiền tôn tránh xa tuy tránh đuợc chính diện đòn chưởng của Kiều Phong, song chưởng lực của ông quá mạnh cứ cuồn cuộn xông rạ
Triệu tiền Tôn được người kéo lui ra. ba người đứng sau gã bị trúng chưởng vang lên ba tiếng "binh, binh, binh", và cả ba bị hất lên trên không rồi đập mạnh vào tường rất mạnh khiến cho bức tường rung chuyển. Vôi đá, đất, cát lở ra từng mảnh rớt xuống ầm ầm.
Triệu tiền Tôn nhìn lại xem ai kéo mình ra thì chính là Đàm Bà trong lòng cả mừng nói:
- Đa tạ sư muộiđã cứu tôi thoát chết.
Đàn Bà nói:
- Tôi đánh y vào mé tả, sư huynh đánh vào mé hữụ
Triệu tiền Tôn vừa mở miệng khen phải thì thấy một người thấp lủn củn gầy khẳng gầy kheo vào đánh Kiều Phong. Người đó chính là Đàm Công.
Đàm Công tuy thấp bé mà nội công rất là hùng hậụ tay trái vừa đánh ra, tay phải đã phóng tiếp. tay trái co về một chút dể tăng gia chưởng lực vào tay phảị Ba chưởng liên hoan này dường như ba đợt sóng, đợt sau đẩy đợt trước, hết sức đồng thời đánh ra thì mạnh gấp ba lần nếu chỉ đánh một taỵ
Kiều Phong la lên:
- "Trường giang tam điệp lăng" (ba đợt sóng sông trường giang) thật là tuyệt!
Ông vung tay trái rạ hai luồng chưởng lực chạm nhau vang lên , những người đứng đó đều phải lui ra hai bên,
Giữa lúc ấy, triệu tiền Tôn và Đàm Bà cùng đánh tớị Kế tiếp bọn Từ trưởng lão, truyền công trưởng lao, Trần trưởng lão cũng nhảy vào vòng chiến.
Truyền công trưởng lão la lên:
- Kiều huynh đệ! Rợ Khất Đan cùng nhà Đại Tống không thể chung sống với nhau được. chúng ta vì nghĩa công mà quên mình riêng. Lão huynh thật là có lỗi!
Kiều Phong cười nói:
- Chúng ta đã uống rượu tuyệt iao, con hô anh xưng em mà làm chi ? Coi tôi ra chiêu đây!
Nói xong phóng chân ra đá môt cước. Tuy ngoài miệng Kiều Phong nói thế, song trong lòng ông chưa quên tình cố cựụ Đối với quần hào Cái bang chẳng những ông không muốn giết họ, mà còn không muốn làm xấu mặt họ trước mọi ngườị Nên chân vừa đá ra, thốt nhiên đến nửa vời lại chuyển hướng đá sang bên.
Khoái Đao Kỳ Lục kêu rú lên môt tiếng rồi người vọt lên.
Nguyên gã bị Kiều Phong đá trúng vào mông, không thể tự chủ được băn tung lên trên không. Thanh đơn đao đang cầm trong tay toan chém xuống đầu Kiều Phong, nhưng mình bật lên khá cao, thanh đao chém ra đánh chát một tiếng trúng vào tường nhà.
Anh em họ Dư ở tụ Hiền trang dựng toà sảnh này khảo cứu rất công phụ Rường nhà là môt phần chủ yếu cái nhà, nên chọn ngày hoang đạo mới cất rường lệ rường làm bằng môt cây cổ thụ trăm năm nên rất cứng rắn. Nhát đao Ký Lục chém vào sâu đến hơn môt thước, thì đủ biết sức mạnh của gã thật là ghê gớm. Lưỡi đao ngập sâu nhưng khi nào Kỳ Lục đang lúc lâm địch chịu bỏ khí giới sắc bén. Tay phải gã vẫn nắm chhạt chuôi đao không chịu buông ra, người gã lơ lửng trên không. Trước tình trạng vừa buồn cười vừa nguy hiểm này quần hào trong nhà đại sảnh đang mải chiến đấu trí mạng với Kiều Phong, không ai dám phân tâm để mắt đến Kỳ Lục, mà cũng không ai bật lên tiếng cườị
Từ khi Kiều Phong nổi tiếng đến này, đã đánh quen trăm trận chưa chịu thua ai, nhưng lần này bị bao nhiêu cao thủ hợp lực vây đánh, đây mới là lần đầu ông gặp bước nguy hiểm nhất.
Men rượu bốc lên ngùn ngụt Kiều Phong múa tít song chưởng uy hiếp đối phương khiến những tay cao thủ không có cách nào vào gần bên mình được.
Tiết thần Y rất giỏi về thuốc nhưng võ công ông chưa đáng kẻ vào bậc nhất.
Nên biết rằng võ công cùng y thuật tương tự như nhaụ Nó đòi hỏi một sự chuyên tâm trì ý mới đếnc hỗ tinh vị nếu còn phân tâm về việc khác thì không được.
Tiết Thần y có thiên tài về y thuật hơn người, tựa hồ chưa học đã biết.
Tiết lại thích võ nghệ từ thửơ nhỏ. Ông luyện võ rất sớm. kể ra võ học cùng y thuật có thể song song tiến bộ. Song ông không chuyên chú theo một đường lốị Khách võ lâm đến nhờ ông chữa bệnh rồi ai cũng truyền thụ võ nghệ cho ông, thành ra ông học được nhiều lối quá. Trong đám giang hồ hạng người giỏi nhiều môn võ hiếm lắm. Biết rộng về võ thuật có cái hại là vì ôm đồm, học nhiều qaú nên không môn nào luyện được đến chỗ tinh vi, chẳng khác gì ăn nhiều nhai không kỹ.
Trườc đây Tiết Thần Y từng đi khắp hai miền nam bắc sông Đại giang, ai cũng kính nể ông, khi ông hỏi đến võ nghệ là người ta đưa đẩy vài câu lấy lòng chẳng ai chịu nói thực.
Song ông khắp khởi mừng vui, đinh ninh rằng mười phần võ công khắp thiên hạ thì trong bụng mình đã biết được tám chín.
Bây giờ Tiết Thần Y thấy Kiều Phong cùng quần hùng tranh đấu ra đòn cực mau lẹ, sức mạnh lại phi thường. Bản lãnh của Kiều Phong đối với ông là một chuyện lạ như người thấy trong giấc mơ. Bình nhật không bao giò ông tưởng đến trên đời lại có người ghê gớm như vậỵ
Ông sợ xám mặt, trống ngực đánh hơn trống làng không thốt nên lời, chứ đừng nói đến chuyện xông ra động thủ nữạ
Tiết Thần y đứng tưạ vào tường, mỗi lúc một sợ hãi thêm, rồi cứ thế lầm lũi chuồn ra khỏi nhà đại sảnh. Ông liếc măt nhìn thấy một vị lão tăng đứng cạnh mình, chính là Huyền Nạn sực nhớ ra điều gì, bẽn lẽn vô cùng trông Huyền Nạn nói:
- Đại sư phụ! Vừa nãy tôi có nói môt câu thật là vô lễ xin đại sư miễn thứ chọ
Huyền Nạn bao nhiêu tâm trí để vào Kiều Phong, nên Tiết Thần Y nói gì nhà sư cũng không nghe thấỵ Tiết nhắc lại lần thú hai, nhà sư giựt mình quay ra hỏi:
- Thần Y có gì thất lễ đâủ
Tiết thần Y nói:
- Lúc nãy tối có biểu: Kiều Phong môt mình vào chùa Thiếu Lâm rồi lại trở ra mà không bị sứt một mảy lông thế thì lạ quá.
Huyền Nạn nói:
- Thế là làm saỏ
Tiết Thần Y bẽn lẽn nói:
- Võ công Kiều Phong cao đến độ trên thế gian ít người bì kịp.. Bây giờ tôi mới biết y ra vào chùa Thiếu Lâm như không là phải, quả khó có người ngăn trở được.
Bản ý Tiết thần Y nói câu này tựa hồ để xin lỗi Huyền Nạn. Song Huyền Nạn nghe câu này càng lấy làm khó chịu, đằng hắng một tiếng rồi nói:
- Phải chăng Tiết thần Y muốn phái Thiếu Lâm so tài với ỷ
Rồi không đợi Tiết thần Y trả lời, từ từ bước ra khẽ phất tay áo rộng thùng thình. Quyền lực phát ra vù vù nhằm Kiều Phong phóng tớị
Đây là môt trong bảy mươi hai môn tuyệt kỹ của phái Thiếu Lâm mệnh danh là "Tụ lý càn khôn". Khi phất tay áo kình lực ở canh tay phất ra nhờ tay áo che đi mà đối phương không thể trông thấy thế quyền đánh về phía nào đặng biết đường ra tay đón đỡ cho kịp. Đối phương không biết trong tay áo che dấu một sức mạnh cùng chiêu thức cực kỳ lợi hại, nhưng nếu đối phương để hết tinh thần và chú ý nhìn xem hiểu biết được thế quyền giấu trong tay áo này thì chuyển được địa vị ngược lại đang làm khách hoá làm chủ mà đánh bại người ra đòn.
Kiều Phong vừa thấy đòn đánh tới, hai luồng kình phong từ trong tay áo rộng lùng thùng của nhà sư phóng tới, tựa hồ như thuyền buồm thuận gió, uy thế cực kỳ mãnh liệt, bất giác lớn tiếng la lên:
- Môn "Tụ lý càn khôn" quả là ghê gớm.
Vừa hô vừa phóng chưởng nhằm đánh vào tay áo nhà sự
Quyền lực của Huyền Nạn từ tay áo phát ra uy thế rất rộng. Trái lại chưởng lực của Kiều phong ngưng tụ theo một đường phóng ra veo véọ Kình lực hai bên chạm nhau vang lên. Đột nhiên trong nhà đại sảnh, dường như có đến mấy chục con bướm đen bay lượn trên không.
Quần hùng cả kinh, chú ý nhìn kỹ thì những hình ảnh bướm đen phất phới đó là những mảnh tay áo Huyền Nạn bị rách bay tung lên. Ai nấy nhìn vào nhà sư thì thấy hai cánh tay lão đã trần như nhộng, để lộ những ống xương gầy guộc dài ngoẵng, trông rất khó coị
Nguyên kình lực đôi bên chạm nhau, tay áo nhà sư chống sao ổn với chưởng lực đối phương, nên lập tức bị rách tướp.
Huyền Nạn đại sư bị rách hết tay áo, chiêu "Tụ lý càn khôn" tự nhiên không thể thi thố được nữạ
Nhà sư giận muốn phát điên, sắc mặt xám xanh. Thế là môn tuyệt kỹ nhà sư nhờ nó mà nổi tiếng, đã bị Kiều Phong phá tan tành.
Huyền Nạn đại sư phải vố này thì cay quá, thà rằng bị đánh chết còn đỡ nhục hơn, liền muá tít song quyền, kình lực phóng ra như gió thổi ào ào đánh đến tới tấp.
Mọi người nhìn xem thì đó la thế "Thái Tổ trường quyền" một thế quyền lưu truyền rất sâu rộng trong giang hồ.
Nguyên Tống Thái Tổ Triệu Khuơng Dận nhờ đôi quyền và một cây bổng mà thu phục được giang sơn gấm vóc về nhà Đại Tống. Sau khi mở tiệc thái bình, các tướng không còn quyền thống lĩnh ba quân, triều nhà Tống từ đó suy yếu đị Song các vị anh hùng hảo hán trên chốn giang hồ đều ngưỡng mộ oai thần dũng của Tống Thái Tổ. Những môn "Thái Tổ trường quyền" và "Thái Tổ bổng" là những thế võ được lưu hành sâu rộng trong giới võ lâm thời bấy giờ. Cả người không biết xử những thế này nhưng vừa trông thấy đã biết ngaỵ
Quần hùng thấy vị cao tăng chùa Thiếu Lâm nổi tiếng khắp thiên hạ lại sử dụng thứ quyền pháp rất thông thường chẳng có chi kỳ dị thì đều lấy làm ngạc nhiên. nhưng khi xem nhà sư mới đánh ba quyền, ai nấy đều phải khen thầm, lẩm bẩm: "Phái Thiếu Lâm nổi tiếng quả nhiên không phải kiêu hãnh mà được. Chiêu "hoá sơn đổ kỳ" dưới tay nhà sư uy lực mạnh đến thế!
Quần hùng khâm phục Huyền Nạn hết chỗ nóị Nhà sư khaóc áo mất tay kể ra thực đáng buồn cườị Nhưng mỗi chiêu nhà sư đánh ra khiến cho mọi người đều hoan hô cổ võ.
Mấy chục người vây đánh Kiều Phong thấy Huyền Nạn ra tay, không tiện giáp công tự nhiên lùi ra, chỉ bao vây trùng điệp để đề phòng Kiều Phong tẩu thoát và chăm chú theo dõi hai bên quyết chiến.
Kiều Phong thấy mọi người lùi ra, chợt nhớ tới một điều, vừa hô vừa phóng ra chiêu "xung trận trảm tướng" cũng là một chiêu trong môn "Thái Tổ trường quyền". chiêu thức này coi rất nhẹ nhàng ung dung mà kình lực gồm đủ cả nhu lẫn cương. Thế đánh này được tất cả những tay cao thủ võ lâm rất hi vọng đạt tới chỗ hoàn mỹ về quyền thuật. Chiêu thức biểu lộ một cách rất hoàn bị, quần hùng đến Tụ Hiền Trang dự yến đều là những tay bản lãnh tuyệt cao hay ít ra cũng là những nhân vật kiến thức rất phong phú, chõ tinh diệu về môn" Thái Tổ quyền Pháp" không phải ai là người không biết. Kiều Phong vừa ra chiêu, mọi người bất giác bật lên tiếng reo hò khen ngợị
Sau khi buôt miệng hoan hô, nhiều người cảm thấy hối hận vì nhớ ra Kiều Phong là một kẻ đại địch. Reo hò như họ như thế là cổ võ chí khí cho đối phương và tiêu diệt oai phong của bên mình.
Tiếng reo vừa ngớt, Kiều Phong ra chiêu thứ hai là chiêu "Hà sóc lập oai" lại cũng tinh diệu đến chỗ cùng cực. So với chiêu đầu, thực khó mà phân biệt được chiêu này diệu hơn chiêu trước ở chỗ nàọ Trong nhà đại sảnh vẫn còn môt số đông lớn tiếng reo hò. Có người vừa cất tiếng, chợt nhớ ra là vô ý thúc, vội ngậm miệng lại, nên tiếng reo chiêu sau này không vang dội như chiêu trước. Tuy nhiên nhiều tiếng "uả" "a ha" "úi cha" mấp máy trong cửa miệng để ngấm ngầm tán tụng, khâm phục vị tất đã kém hào hứng những tiếng hoan hô vang dộị
Ban đầu Kiều Phong cùng mọi người tranh đấu hùng hổ, bên quần hùng chỉ chuyên tâm vào việc chống đỡ, sợ ông đánh đòn hung mãnh. Lúc này tạm thời dừng lại bàng quan mới nhận rõ ra võ công ông có nhiều điểm hơn ngườị
Kiều Phong cùng Huyền nạn đánh nhau mới bảy tám hiệp đã phân cao thấp, kể ra thì chiêu thức cả hai bên cũng tương tự như nhau không có gì kỳ dị. Song chiêu nào Kiều Phong cũng nhường cho đối phương ra trước. Huyền Nạn ra chiêu rồi, Kiều Phong mới ra, không hiểu vì ông tuổi trẻ sức mạnh, hay vì chiêu thức mau lẹ gấp bội, mà chiêu nào ra sau cũng đến trước.
Môn "Thái Tổ trường quyền" gồm bảy mươi hai chiêu, nhưng mỗi chiêu đều có chỗ xung khắc của nó. Kiều Phong nhận rõ quyền pháp của đồi phương rồi mới ra chiêu áp đảo thì làm gì mà Huyền nạn chẳng thuả
Ai cũng hiểu rằng lối đánh ra đòn sau sao mà đến trước lá chỗ ảo diệu dị thường trong võ thuật. Huyền Tịch thấy Huyền Nạn che tả đỡ hữu thế không địch nổi đã rõ ràng, liền quát mắng:
- Mi là giống chó má Khất Đan. Những thủ phap của mi thật là hèn mạtt!
Kiều Phong cả cười nói móc:
- Quyền pháp tôi sử đây là môn chính tông của Đức Thái Tổ bản triều, sao được biểu là hèn mạt?
Quần hùngvừa nghe Kiều Phong nói đã biết ngay cái dụng ý của ông vì sao mà chỉ xử dụng môn "Thái Tổ trường quyền". Giả tỷ ông dùng quyền pháp nào khác để đánh bại "Thái Tổ trường quyền" thì e rằng có người chưa hiểu bản lãnh ông ghê gớm, sẽ thoá mạ ông cố ý vũ nhục võ công của đấng tổ tông bản triều lúc ra mở nước. Thế là ông giữ kẽ cùng những kẻ mạt sát về chủng tộc giữa man di và trung quốc, giữa dòng giống kẻ Hán người Hồ.


Hết Hồi 21....

Trung Quốc
06-08-2002, 01:03 PM
Hôi 22 ĐẠI HÁN ÁO ĐEN XUẤT HIỆN ĐỘT NGỘT

Trong khi xuất kỳ bắt ý, ại Hán tát trúng được chiêu đầu.
Từ chiêu thứ hai /ại Hán đánh không trúng, cả hai bên đánh đỡ đều dùng đòn hờ.
Thật là những đòn hiếm thấy trong những tay cao thủ vào loại thượng thừạ
ại Hán xử đủ mười hai chiêu.
Kiều Phong đang bị trọng thương và vẫn biến đổi thế thủ rất thần tốc, nhận huyệt rất đúng
chống cự được.
hại Hán đột nhiên thu chưởng về nhảy lùi lại nói:
- Ta không ngờ ngươi ngu xuẩn đến thế. Biết vậy ta chẳng thèm cứu ngươi nữạ
Kiều Phong nói:
- Kiều mỗ xin kính cẩn nghe lời giáo huấn của ân công.
ại Hán mắng:
- Ngươi thật là con lừa! =ã luyện được thành bản lĩnh thiên hạ vô địch, sao còn vì một con
nhóc ẻo lả kia thí mạng? Thị đã không thân thích lại không ơn nghĩa gì với ngươi, mà tài thị
đã chẳng bằng ai, sắc thị nào phải hoa nhường nguyệt thẹn cho cam. Trong thiên hạ sao lại
có kẻ điên rồ như ngươị
Kiều Phong thở dài nói:
- Lời giáo huấn của ân công thật là đích đáng! Kiều Phong này đem cái thân hữu dụng vào
những việc vô ích, không xứng đáng chút nào. Chỉ vì một lúc quá bồng bột nóng giận, hành
động điên rồ không kịp suy xét đến hậu quả.
ại Hán ngửa mặt lên trời cười một tràng dài.
Kiều Phong nghe tiếng cười có ngụ ý thê lương không khỏi ngạc nhiên.
Thốt nhiên ại Hán đứng phát dậy, nhảy ra ngoài một trượng, lại bay người đi một cái đã
biến vào sau tảng đá lớn che khuất đi.
Kiều Phong gọi với theo:
- Ân công! Ân công!
Chỉ nghe thấy tiếng ại Hán nhảy luôn mấy cái nữa. Rồi tiếng chân mỗi lúc một xạ
Kiều Phong toan bước đi nhưng người lảo đảo muốn ngả phải va vào vách núi. Ông định
thần quay gót trở lại quả nhiên thấy vách núi có một sơn động. Ông vừa vịn vách núi vừa từ
từ tiến lên động. Ông thấy trên mặt đất có vô số thịt nướng, cơm chín, trái cây cùng cá khô
để làm lương thực. Tuyệt nhất là còn có một bình rượu lớn.
Kiều Phong mở hũ rượu ra một mùi hương ngào ngạt xông lên mũi. Ông thò tay vào hũ vốc
rượu lên uống, vừa ngon vừa ngọt, thật là một thứ rượu thượng hạng. Trong lòng cảm kích
vô cùng ông nghĩ thầm:
- Không ngờ vị ân công này lại chu đáo đến thế, ta mà ưa rượu nên để cho một hũ. Có điều
đường núi hiểm trở khó đi mà đeo hủ rượu lớn nầy đến đây chỉ thật phí nhiều hơi sức quá!
Thuốc dầu của uại Hán rất là linh nghiệm.
Kiều Phong rịt vài lát đã cầm máu ngay không chảy ra nữa, Ông nhờ được nội công cực kỳ
thâm hậu nên tuy bị thương nặng như thế mà phục hồi rất maụ
Kiều Phong ở trong động được sáu bảy ngày thì ba vết thương đã lành mạnh khá nhiều.
Trong sáu bảy ngày này, lúc nào ông cũng lo nghĩ đến hai điều: Kẻ nào ám hại mình? Ân
nhân cứu mạng cho mình là ai? Cả hai người này đều bản lĩnh nghiêng trời, xem ra không
kém gì mình.
Tính ra những tay cự phách trong võ lâm như thế phỏng được mấy người? Ông nhẩm lại
những tay võ nghệ tuyệt luân và suy nghĩ mãi chưa thấy ai bản lãnh được đến mức này. Cừu
nhân là ai không đoán được đã đành, còn ân nhân cùng mình đấu đã ngoài hai chiêu thức
phải cố nghĩ ra thuộc môn phái nào nhưng những chiêu thức của ân nhân toàn là những
ngón bình thường không có chi kỳ mà chẳng khác gì những chiêu thức trong "Thái tổ trường
quyền" mà mình đã xử dụng trong Tự Hiền Trang. Nó không bộc lộ một chút gốc gác nào
về bản lĩnh người ra chiêụ
Kiều Phong vốn tính tình hào sảng nên hai điều kiện cốt yếu đó không đoán ra được, rồi
cũng bỏ ngay không để tâm đến nữạ
Hũ rượu lớn Kiều Phong chỉ uống được hai ngày là cạn sạch. Ông nún nán ở trong động
đến ngày thứ mười lăm thì những vết thương mười phần đã khỏi được bảy tám. Người
khỏe lên lại càng thèm rượu, không thể nhịn được, liệu chừng trèo núi vượt khe không có
điều gì đáng ngại, ông liền đi ra khỏi sơn động, lặn lội qua những khu rừng núi hiểm trở để
lại len lỏi vào đám giang hồ.
Kiều Phong hồi tưởng lại: A Châu đã rơi vào tay họ nếu chết thì nàng đã chết rồi, dù nàng
còn sống mình cũng bất tất phải quan tâm đến nữa. Việc đầu tiên bây giờ là phải điều tra
xem mình là giống người nào? Gia nương cùng sư phụ đều đã qua đời, gốc gác mình khó
lòng tìm được người để hỏi cho biết rõ. Chỉ còn cách ra ngoài ải Nhạn Môn Quan xem bài
di văn ở trên vách núị
Kiều Phong tính toán đâu đấy rồi, trông về hướng Tây Bắc mà đi. ến một thị trấn việc đầu
tiên là ông tìm vào hàng rượu để uống vài chục bát.
Kiều Phong uống một bữa rượu, trong túi có mấy lạng bạc vụn chỉ đủ trả tiền rượu trong
một ngày là hết sạch.
Thời bấy giờ giang san nhà gại Tống là đất Trung Nguyên, chia ra làm mười lăm lô. Thủ đô
ở ại Lương, gọi phủ Khai Phong là hông Kinh, Lạc Dương là Tây Kinh thuộc Hà Nam
phủ Tống Châu là Nam Kinh, ại danh phủ là Bắc Kinh, thế là bốn kinh.

Kiều Phong đi đến Như Châu thuộc lộ Tây Kinh.
Hôm ấy tại Lương Huyện, bên mình hết sạch tiền, ông phải chờ đến đêm liền vào huyện nha, ăn
trộm mấy chục lạng bạc trong công khố. Thế là cao lương mỹ tửu cuộc hành trình của ông đều do
công do nhà oại Tống phải đài thọ.

Một hôm Kiều Phong đi đến ại Châu thuộc lộ Hà rông , ải Nhạn Vô Quan ở trên núi
Nhạn Môn cách ại Châu ba mươi dặm về phía Bắc. Hồi Kiều Phong còn là hiệp khách
trong đám giang hồ, đã từng qua đây. Nhưng khi đó vì có việc gấp, nên chỉ đi qua chứ
không để ý. Ông đến .ại Châu lúc đầu giờ Ngọ vào thị trấn uống hơi mười bát rượu và ăn
một bữa thật no xong ra khỏi thành đi về hướng Bắc. Ông đi rất mau, ba chục dặm đường
chỉ mất độ nữa giờ đã tới nơị
Kiều Phong trèo lên núi thấy hai mặt ông Tây, đều là hai rặng núi bích lập, giữa có một lối
đi quanh co gập ghềnh, quả là một nơi rất hiểm trở.
Ông nghĩ bụng:
- Chim nhạn vào phương Nam tránh rét lúc về Bắc không thể vượt qua được những ngọn
núi cao ngất trời đều phải bay len lỏi vào lối đi giữa hai rặng núi để bay ra, nên đây mới gọi
là Nhạn Môn. Bữa nay mình ở phương Nam đến đây, giả tỷ mà những tự tích khắc trên núi
đã chứng minh mình là giống Khất gan, thì Kiều mỗ sau khi ra khỏi ải Nhạn Môn Quan, sẽ
vĩnh viễn thành người ải Bắc, không bao giờ trở lại cửa ải này nữa. Thật không bằng giống
chim nhạn mỗi năm được một chuyến tự do đi lại cửa quan này vào phương Nam đến hết
rét trở lại về Bắc .
Nghĩ tới đó ông không khỏi bùi ngùi trong dạ .

Nhạn Môn Quan là một trọng trấn biên cương về mặt Bắc nước ại Tống.
Hơn bốn mươi ải đất Sơn Tây thì Nhạn Môn hùng vĩ và kiên cố nhất.
Ra khỏi vài chục dặm là thuộc địa phận nước Liêu, cửa ải này có đặt trọng binh để trấn giữ
bờ cõị
Kiều Phong tính rằng nếu mình theo cửa ải mà đi tất bị quan quân tra hỏi.
Ông liền đi vòng đỉnh núi cao ở mé Tây quan ảị
Lên đến đỉnh núi cao nhất, Kiều Phong phóng tầm mắt nhìn ra bốn phía thấy mé rông có
núi Ngũ ài, phương Tây có dãy Ninh Vũ, phía Nam là những ngọn Chinh Dương, Thạch
Cổ, mặt Bắc là dãy thuộc Sóc Châu, dài dằng dặc không biết đến đâu là cùng. Phong cảnh
núi rừng lạnh lẽo tiêu điềụ
Kiều Phong nhớ lại hồi trước mình qua ải Nhạn Môn Quan rồi có nghe người bạn đồng
hành kể chuyện rằng: vại Tướng Lý Mục Triệu về thời Trấn Quốc và ại Tướng Thương
dô triều Hán đã trấn thủ ở Nhạn Môn để chống giữ quân Hung Nô vào xâm lấn Trung
Nguyên. Nếu quả là giòng dõi Hung Nô Khất an thì ra hơn nghìn năm trước đây, những
vụ vào xâm lấn Trung Nguyên đều là tổ tiên mình cả.
Ông lại ngoảnh về phía Bắc để xem địa thế rồi lẩm bẩm: Ngày trước Uông Bang Chúa cùng
bọn Triệu Tiền Tôn phục kích bọn võ sĩ Khất `an ngoài ải Nhạn Môn Quan, tất chọn địa
điểm lợi thế trên sườn núi. Quanh đây hơn mười dặm, địa thế không hay bằng chỗ sườn núi
ở góc Tây Bắc, tất bọn họ mai phục ở đó. Ông liền chạy xuống để sang sườn núi bên kiạ
Thốt nhiên Kiều Phong cảm thấy một nỗi đau thương phiền não không biết từ đâu đưa đến.
Ông chợt để ý nhìn chỗ sườn núi nầy, thấy một khối đá rất lớn, sực nhớ đến lời Trí Quang
đại sư bữa trước kể lại quần hùng phục ở phía sau tảng đá lớn để tiện trông ra ngoài liệng
ám khí, hẳn là tảng đá nàỵ
Cách tảng đá mấy bước là đến bờ vực thẳm. Lòng vực mây mù phong tỏa trông không rõ
đáy.
Kiều Phong lẩm bẩm:
- Nếu lời tường thuật của Trí Quang đại sư là đúng sự thì sau khi má má ta bị bọn họ đánh
chết, gia gia ta ở chỗ này phải nhảy xuống vực thẳm tự vận. Gia gia không nỡ để ta đây
phải chết theo, liền tung người ta rớt xuống trên mình Uông Bang Chúa. Gia gia ta đã viết
những gì vào vách đá?
Kiều Phong quay đầu lại nhìn vách núi mé hữu, bỗng thấy một chỗ thiên nhiên phẳng phiu
nhẵn nhụi. Nhưng chính giữa tấm đá phẳng phiu trên vách núi nầy đã có vết những nhát búa
chém vào trông rất rõ. Phải chăng có người đã cố ý bạt những tự tích của người võ sĩ Khất
an đị
Kiều Phong đứng thộn mặt nhìn vách đá, bất giác lửa giận bốc lên bùng bùng, những muốn
vung dao chém chết một mẻ nhưng thốt nhiên nhớ lại một điều: Lúc ta rời khỏi Cái Bang đã
từng bẻ lưỡi cương đao của ơn Chính, tuyên thệ rằng: "Dù tôi là người Hán hay là người
Khất an cũng vậy, quyết không hạ sát một người nào". Thế mà ở Tự Hiền Trang mình đã
trót giết bao nhiêu người Há? Bây giờ lại còn giết người nữa há chẳng trái với lời thề rủ
Than ôi! Sự việc xảy ra như thế, mình không giết người, người cũng chẳng tha mình. Nếu
bó tay chịu chết mặc người băm vằm, há phải là hành vi của đại trượng phủ
Kiều Phong rong ruỗi ngàn dặm chỉ vì mục đích muốn điều tra cho rõ thân thế mình, rút cục
chẳng được việc gì.
Ông càng nghĩ càng căm giận, nóng nẩy quát to lên:
- Ta không phải là người Hán! Ta không phải là người Hán! Ta là giống rợ Hồ Khất nan!
Ta là giống rợ Hồ Khất an!
Rồi giơ tay lên đập mạnh vào vách núi thì đồng thời từ bốn phía hang núi có tiếng vọng lại
"Ta không phải người Hán! người Hán! Ta là người rợ Hồ Khất uan! ... rợ Hồ Khất
an!..." .
Ngoài tiếng vọng vách núi cao ngất vẫn trơ trơ!
Nỗi uất hận của Kiều Phong không bề giải tỏ. Thương thế ông vừa khỏi, nội lực sung mãn,
ông giơ tay lên đập vách đá mỗi lúc một mạnh tựa hồ như đem nỗi uất ức hơn tháng nay trút
lên vách đá cho hả giận.
Trong lúc Kiều Phong đang đập tay, bất thình lình có tiếng trong trẻo của một cô gái vang
lên ở phía sau lưng:
- Kiều đại gia ơi! gại gia đập nữa đi! Không chừng trái này sẽ bị đại gia làm đổ xuống!
Kiều Phong giật mình ngoảnh đầu nhìn lại thấy bên sườn núi, một thiếu nữ đứng tựa gốc cây
đang toét miệng ra cười. Thiếu nữ này chính là A Châụ
Bữa trước Kiều Phong sở dĩ ra tay cứu vớt A Châu chỉ vì lòng phấn khích nổi lên trong
chốc lát. Thực ra đối với người nữ tỳ này, ông chẳng quan tâm chút nào. Về sau ông tự lo
cứu mình cũng chưa xong may được người cứu thoát. Ông không nghĩ gì đến sự sống còn
của A Châu nữa. Bây giờ thốt nhiên thấy nàng xuất hiện ở đây, thật là một sự bất ngờ, ông
cũng thấy vui mừng chạy lại rồi cười hỏi:

- A Châu! Người cô đã lành mạnh chưả

Có điều ông đang căm giận đến cực điểm, thốt nhiên chuyển giận làm mừng, nên tuy vẻ mặt
tươi cười nhưng không khỏi có nét miễn cưỡng.
A Châu đáp:
- Kiều đại gia! ại gia cũng mạnh giỏi đấy ạ?
Nàng ngẩn ngơ nhìn Kiều Phong một hồi đột nhiên nhảy vào lòng ông khóc sướt mướt nói:
- Kiều đại gia ơi! Tôi ở đây chờ đại gia đã năm ngày năm đêm rồi, lúc nào cũng phập phồng
lo ngại không biết đại gia có đến hay không. Quả nhiên bây giờ lại được thấy mặt đại giạ
Cảm ơn Trời Phật phù hộ, đại gia vẫn bình yên vô sự.
Nàng vừa nức nở khóc vừa ấp úng nói mấy câu này. Song trong lời nói đầy vẻ mừng vui,
đầy tình an ủi.
Kiều Phong vừa nghe đã biết ngay nàng lo lắng cho mình khôn xiết! Ông cảm thấy xúc
động trong lòng liền hỏi nàng:
- Cô ở đây chờ tôi đã năm ngày, năm đêm rồi ư? Sao cô biết tôi đến đâỷ
A Châu từ từ ngẩng đầu lên. Nàng sực nhớ ra mình đã nằm vào trong lòng một người đàn
ông bất giác mặt thẹn đỏ bừng, lùi ra hai bước. Nàng bình tĩnh nghĩ lại cái cử động vừa rồi
trong lúc tâm thần bị xúc động, cảm thấy hổ thẹn vô cùng. gột nhiên nàng chạy bon bon
nấp vào sau gốc cây.
Kiều Phong hốt hoảng gọi theo:
- A Châu, A Châu! Cô làm chi vậỷ
A Châu không đáp, trái tim đập loạn lên.
Hồi lâu nàng mới đi ra nét mặt vẫn còn có ý bẽn lẽn, ấp úng mãi, nói không ra lờị
Kiều Phong thấy vẻ mặt A Châu khác lạ liền hỏi:
- A Châu cô có điều chi nan giải nói cho tôi nghe. Chúng ta đã gặp gỡ nhau trong bước
đường hoạn nạn, đã cùng nhau chia sẻ nỗi gian nguy thập tử nhứt sanh thì còn có điều chi
phải e dè?
A Châu đỏ mặt lên nói:
- Không có điều chị
Kiều Phong vỗ nhè nhẹ vào vai A Châu, xoay mặt nàng ra ánh sáng mặt trời, tuy thấy dung
nhan hãy còn tiều tụy nhưng trong sắc trắng bệt đã ửng hồng, không xám xịt như hôm bị
thương nữa. Ông lại để ngón tay lên xem mạch nàng. Ngón ông vừa chạm vào cổ tay A
Châu, thốt nhiên toàn thân nàng run bắn lên.
Kiều Phong hỏi:
- Sao vậy? Cô còn có chỗ chưa được bình phục chăng?
A Châu đỏ mặt lên vội đáp:
- Không phải! Không... Không có gì khó chịu hết.
Kiều Phong cầm mạch nàng thấy mạch chạy bình thường và đã có sức lực, liền nói:
- Phép"điệu thủ hồi xuân"của Tiết Thần Y quả nhiên danh bất hư truyền.
A Châu nói:
- Nhờ được ông bạn đại gia là Bạch Thế Kính trưởng lão chỉ mũi dao vào ngực Tiết Thần
Y, nên lão bất đắc dĩ phải cứu chữa cho tôị
Kiều Phong lại hỏi:
- Cô khỏi rồi, sao họ để cho cô ra tự nhiên?

A Châu cười đáp:
- ời nào họ dễ dãi thế được. Từ lúc thương thế tôi mới bớt đi nhiều, mỗi ngày có đến bảy
tám gã lại vặn hỏi tôi đủ điều: Tên ác tàn Kiều Phong với mi quen thế nào? Hắn trốn đi đâủ
Tên đại hắc áo đen cứu hắn là ai? Những điều đó tôi có biết đâu. Nhưng tôi thành thực trả
lời thành thực là không biết thì họ lại cho mình nói dối còn dọa không cho ăn cơm cùng là
dùng cực hình khảo đả. Sau tôi kiếm cách khủng bố tinh thần họ: "Vị tiên sinh áo đen đó tôi
được nghĩ nhiều chuyện rất hoang đường. Hôm nay tiên sinh đang ở núi Côn Luân mà sáng
mai đã thấy ở vùng aông Hải". Tôi thổi phồng tiên sinh lên bằng những câu chuyện lạ đờị
Họ nghe dường như lọt taị

Nàng nói đến đây, nhớ lại bữa đó bịa đặt ra những chuyện vu vơ trên trời dưới đất bịp
được bao nhiêu anh hùng hào kiệt nổi tiếng trên đời, bất giác cảm thấy khoan khoái trong
lòng, miệng cười như hoa nở.
Kiều Phong cười tủm tỉm hỏi:
- Bọn họ có tin lời cô không?
A Châu đáp:
- Người tin, người không. ại đa số là bán tin bán nghi. Tôi đoán chắc bọn họ không ai biết
lai lịch tiên sinh áo đen, không ai chứng minh được là tôi nói dối. Câu chuyện cổ tích của A
Châu này càng nói càng ly kỳ cổ quái, khiến bọn họ ngờ oại Hán là thần thánh hay là ma
quỷ rồi họ đâm ra sợ sệt.
Kiều Phong nói xen vào:
- Vị tiên sinh áo đen đó chính tôi cũng chẳng biết là ai. Tôi e rằng chính mình nghe miệng cô
nương cũng đâm ra bán tín bán nghị
A Châu lấy làm kỳ hỏi:
- ại gia cũng không quen biết uại Hán áo đen thật ư? Sao ại Hán lại chịu xông pha vào
nơi đầm rồng hang cọp để cứu mạng đại gia? À mà phải! Những bậc đại hiệp cứu người
trong cơn hoạn nạn đều như thế cả.
Kiều Phong thở dài nói:
- Tôi chẳng biết bây giờ đi báo thù ai đã đánh, mà cũng không biết ân nhân mình là ai? Mình
là người Hán hay người Hồ? Hánh vi của mình phải hay quấy mình cũng không biết nữa!
Kiều Phong hỡi Kiều Phong! Làm người như ngươi thật là uổng quá!

A Châu thấy Kiều Phong buồn bực trong lòng, bất giác thò tay ra nắm lấy tay ông an ủi:
- Kiều đại gia ơi! ại gia buồn làm chi? Việc gì mà chẳng có đầu mối. Cái kim bọc để lâu
ngày cũng ra. Chỉ cần đại gia vốn tâm không có gì đáng hổ thẹn, làm việc hợp với lẽ trời là
được.
Kiều Phong nói:
Nhưng tôi tự vấn tâm có điều hổ thẹn nên mới khó chịu, khi ở trong rừng hạnh, tôi bật đao
tuyên thệ quyết không giết một người Hán nào. Thế mà...
A Châu ngắt lời:
- Bọn người ở Tự Hiền Trang không phân rõ trắng đen, vây đánh đại gia một cách hồ đồ.
Nếu đại gia không đánh lại tất bị họ giết chết.
Kiều Phong nói:
- Cô nói đúng lắm!
Kiều Phong là một ại Hán suy nghĩ chóng vánh, việc gì cũng qua đi được ngay không để
tâm nữa. Có bị thương cảm xúc cũng chỉ một lúc rồi không quan tâm đến nữa.
Ông nói tiếp:
- Trí Quang thiền sư cùng Triệu Tiền Tôn, nói trên vách núi có khắc chữ mà không biết ai
bạt đi rồị
A Châu reo lên:
- Phải mà! Tôi đoán thế nào đại gia cũng ra ngoài ải Nhạn Môn Quan để xem lại lời di văn
trên vách núi, nên sau khi thoát hiểm tôi đến đây chờ đại gia ngaỵ
Kiều Phong hỏi:
- Cô làm thế nào mà ra thoát. Có phải Bạch trưởng lão lại giúp cô nữa không?
A Châu tủm tỉm cười đáp:
- Không phải đâu. Chắc đại gia còn nhớ khi ở chùa Thiếu Lâm tôi đã cải trang làm một vị hòa
thượng mà cả bọn sư huynh sư đệ cũng không rõ rồi chứ?
Kiều Phong đáp:
- aúng rồi! Cái kiểu nghịch ngợm của cô nương ghê gớm lắm.
A Châu nói:
- ến hôm nay thương thế tôi khá lắm rồi, Tiết Thần Y biểu không cần phải điều trị thêm nữa, chỉ
cần nghĩ ngơi bảy tám ngày là phục hồi được như cũ. Trong thời gian đó tôi nằm suy nghĩ về những
việc đã làm qua để tìm kế thoát thân. Càng ngày càng khám phá ra những chỗ sơ hở của họ để thi
hành kỳ kế một cách tế nhị hơn. Tôi lại nhớ đại gia quá đỗi, thế là tối hôm đó tôi cải trang làm một
ngườị..
Kiều Phong sửng sốt hỏi ngắt lời:
- Lại cải trang! Cô cải trang làm aỉ
A Châu nói:
- Tôi cải trang làm Tiết Thần Y. Nhưng làm sao mà giống lão được?
A Châu đáp:
- Ngày nào tôi cũng thấy mặt lão đến chữa cho tôi. Nhiều khi trò chuyện rất lâu, nên từ
diện mạo cho đến thanh âm tôi thuộc kỹ lắm. Lão thường thường ngồi một mình bên tôi. Tối
hôm đó tôi giả vờ ngất xỉu, lão lại chẩn mạch cho tôi. Tôi liền trở tay nắm lấy huyệt mạch
môn lão, thế là lão không nhúc nhích được nữa, để mặc tôi bố trí.
Kiều Phong không nhịn cười, nghĩ bụng:
- Tiết Thần Y chỉ nghĩ đến chữa bệnh cho người, có ngờ đâu gặp phải của quỷ này!
A Châu kể tiếp:
- Tôi điểm huyệt lão xong, lột hết quần áo và tụt giầy lão ra. Tôi e thì rất nguy cho mình, liền
lấy dây cột chặt lão lại để nằm trên giường đắp chăn lại cho tử tế. Nếu có người ghé cửa sổ
nhòm vào cũng chỉ cho tôi là trùm chăn nằm ngủ, chớ không nghi ngờ gì nữa. Tôi mặc quần
áo và đi giày của lão vào, nhồi mặt cho dãn dẹo. Thế là mười phần đã giống đến bảy, chỉ
còn thiếu bộ râu nữa là hoàn toàn...
Kiều Phong ngắt lời:
- Thiếu bộ râu mới khó! Vì Tiết Thần Y râu lốm đốm, nửa đen nửa bạc khó làm giả lắm.
A Châu nói:
- Không giả được thì tôi mượn bộ râu thật.
Kiều Phong ngơ ngác lặp lại:
- Mượn bộ râu thật?
A Châu nói:
- úng vậy! Tôi lấy bộ râu của lão. Tôi mở hòm thuốc của lão ra lấy một lưỡi dao cạo tuột bộ râu
của lão đính vào cằm tôi. Bây giờ thì tôi giống lão hoàn toàn không sai chút nào. Tiết Thần Y tuy
tức chết đi được nhưng chẳng biết làm sao? Lão chữa thương cho tôi không phải do lòng tốt mà
ra thế thì tôi có cạo lão cũng không phải là lấy oán trả ơn. Huống chi sau khi bị cạo mất bộ râu,
tựa hồ như lão trẻ thêm được mười tuổi, tướng mạo trông anh tuấn đáo để!
Kể tới đây hai người trông nhau cả cườị
A Châu lại kể tiếp:
- Tôi giả trang làm Tiết Thần Y xong, đường hoàng bước ra khỏi Tự Hiền Trang, dĩ nhiên
không ai dám hỏi vặn, tôi kêu người sắp ngựa, lấy tiền, rồi lập tức đi luôn.
Rời khỏi trang ba mươi dặm, tôi bỏ bộ râu đi lại biến thành một đứa nhỏ. Tôi đoán chắc
sáng hôm sau bọn Tự Hiền Trang phát giác ra thì tôi đã cải trang rồi, bọn họ có tìm cũng
chẳng thấỵ
Kiều Phong vỗ tay khen:
- Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu!
ột nhiên ông lại nhớ lại bóng người ông đã trông thấy qua tấm gương tại viện Bồ ''ề chùa
Thiếu Lâm thì ngẩn người ra, trong lòng cảm thấy không yên. Bây giờ ông nghe nàng thuật
lại việc cải trang để đánh lừa người, ông cũng có cảm giác hồi hộp, mà lần này lại càng băn
khoăn hơn nữa.
Ông nói:
- A Châu! Cô lại gần đây cho tôi coị
A Châu không hiểu dụng ý của ông, bước lại gần Kiều Phong trầm ngâm một lúc, cởi áo
ngoài ra khoác vào mình nàng.
A Châu mặt ửng đỏ, cặp mắt ôn nhu quay lại nhìn Kiều Phong nói:
- Tôi không lạnh mà.
Kiều Phong thấy nàng khoác áo ngoài của mình, lập tức nghĩ ra điều gì, xoay lại nắm lấy cổ
tay nàng, lớn tiếng hỏi gặng lọng:
- A! Ra chính ngươi! Ai đã xúi ngươi, phải nói cho mau!
A Châu giật mình hỏi:
- Kiều đại gia! Có chuyện chi vậỷ
Kiều Phong nói:
- Ngươi đã giả trang ra ta, mạo nhận làm Kiều mỗ phải không? Kiều Phong chợt nhớ tới
bữa trước mình đi cứu anh em Cái Bang trên đường, nhác thấy sau lưng một người giống
hệt, nhưng bấy giờ vội vàng chưa để ý. ến khi chưa nhìn nhận thấy bóng mình trong tấm
gương tại viện Bồ +ề, mới nhớ lại bóng sau lưng con người mình gặp ngoài đường cũng
giống in như thế.
Nguyên bữa trước Kiều Phong vào chùa Thiên Ninh định cứu quần hùng Cái Bang, nhưng
tới nơi thì mọi người đã thoát hiểm từ trước, và ai cũng biểu vừa nãy đã thấy ông vàọ
Ông có cãi không nhận mà chẳng ai tin. Lúc đó ông cũng nghĩ rằng ngoài chuyện có người
mạo nhận là mình thì không còn cách giải thích nào khác. Có điều người giả trang làm mình
mà bọn Bạch Thế Kính Ngô trưởng lão đã ngày đêm bên mình chẳng lẽ cũng không nhận ra
được ử
Bây giờ Kiều Phong thấy bóng A Châu khoác áo ngoài của mình vào liền tỉnh ngộ ra ngay,
tuy trong người nàng không độn mền bông, thân hình bé nhỏ so với tầm vóc vạm vỡ của
ông thật khác nhau xa vì khắp thiên hạ ngoài nàng ra còn có ai giả trang tuyệt khéo nữa
đâủ
A Châu không kinh hãi gì cả, cười khanh khách nói
- Vâng tôi xin cung xưng. Rồi nàng đem chuyện giả trang Kiều Phong thế nào, đến cứu
quần hào Cái Bang ra sao, nhất nhất thuật lại.
Kiều Phong buông tay nàng ra lớn tiếng hỏi:
- Người giả trang ta đi cứu người là có dụng ý gì?
A Châu lộ vẻ kinh dị nói:
- Tôi vốn tính tinh nghịch như vậy, chứ có dụng ý gì đâu? Tôi thấy bọn họ vô ân bội nghĩa
với đại gia, nên nghĩ cách giả trang đại gia đến giải cứu cho bọn họ đã bị ngộ độc để họ
phải ăn năn và tự tin thế là tôi lấy làm thích thú.
Nàng lại thở dài, tức mình nói tiếp:
- Ngờ đâu ở Từ Hiền Trang;bọn họ vẫn đem lòng độc ác đối với đại gia, chẳng nhớ gì đến
tình xưa nghĩa cũ.
Kiều Phong vẻ mặt mỗi lúc một thêm nghiêm trọng, nghiến răng nói:
- Nhưng sao ngươi lại mạo nhận ta để hạ sát song thân ta? Rồi lại vào chùa Thiếu Lâm ám
toán sư phụ tả
A Châu giật nẩy mình lên:
- Trời ơi! âu có việc ấy! Ai hạ sát song thân đại gia? Ai ám toán sư phụ đại giả
Kiều Phong nói:
- Sư phụ ta bị đánh trọng thương, rồi người vừa trông thấy ta đến liền bảo là chính ta hạ
độc thủ. Không phải ngươi thì còn ai vào đâỷ
Nói tới đây, Kiều Phong mặt đầy sát khí từ từ giơ tay phải lên còn chờ A Châu nói một câu
ấp úng là đánh xuống thì dù đếm đến mười A Châu cũng chết ngay tức khắc.
A Châu nhìn mặt Kiều Phong, run sợ vô cùng bất giác lùi lại một bước. Nàng chỉ lùi bước
nữa là rớt xuống vực sâu muôn trượng.
Kiều Phong quát lên:
- .ứng lại! Không được nhúc nhích!
A Châu sợ quá rưng rưng hai hàng lệ nhỏ xuống, đáp bằng giọng run run:
- Tôi không... sát hại song thân đại gia, cũng không... ám toán sư phụ đại gia. Sư phụ đại
gia bản lãnh... biết đến mực nào. Tôi làm gì ám sát được ngườỉ
Hai câu sau cùng quả nhiên có sức mạnh khiến cho Kiều Phong hồi tâm nghĩ lại lập tức ông
biết mình trách oan nàng. Nhanh như chớp ông đưa tay trái ra giữ lấy vai nàng kéo lại để
tựa vào vách núi cho khỏi lỡ chân rớt xuống vực sâu, rồi nói:
- Phải rồi! Phải rồi! Sư phụ tôi đúng không phải cô ám sát.
Nguyên Huyền Khổ đại sư là sư huynh, sư đệ với các vị Cao Tăng như Huyền Từ, Huyền
Tịch, Huyền Nạn, võ công đứng vào bậc nhất phái Thiếu Lâm. Huyền Khổ không phải chết
vì trúng độc hay vì gươm đao, ám khí, mà bị chưởng lực làm tan nát phủ tạng. A Châu là
một cô gái nhỏ tuổi làm gì có nội lực thâm hậu đến thế? Nếu nội lực nàng chấn động đánh
chết được Huyền Khổ đại sư thì đã không bị Kim Cương Chưởng của Huyền Tử đánh cho
đến nỗi thập tử nhất sinh.
A Châu đang nước mắt nước mũi phá lên cười, vỗ ngực nói:
- ại gia làm tôi sợ muốn chết. ại gia thật là vô lý. Nếu tôi có bản lãnh đánh chết được sư
phụ ại gia, thì ở Tự Hiền Trang tôi đã giúp oại gia giết bọn họ một mẻ.
Kiều Phong thấy nàng hơi có vẻ giận dữ, thẹn thùng nói:
- Mấy bữa nay thần trí tôi hoang mang thành ra ăn nói hàm hồ. Cô nương đừng giận tôị
A Châu cười nói:
- Tôi giận đại gia làm quái gì? Nếu tôi giận đã chẳng nói chuyện với đại gia nữạ
Kiều Phong ngơ ngẩn xuất thần, thốt nhiên hỏi:
- A Châu! Cái thuật giả trang mau lẹ dễ dàng tài tình cô đã được ai truyền thụ cho? Sư phụ
cô còn có đồ đệ nào khác nữa không?
A Châu lắc đầu nói:
- Không có ai dạy hết. Từ thưở nhỏ tôi đùa nghịch bắt chước người chơi. Thế rồi tôi càng
tập bắt chước cách giả trang càng giống hệt, chứ làm gì có thầy dạy? Chẳng lẽ cả đến cái
trò chơi tinh nghịch cũng phải tìm sư phụ ử
Kiều Phong thở bực mình nói:
- Thế này thì lạ thật! Trên đời sao lại có kẻ khác giống tôi như hệt. Giống đến sư phụ nhận
lầm là chính tôi đâỵ
A Châu nói:
- ã có đầu dây mối nhợ thì vụ này cũng dễ. Ta đi kiếm người đó khảo đả cho y phải xưng
ra là được.
Kiều Phong nói:
- hã đành rằng thế. Nhưng trời đất bao la bát ngát biết tìm đâu ra. Thế mới khó chứ?
Kiều Phong để ý nhìn trên vách núi chỗ vết búa đẻo, để cốt tìm xem có ra được chữ gì
không. Nhưng coi đi coi lại không thấy chữ gì hết.
Ông nói:
- A Châu cô nương! Tôi muốn đi tìm Trí Quang đại sư hỏi lão xem trên núi đã viết những
gì. Tôi chưa tra được vụ này thì ăn ngủ không yên.
A Châu nói:
- Tôi sợ lão không chịu nói với đại giạ
Kiều Phong nói:
- Chắc chắn là lão không chịu nói rồi, nhưng tôi bức bách lão phải nói mới nghẹ
A Châu nói: Trí Quang đại sư là người gan lỳ không sợ chết. Bất luận dù nhu hay cũng
không ăn thua, chỉ còn cách...
Kiều Phong gật đầu nói:
- úng rồi! Chỉ còn cách đi hỏi gã Triệu Tiền Tôn. Chà, Triệu Tiền Tôn cũng gan lắm, thà
chết không chịu khuất phục, nhưng đối với gã tôi đã có cách.
Nói đến đây ông đưa mắt nhìn xuống vực sâu rồi tiếp:
- A Châu! Tôi tưởng phải xuống dưới kia xem
A Châu giật nẩy mình lên đưa mắt nhìn xuống vực chỉ thấy mây che mù mịt liền nói:
- Không được! Không được! bại gia không thể nào xuống được đâu. Và xuống đó làm gì?
Kiều Phong nói:
- Tôi là người Hán hay là người Khất an? Câu hỏi này quanh quẩn trong óc tôi không lúc
nào khuây. Tôi muốn xuống đó điều tra cho rõ bằng cách xem lại thi thể người Khất gan
còn ở dưới ấỵ
A Châu nói:
- Người đó đã nhảy xuống ba mươi năm nay, nhiều lắm là còn nắm xương trắng, chớ có gì
mà xem.
Kiều Phong nói:
- Tôi tưởng nếu người đó quả là cha ruột tôi, thì tôi đem nắm xương tàn lên an táng, cho tỏ
chút đạo làm con.
A Châu nói bằng một giọng lanh lãnh:
- Không phải đâu! ại gia là người nhân từ nghĩa hiệp có lý đâu lại là giòng dõi Khất ~an
bạo ngược.
Kiều Phong nói:
- Cô cứ ở đây chờ tôi một ngày một đêm. Bằng giờ ngày mai nếu không thấy tôi lên thì
đừng chờ nữạ
A Châu sợ quá, kêu lên một tiếng khóc rưng rức nói:
- Kiều đại gia ơi! ại gia đừng xuống đó. Kiều Phong là người gan tim dạ sắt không cảm
động chút nào, tủm tỉm cười nói:
- Ở Tự Hiền Trang bao nhiêu anh hùng hảo hán còn chưa đánh chết được tôi, chẳng lẽ cái
khe núi cỏn con này đòi được mạng tôi ử
A Châu không tìm được lời ngăn trở, liền nói quanh:
- Biết đâu dưới đó chẳng có rắn độc, hoặc quái vật hung dữ.
Kiều Phong cười ha hả vỗ vai nàng nói:
- Nếu quả có rắn độc hoặc quái vật thì càng hay chớ sao? Tôi sẽ bắt lên đây mấy con cho
cô chơị
Kiều Phong đảo mắt nhìn bốn phía để kiếm chỗ sườn núi khả năng đặt chân để lần lần tụt
xuống vực.


Hết Hồi 22....