PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 95&96


Trung Quốc
06-13-2002, 12:02 AM
Hồi 95 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Cuộc đấu gay go dưới hầm nước đá
Nguyên Vô Nhai Tử đem hết công lực của lão truyền cho Hư Trúc chứ không phải công phu. Công lực với công phu chỉ khác nhau một chữ mà nghĩa lại xa nhau rất nhiều. Nhưng Lý Thu Thủy đang lúc tâm tính xúc động nên chẳng nghĩ gì đến chỗ sai biệt đó. Mụ lại hỏi:


- Sư huynh ta đã thu ngươi làm đệ tử, mà sao ngươi không kêu ta bằng sư thúc?


Hư Trúc động tâm, liền hô:


- Sư bá! Sư thúc! Hai vị đã là người một nhà sao lại không cởi mối oan cừu, cứ hục hặc nhau hoài? Theo ý kiến của tiểu điệt thì những việc đã rồi, hai vị nên bỏ qua là hơn.


Lý Thu Thủy nói:


- Mộng lang! Ngươi còn nhỏ tuổi không hiểu mụ già này dụng tâm hiểm ác vô cùng! Ngươi tránh ra một bên đi...


Mụ chưa dứt lời, đột nhiên la lên một tiếng:


- Úi chao!


Nguyên Ðồng Mỗ đứng ở sau lưng Hư Trúc đột nhiên vung chưởng đánh ra. Phát chưởng này bà dùng toàn nội lực âm nhu nên không một tiếng động.


Hai người đứng gần nhau quá, lúc Lý Thu Thủy phát giác ra vừa phóng chưởng lực phản kích thì chưởng lực Ðồng Mỗ đã xô tới trước ngực mình. Mụ vội lùi lại phía sau nhưng cũng chậm mất rồi. Mụ cảm thấy như bị nghẹt thở và kinh mạch đã bị tổn thương.


Ðồng Mỗ cười hỏi móc:


- Sư muội! Chiêu đó của tỷ tỷ thế nào? Xin sư muội chỉ điểm cho!


Lý Thu Thủy vội vận khí để ngăn ngừa thương thế phát tác nên không dám mở miệng trả lời.


Ðồng Mỗ đánh lén một chiêu thành công thì khi nào lại chịu bỏ qua. Một chân của mụ nhảy tung lên phóng chưởng đánh tới veo véo.


Hư Trúc vội la lên:


- Tiền bối! Không nên hạ độc thủ!


Rồi y liền áp dụng thủ pháp Lục dương chưởng mà Ðồng Mỗ đã truyền thụ đem ra hoá giải ba phát chưởng của mụ nhằm đánh tới Lý Thu Thủy.


Ðồng Mỗ cả giận quát mắng:


- Thằng giặc non này! Mi dùng công phu đó để chống lại ta ư?




Nguyên Hư Trúc trước kia đã kiên quyết cự tuyệt không chịu luyện môn Thiên Sơn lục dương chưởng nhưng Ðồng Mỗ biết mai sau còn gặp nhiều đại nạn, mụ cần có một tay trợ thủ đắc lực, nên nghĩ cách gạt Hư Trúc dạy phép hoá giải Sinh tử phù để truyền thụ Lục dương chưởng cho y, rồi lại cùng Hư Trúc rèn luyện cách cùng nhau đối thủ nhiều lần để đem những biến hoá tinh diệu dốc ra truyền thụ cho kỳ hết.


Ngờ đâu lúc này Ðồng Mỗ vừa chiếm được thượng phong thì lại bị Hư Trúc áp dụng các chiêu thức do mụ truyền dạy đem ra hoá giải để chống đỡ cho Lý Thu Thủy.


Ðồng Mỗ căm tức vô cùng, nhưng không tiện nói ra là mình đã dạy Hư Trúc môn Thiên Sơn lục dương chưởng mà chỉ quát tháo như sấm cho hả giận.


Hư Trúc nói:

- Thưa tiền bối! Vãn bối khuyên tiền bối nên nghĩ tình đồng môn mà hạ thủ nương tay một chút.


Ðồng Mỗ lại thét lên:


- Cút đi! Cút đi cho khuất mắt ta!


Lý Thu Thủy được Hư Trúc bênh vực cho và ra tay ngăn ngừa ba chiêu thức ghê hồn của Ðồng Mỗ cùng đến, mới rảnh tay điều hoà hơi thở được một lát, rồi nói:


- Mộng lang! Ta không có gì đáng ngại nữa. Ngươi cứ tránh ra một bên đi!


Mụ vừa nói vừa phóng chưởng trái đánh tới. Ðồng thời mụ đưa tay phải làm cái vòng đai để chưởng lực tay trái quanh qua bên mình Hư Trúc nhằm đánh Ðồng Mỗ.


Ðồng Mỗ ngấm ngầm kinh hãi nghĩ thầm:


- Con tiện nhân này đã luyện được môn Bạch hồng chưởng lực, ra chiêu theo đường thẳng hay đường cong tuỳ theo tâm ý, thật là ghê gớm!


Rồi bà liền vung chưởng ra nghinh địch.


Hư Trúc bị lọt vào vòng chiến của hai bà. Y biết rằng bản lãnh mình hãy còn tầm thường, không đủ khả năng để khuyên giải đôi bên liền buông tiếng thở dài rồi lùi ra ngoài xa.


Hư Trúc đứng coi hai người chiến đấu hồi lâu, những kình phong khủng khiếp của hai bà phát ra tạt vào mặt y rát như bị dao cứa. Y không thể chống lại được, toan lùi về tầng hầm thứ ba.


Bỗng nghe đánh sầm một tiếng, Ðồng Mỗ rú lên, vì bà ta đã bị Lý Thu Thủy phóng chưởng đẩy mạnh, người bị văng vào khối nước đá cứng rắn.


Hư Trúc cả kinh vội la lên:


- Dừng tay! Dừng tay!


Rồi lập tức phóng ra hai chiêu Thiên Sơn chiết mai thủ để hoá giải mấy đòn tấn công của Lý Thu Thủy.


Ðồng Mỗ thừa cơ hội chớp nhoáng này nhảy lui về tầng hầm thứ ba.


Thốt nhiên một tiếng rú thê thảm:


- Úi chao!


Rồi người Ðồng Mỗ ngã lăn trên bậc đá.


Hư Trúc kinh hãi hỏi dồn:


- Tiền bối! Tiền bối làm sao thế?


Hư Trúc vội bước tới nơi, đưa tay sờ bụng Ðồng Mỗ, toan nâng bà ta dạy thì cảm thấy hai bàn tay bà ta lạnh như băng. Y lại sờ lên mũi thì không thấy thở nữa rồi.


Hư Trúc vừa kinh hãi vừa đau thương la hoảng:

- Sư thúc! Sư thúc đánh chết sư bá rồi! Sư thúc thật tàn ác quá!


Lý Thu Thủy nghi hoặc hỏi:


- Con người ấy gian trá lắm! Ta mới đánh một chưởng, hắn chưa chết đâu.


Hư Trúc vừa khóc vừa nói:


- Sư bá đã tắt thở rồi, còn gì nữa mà không chết! Sư bá ơi! Tiểu điệt đã khuyên sư bá chẳng nên đeo thù đeo hận làm chi...


Lý Thu Thủy lấy trong bọc ra một cây đuốc nhỏ thắp lên soi thì thấy trên thềm bầy nhầy máu tươi. Ðồng Mỗ nằm sóng sượt trên bậc đá, cửa miệng và trước ngực cũng đều dính máu.


Mỗi khi luyện môn Thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn, Ðồng Mỗ đều phải uống máu tươi. Nếu bây giờ bị đứt kinh mạch, thổ huyết chỉ chừng một chung uống rượu cũng đủ chết người. Huống chi trên thềm nhà và bực đá bầy nhầy những máu thì ít ra cũng có đến mấy bát lớn.


Lý Thu Thủy và Ðồng Mỗ cùng một sư môn có lý nào mụ lại không biết rõ đường tơ kẽ tóc về môn tuyệt kỹ Thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn này khi luyện thành uy lực không ai bì kịp. Thế mà mụ quyết tâm không rèn luyện môn đó, chỉ vì bên trong có nhiều điều rất nguy hiểm. Bấy giờ mụ thấy Ðồng Mỗ bị đứt kinh mạch thổ máu ra mà chết một cách thê thảm, thế là mối thù mấy chục năm của mụ nay đã trả được. Dĩ nhiên mụ rất vui mừng nhưng không khỏi cảm thấy nỗi bâng khuâng tịch mịch. Mụ đứng thộn mặt ra nhìn Ðồng Mỗ nằm chết, thân hình máu me be bét rồi buông một tiếng thở dài não ruột.


Hư Trúc ngồi ngay bên ôm lấy Ðồng Mỗ nghẹn ngào khóc lóc mà tựa hồ mụ không nhìn thấy.


Hồi lâu, Lý Thu Thủy cầm cây đuốc trong tay vừa đi xuống vừa cất giọng thê lương hỏi:


- Sư tỷ ôi! Sư tỷ chết thật ư? Tiểu muội vẫn chẳng yên tâm chút nào!


Lý Thu Thủy đi tới còn cách Ðồng Mỗ năm thước thì ánh đuốc thấp thoáng chiếu vào mặt Ðồng Mỗ. Thu Thủy nhìn rõ bộ mặt nhăn nheo những vết nhăn gần miệng đều đọng máu tươi trông rất ghê sợ.


Lý Thu Thủy dịu dàng nói:


- Sư tỷ ơi! Một đời tiểu muội bị khổ về tay sư tỷ đã nhiều. Sư tỷ đừng giả vờ chết nữa để lừa tiểu muội mắc bẫy.


Mụ vừa nói xong liền vung tay trái lên nhắm đánh vào trước ngực Ðồng Mỗ.

Phát chưởng này tựa hồ chẳng có gì là mãnh liệt nhưng nghe vang lên mấy tiếng rắc rắc, dường như mấy rẻ xương sườn Ðồng Mỗ đã bị gãy nát.


Hư Trúc cả giận quát hỏi:


- Sư bá đã bị táng mạng về tay sư thúc! Sao sư thúc còn nhẫn tâm tàn hại đến di thể của người?


Hư Trúc thấy Lý Thu Thủy toan phóng chưởng thứ hai ra liền vung chưởng ra ngăn lại.


Lý Thu Thủy liếc mắt nhìn Hư Trúc thì thấy con người được Ðồng Mỗ gọi bằng đệ nhất lãng tử của các phái võ Trung Nguyên mắt to, mũi huếch, tai lớn, mồm rộng, lông mày thô rậm. Tướng mạo thật là quê kệch thô lỗ, chẳng có vẻ gì là phong lưu anh tuấn thì mụ biết ngay là mắc lừa Ðồng Mỗ. Mụ liền đưa tay phải ra nắm lấy vai Hư Trúc.


Hư Trúc nghiêng mình đi né tránh nói:


- Tiểu điệt không đấu với sư thúc đâu mà chỉ khuyên sư thúc đừng động đến di thể sư bá nữa.


Lý Thu Thủy phóng ra bốn chiêu liền không ngờ Hư Trúc đã đem môn Thiên Sơn lục dương chưởng ra đỡ gạt đi hết. Trong lúc đỡ gạt lại ngấm ngầm có uy lực rất hùng hậu để phản công.


Lý Thu Thủy trỏ phía sau lưng Hư Trúc hỏi:

- Ai đứng sau lưng ngươi đó?


Hư Trúc không có kinh nghiệm chiến đấu, nghe Lý Thu Thủy nói giật mình quay đầu lại thì cảm thấy trước ngực đau nhói lên. Hư Trúc đã bị Lý Thu Thủy điểm trúng huyệt đạo, tiếp theo những huyệt đạo ở hai vai, hai chân đều bị điểm trúng, lập tức người nhũn ra ngã lăn xuống phía dưới chân Ðồng Mỗ.


Hư Trúc vừa kinh hãi vừa tức giận la lên:


- Sư thúc là bậc tiền bối mà sao lúc động thủ còn dùng cách lừa gạt tiểu điệt?


Lý Thu Thủy cười khanh khách nói:


- Binh bất yểm trá. Bữa nay ta dạy ngươi một bài học để rút kinh nghiệm sau này.


Mụ quay lại nhìn Ðồng Mỗ thì thấy một tay bà để trên bụng và ngón tay út rõ ràng có đeo chiếc nhẫn sắt của chưởng môn nhân phái Tiêu Dao thì lửa ghen lại sôi lên sùng sục. Mụ cất tiếng the thé hỏi:


- Chiếc nhẫn sắt của sư huynh sao lại đeo ở tay mi?


Rồi mụ khom lưng cúi xuống đưa cây đuốc sang tay còn tay phải giơ ra để gỡ chiếc nhẫn sắt đang đeo ở ngón tay Ðồng Mỗ.


Bất thình lình ngón tay phải Ðồng Mỗ vòng ra đánh một chưởng rất nặng vào huyệt Chính Dương sau lưng Lý Thu Thủy. Tiếp theo cánh tay trái cũng đánh trúng vào huyệt Ðơn Trung trước ngực mụ.


Một phát chưởng, một chiêu quyền phóng ra bất thình lình, chẳng những Lý Thu Thủy không kịp chống đỡ, đến né tránh hay vận khí để hộ vệ cũng không kịp. Người mụ bị thoi quyền của Ðồng Mỗ đánh hất ngã lên trên bậc đá rồi lăn tròn rớt xuống cách chỗ Ðồng Mỗ nằm chừng vài với tay, cây đuốc trong tay cũng bị văng đi.


Ðồng Mỗ chuẩn bị đã lâu, thoi quyền này bà quyết chí phải hạ Lý Thu Thủy bằng một đòn thôi, nên uy thế mãnh liệt dị thường. Cây đuốc từ tầng hầm thứ ba, bay qua tầng hầm thứ hai rồi lên đến tầng hầm thứ nhất mới rớt xuống.


Trong tầng hầm thứ ba tối đen như mực, chỉ còn nghe thấy tiếng cười khanh khách của Ðồng Mỗ.


Hư Trúc vừa kinh hãi vừa mừng thầm vội hỏi:


- Tiền bối! Tiền bối chưa chết ư? Thế thì hay lắm!




Nguyên Ðồng Mỗ luyện thần công chưa xong mà ở trên đỉnh núi Tuyết Phong đã bị Lý Thu Thủy chém đứt một chân, công lực bà ta bị tổn thương rất nhiều, chuyến này lại quyết đấu sinh tử, đã giao thủ đến hơn hai trăm chiêu, Ðồng Mỗ biết rằng chỉ có bại chứ không thắng được. Ðến lúc bà ta bị trúng một chưởng của Lý Thu Thủy thì thế kém lại càng rõ rệt. Mặt khác Hư Trúc không chịu giúp đỡ. Tuy y có cản trở Lý Thu Thủy không cho thừa thắng truy kích, nhưng nguỵ kế của bà cũng không có cách gì thi thố được.


Ðồng Mỗ biết rằng nếu còn đấu nữa tất bị thảm bại. Bà liền nghiến răng chịu đau để yên cho Lý Thu Thủy đánh một chưởng, cứ nằm giả chết.


Lúc nãy trên bậc đá cùng trước ngực và trên mép bà đều có máu tươi, nhưng đó là máu hươu mà bà đã dự bị từ trước để dụ địch vào cạm bẫy.


Không ngờ Lý Thu Thủy cũng là một tay đáo để. Mụ thấy Ðồng Mỗ rõ ràng tắt hơi rồi nhưng vẫn phóng chưởng vào trước ngực Ðồng Mỗ.


Ðồng Mỗ đã trót thì phải trét, nên cố gắng chịu thêm một đòn. Nếu không có Hư Trúc ở bên ngăn trở thì bà còn liên tiếp bị đánh đến nát nhừ thì không còn cách nào thực hiện âm mưu được nữa.


Một là nhờ Hư Trúc vì lòng nhân hậu đã ngăn trở Lý Thu Thủy. Hai nữa là vừa trông thấy chiếc nhẫn sắt, Lý Thu Thủy mắc bẫy ngay.


Lý Thu Thủy tuy biết Ðồng Mỗ giảo quyệt nham hiểm, nhưng mụ không bao giờ ngờ Ðồng Mỗ còn đủ sức chịu đựng đến thế.


Ðồng Mỗ cố nhẫn nại cho đến lúc này mới phóng hai đòn chí mạng ra.





Lý Thu Thủy đã bị thương nặng cả trước ngực, lẫn sau lưng. Nội lực tiềm tàng trong người mụ mấy chục năm trời nay đột nhiên cuồn cuộn phát tiết như nước vỡ bờ không kiềm hãm lại được.


Võ công của phái Tiêu Dao tuy đứng vào bậc nhất trong thiên hạ nhưng nếu không kiềm chế được nội lực thì nó chạy nhộn nhạo trong người rồi bài tiết ra ngoài. Cái đau khổ về nội lực nhộn nhạo hay thực ra chỉ có người trong cảnh ngộ mới biết, còn ngoài không thể nào tưởng tượng được, cũng không thể dùng lời nói để hình dung hết được nỗi đau khổ.


Chỉ trong khoảnh khắc, Lý Thu Thủy thấy trong các huyệt đạo trong toàn thân tựa hồ như có trăm ngàn kim độc của ong vàng đốt.

Mụ kinh hãi vô cùng và biết rằng thương thế này không thể nào được. Mụ đành la gọi:


- Mộng lang! Ngươi có lòng tốt thì mau mau phóng một chưởng đánh vào huyệt Bách hội trên đầu ta.


Hư Trúc vừa thấy Ðồng Mỗ chết mà sống lại thì khoan khoái vô cùng. Nhưng lúc này lại thấy Lý Thu Thủy toàn thân run bần bật thì không khỏi sinh lòng bất nhẫn.


Hư Trúc lại thấy Lý Thu Thủy giơ tay lên kéo tấm khăn che mặt xuống, lấy móng tay cào mặt cho chảy máu đầm đìa thì biết rằng công lực mụ bị bế tắc nên đau đớn không nhịn được nữa.


Hư Trúc muốn ngăn trở không nỡ để mụ tàn huỷ thân thể nhưng khốn nỗi chính mình đã bị bà ta điểm huyệt không sao nhúc nhích được.


Lý Thu Thủy lại kêu lên:


- Mộng lang!... Mau vung quyền đánh chết ta đi.


Ðồng Mỗ cười lạt nói:


- Mi đã điểm huyệt y còn kêu y cứu trợ làm chi? Ha ha! Mình làm mình chịu, kêu mà ai thương? Thế mới biết lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà không lọt ra ngoài được.


Lý Thu Thủy cố gượng gạo đứng lên đến giải huyệt cho Hư Trúc. Nhưng toàn thân tê nhức, muốn cử động một ngón tay cũng không được thì còn nói chi đến chuyện đứng lên nữa.


Hư Trúc đưa mắt nhìn Ðồng Mỗ rồi lại nhìn Lý Thu Thủy. Y thấy Ðồng Mỗ tuy dùng quỷ kế đánh được Lý Thu Thủy một chưởng, một quyền nhưng bà cũng bị thương cực kỳ trầm trọng, nằm lăn trên bậc đá, miệng không ngớt kêu la chứ không cười giễu được như vừa rồi nữa.


Hư Trúc lại đảo mắt nhìn quanh thì thấy cảnh vật mỗi lúc một rõ hơn, tựa hồ trong hầm nước đá sáng ra dần dần, Hư Trúc rất lấy làm lạ, ngoảnh đầu chú ý nhìn về phía phát ra ánh sáng thì thấy trên tầng lầu thứ nhất có ánh lửa. Hư Trúc mừng thầm trong bụng, buột miệng nói:


- Có người vào đây rồi!


Ðồng Mỗ giật mình kinh hãi nghĩ thầm:


- Nếu có người vào thì chắc là bọn thủ hạ của con tiện nhân kia. Bà gắng gượng vận động chân khí muốn đứng dậy nhưng không tài nào đứng lên được. Bà vừa khom người lên thì chân đã nhủn ra, té nhào xuống đất. Bà từ từ cố sức đưa hai tay ra để kéo Lý Thu Thủy lại và định bụng nhân lúc cứu binh của kẻ thù chưa đến, ra tay hạ sát trước là thượng sách.


Bất thình lình nghe những tiếng tí tách rất nhỏ dường như tiếng nước từ trên bậc đá chảy xuống.


Lý Thu Thủy cùng Hư Trúc cũng nghe rõ tiếng nước chảy lền quay đầu ra nhìn thì quả nhiên thấy trên bậc đá có nước chảy xuống. Cả ba người cùng lấy làm kỳ, tự hỏi:


- Nước này ở đâu chảy xuống?


Trong nhà hầm mỗi lúc một sáng hơn. Tiếng nước trước còn nhỏ giọt tong tong bây giờ đã chảy thành dòng tràn qua bậc đá trút xuống.


Hư Trúc ngoảnh đầu nhìn lên tầng hầm thứ nhất thì thấy một mớ lửa cháy ầm ầm mỗi lúc một to mà không thấy người tiến vào.


Lý Thu Thủy hừ một tiếng rồi la lên:

- Cháy rồi! Cháy rồi!... Cháy những túi bông rồi!...


Nguyên ngoài cửa hầm nước đá có xếp đầy bao tải mà lúc vào Hư Trúc cho là những bao lương thực, Ðồng Mỗ lại tưởng là bao cát nhưng thực ra là bao chứa bông.


Ta nên biết rằng bông chứa nhiều sức nóng nên về mùa trọng đông, người ta phải đắp chăn bông, mặc áo bông là để giữ sức nóng trong người. Chính trong bông không có nhiệt khí, nhưng nó giữ được cả khí lạnh. Viên quản sự thái giám trong hoàng cung nước Tây Hạ sai xếp bông vào cửa hầm nước đá cũng là để giữ nhiệt khí bên ngoài không tràn vào trong nhà được thì nước đá mới khỏi tan rã.


Không ngờ Lý Thu Thủy bị Ðồng Mỗ đánh một thoi quyền khiến cây đuốc trong tay mụ tuột tay văng lên rớt vào đống bao tải chứa bông. Lập tức bông cháy lên. Sức nóng làm cho nước đá tan rã ra chảy xuống.


Bông là vật dễ cháy, cháy hết túi này sang túi khác. Thế lửa mỗi lúc một to. Chẳng bao lâu tầng hầm thứ ba nước chảy xuống đọng lại thành vũng cao hơn một tấc mà nước trên bậc đá vẫn tiếp tục chảy xuống.


Trong hầm chứa đầy nước đá, nước đọng lại mỗi lúc một cao rồi dần dần tràn ngập đến thắt lưng ba người.


Lý Thu Thủy bất giác thở dài nói:


- Sư tỷ ơi! Chị em mình bữa nay cùng chết. Sư tỷ giải khai huyệt đạo cho Mộng lang để gã thoát ra đi.


Cả ba người trong bụng đều hiểu rõ chẳng bao lâu nữa nước sẽ ngập lên cao và cả ba đều chết hết.


Ðồng Mỗ ngừng tiếng rên, cười lạt nói:


- Giả tỷ mi không nhắc ta thì ta đã hành động rồi. Ta đang muốn giải khai huyệt đạo cho gã, nhưng mi lại nói lên, ra điều nhân đức thì ta không giải khai nữa. Tiểu hoà thượng! Thế là ngươi chết về câu nói của con tiện nhân. Ngươi có biết không?


Ðồng Mỗ trở mình quay lại phía bậc đá, cố nhoai lên được một bậc là thoát khỏi bị ngập nước và được thấy Lý Thu Thủy chết ngộp. Tuy chính mình cũng khó tránh được cái chết, nhưng thấy Lý Thu Thủy chết thảm trước mình thì cũng coi là đã trả được mối thù mà mấy mươi năm nay không lúc nào quên.


Lý Thu Thủy thấy Ðồng Mỗ cứ nhoai dần lên từng bậc, mà khí lạnh thấu xương do nước đá tràn lên lấp xấp tới ngực. Chân khí trong người mụ lại càng nhộn nhạo đau đớn vô cùng. Mụ lại mong cho nước mau ngập đến miệng đến mũi để chết quách đi còn hơn là bị đau nhức như muôn ngàn con ong đốt hay hàng ngàn mũi kim châm đâm vào.


Bỗng nghe Ðồng Mỗ la lên một tiếng, không rõ bà làm thế nào lại lăn tõm xuống nước.


Nguyên Ðồng Mỗ đang bị trọng thương, tay chân mất hết sức lực. Bà ráng bò lên được đến bậc thứ bảy thì một khối băng to bằng nắm tay trôi xuống chạm vào đầu gối. Ðồng Mỗ không giữ vững được thân mình, trượt một cái rớt xuống đúng vào trên mình Hư Trúc, bà trằn đi cái nữa lại rớt sang bên trái Hư Trúc còn bên hữu y là Lý Thu Thủy. Thế là ba người liền nhau nằm trong vũng nước.


Ðồng Mỗ lăn xuống nước rồi người bà nhỏ bé hơn Hư Trúc và Lý Thu Thủy nhiều nên nước chưa ngập tràn lên mình hai người Lý Thu Thủy và Hư Trúc mà Ðồng Mỗ thì bị chìm lỉm dưới nước rồi.


Ðồng Mỗ tuy bị thương nặng, xong đầu óc vẫn tỉnh táo. Bà cùng Lý Thu Thủy học võ công như nhau. Lúc này chính bà đang đau khổ vì công trình bấy lâu sắp tiêu tan, nhưng vẫn mang một ý niệm...


- Bất luận thế nào cũng làm cho con tiện nhân kia phải chết trước ta.


Bà muốn ra tay hại Lý Thu Thủy nhưng giữa hai người lại có Hư Trúc nằm chắn ngang. Tuy trong người bà nội lực tràn trề, nhưng lúc này dù muốn chuyển động cánh tay từng tấc một cũng không thể được. Bà thấy vai Hư Trúc kề vai Lý Thu Thủy chợt nhớ ra liền nói:


- Tiểu hoà thượng! Ngươi chớ có vận nội lực chống cự. Làm như vậy tức là tìm đường chết đó.


Rồi không chờ Hư Trúc trả lời đã vận nội lực thúc vào vai Hư Trúc.


Lý Thu Thủy lập tức rung lên, liền phát giác ra Ðồng Mỗ dùng nội lực để đánh chuyền. Hành động này của Ðồng Mỗ thực ra chỉ tổ làm cho mình chóng chết.




Nên biết rằng lúc này Ðồng Mỗ không còn cách nào vận khí được. Ðã không có nội lực bổ sung mà lại thêm phần tiêu hao tất phải chóng chết. Mặt khác nếu Ðồng Mỗ không công kích cứ để cho nước ngập lên thì trong ba người, kẻ chết trước đương nhiên là Ðồng Mỗ, bà hạ thủ đánh một đòn cuối cùng không cần biết hậu quả ra sao nữa.





Lý Thu Thủy thở dài nói:


- Sư tỷ ơi! Sư tỷ đã bức bách, vậy chúng ta cùng chết cả là xong!


Rồi mụ cố gắng vận nội lực chống lại.


Hư Trúc ở giữa hai người. Trước y cảm thấy bên vai dựa vào Ðồng Mỗ có một luồng nhiệt khí truyền sang mình. Bây giờ cả bên vai tựa vào Lý Thu Thủy cũng có một luồng khí dương hoả thúc vào y. Chỉ trong chớp mắt hai luồng kình khí xung đột trong người Hư Trúc một cách mãnh liệt.




Nguyên công lực Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy ngang nhau. Sau khi hai người bị trọng thương rồi, vẫn kẻ tám lạng người nửa cân như cũ, không phân cao thấp. Nội lực hai người tiếp xúc tranh giành thế lực nhau và đều ngưng lại trong người Hư Trúc, không ai tấn công được đến chính mình địch nhân. Như vậy kẻ chịu đau khổ chính là Hư Trúc, vì y lại bị tả hữu giáp công. May mà Hư Trúc đã được bảy mươi năm công lực của Vô Nhai Tử truyền cho. Vả lại, cả ba người đã là đồng môn, nội lực lại tương đương, nên cục diện này cầm cự nhau mà Hư Trúc cũng không đến nỗi mất mạng về cuộc giáp kích của hai tay đại cao thủ.


Trong ba người thì Ðồng Mỗ sợ hãi hơn nhất vì nước lên cao dần, cổ lên lần đến cằm, rồi từ cằm lên đến miệng. Bà cố thôi thúc nội lực để đánh một đòn tối hậu mong hạ sát tình địch.


Lý Thu Thủy nội lực cũng đầy rẫy, không phải một giờ hay mấy khắc mà hao tán hết được.


Tiếng nước chảy róc rách vẫn không ngừng rồi thấy trong miệng mát lạnh. Một tia nước đã tràn vào miệng Ðồng Mỗ.


Ðồng Mỗ kinh hãi tự nhiên cố nhoài người lên, nhưng không ngồi vững được rồi lại tụt xuống nước nổi lềnh bềnh. Nguyên bà mất một chân nên người nhẹ đi và dễ nổi hơn người thường. Thế là bà tìm thấy cái sống ở trong cái chết. Ðồng Mỗ đánh bạo để mình nằm ngửa trên mặt nước chỉ chìa mũi và miệng ra thở mà thôi.


Ðồng Mỗ cảm thấy trong lòng bình tĩnh và nghĩ thầm:


- Nước lên cao thì người mình cũng cao. Không ngờ mình bị mất một chân lại chiếm phần tiện nghi hơn kẻ khác ở dưới nước.


Nội lực ở trong tay bà vẫn tiếp tục phóng ra.


Hư Trúc rên la nói:


- Sư bá! Sư thúc! Hai vị dù có tỷ đấu nữa, rút cục vẫn chẳng ai hơn ai kém. Còn tiểu điệt ở giữa thành ra chịu chết.


Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy hiện giờ lâm vào cục diện tỷ thí nội lực cực kỳ nguy hiểm. Ai ngưng lại trước là người đó phải táng mạng. Huống chi hai bên nội lực ngang nhau thì bất luận kẻ thắng người bại rốt cuộc đều mất mạng cả. Hai bên chỉ còn tranh nhau ai tắt hơi trước mà thôi.


Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy cả hai người đều cao ngạo ghê gớm, chẳng ai chịu thua ai. Mối cừu hận tích luỹ mấy chục năm trời một khi đã nổ bùng thì không còn cách nào dàn xếp được nữa. Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy chẳng ai chịu dừng tay trước. Hơn nữa nội lực có chỗ phát tiết ra ngoài thân thể tuy mỗi lúc một suy giảm đi, hao tán công lực dĩ nhiên là một cái đau khổ, nhưng vì thế mà giải thoát được công lực ra ngoài, còn đỡ đau khổ hơn để công lực nhộn nhạo trong người không có gì kiềm chế.


Một quãng thời gian chừng ăn xong bữa cơm lại trôi qua. Nước lạnh đã ngập đến bên miệng Lý Thu Thủy, mụ không biết bơi nên không dám học kiểu Ðồng Mỗ cho người nổi lên mặt nước. Mụ liền bế tắc đường hô hấp theo phép Quy tức công để chiến đấu với địch nhân. Dù nước ngập đến mắt đến mũi, nhưng nội lực hùng hậu vẫn phát tiết ra ngoài không ngớt.


Hư Trúc uống ừng ực luôn ba ngụm nước giá lạnh y liền la lên:


- Úi chao! Tiểu điệt... sặc nước...


Ðang lúc kinh hoàng, đột nhiên hai mắt tối sầm lại, rồi không nhìn thấy gì nữa.

Hư Trúc vội ngậm miệng lại, thở bằng mũi. Những lúc hít không khí vào, trong ngực khó chịu vô cùng.


Nguyên trong nhà hầm nước đá này bốn mặt kín mít đã không có chỗ thông hơi. Những bao bông gòn lại cháy hàng mấy giờ làm cho bao nhiêu dưỡng khí trong tầng hầm thứ ba đều cháy thành thán khí hết. Lửa không có chỗ thông hơi rồi sau cũng tắt.


Hư Trúc cùng Ðồng Mỗ cảm thấy khó thở, còn Lý Thu Thủy hiện đang vận dụng Quy tức công nên không hay biết gì.


Tuy lửa tắt rồi, nhưng nước băng vẫn còn chảy xuống không ngớt.


Hư Trúc trong bóng tối mò, biết rằng nước băng đã tràn qua miệng ngập lên đến cằm và dần dần đến lỗ mũi.


Hư Trúc thở dài nhủ thầm:


- Thôi ta đành chịu chết vậy!


Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy vẫn tiếp tục thúc đẩy nội lực công kích nhau.


Hư Trúc đã cảm thấy chân khí trong người nhộn nhạo, lục phủ ngũ tạng tựa hồ thay đổi phương vị. Ðồng thời nước lạnh chỉ còn cách lỗ mũi mình một chút. Nước mà dâng lên một phân nữa thì không còn cách gì thở hít không khí được.


Hư Trúc còn đau khổ hơn ở các chỗ huyệt đạo bị phong toả, muốn ngẩng đầu lên một cái cũng không được.


Nhưng lạ thay! Tình trạng này kéo dài khá lâu mà nước băng không dâng cao lên thêm chút nào nữa, chỉ giữ nguyên mực đó.


Nguyên từ lúc những bao bông tắt rồi, những khối nước đá không tan ra nữa.

Lại một lúc sau, Hư Trúc thấy trong người đau đớn như dần. Sự đau đớn mỗi lúc một gia tăng. Cái đau đớn truyền từ dưới lưng lên dần dần đến nách, rồi lên đến ngực.


Nguyên ở trong tầng hầm thứ ba chất đầy khối nước đá, cực kỳ giá lạnh. Nước băng chảy xuống dần dần đóng lại thành phiến. Sau cả ba người Ðồng Mỗ, Lý Thu Thủy và Hư Trúc đều bị đóng kết lại trong băng.


Một khi băng đã đóng lại rắn chắc thì nội lực của Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy bị cách riêng ra, chứ không thể truyền qua người Hư Trúc được.


Nội lực Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy mười phần có đến chín đã truyền vào trong người Hư Trúc rồi đứng lại đó. Nội lực trong người Hư Trúc đã đầy rẫy nên xung đột nhau mỗi lúc một ghê gớm hơn. Hư Trúc tưởng chừng như da thịt mình sắp nổ tung. Tuy Hư Trúc ở trong khối băng giá mà khí nóng trong người làm cho bứt rứt rất là khó chịu.

Trung Quốc
06-13-2002, 12:02 AM
Hồi 96 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Ðồng, Lý tranh hơn truyền tuyệt kỹ
Hư Trúc không biết mình ở trong tình trạng này đã bao lâu, rồi đột nhiên toàn thân run bắn lên.

Hai luồng nhiệt khí hoà với chân khí trong bản thân, không có gì dẫn đạo chạy tứ tung khắp các huyệt đạo trong người rất mau.




Nguyên người Hư Trúc đã bị băng kết đóng lại thì chân khí trong người Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy đã trút vào rồi điều hoà với chân lực của Vô Nhai Tử truyền cho từ trước. Cả ba lực lượng hợp làm một. Những luồng lực đạo đầy rẫy không có gì chế ngự được, chạy đến đâu huyệt đạo nơi đó lập tức bị đả thông.


Hư Trúc cảm thấy tựa hồ mình được cởi trói mà chân khí chạy trong người như ngựa bất kham. Y khẽ rung hai tay một cái thì sức mạnh vô biên tiềm tàng trong người đẩy cho khối băng bọc lấy người vỡ tan rồi rớt xuống đất loảng xoảng.


Hư Trúc liền đứng lên và cảm thấy không khí trong hầm rất bức bối, thở hít khó khăn, thì tự hỏi:


- Không hiểu tính mạng sư bá và sư thúc ra sao? Âu là ta hãy cứu cả hai người ra ngoài rồi sẽ liệu.


Hư Trúc đưa tay ra sờ bỗng chạm vào hai khối băng rắn chắc, thì ra hai người đều bị khối băng đóng chặt.

Hư Trúc trong lòng kinh hãi vô cùng, không kịp suy nghĩ gì nữa liền mỗi tay ôm một khối, trong đó có người, nhấc bổng rồi đi lên tầng hầm thứ nhất.


Hư Trúc vừa mở được hai tầng cửa gỗ ra thì cảm thấy luồng không khí mới mẻ tràn vào mặt. Y hít một hơi dài cảm thấy sung sướng và thoải mái vô cùng.




Bên ngoài cửa, vừng trăng vằng vặc giữa trời, bóng hoa rợp đất.

Lúc đó đêm đã khuya rồi.


Hư Trúc mừng thầm nghĩ bụng:


- Nhân lúc đêm hôm, mình ra khỏi hoàng cung tương đối dễ dàng hơn.


Nghĩ vậy Hư Trúc liền ôm hai khối băng chạy thẳng ra phía chân tường. Y vừa đề khí nhảy vọt lên thì đột nhiên người từ từ lên cao hơn mặt tường chừng một trượng rồi cứ lơ lửng băng đi.


Hư Trúc không hiểu chân khí trong mình sao lại diệu dụng như vậy? Thân thể lên mỗi lúc một cao khiến y sợ quá, buột miệng la hoảng. Lúc y mở miệng, chân khí thoát ra nên mới hạ xuống được.

Bốn tên ngự tiền thị vệ nước Tây Hạ đang đi tuần tra trong vòng thành, chợt nghe có tiếng người la liền chạy lại xem thì thấy hai khối thủy tinh lớn ép vào một bóng sắc tro vượt tường mà ra. Chúng không hiểu là quái vật gì, sợ hãi quá miệng há hốc ra không ngậm lại được nữa. Chúng thấy ba quái vật thoáng cái đã bay vào trong rừng cây ngoài bức tường thành, liền la ó kêu người rượt theo, nhưng chẳng thấy tông tích đâu nữa.


Bốn gã kẻ nghi ngờ là thần thánh, kẻ lại cho là ma quỷ hiện hình rồi cãi cọ nhau hoài. Có gã lại tưởng là Sơn Tinh, một gã lại bảo đó là hoa trong vườn thượng uyển thành yêu.


Hư Trúc ra khỏi vòng thành, hạ mình xuống được rồi đi bộ. Dưới chân y toàn là đá xanh, hai bên đường nhà ở chi chít.


Hư Trúc thấy vậy không dám dừng bước cứ cắm đầu chạy về phía Tây.


Hư Trúc đi được một lúc lại đến chân tường thành, liền đề khí nhảy lên mặt thành. Y vượt qua tường thành rồi, bọn lính canh võ nghệ tầm thường, vừa thấy mắt đã hoa lên không nhìn rõ là vật gì, cứ để mặc cho y đi.


Hư Trúc lại chạy hơn mười dặm nữa thì đến một nơi hoang dã không có nhà cửa chi hết mới dám dừng chân lại đặt hai khối băng xuống, lẩm bẩm:


- Bây giờ điều cần nhất là mình phải lấy hai người ra khỏi khối băng này đã.


Hư Trúc tìm đến một khe suối, đem hai khối băng ngâm xuống nước...




Bỗng thấy miệng và mũi Ðồng Mỗ đã hở ra ngoài khối băng, song hai mắt còn nhắm nghiền lại.

Hư Trúc không hiểu bà ta còn sống hay chết.


Hai khối băng vỡ dần ra từng miếng rớt xuống nước trôi đi.

Hư Trúc lại đập bể hết những miếng băng cứng bò xung quanh Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy rồi cắp hai người lên.


Hư Trúc sờ trán hai người vẫn còn thấy hơi nóng, liền đem để mỗi người ra một nơi xa nhau, vì sợ khi hồi tỉnh, hai bà lại động thủ nữa.


Hư Trúc gỡ được hai người ra khỏi khối băng thì trời vừa sáng.





Phương Ðông mặt trời đã mọc, trên cây chim tước véo von.

Bỗng nghe dưới gốc cây mé Bắc, Ðồng Mỗ ồ lên một tiếng, gốc cây phía Nam Lý Thu Thủy cũng la lên. Cả hai người đều đã hồi tỉnh.


Hư Trúc cả mừng nhảy đến đứng ngăn vào khoảng giữa hai người chắp tay thi lễ nói:


- Sư bá! Sư thúc! Cả ba chúng ta may ra thoát chết. Cuộc tranh đấu vừa rồi xin ngưng đi thôi, đừng tái diễn nữa.


Ðồng Mỗ nói:


- Không được! Con tiện nhân kia chưa chết, khi nào ta lại chịu thôi?


Lý Thu Thủy cũng nói:


- Thù sâu tựa bể, chưa chết quyết chẳng chịu thôi.


Hư Trúc nghe giọng nói hai người đầy vẻ oán hờn, bất giác cả kinh thất sắc, hai tay xua loạn lên nói:


- Nếu hai vị đánh nhau đến chết thì vãn bối...


Bỗng thấy Lý Thu Thủy chống tay xuống đất muốn nhảy xổ lại Ðồng Mỗ.

Ðồng Mỗ cũng vung tay lên chuẩn bị nghinh địch.


Ngờ đâu Lý Thu Thủy vừa đứng ngay người, bỗng la lên một tiếng:


- Úi chao!


Rồi người lại nhũn ra té nhào xuống đất.


Ðồng Mỗ vung hai tay lên muốn khoanh tròn một cái cũng không được, lại tựa gốc cây thở hồng hộc, gương mặt già nua nhăn nheo ra chiều khổ sở.




Nên biết hai người tuy có thần công tuyệt thế, nhưng vừa qua một trường ác đấu, bao nhiêu chân khí đã trút vào người Hư Trúc gần hết. Phần dư lại chỉ còn đủ để kéo dài chút hơi tàn mà thôi.


Lúc này hai người tuy hầm hè muốn đánh nhau, nhưng đã kiệt lực mất rồi.


Ðồng Mỗ năm nay chín mươi sáu tuổi, Lý Thu Thủy cũng ngoài tám chục. Cả hai người cùng bị trọng thương mà kiệt lực thì chẳng khác gì ngọn đèn đã đến lúc khô dầu sắp tắt tới nơi.


Hư Trúc thấy hai người không còn sức để đánh nhau thì trong bụng mừng thầm nói:


- Như thế càng hay. Hai vị hãy ngồi nghỉ một lúc để vãn bối đi kiếm thực vật đem về cho hai vị ăn.




Bỗng thấy Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy đều ngồi xếp bằng, lòng bàn chân và lòng bàn tay hướng lên trời cùng theo một kiểu, Hư Trúc biết hai vị sư tỷ sư muội đồng môn đang đem toàn lực vận công. Người nào ngưng tụ được ít khí lực phát chiêu ra đánh trước là đối thủ không sao chống nổi.


Hư Trúc thấy thế lại không dám bỏ đi, vì sợ lúc mình trở về thì trong hai người e rằng chỉ còn có một, một ắt đã thành xác chết nằm lăn ra đó. Y đưa mắt nhìn Ðồng Mỗ rồi lại nhìn Lý Thu Thủy thì thấy cả hai người nét mặt nhăn nheo, hình dung tiều tuỵ.


Y nghĩ bụng:


- Cả hai người đã già đến thế rồi mà sao họ còn nóng nẩy như vậy?





Lúc này mặt trời đã chiếu ra những tia sáng ấm áp.

Hư Trúc rũ quần áo một cái thì một vật rớt xuống đất đánh bạch một tiếng. Ðó là bức đồ hình mà Vô Nhai Tử đã trao cho y. Bức hoạ này bằng lụa, ngâm nước lâu như vậy nhưng vẫn chưa bị rách nát, song nét vẽ đã nhoè cả trông không rõ mấy, Hư Trúc liền đem trải ra phơi trên một hòn đá.


Lý Thu Thủy nghe tiếng hoạ đồ rớt, mở hé mắt ra, thấy là một bức hoạ thì thét lên:


- Ðem lại cho ta coi! Ta không tin rằng sư huynh lại vẽ chân dung con tiện tỳ kia.


Ðồng Mỗ cũng la lớn:


- Ðừng cho hắn coi! Ðể ta làm thịt hắn. Nếu hắn xem rồi bực tức uất khí lên mà chết, chẳng hoá ra làm phước cho hắn ư?


Lý Thu Thủy cười ha hả nói:


- Ta không xem nữa đâu! Mi tưởng ta xem bức hoạ lại lòi ra người ở trong tranh không phải là mi. Nét bút tuyệt diệu của sư ca không thể nào lại dùng để vẽ một con lùn, người chẳng ra người, quỷ chẳng ra quỷ? Sư huynh đã không vẽ bùa trừ quỷ thì vẽ chân tướng mi làm chi?


Việc thương tâm nhất trong đời Ðồng Mỗ là bà luyện công không cẩn thận để thành người lùn tịt, vĩnh viễn không cao lớn lên được. Việc này cũng do bàn tay Lý Thu Thủy gây ra. Khi xưa Ðồng Mỗ đang lúc luyện công sắp thành, Lý Thu Thủy la lên một tiếng khiến bà bị phân tâm mà thành bại liệt vì chân khí chạy ngược đường, không thể nào phục nguyên được nữa. Lúc này Lý Thu Thủy lại nhắc tới vết thương lòng của bà để mỉa mai chế giễu. Bất giác khí tức đầy ruột, bà la lên:


- Con tiện nhân kia! Ta... ta...


Lý Thu Thủy lạnh lùng hỏi:


- Mi làm sao?


Ðồng Mỗ đáp:


- Vận mi còn đỏ nên tìm đến nơi trước khi ta luyện xong môn thần công Thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn, giả tỷ mà mi tới chậm một ngày, chỉ một ngày thôi... thì mi... đã... ở trong tay ta rồi.


Lý Thu Thủy hỏi:


- Mi luyện thần công của mi, dễ thường mấy chục năm nay ta ngồi không chăng? Ta nói cho mi hay: Ba trăm sáu mươi tấm gương đồng khắc cả pho Thiên giám thần công ta đã luyện được hết rồi. Dù mi có luyện được công phu ma quỷ gì thì môn Thiên giám thần công của ta chẳng lẽ không địch nổi hay sao?


Ðồng Mỗ sửng sốt hỏi:


- Thiên giám thần công ư? Mi muốn nói chăng nói cuội thế nào thì nói, chứ ta cũng không tin.


Lý Thu Thủy hắng giọng nói:


- Mi tin hay không ta cũng chả cần chi! Có điều đáng tiếc... là ta trúng phải gian kế của mi, nếu không thì cho mi coi môn Thiên giám thần công của ta lợi hại thế nào để mi được mở rộng thêm tầm kiến thức.


Ðồng Mỗ nói:


- Dù cho mi có nghiên cứu được những yếu quyết về Thiên giám thần công cũng chẳng chịu nổi một đòn Thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn đâu. Ta hẵng nói một chiêu Niêm hoa vi tiếu là mi cũng không tài nào hoá giải được rồi.


Lý Thu Thủy hỏi:


- Ai thèm biết cái chiêu Niêm hoa vi tiếu quỷ quái gì đó! Những kẻ mặt mũi xấu xa hay có những hành động quái gở.





Ðồng Mỗ cả giận, cố gượng đứng lên ra chiêu Niêm hoa vi tiếu, nhưng không tài nào đứng dậy được.

Bà không biết làm thế nào đành quay lại bảo Hư Trúc:


- Ngươi lại đây!


Hư Trúc lại gần hỏi:


- Sư bá có điều chi dạy bảo?


Ðồng Mỗ đáp:


- Ta đem chiêu thức này dạy cho ngươi để đánh con tiện nhân kia thử xem nó có chống nổi không?


Hư Trúc lắc đầu đáp:


- Ðiệt nhi không thể đứng về phe nào được và cũng không dám đánh sư thúc.


Ðồng Mỗ tức giận nói:


- Ðược rồi! Không phải ngươi đánh hắn thật đâu mà chỉ phô diễn chiêu thức cho hắn coi thôi.


Hư Trúc thấy hai người lâm vào cục diện vung kiếm giương cung, chỉ còn chờ có chút khí lực là lại nhảy xổ vào giao đấu. Lần này mà hai vị còn đánh nhau thì tất phải đến kẻ sống người chết. Nhưng y nhớ là nói chỉ phô diễn chiêu thức cho Lý Thu Thủy xem thì xét ra cũng chẳng tổn hại gì, liền nói:


- Thế thì được, xin sư bá chỉ giáo cho.


Ðồng Mỗ nói:


- Ngươi ghé tai lại đây, đừng để con tiện nhân nghe rõ yếu quyết.


Lý Thu Thủy bĩu môi nói:


- Cái nghề mọn của mi phỏng có chi đáng kể mà bảo ta thèm khát.


Hư Trúc đưa mắt nhìn Lý Thu Thủy ra chiều áy náy rồi ghé tai vào bên miệng Ðồng Mỗ.


Ðồng Mỗ giải thích cho Hư Trúc nghe về chiêu Niêm hoa vi tiếu, dạy y cách vận khí thế nào, phát chiêu ra sao?




Ba tháng vừa qua, Hư Trúc đã được Ðồng Mỗ chỉ giáo rất nhiều. Nào bay nhảy trên cây, nào ném trái tùng, nào điểm huyệt. Cả đến những công phu về Thiên Sơn chiết mai thủ, Thiên Sơn lục dương chưởng cũng đều học qua.

Hư Trúc vốn đã có một căn bản vững chắc về võ học, nên chiêu Niêm hoa vi tiếu bà ta vừa nói ra là y đã hiểu ngay, chỉ cần hỏi lại những chỗ nghi ngờ.


Hư Trúc thuộc lòng rồi chạy lại trước mặt Lý Thu Thủy nói:


- Sư thúc! Sư bá sai tiểu điệt biểu diễn một chiêu thức xin sư thúc chỉ điểm cho.


Lý Thu Thủy hơi biến sắc mặt. Mụ nghĩ thầm:


- Gã tiểu hoà thượng này ở chung với con lùn, dĩ nhiên gã là tâm phúc của hắn. Huống chi hắn lại có nhẫn chưởng môn để ra hiệu lệnh thì dĩ nhiên gã phải tuân theo. Bữa nay đại nạn mình đã đến nơi nên gặp phải thằng lỏi này sắp hạ độc thủ đánh mình.



Lý Thu Thủy còn đang ngẫm nghĩ thì Hư Trúc đã giơ tay trái lên. Ngón tay cái và ngón trỏ chĩa ra như thể nhón cành hoa. Mặt lộ vẻ ôn hoà vui tươi. Tay phải từ từ giơ lên, hai ngón tay búng nhẹ một cái như búng hạt sương trên đoá hoa. Bỗng nghe đánh véo một tiếng, cây tùng cách đó chừng hơn trượng hiện ra một lỗ nhỏ.


Lý Thu Thủy kinh hãi lẩm bẩm:


- Thực là một luồng chỉ lực ghê gớm!


Ðồng Mỗ cất tiếng mắng:


- Ðồ ngu! Sao chiêu thức của ngươi lại phát ra tiếng động? Thế là vận nội lực chưa được thuần thục, ngươi có biết không?


Hư Trúc đáp:


- Vâng!


Rồi nhà sư lại thử một lần nữa. Lần này thủ pháp vi diệu hơn. Cây tùng cũng hiện ra một lỗ thủng nhưng thanh âm phát ra nhỏ hơn nhiều, cơ hồ nghe không rõ.


Ðồng Mỗ hắng giọng nói:


- Cũng còn phát ra âm thanh, nhưng cách vận công như thế là tạm được. Con tiện nhân kia! Nếu ta ra chiêu thức này thì tuyệt không một tiếng động, liệu mi có chống nổi không?


Lý Thu Thủy thấy hai lần Hư Trúc đều búng về phía cây tùng mới biết gã không có ý gia hại mình, thì đã hơi yên lòng. Mụ cùng Ðồng Mỗ đã từng tranh đấu, khi nào lại chịu thua kém đối phương dễ dàng như vậy.


Mụ liền cất tiếng hỏi:


- Hiền điệt! Tôn tính đại danh là gì? Ta chưa thỉnh giáo?


Hư Trúc thấy Lý Thu Thủy nói năng ôn hoà khiêm nhượng và giữ lễ nên vội đáp:


- Tiểu điệt không dám. Tiểu điệt nguyên là người đã xuất gia tại chùa Thiếu Lâm, pháp danh Hư Trúc. Tiểu điệt hận mình bất tiếu, phạm vào giới luật tu hành, không làm hoà thượng được nữa. Tiểu điệt từ thủa nhỏ đã không cha không mẹ, nên không biết tục danh là gì.


Hư Trúc nói xong lộ vẻ buồn rầu.


Lý Thu Thủy gật đầu nói:


- Hiền điệt! Cái đó ngươi bất tất phải lấy làm buồn phiền. Thiền gia đã nói: "Tâm tức là Phật". Làm hoà thượng hay không cũng chẳng có gì đáng phân biệt cho lắm, chỉ cần làm nhiều điều lành. Những người cư sĩ phàm tục vẫn có thể tu thành chính quả. Ngươi đã gia nhập bản môn, đạo hiệu sư phụ ngươi là Vô Nhai Tử, vậy thì ngươi là Hư Trúc Tử rồi.


Hư Trúc không làm được hoà thượng, tăng chẳng ra tăng, tục chẳng ra tục nên lúc nào cũng băn khoăn. Bây giờ nghe Lý Thu Thủy mở đường cho như vậy, y trở nên người có lối thoát, bất giác cả mừng, chắp tay nói:


- Ða tạ sư thúc! Ða tạ sư thúc! Tiểu điệt cảm kích vô cùng!


Lý Thu Thủy là hoàng thái phi nước Tây Hạ, võ công đã cao thâm, địa vị lại tôn quý, vẫn coi người bằng nửa con mắt. Hơn nữa, trước nay mụ là người lạnh lẽo lại hay nghi kỵ, chẳng thân mật với ai. Bây giờ mụ sở dĩ ra chiều lịch sự với Hư Trúc chỉ vì võ công đã mất hết, lòng vẫn nơm nớp lo sợ Hư Trúc nhân lúc mình gặp cảnh hiểm nghèo mà hạ độc thủ nên dùng lời ngon ngọt để lung lạc y. Mụ thấy Hư Trúc lộ vẻ vui mừng một cách thành thực liền nói:


- Hiền điệt! Ngươi là người rất tốt. Ta vừa thấy đã ưng ngay, chắc là ngươi sẽ được việc cho ta.


Ðồng Mỗ tức giận nói:

- Thúi lắm! Tiểu hoà thượng kia! Ngươi đừng nghe con tiện nhân nói ngon ngọt. Trước nay hắn chỉ ưa những chàng trai xinh đẹp, còn bộ mặt ngươi hắn vừa nhìn thấy đã buồn nôn. Câu hắn nói: "Ta vừa nhìn thấy đã ưng ngay" chỉ là câu lừa dối. Con tiện nhân kia! Nếu mi không chống nổi mỗi một chiêu Niêm hoa vi tiếu này thì chịu thua đi, sao còn phỉnh phờ gã tiểu hoà thượng làm chi?


Tính Ðồng Mỗ vốn nóng như lửa. Tuy bà bị trọng thương, nhưng vẫn không giảm bớt tính cáu kỉnh.


Lý Thu Thủy cười nhạt nói:


- Chiêu Niêm hoa vi tiếu mang cái tên quả đã không lầm. Ta vừa nghe cái tên hay hay tưởng có gì đặc biệt, ngờ đâu lại tầm thường đến thế? Há chẳng khiến cho người ta cười vỡ ruột. Ta chỉ cần thi triển môn Lăng Ba Vi Bộ trong Thiên giám thần công là tránh được chiêu thức của mi dễ như trở bàn tay.


Ðồng Mỗ sửng sốt hỏi:


- Mi biết phép Lăng Ba Vi Bộ ư? Ha ha! Mi chỉ chuyên nói khoác, ai mà tin được?


Lý Thu Thủy nhìn Hư Trúc nói:


- Hiền điệt! Phép Lăng Ba Vi Bộ của ta thật là một bộ pháp trên đời có một. Nếu ngươi học được bộ pháp này rồi thì bất luận gặp phải hạng cường địch nào cũng dễ dàng.


Hư Trúc cả mừng nói:


- Thế thì hay quá! Tiểu điệt bình sinh rất sợ phải giết người mà chỉ mong trốn lánh đối phương không muốn động thủ với ai. Nếu học được một bộ pháp tránh địch còn gì hay hơn nữa?


Lý Thu Thủy tủm tỉm cười nói:


- Hiền điệt tâm địa rất tốt. Sau này nhất định sẽ trở nên một vị đại anh hùng trong thiên hạ.


Hư Trúc nghe mụ tán dương mình thì không khỏi thẹn đỏ mặt lên.


Ðồng Mỗ mắng liền:


- Con đĩ ngựa kia! Thật là mặt dầy! Mi còn bản lãnh gì khác nữa không?


Lý Thu Thủy không thèm trả lời Ðồng Mỗ, lại bảo Hư Trúc:


- Môn Lăng Ba Vi Bộ là do sáu mươi tư quẻ trong kinh Dịch biến hoá ra. Ngươi đã học kinh Dịch chưa?


Kinh Dịch không những là sách vở căn bản của Nho gia, mà Ðạo gia học cũng nhiều, chỉ có Phật gia là không học.


Hư Trúc lắc đầu nói:


- Không có!


Lý Thu Thủy nói:


- Cái đó không cần. Ngày sau ta sẽ từ từ dạy ngươi. Ta hãy dạy ngươi một bước tức là bộ pháp từ cung Ðồng Nhân đến cung Quy Muội.


Nói rồi mụ rút cành châu thoa trên đầu từ từ vạch xuống đất một bản đồ, dạy Hư Trúc bước theo bản đồ. Tuy nói là một bước nhưng thân hình uốn éo, cước bộ tựa hồ lùi lại phía sau mà lại bước rướn về phía trước rất là phiền phức.





Ðồng Mỗ ngồi đằng xa trông thấy không khỏi nao núng trong lòng, nghĩ thầm:


- Quả nhiên bộ pháp Lăng Ba Vi Bộ đã bị con tiện nhân nghiên cứu ra rồi!


Bà là người rất nóng tính vội la lên:


- Ðúng rồi! Dù cho bộ pháp của mi có đúng phép mà tránh được chiêu Niêm hoa vi tiếu của ta nhưng sang tới chiêu thứ hai là chiêu Tam long tứ tượng uy mãnh vô cùng, trong chưởng lực lại có cả chỉ lực Kim Cương thần chỉ thì tránh thế nào được. Tiểu hoà thượng! Ngươi mau qua bên này để ta dạy ngươi chiêu Tam long tứ tượng.


Lý Thu Thủy mỉm cười nói:


- Hiền điệt! Sư bá kêu ngươi đó, ngươi sang mà học đi. Ngươi học được nhiều võ công là hay cho ngươi đấy.


Hư Trúc lại chạy tới trước mặt Ðồng Mỗ học chiêu Tam long tứ tượng.

Chiêu thức này quả nhiên cương mãnh phi thường. Mười ngón tay phóng ra cùng một lúc. Cây tùng bị mười chỉ lực đâm thủng mười lỗ. Tiếp theo song chưởng đánh tới. Một tiếng chát vang lên khiến cho cây tùng gẫy ngay khúc giữa.


Hư Trúc không ngờ chiêu thức này lại lợi hại đến thế nên không khỏi kinh hãi.


Lý Thu Thủy nói:


- Chiêu thức đó gồm cả chưởng lực lẫn chỉ lực thật là bá đạo và một khi đã phóng ra không còn đất thu về và phải đánh chết địch nhân, muốn tha cũng không được.


Hư Trúc gật đầu nói:


- Phải rồi! Tiểu điệt cũng cảm thấy chiêu này tàn nhẫn quá.


Ðồng Mỗ cả giận quát lên:


- Gã thầy chùa thối tha kia! Ngươi lớn mật dám phụ hoạ với con tiện nhân dèm pha chiêu thức của ta không ra gì.


Hư Trúc cãi:


- Tiểu điệt chỉ nói chiêu đó hơi ác quá mà thôi.


Ðồng Mỗ nói:


- Ðối với hạng người tàn ác thì thi triển chiêu thức hung hiểm chừng nào hay chừng ấy để giết cho kỳ hết mới phải, còn nhân nhượng làm gì?


Lý Thu Thủy nói:


- Hiền điệt! Nếu sư tỷ ta ra chiêu ác hại ấy thì chưởng phong và chỉ lực bao trùm trong một phạm vi mười trượng vuông. Tuy phép Lăng Ba Vi Bộ có thể tránh được nhưng mình bị kém thế. Nếu y ra liền mười mấy chiêu thì không có cách nào trở tay kịp.


Ðồng Mỗ ra chiều đắc ý nói:


- Mi biết vậy là khá đấy!






Lý Thu Thủy nói:


- Cách chống cự tốt nhất là theo chiều chưởng lực chỉ lực của đối phương tung mình lùi lại để chờ cho lực đạo đối phương vào lúc sắp hết thì đột nhiên phản kích bất ngờ.


Mụ nói thế rồi truyền chiêu thức cho Hư Trúc.


Ðồng Mỗ chờ cho Hư Trúc trình diễn xong, bà không nhịn được phải cất tiếng khen:


- Mi nghĩ ra được chiêu này có thể nói là một kiệt tác trong võ học từ xưa đến nay.


Lý Thu Thủy nói:


- Không dám! Ða tạ tỷ tỷ quá khen! Gặp tỷ tỷ ra tay chỉ giáo, tiểu muội tất nhiên phải dùng toàn lực để đối phó.


Ðồng Mỗ quát hỏi:


- Mi đắc sách cái gì? Sau chiêu đó ta còn có chiêu khác liệu mi có hoá giải được không? Tiểu hoà thượng! Mau lại đây ta dạy cho rồi biểu diễn để hắn coi.


Thế rồi sư tỷ sư Muội hai người tiếp tục đem những chiêu tuyệt học của mình để dạy cho Hư Trúc với mục đích để khuất phục đối phương.


Hai người tuy là bạn đồng môn học nghề một cửa, nhưng về sau đều có những phen kỳ ngộ và đều trở nên những tay bản lĩnh phi thường.


Thiên Sơn Ðồng Mỗ tuy luyện môn Thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn còn thiếu một ngày, nhưng mọi thứ công phu đều đã thuộc lòng. Còn Lý Thu Thủy đã thành tựu môn Thiên giám thần công, một võ học tối thượng của phái Tiêu Dao. Tóm lại cả hai người đều đã có những môn tuyệt nghệ, xứng đáng là tôn sư một đời nên chẳng ai chịu thua ai. Bất luận về võ công hay về cơ trí, về kinh nghiệm hay về nội lực đều khó lòng phân cao thấp được.




Lúc này chỉ thi đua chiêu số cũng không có cách nào phân thắng phụ.

Hư Trúc được hai người truyền thụ các chiêu thức càng về sau càng khó. May mà y đã được nội lực của ba tay đại cao thủ phái Tiêu Dao trút vào mình. Khí lực đã dồi dào, cơ trí càng mau lẹ, nên dù chiêu thức kỳ diệu cổ quái đến đâu, Hư Trúc cũng học được rồi phô diễn lại đúng ngay không có chỗ nào sai trật hoặc thiếu sót.




Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy vô cùng hiếu thắng, Hư Trúc thì mải chú ý học các chiêu thức không còn để tâm gì đến việc ngoài, quên cả đói khát. Y học các chiêu thế cho đến lúc trời tối thì thành thuộc lắm rồi, có thể phô diễn một cách tuyệt diệu, khiến người bên cạnh cũng không nghe rõ.


Hư Trúc cầm đá liệng lên trời đánh mười mấy con chim sẻ rớt xuống, nhổ lông đem ra khe suối rửa sạch rồi nướng cho ba người cùng ăn một bữa. Ðoạn y lại lấy hai tay vốc nước suối về cho Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy uống.


Từ lúc Hư Trúc hoà thượng biến thành Hư Trúc Tử thì y không kiêng ăn mặn nữa và dĩ nhiên không giữ sát giới.




Sáng sớm hôm sau Hư Trúc còn đang ngủ, Ðồng Mỗ đã gọi dậy và bảo rằng còn một chiêu tuyệt kỹ bà dạy nốt cho y để sang so sánh với Lý Thu Thủy.


Ðến khi Hư Trúc học được rồi đem ra phô diễn, Lý Thu Thủy ứng đối bằng ba chiêu gồm cả công thủ thật là kỳ diệu.




Tình trạng này kéo dài hết ngày này qua ngày khác, chẳng bao lâu đã hơn hai chục ngày. Thương thế Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy khó mà chữa khỏi được. Huống chi hằng ngày hai người lại mang hết tàn lực ra tranh đấu. Dù hai người không đích thân ra tay, nhưng hao tổn tinh thần không phải ít. Thần sắc hai người mỗi ngày một thêm tiều tuỵ. Hai người cũng biết rằng thương thế của mình đã quá trầm trọng khó nỗi vãn hồi nên ai cũng muốn được mắt thấy kẻ thù chết trước cho hả giận.




Chỗ hai người tranh đấu cách thành Linh Châu nước Tây Hạ không xa mấy, nhưng ở trong hẻm núi hẹp hòi, vắng vẻ, nên những tay cao thủ trong Nhất phẩm đường nước Tây Hạ chưa phát giác ra.

Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy lại đấu thêm mấy ngày. Những chiêu thức về sau lại càng phức tạp, mới mẻ và vi diệu hơn, nên hai người phải lao tâm khổ trí mới nghĩ cách ra chiêu được.


Hư Trúc tự hỏi:


- Cuộc tỷ đấu cứ liên miên mãi thế này bao giờ cho xong? Âu ta đành đắc tội với sư bá sư thúc, cưỡng bách hai vị rời nhau. Ta hãy cõng Lý sư thúc chạy đi xa để mỗi người một nơi không còn ai thấy mặt nhau và không nghe tiếng nhau để mà tranh hơn nữa. Rồi ta quay về cõng sư bá đi nơi khác thế là xong. Dù hai vị có thoá mạ ta cũng đành chịu.


Nhưng lúc này Hư Trúc đang học đến những chiêu số cực kỳ vi diệu. Y cũng cảm thấy cực kỳ hứng thú trong việc được thấm nhuần những môn võ học cao thâm nên bị lôi cuốn không tự chủ làm theo ý riêng được nữa. Tỷ dụ Ðồng Mỗ vừa ra một chiêu thì Hư Trúc muốn coi Lý Thu Thủy sẽ dùng chiêu thức nào để đối phó và ngược lại, với cao chiêu của Lý Thu Thủy tấn công, Hư Trúc lại mong muốn được xem cách phản kích của Ðồng Mỗ.




Thế rồi Hư Trúc cứ lần lựa đình hoãn việc chia cách hai người, kéo dài tình trạng hết ngày này qua ngày khác.

Một hôm sau giờ, Ðồng Mỗ ra một chiêu, mới giải thích chưa được phân nửa thì vận khí không lên được nữa cơ hồ ngất đi.





Lý Thu Thủy cười lạt mỉa mai nói:


- Mi đã nhận thua chưa? Nếu lúc ra tay tỷ đấu thực sự... đâu có... đâu có...


Mụ nói liền ba tiếng đâu có rồi ho lên sù sụ không nói tiếp được.


Giữa lúc ấy về góc Tây Nam đột nhiên có tiếng leng keng vọng lại tựa hồ như tiếng nhạc ngựa.


Ðồng Mỗ vừa nghe thấy đột nhiên tinh thần phấn khởi móc trong bọc ra một ống ngắn sắc đen nói:


- Ngươi cầm cái ống này tung lên trên không.


Lý Thu Thủy mỗi lúc một ho kịch liệt hơn. Mụ biết rằng Ðồng Mỗ đã có viện binh đến thì tánh mạng mụ khó mà thoát được, nên lại dùng nguỵ kế của Ðồng Mỗ là giả chết.


Hư Trúc chẳng hiểu ra sao, cầm lấy cái ống nhỏ sắt đen đặt vào ngón tay giữa rồi hất lên trên không.




Bỗng nghe thấy một hồi còi lanh lảnh từ trong ống phát ra. Lúc này chỉ lực của Hư Trúc đã đến mực phi thường. Cái ống nhỏ bay vút thẳng lên trời lẫn vào đám mây rồi nổi lên những tiếng vi vu không ngớt.


Hư Trúc trong lòng kinh hãi nói:


- Nguy rồi! Cái ống sáo nhỏ này là tín hiệu của sư bá, chắc bà kêu người đến để đối phó với Lý sư thúc đây.


Nói rồi y chạy lại trước mặt Lý Thu Thủy phục xuống khẽ nói:


- Sư thúc! Sư bá đã có những người tiếp viện đến nơi. Tiểu điệt cõng sư thúc trốn chạy thôi.


Nhưng Lý Thu Thủy nhắm mắt cúi đầu không ho nữa mà cũng không nhúc nhích.


Hư Trúc cả kinh, đưa tay ra sờ mũi không thấy thở nữa thì kinh hãi la gọi:


- Sư thúc! Sư thúc!


Nhà sư vừa gọi vừa lay vai Lý Thu Thủy tưởng đánh thức cho mụ tỉnh dậy.