PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 25&26


Trung Quốc
06-08-2002, 01:41 PM
Hôi 25 Thành Vệ Huy phát sinh nghi án


Kiều Phong dặn A Châu:
- Cô cứ ở trong khách sạn này chờ tôị
A Châu gật đầu, Kiều Phong liền lập tức rảo bước theo hút Triệu Tiền Tôn.
Ông thấy Triệu Tiền Tôn lúc núp vào góc tường mé tả, lúc lại ẩn sang gian nhà mé hữu,
hành tung có vẻ bí mật.
Ra khỏi cửa ông, Kiều Phong vẫn đi cách Triệu Tiền Tôn một quãng khá xa, không để
cho y biết mình đang theo hút.
Triệu Tiền Tôn đi thẳng ra bờ sông, chui ngay vào chiếc thuyền mui đen.
Kiều Phong để khí đi rất mau, chỉ nhô lên thụt xuống mấy cái đó đến bên thuyền, ông nhẹ
nhàng nhảy lên mui nằm phục xuống, lắng tai nghe.
Bỗng thấy tiếng àm Bà nói:
- Sư huynh ơi! Chúng ta đã bấy nhiêu tuổi đầu, câu chuyện hồi còn nhỏ có hối hận thì nay
cũng đã quá muộn. Duyên phận lỡ rồi, nghĩa cũ tình xưa nhắc lại vô ích.
Triệu Tiền Tôn nói:
- Vì sư Muội mà tôi đã đành bỏ phí một đời. Tôi hẹn mình nay đây không có gì khác, chỉ
xin mình hát lại mấy khúc ngày xưa cho tôi nghe một lần nữa!
àm Bà thở dài nói:
- Trời ơi! Sao sư huynh si tình đến thế! Lang quân tôi đến Vệ Huy trông thấy mặt sư huynh
y rất khó chịu. Y là người có tính đa nghi, sư huynh chẳng nên ép uổng tôi nhiều!
Triệu Tiền Tôn nói:
- Cần cóc gì? Chúng ta là sư huynh Muội với nhau, đến đây kể lại chuyện xưa có gì mà sợ.
bàm Bà thở dài:
- Những khúc hát trước kia, những khúc hát trước kiạ..
Triệu Tiền Tôn thấy mụ đã động lòng liền tấn công thêm:
- Triệu Quyên nay chúng ta may gặp dịp hội ngộ, sau này chưa biết còn có cơ hội nào
được trùng phùng? Tôi e rằng chẳng còn sống mấy nỗi. Tôi chết rồi thì dù mình có muốn hát
cho tôi nghe cũng không được nữạ
àm Bà nói:
- Sư huynh đừng nói gở như vậy. Sư huynh đã muốn nghe thì để tôi hát một bàị
Triệu Tiền Tôn nói:
- Thế thì còn gì bằng!
aàm Bà cất tiếng hát:
- Nhớ buổi đó trên cầu nhẹ gót... Dưới đầu cầu em giặt mớ xiêm ỵ..
Mới hát được hai câu, hai tiếng lách tách vang lên, cửa khoang bị đẩy ra, một ại Hán xồng
xộc bước vào, chính là Kiều Phong.
Nhưng ông đã cải trang nên Triệu Tiền Tôn và àm Bà không nhận ra.
Hai người thấy không phải là àm Công nên mới yên tâm quát:
- Ngươi là aỉ
Kiều Phong lạnh lùng nhìn hai người nói:
- Một đứa là gái bạc tình dâm đãng, trốn chúa lộn chồng, hò hẹn với tình lang. Một gã là phường
Nam nhi bỉ ổi, quyến rũ vợ ngườị..
Kiều Phong chưa dứt lời, hàm Bà cùng Triệu Tiền Tôn đồng thời vung tay đánh vào hai bên tả
hữu Kiều Phong.
Kiều Phong né người đi một chút, và nhanh như cắt xoay tay nắm lấy tay àm Bà.
(ồng thời khuỷu tay ông huých vào sườn bên trái Triệu Tiền Tôn.
Triệu Tiền Tôn cùng àm Bà đều là cao thủ võ lâm, tưởng rằng chỉ một chiêu là hạ được đối
phương. Ngờ đâu chàng cại Hán tướng mạo tầm thường, mà võ công kỳ tuyệt, mới một chiêu dã
đối thủ sang động.
Khoang thuyền chật hẹp quá hai người không xoay xở chân tay được, còn Kiều Phong bất luận
gặp nơi rộng hay nhỏ hẹp, cũng ra đòn một cách rất thuần thục.
Trong khoang thuyền vuông không đầy một trượng, ông vẫn xử chiêu cực kỳ linh động.
ánh nhau mới được bảy hợp, lưng Triệu Tiền Tôn đã bị trúng chỉ.
aàm Bà thất kinh ra tay chậm một lút, sau lưng bị trúng chưởng của Kiều Phong ngã xuống ván
thuyền.
Kiều Phong nói:
- Hai vị ở đây nghỉ một lát. Trong khu vườn hoang thành Vệ Huy hiện có mặt vô số anh hùng hảo
hán, ta đi mời bọn họ đến đây phê phán vụ nàỵ
Triệu Tiền Tôn cùng àm Bà cả kinh, gắng gượng vận động nội lực.
Nhưng các huyệt đạo đều bị phong tỏa, ngay đầu ngón tay út cũng không nhúc nhích được nữạ
Triệu Tiền Tôn và iàm Bà đều đã cao niên, thực ra không âm niệm về tình dục, hẹn nhau ra đây
là để kể tình xưa, chớ không phải để làm điều càn rỡ quá mức.
Về thời Bắc Tống ai cũng coi việc vi phạm lễ giáo là hệ trọng. Nhất là những bậc anh hùng hảo
hán trong giới giang hồ phạm vào sắc giới càng bị anh em thóa mạ. Một ông một bà lén lút hẹn
nhau chui vào khoang thuyền, đố ai mà tin được họ rủ nhau đến đây nghe mấy câu hát? Hay nói
vài câu chuyện vẩn vợ
Nếu để mọi người kéo đến quan chiêm thì còn ra thế nào? Cho đến àm Công cũng mất mặt với
thiên hạ.
nàm Bà vội nói:
- Thưa anh hùng, chúng tôi không có điều gì đắc tội với các hạ. Nếu các hạ khoan dung cho, tôi
xin báo đáp.
Kiều Phong nói:
- Tại hạ không mong gì báo đáp và chỉ hỏi một câu. Hai vị trả lời cho ba tiếng là tại hạ lập
tức giải huyệt đạo cho hai vị rồi ra khỏi nơi này ngay. Tại hạ xin hứa vĩnh viễn không đem
việc hôm nay tiết lộ với ai. Nhưng hai vị phải nói cho thật.
àm Bà nói:
- Nếu già này biết sẽ xin nói thật.
Kiều Phong nói:
- Có người viết thư cho Uông Bang Chúa bên Cái Bang nói về thân thế Kiều Phong. Con
người đó được nhiều vị kêu là "Thủ lãnh đại ca". Vậy người ấy là aỉ
Triệu Tiền Tôn vội kêu lên:
- Tiểu Quyên! Không nói được! Không nói được!
Kiều Phong trừng mắt nhìn Triệu Tiền Tôn nói:
- Nếu không chịu nói thì thanh danh của ngươi sẽ bị tan tành.
Triệu Tiền Tôn nói:
- Lão gia đành chịu chết là cùng chứ gì? Thủ lãnh đại ca là người có ơn với ta, ta quyết không chịu
đem tên tuổi người ra bán cho ngườị
Kiều Phong lại hỏi:
- Thế thanh danh của Tiểu Quyên bị tiêu tan ngươi cũng không chịu nói ử
Triệu Tiền Tôn đáp:
- Nếu tàm Công biết chuyện này ta lập tức tự vận ngay trước mặt y thế là xong hết.
Kiều Phong quay sang nói với àm Bà:
- Người đó chắc không có ơn nghĩa gì với bà? Vậy thì bà nói ra thì không những mọi ngươi
đều vui vẻ mà lại bảo toàn danh dự cho ành Công cùng tính mạng của sư huynh bà.
àm Bà nghe Kiều Phong hăm giết Triệu Tiền Tôn, không khỏi run sợ nói:
- aể tôi cho các hạ hay, người đó là...
Triệu Tiền Tôn đột nhiên thét lên:
- Tiểu Quyên! Dù sao sư Muội cũng đừng nói. ó là một điều tôi khẩn khoản xin mình.
Thằng cha này chắc là thủ hạ Kiều Phong mình mà nói ra thì thủ lãnh đại ca nguy mất.
Kiều Phong nói:
- Kiều Phong chính thị là ta! Các ngươi không chịu nói thì mang hậu họa không biết đâu mà
kể!
Triệu Tiền Tôn giật mình nói:
- Thảo nào bản lĩnh của ngươi ghê gớm quá! Tiểu Quyên! Suốt cuộc đời tôi chưa xin mình
việc gì, chẳng lẽ tôi xin mình có một điều này mà không được ử
hàm Bà nghĩ tới mấy chục năm nay, Triệu Tiền Tôn vẫn đem lòng quyến luyến mình. Mình
phụ y nhiều rồi. Trước nay dù y lòng có xin cầu, cũng không nói ra miệng bao giờ. Phen này
y vì muốn bảo vệ tính mạng ân nhân, chết cũng không tiếc. Có lý đâu mình lại phá hoại
người cũ của y. Nghĩ vậy mụ liền đáp:
- Kiều Phong! Hai điều thiện, ác đều ở nơi ngươi: Anh em ta tự vấn tâm không có điều gì
đáng thẹn là đủ. Xin miễn thứ cho ta không thể nói với ngươi cái điều mà ngươi muốn biết.
Giọng nói tuy lễ độ nhưng đầy vẻ quyết liệt, dù sao cũng không chịu thổ lộ.
Triệu Tiền Tôn cả mừng nói:
- Tiểu Quyên! Tôi rất cảm ơn mình.
Kiều Phong biết có bức bách nữa cũng vô ích, chỉ "hứ" một tiếng rồi thò tay rút cành thoa
trên đầu àm Bà, nhảy lên bờ, trở về thành Vệ Huy tìm àm Công.
Ông đã cải trang rồi, đi đường không ai nhận biết.
àm Công, vàm Bà trọ trong khách sạn "Như Quy" ai cũng biết, nên Kiều Phong hỏi được
ngaỵ
Kiều Phong tiến thẳng vào khách sạn, thấy àm Công hai tay chắp sau lưng, bước lui bước
tới trong phòng ra chiều nóng nảy.
Kiều Phong đi vào cầm sẵn cành thoa của hàm Bà trong tay giơ rạ
àm Công tử từ lúc thấy Triệu Tiền Tôn cũng đến Vệ Huy thì trong lòng hồi hộp không
yên, lại chờ đến nửa ngày trời chẳng thấy vợ về, nên lão đang băn khoăn không biết mụ đi
phương nào? Lão chợt nhìn thấy cành thoa của vợ thì vừa sợ vừa mừng, hỏi ngay:
- Các hạ là ai? Phải chăng nội nhân tôi nhờ các hạ đến đây có việc gì
Lão vừa nói vừa giơ tay ra cầm lấy cành thoạ
Kiều Phong để lão cầm cành thoa rồi mới nói:
- Tôn phu nhân bị người ta bắt, nguy đến nơi rồị
+àm Công cả kinh nói:
- Nội nhân tôi võ công há phải tầm thường, sao lại bị bắt một cách dễ dàng như thế được?
Kiều Phong nói:
- Bà bị Kiều Phong bắt.
àm Công vừa nghe nói "Bị Kiều Phong bắt" thì không nghi ngờ gì nữa. Lão tự nghĩ Kiều
Phong đã ra tay thì không còn gì lạ nữa, chỉ lạ một điều là tại sao Kiều Phong lại bắt mụ?
Lão sửng sốt hỏi:
- Trời ơi! Lại hắn! Lại chính hắn rắc rối đến cả nội nhân tôi, hiện giờ ở đâủ
Kiều Phong đáp:
- Nếu các hạ muốn tôn phu nhân khỏi chết thì cũng chẳng có gì là khó, mà muốn phu nhân
chết lại càng dễ hơn.
iàm Công cũng là người trầm lặng, tuy nóng nảy trong lòng, song không để lộ ra ngoài mặt.
Lão hỏi:
- Xin các hạ chỉ giáo chọ
Kiều Phong nói:
- Kiều Phong này có điều muốn hỏi àm Công. Nếu hàm Công chịu bảo thật, Kiều mỗ
tức khắc trả phu nhân về ngay, không dám đụng đến chân lông. Nếu các hạ không nói, tại
hạ sẽ đem phu nhân xử tử rồi đem thi thể phu nhân cùng thi thể Triệu Tiền Tôn chôn vào
một chỗ.
àm Công không thể nhịn được nữa, quát to lên một tiếng, vung đánh vào mặt Kiều Phong.
Kiều Phong hơi né người đi, đòn chưởng +àm Công đánh chệch vào quãng không.
àm Công cả kinh nghĩ thầm:
- Thế chưởng của mình nhanh như điện chớp ghê gớm đến thế mà hắn tránh dễ như chơi .
Lão lại phóng chưởng bên phải chéo đi, còn chưởng bên trái thì phóng tạt ngang.
Kiều Phong thấy trong phòng chật hẹp không chỗ né tránh liền đưa cánh tay dựng thẳng lên
để đỡ chưởng.
"Bốp" một tiếng, chưởng ^àm Công đánh xuống cánh tay Kiều Phong.
Kiều Phong vẫn đứng yên, thuận đà tay vung ra, đè xuống bả vai àm Công.
Chỉ trong chớp mắt bả vai àm Công tựa hồ bị trái núi nặng ngàn cân chụp xuống, những
đốt xương sống cơ hồ muốn gãy chỉ trừ có hai đầu gối là còn quỳ xuống được.
àm Công miễn cưỡng đứng thẳng, không chịu lộ ra khiếp nhược. Song lão vừa hít một hơi
thở vào, hai đầu gối nhũn ra quỳ mọp ngay xuống, nhưng không phải vì chịu khuất phục mà
quỳ xuống van xin, chỉ vì người hết sức lực nên không tự chủ được. Những khớp xương
đầu gối không chịu được sức nặng ngàn cân, không quỳ không được.
Kiều Phong cố ý làm thế cho nhụt bớt nhuệ khí của lão.
uè được hai gối lão quỳ xuống rồi, kinh lực cánh tay ông vẫn chưa được giảm lại đè cả
lưng cho cong xuống, trông tựa như là cúi đầu lạỵ
àm Công tức quá đỏ mặt tía tai, gắng gượng chống, ngửng mặt lên.
Kiều Phong đột nhiên buông tay ra.
Sức mạnh đè ép trên vai .àm Công bất thình lình buông ra, lão đang ra sức chống chọi, thu về
không kịp, toàn thân nhảy bắn lên, cao hơn một trượng.
ầu va vào tường nhà đánh rầm một tiếng, rồi từ trên không rớt xuống.
Kiều Phong không chờ cho chân lão chấm đất, đưa tay ra nắm lấy ngực lãọ
àm Công thân thể thấp bé mà cánh tay Kiều Phong lại rất dài nên bất luận lão đấm đá thế
nào cũng không chạm tới người đối phương. Hơn nữa hai chân lơ lững trên không thì dùvõ
công cao đến đâu cũng khó bề thi thố.
àm Công chợt tỉnh ngộ quát to:
- Mi là Kiều Phong?
Kiều Phong nói:
- Kiều Phong chính thị là ta!
hàm Công tức quá nói:
- Mi... Mẹ... Mẹ kiếp! Sao mi lại muốn dính líu đến thằng cha Triệu Tiền Tôn.
Lão rất tức bực về câu Kiều Phong biểu giết àm Bà rồi đem chôn chung với thi thể Triệu
Tiền Tôn vào một huyệt.
Kiều Phong nói:
- Mụ vợ ngươi muốn dính líu đến Triệu Tiền Tôn thì can gì đến ta? Ngươi có biết nàm Bà
hiện giờ ở đâu không? Ngươi có biết mụ đang nói chuyện tình tứ, hát xướng đú đởn với ai
không?
àm Công vừa nghe thấy mấy câu nầy biết vợ mình đang lả lơi cùng Triệu Tiền Tôn ở một nơi, lão
không dằn lòng được nữa, muốn chạy đến xem sao liền hỏi dồn:
- Giờ mụ ở đâu? Xin ngươi dẫn ta đi!
Kiều Phong cười lạt nói:
- Ngươi có thưởng gì ta, ta mới dẫn ngươi đị
àm Công nhớ lại lời Kiều Phong yêu cầu mình liền hỏi:
- Ngươi vừa bảo có điều cần hỏi ta. Việc gì vậỷ
Kiều Phong đáp:
- Bữa trước trong rừng hạnh, ngoài thành Vô Tích. Từ trưởng lão có đưa ra một bức thơ
gởi cho Uông Kiếm Thông là Bang Chúa Cái Bang hồi trước. Thơ đó ai viết?
àm Công chân tay run lên, lúc nầy lão đang bị Kiều Phong nhấc bổng người lên. Nếu
Kiều Phong chỉ bóp mạnh một cái là chết ngay tức khắc, thế mà lão vẫn cứng cổ không sợ,
đáp:
- Người đó là kẻ thù giết cha ngươi. Ta không thể tiết lộ tên họ với ngươi được, vì ngươi tất
đi tìm y mà báo thù, chẳng hóa ra chính ta đã giết ỷ
Kiều Phong nói:
- Nếu không chịu nói ta sẽ giết ngươị
uàm Công cười ha hả đáp:
- Ngươi coi àm Mỗ vào hạng người nào? Há phải tuồng tham sinh úy tử, bán cả bạn bè?
Kiều Phong thấy lão coi trọng nghĩa khí, trong lòng rất là khuất phục. Giả tỷ là chuyện khác
thì ông không truy vấn nữa, nhưng mối thù giết cha mẹ há phải tầm thường? Ông liền xoay
chiều hỏi:
- Ngươi không tiếc mình đã đành, chẳng lẽ lại hy sinh tính mạng vợ con nữa ư? Thanh danh
àm Công àm Bà từ đây quét đất để tiếng xấu với thiên hạ, chẳng lẽ ngươi chẳng sợ ử
Người trong võ lâm thương tiếc nhất là danh dự. Trọng thanh danh, rẻ tính mạng là thường
tình của các bậc hảo hán trong chốn giang hồ.
iàm Công nghe mấy câu này liền đáp:
- àm Mỗ đường ăn lẽ ở không có điều gì xấu với bạn bè, sao lại bảo là thanh danh quét
đất, để xấu với thiên hạ được?
Kiều Phong nghiêm nét mặt đáp:
- Nhưng tàm Bà ăn ở không chính đính, Triệu Tiền Tôn làm nhơ nhuốc bạn bè...
àm Công mặt đỏ bừng chuyển sang xanh xám, lão trừng mắt căm hờn nhìn Kiều Phong.
Kiều Phong buông tay ra bỏ lão xuống đất, quay gót đi ngaỵ
àm Công không nói gì nữa, lập tức theo sau.
Hai người kẻ trước người sau ra khỏi thành Vệ Huy.
Trên đường gặp vô số bạn giang hồ quen biết, ai cũng cung kính thi lễ nhường lối cho àm
Công. hàm Công chỉ "ư hử" một tiếng rồi chạy ngaỵ
i trong khoảnh khắc hai người đã đến bên chiếc thuyền mui đen.
Kiều Phong tung mình nhảy lên thuyền, vỗ cửa bảo ''àm Công:
- Ngươi vào mà xem!
àm Công nhảy lên đầu thuyền, ngó vào trong khoang, thấy vợ mình cùng Triệu Tiền Tôn
gối tựa vai kề ngồi trong góc khoang thuyền.
iàm Công điên tiết phóng ra một chưởng đánh vào đầu Triệu Tiền Tôn đến "binh" một
tiếng.
Triệu Tiền Tôn khẽ động đậy chứ không dám đánh lại và không dám né tránh.
Lúc chưởng àm Công vừa chạm vào đầu Triệu Tiền Tôn, lão đã phát giác ra có điều kỳ
dị, liền đưa tay sờ vào mặt vợ, thì thấy giá lạnh như băng, té ra mụ đã chết từ lúc nào rồị
oàm Công run bắn người lên, lại đưa tay đặt vào mũi, thì mụ đã tắt thở từ bao giờ.
Lão đứng thộn mặt ra rồi sờ vào trán Triệu Tiền Tôn cũng lạnh như băng.
àm Công vừa thương vừa giận, quay người lại hầm hầm nhìn Kiều Phong cặp mắt dường
muốn tóe lửạ
Kiều Phong thấy `àm Bà cùng Triệu Tiền Tôn thốt nhiên bất đắc kỳ tử thì kinh dị vô cùng.
Lúc ông ra khỏi thuyền, chỉ điểm huyệt đạo hai người thôi.
Tại sao hai tay cao thủ này lại chết một cách đột ngột.
Ông coi thi thể Triệu Tiền Tôn thì không thấy vết đao kiếm cũng chẳng có vấy máu.
Ông liền vạch áo Triệu Tiền Tôn ra xem thì thấy trước ngực có vết huyết cứng đen lại, rõ
ràng là trúng chưởng lực rất nặng. Lạ hơn nữa vết chưởng này lại in như vết tay mình.
Kiều Phong nghiêng lầu ngẫm nghĩ. àm Công ôm lấy tàm Bà, cởi áo ra xem vết thương
của mụ ở trước ngực cũng giống hệt như vết thương Triệu Tiền Tôn.
àm Công muốn khóc mà không ra nước mắt quay lại khẽ bảo Kiều Phong:
- Mi thật là mặt người dạ thú, độc ác đến thế là cùng!
Kiều Phong khôn xiết kinh ngạc, chẳng biết nói sao, trong óc nổi ra nhiều mối nghi ngờ, tự hỏi:
- Ai đã hạ thủ một cách rùng rợn giết aàm Bà cùng Triệu Tiền Tôn? Tên này công lực thâm hậu
ghê gớm lắm, phải chăng gã là kẻ oan gia đối đầu với mình? Làm sao hắn biết hai người ở trong
thuyền mui đen nàỷ
àm Công đau xót ái thê bị thảm tử, vận nội lực vào hai cánh tay đột nhiên nhằm Kiều
Phong đánh tớị
Kiều Phong né sang bên tránh khỏi.
Bỗng nghe hai tiếng "binh binh", chưởng lực `àm Công đụng vào mui thuyền gẫy hẳn một
bên.
Kiều Phong luồn tay ra chụp lấy vai àm Công hỏi:
- Vàm Công! Vợ ngươi không phải ta giết đâu , ngươi có tin thế không?
àm Công tức mình nói:
- Không phải ngươi thì còn aỉ
Kiều Phong đáp:
- Hiện giờ tính mạng ngươi ở trong tay ta. Kiều mỗ giết ngươi như trở bàn tay, cần gì phải
nói dối ngươị
àm Công nói:
- Ngươi chỉ muốn tra hỏi cho ra ai là kẻ thù giết cha, àm Mỗ tuy võ công không bằng
ngươi, nhưng khi nào chịu ngươi áp chế?
Kiều Phong nói:
- uược lắm! Ngươi cho ta hay kẻ thù giết cha ta, ta sẽ gánh lấy trách nhiệm tìm ra kẻ thù
giết vợ ngươị
àm Công vẻ mặt thê thảm, cười rộ lên như kẻ nổi cơn khùng, luôn luôn vận kình lực để
giựt khỏi tay Kiều Phong. Song Kiều Phong vẫn nắm lấy vai `àm Công một cách nhẹ
nhàng.
àm Công dãy dụa hết sức thì chưởng lực của đối phương lại tăng gia theo, nên thủy chung
nàm Công vẫn không thoát được.
àm Công nổi hung, thè đầu lưỡi ra, hai hàm răng nghiến thật mạnh cho đứt lưỡi.
Miệng đầu máu tươi phun vào Kiều Phong.
Kiều Phong vội buông tay né tránh. iàm Công chạy đi, đá mạnh một cước cho thấy Triệu
Tiền Tôn bắn ra ngoài.
Lão ôm lấy thi thể àm Bà rồi rũ ra mà chết.
Kiều Phong trông thảm trạng này không khỏi não lòng và hối hận vô cùng. Vợ chồng hàm
gia cùng Triệu Tiền Tôn tuy không phải chính mình ra tay hạ sát, song bọn họ vì mình mà
phải chết oan. Giả tỷ Kiều Phong muốn hủy diệt những thây ma nầy thì chỉ dẫm chân mạnh
một cái cho đáy thuyền thủng để nước chảy vào chìm xuống đáy sông là xong.
Nhưng ông nghĩ thầm:
- Nếu mình lấp liếm ba xác chết này đi, càng tỏ ra mình là tên giặc sát nhân .
Nghĩ vậy ông ra khỏi khoang thuyền nhảy lên bờ để xem hung phạm có để lại dấu vết gì lại
không?
Nhưng tuyệt nhiên không thấy tâm tịch chi hết.
Kiều Phong bon bon trở về khách sạn.
A Châu đứng chờ ở cổng trông ngóng, thấy Kiều Phong bình tĩnh trở về thì vui mừng khôn
xiết. Song nhìn sắc mặt ông lộ vẻ hớt hải thì biết ngay là cuộc điều tra Triệu Tiền Tôn cùng
àm Bà chưa được manh mối gì.
Nàng khẽ cất tiếng hỏi:
- `ại gia có tin gì chưa? Họ chết sạch cả rồi!
A Châu rùng mình hỏi lại:
- Cả àm Bà lẫn Triệu Tiền Tôn?
Kiều Phong đáp:
- Thêm àm Công nữa là ba ngườị
A Châu cho là ông giết. Tuy trong lòng nàng bồi hồi nhưng không tiện đem lời trách móc,
đành nói hùa theo:
- Triệu Tiền Tôn cũng tham dự vào cuộc sát hại phụ thân đại gia, giết đi là phảị
Kiều Phong lắc đầu nói:
- Không phải tôi giết đâu!
Kiều Phong nhẫn nại rồi nói:
- Hiện trên đời chỉ còn hai người biết họ tên thủ phạm đại ác. A Châu! Bây giờ chúng ta
phải hành động thật lẹ, đừng để kẻ thù tranh được trước bọn mình, mới khỏi mắc mưu họ.
A Châu nói:
- úng rồi! Mã phu nhân căm giận đại gia thấu xương thì bất cứ cách nào cũng không chịu
nói. Huống chi áp bức tra hỏi một người quả phụ, đâu phải hành động của bậc đại trượng
phu. Sáng mai ta phải đăng trình tìm đến nhà họ oơn ở Thái An thuộc tỉnh Sơn ông.
Kiều Phong khóe mắt lộ vẻ thương hại nàng, nói:
- A Châu! Mấy bữa nay cô vất vả quá nhỉ?
A Châu lớn tiếng gọi:
- Chủ quán, chủ quán! Tính tiền cho lẹ!
Kiều Phong lấy làm lạ hỏi:
- eể sáng mai hãy tính, vội gì?
A Châu đáp:
- Không được, phải thượng lộ ngay bây giờ, đừng để kẻ thù tranh mất bước trước.
Kiều Phong cảm kích trong lòng, gật đầu luôn mấy cái.
Kiều Phong cùng A Châu ra khỏi thành Vệ Huy vào lúc hoàng hôn.
Trên đường đã gặp người bàn tán xôn xaọ
Con quỷ khát máu Khất an là Kiều Phong không biết tại sao thốt nhiên lại hạ độc thủ sát
hại vợ chồng oàm Công cùng Triệu Tiền Tôn.
Những người này vừa nói vừa đưa mắt nhìn nhớn nhác ra vẻ phập phồng lo sợ Kiều Phong
xuất hiện đột ngột thì toi mạng.
Họ có biết đâu rằng chính Kiều Phong đang đi bên cạnh, nếu muốn giết thì chỉ ra tay một
cái là xong, trốn đâu cho thoát?
Kiều Phong cùng A Châu mướn ngựa lên đường đi suốt ngày đêm, bon bon nhắm hướng
ông thẳng tiến.
Cưỡi ngựa ròng rã ba ngày, A Châu dù tuyệt nhiên không hề hé miệng phàn nàn mệt mỏi
song Kiều Phong cũng biết nàng không chống nổi được nữa, liền bỏ ngựa thuê xẹ
Hai người nằm trong xe lớn, ngủ được ba bốn giờ, tinh thần tỉnh táo rồi, lại bỏ xe đi ngựa
cho lẹ hơn.
Hai người dong duổi suốt ngày đêm, A Châu vui mừng hớn hở nói:
- Phen này chắc mình tranh được bước trước tên đại ác.
Nàng cùng Kiều Phong không biết họ tên kẻ thù, nên đề cập đến hắn lại gọi là"tên đại ác".
Kiều Phong lúc nào trong lòng cũng ngấm ngầm hồi hộp lo âu mấy lần trước đã bị tên đại
ác đoạt mất thượng phong.
Nếu chuyến này Thiết diện phán quan iơn Chính lại bị "tên đại ác" hạ sát để bịt miệng thì
mối oan cừu chìm sâu đáy biển mà cả đời mình bị mang tiếng là con người bất hiếu bất mục.


Hết Hồi 25....

Trung Quốc
06-08-2002, 01:53 PM
Hôi 26 Núi Thiên Thai Hào Kiệt hội Thánh Tăng


Nhà thiết diện phán quan ơn Chính ở ngoài cửa Oông, huyện Thái An, tỉnh Sơn ông.
Vào tới địa phận Thái An hỏi thăm những người qua đường ai cũng biết.
Kiều Phong cùng A Châu vào huyện Thái An thì trời đã xế chiều, hỏi biết rõ đường vào
cơn gia trang rồi lập tức ra cửa ông, đi chưa đầy một dặm bỗng thấy khói đen bốc lên
nghi ngút, tiếng la inh ỏi xa xa những tiếng người gọi nhau: "Cháy nhà, cháy nhà! Mau đi cứu
hỏa".
Kiều Phong vẫn không để ý, phóng ngựa chạy nhanh mỗi lúc một gần nơi phát hỏa, chợt
thấy tiếng la:
- Nhà Thiết diện phán quan ơn lão gia phát hỏa! i cứu cho mau!
Kiều Phong cùng A Châu giật mình dừng ngựa lại, đưa mắt nhìn nhau đều tự hỏi:
- Chẳng lẽ mình lại bị....
A Châu tìm lời an ủi:
- 7ơn gia trang đông người. Nhà tuy bị cháy, nhưng chắc không ai việc gì?
Kiều Phong than rằng:
- Biết thế này, thì hôm ở Tự Hiền Trang mình đừng giết ơn Bá Sơn và ơn Trọng Sơn.
Ông hối hận đã giết chết Nhị Hổ họ ơn để gây ra mối thâm cừu. Chuyến này tìm đến Thái
An, tuy trong lòng Kiều Phong không có ý giết người nữa, song tưởng đến #ơn Chánh cùng
anh em con cháu ông ta tất chẳng chịu tha mình, ông đã chuẩn bị một cuộc đại chiến.
Dè đâu chưa đến trước Trang viện thì đối phương lại gặp đại nạn. Hai người đến gần ơn
gia trang hơi lửa bốc nóng như nung như nỗi, than đỏ bốc lên tứ tung, thật là một vụ hỏa
hoạn lớn.
Dân làng bốn mặt đổ đến cứu hỏa, người lấy nước kẻ xúc cát tát vào. May mà xung quanh
cơn gia trang đều đào hào sâu sẵn nước lân cận lại không có nhà ở nào khác, nên lửa
không cháy loang vô được.
Phong tục miền Sơn ông rất thuần hậu, làng xóm có nạn ai cũng hết sức cứu giúp.
Huống chi họ &ơn một nhà nghĩa hiệp, đã ra tay cứu tế cho bao nhiêu kẻ bần cùng trong xóm
giềng, nên ai nấy hết sức cứu chữạ
Kiều Phong cùng A Châu đến gần chỗ cháy, xuống ngựa rồi lại coi.
Bỗng nghe một gã hán tử than rằng:
- ơn lão gia là nạn phúc đức như thế, nhà ông cháy mất đã đành sao đến nỗi toàn gia dư
ba mươi người, chẳng thoát được một aỉ
Người khác nói:
- cây nhất định là bị kẻ thù phóng hỏa rồi ngồi giữ cửa không cho người chạy ra. Trong
ơn gia, từ đứa trẻ lên ba cũng biết và lý đâu không chạy thoát được?
Gã kia lại tiếp:
- Nghe nói 8ơn đại gia và ơn nhị gia đã bị một đứa ác địa tên gọi Kiều Phong chi đó hạ
sát ở Hà Nam. Hay là lại chính "tên hung ác" đó đến đây phóng hỏả
A Châu cùng Kiều Phong khi đề cập đến kẻ thù vì không biết danh tính, gọi là "Tên đại ác".
Bây giờ, nghe thấy hai gã hán tử trò chuyện cũng gọi mình là "Tên đại ác", bất giác đưa mắt
nhìn nhaụ
Bỗng nghe thấy gã hán tử ít tuổi hơn đáp:
- Nhất định là Kiều Phong rồi!
Nói tới đây gã hạ thấy giọng tiếp:
- Chắc hắn đưa rất nhiều hạ thủ vào trang giết sạch sành sanh cả nhà họ ơn. Trời ơi! Trời
không có mắt!
Gã lớn tuổi hơn nói:
- Thằng cha Kiều Phong gây nên bao nhiêu tội ác ngập đầu. Rồi đây nhất định hắn bị thảm
họa gấp trăm lần ơn lão gia
A Châu nghe gã thóa mạ Kiều Phong tức mình đưa tay ra vỗ vào mông ngựa.
Con ngựa giật mình phóng ra đá trúng vào lưng gã kiạ
Gã la lên một tiếng: "úi chao!" rồi hạ người xuống.
A Châu hỏi:
- Cái miệng mi dơ bẩn nói gì lắm thế?
Gã kia bị ngựa đá một phát, nghĩ ngay đến bọn thủ hạ "Tên đại ác" Kiều Phong rất đông sợ
tái mặt không dám ho he gì nữa, vội vàng lủi chạỵ
Kiều Phong tủm tỉm cười, nhưng trong cái cười đó chứa mấy phần đau khổ.
Ông cùng A Châu đi ra chỗ khác, cũng nghe thấy mọi người bàn tán xôn xao về việc ấy cả.
Họ đều hiểu: Hơn ba chục người già, trẻ, lớn, bé, đàn ông, đàn bà, trong nhà uơn gia không
một ai chạy thoát.
Kiều Phong ngửi thấy mùi thịt cháy khét lẹt xông lên thì biết là họ nói không sai, toàn gia
ơn Chính đều bị thui trong lò lửa nàỵ
A Châu khẽ nói:
- Tên đại ác đó thâm độc vô cùng! Y đã sát hại hai cha con nơn Chính thì thôi, sao còn giết
cả già trẻ lớn bé và đốt cả nhà?
Kiều Phong đằng hắng một tiếng rồi đáp:
- Cái đó kêu bằng "Nhổ cỏ nhổ hết gốc". Thế này thì có khác gì chính Kiều Phong gây rả
A Châu giật mình hỏi lại:
- Sao vậỷ
Kiều Phong đáp:
- À, hôm ở trong rừng hạnh, ơn Chính nói mấy câu hẳn ngươi còn nhớ? Lão biểu: "Trong
nhà tôi cất mấy bức thư của Trương lãnh đại cất đem ra so sự tích thì quả nhiên đúng..."
A Châu thở dài nói:
- Phải rồi! Tên đại ác tính rằng chỉ giết 0ơn Chính vẫn còn sợ đại gia đến ơn gia trang lục
soát tìm ra mấy bức thư kia và sẽ biết họ tên y, nên y dùng mớ lửa đốt nhà cháy thành bình
địa thì thơ cũng chẳng còn.
Người cứu hỏa đến mỗi lúc một nhiều.
Nhưng thế lửa đang thịnh, từng thùng nước một tưới vào nước đã biến thành khói trắng bốc
cháy chẳng thấm thía gì, nên không dập được lửa.
Những luồng hơi nước bốc ra kinh khủng, khiến mọi người không chịu được phải dãn ra, ai
nấy vừa thở dài vừa mắng chửi Kiều Phong.
ám người quê mùa nầy thốt ra chẳng thiếu gì câu tục tỉu khó nghẹ
A Châu sợ Kiều Phong nghe những lời nhục mạ cực kỳ vô cớ điên tiết lên lại ra tay chém
giết, gây nên thảm trạng cho dân làng này.
Nàng đưa mắt nhìn trộm Kiều Phong thì thấy nét mặt ông lộ ra một vẻ kỳ lạ, vừa như đau
lòng, vừa như hối hận, và nhiều nhất là thương cho lũ quê mùa ngu ngốc, không nỡ sát hạị
Kiều Phong thở dài sườn sượt nói:
- i lên núi Thiên Thai!
Ông đề cập đến núi Thiên Thai thật là việc bất đắc dĩ. Nhà sư Trí Quang trên núi Thiên Thai
trước kia có tham dự vào cuộc sát hại người thân ông, song gần hai chục năm nay, nhà sư
đại phát từ bi, lặn đến những nơi xa tít tìm vỏ cây chế thuốc chữa bệnh ngã nước cho bá
tính, một Giải Triết, Mãn, Lưỡng Quảng cứu sống được rất nhiều người. Vì thế mà chính
nhà sư nhiễm nhiều khí độc, mắc phải bịnh nầy, khi khỏi bệnh thì mất hết võ công. Hành
động cứu nhân độ thế này, khách giang hồ không ai kính trọng. Nói đến Trí Quang đại sư ai
cũng tán tụng. Ông là "Phật sống" của trăm họ. Giả tỷ còn chỗ nào dò hỏi được thì Kiều
Phong quyết không đến phiền nhiễu nhà sư Trí Quang.
Kiều Phong cùng A Châu ra khỏi huyện Thái An trông về hướng Nam mà đi
Chuyến này Kiều Phong không muốn đi gấp rút quá nữa vì ông tính rằng , đi thong thả may ra còn
giữ được tính mạng cho Trí Quang đại sư. Nếu cũng đi thục thân suốt ngày đêm như mấy lần
trước thì khi tới Thiên Thai chắc chỉ còn thấy thi thể nhà sư mà thôi, không chừng nhà ở hay chùa
chiền cũng bị thiêu rụi. Hơn nữa nhà sư hành cước vô định, nay đây mai đó, chắc gì người hiện ở
chùa trên núi Thiên Thai
Núi Thiên Thai ở về phía ông, tỉnh Triết Giang, Kiều Phong cùng A Châu từ Thái An ra
đi, nhật trình thong thả tựa hồ đi du sơn du thủy. Hai người vừa đi vừa nói những vụ kỳ quái
trên chốn giang hồ.
Dường như trong mình không có chuyện gì gấp rút, thật là những ngày khuây khỏa nhàn hạ.
Một hôm đến Trấn Giang, hai người lên chùa Kim Sơn xem phong cảnh.
Kiều Phong nhìn nước sông cuồn cuộn chảy xuôi về phía ông sực nhớ ra một điều, nói:
- Gã "Thủ lãnh đại ca" cùng "Tên đại ác" không chừng là một ngườị
A Châu vỗ tay đáp:
- Có lẽ đúng, sao trước nay mình không nghĩ ra điều đó?
Kiều Phong nói:
- Nhưng là hai cũng nên, có điều nếu là hai người, nhất định họ có liên quan mật thiết với
nhau. Không thì việc gì "Tên đại ca" phải trăm phương nghìn kế che dấu địa vã "Thủ lĩnh đại
ca" ?
A Châu nói:
- Kiều đại gia! Tôi còn nghĩ đến một điều: hôm ở rừng hạnh lúc ơn Chính thuật lại chuyện
xưa e rằng...
Nói tới đây giọng nàng bất giác run lên.
Kiều Phong nói tiếp:
- E rằng "Tên đại ác" có mặt tại đó phải không?
A Châu vẫn run run đáp:
- úng rồi! Thiến diện phán quan Pơn Chính chỉ vì câu nói trong nhà lão còn cất mấy bức
thư của "Thủ lĩnh đại ca" mà hôm nay toàn nhà lão bị đốt tiêu! Chao ôi!... Tôi tưởng đến
việc này mà kinh hồn!
Người nàng run lên phải tựa vào Kiều Phong.
Kiều Phong nói:
- Tôi còn thấy một điều rất quái lạ!
A Châu hỏi:
- iều gì?
Kiều Phong bâng khuâng nhìn chiếc thuyền buồm trên sông đăng:
- Tên đại ác đó vừa thông minh vừa có mưu hơn tôi nhiều, võ công y cũng vị tất đã kém tôị
Nếu y muốn giết tôi, thực tế như trở bàn tay. Sao y còn sợ tôi biết tên họ cừu nhân như
vậỷ
A Châu thấy ông nói đúng liền níu tay ông đáp:
- Kiều đại gia! Tôi tưởng rằng tên đại ác sau khi giết xong tổng đại gia, y không khỏi hổ
thẹn trong lòng nên không gia hại đại gia, cũng không muốn đại gia báo thù, để khỏi mất
mạng vào tay đại giạ
Kiều Phong gật đầu nói:
- Chắc thế.
Rồi ông trông nàng tủm tỉm cười, nói tiếp
- Y đã không muốn giết tôi thì tự nhiên y cũng không gia hại, việc gì mà sợ?
Ngừng một lúc, Kiều Phong lại thở dài nói:
- Kiều mỗ mang tiếng là bậc anh hùng thật uổng quá, để cho kẻ khác coi mình như đồ chơi
mà không làm gì được.
Kiều Phong cùng A Châu qua sông Trường Giang đi nữạ
Một hôm lại qua sông Tiền ường vào thành huyện Thiên Thai.
Hai người ngủ một đêm trong quán trọ.
Sáng hôm sau dậy sớm, Kiều Phong toan hỏi người cùng trọ với mình đường lối lên núi
Thiên Thai thì chủ quán hấp tấp chạy vào nói:
- Kiều đại gia! Có một nhà sư ở chùa Chỉ Quán trên núi Thiên Thai xin vào bái kiến.
Kiều Phong giật mình vì tự lúc vào quán trọ mình tự xưng là họ Quan, liền hỏi lại:
- Sao chủ quán lại kêu ta bằng Kiều đại giả
Chủ quán đáp:
- Nhà sư chùa Chỉ Quán tả tướng mạo Kiều đại gia cho tôi hay, tôi không thể lầm được.
Kiều Phong cùng A Châu đưa mắt nhìn nhau, trong lòng rất là hồi hộp, vì hai người đã hóa
trang khác hẳn với lúc còn ở huyện Thái An tỉnh Sơn ông. Thế mà vừa đến Thiên Thai đã
bị người ta nhận ra tông tích mình ngay
Kiều Phong nói:
- Vậy xin mời nhà sư vào đây!
Chủ quán trở gót đi ra.
Lát sau, y dẫn một nhà sư béo lùn, cỡ ngoài ba mươi tuổi vào phòng.
Nhà sư chắp tay để trước ngực nhìn Kiều Phong thi lễ nói:
- Gia sư, Trí Quang hòa thượng, sai biểu tiểu tăng là Khổ Trà đến đây mời Kiều đại gia
cùng Nguyễn cô nương lên tệ tự vãn cảnh.
Kiều Phong thấy nhà sư biết cả A Châu họ Nguyễn càng lấy làm kỳ dị. Ông hỏi:
- Tại sao sư phụ lại biết họ chúng tôỉ
Khổ Trà hòa thượng đáp:
- Gia sư dặn rằng đến quán trọ Khuynh Cái trong nội thành huyện Thiên Thai để đón tiếp vị
anh hùng họ Kiều cùng cô nương họ Nguyễn lên núi. Các hạ là Kiều đại gia rồi còn Nguyễn
cô nương không biết ở đâủ
Nguyên A Châu đã hóa trang thành một chàng trai đứng tuổi, nên Khổ Trà nhận không ra,
tưởng Nguyễn cô nương không ở đấỵ
Kiều Phong lại hỏi:
- Chúng tôi vừa đến đây tối hôm qua sao ông ta đã biết sớm thế. Phải chăng người là bậc
tiên tri?
Khổ Trà chưa kịp trả lời thì chủ quán đã nói ngay:
- Trí Quang đại sư trên chùa Chỉ Quán là một vị cao tăng đại đạo giỏi phép thần thông.
Người chỉ bấm độn là biết Kiều đại gia đã ở đây. #ừng nói sự việc đã xảy ra ngày một
ngày hai mà cả những chục năm trăm năm về sau đại sư cũng tính ra được
Kiều Phong biết Trí Quang hòa thượng tiếng tăm lừng lẫy nên làng dân ngu coi nhà sư như thần
thánh nên không muốn nói nhiều đáp ngay
- Nguyễn cô nương sẽ đến sau. Bây giờ hòa thượng hãy cùng hai chúng tôi về chùa Chỉ
Quán trước.
Khổ Trà nói:
- Xin vâng.
Kiều Phong bảo chủ quán thanh toán tiền ăn tiền trọ thì chủ quán nói:
- Các hạ đã là tăng khách thánh tăng chùa Trí Quang thì dù đồng tiền cơm tiền trọ phòng
đáng là bao, mà dù nhiều đến đâu chăng tôi cũng không dám nhận.
Kiều Phong nói:
- Vậy là chúng tôi quấy quả chủ quán nhiều quá!
Ông nghĩ thầm:
- Trí Quang đại sư có đức độ với nhân dân thế. Dù người là kẻ thù giết gia nương ta cũng
đành gác bỏ, quyết không rửa hờn nữa. Ta chỉ mong người mách bảo danh tính "Tên đại
ác" là đã thỏa mãn lắm rồị
Kiều Phong cùng A Châu theo Khổ Trà ra khỏi huyện thành, để về neo núi Thiên Thai
Phong cảnh núi Thiên Thai thực là thanh nhã, có điều đường lối khuất khúc rất khó nhớ.
Ngày xưa Lưu Nguyễn lạc đường vào Thiên Thai gặp tiên nữ, đủ biết nơi đây thủy tú sơn
kỳ, nhưng đường lối rất khó khăn.
Kiều Phong thấy Khổ Trà chân bước mau lẹ. ừng nói ông chưa biết rõ nhà sư có hiểu võ
công hay không, giả tỷ ông biết chắc nhà sư không có chút võ nghệ nào, cũng không dám
chểnh mảng việc đề phòng vì lòng người thâm hiểm khôn lường.
Ông nghĩ thầm trong bụng. 7ối phương đã biết rõ lai lịch mình, lẽ nào không phòng bị
nghiêm ngặt?
Trí Quang hòa thượng tuy là một cao tăng đạo đức, nhưng còn những người xung quanh vị
tất đã cùng một tâm địa như đại sử
Kiều Phong nghĩ như vậy, lại thấy đường núi mỗi lúc một hiểm trở thêm, ông chú ý nhìn
xung quanh, lắng tai nghe bốn mặt để phòng hờ bọn địch đến tập kích.
Dọc đường không xảy ra chuyện gì, Kiều Phong và A Châu bình yên vào đến chùa Chỉ
Quán.
Chùa Chỉ Quán rất nổi tiếng trên đám giang hồ, ngờ đâu chỉ là một ngôi chùa nhỏ tầm
thường.
Giả tỷ Kiều Phong cùng A Châu tự mình tìm đến tất không tin ngôi chùa lừng danh chỉ sơ
sài có thế.
Khổ Trà về đến cổng chùa chẳng cần thông báo hoặc theo qui củ đón khách chi hết, đẩy
cổng đi vào, lên tiếng gọi to:
- Sư phụ ơi! Kiều đại gia đã đến đó!
Rồi thấy tiếng nhà sư Trí Quang ở trong chùa vọng ra:
- i pha trà mau để mừng tân khách từ phương xa đến!
Vừa nói vừa bước ra chắp tay thi lễ.
Trước khi Kiều Phong chưa thấy mặt Trí Quang đại sư, ông hồi hộp trong lòng lo lắng rằng
nhà sư bị "Tên đại ác" hạ sát khi mình đến nơi. Bây giờ ông thấy mặt nhà sư rồi mới yên dạ.
Ông cùng A Châu trút bỏ những chất hóa trang trên mặt ra chân tướng vào bái kiến nhà sự
Kiều Phong xá dài, thái độ cực cung kính.
Trí Quang nói:
- Vạn Phúc! Vạn Phúc! Kiều thí chủ! Thí chủ vốn họ Tiêu người đã biết chưa
Kiều Phong nghe nói bắn lên. Tuy ông đã biết mình giòng dõi Khất &an, nhưng phụ thân mình họ
thì chưa rõ. Bây giờ nghe Trí Quang bảo mình họ Tiêu mới là lần đầu, ông không khỏi ớn đến tủy
xương sống. Biết được chân tướng mình đã bắt đầu bộc lộ, ông khom lưng nói:
- Kẻ tiểu tử bất hiếu này đến đây chính là để cầu đại sư giáo cho biết gốc gác.
Trí Quang gật đầu nói:
- Mời hai vị ngồi xuống đâỵ
Ba người vừa ngồi xuống ghế thì Khổ Trà bưng trà lên.
Khi thấy hai vị khách tướng mạo biến đổi đột ngột, nhất là A Châu lại ra cô gái, thì kinh dị vô
cùng.
Nhưng trước mặt sư phụ nên không dám vặn hỏị
Trí Quang nói tiếp:
- Trên vách núi đá ngoài ải Nhạn môn quan, lệnh tôn có gởi tự tích, tự xưng họ Tiêu tên gọi Viễn
Sơn. Trong bài di văn, người là"Phong Nhi". Chúng tôi vẫn để nguyên tên Phong, vì gửi Kiều Hòe
nuôi dưỡng nên đổi họ Kiều của ỵ
Kiều Phong nước mắt trào ra như mưa, đứng dậy nói:
- Hôm nay tại hạ mới biết được danh tính phụ thân. Xin đại sư nhận một lạy của tại hạ để tỏ lòng
kính tạ ơn đức đại sự
Nói xong phục lạy xuống.
Trí Quang chắp tay đáp lễ nói
- Bần tăng đâu dám nhận hai chữ "ơn đức"?
Kiều Phong ngoảnh mặt bảo A Châu:
- Từ đây sắp tới, tôi là Tiêu Phong chứ không phải Kiều Phong nữạ
A Châu nói:
- Vâng, Tiêu gia gia!
Quốc Tính nước Liêu là Gia Luật, trải bao nhiêu triều đại quốc vương nước Liêu đều lấy hoàng
hậu nước Tiêu.
Vì thế Tiêu gia, truyền đời làm hậu tộc và có quyền thế lớn tại Liêu quốc.
Gặp trường hợp Liêu chúa còn nhỏ tuổi thì Thi Tiêu thái hậu đứng ra chấp chánh và quyền thế
Tiêu gia càng lớn.
Kiều Phong thốt nhiên biết mình thuộc giòng vọng tộc nước Khất an, trong lòng sinh ra bao nỗi
cảm xúc.
Trí Quang hỏi:
- Tiêu đại hiệp! Tự tích ghi trên vách đá ngoài ải Nhạn môn quan chắc đại hiệp đã được xem rồi
chứ?
Tiêu Phong lắc đầu đáp:
- Chưa, tại hạ ra ngoài ải thì những tự tích trên vách đá đã bị người nào san phẳng mất rồi, tuyệt
không còn dấu vết nữạ
Trí Quang khẽ thở dài nói:
- Sự tình đã trải bấy lâu, chữ trên vách đá cũng bị đục hết thì còn nói chi đến chuyện mười mấy
mạng người sống sót sao được?
Nhà sư lấy trong tay áo ra một tấm giấy vàng nói tiếp:
- Tiêu thí chủ! mây là bức di văn trên vách đá.
Tiêu Phong toàn thân run bắn lên, đón lấy tờ giấy mở ra coi thì chỉ thấy những chữ khoét rỗng và
ngoằn ngòe như hình những cái nong nóc mà ông chẳng hiểu gì, biết đây là lối chữ Khất an. Thì
không hiểu nghĩa nhưng cũng nhìn ra nét bút cứng rắn khác nào bị chém búa khác. Ông nhớ lại
ngày nọ đã nghe nhà sư Trí Quang bắt chính tay phụ thân ông khắc vào đá lúc sắp chết, bất giác
hai hàng mi lệ tuôn rơi, nhỏ giọt xuống tờ giấy. Ông nói:
- Tại hạ xin đại sư giảng nghĩa chọ
Trí Quang đại sư nói:
- Hồi ấy chúng tôi phóng lấy đem về Nhạn môn quan nhờ người biết chữ Khất &an giải thích. Hỏi
luôn mấy người đều nói ý trong văn giống nhau, chắc là không sai rồi Tiêu thí chủ!
Hàng đầu ý: "Phong Nhi vừa đầy tuổi tôi, ta cùng hiền thê sang bên bà cùng dự yến. Giữa đường
gặp lũ đại đạo Nam Triềụ.."
Tiêu Phong nghe tới đó, trong lòng chua xót, thì nhà sư Trí Quang đọc tiếp:
... Việc xảy ra bất ngờ. Ái thê bị cường hào giết chết, ta cũng không muốn sống trên thế gian
làm chi nữạ
Nguyên ta thụ nghiệp một vị ân sư người Hán bên Nam, ta đã tuyên thệ trước mặt sư phụ không
ra tay hạ sát một người Hán nào. Dè đâu bữa nay lúc lâm sự lại giết mất hơn mười người. Vừa xấu
hổ, vừa đau xót trong lòng, ta chết xuống diêm đài không còn mặt mũi nào mà trông thấy ân sư ở
dưới suối vàng.
Tiêu Viễn Sơn tuyệt bút.
Tiêu Phong nghe nhà sư Trí Quang đọc xong, cung kính đón tờ di văn rồi nói:
- ây là di ngôn của tiên phụ Tiêu mỗ. Xin đại sư ban cho có để làm di tích.
Trí Quang đáp:
- #ương nhiên bần tăng phụng tặng cho các hạ.
Tiêu Phong đầu óc rối bời, tưởng tượng lúc phụ thân mình vì đau khổ mà nhảy xuống vực thẳm tự
tận, không nghĩ vì tình thương mẫu thân mình thảm tử mà còn vì hổ thẹn với sư môn đã hủy bỏ lời
thề hạ sát bấy nhiêu người Hán.
Trí Quang nói:
- Ban đầu chúng tôi chỉ cho là lệnh tôn thống lãnh với võ sĩ Khất an sang chùa Thiếu Lâm để
cướp kinh sách. Từ lúc đọc di văn trên vách núi mới biết mình hiểu lầm, hành động hấp tấp. Lúc
sắp tự tận nhảy xuống vực sâu lệnh tôn quyết không có lý nào còn lừa dối ai. Hơn nữa nếu người
sang chùa Thiếu Lâm để cướp kinh sách, lẽ đâu còn dẫn dắt phu nhân chẳng biết một chút võ
công nào, lại bồng bế một cậu nhỏ một cậu nhỏ mới đầy năm? Sau chúng tôi tra xét cái tin đến
cướp kinh chùa Thiếu Lâm tự đâu mà ra, thì đó chỉ là do cửa miệng một kẻ càn rở. Kẻ đó có ý
muốn đùa giỡn thủ lãnh đại ca, để đại ca phải một phen xông pha ngàn dặm làm trò cười chơị
Tiêu Phong nói:
- Trời ơi! Lại có kẻ đùa cợt đến thế ư? Rồi sau đối phó với y ra saỏ
Trí Quang đáp:
- Thủ lĩnh đại ca tra xét ra chân tướng gã thì căm giận đến cực điểm. Nhưng gã đã trốn biệt tích từ
bao giờ rồi. ến nay đã quá ba mươi năm, chắc gã cũng chẳng còn sống trên trời này nữạ
Tiêu Phong nói:
- Tại hạ xin đa tạ đại sư đã cho biết rõ nhân quả vụ nầy khiến Tiêu mỗ được hiểu rõ lai lịch, Tiêu
mỗ chỉ xin hỏi đại sư một điều nữa mà thôị
Trí Quang hỏi
- Tiêu thí chủ còn muốn hỏi điều chi
Tiêu Phong hỏi:
- Vị thủ lãnh đại ca đó là aỉ
Trí Quang đáp:
- Lão tăng nghe nói Tiêu thí chủ muốn điều tra vụ này đã đánh chết ba người là àm Công,
#àm Bà, Triệu Tiền Tôn, lại phóng lửa thiêu rụi ơn gia trang, nên đoán biết thí chủ sớm
muộn thế nào cũng đến đây. Thí chủ hãy chờ một chút, lão tăng sẽ cho thí chủ coi việc nầỵ
Nhà sư nói xong đi vào hậu đường.
Hồi lâu, Khổ Trà ra nhà khách nói:
- Sư phụ tiểu tăng mời hai vị vào thiền phòng nói chuyện.
Tiêu Phong cùng A Châu đi theo Khổ Trà, xuyên qua lối nhỏ hẹp trồng toàn trúc rậm rạp
tới trước một căn nhà nhỏ, Khổ Trà đẩy cửa nói:
- Xin mời hai vị vào!
Tiêu Phong vào trong nhà đã thấy Trí Quang ngồi xếp bằng trên đoàn.
Nhà sư nhìn Tiêu Phong vừa cười vừa thò ngón tay viết xuống đất.
Căn nhà nhỏ này lâu ngày không ai quét tước, bụi cát ngập mắt cá.
Nhà sư viết lên cát bụi:
- Chúng sinh đều một cuộc, vạn vật thế bình quân, thánh hiền hay súc loại, thẩy tới chỗ đồng nhân.
Khất 7an với Hán nhân, bất luận giả hay chân, ân oán cùng vinh nhục, không hơn đống bụi trần.
Viết xong nhà sư tủm tỉm cười rồi nhắm mắt lạị
Tiêu Phong coi tám câu kệ trên mặt đất, ngơ ngẩn xuất thần hỏi bụng: Theo lý thuyết nhà Phật thì
chẳng những người nhân kẻ ác không phân biệt mà cả súc sinh, ma đói hay hoàng đế cũng thế
thôi. Ta là người Khất an, phỏng có chi là đáng kể. Nhưng ta phải vào đệ tử nhà Phật đâu đã
giải thoát được đến mức này?
Nghĩ vậy, ông hỏi lại:
- Thủ lãnh đại ca là ai? Xin đại sư chỉ thị chọ
Trí Quang chỉ mỉm cười không đáp.
Tiêu Phong nhìn kỹ lại, bất giác cả kinh. Nét mặt nhà sư vẫn tươi cười, song tựa hồ da thịt cứng
đơ không mấp máy, Tiêu Phong gọi luôn hai câu:
- Trí Quang đại sư! Trí Quang đại sư!
Thấy nhà sư vẫn trơ trơ không nhúc nhích, Tiêu Phong liền để tay lên mũi xem không thấy thở nữa,
ra nhà sư đã viên tịch rồị
Tiêu Phong xiết nỗi thê lương không nói được gì được nữa.
Ông sụp lạy rồi quay ra vẫy A Châu nói:
- Chúng ta đi thôi .
Hai người lủi thủi đi ra khỏi chùa Chỉ Quán cúi đầu lặng lẽ đi về huyện Thiên Thai
;i được hơn mười dặm, Tiêu Phong hỏi
- A Châu! Tôi không muốn có ý gia hại Trí Quang đại sư. Sao người lại khổ thân như vậỷ
A Châu đáp:
- Vị cao tăng này đã rõ trần lụy nên ông coi chết như không.
Tiêu Phong hỏi:
- Cô thử đoán xem tại sao nhà sư lại biết ta đến chùa Chỉ Quán?
A Châu đáp:
- Tôi tưởng lại "tên đại ác" gây ra vụ nàỵ
Tiêu Phong nói:
- Tôi cũng đoán thế. Chắc "tên đại ác" đó đến bảo Trí Quang đại sư là tôi sắp báo thù. Trí
Quang đại sư tự liệu không thể thoát độc thủ của tôi nên người tự tận.
Hai người nhìn nhau không nói gì nữạ
Hồi lâu A Châu thốt nhiên nói:
- Tiêu đại gia! Tôi có mấy điều nói ra xin đại gia đừng trách.
Tiêu Phong nói:
- Sao cô còn đón trước rào sau? Dĩ nhiên tôi không trách cộ
A Châu nói:
- Tôi xem mấy câu kệ của nhà sư Trí Quang nói rất có lý "... an với Hán Nhân, bất luận
giả hay chân. Ân oán cùng vinh không hơn đống bụi trần". Thực ra đại gia là người Hán hay
là người Khất 7an cũng vậy, có gì mà phân biệt? ường sinh nhai bằng kiếm trên chốn
giang hồ, đại gia hẳn cũng ngán ngẩm lắm rồi? Bằng ra ngoài ải Nhạn Môn Quan làm nghề
săn bắn, không lý gì chuyện ân oán vinh nhục trong võ lâm ở Trung Nguyên nữạ
Tiêu Phong thở dài nói:
- Quả tôi chán ghét cuộc sinh sống bằng đao kiếm lắm. Thú săn chồn đuổi thỏ trên bãi
hoang ngoài ải đúng là bình thản nhiền. A Châu! Nếu tôi về bên kia quan ải cô còn nhìn đến
nữa không?
A Châu má ửng đỏ khẽ đáp:
- Tôi chẳng đã nói đi làm nghề săn bắn đấy ư? ại gia chồn thỏ tôi cũng đi thả dệ
Nói tới đó nàng cúi đầu xuống.


Hết Hồi 26....