PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 75&76


Trung Quốc
06-12-2002, 11:16 AM
Hồi 75 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Hồ Tăng tranh đoạt Dịch Cân Kinh
Du Thản Chi không biết làm thế nào chỉ ậm ừ cho xuôi chuyện rồi giục ngựa tiến về phía trước.


Hồi lâu A Tử không nhẫn nại được nữa, lớn tiếng nói:


- Sao mãi chưa đến thị trấn? Dường như chúng ta đang chạy trên đường rừng thì phải?


Du Thản Chi vội chống chế:


- Qua quãng rừng này là đến thị trấn.


A Tử lên giọng oán trách:


- Ðúng là công tử định đưa ta đến một nơi khỉ ho cò gáy để làm gì đây?


Nàng chưa dứt lời, bỗng nghe tiếng sáo từ xa vọng lại. Tiếng sáo này tựa hồ như thổi nhát gừng từng hồi, lúc vút lên lanh lảnh, lúc lại trầm xuống nghe không rõ lắm, xem chừng ra vẻ khác lạ không giống những điệu sáo thường.

Du Thản Chi muốn đi tránh ra nẻo khác, không đi về phía phát ra tiếng sáo. Nhưng hiện hai người đang ở trong khe núi chỉ có một lối đi ra. Nếu quay trở lại tất bị A Tử phát giác sinh nghi, gã đành tiến thẳng về phía trước.


Tiếng sáo nghe mỗi lúc một gần.

A Tử thích quá reo lên:


- Gần tới thị trấn quả nhiên bầu không khí đã khác trước. Nhưng người thổi sáo kia là ai? Lại dường như có đàn rắn đi theo đâu đây?

Nguyên A Tử đã quen nghề bắt rắn độc. Bây giờ nàng nghe tiếng sáo có lẫn tiếng phì phì, nàng biết ngay là rắn.

Du Thản Chi định thần nhìn kỹ về phía trước, thì thấy hai con rắn lớn đủ năm sáu màu rực rỡ đang tiến lại rất mau. Trên lưng rắn có một người đứng sững. Hai con rắn này đều lớn bằng cánh tay, dài đến hơn trượng, trườn đi song song. Người kia mỗi chân đạp lên lưng một con. Mình rắn trơn tuột, thế mà hắn đứng vững như đứng trên mặt đất. Trong tay hắn cầm một ống sáo ngắn thỉnh thoảng lại đưa lên miệng thổi.


Du Thản Chi thấy thế lấy làm lạ nói:


- A Tử! Ðã có phong cảnh kỳ lạ rồi đó!


A Tử vội hỏi:


- Phong cảnh gì? Công tử thử nói ta nghe!


Du Thản Chi đáp:


- Một người... một vị hồ tăng gầy khẳng kheo, hai chân đạp lên lưng hai con rắn cho nó bò lại đây.


A Tử vốn chơi nghịch bao nhiêu trò kỳ dị, nhưng chưa từng thử đặt chân lên lưng rắn cho nó bò đi bao giờ. Nàng thích quá vội nói:


- Công tử cướp lấy hai con rắn đó lại đây để chúng ta đi há chẳng khoái hơn là cưỡi ngựa ư? Du Thản Chi không ngờ nàng lại có ý nghĩ quái gở như vậy. Bất giác gã phân vân, không biết làm thế nào và tự hối hận mình đã lỡ lời nói ra cho nàng biết.

Du Thản Chi còn đang ngơ ngẩn thì hai con rắn lớn đã bò đến trước mặt. Nhà sư huýt lên một tiếng sáo, hai con rắn liền dừng lại.

Nhà sư đảo mắt nhìn Du Thản Chi cùng A Tử.

Du Thản Chi thấy lão hồ tăng này màu da xám xịt, mà hai mắt sáng loang loáng thì không khỏi kinh hãi.



Thốt nhiên nhà sư đưa tay ra trỏ vào hai con ngựa lí lố:


- Hi cáp đặc táp, đế tư ngỏa la nha...

Du Thản Chi biết đó là thứ tếng mà Ba La Tinh đã dạy gã trước kia. Nhưng hồi đó gã bị lão bức bách phải học mà bụng không thích, rốt cuộc gã chỉ bị mấy trận đòn, ngoài ra chẳng nhớ được chữ nào, nên lúc này nhà sư kia nói gì gã cũng không hiểu.


A Tử hỏi:


- Cương công tử! Hắn nói gì vậy?


Du Thản Chi đáp:


- Tại hạ cũng không hiểu! Dường như hắn muốn lấy cặp ngựa của chúng ta.


A Tử cả mừng nói:


- Chắc hắn dùng rắn chán rồi, muốn đổi ngựa cưỡi, chúng ta đổi cho hắn quách đi!


Du Thản Chi nhìn gã Hồ tăng rồi nói:


- Dường như không phải thế. Có lẽ hắn đòi lấy đôi ngựa của hai ta để cho rắn của hắn ăn thịt thì phải.


A Tử tức giận nói:


- Nhà sư nào ở nước nào đến mà lớn mặt thế?


Nhà sư vẫn không ngớt la lên, thanh âm lanh lảnh chói tai.


Du Thản Chi công lực thâm hậu không coi vào đâu, nhưng A Tử nghe tiếng lão mà nhức đầu người nàng lảo đảo cơ hồ sắp ngã ngửa.

Du Thản Chi vội đưa tay ra ôm nàng đặt sang lưng ngựa mình.

Hai người cưỡi chung một ngựa.


A Tử vừa rời bỏ lưng ngựa thì con rắn lớn bên chân phải Hồ tăng bò lại rất mau như một cơn gió lốc rồi quấn chặt lấy cổ ngựa. Con ngựa đau quá đập vó xuống đất bình bịch, hí vang lên không ngớt.


A Tử thất kinh líu lưỡi hỏi:


- Chuyện chi vậy? Chuyện chi vậy?


Ðầu con rắn lớn chui vào miệng ngựa. Tiếng ngựa hí thê thảm mỗi lúc một nhỏ dần.





Du Thản Chi thấy vậy kinh hãi thộn mặt ra.

Chợt nghe A Tử hỏi luôn mấy câu, gã đáp:


- Con rắn của lão Hồ tăng cắn chết con ngựa của cô nương rồi.


A Tử sửng sốt nói:


- Cần gì? Bắt hắn phải lấy rắn đền ta!


Lúc này thì con rắn đã chui ra ngoài miệng con ngựa. Lưỡi nó thè ra co lại rồi nằm lăn ra đất tựa hồ như đã vớ được một bữa no rồi nằm nghỉ. Con rắn kia cũng ngóc đầu lên thè lưỡi ra bật lên những tiếng ve ve, dường như thèm ăn quá, không nhẫn nại được nữa.

Gã Hồ tăng liền trỏ vào con ngựa mà Du Thản Chi cùng A Tử đang cưỡi lớn tiếng quát tháo một hồi.


Du Thản Chi nghĩ thầm:


- Gã Hồ tăng này xem chừng quỉ quái lắm! Mình biết đối phó với hắn sao đây? Chi bằng để con ngựa này cho hắn là xong.


Nghĩ vậy hắn vội nói:


- Ðại sư phụ bất tất phải nổi giận! Chúng ta xuống ngựa đây!


Gã liền ôm A Tử xuống ngựa lùi lại phía sau mấy thước. Chớp mắt con rắn tung mình lại cắn vào đầu ngựa.

Bỗng nghe "soạt soạt" mấy tiếng, nó đã hút hết óc ngựa nuốt vào bụng rồi. ăn no rồi nó cũng nằm lăn kềnh ra như con kia.

Gã hồ tăng hai tay chắp để sau lưng.


Du Thản Chi đứng bên này cũng lúng túng không biết làm thế nào?

A Tử hỏi luôn:


- Hai con rắn đâu rồi? Sao công tử không bắt lấy để trừ vào đôi ngựa?


Du Thản Chi nói:


- Chúng ta không biết tiếng Hồ thì làm thế nào?


A Tử cười đáp:


- Biết tiếng hay không nào có cần gì? Công tử đuổi hắn đi, tức là đôi rắn thuộc về mình rồi! Du Thản Chi nhứ lại: Mình đã bị Ba La Tinh lúc dạy mình phát âm chữ"xà", thì nay gã Hồ tăng này cũng phát âm đúng như Ba La Tinh trước kia. Hay lão này không là người cùng giòng họ thì cũng là chỗ quen thân. Bây giờ mình thử nhắc đến tên Ba La Tinh, may ra có thể thương lượng được.


Nghĩ vậy gã nói:


- Ba La Tinh!


Gã Hồ tăng ngẩn người ra nhìn Du Thản Chi chằm chặp.

A Tử cười khanh khách ra vẻ vui thích nói với Du Thản Chi:


- Té ra công tử cũng biết cái tiếng lý lố đó ư?


Du Thản Chi đáp:


- Tại hạ không biết đâu. Ba La Tinh là tên một người Hồ như vị Hồ tăng này đấy.





Gã Hồ tăng tiến lại gần Du Thản Chi mấy bước hỏi:


- Ba La Tinh...?


Du Thản Chi gật đầu đáp:


- Ba La Tinh! Ba La Tinh!


Gã Hồ tăng đột nhiên dơ tay ra, năm ngón tay khô đét chụp vào vạt áo trước ngực của Du Thản Chi. Tay trái hắn múa may chi đó rồi miệng nói líu lô một tràng dài.


Du Thản Chi cả kinh hỏi:


- Ngươi làm gì thế này?


Gã Hồ tăng lại dương mắt lên nhìn Du Thản Chi hồi lâu vẻ mặt ra chiều tức giận hét lên:


- Ba La Tinh!


Du Thản Chi tưởng mình nói tên Ba La Tinh là khôn lại hoá ra vụng, gã nói:


- Ba La Tinh là Ba La Tinh. Ta chỉ biết nói ba chữ Ba La Tinh. Ngươi kéo áo ta làm gì?


Rồi gã chợt nhớ đến một câu tiếng Hồ, vội nói:


- Na lạt tư đế tư mạch cáp đề.


Câu này nghĩa là: Na lạt đứng ở đâu. Nhưng Du Thản Chi trong lúc hốt hoảng lại quên nghĩa buột miệng nói ra. Gã Hồ tăng bất giác ngơ ngác ngẩn ngoảnh nhìn bốn phía tưởng có ai tên là Na Lạt đứng gần đó. Câu nói liền của Du Thản Chi đã làm cho gã Hồ tăng giận, quát mắng ầm ầm.


A Tử đứng bên nghe càng sốt ruột nói:


- Công tử gây lời với hắn làm chi? Ðuổi cổ hắn đi có hơn không?


Du Thản Chi co người lại toan giựt ra, không ngờ gã Hồ tăng nắm chặt áo, hắn dựt mạnh áo rách đến"roạc"một tiếng. Những đồ vật trong bọc Du Thản Chi rớt cả xuống đât. Lưỡi đao truỷ thủ của Phong Ba ác tặng cho cũng rớt xuống khối đá đánh"choang"một tiếng, bật ra ánh sáng loé mắt. Gã Hồ tăng cúi xuống lượm lưỡi truỷ thủ lên. Lão vừa nhìn Du Thản Chi vừa dơ dao lên nói mấy câu lý lố.


Du Thản Chi vội nói:


- Lưỡi truỷ thủ này nếu đại sư muốn dùng thì tại hạ để lại cho.


A Tử hỏi:


- Vương công tử! Hai con rắn đó đâu rồi? Hắn đã lấy hai con ngựa còn đòi lấy cả lưỡi truỷ thủ nữa ư?


Du Thản Chi cười dở khóc dở đáp:


- A Tử! Cô nương đừng nói nữa, để mặc tại hạ đối phó với hắn.


Gã Hồ tăng cầm lưỡi truỷ thủ xoay đi xoay lại ngắm nghía một hồi rồi đột nhiên rung tay một cái. Du Thản Chi vội dắt A Tử lùi lại hai bước.

Nguyên lúc gã Hồ tăng vung lưỡi truỷ thủ lên thì những luồng hàn quang xoay tròn, khí lạnh ghê người, Du Thản Chi tưởng gã Hồ tăng muốn động thủ với mình, nên hốt hoảng lùi lại.

A Tử cũng cảm thấy một luồng hàn phong tạt vào mặt vội hỏi:


- Lão Hồ tăng động thủ đấy ư?


Du Thản Chi đáp:


- Chưa hiểu hắn định làm gì.


Gã Hồ tăng chỉ vung đao lên mấy cái rồi quẳng xuống đất.


Du Thản Chi nói:


- Ðại sư không thích ư? Vậy tại hạ lấy về.


Rồi gã mạnh dạn tiến lên hai bước cúi xuống lượm đao.

Cây đao này rớt xuống bên cạnh pho Dịch cân kinh.

Du Thản Chi cúi xuống lượm đao, đồng thời tiên tay lượm luôn cả Dịch Cân Kinh.

Gã Hồ tăng thốt nhiên la lên những tiếng quái dị. Không biết hắn nói gì. Hắn nắm chặt lấy tay Du Thản Chi tựa như cái vòng sắt rút chặt lại.

Du Thản Chi phải mở bàn tay ra cả lưỡi truỷ thủ lần pho Dịch Cân Kinh lại rớt xuống đất.

Gã Hồ tăng không để ý đến lưỡi đao, toan lượm lấy pho kinh mà thôi.


Du Thản Chi thấy vậy cả kinh vội ngăn lại:


- Ðại sư! Cái này đại sư không lấy được.

Nói xong gã cố sức giựt tay mạnh một cái. Giựt được tay ra rồi, tiện đà tay Du Thản Chi đập xuống vai Hồ tăng một cái. Gã Hồ tăng chỉ để ý đến việc lượm kinh nên không kịp né tránh, bị đối phương đập trúng huyệt"kiên tinh".

Bỗng nghe nhà sư la lên một tiếng quái gở rồi người hắn bắn văng ra xa.




Du Thản Chi giựt mình tưởng là khinh công nhà sư tinh thâm băng mình nhảy đi như vậy. Nhưng gã lại thấy nhà sư bắn ra xa ngoài ba trượng rớt xuống đất rồi còn lăn đi đến năm sáu vòng thì chẳng hiểu ra sao?

Du Thản Chi lắc đầu lè lưỡi, cúi xuống lượm pho kinh và đao truỷ thủ lên chuẩn bị liều mạng với nhà sư.

Ngờ đâu gã Hồ tăng vừa đứng vững liền trừng mắt nhìn Du Thản Chi, rồi rút ống sáo ra thổi lên mấy tiếng.


Hai con rắn được bữa no đang nằm cạnh dưới đất, vừa nghe tiếng sáo lập tức nghểnh đầu lên, ngoe nguẩy cái đuôi xông lại phía Du Thản Chi và A Tử.


Du Thản Chi cả kinh la lên:


- A Tử! Chạy cho mau!


A Tử thất kinh hỏi:


- Chuyện gì thế?


Du Thản Chi chưa kịp trả lời thì hai con rắn đã tung mình đến nhanh như gió.

Tuy thuở nhỏ gã đã quen bắt rắn, nhưng đối với hai con rắn khổng lồ này thì gã không khỏi luống cuống, chẳng biết làm thế nào chỉ nắm chặt lấy tay A Tử. Hai con rắn chỉ còn cách năm sáu thước thì đột nhiên đứng lại không tiến về phía trước nữa. Chúng cuộn tròn mình lại, chui đầu vào trong. Du Thản Chi thấy hai con rắn dừng lại cuộn mình lại không nhúc nhích, đã hơi yên dạ thở phào một cái. Bên tai gã chỉ còn nghe tiếng sáo mỗi lúc một vút lên lanh lảnh. Gã đứng chắn trước người A Tử nghển cổ trông ra thì gã Hồ tăng vừa thổi sáo, vừa khoa chân múa tay. Mồ hôi trán nhỏ xuống như mưa, dường như hắn có ý thúc giục đôi rắn lại cắn người. Nhưng hai con rắn cứ cuộn tròn nằm im không nghe lời chỉ huy của lão. Tiếng địch vút lên cao đến tột độ rồi"cách"một tiếng, ống sáo đã gẫy làm đôi.

Gã Hồ tăng sắc mặt xám ngắt, lập tức co giò chạy tuốt ra khỏi khe núi. A Tử vội hỏi:


- Chuyện gì vậy?


Du Thản Chi đáp:


- Gã Hồ tăng dông rồi, nhưng còn hai con rắn cuộn mình lại nằm không nhúc nhích.


A Tử nói:


- Nhất định là chúng sợ công tử rồi! Xem chừng chúng có linh tính. Công tử thử lại gần xem sao?


Du Thản Chi kinh hãi ấp úng hỏi:

- Tại hạ... lại gần ư?


A Tử đáp:


- Phải rồi, công tử sợ gì chúng?


Du Thản Chi phưỡn ngực ra đáp:


- Dĩ nhiên tại hạ... không sợ.




Khi gã còn ở Tụ hiền trang, văn dốt, võ nát, đã theo một vị tân khách trong nhà học được nghề bắt rắn, nhưng bây giờ gã thấy hai con rắn độc khổng lồ này trong lòng không khỏi phát ớn. Gã vừa đi vừa dò dẫm, rụt rè tiến lại. Gã dang hai tay ra thủ thế, miệng hà hơi phì phì. Gã càng tới gần, hai con rắn càng rút chặt mình vào dường như chúng sợ quá.


A Tử nghển đầu lên hỏi:


- Chi vậy? Dường như chúng nghe hiểu tiếng công tử?


Du Thản Chi nói lảng ra:


- Xem chừng hai con rắn này chả có linh tính gì hết. Thu phục chúng cũng bằng vô dụng, hay là ta thôi quách?


A Tử làm mặt giận hỏi:


- Ngựa của mình chết hết rồi. Không thu phục ha con rắn này thì lấy gì mà đi?


Du Thản Chi không sao được đành đáp:


- Ðể tại hạ thử lại coi.


Gã từ từ vươn tay ra. Hai con rắn đang nằm nén đầu xuống đất, lưỡi thè dài ra trông gớm khiếp.


Du Thản Chi trong lòng sợ hãi, chỉ muốn lùi lại.

Ðột nhiên hai con rắn vùng dậy đớp vào tay gã.

Du Thản Chi kêu thét lên.


A Tử kinh hãi hỏi:


- Chi vậy?


Du Thản Chi đáp:


- Rắn... cắn... vào tay tại hạ.


Gã yên chí nọc độc rắn sẽ phát động làm cho mình chết ngay tức khắc, nên tiếng nói nghe lạc hẳn đi. Nhưng hai con rắn độc này lập tức nhả ra, bò vội lại gốc cây lớn. Thân chúng quấn chặt vào thân cây, xiết chặt dần mãi vào. Chỉ trong chớp mắt tiếng lách cách vang lên. Da rắn đứt tung, máu tanh chảy đầy mặt đất.

Du Thản Chi trố mắt ra nhìn đống xác rắn lù lù tựa hồ như người mơ ngủ.


A Tử lại hỏi:


- Vương công tử! Rắn độc lợi hại là thế mà công tử không việc gì ư?


Du Thản Chi dơ tay lên coi thì chỉ thấy mấy vết răng rắn cắn hãy còn rõ rành rành. Gã thử vung tay mấy cái mà chẳng thấy đau đớn chi hết liền đáp:

- Tại hạ không sao cả!


A Tử vẫn chưa yên dạ hỏi tiếp:


- Vậy hai con rắn đâu rồi?


Du Thản Chi đáp:


- Chúng chết cả rồi!


A Tử dậm chân hỏi:


- Sao công tử lại đánh chết chúng?


Du Thản Chi gượng cười đáp:


- Có phải tại hạ đánh chết đâu? Chúng tự nhiên chết đó.


A Tử tuy là người thông minh mà cũng chẳng hiểu vụ này ra sao. Nguyên trong người Du Thản Chi chất độc súc tích còn ghê gớm hơn cả nọc rắn. Hai con rắn độc này cắn gã, bị huyết dịch gã ngấm vào, nên bị trúng độc mà chết.


A Tử thở dài nói:


- Ðáng tiếc! Thật là đáng tiếc!


Du Thản Chi ngẩng đầu lên thấy đằng xa có hai con rắn độc khác đang bò lại. Gã nhăn nhó cười nói:


Có chi mà đáng tiếc? Hai con khác đang bò lại kia! Chúng còn lớn hơn hai con trước nhiều.


A Tử mừng quá hỏi:


- Liệu có thể cùng để cưỡi được không?


Du Thản Chi đáp:


- Ðược! Hai con này kỳ lắm! Ðuôi nó cuộn lại để giáp vào nhau. Ðầu nó nghển lên cao, lại có một nhà sư người Hồ cỡi trên đuôi chúng.


A Tử vỗ tay hỏi:


- Có thực thế không?


Du Thản Chi đáp:


- Tại hạ gạt cô nương làm chi?


Hai con rắn độc bò lại rất lẹ, nháy mắt đã đến trước mặt hai người.

Du Thản Chi nhìn lão Hồ tăng cưỡi trên đuôi rắn. Lão Hồ tăng này tuổi đã già, mặt đầy vết nhăn nheo, nhưng hai mắt rất tinh thần, khiến người trông mà phát sợ. Du Thản Chi biết rằng muốn trốn cũng không thoát, đành đứng ỳ ra đó với cái hy vọng gặp dữ hóa lành.



A Tử không chờ Du Thản Chi lên tiếng, nàng hỏi ngay:


- Lão Hồ tăng kia! Phải chăng lão đến đây để thay bạn đền ngựa lại ta?


Lão Hồ tăng nhìn đống các rắn lộ vẻ sợ hãi. Lão mở miệng nói bằng tiếng Hán rất hoạt bát hỏi:


- Phải chăng hai vị ở chùa Thiếu Lâm tới đây?


A Tử thấy đối phương nói được tiếng Hán lại càng ưa thích vội đáp:


- Sao lão lại giở lối nói chuyện đầu Ngô mình Sở? Ta hỏi lão phải chăng đến đây bồi thường đôi ngựa bị rắn cắn chết cơ mà? Sao lão không trả lời?


Lão Hồ tăng không đáp vào câu hỏi của A Tử. Lão nói tiếp:


- Vị nào đã nhận lời uỷ thác của sư đệ ta là Ba La Tinh tới đây?

Du Thản Chi giật mình kinh hãi, thất thanh hỏi:


- Lão là sư huynh của Ba La Tinh ư?


Lão Hồ tăng đáp:


- Chính phải! Ta là Triết La Tinh, nếu các hạ là người của Ba La Tinh gởi đến để chuyển giao vật gì thì đưa đây cho ta.


A Tử chau mày hỏi:


- Vương công tử! Thằng cha Triết La Tinh này điên à?


Du Thản Chi khi ở chùa Thiếu Lâm đã bị Ba La Tinh hành hạ cực khổ. Gã biết bản lãnh Ba La Tinh rất cao cường. Bây giờ gã nghe thấy lão này là sư huynh Ba La Tinh thì lại càng kinh hãi hơn. Gã quên cả A Tử đã đui mắt, quay lại nhìn nàng xua tay ra hiệu cho nàng đừng lên tiếng, rồi đáp:


- Chắc vị đại sư kia hiểu lầm rồi. Tại hạ không phải ở chùa Thiếu Lâm tới đây và cũng chưa gặp Ba La Tinh bao giờ...


Triết La Tinh lộ vẻ không tin hỏi:


- Sao lúc nãy các hạ đọc tên Ba La Tinh ra? Và pho Dịch Cân Kinh bằng chữ Phạn cất dấu ở chùa Thiếu Lâm lại có bên mình các hạ?


Nguyên Du Thản Chi lượm được cuốn sách của Tiêu Phong đánh rơi chẳng biết là gì, mà cũng chẳng nghe ai nói tới Dịch Cân Kinh bao giờ cả.

Gã vẫn một mực đáp:


- Nhất định là đại sư đó nhận lầm rồi!


Triết La Tinh lộ vẻ tức giận, xắng giọng:


- Nếu ngươi muốn giữ Dịch Cân Kinh làm của riêng thì đừng trách ta vô tình.


Du Thản Chi vội nói:


- Bên mình tại hạ có Dịch Cân Kinh gì đâu? Ðại sư coi đây! Ðại sư coi đây! Dịch Cân Kinh là cái này ư? Rồi gã xoè bàn tay, bản Dịch Cân Kinh trong tay gã lộ ra.


Triết La Tinh cả mừng nghĩ thầm:


- Lúc sư đệ Ba La Tinh giao Dịch Cân Kinh cho thằng lỏi này nhất định y không nói rõ nên gã này không hiểu được.


Gã tung mình lên một cái từ trên đuôi rắn nhẹ nhàng nhảy xuống.


Du Thản Chi nói:


- Ðại sư coi đây! Bên mình tại hạ chỉ có cái này và lưỡi đao truỷ thủ. Nếu đại sư thích...




A Tử đứng bên đột nhiên bật cười. Nàng còn nhớ gã Hồ tăng lúc nãy trước khi bị đánh đuổi, Vương Tinh Thiên cũng nói nhưng câu này. Bây giờ chắc lão Triết La Tinh này cũng không khỏi thất bại như gã ban nãy, nên đột nhiên nàng bật cười ra tiếng. Du Thản Chi đang kinh hãi không biết chạy đi đâu. Gã không hiểu tại sao A Tử lại bật cười, nên cứ đứng thộn mặt ra.


Triết La Tinh từ từ bước lại. Mắt lão vẫn đăm đăm nhìn vào lưỡi đao truỷ thủ nói:


- Ðây quả là một thanh bảo đao mà thí chủ không luyến tiếc ư?


Du Thản Chi vội đáp:


- Lưỡi đao này của một người bạn tặng cho tại hạ. Ðại sư đã thích cứ việ lấy mà dùng.


Triết La Tinh tiến sát đến trước mặt Du Thản Chi. Lão từ từ vung tay ra, mắt vẫn chú ý nhìn lưỡi đao truỷ thủ, nhưng đột nhiên đổi hướng vồ lấy bản Dịch Cân Kinh. Biến diễn này rất đột ngột. Thế là pho Dịch Cân Kinh đã bị Triết La Tinh cướp lấy một cách lẹ làng.





Du Thản Chi sửng sốt vội nói:


- Ô! Cái này không được vì tại hạ vẫn dùng đến luôn.


Lúc gã ở Nam Kinh nước Liêu mấy phen gã đã thoát chết được là nhờ ở cuốn kinh này. Dĩ nhiên gã không chịu để cho người ta lấy mất một cách dễ dàng như vậy.


Triết La Tinh băng mình đi một cái lùi về phái sau hai bước hỏi:


- Ngươi cần dùng nhưng ta cũng cần dùng thì sao?


Du Thản Chi bị người hà hiếp đã quen, nghe lão nói vậy, ngẩn người ra hỏi:


- Thế là nghĩa làm sao? Ðại sư sao lại cướp đoạt cái đó của tại hạ?


A Tử vội hỏi:


- Vương công tử! Lão cướp cái gì của công tử vậy?


Du Thản Chi đáp:


- Một cuốn sách nhỏ bé. Cái đó là...


A Tử vừa lấy làm kỳ vừa căm tức hỏi:


- Lão Hồ tăng ăn cướp cái đó của công tử. Công tử tính sao?


Du Thản Chi thực tình không dám hỗn hào với Triết La Tinh. Gã thấy lão đang mở cuốn sánh ra coi và lộ vẻ mừng rỡ. Gã liền lên mặt kẻ cả nói:


- Kể ra cái đó cũng chẳng đáng gì, lão lấy mất thì thôi.


A Tử dậm chân nói:


- Tính tình công tử lạ thiệt! Mình đã có võ công quán thế như vậy mà chịu để kẻ khác hiếp đáp ư?


Du Thản Chi nghe A Tử nói không khỏiđộng tâm. Gã nghĩ thầm:


- A Tử, Phong Ba ác, Bao Bất Ðồng, mấy người đều bảo võ công mình tuyệt cao. Mình nghĩ lại thì tưởng không có gì. Nhưng trải qua mấy lần đụng chạm thì dường như không gặp điều gì bất lợi. Tuy có kinh hãi nhưng không đến nỗi nguy hiểm. Chẳng lẽ trời thương mình mà ban cho võ công quán thế ư? Dù sao gã cũng không phải là hạng người ngu xuẩn đến cùng cực. Mấy bữa nay những cuộc tao ngộ may mắn tuy gã không hiểu ra sao, nhưng cũng nghĩ tới được điểm này.


Gã liền đứng ngay người phưỡn bụng ra đáp:


- A Tử! Cô nương nói phải đó. Tại hạ phải đoạt lại mới được.


Nói xong gã rảo bước tiến lại gần Triết La Tinh.

Triết La Tinh ngẩng đầu lên, hai mắt loang loáng nhìn Du Thản Chi.

Du Thản Chi không khỏi run sợ, gã dơ tay ra trỏ vào cuốn Dịch Cân Kinh trong tay Triết La Tinh nói:


- Cuống sách này không thể cho đại sư được. Ðại sư hãy trả lại cho tại hạ.


Triết La Tinh noí:


- Vậy thì thí chủ lấy về.

Trung Quốc
06-12-2002, 11:19 AM
Hồi 76 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Chưa thoát Hồ Tăng lại gặp Minh Vương
Ngờ đâu Du Thản Chi vừa thò tay ra thì Triết La Tinh lại rụt tay về khiến cho tay gã chụp vào quãng không. Ðồng thời Triết La Tinh vươn tay trái phóng chưởng đánh vào sau lưng Du Thản Chi một cách đột ngột.


Du Thản Chi bị đánh bất ngờ không kịp đề phòng. Ðến khi lưng gã bị trúng chưởng của Triết La Tinh rồi, gã cảm thấy khí huyết chạy ngược lên, người gã không tự chủ được, trượt chân đi một cái lướt bên mình Triết La Tinh và băng ra xa đến sáu bảy thước mới dừng lại được.

A Tử nghe tiếng người trúng chưởng trượt chân băng đi. Nàng yên chí là địch nhân bị Vương Tinh Thiên đánh cho phải lùi lại nên vỗ tay cười nói:


- Vương công tử! Thủ pháp công tử thật là tuyệt diệu!


Du Thản Chi tự hối về chuyện mình đã thò tay ra, gã nghĩ thầm:


- Nội lực trong tay mình tưởng rằng đã khá, ngờ đâu Triết La Tinh vừa ra tay, mình đã trúng đòn trượt đi. Rồi gã không tin tưởng ở tài nghệ mình nữa. Thực ra hiện giờ nội công của Du Thản Chi chẳng kém gì Triết La Tinh, nhưng cách biến hoá chiêu thức cùng liệu địch đâu bằng được Triết La Tinh, nên gã không cướp lại được quyển kinh, lại bị Triết La Tinh đánh trúng một chưởng "Thông Tý Công".


Du Thản Chi thở hồng hộc, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Triết La Tinh đang ngó A Tử bằng ánh mắt kỳ dị. Gã chỉ sợ Triết La Tinh nói toạc ra mình bị chưởng đánh ngã lăn đi mấy vòng thì sẽ khiến cho nàng phải thất vọng. Vì thế gã xua tay loạn lên ra hiệu cho Triết La Tinh đừng lên tiếng và chạy vội đến trước mặt hắn lớn tiếng đáp:


- Phải rồi! Một khi tại hạ đã ra tay thì đối phương còn trả đòn thế nào được?

Triết La Tinh kinh ngạc đến há hốc mồm ra không ngậm lại được nữa.

Du Thản Chi lại chắp tay xá dài ra hiệu cho lão đừng nói gì.


A Tử lại hỏi:


- Những cái gì của công tử đã cướp lại được chưa?


Du Thản Chi vội đáp:


- Dĩ nhiên là cướp lại rồi.


Triết La Tinh nghe câu trả lời của Du Thản Chi liền dơ cuốn Dịch Cân Kinh trong tay lên ngạc nhiên, lắp bắp:


- Ngươi...


Du Thản Chi muốn quì ngay xuống để lạy lão đừng nói nữa.

Gã vội lớn tiếng dặn:


- A Tử! Tại hạ còn đi đuổi hắn. Cô nương chờ ở đây đừng đi đâu!


Gã vừa nói vừa chạy đi ra xa mấy trượng rồi quay lại vẫy Triết La Tinh.


Triết La Tinh chẳng hiểu ra sao, nhưng lão cũng chạy lại. Không nhịn được, lão hỏi ngay:


- Ngươi làm trò quỉ gì vậy?


Du Thản Chi nhăn nhó cười nói:


- Ðại sư đòi cái đó đã lấy được rồi, lại đánh tại hạ một chưởng, dù ngoài miệng đại sư có nhường một chút hư danh cho tại hạ thì đã sao?


Triết La Tinh quay lại nhìn A Tử nở một nụ cười bí mật rồi nói:


- Ta hiểu rồi! Ngươi muốn cho vị cô nương kia tưởng là ngươi đã thắng ta chứ gì?


Du Thản Chi vội đáp:

- Ðúng thế! Nếu đại sư vui lòng thành toàn cho thì tại hạ cảm ơn vô cùng.


Triết La Tinh trầm ngâm một lát rồi nói:


- Ngươi muốn thế cũng được, nhưng phải đưa ta đi tìm sư đệ Ba La Tinh.


Du Thản Chi cả kinh nói:


- Ba La Tinh ở tận chùa Thiếu Lâm, tại hạ đưa đại sư đến đó thế nào được?


Triết La Tinh nói:


- Ngươi biết chỗ y ở, nên ta cần nhờ ngươi dẫn tới đó. Vả chùa Thiếu Lâm rộng lớn là thế, nếu ngươi không chịu dẫn đường thì ta kiếm y thế nào được?


Du Thản Chi xua tay lia lịa nói:


- Không được! Không được! Tại hạ không đi chùa Thiếu Lâm được đâu.

Triết La Tinh vươn năm ngón tay ra như móc câu, chụp xuống vai Du Thản Chi nắm chặt lấy.

Giả tỷ Du Thản Chi chưa ra tay mà bây giờ mới bị Triết La Tinh nắm lấy vai thì nhất định hắn ra sức cựa quậy rồi phản kích thì chẳng những có thể tránh thoát được mà có khi đối phương còn bị ăn đòn. Nhưng vừa rồi gã vừa mới bị đánh một đòn đã mất hết tự tin, nên gã không cựa quậy mà cũng không dám kêu lên vì sợ A Tử nghe tiếng, chỉ khẽ van vỉ:


- Xin đại sư buông tay!


Triết La Tinh đã kiềm chế được đối phương thì khi nào chịu nới tay, lão còn xiết chặt hơn là khác.

Ngờ đâu nội lực Du Thản Chi tự nhiên có phản ứng hất ngược trở lại, xuýt nữa rời tay ra.


Triết La Tinh giựt mình nhìn chằm chặp Du Thản Chi thì thấy gã cũng tỏ vẻ kinh hãi vô cùng.


Lão là một tay rất giảo quyệt, đã nhận thấy có điều gì khác lạ, liền hạ giọng xuống nói thật khẽ:


- Muốn ta buông tay cũng chẳng khó gì, chỉ cần ngươi dẫn ta đi gặp Ba La Tinh.


Du Thản Chi nhăn nhó cười đáp:


- Thế cũng được! Nhưng đại sư phải nhận một điều kiện với tại hạ.


Triết La Tinh hỏi:


- Ðiều kiện gì?


Du Thản Chi đáp:


- Ðại sư chớ nói hở ra cho A Tử hay là tại hạ không biết võ công!


Triết La Tinh lại càng kinh ngạc hỏi:


- Ngươi không biết võ công thật ư?


Du Thản Chi lại nói:

- Bây giờ đại sư giả vờ chịu thua tại hạ và tự nguyện đi theo tại hạ tới chùa Thiếu Lâm. Ðại sư chịu điều kiện này thì đừng nói muốn tại hạ đưa đến gặp Ba La Tinh mà có bảo tại hạ làm trâu ngựa tại hạ cũng rất vui lòng.


Triết La Tinh nghẹo đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:


- Ðược rồi! Ta ưng chịu điều kiện của ngươi.

Rồi lập tức buông tay ra.


Du Thản Chi gọi to lên:


- A Tử! Tại hạ đuổi kịp Triết La Tinh rồi!

A Tử biết đâu được những điều ngoắc ngoéo bên trong. Nàng yên trí võ công Du Thản Chi rất cao cường thì việc bắt được Triết La Tinh là chuyện tất nhiên.

Nàng đứng đàng xa hỏi:


- Thế còn hai con rắn cuộn đuôi lại cho người ngồi đâu rồi?


Du Thản Chi đáp:


- Ðôi rắn đó còn đây. Ðại sư bằng lòng nhường nó cho cô nương rồi!


Gã vừa nói vừa ra hiệu cho Triết La Tinh ưng thuận điều đó.

Triết La Tinh gật đầu.


Du Thản Chi gượng cười nói:


- Vị đại sư Triết La Tinh đây thật là biết điều. Ðại sư thấy không đánh nổi tại hạ, liền nhất nhất ưng chịu theo lời tại hạ ngay.


A Tử nói:


- Thế thì tuyệt diệu! Công tử lại đây bồng ta để lên đuôi rắn.


Du Thản Chi lại giơ tay ra hiệu cho Triết La Tinh.

Triết La Tinh chúm môi huýt lên hai tiếng sáo.

Hai con rắn liền cuộn đuôi lại kề sát bên nhau.


Du Thản Chi liền ôm A Tử để ngồi lên đuôi rắn.

A Tử ngồi trên đuôi rắn thích quá, bật lên một tràng cười rất vui vẻ.


Du Thản Chi thấy nàng cao hứng cũng mừng thầm là biện pháp giải quyết của mình tuyệt diệu. Tuy nhiên cách lừa gạt này chỉ tạm thời làm cho A Tử được vui lòng, nhưng từ đây đến chùa Thiếu Lâm đường xá xa xôi, gã lại lo dọc đường không biết còn xảy ra chuyện gì rắc rối nữa không?


A Tử cười hỏi:


- Bây giờ chúng ta đi đâu?


Du Thản Chi vội đáp:


- Lên chùa Thiếu Lâm! Cô nương có thích không?


A Tử tuy chẳng biết sợ trời sợ đất là gì, nhưng chùa Thiếu Lâm được các phái võ coi như núi Thái Sơn, như sao Bắc Ðẩu. Hơn nữa đó còn là nơi cửa Phật đất Thánh, nàng không khỏi xao xuyến trong lòng, liền hỏi:


- Lên chùa Thiếu Lâm làm chi?

Du Thản Chi đáp:


- Triết La Tinh đại sư đây nói là có một vị sư đệ bị giam lỏng tại đó, đại sư yêu cầu tại hạ đến cứu giùm.


A Tử nhíu cặp lông mày hỏi:


- Ðến chùa Thiếu Lâm cứu người, công tử có nắm chắc thành công được không?


Du Thản Chi đáp:


- Dĩ nhiên là phải được.


A Tử khoái chí nói:


- Vậy thì đi! Nhưng làm thế nào huy động được hai con rắn này?


Triết La Tinh liền huýt lên hai tiếng còi.

Ðôi rắn nhanh nhẹn trườn mình đi về phía trước.


A Tử ngồi trên đuôi rắn rất bình yên, nàng thích quá cười không ngớt miệng. Nàng vốn người thông minh, mới hai ba hôm nàng đã học được cách điều khiển cho rắn tiến lên, lùi xuống, hoặc dừng bước, không cần Triết La Tinh chỉ huy nữa.

Du Thản Chi thấy A Tử vui thích, gã cũng hớn hở trong lòng.




Mấy hôm sau gã nghĩ mãi không tìm ra cách nào trốn thoát khỏi Triết La Tinh, nhất là bỏ A Tử để chạy một mình, thì chàng không dám.

Lão Triết La Tinh cũng cực kỳ giảo quyệt, lão biết chỉ cần giữ A Tử là Du Thản Chi không dám bỏ đi.

Bọn ba người này tuy đi toàn đường núi hẻo lánh nhưng không khỏi thỉnh thoảng lại gặp người qua đường. Trong ba người này thì một người là hán tử mặt mày sứt sẻo coi gớm ghiếc, một nhà sư người Hồ gầy như que củi, và một cô gái tuy nhan sắc xinh đẹp nhưng hai mặt đui mù lại ngồi trên đuôi rắn. Thật là một cảnh tượng kỳ quái khiến người ta phải để ý. Kẻ nhát gan vừa trông thấy liền quay đầu chạy tuốt. Người lớn mật cũng chỉ đứng đằng xa mà nhìn.




A Tử đã mấy phen bảo Du Thản Chi dẫn đường để đuổi rắn vào thành, nhưng gã chỉ tìm cách chống chế cho xuôi chuyện. Giả tỷ là người khác thì A Tử bực mình một lần là đuổi rắn bỏ đi xa ngay, nhưng đối với chàng Vương Tinh Thiên bảnh trai trong trí tưởng tượng mà lòng nàng đã chớm nở mối tình, nên chỉ vùng vằng chứ không muốn bỏ đi.



Ði được bảy tám ngày liền, không gặp chuyện gì xảy ra.

A Tử ngồi trên đuôi rắn đã thấy ngán rồi. Có lúc nàng bước xuống sánh vai đi bộ với Du Thản Chi.

Một ngày kia vào lúc hoàng hôn, Du Thản Chi cùng A Tử đang sánh vai đi trước.

Triết La Tinh cùng đôi rắn theo sau.


Du Thản Chi đã mấy lần ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Triết La Tinh đi cách chừng hai trượng, gã muốn kéo A Tử trốn chạy, nhưng chỉ sợ không thoát rồi Triết La Tinh trở mặt nói toạc sự thực ra thì hỏng bét. Trong lòng gã do dự không quyết, gã thấp thỏm nhìn lại phía sau luôn, thậm chí phía trước mặt có người đi tới, gã vẫn không biết.


A Tử nghe thấy có tiếng khác lạ liền dừng bước lại nói:


- Vương công tử! Phía trước có người đi tới.


Du Thản Chi vội ngẩng đầu nhìn ra thì thấy người này mặc áo nhà sư sắc tro, cặp mắt sáng quắc, tướng mạo trang nghiêm, trên môi lộ một nụ cười trông cách đi rất khoan thai, mà thực ra cước bộ cực kỳ mau lẹ, chớp mắt nhà sư đã lướt qua.

A Tử mấy hôm liền chưa nghe thấy tiếng chân người, lão Triết La Tinh đi bên lại lầm lì hỏi chẳng buồn đáp. nàng đang buồn bực nên nghe thấy có người lướt qua mặt liền hỏi:


- Vương công tử! Ai vậy?


Du Thản Chi vội đáp:


- Ðây là một vị cao tăng.


A Tử đang cáu sẵn, "hừ" một tiếng rồi nói:


- Thầy chùa phải không? Công tử biết thế nào là cao tăng?


Du Thản Chi nhìn về phía sau thấy nhà sư cũng xoay mình lại.

Nhà sư này tướng mạo đường đường, cặp mắt trong sáng như hai hạt minh châu, khiến người vừa trông thấy đã sinh lòng kính trọng và có ý muốn thân cận.

Gã vội đáp:


- A Tử! Ðúng là một vị cao tăng!


A Tử vừa cười vừa nói bằng một giọng rất khinh người:


- Công tử bảo hắn đứng lại để ta hỏi hắn xem có đúng là cao tăng hay cũng phường thầy chùa chỉ biết uống rượu ăn thịt.


Du Thản Chi cả kinh vội nói:


- A Tử! Vị đại sư này tướng mạo trang nghiêm mà sao cô nương lại buông lời dỡn cợt?


A Tử la lên:


- Trời ơi! Ðại hòa thượng! Ðại hòa thượng đã nghe thấy ta nói gì chưa? Ðại hòa thượng có phải từ chùa Thiếu Lâm đến đây không? Du Thản Chi ngấm ngầm kinh hãi, nhưng không ngăn lại kịp. Gã thấy hòa thượng đứng dừng lại, vẻ mặt nghiêm trọng.


Triết La Tinh nghe tiếng liền tiến lại gần, lão đưa mắt nhìn vị hòa thượng rồi đột nhiên thất sắc hỏi:


- Ðại luân Minh vương giá lâm Trung Thổ có việc chi?


Ðại luân Minh vương Cưu Ma Trí nghe thanh âm cũng đã biết người, lão cười đáp:


- Triết La Tinh Phật huynh sao không ở lại Thiên Trúc tu hành, mà qua nước Ðại Tống có việc chi?

Du Thản Chi thấy Triết La Tinh lộ vẻ khẩn trương lại kêu hòa thượng này bằng Ðại luân Minh vương thì nghĩ ngay nhà sư mới đến này tất có lai lịch rất lớn. Gã toan nhân cơ hội hai nhà sư nói chuyện với nhau, dắt A Tử để chạy thoát thân.


Bỗng nghe A Tử hỏi:


- Ðại hòa thượng! Pháp danh đại hòa thượng là Ðại luân Minh Vương ư?


Cưu Ma Trí thuỷ chung vẫn chưa quay lại, hết nhìn Triết La Tinh lại ngó qua A Tử một lần, rồi cặp mắt đăm đăm nhìn Du Thản Chi.

Du Thản Chi thấy Cưu Ma Trí nhìn mình hau háu mà phát sợ đến luống cuống chân tay.


Cưu Ma Trí chắp hai tay hỏi:


- Quý tính đại danh thí chủ là gì?


Nguyên Cưu Ma Trí thoáng nhìn đã thấy mắt Du Thản Chi ẩn hiện những tia sáng kỳ dị. Lão biết ngay gã có công lực tinh thâm, thật là một dị nhân lão chưa từng thấy bao giờ, có điều mặt mũi gã cực kỳ xấu xa, nên lão tò mò hỏi vậy. Lúc lão chắp hai tay gã vận nội lực ngấm ngầm phóng ra.

Công lực Du Thản Chi rất thâm hậu, gã bị nội lực của Cưu Ma Trí tập kích vào người tuyệt không biết chi hết.

Gã giật mình đáp:


- Tại hạ... là...


Gã nhìn thấy đối phương cặp mắt sáng ngời tựa hồ nhìn thấu tâm can mình nên không dám xưng cái tên giả là Vương Tinh Thiên ra.


Cưu Ma Trí hỏi ngay:


- Chắc thí chủ có chỗ khó nói, không muốn xưng tên họ thật của mình ra có phải thế không?


Du Thản Chi ấp úng:

- Có thể như vậy.


A Tử thấy lão Ðại luân Minh vương không thèm đếm xỉa đến mình lại hỏi không trả lời, nàng đang tức giận, bây giờ nàng nghe lão hỏi đến Du Thản Chi thì trong lòng lại rất khoan khoái và cho là Vương Tinh Thiên tướng mạo phi phàm, khí vũ oai nghiêm, nên lão hòa thượng này phải hoang mang đến nỗi không nghe thấy câu hỏi của mình nữa.


A Tử thấy Du Thản Chi không chịu nói rõ họ tên mình, liền lớn tiếng dõng dạc đáp:


- Ðại hòa thượng! Vị này là chưởng môn phái Cực Lạc bên Tây Vực tên gọi Vương Tinh Thiên công tử. Ðại hòa thượng kiến thức hẹp hòi nên chưa nghe biết tiếng công tử đó thôi!


Cưu Ma Trí sinh lòng nghi hoặc. Tuy lão ở nước Thổ Phồn, nhưng các môn phái võ lâm khắp thiên hạ lão đều thuộc hết. Trước kia lão đã giao du với Mộ Dung tiên sinh bàn luận võ học cùng nhau rất tương đắc. Mộ Dung tiên sinh là một kỳ nhân đệ nhất thiên hạ, tiên sinh đã đề cập đến võ công hết các môn phái mà không thấy nói đến phái Cực Lạc bao giờ. Hiện nay gã hán tử này tuy mặt mũi xấu xa, nhưng võ công quả nhiên phi thường, lão ngẫm nghĩ hồi lâu rồi hỏi tiếp:


- Phái Cực Lạc ư?


A Tử cười đáp:


- Ta đã bảo hòa thượng kiến thức hẹp hòi thì biết sao được. Phái Cực Lạc là một môn phái do Ðạt Ma lão Tổ dựng ra. Nếu ngươi ở chùa Thiếu Lâm đến đây thì quay trở lại mau báo tin có chưởng môn nhân phái Cực Lạc là Vương Tinh Thiên đi cùng chưởng môn phái Tinh Tú là Ðoàn A Tử sắp lên thăm chùa và bảo các nhà sư chùa Thiếu Lâm đợi ở chân núi Thiếu Thất để nghinh tiếp.


Từ khi A Tử bị đui mắt, nàng sống bên Du Thản Chi trong vòng ảo tưởng. Nàng nhận cái ảo tưởng đó là cuộc sống hiện tại, nên miệng nàng thốt ra những lời tựa kẻ điên khùng.


Cưu Ma Trí là người lịch duyệt lại kiến thức uyên bác, lão nghe A Tử nói vậy, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi:


- Nữ thí chủ! Vị chưởng môn phái Tinh Tú Ðoàn A Tử hiện giờ ở đâu?


A Tử cười khanh khách đáp:


- Chính là ta ở ngay trước mặt hòa thượng mà hòa thượng không trông thấy ư?


Cưu Ma Trí lại càng nghi hoặc hỏi:


- Té ra nữ thí chủ là chưởng môn nhân phái Tinh Tú? Thế còn Ðinh Xuân Thu...


A Tử ngắt lời:


- Ðể ta nói cho hòa thượng nghe: Ta bảo hòa thượng kiến thức nông cạn thì biết đâu được những biến chuyển trong võ lâm. Ðinh Xuân Thu lớn mật dám động thủ cùng ta đây và Vương công tử, nên đã bị truất ngôi chưởng môn phái Tinh Tú rồi!


Cưu Ma Trí gật đầu nói:


- À ra thế đấy! Vậy võ công Vương công tử đây quả là phi thường.


A Tử đem chuyện Du Thản Chi đánh bại Ðinh Xuân Thu ra nói lại kèm thêm cả mình vào nữa, nhưng Cưu Ma Trí thoáng trông đã biết ngay võ công A Tử rất tầm thường. Nếu có người đánh bại được Tinh Tú lão quái thì người đó phải là chưởng môn phái Cực Lạc, nên lão mới hỏi vậy để thử xem khẩu khí đối phương ra sao?


A Tử đắc ý đáp:


- Dĩ nhiên là thế, Hoà thượng có trông thấy một vị Hồ tăng là Triết La Tinh đó không? Y từ bên Tây Trúc sang, cưỡi rắn mà đi, nhưng Vương công tử chỉ đánh một đòn là hạ ngay được nên phải chịu để cho chúng ta sai khiến.


Cưu Ma Trí cười ruồi đáp:


- Triết La Tinh Phật huynh là một vị cao tăng bên Thiên Trúc mà sao võ công lại tầm thường thế?

Triết La Tinh nghe lời lẽ Cưu Ma Trí có vẻ mạt sát mình thì căm tức muốn phát điên.


Nguyên Triết La Tinh nóng lòng kiếm sư đệ phải cần người đưa đường, lại biết Du Thản Chi đã gặp Ba La Tinh, nên cam chịu tiếng thất bại để gã đưa đi. Không ngờ A Tử lại lấy chuyện giả làm thật để phô trương với người ngoài. Giả tỷ ở chỗ khác thì lão còn nhịn được, nhưng lần này nàng lại nói cho Cưu Ma Trí nghe, làm lão tức quá.

Cưu Ma Trí là Ðại luân Minh vương nước Thổ Phồn, một nước láng giềng nước Thiên Trúc. Hai nước này cùng thờ Phật pháp, những vị cao tăng thường qua lại giao thiệp với nhau. Nếu lão để mất mặt ở Trung Nguyên lời đồn đại về đến Tây trúc thì còn mặt mũi nào mà trông thấy ai nữa?


Triết La Tinh cười lạt hỏi:


- Ta mới đánh một chiêu đã bị hạ dưới tay Vương công tử ư?


A Tử đáp:


- Một chiêu hay hai chiêu cũng thế. Liệu ngươi có chống nổi ba chiêu không?


Du Thản Chi sợ quá toát mồ hôi ra, vội gạt đi:


- A Tử! Cô nương không nên nói nữa!


A Tử nói:


- Không được! Lão Hồ tăng này phản phúc bất thường. Công tử hãy cho lão một bài học nữa đi!


Du Thản Chi càu nhàu không thành tiếng:


- Cái gì mà cho bài học?


A Tử chưa nghe rõ thì Triết La Tinh đã cười lạt nói:


- Tiểu cô nương ơi! Thôi đừng mơ mộng nữa. Y động thủ với ta mới một chiêu đã bị ngã ngay, nhưng sợ cô nương biết nên năn nỉ ta nói trá là ta đã bị thua về tay hắn. Làm gì mà y cho ta một bài học được?


Du Thản Chi nghe Triết La Tinh nói rõ sự tình thì sợ run lên, gã lẩm bẩm:


- Hỏng rồi! Hỏng rồi!


Hai chân gã nhũn ra, ngồi phệt ngay xuống đất.


A Tử bĩu môi hỏi:


- Ngươi ngủ mơ giữa ban ngày ư? Ngươi nói cái gì một chiêu đánh ngã Vương công tử? Tại sao công tử phải năn nỉ ngươi bưng bít?


Cưu Ma Trí nghe Triết La Tinh nói vậy vẫn không tin, cảnh cáo:


- Phật huynh! Người tu hành không được nói dối!


Triết La Tinh cười nhạt:


- Ðể bần tăng bắt gã cho Minh Vương coi rồi sẽ biết là thực hay giả.


A Tử tức giận lên tiếng:


- Vương công tử! Thằng Hồ tăng này vô lễ thế! Công tử phải cho hắn nếm mùi đau khổ mới được.

Du Thản Chi chẳng còn hồn vía nào nữa, gã không biết trả lời A Tử ra sao. Gã biết rằng bây giờ tuy A Tử chưa tin lời Triết La Tinh nhưng lão đã bắt mình rồi thì không tin cũng không được. Gã hối hận mấy bữa nay đã dối nàng để bây giờ không còn cách nào bưng bít được nữa. Gã ngồi phệt xuống đất thộn mặt ra.

Triết La Tinh đã đến trước mặt mà gã vẫn không hay.


Cưu Ma Trí thấy Triết La Tinh sắp ra tay liền bước lại gần nói:


- Khoan đã! Vương thí chủ đây võ công cực cao. Chẳng lẽ Phật huynh không nhìn thấy hay sao?

Triết La Tinh dĩ nhiên đã nhận thấy rồi. Nhưng sự thực mới đây lão vừa đánh một chiêu "Thông tý Công"mà Du Thản Chi đã bị ngã lăn ra, nên cười nhạt đáp:


- Võ công gã tuy cao thiệt, nhưng còn kém bần đạo xa lắm.


Cưu Ma Trí toan bảo:


- "Chưa chắc", nhưng chưa thốt ra lời nào. Lão nghĩ lại rồi không nói nữa, lặng lẽ lùi lại phía sau.


Triết La Tinh lại quát lên giục Du Thản Chi:


- Ðứng dậy cùng ta động thủ đi!


Du Thản Chi chỉ gục đầu xuống ngồi yên, run lên bần bật.


A Tử lại lên tiếng quát:


- Vương công tử bất tất phải đứng lên, chàng cứ ngồi như vậy cũng đủ hạ ngươi rồi!


Triết La Tinh cười lạt một tiếng, đột nhiên vung tay ra chụp xuống vai Du Thản Chi. Năm ngón tay lão như móc câu đâm mạnh vào da thịt đối phương.

Du Thản Chi công lực rất thâm hậu. Chàng chả biết đau đớn là gì cả!

Triết La Tinh rung tay một cái đã nhấc người Du Thản Chi giơ bổng lên.