PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 27&28


Trung Quốc
06-08-2002, 02:04 PM
Hôi 27 Giả Chấp Pháp A Châu thăm Quả Phụ


Tiêu Phong tuy là một ại Hán thô hào, song hiểu ngay ý tứ mấy câu nói của A Châu.
Ý nàng muốn chung thân cùng mình ra sống ngoài bãi hoang, không về Trung Nguyên nữạ
Ban đầu Tiêu Phong cứu nàng chẳng qua là nghe tiếng anh hùng Mộ Dung Phục nên đem
lòng mến tiếc kẻ nữ tỳ của người bạn thần giao. Sau hai người sớm hôm bầu bạn, ông cảm
thấy nàng là người ôn nhu thân thiết và bây giờ nàng nói thẳng để thổ lộ tâm sự, bất giác ông
cảm kích vô cùng! Ông đưa bàn tay to tướng ra, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của A Châu nói:
- A Châu! Cô thật tử tế quá! Không lấy chuyện tôi là người Khất an hèn mạt mà đem
lòng rẻ rúng chúng tôi ử
A Châu đáp:
- Người Hán cũng là người, người Khất an cũng là người chẳng có gì hơn kém nhau hết.
Tôi... tôi thích làm người Khất yan thực tình như thế, tuyệt không miễn cưỡng chút nàọ
Tiếng nàng mỗi lúc một nhỏ đi, nghe không rõ nữạ
Tiêu Phong cả mừng, đột nhiên đưa tay ra chụp lấy lưng nàng tung bổng lên.
Khi người nàng rớt xuống, ông từ từ đón lấy đặt xuống đất vừa cười ha hả vừa nhìn nàng ra
chiều hãnh diện lớn tiếng nói:
- Trên đời còn được một người tri kỷ là đủ mãn nguyện. A Châu! Sau này cô theo tôi săn
chồn đuổi thỏ, vĩnh viễn đừng hối hận gì nữa nhé!
A Châu nói:
- Dù theo đại gia đi giết người đốt nhà, ăn trộm, ăn cướp tôi chẳng còn hối hận nữa là.
ược đi theo đại gia thì dù thiên mà bảo chết, phong trần khổ ải thế nào tôi cũng vui lòng.
Tiêu Phong nói:
- Tiêu mỗ có được ngày nay, đừng nói trở về làm Bang chủ, chủ Bang mà có làm đến
hoàng đế nhà nại Tống cũng không thèm nữạ
A Châu! Bây giờ chúng ta đến Tín Dương kiếm Mã phu nhân có chịu nói thật cũng hay mà không
chịu nói cũng thôi. ó là con người cuối cùng tôi cũng muốn tìm đến để hỏi lại một lần nữa rồi sẽ
ra ngoài ải Nhạn môn quan làm nghề săn bắn.
A Châu nói:
- Tiêu đại giạ..
Tiêu Phong ngắt lời:
- Từ đây trở đi nàng đừng gọi ta là đại gia, nhị gia gì nữa, mà gọi là đại ca thôi!
A Châu mặt đỏ bừng lên nói:
- Tôi đâu dám thế?
Tiêu Phong hờn mát nói:
- Nàng có chịu kêu ta bằng đại ca hay không thì bảỏ
A Châu tủm tỉm cười đáp:
- Chịu lắm! Không dám trái ý!
Tiêu Phong cười nói:
- Nàng gọi thử đi nghe nàọ
A Châu rụt rè khẽ gọi:
- ?ại... đại ca!
Tiêu Phong cười ha hả nói:
- Phải rồi! Từ nay Tiêu mỗ không phải cô đơn để người ta khinh bỉ mình là giòng giống mọi rợ, vì
trên đời này, ít ra cũng có một ngườị..
Ông chưa biết nói một người làm sao thì A Châu đỡ lời:
- Một người kính trọng khâm phục, cảm kích đại ca và nguyện ý vĩnh viễn đời đời kiếp kiếp theo
bên mình đại ca, cùng đại ca chia xẻ nỗi lo âu nhục nhã gian lao khốn khổ.
Tiêu Phong nổi lên một tràng cười vang cả núi rừng.
Ông nghe câu nàng nói: "... chia xẻ lo âu nhục nhã nỗi gian lao khốn khổ" vì biết nàng hiểu trên
bước đường đời còn đầy chông gai nàng cũng vui chịu đựng chẳng chút hối hận. Lòng ông xiết
bao cảm kích, bất giác hai dòng lệ nhỏ xuống má.
Nhà Phó bang chúa Cái Bang hồi trước là Mã ại Nguyên ở ấp Tín Dương, tỉnh Hà Nam.
Tiêu Phong cùng A Châu từ núi Thiên Thai qua Giang Nam tới Tín Dương muôn dặm xa xôi.
tường trường nào phải ngày một ngày hai, song đôi bên ý hợp tâm đầu, tơ tình quấn quít, hai
người cỡi ngựa đi thong thả, vừa xem phong cảnh thấy nơi nào tốt đẹp, men rượu lại khiến cho
người say sưa ngây ngất.
A Châu tuy không uống rượu được, nhưng vì muốn trợ hứng cho Tiêu Phong thường miễn cưỡng
uống vài chén.
Mặt nàng đỏ bừng bừng tăng thêm vẻ duyên dáng.
Tiêu Phong tuy trong lòng còn đầy mối phẫn uất, nhưng có A Châu cười cười nói nói, dí dỏm bên
mình nên cũng khuây khỏa được nhiều.
Chuyến này ông từ Giang Nam ngược lên Trung Châu so với hôm trước từ Nhạn môn quan vội vã
trở về Sơn ông, cảm thấy trong lòng khoan khoái hơn nhiềụ
Một hôm đi tới Quảng Châu, còn cách Tín Dương chừng hai ngày đường, A Châu hỏi:
- oại ca! ại ca tính hỏi Mã phu nhân cách nào cho tiện?
Bữa trước ở rừng hạnh, Mã phu nhân từ lời nói cho đến nét mặt đều lộ vẻ căm hờn Kiều
Phong. Khi đó Kiều Phong cũng rất bực mình, song sau ông nghĩ lại phu nhân tưởng lầm
mình giết chồng nên căm hận mình là lẽ thường nên ông không bực mình nữa. Ông lại nghĩ
phu nhân là một quả phụ yếu đuối nếu nạt nộ ức hiếp phu nhân thì không phải là hành động
của người hào kiệt, mà không uy hiếp thì biết làm thế nào. Nên khi nghe A Châu hỏi, ông
trù trừ nghĩ khó trả lời. Ông ngẩn ngơ một lát rồi nói:
- Tôi tưởng chúng ta lấy lời tử tế cho Mã phu nhân hiểu rõ đen trắng, đừng đổ oan cho tôi
đã giết chồng phu nhân nữa, A Châu. Theo ý tôi thì chi bằng nàng đến nói chuyện với phu
nhân có lẽ dễ hơn? nàng mồm mép linh lợi, lại là bạn đàn bà với nhau dễ hiểu chuyện hơn.
Mã phu nhân thấy mặt tôi tất nổi mối căm thù thì làm gì cũng hỏng bét.
A Châu tủm tỉm cười đáp:
- Tôi có kế này, chỉ sợ đại ca không muốn.
Tiêu Phong vội hỏi:
- Kế gì?
A Châu đáp:
- `ại ca là bậc anh hùng đại trượng phu, không thể bức bách thì để tôi gạt phu nhân cho,
đại ca tính saỏ
Tiêu Phong cả mừng nói:
- Nếu gạt được phu nhân thổ lộ chân tình thì còn gì hay hơn, A Châu! Nàng đã biết tôi ngày
đêm khắc khoải chỉ mong đâm chết được kẻ thù đã giết phụ thân mình. Hiện nay tôi lâm
vào hoàn cảnh thân danh tan nát, lại mang tiếng đại ác. Hết thảy anh hùng thiên hạ đều coi là
kẻ cừu thù, nhất là bọn hào kiệt Trung Nguyên tìm giết được tôi mới nghe. Mọi điều ngang
ngửa đều do "tên đại ác" mà ra. Nếu tôi không băm vằm được thì không tài nào khuây
khỏa cùng nàng tìm đến bãi sa mạc để hưởng thú săn bắn.
Mấy câu sau ông nói bằng một giọng quả quyết. Gần đây tâm thần ông không đến nỗi uất
hận như trước, nhưng mối thù với "tên đại ác" vẫn chưa giảm phần nàọ
A Châu nói:
- Tâm sự đại ca làm gì tôi không rõ. "Tên đại ác" đó ám hại lấy đại ca như vậy, tôi cũng
mong chém lấy hắn mấy nhát để giúp đại ca rửa hận. Sau khi bắt được hắn rồi, chúng ta sẽ
đặt một bữa tiệc lớn, mời hết anh hùng hào kiệt thiên hạ để trình bày mọi nỗi oan khuất hầu
vãn hồi thanh danh trong sạch cho đại cạ
Tiêu Phong thở dài nói:
- Bất tất phải như vậy. Khi ở Tự Hiền Trang tôi đã giết khá nhiều người và đã kết mối thâm
cừu với các bậc anh hùng. Nay tôi cũng chẳng mong gì họ lượng tình cho mình nữa. Tôi chỉ
mong thanh toán xong việc này cho trong dạ hả hê, rồi cùng nàng ruổi ngựa sang bên kia
quan ải. Chúng ta chung sống cùng đàn thú rừng, chẳng muốn nhìn thấy các vị anh hùng hảo
hán nữạ
A Châu nói:
- Tôi cũng cầu Trời khấn Phật được như vậy mà thôị
Rồi nàng tủm tỉm cười nói tiếp:
- ại ca! Tôi tính cải trang thành một người khác để gạt phu nhân cho biết danh tính "tên đại
ác"!
Tiêu Phong vỗ đùi reo lên:
- Phải lắm! Phải lắm! Sao tôi lại không nghĩ ra. Nàng là tay hóa trang rất thần tình, dùng vào
việc này còn gì hay hơn nữa, nhưng định cải trang ra ai bây giờ?
A Châu nói:
- Tôi xin hỏi đại ca: Khi Mã Phó Bang Chúa còn tại thế, y thường chơi thân với ai ở Cái
Bang, tôi sẽ giả trang làm người đó. Mã phu nhân tất nghĩ tới chỗ thân tình với chồng mình
mà không dấu diếm gì nữạ
Tiêu Phong nói:
- Ồ! Những người rất thân thiết với Mã nại Nguyên ở Cái Bang chỉ có Vương à Chúa,
Toàn Quan Thanh, Trần trưởng lão, Chấp pháp trưởng lão Bạch Thế Kính.
A Châu nghiêng đầu ngoẹo cổ, tưởng tượng lại tướng mạo những người đó.
Tiêu Phong lại tiếp:
- Mã eại Nguyên là một người rất trầm mặc cẩn thận, không rượu chè ba hoa như tôi. Vì
thế mà ít khi ngồi chè chén truyện trò với bọn Bạch Thế Kính, Toàn Quan Thanh gần giống
tính y nên thường ngồi với nhau nghiên cứu võ công.
A Châu nói:
- Trong những người này, Vương à Chúa thì tôi chưa biết mặt, Trần trưởng lão thường
mang túi gai chứa đầy rắn rết, đuôi vẫy đã thấy sợ hết hồn nên cải trang không thể giống
được. Còn Toàn Quan Thanh người cao lênh khênh, phải cải trang mất hàng nửa ngày mới
giống được. Nhưng lại sợ mình phải ở nhà Mã phu nhân khá lâu để còn từ từ dẫn dụ nàng,
thì bại lộ chân tướng. Tôi đành làm Bạch trưởng lão vậy. Khi ở Tự Hiền Trang lão đã nói
chuyện với tôi mấy lần nên cải trang ra lão rất dễ.
Tiêu Phong mỉm cười nói:
- Thời kỳ nàng chữa thương, Bạch trưởng lão đối với nàng đã hết lòng, cầu khẩn Tiết Thần
Y chữa thương cho. Bây giờ nàng hóa trang làm lão để đi bịp người, chẳng hóa ra có điều
bất tiện ư? .
A Châu cười nói:
- Tôi hóa trang ra Bạch trưởng lão để làm việc hay chứ không làm điều dở để lụy tới thanh
danh lão thì có gì đáng ngạị
Trong một gian phòng trọ nhỏ công việc cải trang bắt đầu. A Châu hóa trang cho Tiêu
Phong làm một tên lục đại đệ tử Cái Bang, tùy tùng Bạch trưởng lão và dặn ông càng ít nói
càng hay để đề phòng Mã phu nhân, một người rất tinh mắt, có thể nhận rạ
Tiêu Phong thấy A Châu cải trang xong, mặt lạnh như tiền, không giận mà oai, quả đúng
Chấp pháp trưởng lão, con người đã làm cho mấy vạn đệ tử Cái Bang phải kính phải sợ.
Chẳng những tướng mạo giống như in mà ngôn ngữ cử chỉ không khác Bạch Thế Kính chút
nàọ
Tiêu Phong rất thân với Bạch trưởng lão, gần gũi nhau mười năm trời cũng phải chịu A Châu
cải trang không chỗ nào chê được.
Tiêu Phong cùng A Châu đến Tín Dương.
Dọc đường ông gặp người Cái Bang liền dùng tiếng lóng bổn bang nói chuyện để dò la tin
tức những nhân vật đầu não Cái Bang và nói rõ cho họ biết tin Bạch trưởng lão sắp đến Tín
Dương để họ truyền đến tai Mã phu nhân trước tất phu nhân yên trí như vậy, thì dù trong
việc cải trang của A Châu có chỗ sơ hở, phu nhân cũng không để ý tới nữạ
Nhà Mã nại Nguyên ở vế phía Tây ấp Tín Dương, cách thành hơn ba mươi dặm.
Tiêu Phong dò hỏi bọn đệ tử Cái Bang cho biết đường lối rồi cùng A Châu đi tới Mã giạ
Hai người cố ý đi trùng trình để gần tối mới tới nơị
Dù sao thì ban ngày nhìn sự vật cũng rõ hơn ban đêm và việc hóa trang của A Châu rất có
thể bị bại lộ.
Nhưng tối đến, cảnh vật lờ mờ, dễ bề nhập nhoạng.
Tiêu Phong đến cổng ngoài Mã gia thì thấy một con sông con bao quanh ba gian nhà ngói
đỏ.
Bên nhà có hai cây thùy dương, trước cửa là một khu đất bằng phẳng tựa hồ như cái sân
để nhà nông phơi thóc.
Nhưng bốn góc đều có một hố sâụ
Tiêu Phong hiểu rõ võ công của Mã ại Nguyên nên vừa thấy bốn cái hố sâu đã biết ngay
là chỗ luyện võ.
Ngày nay, u minh đôi ngã bất giác Tiêu Phong cảm thấy đau lòng.
Ông toan lại gõ cửa thì đột nhiên có tiếng "kẹt", cánh cổng mở.
Một người đàn bà vận toàn đồ trắng ở trong đi ra, chính là Mã phu nhân.
Mã phu nhân đưa mắt nhìn Tiêu Phong một cái rồi cúi xuống thi lễ với A Châu nói:
- Bạch trưởng lão quan lâm tệ xá, thật là một sự bất ngờ, xin mời trưởng lão vào nhà dùng
trà.
A Châu nói:
- Tại hạ có việc cần thương lượng với phu nhân vì thế mà đường đột tới đây xin phu nhân
thứ lỗị
Nét mặt Mã phu nhân tựa như cười mà không phải cười trên mặt lộ vẻ ảm đạm hợp với con
người toàn thân mặc tang phục.
Lúc đó, trời đã gần tối mặt trời sắp lặn, phản chiếu bóng vàng vào mặt người thiếu phụ.
Tiêu Phong thấy đầu mày khóe mắt hơi lộ vết nhăn, trạc tuổi chừng ba mươi sáu, hình dung
tha thướt, tướng mạo tuyệt đẹp.
Hai người theo Mã phu nhân vào nhà, trong phòng khách nhỏ chính giữa đặt cái bàn và bốn
cái ghế mà đã gần hết đất. Lúc một mình bưng trà lên, Mã phu nhân hỏi đến danh tính Tiêu
Phong.
A Châu thuận miệng bịa ra một tên.
Mã phu nhân lại hỏi:
- Bạch trưởng lão đại gia đến đây có điều chi dạy bảỏ
A Châu đáp:
- Từ trưởng lão qua đời tại thành Vệ Huy hẳn phu nhân đã biết.
Mã phu nhân đột nhiên ngẩng đầu lên, tia mắt lộ vẻ kinh dị một lúc:
- Dĩ nhiên là tôi đã biết.
A Châu nói:
- Chúng tôi đều nghĩ lại chính Kiều Phong hạ thủ sau khi đã giết +àm Công, àm Bà, Triệu
Tiền Tôn ba vị tiền bối này bị hắn sát hại ở thành Vệ Huy, nhà Thiết Diện Phán Quan ơn
lão gia ở huyện Thái An, tỉnh Sơn ông lại bị thiêu rụi. Mới đây tôi đến Giang Nam điều tra
một tên thất đại đệ tử vi phạm Bang quy. Giữa đường nghe thấy Trí Quang lão hòa thượng
tại chùa Chỉ Quán Thiên Thai đột nhiên viên tịch.
Mã phu nhân run lên, tái mặt hỏi:
- Vụ này... vụ này phải chăng lại do Kiều Phong gây rả
A Châu đáp:
- Tôi đã thân hành đến chùa Chỉ Quán tra xét mà chưa ra manh mối. Tôi chắc sau vụ này,
tất Kiều Phong lại đến gây tai họa cho phu nhân, vì thế tôi tới đây khuyên phu nhân tạm lánh
đi nơi khác trong vòng một năm hay năm bảy tháng để khỏi bị ác nhân gia hạị
Nàng mồm năm miệng mười mạt sát Kiều Phong để Mã phu nhân khỏi nghi ngờ:
Từ khi Mã đại gia không may gặp nạn, tôi thấy sống cũng bằng thừa. Nếu gã họ Kiều muốn gia
hại tôi thì đó chính là điều tôi mong muốn, còn lánh đi làm gì nữạ
A Châu nói:
- Sao phu nhân lại nói thế? Mối đại cừu hạ sát Mã huynh đệ chưa trả xong. Thủ phạm chưa
bắt được, tức là bên mình phu nhân đang mang một trách nhiệm nặng nề. Chao ôi! Linh vị
Mã huynh đệ đặt ở đâu để tôi đến trước hương hồn lạy một lạỵ
Mã phu nhân nói:
- oâu dám thế. oạn dẫn hai người vào hậu đường.
A Châu phục lạy trước xong, Tiêu Phong cung kính sụp lạy trước linh vị khấu thần: "Mã đại
ca ơi! xại ca sống khôn thác thiêng xui khiến cho phu nhân thổ lộ danh tính hung phạm để
tôi tìm cách báo thù cho đại ca".
Mã phu nhân quỳ bên linh vị đáp lễ, giòng châu lã chã tuôn rơị
Tiêu Phong lạy xong đứng dậy thấy trong hiếu đường có treo những câu đối điếu tang của
Từ Trưởng lão, Bành Trưởng lão và của các người khác, còn câu đối của mình thì không
thấy treo.
Bức màn thờ đã điểm bụi trần càng tăng thêm vẻ tiêu điềụ
Ông nghĩ thầm:
- Mã phu nhân chưa có con cái, suốt ngày chỉ bầu bạn với mụ lão tỳ, nỗi hiu quạnh buồn
thảm cô đơn kể sao cho xiết!
Bỗng nghe A Châu cất tiếng khuyên giải:
- Phu nhân nên bảo trọng thân thể, mối oan cừu của Mã huynh đệ tức là mối thù chung của
mọi người. Nếu phu nhân có điều gì khuyên khăn xin cứ thực với Bạch Thế Kính này, Bạch
Mỗ sẻ chủ trương. Nàng vừa nói vừa lấy dáng điệu một bực lão thành.
Tiêu Phong khen thầm trong bụng:
- Cô này đáo để thật! Ngày nay ở Cái Bang, Bang Chúa đã bị trục xuất, Phó Bang Chúa
qua đời, còn Trưởng lão bị người ám hại, Truyền công Trưởng lão bị mình đánh lừa. Tính ra
thì Bạch Trưởng lão bây giờ giữ địa vị tối cao trong bổn bang. Nàng giở giọng Bang Chúa
vỗ về thuộc hạ rất nghiêm ngặt .
Mã phu nhân tỏ lời cảm tạ nhưng bằng giọng nói rất nhạt nhòạ
Tiêu Phong xem thái độ của Mã phu nhân âm thầm băn khoăn nói: Phu nhân đã chẳng lấy
sống làm vui vẻ, vẻ mặt lúc nào cũng ảm đạm. Ông cho là từ khi Mã ại Nguyên qua đời,
phu nhân mất hết tính thú, chỉ sợ nàng tuẫn tiết theo chồng. Con người đã kiên cường vậy thì
việc gì cũng làm được.
Mã phu nhân lại đưa hai người ra khỏi nhà khách.
Lát sau thấy dọn cơm lên, trên mâm gỗ bày bốn đĩa toàn rau đậu và thức ăn chay trong bát
cơm trắng sốt dẻo bốc hơi lên nghi ngút, chứ không có rượu chè chi hết.
A Châu đưa mắt nhìn Tiêu Phong, ra điều thắc mắc hôm nay không có rượu cho đại ca
uống.
Tiêu Phong thản nhiên bưng cơm ăn.
Mã phu nhân nói:
- Từ khi tiên phu mất, tiểu phụ ăn chay, ở chốn rừng không có rượu ngon nhắm tốt, thật là
thất kính, xin hai vị tha tội chọ
A Châu thở dài nói:
- Phu nhân thật là người chí tình!
Tiêu Phong thấy Mã phu nhân cùng chồng nghĩa nặng, thì trong lòng rất kính phục.
Cơm nước xong, Mã phu nhân nói:
- Bạch trưởng lão lặn lội đường xa đến đây, đáng lý tiểu phụ phải mời người nghỉ lại, chỉ
hiềm tấm thân góa bụa nên không dám. Chẳng hay trưởng lão còn có điều chi dạy bảo nữa
chăng?
Câu này ngụ ý đuổi khách.
A Châu nói:
- Bản ý tại hạ đến đây là để khuyên phu nhân: tạm dời đi nơi khác lánh nạn ít lâu, chưa hiểu phu
nhân quyết định ra saỏ
Mã phu nhân thở dài đáp:
- Gã Kiều Phong đã âm mưu hại Mã đại gia, nếu gã còn tới đây giết tôi thì chẳng qua khiến cho tôi
sớm được gặp Mã đại gia ở dưới suối vàng chứ sao? Tôi tuy là đàn bà yếu ớt, nhưng chẳng dấu gì
Bạch trưởng lão, tôi đã không sợ chết thì còn sợ gì nữả
A Châu nói:
- Phu nhân nói vậy phải chăng quyết ý là không dời nơi đây để lánh nạn nữả
Mã phu nhân đáp:
- Tiểu phụ xin đa tạ tấm lòng quý báu của Bạch trưởng lão. Tiểu phụ không muốn rời khỏi căn nhà
cũ của Mã đại giạ
A Châu lại thở dài nói:
- Tôi ở gần đâu đây mấy bữa để bảo hộ cho phu nhân. Bạch mỗ biết rõ mình quyết không phải là
tay đối thủ được với Kiều Phong, nhưng chẳng kíp thì chày sẽ có tay giúp sức. Có điều ở dọc
đường tôi vừa nhận được tin báo cơ mật.
Mã phu nhân hỏi bằng một giọng thản nhiên:
- Chắc là việc trọng lắm?
yàn bà con gái thường có tính hiếu kỳ rất mạnh. Khi nghe hỏi có việc cơ mật trọng đại thì dù là
việc không liên quan gì đến mình cũng muốn hỏi chơi. Có người tuy không cất miệng hỏi, song nét
mặt không khỏi ra chiều nóng nảỵ
Ngờ đâu Mã phu nhân vẫn nét mặt rầu rầu, tỏ vẻ thờ ơ tựa hồ mặc A Châu muốn nói thì nói
không nói cũng thôi, ra điều tiên phu mình đã chết rồi, trên đời chẳng có việc gì đáng xúc động
nữạ
Tiêu Phong nghĩ thầm:
- Người đọc sách hình dung tấm lòng người sương phụ như cây héo tro tàn. Câu đó dùng để tả
Mã phu nhân không sai chút nàọ
A Châu lại thay đổi chiến lược khoát tay bảo Tiêu Phong:
- Ngươi hãy ra ngoài kia đợi ta. Ta còn có điều cơ mật thương lượng với phu nhân đâỵ
Tiêu Phong gật đầu đi ra khỏi nhà, khen thầm:
- A Châu là người thông minh. Chắc nàng nghĩ bụng nếu muốn người ta thổ lộ cơ mật mình thì
chính mình phải có điều cơ mật trước để người ta tin lòng. Thường tình con người khi đã được
nghe bất luận điều bí mật trọng đại gì chưa thổ lộ với ai được, thì trong dạ bồn chồn chỉ muốn phô
cho người khác nghe, miễn là người đó có thể tin cẩn được, không tiết lộ ra nữa. Trong mười
người thì có đến tám chín không để dạ được. A Châu bảo Tiêu Phong ra ngoài để tỏ cho Mã phu
nhân biết là mình rất tin cẩn bà, cả kẻ tâm phúc kề cận bên mình và việc cơ mật đó hẳn là trọng
đạị
Tiêu Phong ra khỏi cửa rồi, bên ngoài trời tối, bốn bề vắng vẻ không một bóng người.
Bỗng nghe dưới bếp có tiếng lách cách, tiếng mụ lão tỳ đang rửa bát chén .
Ông liền quanh ra phía sau nhà nấp bên cửa sổ nhà khách để nghe xem Mã phu nhân có thổ lộdanh tính kẻ thù chăng?


Hết Hồi 27....

Trung Quốc
06-08-2002, 02:14 PM
Hôi 28 Màn bí mật từ từ hé mở

Nguyên Tiêu Phong ngày đêm nóng lòng điều tra xem "Thủ lĩnh đại ca" là ai.
Ông tự hỏi:
- Bây giờ liệu A Châu có lừa được Mã phu nhân hở môi ra không? Cái đó chưa thể biết được
nhưng phu nhân không chịu nói danh tính người đó, thì ít nhất cũng lộ ra chút vết tích để biết
đường nào mà dò la, không đến nỗi mù mịt chẳng có chút đầu dây mối nhợ như trước nữa. Huống
chi A Châu lấy địa vị một bậc trưởng lão chẳng quản xa xôi ngàn dặm đến làm ơn báo tin cho, rồi
lúc sắp ra đi lại cho biết một việc cơ mật quan trọng. ối với một tay đầu não bản bang, lẽ nào
Mã phu nhân lại bưng kín miệng binh được.

Tiêu Phong đứng dưới cửa sổ, không nhìn rõ vào nhà khách.
Hồi lâu mới nghe Mã phu nhân thở dài ngập ngừng hỏi:
- Trưởng lão... trưởng lão còn có chuyện chi nữả
Tiêu Phong lấy rất làm kỳ, tự hỏi:
- Mã phu nhân hỏi các câu này là có ý nghĩ gì?
Bỗng thấy A Châu:
- Tôi minh xác là tin đó chính tôi nghe thấy, gã Kiều Phong có y gia hại phu nhân. Vì thế tôi
chẳng quản đường xa đến báo cho phu nhân biết.
Mã phu nhân vẫn tỏ ra lạnh nhạt nói:
- Tiểu phụ xin đa tạ tấm lòng tốt của trưởng lãọ
A Châu nói khẽ hơn:
- Mã phu nhân! Từ khi Mã hiền đệ chẳng may qua đời, mấy vị trưởng lão bản bang đều ghi
nhớ công đức người quá cố, muốn mời phu nhân dời khỏi thâm sơn ra nhậm chức trưởng
lão trong bản bang.
Nàng nói một cách rất trịnh trọng.
Tiêu Phong nghe đoạn phải cười thầm nhưng không khỏi khen thầm mưu chước rất mau.
Bất luận là phu nhân có nghe hay không, nhưng ít ra cũng cảm thấy nỗi hân hoan trong dạ.
Mã phu nhân đáp:
- Tiểu phụ có tài đức gì mà dám đảm nhận vị trưởng lão trong bang, tiểu phụ làm đệ tử Cái
Bang còn chưa xong thì chức quyền trưởng lão đối với tiểu phụ quá cao xa có thể nói là
cách bậc muôn trùng.
A Châu nói:
- Tôi cùng Tống trưởng lão, Ngô trưởng lão đã cực lực nói rất mong việc này sẽ thành sự
thực. Ngoài ra tôi còn được một tin rất trọng đại, có liên quan đến vụ mưu hại Mã huynh
đệ.
Mã phu nhân hỏi ngay:
- Có đúng thế chăng?
Giọng nói vẫn lạt lẽọ
A Châu tiếp:
- Hôm đó ở thành Vệ Huy tế điện Từ trưởng lão tôi được tin Triệu Tiền Tôn, y có đề cập
tới một việc và biểu là biết rõ tên của hung thủ đã sát hại Mã huynh đệ.
ột nhiên vang lên mấy tiếng choang choảng, một tiếng chát vỡ tan.
Mã phu nhân rú lên một tiếng kinh ngạc, hỏi tiếp:
- Trưởng lão!... Trưởng lão nói rỡn saỏ
Thanh âm ra chiều căm phẫn lẫn vẻ hãi hùng.
A Châu nghiêm nghị nói:
- ây là một việc trọng đại, lẽ nào tôi dám nói rỡn với phu nhân. Chính miệng Triệu Tiền
Tôn đã biểu tôi biết rõ tên chánh phạm sát hại Mã ại Nguyên.
Mã phu nhân rung rung hỏi:
- Sao gã lại biết? Trưởng lão nói hồ đồ hay là nhìn thấy quỷ nhập tràng.
Tiêu Phong đứng ngoài nghe tựa hồ hai người đang dằng co rồi thấy roạc một cái như tiếng áo bị
xé rách toạt, Tiêu Phong giật mình chỉ sợ A Châu rách áo bại lộ chân tướng, liền nhô đầu nhòm
qua khe cửa sổ, thì thấy Mã phu nhân một tay che trước ngực vì bị rách áo.
Triệu Phong cả kinh tự hỏi:
- Cô này thật ra là liều lĩnh. Ai lại dám trâng tráo xé xiêm y một người quả phụ bao giờ?
Bỗng nghe tiếng A Châu đáp:
- Mã phu nhân! úng vậy đó, phu nhân chẳng nên nóng nảy, thủng thẳng để tôi nói cho mà nghẹ
Gã Triệu Tiền Tôn biểu rằng ngày trung thu năm ngoáị..
Chưa dứt câu, Mã phu nhân rú lên một tiếng:
- Chao ôi! Rồi ngất đị
A Châu hốt hoảng gọi:
- Mã phu nhân lai tỉnh! Mã phu nhân lai tỉnh!
Vừa gọi vừa vuốt nhân trung trên mũi Mã phu nhân.
Phu nhân dần dần tỉnh lại nói:
- Sao trưởng lão lại làm cho tôi bở víả
A Châu nói:

- Tôi có khủng bố phu nhân đâu! Chính Triệu Tiền Tôn nói thế thật, tiếc rằng gã chết rồi, không thì
tôi gọi gã tới đây để đối chứng. Gã biểu ngày trung thu năm ngoái, ngoài Kiều Phong, 3àm Công,
àm Bà, còn có tên hung phạm hạ thủ giết Mã huynh đệ cùng đến hội họp tại nhà thủ lĩnh đại cạ

Mã phu nhân thở phào một tiếng hỏi:
- Có thật gã nói thế không?
A Châu đáp:
- #úng thế! Nghe y nói ban đầu tôi cũng tin, liền đến hỏi àm Công thì lão hăm he trợn mắt
nhìn tôi chớ không chịu nói. Nhưng 3àm Bà biểu là Triệu Tiền Tôn nói đúng. Tôi tưởng
không nên trách àm Công bực mình vì lão căm hận 4àm Bà việc gì cũng đem nói với
Triệu Tiền Tôn.
Mã phu nhân la lên:
- Trời ơi! Thế là nghĩa gì?
A Châu nói:
- Việc này điều tra phỏng có gì? Ngày trung thu năm ngoái, àm Công, 3àm Bà, Kiều
Phong cùng ngồi trong nhà "Thủ lĩnh đại ca" . Ngoài ba người này chỉ còn một số ít nào nữa
thôi thì việc đòi hỏi khá dễ dàng. Có điều đáng tiếc là àm Công, ;àm Bà chết mất cả rồi,
còn Kiều Phong đã thành kẻ thù với mình, chắc y không chịu nói rồi. Thôi, phải đi hỏi "Thủ
lĩnh đại ca" mới được.
Mã phu nhân nói:
- Phải đó, trưởng lão đến đây hỏi là ra hết.
A Châu nói:
- Song có điều thật đáng tức cười: "Thủ lĩnh đại ca" là ai? Nhà ở đâu, mà chúng tôi cũng
không biết.
Mã phu nhân ngắt lời:
- Cha cha! Té ra trưởng lão dương ông kích Tây chỉ vì mục đích duy nhất là hỏi cho ra
danh tính "Thủ lĩnh đại ca" .
A Châu nghiêm nghị nói:
- Nếu thế không tiện thì phu nhân bất tất phải bảo tôi, tự mình đi hỏi lấy để điều tra ra tên
chánh phạm là xong.
Tiêu Phong hiểu A Châu nói câu này là dùng cách lui để mà tiến, giả vờ không quan tâm
đến việc muốn biết rõ danh tính "Thủ lĩnh đại ca" cho Mã phu nhân khỏi nghi kỵ mà kỳ thực
trong lòng nàng rất nóng nẩy chỉ mong Mã phu nhân nói rạ
Bỗng thấy Mã phu nhân lạnh lùng nói :
- Danh tính "Thủ lĩnh đại ca" cần phải giấu là giấu người khác kia, sợ lộ ra đến tai Kiều
Phong thì thế nào hắn cũng tìm đến để báo mối đại cừu đã gia hại cha mẹ hắn. Còn đối với
đích thân Bạch trưởng lão, khi nào tôi dám dấu? ...
Nói tới đây, Mã phu nhân ngập ngừng, tiếp:
- "Thủ lĩnh đại ca" chính là...
Tiêu Phong đứng ngoài nghe được đến hai tiếng "chính là..." rồi đột nhiên không nghe thấy
gì nữa vì Mã phu nhân nói rất khẽ. Ông hết sức chú ý lắng tai, cơ hồ nghe cả thấy tim mình
đập mà thủy chung vẫn chưa nghe rõ danh tính "Thủ lĩnh đại ca" là gì.
Chờ một lúc lâu, mới thấy tiếng phu nhân thở dài tiếp:
- Vị "thủ lĩnh đại ca" này địa vị cực kỳ cao quý, lại thanh thế rất lớn. Một tiếng truyền ra
hàng mấy vạn quần chúng đều nghe răm rắp.

Ngưng một lúc, Mã phu nhân lại nói tiếp bằng một thanh âm cực kỳ thận trọng:

- Y... y là người rất thủy chung đối với bạn bè, Bạch trưởng lão có đến hỏi y chánh phạm là
ai, thì bất cứ bằng một cách nào, y cũng chẳng chịu nói đâụ
Tiêu Phong vẫn nín chờ, âm thầm toan tính: Dù sao mặc lòng, chuyến đi này cũng không
phải vô ích. Bất luận Mã phu nhân có nói toạc họ tên gã kia hay không, nhưng căn cứ vào
mấy câu "gã có địa vị cao quý, có thanh thế, một lệnh truyền ra mấy vạn quần chúng đều
nghe răm rắp" thì rồi mình cũng tìm được vì tính ra trong võ lâm, những nhân vật như vậy
phỏng được là baỏ
Tiêu Phong đang nhẩm tính xem gã "Thủ lĩnh đại ca" là ai, bỗng thấy A Châu lên tiếng:
- Một lịnh ban ra, mấy vạn quần chúng nghe răm rắp thì khắc là vị Bang Chúa Cái Bang
trước đây... À phải rồi còn phái Thiếu Lâm, một phái có đông đệ tử từ khắp nơi. Chưởng
Môn phái này, phương trượng đại sư chùa Thiếu Lâm, nói ra một câu có đến hàng mấy vạn
người phải nghe theọ..
Mã phu nhân ngắt lời:
- Trưởng lão hãy khoan rồi hãy đoán. Tôi xin nói một ý nữa là vị đó ở phương Tây Nam.
A Châu trầm ngâm một lát rồi lập lại:
- Phương Tây Nam? Phương Tây Nam có nhân vật nào oai quyền như thế đâu? Tôi nghĩ
không ra ai đúng tư cách như phu nhân vừa nóị
Mã phu nhân giơ ngón tay lên điểm thủng một lỗ vào miếng dán trên cửa sổ, thế nào lại
thủng trúng chỗ trên đầu Tiêu Phong.
Tiêu Phong sợ quá, vội thụt đầu xuáng, lại nghe tiếng Mã phu nhân nói:
- Tôi không hiểu võ công, còn Bạch trưởng lão chắc là phải biết khắp thiên hạ ai là người
giỏi nhất về nàỷ
A Châu reo lên:
- À! Phu nhân muốn hỏi môn điểm huyệt bằng ngón tay phải không? Hiện thời môn "Kim
cương chỉ" của phái Thiếu Lâm và "hồn chỉ" của Trịnh Gia ở Thượng Châu, tỉnh Hà Bắc đều
ghê gớm.
Tiêu Phong la thầm trong bụng:
- Trật rồi, hiện nay môn điểm huyệt giỏi nhất thiên hạ là "Nhất dương chỉ" của họ >oàn nước ại
Lý. Hơn nữa phải nói rõ là nhân vật đó ở về phía Tây Nam kia mà!
Quả nhiên thấy Mã phu nhân nói:
- Bạch trưởng lão biết nhiều hiểu rộng mà sao không đoán được người này? Hay là tại đường xa
nhọc mệt đầu óc rối mù đi, không nghĩ ra quân cả họ 7oàn nước ại Lý lừng lẫy về môn "Nhất
dương chỉ"?
Câu này Mã phu nhân có ý diễu cợt A Châụ
A Châu chữa ngay:
- Phép "Nhất dương chỉ" của #oàn gia dĩ nhiên tôi chẳng lạ gì nhưng họ oàn nầy đã xưng hoàng
đế nước #ại Lý, ít lâu nay có đi lại gì với các phái võ ở Trung Nguyên nữa đâu? Cái thuyết nói
"Thủ lĩnh đại ca" có liên quan đến cánh họ oàn nước ại Lý là tin đồn sai đó.
Mã phu nhân nói:
- oàn gia tuy là Hoàng tộc nước ại Ly, song họ oàn đâu phải chỉ có một người. Cái người
không làm Quốc Vương nước 7ại Lý vẫn có thể đến Trung Nguyên được chứ. "Thủ lĩnh đại ca" là
em ruột Hoàng đế ại Lý tên gọi noàn Chính Thuần, thụ phong tước Trần Nam Vương, lãnh
chức Bảo quốc ại tướng quân.
A Châu cùng Tiêu Phong đều quen biết roàn Dự, nhưng chỉ cho là chàng thuộc quân lính nước
ại Lý, tỷ như họ Triệu nhà 4ại Tống, họ Lý nước Tây Hạ, họ Gia luật nước Liêụ
Trong nước nào chả có hàng vạn hàng ức người trong hoàng tộc. oàn Dự lại chưa từng đề cập
đến mình là Vương tử nước ;ại Lý, nên Tiêu Phong và A Châu biết đâu chàng là người nối dõi
Hoàng giạ
Anh em oàn Chính Minh, #oàn Chính Thuần tiếng tăm rất vang dội trong võ lâm. Tiêu Phong
vừa nghe đến ba chữ oàn Chính Thuần bất giác toàn thân run bắn lên. Thế là cuộc dò la danh
tính "Thủ lĩnh đại ca" mấy tháng trời nay đã tìm ra được rồị

Bỗng nghe A Châu hỏi:

- Vị Vương gia này quyền cao tước trọng là thế sao còn đi tham gia vào những cuộc thù
oán chém giết nhau trong đám giang hồ?
Mã phu nhân đáp:
- Nếu là cuộc thù hằn chém giết nhau tầm thường thì dĩ nhiên vị "Thủ lĩnh đại ca" đó chẳng
thèm dây vào, nhưng đối với cuộc tranh đấu có liên quan đến sự tồn vong của giống nòi,
đến vận mạng hưng suy của đất nước #ại Lý, thì trưởng lão tính họ có nhắm mắt bỏ qua
được không?
A Châu nói:
- Nếu cuộc đấu tranh nào quan hệ trọng đại thì tất nhiên phải nhúng tay vàọ
Mã phu nhân nói:
- Tôi có được nghe Từ trưởng lão cho hay rằng nhà ại Tống ta là tấm bình phong để che
mặt bác cho nước &ại Lý. Giả tỷ Khất an diệt xong ;ại Tống, tất họ thôn tính đến ại
Lý. Thế thì ại Tống và ại Lý chẳng khác gì môi với răng, môi hở là răng lạnh. Cố nhiên
;ại Lý không muốn cho ại Tống phải diệt vong vào tay nước khác.
A Châu nói:
- Phải rồi, nói thế thì tôi xin chịu là đúng.
Mã phu nhân tiếp:
- Từ trưởng lão còn cho hay rằng: Năm ấy ;oàn Vương gia qua chơi là bậc thượng khách
Cái Bang, đang ngồi uống rượu cùng Uông Bang Chúa bàn luận kiếm pháp thì thốt nhiên có
tin mật của bọn võ sĩ Khất an rất đông sắp kéo sang chùa Thiếu Lâm để đoạt thi sách.
"Thủ lĩnh đại ca" không lý gì lại từ chối được liền thống trị quân hào ra Nhạn môn quan chặn
đường địch. Thực ra nghĩa cử đó cũng là vì 2ại Lý. Tôi nghe nói oàn Vương gia chẳng
những võ công cao cường mà còn là một bậc đại nhân đại nghĩa nữa. Ông đứng bên uại Lý
chỉ đứng dưới có một người mà trên muôn người, tính nết hào phóng vung tiền như rác. Bạn
bè chỉ hé miệng một câu là lập tức ông ta tặng hàng ngàn vạn lạng bạc ngay. Trưởng lão thử
tưởng tượng coi, các tay võ hiệp Trung Nguyên không đặt ông ta lên địa vị thủ lĩnh thì còn
ai nữả
A Châu nói:
- Thế ra "Thủ lĩnh đại ca" chính là Trấn Nam Vương nước ại Lý. Sở dĩ người nào cũng
chết thôi chớ không chịu tiết lộ danh tính y là vị cảm tình muốn bảo vệ ỵ
Mã phu nhân nói:
- Bạch trưởng lão! Xin trưởng lão nhớ luôn cho rằng đó là một việc cực kỳ cơ mật. Trưởng
lão chớ nên tiết lộ với bất cứ ai. ;oàn vương gia kết giao thâm trọng với bổn bang, vụ này
tiết lộ ra ngoài sẽ xảy đến những tai họa phi thường!
A Châu nói:
- Tôi không tiết lộ đâu. Tuy nhiên họ oàn nước ại Lý oai danh lừng lẫy một phương trời,
thế lực ghê gớm, thì dù thằng cha Kiều Phong có nuôi chí phục thù hàng mười năm, đã dễ gì
mà đối địch nổi với oàn Chính Thuần?
Mã phu nhân nói:
- úng rồi! Bạch trưởng lão tuyên thệ đi đặng cho tôi yên lòng.
A Châu nói:
- ược lắm! Bạch Thế Kính mà đem chuyện &oàn Chính Thuần tức là "Thủ lĩnh đại ca" tiết
lộ với ai thì sẽ bị thảm họa phân thây muôn đoạn, thân danh tan nát, người đời thóa mạ.
A Châu tuyên thệ bằng những lời lẽ cực kỳ nghiêm trọng xong thực ra nàng rất giảo quyệt,
mồm miệng liến thoắng, đem bao nhiêu lời thề độc trút lên đầu Bạch Thế Kính. Phân thây
muôn đoạn đã có Bạch Thế Kính chịu, thân danh tan nát, người đời thóa mạ cũng Bạch Thế
Kính hứng lấy, không can gì đến A Châụ
Mã phu nhân nghe A Châu thề độc, xem chừng rất vừa lòng nói:
- Thế là được rồi!
A Châu nói:
- Tôi sẽ đến gặp Trần Nam Vương nước ại Lý, dương &ông kích Tây để hỏi y xem ngày trung
thu năm ngoái có những khách nào cùng đến dự tiệc để điều tra cho ra hung phạm đã hạ sát Mã
huynh đệ.
Mã phu nhân rầu rầu nét mặt nói:
- Bạch trưởng lão tình nghĩa thật thắm thiết, vong phu ở dưới Diêm đài hay biết ắt hẳn cảm kích
muôn năm!
A Châu nói:
- Mong phu nhân bảo trọng thân thể, tại hạ xin cáo biệt.
oạn đứng lên đi rạ
Mã phu nhân đáp lễ nói:
- Tiện nữ chút thân góa bụa, đêm hôm không tiện đưa chân xin Bạch trưởng lão miễn thứ chọ
A Châu nói:
- Phu nhân bất tất phải khách khí!
Nàng ra đi đến cửa đã thấy Tiêu Phong đứng chờ đặng hai đưa mắt nhìn nhau rồi đi ngay, chớ
không nói gì.

Mảnh trăng lưỡi liềm chênh chếch chiếu ánh sáng vào tòa thành Tín Dương.
Tiêu Phong và A Châu sóng vai mà đi.
Thảng một mạch chừng hơn mười dặm, Tiêu Phong mới thở phào nhẹ nhỏm:

- A Châu nàng ơi! Tôi rất cảm ơn nàng.
A Châu gượng cười không nói gì.
Tuy mặt nàng đã hóa trang cho giống Bạch Thế Kính song Tiêu Phong nhìn khóe mắt nàng nhận ra
nỗi lo lắng, bồn chồn, nghi kỵ liền hỏi:
- Hôm nay việc lớn đã thành tựu. Sao nàng không vui vẻ?
A Châu đáp:
- Tôi nghĩ đến họ hoàn nước ại Lý, người nhiều thế lực. #ại ca thân cô thế cô, qua đó báo thù
thực là nguy hiểm vô cùng.
Tiêu Phong nói:
- À! Thế ra nàng lo cho tôi. Thôi, nàng cứ yên tâm, tôi không hành động lỗ mãng đâu mà ngạị
Mình ở trong bóng tôi, họ ở ngoài ánh sáng là mình chiếm được tiện nghi hơn họ. Năm ba năm
không trả thù xong thì bảy tám hay mười năm, tất cũng có ngày tôi chém oàn Chính Thuần ra làm
vài chục khúc ném cho chó ăn.
Nói tới đây, ông cả giận bất giác nghiến hai hàm răng ken két, bộc lộ tấm lòng căm phẫn đến cực
điểm.
A Châu nói:
- xại ca phải cẩn thận lắm mới được.
Tiêu Phong nói:
- Cái đó đã hẳn. Tôi mất mạng còn là một việc nhỏ, mối thù của gia nương chưa báo được mới là
việc lớn. Tôi có chết cũng không nhắm mắt.

Ông từ từ đưa tay ra nắm lấy tay A Châu hỏi:
- Tôi mà chết vào tay oàn Chính Thuần thì ai sẽ đưa nàng ra khỏi Nhạn môn quan hưởng thú săn
chồn đuổi thỏ?
A Châu nói:
- Trời ơi! Sao tôi cứ băn khoăn trong dạ, cảm thấy trong vụ này có điều gì không ổn. Vị Mã phu
nhân kia... Con người băng thanh ngọc chuốt là thế mà sao hễ tôi trông thấy bà ta là trong lòng tôi
chán ghét vô cùng!
Tiêu Phong mỉm cười nói:
- Người đàn bà đó thật tinh thông mẫn cán, nàng sợ phu nhân khám phá ra sự giả trang, nên
không khỏi hồi hộp đó chứ gì?

Hai người trở về quán trọ Thành Tín Dương, Tiêu Phong lập tức gọi lấy một bình rượu ra uống.
Tín Dương là một châu thành lớn thuộc tỉnh Hà Nam. Trong thành có nhiều tai mắt.
Tiêu Phong lẳng lặng uống rượu tuy ngoài miệng không nói đến những việc vừa qua, song trong
bụng vẫn tính cách báo thù.
Nghĩ đến họ ;oàn nước ại Lý, ông liên tưởng ngay tới anh em mới kết nghĩa kim lan là 2oàn Dự
thì bất giác rùng mình ngồi ngây người ra không uống rượu nữa, sắc mặt biến đổi khác thường.
A Châu ngờ ông phát giác điều gì, nàng đưa mắt ngó quanh những chẳng thấy chi khác lạ, liền hỏi
nhỏ:
- ại ca thấy chuyện gì vậỵ
Tiêu Phong giựt mình đáp:
- Không... không có gì cả.

Rồi bưng bát rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Rượu mới ngấm vào đến cổ cuống họng đột nhiên nghẹt thở, ho lên mấy tiếng, phun rượu ra ướt
áọ

Tiêu Phong tửu lượng như biển, nội công thâm hậu, một bát rượu đối với ông thấm thía gì.
A Châu thấy ông ọc rượu ra không thì ngấm ngầm lo lắng, nhưng không dám hỏi nhiềụ
Nàng có biết đâu rằng lúc Tiêu Phong nốc rượu vào, đột nhiên nghĩ tới một việc: Ngày ông
cùng oàn Dự uống rượu cùng Vô Tích, đối phương đã dùng khí công thượng thừa trong
phép "Lục Mạch Thần Kiếm" cho rượu do đầu ngón tay tiết ra ngoài. Thần công như vậy
thì ông bằng thế nào được. Ấy là oàn Dự không biết võ công mà nội công đã hơn đời, kẻ
đối đầu với ông là 8oàn Chính Thuần, một nhân vật rường cột nước ại Lý so với ioàn
Dự còn lợi hại gấp mười. Ông nghĩ đến mối đại cừu giết cha mẹ không biết đến bao giờ trả
xong?
Tiêu Phong biết đâu rằng oàn Dự có cơ duyên được học "Chu Cáp Thần Công", một vật
hãn hữu trên thế gian. Kể về cước thì >oàn Dự còn thâm hậu hơn phụ thân chàng nhiều, mà
"Lục Mạch Thần Kiếm" hiện nay trên đời trừ oàn Dự ra, không còn người thứ hai nào sử
dụng được đầy đủ.
A Châu không hiểu nỗi lòng khuất khúc của Tiêu Phong, chỉ nhìn ông lo nghĩ về việc báo
thù mà buồn rầu, liền nói:
- &ại ca ơi! Báo thù là việc lớn, không một chiều một sớm là xong. Chúng ta bàn định mưu
kế rồi sau sẽ hành động. Dù địch đông ta ít không đủ sức đánh, Chẳng lẽ lại không biết
dùng mưu trí đánh thắng hay saỏ
Tiêu Phong nghe nàng nói bỗng đổi sầu làm vui, ông biết A Châu là con người cơ biến giao
hoạt, thực đáng là một tay giúp đỡ mình đắc lực.
Ông liền rót đầy rượu vào bát, uống một hơi cạn sạch rồi nói:
- Mối thù giết cha chẳng đội trời chung đã không đến xỉa đến lề lối đạo nghĩa giang hồ, thì
dù thủ đoạn độc ác đến đâu mà chẳng thi hành. úng rồi, không đủ sức đánh, mình phải
dùng mưụ
A Châu lại nói:
- Ngoài cái thù giết cha mẹ ruột, đại ca còn mối huyết cừu đối với sư phụ là Huyền Khổ đại
sự
Tiêu Phong vỗ bàn một cái rồi lớn tiếng nói:
- Phải rồi, oán thù chồng chất, nào phải chỉ có một mốị
A Châu nói:
- Ngày trước đại ca từng học nghề một vị cao tăng chùa Thiếu Lâm chắc lúc đó đại ca còn nhỏ
tuổi, chưa học đến chỗ tuyệt đỉnh của phái Thiếu Lâm, không thì cái môn "Nhất dương chỉ" của họ
#oàn nước ại Lý vị tất đã hơn được môn "Dịch cân kinh" của &ạt ma lão tổ phái Thiếu Lâm. Tôi
từng nghe Mộ Dung lão gia bàn đến võ công khắp thiên hạ, đề cập tới họ oàn nước ại Lý
ngoài môn "Nhất dương chỉ" còn một môn nữa lợi hại hơn nhiều mệnh danh là "Lục Mạch Thần
Kiếm" chi chi đó.
Tiêu Phong nhíu lông mày nói:
- Phải rồi! Mộ Dung tiên sinh là bậc kỳ nhân trong võ lâm, lời đại gia quả nhiên tỏ ra có kiến thức
hơn đời, tôi đang lo phiền đây không vì môn "Nhất dương chỉ" mà chính là môn "Lục Mạch Thần
Kiếm".
A Châu nói:
- Hôm ấy Mộ Dung lão gia cùng Mộ Dung công tử đang bàn luận về võ công khắp thiên hạ, tôi
đứng ngay bên rót nước nghe được mấy câu chuyện. Mộ Dung lão gia biểu: Bảy mươi hai món
tuyệt kỷ phái Thiếu Lâm chưa lấy gì làm kỳ diệu. Chẳng những lão gia biết sử dụng đủ mà còn biết
đủ thế phá, vậy đã lấy làm tuyệt.
Tiêu Phong than rằng:
- Thật là một vị tiền bối hãn hữu, tiếc rằng tôi chưa được biết ngườị
A Châu lại kể tiếp:
- Lúc đó công tử Mộ Dung nói: "Gia gia dậy chí phải, vậy mà cô mẫu cùng Biểu Muội vẫn tự
khoe mình là biết võ công nhiều nhứt thiên hạ nhưng biết không tinh phỏng có ích gì? Mộ Dung lão
gia lại nói: Nói đâu là "tinh" phỏng có phải chuyện dễ. Ngay như môn tuyệt học phái Thiếu Lâm là
"Dịch Chân Kinh", chỉ luyện cho tinh một pho này thì những thế võ tầm thường đến đâu cũng biến
thành kỳ diệụ
Căn cứ vững chắc, nội công thâm hậu, thì bất luận chiêu thức tầm thường nào cũng phát huy được
uy lực cực kỳ mãnh liệt. Về điều này Tiêu Phong đã hiểu rõ lắm. Ngay hôm ở Tự Hiền Trang,
mình đã chiến đấu với quần hùng chỉ sử dụng một môn "Thái Tổ Trường Quyền" thiên hạ ai nấy
đều biết, chẳng có chi lạ lùng, thế mà thách đấu được với bao nhiêu anh hùng hảo hán trong thiên
hạ. ó là những tay cao thủ bậc nhất cũng đều khoanh tay phục sát đất.
Bây giờ Tiêu Phong nghe A Châu thuật lại lời Mộ Dung uống liền hai bát rượu rồi nói:
Thật hợp lòng ta! Tiếc rằng Mộ Dung tiên sinh đã qua đời, không thì Tiêu Phong thế nào cũng tìm
đến bảo trang để bái kiến bậc kỳ nhân trong thiên hạ.

A Châu mỉm cười đáp:
- Ngày Mộ Dung lão gia còn tại thế, lão gia không chịu tiết lộ ra ngoài, song đối với đại ca thì lại
khác.
Tiêu Phong ngẩng đầu lên mỉm cười, biết câu nàng nói "9ối với đại ca thì khác" có ngụ ý sâu sắc.
Nàng muốn nói... Ngài đối với tôi là đôi bạn ý hợp tâm đầu thì Mộ Dung tiên sinh sẽ biết được
ngườị
A Châu thấy Tiêu Phong nhìn mình trừng trừng bất giác ngồi xuống hai má ửng đỏ, trong lòng
mừng thầm.
Tiêu Phong uống cạn bát rượu nữa rồi hỏi:
- Mộ Dung lão gia đã nhiều tuổi chưả
A Châu đáp:
- Mới ngoài năm chục, kể ra cũng chưa già mấỵ
Tiêu Phong nói:
- Ồ! Nội công lão gia thâm hậu, tuổi ngoài năm mươi chính là thời kỳ võ công đang tiến triển rất
mạnh. Không biết tại sao thốt nhiên lão gia lại qua đờỉ
A Châu lắc đầu đáp:
- Lão gia bị bệnh gì mà thác chúng tôi chẳng ai biết. Lão gia chết rất mau, ban sáng thốt nhiên bị
bệnh, rồi đến chiều thấy công tử khóc rống lên, đưa tin lão gia đã mất rồị

Tiêu Phong nói:

- Không biết lão gia bị bệnh gì? áng tiếc, đáng tiếc? Giả thử Tiết Thần Y ở gần đưa lão
gia đến chữa ngay thì thế nào ông cũng cứu thoát được mạng lão giạ
Tiêu Phong tuy chưa quen biết cha con Mộ Dung, nhưng nghe người ta nói đến ngôn, hành,
tính tình của nhà này, tự nhiên ông sinh lòng hâm mộ. Bữa trước cũng vì nghĩ đến nhà Mộ
Dung mà ông ra tay giải cứu A Châụ
Hôm ấy Mộ Dung lão gia cùng công tử đàm luận rất lâu về pho "Dịch cân kinh". Lão gia
nói: pho "Dịch Cân Kinh" của 7ạt Ma lão tổ tuy ta chưa được xem, song lấy võ học mà
suy, thì phái Thiếu Lâm nổi tiếng ở pho "Dịch Cân Kinh" này. Còn về bảy mươi hai môn
tuyệt kỹ kia, tuy mỗi môn có chỗ độc đáo riêng, song căn cứ vào đó để lĩnh tụ quần luân
làm môn tuyệt đỉnh cho võ học cho thiên hạ thì chưa được. Lão gia còn cố ý răn dạy công
tử không nên ỷ vào võ công tổ truyền nhà mình mà coi thường tử đệ phái Thiếu Lâm. Trong
chùa Thiếu Lâm đã có pho kinh đó, biết đâu rằng có một nhà sư tự dinh ngộ thông hiểu
được? .
Tiêu Phong nói:
- Lời Mộ Dung tiên sinh quả là kiến thức vô song.
A Châu nói:
- Sau khi lão gia qua đời, một hôm công tử ngẫu nhiên đọc đến lời di ngôn của lão giạ
Công tử biểu: các môn võ học khắp nơi hạ lão gia đã coi qua, chỉ còn ân hận một điều là
chưa được biết "Lục Mạch Thần Kiếm" của họ oàn nước Hại Lý cùng pho "Dịch Cân
Kinh" phái Thiếu Lâm.
Cứ theo lời lão gia thì hai môn võ công này đều được nêu ra xét kỹ lại thì dường pho "Dịch
Cân Kinh" của phái Thiếu Lâm tương đối còn kỳ diệu hơn pho "Lục Mạch Thần Kiếm" của
họ oàn nước ;ại Lý. Nếu bây giờ đại ca nghiên cứu kỹ được pho "Dịch Cân Kinh" dấu ở
trong viện Bồ ề của chùa Thiếu Lâm mà tôi đã lấy trộm cho cại ca đem ra luyện mấy năm
mà thành tựu thì tôi tưởng bất bại "Lục Mạch Thần Kiếm" hay là "Thất Mạch Âm ao" gì gì
nữa chẳng có chi đáng kể.
Nói tới đây, thần sắc nàng trông như cười mà không phải cười, Tiêu Phong nghe lời nàng
nhẩy lên cười nói:
- Nàng quỉ quái thật! Nàng... nàng...
A Châu nói:
- #ại ca! Tôi lấy cắp pho kinh này định đưa về cho công tử xem xong rồi đem ra phần hóa
trước mộ lão gia để hoàn thành tâm niệm lúc người còn tại thế. Bây giờ thì dĩ nhiên tôi
chuyển cho đại ca. Nói xong A Châu lấy trong bọc ra một gói bọc bằng giấy đưa vào tay
Tiêu Phong.
êm hôm vào chùa Thiếu Lâm chính mắt Tiêu Phong trông thấy nàng giả làm Trí Thanh hòa
thượng, móc sau tấm gương đồng pho kinh sách. Nhưng ông có biết đâu rằng đó chính là
pho"Dịch Cân Kinh"bí truyền của phái Thiếu Lâm.
A Châu bị quần hào bắt ở Tự Hiền Trang, các vị anh hùng biết nàng là đàn bà con gái, nên
không lục soát trong mình nàng. Còn Huyền Tịch, Huyền Nạn, mấy vị cao tăng chùa Thiếu
Lâm cũng không thể ngờ kinh sách trong bổn tự lại mất về tay cô gái nàỵ
Tiêu Phong lắc đầu nói:
- Nàng mạo hiểm thập tử nhất sinh vào chùa Thiếu Lâm trộm kinh sách để đem về cho Mộ
Dung công tử có lý đâu tôi lại giữ làm của mình?
A Châu nói:
- ại ca! Thế thì đại ca không phải là đại ca rồi!
Tiêu Phong lấy làm kỳ hỏi:
- Nàng nói thế nghĩa làm saỏ
A Châu đáp:
- Pho kinh này tự ý tôi đến lấy chứ có phải vâng mệnh Mộ Dung công tử đâu, tôi muốn
đem cho ai thì cho. Vả lại sau khi đại ca xem qua rồi, chúng ta sẽ đưa về cho công tử cũng
chưa muộn. Mối thù giết cha chẳng đội trời chung chỉ cốt sao trả được là hay. Bất luận việc
gì dù âm hiểm độc ác hay đê hèn đến đâu mà lợi dụng để thành công được cũng còn chẳng
tử. Mới coi một pho kinh mà đại ca đã câu nệ thói đàn bà, như thế đâu có phải là đại cả
Tiêu Phong bị A Châu thuyết một hồi, khâm phục quá bất giác quay mặt nhìn nàng vái dài
nói:
- Hiền Muội trách tôi như vậy là phải. ã làm việc lớn mà còn câu nệ tiểu tiết sao được?
A Châu cười khoan khoái nói:
- 4ại ca vốn là đệ tử phái Thiếu Lâm, lại dùng võ công bổn phái để báo thù cho Huyền
Khổ đại sư là một điều danh chính ngôn thuận, còn ai dám chê trách đại ca nữả
Tiêu Phong vừa cảm kích vừa vui sướng, liền mở gói giấy dầu ra xem thì chỉ thấy một tập
sách giấy vàng nhỏ xíu và mỏng teo, ngoài bì để mấy hàng chữ ngòng ngoèo kỳ lạ, bất giác
la lên:
- Không ăn thua rồi!
Ông mở trang đầu, chữ dày chi chít, cũng lại là thứ văn tự kỳ lạ, nào đường chếch, vạch
ngang, nào khuyên tròn, móc câu, chẳng hiểu được chữ nào cả.
A Châu cũng la lên một tiếng "Ô hay!" rồi nói:
- Té ra bản này bằng chữ Phạn, thế là hỏng bét! Tôi vào chùa Thiếu Lâm giả làm nhà sư Trí
Thanh, lúc nói chuyện với người giả dò hỏi rõ ràng: pho "Dịch Cân Kinh" cất giấu ở một chỗ
bí mật trong viện Bồ ề và đây là bản chính. Biết thế này thì thà rằng lấy câu dịch cho xong.
Thảo nào tôi thấy mấy nhà sư bị mất trộm Võ công bí quyết, họ vẫn thờ ơ như không, thì ra
bản chính cuốn thiên thúy này không ai có thể hiểu được.


Hết Hồi 28....