PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 29&30


Trung Quốc
06-08-2002, 02:19 PM
Hôi 29 Ngư Tiều Canh ộc lại xuất hiện


Tiêu Phong từ từ rót rượu ra bát, uống cạn rồi nói:
- Việc dù thành bại, hiền Muội chẳng nên quan tâm cho lắm.
Chưa dứt lời, A Châu đột nhiên vừa nhảy vừa reo:
- A ha! dược rồi! Tôi biết chắc có người xem được chữ Phạn. Lão là một phiên tăng bản
lãnh ghê gớm lắm.
oạn nàng đem chuyện Quốc sư nước Thổ Phồn là Cưu Ma Trí đã bắt moàn Dự thế nào,
dẫn đến Cô tô tìm Mộ Dung công tử ra sao thuật lại một lượt.
ây là lần đầu tiên Tiêu Phong được nghe bản lãnh Cưu Ma Trí cao cường tới mực đó.
Nhưng ông nghĩ rằng nàng hình dung bản lãnh lão chưa chắc đã đúng như vậy. Huống chi
Cưu Ma Trí lại chưa chiến đấu với một tay cao thủ bậc nhất tại trước mặt nàng nên ông
nghe đấy mà chẳng để vào lòng. Ông nghĩ rằng Cưu Ma Trí đến Cô tô không được như
điều mong ước của mình, chắc lại trở về Thổ Phồn rồị
Tiêu Phong gói pho "Dịch Cân Kinh" lại đưa trả A Châụ
A Châu nói:
- cại ca giữ lấy cũng vậy chứ sao? Chẳng lẽ giữa chúng ta còn chuyện riêng tự
Tiêu Phong tươi cười rồi cất pho kinh vào bọc.
oạn ông rót đầy ra bát lớn toan uống thì ngoài cửa bỗng có tiếng chân người .
Gã ~ại Hán mình đầy những máu, tay cầm cây búa lớn tróng lên chém loạn xạ.
Trên mặt ại Hán râu đâm tua tủa, coi tướng mạo đủ biết sức khỏe phi thường, song đôi
mắt ngờ nghệch như mất trí đúng là mặt tên điên khùng.
Tiêu Phong thấy gã cầm cây búa lớn đúc bằng thép nguyên rất nặng. Thế mà gã vung lên coi
rất nhẹ nhàng, công thủ rất đúng nguyên tắc, rõ ra là đệ tử một môn phái lớn.
Tiêu Phong biết rất nhiều nhân vật võ lâm ở Trung Nguyên nhưng không nhận ra mại Hán này, tự
hỏi: Xem thủ pháp lúc này rất tinh thục mà sao mình chưa nghe thấy tiếng tăm bao giờ?
ại Hán sử dụng cây búa lớn mỗi lúc một nhanh, miệng la rầm lớn:
- Mau đi báo chủ nhân! Kẻ đối đầu đã đến.
Gã đứng trên đường lớn đông người qua lại.
Cây búa lớn chém ngang chém dọc, khiến người đi đường đều tránh xa gã, không ai đến
gần.
Tiêu Phong thấy gã ra chiều hoảng hốt, tưởng chừng như rất kinh khủng.
Sau ông thấy đường búa đờ đẫn dường như mệt mỏi nhừ mà vẫn phải gắng sức chống chọị
Miệng gã gọi bâng quơ:
- Chu lão đệ! Lão đệ tránh ra, để mặc ta với y, chạy đi mau, nhanh cho mau!
Tiêu Phong lẩm bẩm: người này đối với chủ thật hết lòng tình nghĩa, cũng là một tay hảo hán
đây. Tinh lực gã đã bị hao tốn nhiều chắc là nội thương rất nặng.
Nghĩ vậy Tiêu Phong bước ra ngoài quán rượu, đến trại nại Hán hỏi:
- Lão đệ tôi mời lão huynh uống chén rượu được không?
ại Hán trừng mắt nhìn Tiêu Phong, đột nhiên gã la lên:
- Tên đại ác kia! đừng hại chủ ta!
Nói xong giơ búa lên chém Tiêu Phong.
Những người bên trong thấy tình thế nguy hiểm la rầm lên.
Tiêu Phong nghe thấy ba tiếng "Tên đại ác" bỗng giựt mình, nghĩ thầm: mình cùng A Châu
đang đi tìm "Tên đại ác" để báo thù. Tại Hán gọi kẻ đối đầu là "Tên đại ác" ở miệng gã nói
ra chưa chắc đã phải là"tên đại ác"kẻ thù của mình, nhưng mình hãy cứu gã trước đã rồi sẽ
tính saụ
Nghĩ vậy ông tiến gần lại, đưa tay ra điểm huyệt trên lưng ại Hán.
Không ngờ tuy thần trí gã hôn mê song võ công gã rất cao cường.
Gã đưa cây búa đập trở lại vào bụng Tiêu Phong.
Giả tỷ bản lãnh Tiêu Phong không hơn gã nhiều thì đã bị gã đánh trúng.
Tiêu Phong lập tức đưa tay trái ra, nhanh như chớp nắm lấy cán búa rồi giựt mạnh.
Ông nội lực rất thâm hậu mà nại Hán đã mệt nhoài làm sao chịu nổi.
Toàn thân gã rung chuyển rồi ngã chúi về phía trước.
Dường như gã đã chẳng coi cái chết vào đâu nên liều mạng với đối phương, chết thì cùng
chết.
Tiêu Phong quàng cánh tay dài ngoằng ra phía sau, ôm chặt lấy ại Hán, khẽ vận nội lực khiến gã
bất động.
Lúc đó người hai bên đường phố rất đông, thấy Tiêu Phong chế phục được gã điên khùng,
hoan hô rầm rĩ.
Tiêu Phong ôm gã lôi xềnh xệch vào quán rượu ấn đầu cho gã ngồi xuống rồi bảo:
- Người anh em! Hãy uống rượu rồi sẽ tính!
Vừa nói vừa rót rượu vào bát lớn đặt trước mặt iại Hán.
ại Hán vẫn dương cặp mắt điên khùng nhìn Tiêu Phong trừng trừng hồi lâu rồi nói:
- Ngươi là người tốt hay người xấủ
Câu hỏi vừa thốt ra khỏi miệng, Tiêu Phong giật mình chưa biết trả lời thế nào cho phải thì
A Châu cười nói xen vào:
- Dĩ nhiên y là người tốt rồi, ta đây là người tốt, ngươi cũng là người tốt nữa. Chúng ta là
đồng chí cùng nhau đi đánh"Tên đại ác".
uại Hán hết giương mắt nhìn nàng lại nhìn Tiêu Phong, vẻ mặt chẳng ra tin cũng chẳng ra
không.
Hồi lâu gã hỏi lại:
- ánh "Tên đại ác" đó ử
A Châu nhắc lại:
- cã là chỗ bạn bè, vậy chúng ta hiệp nhau lại đánh ỵ
ại Hán đột nhiên đứng phắt dậy, lớn tiếng nói:
- Không được! Không được! "Tên đại ác" này lợi hại vô cùng, mau về báo chủ nhân để ng
ười đi lánh gấp. Ta ở lại đây chống chọi cùng "Tên đại ác", ngươi đi báo tin nhé?
Nói xong gã cầm búa đứng dậỵ
Tiêu Phong đưa tay ra ấn vai gã xuống hỏi:
- Này ông bạn! "Tên đại ác" chưa đến, vội gì? Chủ nhân bạn là ai? Hiện ở đâủ
ại Hán la lên:
- "Tên đại ác" kia rồi! Lại đây mau. Lão gia quyết đấu với ngươi ba trăm hiệp. Mi không
được hại chủ ta. Tiêu Phong cùng A Châu đưa mắt nhìn nhau, không biết làm thế nàọ
Thốt nhiên A Châu la:
- Chao ôi! Không xong rồi! Chúng ta phải mau đi báo với chủ nhân. Chủ nhân hiện ở đâủ
ừng để "Tên đại ác" tìm đến chủ nhân mới được.
oại Hán nói:
- Phải lắm, phải lắm! Người chạy đi thông báo mau, chủ nhân chắc đến nhà họ Nguyên ở Tiểu
Kính hồ rừng Phương Trúc. i đị
Gã luôn giục miệng ra chiều nóng nảy.
Tiêu Phong, A Châu chưa biết tính sao, bỗng thấy tửu bảo khoát:
- Có đi Tiểu Kính hồ không? ^ường khá xa đấỵ
Tiêu Phong nghe biết Tiểu Kính hồ đúng là một địa danh, nói thêm:
- Tiểu Kính hồ ở địa phương nào? Cách đây bao xả
Tửu bảo tiếp:
- Nếu quý khách hỏi người khác thì vị tất có ai biết rõ. May hỏi đúng vào tôi, để tôi chỉ cho. Vì tôi
quê ở Tiểu Kính hồ nên mới biết rõ.
Tiêu Phong nghe tửu bảo mồm miệng liến thoắng nói dềnh dàng liền đập tay xuống bàn giục:
- Ngươi nói rõ đường lối đi, mau lên.
Gã tửu bảo toan gỡ gạc chút tiền thưởng rồi mới nói, song thấy Tiêu Phong đập bàn, sợ quá không
dám dềnh dàng nói tiếp:
- Tiểu Kính Hồ ở về phía Tây Bắc quán này. Quý khách ở đây ra thoạt tiên đi về hướng Tây bảy
dặm rưỡi thì đến một khu trồng liễu, cứ bốn cây một hàng. Cả thảy bốn hàng vị chi mười sáu câỵ
Khỏi khu trồng liễu thì ngoẹo sang phía Bắc. i chín mười dặm nữa thì đến một chiếc cầu đá xanh,
phải nhớ kỹ đừng sang qua cầu này, nếu sang qua sẽ bị lạc đường.
Rồi gã lại tự đặt câu hỏi và trả lời:
- Nhưng không qua cầu thì làm thế nào qua được bên kia? Tôi nhấn mạnh như vậy là đừng qua
chiếc cầu đá xanh ở mé tả mà phải qua cây cầu ván gỗ ở mé hữu. Sang bên kia cầu nhắm hướng
Tây mà đi một quãng rồi rẽ sang hướng Bắc. ''ến chỗ ngã ba lại rẽ sang hướng Tây. Từ bên kia
đầu đi hai mươi mốt dặm rưỡi nữa thì trông thấy một hồ nước trong như gương. ó chính là Tiểu
Kính hồ. Kể từ đây đi, ng bốn mươi dặm. ''úng ra là ba mươi tám dặm rưỡi chứ chưa đến bốn
chục dặm.
Tiêu Phong phải nghe gã nói dài dòng rất bực mình nhưng cố nhiên nhẫn nạị
Gã nói xong A Châu cười bảo:
- ại ca đây nói rất rành mạch. Cứ mỗi dặm đường là một đồng khen thưởng chính ra chúng ta
muốn thưởng đại ca bốn chục đồng nhưng thưởng như thế là sai, thưởng ba mươi tám đồng rưỡi
mới đúng.
Nàng đếm ra ba mươi chín đồng tiền. cồng sau cùng nàng lấy búa sắt cứa cho thành vết rồi lấy
đầu ngón tay bẻ ra làm đôi. Nàng đưa cho tửu bảo ba mươi tám đồng và nửa đồng!
Tiêu Phong không nhịn cười được, nghĩ thầm:
- Cô bé này hãy tính trẻ, gặp cơ hội là lại tinh nghịch, tìm cách đùa rỡn được nghẹ
Gã ại Hán kia hai mắt vẫn trừng trừng nhìn Tiêu Phong, A Châu miệng không ngớt giục:
i báo tin lẹ lên, trùng trình thì không kịp đâu! "Tên đại ác" này ghê gớm lắm.
Tiêu Phong hỏi:
- Chủ nhân ông bạn là aỉ
ại Hán ấp úng nói:
- Chủ ta là... Chủ ta là... Ta không thể nói cho người kia được. Ngươi đừng đi là hơn!
Tiêu Phong lớn tiếng hỏi:
- Thế ông bạn họ gì vậỷ
hại Hán buột miệng đáp:
- Ta họ Tiêu!
Tiêu Phong giật mình hỏi lại:
- Sao ông bạn họ Tiêủ
ại Hán lắp bắp:
- Ta họ Tiêu... mà không phải họ Tiêụ..
Tiêu Phong đem lòng ngờ vực tự hỏi: Hay là gã này nói ý nhử ta đến Tiểu Kính hồ chăng? Sao gã
lại ấp úng biểu là có rồi lại cải chính không phải họ Tiêu? Hay gã đùa giỡn với ta, ông tự nhủ: Giả
tỷ tên đối đầu phái gã lại nhử ta tới đó hay chứ sao? Chính ta đang muốn tìm kẻ thù thì dù Tiểu
Kính đến nơi đầm rồng hang cọp Tiêu mỗ há sợ ru? .
Ông lại nhìn A Châu bảo:
- Chúng ta thử lên Tiểu Kính hồ xem có động tĩnh gì không? Chủ nhân ông bạn đây nếu ở nơi đó
thế nào cũng kiếm được.
Gã tửu bao xen vào nói:
- Xung quanh Tiểu Kính hồ một vùng hoang dã bao la chẳng có gì đáng coi, nếu hai vị
muốn ngoạn cảnh, tôi tưởng ở đây có nhiều phủ đẹp hơn.
Tiêu Phong vẫy tay giục A Châu:
- li thôi! Chúng ta đi thôi!
Ông quay sang bảo ại Hán:
- Lão huynh mệt lắm rồi, ở đây nghỉ một lúc, để tôi đại diện đi báo lệnh chủ nhân nói là"Tên
đại ác"sắp tới đó.
`ại Hán nói:
- Xin đa tạ, Tiêu mỗ không đi vì còn ở ngăn cản "Tên đại ác".
Nói xong đứng dậy toan vác búa đi ra, dè đâu gã mất hết khí lực, hai tay đau đớn như dần,
cầm búa mà không nhấc lên được.
Tiêu Phong nói:
- Lão huynh phải nghỉ một lúc nữa để lấy sức đã.
Nói xong, ông trả tiền nhà hàng rồi cùng A Châu rảo bước ra khỏi quán rượu.
Ông theo đúng lời tên tửu bảo dặn, trông về hướng Tây mà đi, chừng được bảy, tám dặm,
quả thấy bên đường cái trồng bốn hàng dài, mỗi hàng bốn cây, cả thảy mười sáu câỵ
A Châu cười nói:
- Gã tửu bảo tuy mồm miệng liến thoắng, song cũng có cái hay. Vì gã nói kỹ như vậy thì quyết
không thể nào lầm lẫn được, phải không đại ca? Ô kia! Cái gì thế kiả
Nàng vừa nói vừa trỏ gốc cây liễu thứ mười lăm.
Tiêu Phong nhìn ra thì chỉ thấy một gã nông phu ngồi tựa gốc cây hai chân ngâm xuống bùn dưới
ruộng.
Chỗ thôn quê này phong cảnh rất tầm thường chẳng có gì đáng chú ý.
Có điều gã nông phu đổ máu tươi, trên vai vác một cái bồ cào hình thù khác lạ.
Xem ra đúng là một khí giới rất lợi hạị
Tiêu Phong chạy lại bên cạnh nông phu, thấy gã thở ồ ồ, rõ ràng gã này bị nội thương rất nặng.
Tiêu Phong hỏi ngay vào đề:
- Này đại ca! Chúng tôi nghe lời ông bạn sử búa đến Tiêu Kính hồ đưa tin. Vậy đây có đúng là
đường Tiểu Kính hồ không?
Nông phu ngẩng đầu lên hỏi lại:
- Gã sử búa còn sống hay chết rồỉ
Tiêu Phong nói:
- Kể ra thì y cũng hao tổn mất nhiều khí lực, nhưng không đáng ngạị
Nông phu thở phào một cái, nói:
- Tạ ơn Trời Phật. Xin hai vị đi về phía Bắc. Cái ơn đưa tin quả quyết không bao giờ dám quên.
Tiêu Phong nghe gã thổ lộ đôi lời, biết không phải là hạn phu tầm thường quê mùa, liền hỏi
lại:
- Tôn tính lão huynh là gì? Phải chăng là bạn với vị sử búa nàỷ
Nông phu đáp:
- Tôi họ ổng. Xin các hạ đi gấp đến Tiểu Kính hồ, "Tên đại ác" này đã chiếm được phần
thắng. Chúng tôi không ngăn trở nổi, nói ra càng thêm hổ thẹn.
Tiêu Phong nghĩ thầm:
- Gã này bị thương nặng, đúng không hay giả tạo. Giả tỷ tên đối đầu định lừa ta vào tròng,
thì hắn cũng không thể yên lòng với ta được.
Ông thấy tại Hán họ ổng tướng mạo thành thực trung thành, lòng quyến luyến liền hỏi:
- .ổng đại ca! " Tên đại ác" dùng thứ khí giới gì khiến cho đại ca bị thương nặng như vậỵ
ại Hán đáp:
- Khí giới của hắn là một cây gậy trúc.
Tiêu Phong giật mình, tự hỏi: Gậy trúc ư? Chẳng lẽ lại chính cây "đả cẩu bổng" mà ta quen
dùng?
Ông thấy máu tươi trên ngực cại Hán vẫn còn ứa ra, liền mở áo ra xem thì thấy trước ngực
gã thủng một lỗ bằng đầu ngón tay rất sâu. Nếu lỗ thủng này do cây gậy trúc bổng đâm vào
thì cây này còn nhỏ hơn "đả cẩu bổng" nhiềụ
Tiêu Phong đưa ngón tay ra điểm vào những đại huyệt xung quanh vết thương để cầm máu
cho bớt đaụ
A Châu lấy ra một chiếc bình nhỏ, mở nắp móc thuốc cao rịt vào miệng vết thương, đoạn quay
sang nói với Tiêu Phong:
Thứ cao này của àm Công cho tôi ngày nọ. Lão bảo cao này trị thương rất linh nghiệm.
Hôm ấy đại ca bị thương, tôi tưởng đem thuốc này chữa cho đại ca, nhưng tìm mãi chẳng
thấy đâu khiến cho tôi lo quá.
ại Hán họ ổng nói:
- Ân sâu của hai vị, iổng mỗ không dám nói đến chuyện tạ ơn. Chỉ mong hai vị đến mau
Tiểu Kính hồ đưa tin cho người bề trên của tôị
Tiêu Phong hỏi:
- Người bề trên đại ca tên họ gì? Tướng mạo thế nàỏ
Gã họ ổng đáp:
- Các hạ đi tới bên Tiểu Kính hồ thì ở phía Tây có một vùng rừng trúc. Giống trúc này hình
vuông. Trong khu vườn trúc có mấy căn nhà tre. Các hạ cứ đứng ngoài kêu to lên mấy
tiếng: "Kẻ đại ác thứ nhất hiện sắp đến nơi rồi đó, phải mau mau lánh đi". Thế là xong rồi,
hai vị đi thẳng vào nhà. Tên họ người bề trên, sau này +ổng mỗ sẽ xin cho biết.
Tiêu Phong rất lấy làm kỳ, nhưng ông đã biết trên chốn giang hồ rất nhiều việc bí ẩn, khiến
cho người ngoài khó lòng hiểu được. Có phải bây giờ, ông không cần để ý đề phòng cho
lắm vì ông nghĩ: Người đối đầu có ý nhử mình tới đó, thì tất nhiên câu nào cũng phải nói cho
hợp lý, cho mình khỏi nghi ngờ. Gã này miệng ấp a ấp úng không thể nói thật. Thế là tuyệt
không có lòng đen tối.
Nghĩ vậy ông nói:
- ược lắm! Xin nhớ đinh ninh mấy lời đại ca dặn bảo. ừng có gượng đứng lên rồi quỳ
xuống.
Tiêu Phong nói:
- ại ca cùng tôi tuy mới gặp nhau lần đầu mà tựa hồ quen đã lâu. hổng huynh bất tất phải
giữ lễ.
Ông đưa tay mặt ra nâng ại Hán dậy, còn tay trái thì vứt bỏ thuốc nhồi mặt đi, để lộ chân tướng
ra tương kiến rồi nói:
- Tại hạ là người Khất uan, tên họ Tiêu Phong. Sau này phen tái ngộ.
oạn không chờ cại Hán trả lời, dắt tay A Châu rảo bước đi theọ
A Châu hỏi:
- Chúng ta không cần cải trang nữa ử
Tiêu Phong đáp:
- Không hiểu sao tôi gặp người quê mùa thô lỗ này mà quyến luyến, muốn cùng y kết giao,
nên không muốn dùng bộ dối trá ỵ
A Châu nói:
- Vậy ư? Thế thì tôi cũng trở lại là nữ nhân.
Nàng liền chạy ra bên khe suối nhỏ, rửa mặt cho sạch, rồi để lộ mớ tóc trần, cởi bỏ áo bào
khoác ngoài, chỉ mặc nguyên áo đàn bà bên trong.
Hai người đi thẳng một mạch chín dặm rưỡi đường đã tường tận đằng xa một chiếc cầu cao
bằng đá xanh.
ến bên cầu, bỗng thấy một gã thư sinh ngồi phục trên cầu trước mặt giải một tờ giấy trắng
rất lớn, bên cạnh tờ giấy đặt một nghiên mực mài sẵn.
Gã thư sinh cầm bút viết lên trên mặt giấỵ
Tiêu Phong cùng A Châu rất lấy làm kỳ, tự hỏi:
- Sao người này lại đem giấy mực lên trên cầu giữa chốn hoang dã này ngồi viết chữ?
Hai người tiến gần lại xem thì không phải gã viết chữ, mà đang hội họa.
Gã họa cảnh vật chung quanh cầu. Từ cây cau nhỏ trên dòng nước chảy ngay bên cạnh cho
đến những cây cổ thụ trên những ngọn núi xa xa đều có trong họa đồ.
Gã nằm phục trên cầu quay mặt về phía Tiêu Phong và A Châu.
Nhưng lạ ở chỗ cảnh vật trên bức họa lại hướng về phía hai người, thì ra từng nét bút, từng
cái vạch gã đều vẽ ngược chiềụ
Tiêu Phong hoàn toàn không hiểu gì về thư pháp cùng hội họa.
Song A Châu ở nhà Mộ Dung công tử đã lâu, được xem kiểu chữ và đồ họa rất nhiều nên
rất sành.
Giờ nàng thấy gã thư sinh này hoàn toàn vẽ ngược, chưa kể đến nét vẽ tuyệt hay, nói ngay
lối vẻ ngược này cũng đã khó lắm rồi!
Nàng toan lại hỏi mấy câu, thì Tiêu Phong khẽ kéo áo nàng, lắc đầu, đi về cây cầu gỗ nhỏ.
Thư sinh thốt nhiên hỏi:
- Hai vị thấy tôi vẽ ngược sao không để mắt đến? Chẳng lẽ nghề họa này làm bẩn mắt hai vị
hay saỏ
A Châu cười đáp:
- .ức Phu Tử thấy chiếu trải không ngay ngắn thì không ngồi, miếng thịt không vuông vắn
cũng không ăn. Những bậc chính nhân, nghĩa tử không xem đồ họa vẽ ngược.
Gã kia cười ha hả, cầm tờ giấy trắng lên nói:
- Lời cô nương nói rất đúng, xin mời lên cầu nói chuyện. Tiêu Phong đã đoán biết dụng ý
của gã đem giấy trắng giải trên cầu cốt để người chú ý, một là để kéo dài thời gian, hai là
dùng kế hư thực cố ý dẫn dụ người đi vào cầu đá.
oán vậy, ông nói:
- Chúng tôi đi về ngả Tiểu Kính hồ, nếu qua cầu đá là trật đường.
Thư sinh nói:
- hi qua cầu đá này là đi qua vòng thúng, chỉ xa hơn năm, sáu dặm đường rồi cũng đến nơị
Hai vị qua cầu này hay hơn.
Tiêu Phong nói:
- ường ngay chẳng đi, tội gì lại vòng đường xa hơn năm chục dặm?
Thư sinh cười nói:
- Chẳng lẽ hai vị đã quên câu "dục tốc bất đạt" rồi saỏ
A Châu cũng nhận ra gã thư sinh này có ý muốn kéo dài dây dưa câu chuyện nữa, bước ngay lên
cầu gỗ, Tiêu Phong bước lên theọ
Hai người đi đến giữa cầu đột nhiên nghe tiếng rắc rắc, chắc giờ hai người sắp rớt xuống sông.
Tiêu Phong đưa tay trái ra ôm lấy A Châu, chân đạp vào mượn đà, tựa hồ như con chim ưng
khổng lồ nhào ra, nhẩy qua sang đến bờ hồ bên kia.
Ông xoay tay lại phóng chưởng ra phía trước phòng hờ kẻ địch đuổi đánh lén.
Gã thư sinh cười khanh khách nói:
- Bản lãnh tuyệt vời! Hai vị vội vàng đến Tiểu Kính hồ?
Tiêu Phong nghe tiếng cười của gã có lẫn vẻ sợ sệt, thì nghĩ rằng:
- Thằng cha này có vẻ mặt thanh nhã mà lại là đồng đảng với "Tên đại ác".
Ông không lý gì đến gã nữa, cùng A Châu đi luôn.
Mới đi được vài trượng, chợt nghe phía sau có tiếng chân, Tiêu Phong quay lại xem ai, thì chính là
gã thư sinh đuổi theo, Tiêu Phong liền xoay hẳn người lại, sa sầm nét mặt hỏi:
- Các hạ có điều chi dạy bảỏ
Thư sinh đáp:
- Tại hạ cũng đi Tiểu Kính hồ muốn được cùng đi với hai vị cho có bạn.
Tiêu Phong nói:
- Thế thì còn gì bằng.
Tay trái ông đưa A Châu lên lưng, để khi nhẩy một cái đã xa hơn trượng. Ông đi êm như ru, chân
không tung bụị
Gã thư sinh cố sức đuổi theo nhưng cách Tiêu Phong một lúc một xạ
Tiêu Phong thấy gã võ công tầm thường, không để ý gì nữa, vẫn để khi chạy như bay.
Tuy ông cõng A Châu mà đi còn lẹ hơn thư sinh nhiều.
Chỉ trong khoảnh khắc là ông đã bỏ gã rất xa không còn thấy tâm tích đâu nữạ
aường lối từ đầu cầu gỗ trở đi mỗi lúc một chật hẹp thêm có chỗ bề rộng không đầy một thước,
có cả cỏ rậm đến ngang lưng, rất khó nhìn nhận đường lối. Giả tỷ không được gã tửu bảo dặn kỹ
càng thì khó lòng tìm ra lối đị
i chừng nửa giờ đã trông thấy một mảnh hồ nước trong.
Tiêu Phong thả bước từ từ đến bên hồ, thấy nước trong như ngọc, mặt hồ phẳng lì như tấm gương
lớn.
Thật không thẹn với ba chữ"Tiểu Kính hồ".
Ông đang tìm đến rừng trúc, bỗng nghe mé bên tả hồ trong khóm hoa rậm, có hai tiếng cười khúc
khích, rồi một viên đá nhỏ bay rạ
Tiêu Phong nhìn theo về phía viên đá phóng đi thì thấy trên bờ hồ có một ngư dân đầu đội nón lá
vừa giật cần câu lên được con cá xanh.
Viên đá bay thế nào lại không sai một li, trúng giữa dây câu đánh "bực" một tiếng.
Dây câu đứt làm hai đoạn, con cá xanh lại rơi tỏm xuống hồ.
Tiêu Phong giật mình nghĩ thầm: người này thủ kinh thật là kỳ dị.
Dây câu vừa mềm vừa dai, nếu phong phi đao hay tụ tiễn để cắt đứt thì chẳng lấy chi làm kỳ.
^àng này rõ ràng chỉ một viên đá tròn trĩnh mà ném đúng dây câu mới lạ. Xem cách phóng ám khí
bằng thủ pháp lạ này, quyết không phải là người Trung Nguyên. Người ném đá này chưa chắc võ
công đã vào hạng tuyệt luân, nhưng mà tà khí ghê người, đúng thuộc hạ bàng môn tà đạo. Phải
chăng y là thủ hạ "Tên đại ác".
Nghe tiếng y cười lại dường như là thiếu nữ.
Tiêu Phong còn đang ngẫm nghĩ thì ngư dân nhận thấy dây câu giựt mìn lớn tiếng hỏi:
- Ai lại chơi trò quỷ đó? Thử thò mặt ra xem nàỏ
Từ trong cụm hoa, một thiếu nữ rẽ lối đi ra, nàng toàn thân đỏ tía, chừng mười lăm, mười
sáu tuổi, so với A Châu còn nhỏ hơn một chút, cặp mắt đen lay láỵ
Tiêu Phong thoáng trông thấy cô gái này cũng giống A Châu ngày nàọ
Thiếu nữ vừa thấy A Châu, không lý gì đến ngư dân, thoắt nhảy đến bên đưa tay ra kéo tay
nàng cười nói:
- Vị tỷ nương này xinh quá, tôi rất thích chị! Cô vừa hỏi vừa cười mà vẫn không dừng tiếng,
tựa hồ như nước ngoài mới hạ Trung Nguyên.
A Châu nhìn thấy cô hoạt bát, ngây thơ.
Cổ chân, cổ tay đều đeo vàng vòng bạc, cả thảy tám chiếc.
Nên mỗi lúc cô cử động, tay vòng va chạm vào nhau phát ra tiếng kêu leng keng, nghe tiếng
cũng ngộ nghĩnh.
A Châu tươi cười nói:
- Cô mới thật là đẹp, tôi cũng mê luôn.
A Châu ở Cô Tô đã lâu năm.
Lúc này nàng nói tiếng Quan Trung Châu, thanh âm trong trẻo nhưng cũng không đúng lắm.
Ngư nhân đang bực mình, nhưng thấy cô là một thiếu nữ hoạt bát, vui tính, lửa giận bỗng
tiêu tan hết.
Gã nói:
- Cô này tinh nghịch thật! Song cô ném đứt được dây câu của tôi cũng thật là tàị
Thiếu nữ nói:
- Câu cá có gì là thú, ngồi lâu buồn chết đi được. Nếu bác muốn ăn cá, dùng cần câu này mà ăn
có hơn không?
Nói xong, cô cầm lấy chiếc cần câu trong tay ngư nhân thuận đà lao xuống nước. ầu cần câu xỉa
trúng bụng một con cá trắng hếu, cô nhấc cần câu lên con cá đang dẫy nguây nguẩy miệng nhỏ
máu tươi từng giọt xuống hồ nước biếc. Màu lục pha màu hồng, nước hồ càng tươi đẹp. Nhưng là
cái tươi đẹp in vẻ tàn nhẫn.
Tiêu Phong thấy cô gái lúc đâm cá, tay phải cầm cần câu thoạt đầu hơi thiên về mé tả, đưa thành
hình cánh cung sang mé hữu rồi phóng ra. Thủ pháp kỳ diệu, điệu bộ mỹ quan, song dùng cách
thức này để ứng chiến trong khi lâm địch thì có điều chậm trễ. Ông không đoán ra võ công cô
thuộc môn phái nàỏ
Cô gái nhấc cần câu lên rồi lại phóng liên tiếp một lúc được sáu con cá vừa xanh vừa trắng, bị xâu
thủng ở đầu cần câu. aoạn cô vẫy mạnh một cái cho mấy con cá rớt tỏm xuống hồ.
Ngư nhân thấy cô gái tinh nghịch cách này mà vẻ mặt vẫn tươi cười lớn hơn, liền nói:
Cô nương còn nhỏ tuổi mà đã hành động độc ác, cô đã bắt cá thì thôi, sao đâm chết cá không
đem về nấu ăn? Sát sanh để giỡn chơi là nghĩa gì?
Thiếu nữ vỗ tay cười nói:
- Tôi muốn đùa nghịch sát sinh chơi thì bác làm trò gì?
oạn cô cầm cần câu bẻ mạnh một cái tưởng là bẻ gẫy được ngay.
Nào ngờ cần câu này tuy nhẹ nhàng nhưng đúc bằng kim thuộc nén, cô bẻ không gãỵ
Ngư nhân cười lạt nói:
- Cô tưởng bẻ gẫy cần câu của ta ư? gâu có dễ dàng thế được?
Cô gái trỏ tay về phía ngư nhân hỏi:
- Ai đến kia kìả
Ngư nhân quay đầu lại xem thì chẳng thấy ai, biết là mình mắc mưu, vội quay mặt lại ngay, nhưng
đã chậm mất rồi. Cái cần câu mà gã làm khí giới luôn bên mình đã tung ra xa đến mấy chục
trượng, tõm một cái chìm xuống đáy hồ mất tăm.
Ngư nhân cả giận quát hỏi:
- Quân mèo mã gà đồng này ở đâu đến đâỷ
Vừa quát vừa đưa tay ra nắm lấy tay cô gáị
Cô gái vừa cười vừa gọi:
- Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Rồi nấp vào sau lưng Tiêu Phong.
Ngư nhân lạng người đi để bắt. Thân pháp gã rất mau lẹ.
Tiêu Phong thoáng trông thấy trong tay cô gái có một vật động như một miếng vải sa sợi nhỏ mà
rất thoáng trông qua, nếu ai vô tình thì không biết.
Ngư dân nhảy xổ lại, đột nhiên trượt chân té ngã ngồi xuống đất, người co rúm lạị
Nguyên trong cô gái cầm một cái lưới cá tết bằng nhau, nhỏ như tóc.
Những dây tơ này tuy rất nhỏ và rất thoáng nên mấy ai trông rõ.
Song nó bền, dai dị thường và chạm vào đầu lại ngaỵ
Ngư nhân bị mắc vào màng lưới, càng dẫy dụa bao nhiêu, thì càng thắt chặt bấy nhiêụ
Ngư nhân lớn tiếng quát mắng:
- Con tiện tì này, mi giở trò ma quỉ gì đây? Mi dùng tà tía để nhốt ta làm gì?
Tiêu Phong ngấm ngầm kinh hãi, ông biết cô gái không phải yêu thuật gì cả, mà thực ra là
tại cái lưới cá kỳ quái nàỵ
Ngư nhân chửi mắng om sòm không ngớt miệng.
Cô gái cười nói:
- Ngươi còn thóa mạ ta một câu nữa là ta đánh cho vãi phân.
Ngư nhân cũng là một bậc anh hùng nổi tiếng.
Gã nghe cô gái nói không khỏi giật mình nghĩ thầm:
- Nếu mình để con lỏi này đánh vãi phân ra thật thì còn mặt mũi nào trông thấy ai nữạ
Giữa lúc ấy ở mé Tây hồ, xa xa có tiếng người vọng lại:
- Lão hiền đệ! Có chuyện gì vậỷ
Một người đang theo con đường nhỏ thoăn thoắt đi tớị
Tiêu Phong thấy người nầy mặt vuông chữ điền tướng mạo oai hùng, nhưng lại mặc áo bào
rộng thùng thình, lối trang phục ra chiều thanh thoát, nhẹ nhàng. Trạc tuổi y chừng năm
mươi trở lạị
Người này tới nơi thấy ngư nhân bị nhốt, rất lấy làm lạ hỏi:
- Sao thế nàỷ
Ngư nhân đáp:
- Tiểu cô nương đây dùng yêu thuật...
Người đứng tuổi kia ngoảnh nhìn A Châu thì cô gái cười nói:
- Tôi đây, chứ có phải chị ấy đâụ
Người đứng tuổi "Ủa" lên một tiếng, cúi xuống cầm tay nhắc cái thân hình to lớn của ngư
nhân lên coi như không.
Y nhìn kỹ tấm lưới đó rồi lột mạnh.
Không ngờ những dây tơ kết lưới này rất kỳ dị, càng kéo ra bao nhiêu, nó càng thu lại bấy
nhiêu, muốn gỡ thế nào cũng không được.
Cô gái cười nói:
- Chỉ cần hắn hô lên ba câu: "Tôi xin hàng cô nương!" là tôi buông tha hắn ngaỵ
Người đứng tuổi nói:
- Cô hỗn xược với Lăng đệ ta thế này rồi kết quả ra sao cô có biết không?
Thiếu nữ cười nói:
- Tôi chả cần biết kết quả gì cả. Kết quả càng thảm hại bao nhiêu càng hay bấy nhiêụ
Người đứng tuổi thò tay ra chụp xuống vai cộ
Cô gái lùi lại phía sau toan bước né đi để tránh. Nào ngờ động tĩnh của cô tuy mau lẹ,
nhưng người đứng tuổi còn mau lẹ hơn. Tay y chụp xuống đã nắm được vai cô gáị
Cô gái nghiêng vai đi định dùng sức mạnh giật ra song bàn tay người đứng tuổi tựa hồ như
gắn chặt vào vai cô. ồng thời một luồng nhiệt khí nóng bỏng từ lòng bàn tay người này
truyền vào thân thể cộ
Cô gái dịu dàng nói:
- Mau buông tôi ra. Tay trái vung quyền lên toan đánh, nhưng quyền mới đưa ra chừng một
thước thì cánh tay đã kiệt lực, nhẩy nhũn đành bỏ thõng xuống.
Trước nay cô chưa từng gặp đối thủ nào lợi hại như thế, cô kêu lên:
- Ngươi dùng yêu pháp tà thuật gì đây, buông tha ta mau!
Người đứng tuổi mỉm cười nói:
- Cô muốn tôi buông tha cũng chẳng khó gì, chỉ cần hai điều, la hô lên ba câu: "Tôi xin đầu
hàng tiên sinh"và hai là phải cởi lưới đã trói bạn tạ
Cô gái tức mình nói:
- Người đắc tội với cô nương đấy có được kết quả gì không?
Người đứng tuổi tủm tỉm cười nhại lại câu nói của cô gái:
- Kết quả càng thảm hại bao nhiêu, càng hay bấy nhiêu!
Cô gái lại cố sức cựa quậy nhưng không sao thoát được, cô cười nói:
- aẹp mặt chưa? i bắt chước người ta! Thôi được, nghe tôi hô đây: "Tôi chịu đầu hàng tiên
sinh!" .
Cô hô liền ba câu, nhưng chữ tiên sinh co lại cố ý nói lơ lơ ra súc sinh thành ra "Tôi đầu hàng súc
sinh".
Người đứng tuổi không phát giác ra lối xỏ xiên của cô gái liền buông tay khỏi vai cô gái, rồi giục:
- Ngươi cởi tấm lưới trên mình người bạn ta ra mau!
Cô gái cười nói:
- Cái đó dễ lắm.
Nói xong chạy đến bên mình ngư nhân, cúi xuống vờ cởi màng lưới ra, tay trái khẽ giơ lên, một ánh
sáng xanh lè lấp loáng, nhìn người đứng tuổi phóng tớị
A Châu rú lên một tiếng "ối chao" vì nàng biết cô phóng ra một thứ ám khí cực độc.
Thủ pháp phóng ám khí của cô rất lợi hại. Người đứng tuổi lại đứng gần kề thì làm gì mà chả
trúng?
Tiêu Phong chỉ tủm tỉm cười vì ông vừa thấy y giơ tay đã chế phục được cô gái, rõ ra là người có
nội lực rất thâm hậu thì món ám khí nhỏ bé kia làm gì được y.
Quả nhiên người đứng tuổi phất tay áo phóng ra một luồng khí kinh lực khiến cho những mụi kim
nhỏ xanh lè đều phóng chệch sang bên, rơi xuống hồ nước.
Người đứng tuổi thấy màu sắc những mũi kim nhỏ đã biết ngay những kim đó tẩm thuốc kịch độc
hễ chạm vào máu là người chết ngay lập tức.
Y tự hỏi:
- Mình cùng cô bé này mới gặp nhau lần đầu, không thù không oán, sao lại hạ độc thủ đến thế?
Người đứng tuổi căm giận vô cùng, liền cho cô gái một bài học.
Y vẫy tay áo lên phủi một cái, phát ra luồng chưởng lực veo véo, nhấc người cô gái bổng lên rồi
hất xuống hồ.
Người đứng tuổi chỉ đầu ngón chân xuống một cái nhảy xuống con thuyền nhỏ đậu dưới gốc cây
liễu, rồi cầm mái chèo bơi mấy cái đã ra tới chỗ cô gái rớt xuống, định chờ cô nổi lên mặt nước, sẽ
nắm lấy cô kéo lên.
Lúc cô gái rớt xuống hồ chỉ kịp la lên một tiếng "ối chao!" rồi mất tăm.
Thường thường người ta chết đuối ai cũng nhô lên, chìm xuống mấy lần kỳ cho đến lúc uống no
nước rồi mới chìm hẳn. Song cô này lại như một khối đá lớn, rơi xuống là chìm nghỉm, chờ mãi
không thấy nhô lên.
Người đứng tuổi càng chờ lâu càng nóng ruột. Ông không có ý giết cô. Vì thấy cô còn nhỏ tuổi
mà đã sinh lòng ác độc ghê gớm nên muốn răn dạy cô một phen. Nếu cô bị chết thật thì y hối hận
vô cùng.
Ngư nhân rất giỏi nghề bơi lội có thể nhẩy xuống hồ cứu cô dễ dàng được, nhưng lại bị màng lưới
trói chặt, không nhúc nhích được.
Tiêu Phong cùng A Châu không biết lội nước đành bó taỵ
Bỗng nghe người đứng tuổi lớn tiếng gọi:
- "A Tỉnh! A Tỉnh ra đây mau!"
Từ trong rừng trúc ở phía xa có âm thanh một cô gái vọng ra:
- Có chuyện gì vậy? Tôi không ra đâu!
Tiêu Phong nghe giọng cô nghĩ thầm: cô này âm thanh trong trẻo nhưng có vẻ quật cường, chắc
cũng lại là một cô gái tinh nghịch, cùng A Châu và cô gái vừa rớt xuống hồ kết thành bộ ba được.
Người đứng tuổi lại gọi:
- Có người chết đuối, ra vớt mau lên!
Cô gái kia lại nói:
- Có phải anh chết đuối không?
Người đứng tuổi lại gắt giọng:
- Thôi đừng đùa dai nữa! Tôi chết đuối sao cô còn nói được? , mau ra cứu người nghe!.
Cô ta vẫn nheo nhéo:
- Có anh chết đuối thì tôi mới cứu, còn ai chết thì tôi càng thích xem.
Người đứng tuổi hỏi gặng:
- Có ra hay không thì bảo? Y vừa nó vừa dậm chân xuống ván thuyền, ra chiều cực kỳ nóng nảỵ
Cô kia vẫn một giọng nũng nịu:
- Có là đàn ông thì tôi mới cứu, còn đàn bà thây kệ. Thanh âm mỗi lúc một gần, một loáng
người đã ra đến bờ hồ.
Tiêu Phong cùng A Châu nhìn xem thì là một thiếu phụ mặc áo màu xanh lợt như nước hồ,
cặp mắt to đen lay láy và có vẻ lạnh chai. Nhan sắc xinh đẹp, luôn luôn như cười nửa
miệng.
Lúc Tiêu Phong nghe thanh âm tưởng là cô gái chừng hai chục xuân xanh. Ngờ đâu lại là
một thiếu phụ đứng tuổị
Thiếu phụ này ăn mặc diêm dúa, dường như khi mụ nghe tiếng gọi đi cứu người, một mặt
trêu tức người đứng tuổi, một mặt vẫn nhanh chân lẹ tay thay đổi áo quần.
Gã đứng tuổi thấy mụ đến thì mừng rỡ vô cùng nói:
- A Tỉnh! Lẹ lên! ;ây là người tôi vừa lỡ tay đánh té xuống hồ, nào ngờ không thấy nổi lên
nữạ
Thiếu phụ xinh đẹp nói:
- Tôi hỏi rõ trước, nếu là trai thì tôi mới cứu, còn là gái thì thây kệ.
Tiêu Phong cùng A Châu rất lấy làm kỳ nghĩ bụng: Theo lẽ thường thì người đàn bà không
chịu nhảy xuống hồ cứu đàn ông là để tránh sự ôm ấp, đụng chạm cho khỏi hoen ố thanh
danh thì mới phải lẽ sao mụ này lại có những hành vi trái ngược là chỉ cứu đàn ông không
chịu cứu đàn bà?
Gã đứng tuổi dậm chân nói:
- Trời ơi! đây chỉ là cô bé chừng mười bốn... mười lăm tuổi mà đừng nghĩ lẩn thẩn.
Thiếu phụ xinh đẹp nói:
- Thôi! Cô bé thì sao? Dù cô bé mười bốn, mười lăm tuổi, bà già bảy, tám mươi đã đến
đây thì cũng chẳng...
Ý mụ muốn nói: "Thì cũng chẳng khỏi mắc tay bợm già".
Liếc mắc nhìn thấy Tiêu Phong cùng A Châu, mặt mụ hơi đỏ lên vội bụm miệng lại không
nói hết câụ
Người đứng tuổi đứng trên đầu thuyền xá dài nói:
- A Tỉnh, mình mau xuống cứu cô ta lên rồi bảo gì tôi cũng xin vâng.
Thiếu phụ nói:
- Có thật điều gì anh cũng theo tôi không?
Gã đứng tuổi nói:
- úng thế! Trời ơi, bây giờ mà cô bé còn chưa nổi lên, thế chết mất rồị
Thiếu phụ nói:
- Bây giờ tôi bảo anh đứng đây suốt đời, anh có nghe không?
Người đứng tuổi lộ vẻ băn khoăn ấp úng nói:
- Cái đó... cái đó...
Thiếu phụ nói:
- Anh chỉ được cái miệng xoen xoét, nói ngon, nói ngọt là không ai bằng để đánh lừa tôi vui lòng
trong chốc lát, tôi mới bảo có thế mà không chịụ
Mụ nói đến đây, thanh âm có vẻ nghẹn ngàọ
Tiêu Phong và A Châu đưa mắt nhìn nhau đều lấy làm lạ là thiếu nữ nầy đã đứng tuổi rồi mà còn
nói năng cử chỉ ra vẻ nồng nhiệt, mà chẳng khác gì đôi bạn trẻ đang tuổi thanh xuân. Coi bộ cặp
nầy không phải vợ chồng, nhất là thiếu phụ đang đứng trước mặt người thốt ra những câu ngang
chướng, chẳng còn úy kỵ ai cả. Hơn nữa, ngay cạnh người lâm vào tình trạng cấp bách thập tử
nhất sinh mà mụ vẫn ăn nói nhấm nhắn, không có vẻ sốt sắng chi hết.
Gã đứng tuổi thở dài vừa bơi thuyền đi vừa nói:
- Thôi bỏ! Chẳng cần cứu nữa. Cô ta đem lòng hiểm độc phóng ám khí chực ngầm hại tôi, chết là
đáng kiếp. Chúng ta về thôi!
Thiếu phụ lại trở giọng vênh mặt lên hỏi:
- Sao lại không cứu? Tôi thích cứu cô ta. Cô ta phóng ám khí định giết anh à? Nếu vậy hay! Sao
anh lại không chết? Tiếc quá! Tiếc quá!
Thiếu phụ cười hì hì tung người lên nhảy xuống hồ. Nghề bơi lặn của mụ thật là tuyệt. Mụ ngụp
xuống nhẹ nhàng, nước không bắn lên tung tóe mà người đã xuống tận hồ.
Thuyền gần tới nơi, người đứng tuổi đưa tay ra đón cô gái áo tía thấy cô mắt nhắm nghiền, dường như đã tắt thở, bất giác lộ vẻ bùi ngùi hối hận.
Thiếu phụ la lên:
- Không được đụng vào người cô ta. Anh thật là con quỷ háo sắc không thể chịu được.
Người đứng tuổi làm mặt giận dữ nói:
- ừng có nói quàng! Suốt đời tôi chưa hề háo sắc bao giờ.
Thiếu phụ cười khi ôm thiếu nữ nhảy lên thuyền nói:
- Phải rồi, anh không háo sắc bao giờ, chỉ có nét lẳng lơ. Trời ơi!
Sở dĩ thiếu phụ bật lên tiếng la hoảng vì sờ vào ngực cô gái không thấy tim đập nữa, để tay vào
mũi cũng thấy ngừng thở, không hy vọng cứu sống lại nữa.
Có điều bụng cô chưa chương lên, tỏ vẻ uống nhiều nước.


Hết Hồi 29....

Trung Quốc
06-08-2002, 02:22 PM
Hôi 30 Bên Hồ Tiểu Kính gặp cừu nhân


Thiếu phụ này rất thông thạo về thủy tinh, đinh ninh rằng bấy nhiêu lần chưa thể chết người được.
Dè đâu cô gái thể chất yếu đuối nên chóng chết hơn.
Thiếu phụ hối hận, ôm cô gái nhảy phóc lên bờ, nói:
- Mau lên! Mau lên! Mình phải tìm cách cứu cô ta chứ!
Thiếu phụ bồng cô gái chạy như bay vào phía rừng trúc.
Người đứng tuổi cũng nhẩy vào bờ, cúi xuống xách ngư nhân lên quay ra hỏi Tiêu Phong:
- Tôn tính đại danh huynh ông là gì? Ghé đây có việc chỉ
Tiêu Phong thấy y thái độ ung dung, dù mắt nhìn thấy cô gái bị thảm tử mà vẫn giữ được vẻ
bình tĩnh như thường, thì trong lòng lấy làm kính phục, liền đáp:
- Tại hạ vốn người Khất an, tên gọi Tiêu Phong, vâng lời dặn của hai ông bạn đến đây
báo tin.
Cái tên Kiều Phong thì trên chốn giang hồ không ai là không biết.
Nhưng từ ông biết rõ đúng danh tính mình bèn tự xưng là Tiêu Phong và còn nói rõ thêm là
người Khất an nữa để tự giới thiệu gốc gác mình.
Người đứng tuổi đối với cái tên Tiêu Phong chưa quen biết nên vẫn thản nhiên, mà nghe
đến ông là người Khất an, cũng chẳng lấy chi làm quái dị thủng thẳng hỏi:
- Hai ông bạn nào đã ủy thác Tiêu huynh đến đây và để báo cáo tin việc gì?
Tiêu Phong đáp:
- Một vị sử búa, còn một vị ra vẻ quê mùa dùng bồ cào bác giơ tự xưng họ oổng, cả hai
đều bị thương...
Người đứng tuổi nghe nói hai gã bị thương, giật mình hỏi:
- Thương thế có nặng không và hai vị đó hiện giờ ở đâu huynh! Hai vị đó cũng là bạn tôi,
phiền Tiêu huynh cho biết tôi... tôi... đi cứu ngay mới được.
Ngư dân nói xen vào:
- em cả tôi đi luôn! Tiêu Phong thấy hai người có lòng nghĩa khí, lại càng kính phục.
Hai vị đó tuy bị thương nặng, nhưng không nguy hiểm tính mạng, hiện ở phía bên kia thị
trấn...
Người đứng tuổi vái dài một cái rồi nói:
- Xin đa tạ! Rồi không nói gì nữa, lập tức xách ngư nhân chạy theo đường Tiêu Phong vừa
trỏ.
Giữa lúc ấy, trong rừng trúc tiếng thiếu phụ hô hoán vọng vào:
- Mau lên! Mau lên! vào đây mà xem... Kỳ lắm! Tiếng thiếu phụ la lối có vẻ hốt hoảng lạ
thường.
Người đứng tuổi dừng chân nhưng còn do dự, bỗng thấy một người chạy như bay đến cất
tiếng gọi to:
- Chúa công! Chúa công! Có ai đến đây sinh sự không?
Tiêu Phong nhìn ra thì chính là gã thư sinh ngồi trên cầu để họa ngược chiều lúc nãy.
Ông nghĩ bụng:
- Mình cứ tưởng là cản trở việc báo tin của mình, té ra hắn cùng phe với hai gã sử hồ sử bồ
cào. Chủ nhân của bọn này chính là uại Hán đứng tuổi đây .
Gã thư sinh bây giờ đã nhìn rõ Tiêu Phong cùng A Châu đứng cạnh người đứng tuổi, không
khỏi giựt mình.
Khi gã tới nơi, thấy người bị trói chặt thì vừa kinh hải vừa tức giận hỏi:
- Sao!... Sao thế nàỷ
Tiếng thiếu phụ trong rừng trúc chu chéo đầy vẻ hoảng hốt vọng ra:
- Anh còn đứng chi đây không về? Trời ơi! Tôi... tôị..
Người đứng tuổi nói:
- Tôi về đây mà!
oạn y xách ngư nhân lên rảo bước đi vào rừng trúc.
Trông thân pháp mau lẹ đủ biết công lực y vào hạng phi thường, chân bước nhanh như ngựa chạỵ
Tiêu Phong quàng tay ra sau lưng A Châu sóng vai đi thong thả.
Người đứng tuổi nhìn Tiêu Phong bằng con mắt khâm phục.
Chính ra y không muốn mời Tiêu Phong vào căn nhà tại trong rừng trúc, nhưng thấy võ công ông
tuyệt luân không khỏi đem lòng quyến luyến người hào kiệt.
Tuy nguời đứng tuổi chưa biết rõ Tiêu Phong đến đây có việc gì mà đã muốn kết giao, nên không
coi ông như người ngoài nữạ
Tiêu Phong cùng A Châu cũng không biết người đứng tuổi là hạng người nào, chưa quyết định có
nên vào rừng trúc hay không?
Bỗng thiếu phụ la hoảng cấp bách khác thường, chắc trong nhà lại thấy sảy ra chuyện gì, nên cũng
đuổi theo người đứng tuổị
~i một lúc đến rừng trúc, quả nhiên thấy những cây trúc đều hình vuông.
Vào rừng trúc còn đi vài trượng nữa thì đến một căn nhà nhỏ ba gian bị rừng trúc che khuất đi.
Cách kiến trúc căn nhà này rất tỉ mỉ xinh xắn.
Thiếu phụ thấy tiếng chân người vào liền chạy ra nói:
- Anh... Anh lại mau xem cái gì đâỷ
Trong tay thiếu phụ giơ ra một sợi dây chuyền vàng.
Tiêu Phong nhìn thấy biết ngay là đồ trang sức thông thường của đàn bà con gái, chẳng có chi kỳ
dị.
Bữa trước A Châu cũng đã tháo ở cổ ra một cái dây chuyền giống thế và một cái vòng xuyến đưa
cho y đi đổi bạc.
Sau ông chỉ đổi chiếc xuyến vàng lấy tiền chi dùng còn dây chuyền thì trả lại cho A Châu.
Hiện giờ nàng vẫn còn đeo ở cổ.
Ngờ đâu người đứng tuổi vừa trông thấy dây chuyền thông thường chẳng có chi kỳ lạ này mà biến
đổi sắc mặt, run run hỏi:
- Cái này ở đâu rả
Thiếu phụ đáp:
- Tháo ở cổ nó ra đấy. Trên cánh tay nó còn có rõ cả dấu hiệu vạch vào. Anh... anh lại mà xem!
Thiếu phụ nói tới đây khóc nức nở không ra tiếng.
Người đứng tuổi rảo bước vào phòng, A Châu cũng lạng theo bước mau vào.
Nàng đi trước cả thiếu phụ, còn Tiêu Phong thì sau cùng.
Vào đến buồng trong, A Châu liếc mắt trong thì đây là phòng của thiếu phụ cách bài trí rất thanh
nhã.
Nhưng trong cái thanh phòng đượm vẻ huyền bí.
Kiều Phong không tiện nhìn kỹ mọi cảnh trong phòng, ông thấy trên giường cô gái lúc nãy nằm yên
không nhúc nhích, chết tự bao giờ.
Người đứng tuổi xắn tay áo lên nhìn cánh tay một lát rồi kéo xuống.
Tiêu Phong đứng sau y, không trông rõ cánh tay cô gái có những gì, ông thấy sau lưng người đứng
tuổi rung động rõ ra tâm thần bị cảm xúc rất mạnh.
Thiếu phụ níu áo người đứng tuổi vừa khóc vừa nói:
- Anh giết con rồi. Chính anh ra tay giết chết nó! Anh không nuôi nó lại còn giết nó! Trời ơi! Anh
thật là một người cha xấu vô cùng!
Tiêu Phong lấy làm lạ, tự hỏi: "sao? Cô gái đó là con hai vị này ư? À phải rồi! Chắc là sau khi
sanh đứa bé này, vợ chồng để chỗ khác nuôi dưỡng. Cái dây chuyền vàng nọ cùng dấu hiệu trên
tay kia đều là dấu tích của cha mẹ cô gái ghi vào cho nhớ "ột nhiên A Châu mặt đầy nước mắt,
xiêu người đi ghé nằm xuống bên giường.
Tiêu Phong cả kính, vội lại nâng đỡ nàng. Lúc ông cúi xuống thấy mắt tử thi cô gái hay còn
động đậy. Mắt cô nhắm nghiền nhưng trông mắt vẫn mắp máy, trông qua làn da ngoài mới
thấy.
Ông chỉ quan tâm đến A Châu, liền hỏi nàng:
- Nàng làm sao vậỷ
A Châu ngồi dậy lau nước mắt gượng cười đáp:
- Tôi thấy cô nương đây không may bị thảm tử nên tâm can xúc động.
Tiêu Phong đưa tay sờ mạch cô gái thì thiếu phụ khóc nói:
- Tim đã ngừng đập, mũi đã tắt thở, còn cứu sao được nữả
Tiêu Phong ngầm vận nội lực trút chân khí vào mạch cô gái thì thấy bị đẩy ra.
Ông biết rằng trong người cô gái có luồng nội lực phản kích lại, rõ ràng là cô vận động nội
lực để phòng vệ.
Tiêu Phong cười ha hả:
- Những người tinh nghịch như cô nương đây, thiên hạ được mấỷ
Thiếu phụ tức giận nói:
- Ngươi là ai? Bước ngay! Con gái ta đã chết rồi, ngươi còn vào đây nói càn.
Tiêu Phong cười hỏi:
- Cô con bà chết rồi, tôi chữa cho cô ấy sống lại bà có bằng lòng không?
Ông vừa nói vừa thò tay điểm vào huyệt sau lưng cộ
Tiêu Phong điểm huyệt "kinh môn" ở ngay chỗ xương sườn cục dưới cùng.
Ông lại dùng nội lực điểm vào huyệt đạo khiến người cô lập tức thấy ngứa ngáy khó chịụ
Cô gái không chịu được liền ngồi nhỏm dậy cười khanh khách đưa tay trái ra níu lấy vai
Tiêu Phong .
Cô gái chết rồi sống lại khiến mọi người trong nhà rất lấy làm kinh dị.
Thiếu phụ gạt nước mắt, bật cười nói:
- Tội nghiệp cho con gái tôi quá!
Nói xong thiếu phụ giơ tay toan ôm lấy cô.
Không dè Tiêu Phong vung tay đánh hất cô ta, rồi ông lại chìa tay nắm lấy cổ tay trái cô, lại
mắng:
- Ranh con mà đã thâm độc!
Thiếu phụ la lên:
- Sao ông lại đánh con tôỉ
Ấy là mụ còn nể mặt Tiêu Phong vừa "cứu sống" con gái của mình không thì đã động thủ
rồị
Tiêu Phong nắm tay cô gái xoay ra nói:
- Mời các vị coi đây! Mọi người nhìn trong tay cô gái, thấy cô cặp trong ngón tay một mũi kim
xanh lè, thoáng trông đã biết là kim có tẩm thuốc kịch độc.
Nguyên cô giả vờ đưa tay ra níu vai Tiêu Phong mà kỳ thực phóng kim vào trong nội thể ông.
May mà ông lanh mắt lẹ tay chớ không mắc phải đặc thủ của cộ
Cô gái bị Tiêu Phong tát cho một chưởng, mặt mũi sưng vù lên, ông còn nhẹ tay, không thì cô đã
nát óc, gẫy xương.
Cô gái bị Tiêu Phong núm chặt cổ tay chưa kịp phóng chưởng nửa người đã tê chồn, không còn
sức lực nữa.
ột nhiên cô khóc ầm lên, vừa khóc vừa nói:
- Người khinh miệt ta! Người khinh miệt ta!
Người đứng tuổi nói:
- Thôi mà! đừng khóc nữa! Người ta mới tát nhẹ một cái thì vấn gì? ộng một cái là lại phóng ám
khí giết người, cần phải răn dậỵ
Cô gái vẫn khóc, nói:
- Thứ binh lân châm này của ta chưa lợi hại lắm đâu. Ta còn nhiều thứ ám khí độc hơn mà chưa
xử dụng đây thôị
Tiêu Phong lạnh lùng hỏi:
- Sao cô không dùng "vô hình phấn" , "hủ cốt tán" , "cực lạc thích" , "xuyên tâm đình"?
Cô gái thôi không khóc nữa, ngạc nhiên hỏi
- Sao ngươi lại biết?
Tiêu Phong đáp:
- Tôi đã biết sư phụ cô là Tinh Tú Hải Lão Ma là biết có những thứ ám khí kịch độc đó.
Tiêu Phong vừa nói ra, mọi người đều cả kinh.
Cái tên Tinh Tú Hải Lão Ma khiến mọi người trong võ lâm ai nghe thấy cũng phải chau mày, vì lão
là một tay cao thủ về tà phái. Lão là người không biết phải trái, chẳng từ một điều ác nào là không
làm. Võ công lại tuyệt cao nên không ai làm gì được. Lão rất ít khi đếnTrung Nguyên nên chưa
gây ra đại họạ
Người đứng tuổi hỏi:
- A Tử, sao mi lại đi lạy Tinh Tú lão nhân làm thầỷ
Cô gái giương đôi mắt tròn xoe, đen lay láy nhìn người đứng tuổi hỏi lại:
- Sao người lại biết tên tả
Người đứng tuổi thở dài đáp:
- Chúng ta vừa nói chuyện với nhau, mi không nghe thấy hay saỏ
Cô gái lắc đầu mỉm cười đáp:
- Ta đã giả chết, tim ngừng đập, hơi ngừng thở, tai mắt đều bị bế tắc nên không trông thấy hoặc
nghe thấy gì nữạ
Tiêu Phong buông tay cô ra nói:
- Về "quy tức công" của Tinh Tú lão nhân...
Thiếu nữ tên gọi A Tử trừng mắt trông ông, cướp lời:
- Dường như cái gì người cũng biết? Thiếu phụ cầm tay A Tử nhìn đi nhìn lại cô.
Mụ nở mặt nở mày vui sướng kể sao cho xiết!
Tiêu Phong biết hai người này là mẹ con, mà A Tử thì chưa nóị
Người đứng tuổi ôn tồn hỏi:
- Sao con giả chết làm gia nương sợ quá!
A Tử ra chiều đắc ý nói:
- Ai bảo gia gia hất con xuống hồ? Bạn hữu của gia gia không phải là người tốt.
Người đứng tuổi đưa mắt, nhìn Tiêu Phong ra chiều bẽn lẽn gượng cười nói:
- Con nhỏ này ngang chướng quá!
Tiêu Phong biết cha con y lâu nay mới được gặp nhau, tất cả nhiều điều hàn huyên với nhau không
tiện để người ngoài nghe, liền kéo áo A Châu ra khỏi nhà vào rừng trúc chơị
Ông thấy A Châu cặp mắt đỏ hoe, toàn thân run rẩy liền hỏi:
- A Châu! Phải chăng nàng khó thở?
Rồi đưa tay ra cầm mạch nàng thì thấy tim đập mạnh, tỏ ra xúc động mạnh.
A Châu lắc đầu đáp:
- Tôi có sao đâủ
Hai người vào trong rừng đang xem những cây trúc vuông một hồi thì bất thình lình nghe có
tiếng chân người: Ba gã tại Hán hoảng hốt chạy đến, gã đi giữa khinh công lại càng tuyệt
diệụ
Tiêu Phong sực nhớù ra điều gì tự hỏi:
- Phải chăng đây là"tên độc ác"?
Hai người ra khỏi rừng trúc, thấy ba người còn ở đằng xa con đường nhỏ hẹp bờ hồ chạy
tới.
Hai gã cõng trên lưng hai người.
Còn một gã thấp loắt choắt mà đi nhanh như bay, chân bước dường như không chấm đất.
Gã đi một quãng lại phải dừng chân chờ hai gã kiạ
Gần tới nơi, Tiêu Phong nhìn rõ hai người bị cõng trên lưng chính là gã sử búa điên cuồng,
và gã sử bồ cào quê mùa mà ông đã gặp trên đường lúc trước.
Bỗng nghe gã thấp loắt choắt cất tiếng gọi:
- Chúa công! Chúa công! "Tên đại ác" sắp đến đó! Chúng ta mau mau chạy đi thôi!
Gã gọi được hai câu thì người đứng tuổi một tay dắt thiếu phụ một tay dắt A Tử từ trong rừng trúc
chạy ra, trên mặt hãy còn ngấn lệ.
Người đứng tuổi buông thiếu phụ và cô gái ra rảo bước chạy đến bên hai người bị thương,
để tay lên xem mạch họ.
Ông xem ra không có gì nguy đến tính mạng thì lộ vẻ vui mừng nói:
- Ba vị thật là vất vả, may mà Tiêu, ổng hai vị hiền đệ không có điều gì đáng lo ngại cho
lắm, tôi mới yên tâm.
Ba người tới, đến cúi đầu làm lễ, vẻ mặt rất cung kính.
Tiêu Phong nghĩ thầm:
- Xem võ công và thái độ bọn kia đều không phải nhân vật tầm thường mà đối với người
đứng tuổi này cực trầm trọng, thì nếu y không phải là chúa tể một phương thi cũng là chủ
lãnh một môn phái nào đây. Ta lại thấy người đứng tuổi cũng rất lễ phép với thủ hạ, mới thật
là khó hiểụ
Anh chàng thấp loắt choắt nói:
- Khải bẩm Chúa công! Thần hạ đã bố trí trận giả bên cầu đá xinh để ngừa "tên đại ác". Nh
ưng e rằng chúng sẽ khám phá ra mưu cơ bí ẩn rồi tìm đến đây, xin Chúa công di giá đi nơi
khác là hơn.
Người đứng tuổi nói:
- Nhà tôi chẳng may sinh ra con người ác đức phản nghịch. Bây giờ đã gặp nhau đây, tôi
tưởng tốt hơn hết là điều đình ổn thỏa với ỵ
Gã hán tử mắt to mày rậm nói:
- Chống kẻ cường địch trừ quân đại ác là phận sự của kẻ thần. Chúa công nên lấy xã tắc
làm trọng, liệu sớm về ''ại Lý để Hoàng Thượng khỏi trông chờ.
Tiêu Phong nghe tới đây trong lòng hồi hộp, tự hỏi:
- Họ nói nhau nào là thần tử, nào là chúa công, nào là sớm về nước ại Lý đây? Chẳng lẽ
bọn này là người nhà họ oàn nước ại Lý? Tim ông đập mạnh, rồi ông lẩm bẩm: Phải
chăng "lưới trời lồng lộng mà không lọt" xui khiến cho tên giặc koàn Chính Thuần lại chạm
trán.
Tiêu Phong còn đang suy nghĩ, bất thình lình một tiếng gầm dội từ đằng xa vọng lại tiếp theo
là một thanh âm oang oang quát.
- Gã họ oàn chó má kia! Ngươi trốn đâu cho thoát? Không thì bó tay chịu trói, may ra lão gia
đại phát từ bi, không chừng cứu mạng cho người được.
Kế tiếp là tiếng the thé của một người đàn bà nói:
- Tha mạng cho y hay không, đân có đến thứ Nhất `ệ Tam nhà ngươi định đoạt? Ngươi làm như
đại ca không biết vậỵ
Một giọng âm trầm lên tiếng:
- Gã tiểu tử họ oàn kia! Nếu ngươi không biết phân biệt phải trái thì ít ra ngươi cũng phải biết
liệu thân chứ?
Người này nói với một vẻ gắng gượng, như hết hơi, khó có người trọng bệnh mới khỏi hay người
bị thương chưa lành hẳn.
Tiêu Phong thấy bọn họ nhắc đi nhắc lại ba tiếng "Gã họ noàn"trong lòng còn đang ngờ vực thì
đột nhiên thấy một bàn tay hắn đưa ra nắm lấy tay ông.
Tiêu Phong nghiêng đầu nhìn lại thì ra A Châu.
Ông thấy nét mặt lợt lạt mà lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh ngắt, liền hỏi nhỏ:
- A Châu! Nàng thấy trong mình ra saỏ
A Châu đáp:
- ại ca ơi. Tôi sợ quá!
Tiêu Phong tủm tỉm cười hỏi
- Nàng ở bên mình ta mà sợ ử
Ông lại bĩu môi ngó về phía người đứng tuổi, ghé vào tai nàng nói tiếp:
- Gã kia dường như người họ yoàn nước ại Lý.
A Châu không bảo đúng mà cũng chẳng bảo không, chỉ mấp máy môi chứ không thốt ra lờị
Trong ba người mới đến, gã tầm thước vừa phải nói:
- Chúa công! Công cuộc hôm nay không thể giải quyết bằng võ lực được. Nếu Chúa công sơ hở
một chút thì bọn thần hạ đành cam tự vận chớ không còn mặt mũi nào trở về triều kiến Hoàng
thượng nữạ
Người đứng tuổi đây là Hoàng Thái uệ nước ại Lý tên gọi là noàn chính Thuần. Lúc Vương Gia
còn ít tuổi hình dung tuấn nhã phong lưu đài các, đi đến đâu cũng chẳng khỏi vương víu mối tơ
tình.
Những bậc phú quí đời xưa năm thê bảy thiếp là thường. Huống chi oàn Chính Thuần ở vào địa
vị hoàng tử cao cả, thì chuyện chứa nhiều cung phi cũng chẳng sao. Có điều nguồn gốc họ +oàn
phát xuất tự võ lâm đất Trung Nguyên, nên tuy đã lên ngôi hoàng đế nước ại Lý, mà các việc
ẩm, thực, khởi, cư thủy chung vẫn nói theo nề nếp của tổ tiên, không dám vong bản mà kiêu xa
quá độ. Hơn nữa ^oàn Chính Thuần đã có nguyên phối là Thư Bạch Phụng phu nhân. Vương Phi
văn võ song toàn lại xuất thân hàng quí tộc nước ại Lý. Bà có tính cả ghen, không ưng thuận cho
Vương gia thu nạp nhị phòng. Cũng vì Vương gia có nét trăng hoa mà Vương Phi hờn oán xuất gia
đầu Phật là một vị đạo cô, pháp danh là Dao roan Tiên Tử.
oàn Chính Thuần đã cùng Tần Hồng Miên (Thân mẫu Mộc Uyển Thanh), A Bảo (vợ Chung Văn
Cừu) và Nguyễn Tinh Trúc (mẫu thân A Tử) đều có một đoạn tình sử.
Lần này ?oàn Chính Thuần vâng mệnh, Hoàng huynh trở lại Trung Nguyên có việc, liền thừa cơ
ghé thăm nơi ẩn cư của Nguyễn Tinh Trúc ở bên Tiểu kính hồ.
Mấy bữa nay hai người chắp lại tình xưa, niềm vui thú chẳng phải thần tiên.
Dè đâu cô gái nhỏ đột nhiên trở về, tình cốt nhục phùng.
ang lúc vừa kinh ngạc vừa vui mừng thì lại bị kẻ đối đầu vào tận nơị
oàn Chính Thuần cùng Nguyễn Tinh Trúc khác nào hoa xưa tình cũ nối lại tơ duyên, chung gối
uyên ương cực kỳ hoan lạc.
Hộ giá có tam Công, tứ Ẩn chia ra bốn mặt canh phòng để cho Vương giạ
Ngờ đâu kẻ đối đầu là tay cực kỳ lợi hạị
Thái tân khách Tiêu ức Thành, diềm Thương nông ổng Qui kế tiếp bị thương.
Bút nghiển sinh, Chu gan Thần nhận lầm Tiêu Phong là định ngăn cản ông trên cầu đá xanh
mà không có hiệu quả.
Phủ tiên điếu Lăng thiên Lý lại bị màng lưới của A Tử tróị
Những người đến cứu hai gã Tiêu, ổng là quan Tư, Ba Thiên Thạch, Quan Tư MaÕ
Phạm Hoa và Quan Tư nồ Hoa Hách. Ba vị này là Tam Công nước ại Lý.
`oàn Chính Thuần quay lại bảo A Tử:
- Con mau cởi trói cho Lăng Thúc Thúc. ại địch đến nơi đừng ngang chướng nữạ
A Tử cười hỏi:
- Gia gia ơi? Thế thì gia gia thưởng gì cho A Tử nàỏ
goàn Chính Thuần nhau mày nói:
- Con không muốn nghe lời, ta bảo má đánh cho ốm đòn bây giờ. Con đã xúc phạm Lăng
thúc thúc, sao không mau tạ tội đị
A Tử phụng phịu nói:
- Thế sao gia gia hất con xuống hồ thì được? Gia gia làm cho con sợ phải giả chết hàng nửa
ngày trời, thế gia gia có tạ tội con không? Con kêu má đánh gia gia ốm đòn bây giờ!
Bọn Phạm Hoa Ba Thiên Thạch thấy Trấn Nam Vương oàn Chính Thuần thốt nhiên lại ra
một cô con nữa mà cô này bướng bỉnh ngang chướng, ăn nói với phụ thân chẳng còn ra thể
thống gì.
Mấy ông đều ngấm ngầm lo sợ, nghĩ bụng: Cô nương đây tuy không phải là con chánh thất
thì cũng là quận chúa trong vương phủ.
Nếu chẳng may mà cô phạm vào người mình thì mình cũng đành chịu chẳng dám làm gì, chỉ
còn có nước năn nỉ cô mà thôi. Lăng hiền đệ bị cô chụp lưới trói lại chắc là khổ sở lắm.
oàn Chính Thuần nghĩ thầm: kẻ thù đã đến, Lăng hiền đệ lại bị thế này. Mình chưa giao
chiến đã mất nhuệ khí.
Vương còn đang suy nghĩ thì Nguyễn Tinh Trúc khuyên con:
- A Bảo con ngoan lắm, Gia gia không thưởng thì rồi má má có gì hay sẽ cho con chứ saỏ
Con buông tha Lăng thúc thúc lẹ lên.
A Tử chìa tay ra hỏi:
- Má má cho gì con đâu? Thử cho con xem có hay không đã?
Tiêu Phong đứng bên cạnh thấy cô bé giảo hoạt vô lễ cũng rất bực mình, mà ông lại kính tr
ọng Lăng Thiên Lý là một trang hảo hán.
Ông lẩm bẩm: Y là thần tử nhà họ nên không dám nổi đóa. Âu là ta giúp y một phen.
Nghĩ vậy ông nhắc người Lăng Thiên Lý lên nói:
- Lăng huynh! Cái dây này gặp nước sẽ mềm nhũn ra, vậy tôi ngâm Lăng huynh xuống
nước.
A Tử cả giận nói:
- Ngươi lại muốn rắc rối nữa ử
Cô nói vậy thì nói nhưng đã bị Tiêu Phong đánh cho một cái bạt tai, nên vẫn nơm nớp sợ ông
không dám ra tay ngăn trở.
Tiêu Phong xách Lăng Thiên Lý đi mấy bước ra đến bờ hồ, bỏ xuống nước ngâm.
Quả nhiên lưới gặp nước mềm nhũn rủi dây rạ
Tiêu Phong thò tay xuống lột màng lưới.
Lăng Thiên Lý khẽ nói:
- ệ xin đa tạ Tiêu huynh đã giúp chọ
Tiêu Phong mỉm cười nói:
- Cô bé bướng bỉnh đó thật là khó chịu, nhưng tôi đã đánh cô một cái tát nên thân để Lăng huynh
hả giận rồị
Lăng Thiên Lý lắc đầu ra chiều buồn bã.
Tiêu Phong lột màng lưới ra cuộn lại chỉ còn lớn bằng nắm tay.
Thật là một vật kì lạ.
A Tử chạy đến bên chìa tay ra nói:
- Trả lại ta đây!
Tiêu Phong vung tay lên.
A Tử sợ quá lùi lại mấy bước.
Thực ra thì Tiêu Phong chỉ hăm cô mà thôi, chứ thật ông tay đút tấm lưới vào bọc.
Nguyên Tiêu Phong đoán người đứng tuổi này là kẻ thù của A Tử đã là con gái y mà tấm lưới đó
lại là một thứ khí giới rất lợi hại nên không muốn trả cộ
A Tử trở lại bên oàn Chính Thuần , kéo áo nói:
- Gia gia ơi! Gã kia đoạt mất tấm lưới của con rồi!
oàn Chính Thuần thấy Tiêu Phong có những hành vi lạ đời, chắc ông chỉ muốn răn A Tử một
phen.
Một người bản lãnh nhưng tất không tham chiếm đoạt cái đồ vật của trẻ con.
Bỗng thấy Ba Thiên Thạch lên tiếng :
- Vân huynh lâu nay vẫn mạnh giỏi chứ? Người ta luyện võ công mỗi ngày một giỏi mà Vân huynh
lại mỗi ngày một kém đi là nghĩa làm saọ
Bà vừa nói vừa phóng chưởng đánh về phía một cây lớn nghe răng rắc.
Một cành cây bị gãy rớt xuống rồi một người theo cẳng gãy nhảy xuống.
Người này đã gầy khẳng gầy kheo lại mặt xanh như tàu lá. Gã chính là Cùng Hung Cực Ác Vân
Trung Hạc.
Nguyên Vân Trung Hạc ở Tụ Huyền Trang bị Tiêu Phong đánh cho một chưởng trúng thương
nặng, cơ hồ mất mạng.
Gã chữa khỏi vết thương rồi, song công lực suy giảm rất nhiều.
Ngày trước gã đã cùng Ba Thiên Thạch tỉ thí khinh công ở nước ^ại Lý thì hai người ngang sức
nhau. Nhưng bữa nay Ba thiên Thạch nghe tiếng bước chân đã biết ngay khinh công gã kém trước
rồị
Vân Trung Hạc đảo mắt trông thấy Tiêu Phong giật mình kinh hãi co giò chạy ngay.
Gã gặp ba người đang men theo con đường nhỏ bờ hồ đi đến.
Ba người này thì gã bên tả đầu bù tóc rối, mặc quần áo chèn là Hung thần ác sát Nam Hải Ngạc
Thần.
Bên hữu là người đàn bà, bà đang bồng đứa trẻ nít.
Mụ chính thị Võ ác bất tác Diệp Nhị Nương.
Người đi giữa mình mặc thanh bào, chống hai cây gậy trúc đen nhánh, Lão biệt hiệu là Ác quán
mãn danh tên gọi oàn Diên Khánh.
Tứ Ác ít khi đến Trung Nguyên, còn eoàn Diên Khánh thì chưa bao giờ lộ diện, vì thế nên Tiêu
Phong chưa biết mặt.
Bọn oàn Chính Thuần đã chạm trán lão tại nước tại Lý, biết rằng bọn Diệp Nhị Nương, Nhạc
Lão Tam tuy bản lãnh cao cường nhưng mình còn đủ sức đối phó với địch, đến oàn Diên Khánh
thì thật là ghê gớm. Lão sở trường cả hai mặt chính tà. Cố nhiên lão rất tinh thông môn "Nhất
dương chỉ" của họ oàn, ngoài ra lão còn luyện được nhiều môn tuyệt nghệ về tà pháp. Hai ngả
chính tà hợp lại, khiến cho Huỳnh Hải Tăng và Bảo ịnh `ế oàn Chính Minh là những tay cao
thủ nhất yại Lý không địch nổi lãọ
oàn Chính Thuần đã tự biết mình không phải là đối thủ của ^oàn Diên Khánh.
Phạm Hoa khẽ nói:
- Thưa chúa công! oàn Diên Khánh vẫn ôm một tấm lòng hờn dỗi. Chúa công nên lấy xã
tắc làm trọng, phải chạy mau về chùa Thiên Khang để mời các vị cao tăng đến đâỵ
Nguyên phụ thân ~oàn Diên Khánh là oàn Liêm Nghĩa đã là hoàng đế ại Lý, hiệu là
Thượng ức ^ế.
Năm Thượng ức thứ năm oàn Liêm Nghĩa bị gian thần ức Nghĩa Trinh giết chết.
Trong lúc hỗn loạn không biết Thái Tử Khánh lạc đi đâu. Rồi ngôi hoàng đế nước ại Lý
loanh quanh về tay oàn Chính Minh. Không ngờ ''oàn Diên Khánh nay lại xuất tranh đoạt
ngôi báu nước ại Lý.
Ngày nọ tại hang Vạn Kiếp nước ại Lý, oàn Diên Khánh, Huỳnh Mi Tăng dùng nội lực
để đấu vi kỳ. Về võ công cũng như vi kỳ, oàn Diên Khánh đều chiếm ưu thế, nhưng đến
lúc cuối cùng có oàn Dự mách nước nên lão bị thua bỏ đị
Bữa nay +oàn Diên Khánh đến Trung Nguyên thăm do oàn Chính Thuần ở gần đây, lão
nảy ra ý muốn giết đi để cướp ngôi Hoàng đế nước gại Lý, vì oàn Chính Thuần là Hoàng
tử người kế ngôi vua sau này. Giết được toàn Chính Thuần tức phẳng được một chướng
ngại vật rất lớn. Thế rồi lão truy tầm Tiểu Kính hồ.
Tiêu ốc Thành cùng nổng Tư Quy đã ngăn chăn bọn lão đường như không nổi lại bị trọng
thương. Tiêu ốc Thành phải phép nhiếp hồn của goàn Diên Khánh thành ra gần như mất
trí, còn ổng Tư Quí thì bị gậy trúc của lão đâm thủng ngực.
Quan Tư Mã Phạm Hoa là tay lâm mưu nhiều kế. Y biết Diên Khánh đến, biết là chúa tôi
nước aại Lý lâm vào tình trạng tử nhứt sinh. Sở dĩ y nói với oàn Chính Thuần lên chùa
Thiên cầu cứu các vị cao tăng là vì chùa này ở nước hại Lý.
Y hiến kế cho Vương gia tức tốc đến chùa Thiên Long tức có ý biểu trốn về ại Lý đị
uồng thời y hư trương thanh thế để oàn Diên Khánh tưởng các vị cao tăng chùa Thiên
Long đã ở quanh đấy thì tất lão sẽ phải kiêng nể, vì lão là dòng dõi chính thống họ +oàn
nước ại Lý, đã biết rõ các nhà sư chùa Thiên Long lợi hại vô cùng.
goàn Chính Thuần biết rõ tình thế hôm nay rất là nguy hiểm, nhưng ông là tay võ công cao
nhất trong đám người ại Lý ở đây. Nếu ông bỏ họ mà đi thì còn mặt mũi nào trông thấy
các vị anh hùng trong thiên hạ?
Huống chi tình nhân cùng con gái ông lại đang quấn quýt bên mình khi nào ông chịu bỏ
phóng sinh họ trước sự nguy hiểm, liền tủm tỉm cười nói:
- Ha ha! Thật đáng tức cười. Ta là người họ ''oàn nước ại Lý vì việc mình mà sang đất
nước nhà `ại Tống để giải quyết.
Diệp Nhị Nương nói:
- oàn chính! Mỗi lần ta gặp ngươi là lại thấy ngươi có vợ con xinh đẹp ngay bên. Ngươi
thật là người có diễm phúc nhỉ?
Nam Hải Ngạc Thần cả giận nói:
- Quân chó má này hưởng phúc đã nhiều rồi, để lão gia cắt hạ bộ nó đi! Lão vừa nói vừa
lấy cây ngạc chủy tiễn xông lại đánh oàn Chính Thuần.
Tiêu Phong nghe Diệp Nhị Nương gọi người đứng tuổi là oàn Chính Thuần mà không thấy
y cải chính thì quả là mình đã đoán trúng.
Ông quay lại bảo A Châu:
- aúng hắn rồi đó!
A Châu run run nói:
- ại ca! nại ca cũng nhơn lúc người ta nguy cấp mà xen cạnh hay saỏ
Tiêu Phong vừa khích động vừa căm giận lại vừa mừng thầm giải đáp:
- ối với kẻ thù đã giết song thân, giết sư phụ cho đến cả nghĩa phụ, nghĩa mẫu. Ngoài ra ta
còn vì hắn mà chịu oan khuất bấy lâu, là thù sâu tựa biển. Chẳng lẽ đối với kẻ đại thù này
còn bàn đến tình nghĩa hay lề luật giang hồ nữa saỏ
Ông nói mấy câu sau một cách rất tự nhiên, đầy vẻ căm hờn chắc như đanh đóng cột,
Phạm Hoa thấy Nam Hải Ngạc Thần xông đến khẽ bảo Hoa Hách Cấn:
- Hoa đại ca cùng Chu hiền đệ ra giáp công lão thất phu này. eánh cho thật mau thật mạnh
vào, lẹ chừng nào hay chừng ấy, chặt bớt chân tay của "tên đại ác" rồi sau sẽ hợp lực để
đối phó với chính hắn.
Hoa Hách Cấn cùng Chu an Thần vâng lời ra ngay, hai người tuy biết rằng lấy hai chọi
một là mất thể thống, vả lại bản lãnh Hoa Hách Cấn cũng chẳng kém gì Nam Hải Ngạc
Thần, bất tất phải có người ra sức, nhưng nghe Phạm Hoa nói, họ đều thấy có lý. Vả lại
oàn Diên Khánh là tay ghê gớm quá, nếu lấy một chọi một thì bất luận là ai đánh không
địch nổi. Chỉ có cách đông người kéo ùa vào may ra mới thắng được.
Hoa Hách Cấn, tay cầm cây cương sạn, còn Chu an Thần rung động cây thiết bút, chia
hai bên tả, hữu đánh vào Nam Hải Ngạc Thần.
Phạm Hoa lại giục:
- Ba hiền đệ ra chiến đấu với người bạn già đi, để tôi cùng với hiền đệ đối phó với mụ hiạ
Ba Thiên Thạch y lời tiến ra đánh Vân Trung Hạc, Phạm Hoa cùng Lăng Thiên Lý cùng nhảy ra.
Khí giới thường dùng của Lăng Thiên Lý là một cây cần câu đã bị A Tử ném xuống hồ mất rồi.
Lăng Thiên Lý cầm cây bồ cào của gông Tư Qui hăm hở bước rạ
Phạm Hoa xông thẳng vào Diệp Nhị Nương.
Diệp Nhị Nương vừa mỉm cười vừa nhìn thân pháp đối phó, biết ngay là kẻ tình địch,
không dám coi thường, xách đứa nhỏ đang bồng trong tay quăng xuống đất.
Khi trở tay thì mụ đã cầm một lưỡi dao vừa lớn vừa mỏng, trước biết đã dấu đâụ
Lăng Thiên Lý la ó vang trời xông thẳng lại chỗ oàn Diên Khánh.
Phạm Hoa cả kính la lên:
- Lăng Hiền đệ! Lăng Hiền đệ! Trở lại đây!
Lăng Thiên Lý vờ như không nghe thấy cầm cây cuốc nhằm ioàn Diên Khánh phạt ngang.
oàn Diên Khánh cười lạt, không cần né tránh, cầm cây trượng trúc điểm vào mặt đối
phương.
Tay cao thủ vừa đánh ra quả nhiên đã khác nguời thường.
Lão phóng cây trượng coi nhẹ nhàng như không và chẳng trệch chút nào.
Lăng Thiên Lý ra đón trước, lão phóng trượng sau mà lại tới trước, thật là ghê gớm vô
cùng.
Cây trượng vừa đánh vừa gạt. Lăng Thiên Lý bắt buộc phải tránh né.
''oàn Diên Khánh mới ra một chiêu đã đoạt được thượng phong.
Ngờ đâu Lăng Thiên Lý thấy đối phương phóng trượng ra điềm, vờ như không biết, dốc hết
kình lực vào cánh tay bổ mau xuống lưng đối phương.
oàn Diên Khánh giựt mình tự hỏi: chẳng lẽ gã này điên rồi hay sao?
Nếu lão muốn liều mạng với Lăng Thiên Lý thì chỉ một trượng có thể đâm chết đối phương
ngay, nhưng như thế thì lưng lão cũng sẽ trúng bồ cào và ít ra cũng bị thương nặng.
Lão liền chí đầu gậy xuống đất nhảy tung ngừơi lên tránh.
Lăng Thiên Lý thấy ioàn Diên Khánh nhảy lên liền hất đầu bồ cào vào bụng đối phương.
Dùng bồ cào làm binh khí cũng là sự thường trong võ lâm.
Có điều bồ cào không thể đem phương thức nhẹ nhõm khéo léo ra thi triển được mà phải
dùng lối đánh mãnh liệt để thủ thắng.
ổng Tư Quí quen dùng cây bồ cào này vì y là người béo lùn, chất phác, nên sử dụng nó
mới được thuần phục.
Còn Lăng Thiên Lý thì võ công sở trường về những khí giới nhỏ, nhẹ, nên bồ cào chưa
quen tay.
Y chỉ đánh rất ngộ, ra chiêu loạn xạ mà chiêu nào cũng nhằm thẳng vào những chỗ hiểm yếu
của đối phương, không kể gì đối với sống chết của mình nữạ
Người ta thường nói rằng: "Một kẻ liều mạng, muôn người đánh địch", ?oàn Diên Khánh
tuy võ công cao cường nhưng gặp phải những kẻ liều mạng như người phát điên, nên bị
bách phải lùi lại luôn luôn.
Trên bờ Tiểu Kính hồ, trong chớp mắt đã thấy máu tươi tang tóc trên ngọn cỏ cùng với mắt
đất.
Nguyên mỗi lúc oàn Diên Khánh lùi lại là một lần ra chiêu, trượng nào cũng điểm đúng
vào Lăng Thiên Lý thành một lỗ sâu.
Song Lăng Thiên Lý tựa như không biết đau đớn là gì nữa, đầu bồ cào vung lên bổ xuống
càng maụ
aoàn Chính Thuần vội kêu lên:
- Lăng hiền đệ hãy lui ra, để ta đấu với tên ác đồ cho!
Ông trở tay giật lấy cây kiếm ở trong tay Nguyễn Tinh Trúc lại giáp chiến oàn Diên
Khánh.
- Xin Chúa công lui ra!
,oàn Chính Thuần khi nào chịu nghe, cầm kiếm đâm luôn oàn Diên Khánh.
doàn Diên Khánh chỉ đầu trượng bên phải xuống đất, trượng bên trái lên gạt bồ cào của
Lăng Thiên Lý rồi thuận tay đánh vào mi mắt oàn Chính Thuần.
aoàn Chính Thuần không đánh liều mạng như Lăng Thiên Lý, nghiêng người đi lùi lại một
bước.
Lăng Thiên Lý gầm lên như con mãnh thú bị thương, đột ngột, cầm bồ cào quay lại bổ
oàn Chính Thuần.
`oàn Chính Thuàn có bao giờ ngờ đến người anh em trước nay vốn một lần trung trực quay
lại phản mình.
Ông vội nhảy lùi lại vài bước, xuýt chút nữa thì trán ông đụng đầu bồ cào đến ngã lăn rạ
Bọn Phạm Hoa, Hách Cấn, Chu an Thần la rầm lên:
- Lăng huynh đệ! Lăng huynh đệ! Hãy nghỉ đị
Lăng Thiên Lý vẫn gầm lên quay lại đánh coàn Diên Khánh rất rát.
Lúc đó bọn Phạm Hoa, cùng Diệp Nhị Nương, Nam Hải Ngạc Thần thấy Lăng Thiên Lý
có những hành động quái lạ đều ngừng cả lại để theo dõi Lăng Thiên Lý đấu với oàn Diên
Khánh.
Chu gan Thần gọi tọ
- Lăng đại ca! đại ca hãy lui ra!
Chu vừa gọi vừa kéo Lăng Thiên Lý ra thì bị Lăng xoay tay lại tát mạnh vào mũi sưng vếu
lên.
oàn Diên Khánh cũng không muốn gặp phải đối thủ liều lĩnh như vậy .
Lão đã đấu với Lăng Thiên Lý ngoài hai chục chiêu, điểm trúng đến mười mấy chỗ, song Lăng
Thiên Lý vẫn cả tiếng gầm thét.
oàn Diên Khánh cùng những người bàng quang ai cũng cảm thấy và kinh hãi và cảm thấy đây là
một cuộc đấu phi thường rùng rợn.
Chu an Thần biết rằng còn đánh nữa thì Lăng Thiên Lý không thể nào thoát chết, bất giác
dòng lệ tuôn rơi, muốn xông ra trợ chiến nhưng vừa bước ra bỗng nghe một tiếng gầm lên,
Lăng Thiên Lý thu tàn lực nhằm đối phương ném bồ cào rất mạnh rạ
hoàn Diên Khánh phóng gậy trúc đúng vào cán bồ cào, khẽ đẩy đi một cái, cây bồ cào đã
bay ra phía sau.
Tuyệt kỹ này gọi là "tứ lạng chống ngàn cân". Người bàng quang ai cũng phải khen là tuyệt
diệụ
Cây bồ cào chưa rớt tới đất, Lăng Thiên Lý đã nhảy xổ vào oàn Diên Khánh.
hoàn Diên Khánh tủm tỉm cười lạt, cầm trượng đâm vào ngực đối phương.
oàn Chính Thuần, Phạm hoa, Hoa Hách Cấn, Chu ?an Thần bốn người đồng thanh kêu
rú lên:
Thôi nguy rồi! ồng thời chạy đến cứu.
Nhưng moàn Diên Khánh chưởng ra lẹ quá, đánh "sột" một tiếng, cây trượng trúc cắm vào
ngực của Lăng Thiên Lý suốt từ trước ngực ra tới sau lưng.
Cây trượng bên hữu rớt ra thì cây trượng bên tả chỉ xuống đất một cái, oàn Diên Khánh
nhảy ra ngoài xa mấy trượng.
Trước ngực cũng như sau lưng Lăng Thiên Lý máu tươi chảy như suối, thế mà y còn toan
đuổi theo aoàn Diên Khánh, nhưng vừa cất bước đã thấy kiệt lực, liền quay lại nói với
oàn Chính Thuần:
- Chúa công! Lăng Thiên Lý này thà chết chứ không chịu nhục. Thế là một đời Lăng mỗ đã
tỏ được hết dạ với moàn giạ
oàn Chình Thuần gạt nước mắt nói:
- Lăng hiền đệ ơi! Tại ta không biết dạy con, để đến nỗi đau với hiền đệ, ta lấy làm hổ thẹn
vô cùng!
Lăng Thiên Lý quay lại mỉm cười bảo Chu ian Thần:
- Chu hiền đệ. Ta làm anh dĩ nhiên phải đi trước. Hiền đệ
Nói tới đây, đột nhiên dừng lại rồi tắt hơi mà chết.
Lăng Thiên Lý chết mà vẫn đứng sững, không ngã ra.
Mọi người nghe Lăng Thiên Lý lúc lâm chung nói "thà chết chứ không chịu nhục" đều biết
bản ý y không muốn đánh liều mạng với oàn Diên Khánh mà cái chết của y đã nảy mầm
từ lúc bị A Tử so bằng màng lướị
Nguyên các người trong võ lâm, ai cũng nhớ câu "vỏ quýt dày có móng tay nhọn" mình dẫu
giỏi đến đâu cũng có người giỏi hơn là lẽ thường. Nếu võ công thua người ngoài thì bất luận
cái nhục nào nhanh chóng thì chày năm bảy năm hay mười lăm năm vẫn hy vọng để báo thù
được. hằng này Lăng Thiên Lý là gia thần họ oàn và con gái oàn Chính làm nhục, thì cái
nhục đó, chung thân không, nên y đành mượn cuộc chiến đấu với oàn Diên Khánh để liền
nốị
Chu gan Thần khóc rống lên, ổng Tư Quy cùng Tiêu ^ốc Thành bị trọng thương chưa
khỏi mà cũng muốn thí mạng với oàn Diên Khánh.
Thốt nhiên có tiếng nói lanh lảnh của một cô gái vanh lên:
- Gã này võ công tầm thường, chết toi mạng như vậy phỏng có gì đáng phàn nàn?


Hết Hồi 30....