PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 107&108


Trung Quốc
06-13-2002, 12:19 AM
Hồi 107 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Cứu chủ nhân bại lộ hành tung
Cưu Ma Trí thấy Hư Trúc trúng Hoả diệm đao đã không việc gì mà luồng lực đạo hất ngược lại còn làm cho cườm tay mình đau ê ẩm thì kinh hãi, bụng bảo dạ:


- Gã tiểu hoà thượng này dù có luyện được công phu Kim chung thiết bố sam cũng không thể chịu nổi được đòn của mình mà tại sao hắn không việc gì? Chắc là trong lần áo tăng bào hắn còn mặc một thứ hộ thân bảo giáp gì đây.


Lão nghĩ vậy, liền đổi thế chiến đánh tới tấp vào Hư Trúc. Lão dùng những chiêu thức thực lợi hại như Ðại trí vô định chỉ, Khử phiên não chỉ tịch diệt trảo, Triều hoa trảo, liên tiếp sáu bảy thứ thần công Thiếu Lâm, nhằm đánh vào mắt, mũi, cổ họng Hư Trúc.




Cưu Ma Trí đánh rất rát khiến cho Hư Trúc chân tay luống cuống phải lùi lại liền.


Nhưng Hư Trúc phóng chiêu Hắc hổ thâu tâm trong phép La Hán quyền ra chống đỡ cũng làm cho Cưu Ma Trí phải lùi lại nửa bước. Vì thế mà những chiêu thức biến ảo thần diệu của lão không sao chạm được đến ngoài da đối phương.




Chỉ trong khoảnh khắc Cưu Ma Trí đã trao đổi đến mười sáu mười bảy chiêu khác nhau mà toàn những môn võ học Thiếu Lâm.


Quần tăng theo dõi cuộc chiến đấu giữa hai người đều hoa mắt lên và ai cũng nghĩ thầm:


- Lão này tự xưng kiêm thông cả bảy mươi hai tuyệt kỹ phái Thiếu Lâm, quả là không nói ngoa.


Còn Hư Trúc đối chọi với lão chỉ có một môn La Hán quyền, nhất là khi bị đối phương ra đòn chớp nhoáng nhà sư càng rối trí, không lúc bình tĩnh mà biến chiêu được. Y giở đi giở lại chỉ có mỗi chiêu Hắc hổ thâu tâm! Quyền pháp y lại vụng về, dù là tay võ sư tầm thường cũng nhìn ra không nín cười được.


Một bên rất linh xảo, một bên lại quá vụng về thật là hai cái thái cực. Thế mà tay tuyệt xảo cũng không thắng nổi tay vụng về.


Luồng kình lực trong chiêu Hắc hổ thâu tâm của Hư Trúc mỗi lúc một gia tăng. Hai người mỗi lúc một xa nhau thêm. Bên tay Cưu Ma Trí đã cách xa trước mặt Hư Trúc đến hơn một thước.


Bây giờ Cưu Ma Trí đã phát giác thế quyền của Hư Trúc ngoài nội lực thâm hậu ra, có ẩn hiện công phu Tiểu vô tướng công. Lão còn biết thêm công phu Tiểu vô tướng công của đối phương thâm hậu hơn mình. Có điều y xử dụng chưa được tinh xảo nên không biết phát huy uy lực đến tột độ. Lão nghĩ rằng nếu cứ tranh đấu thế này mãi thì khó lòng thủ thắng được.


Giữa lúc ấy, Cưu Ma Trí lại thấy Hư Trúc lại sử chiêu Hắc hổ thâu tâm đánh tới. Ðột nhiên lão hạ thấp tay xuống ra chiêu cầm nã và nắm được tay Hư Trúc. Ðó chính là một chiêu trong phép Cầm long thủ. Tay trái lão nắm được ngón tay út của Hư Trúc còn tay phải nắm được ngón tay cái của y. Lão liền vận toàn lực vặn mạnh một cái.


Cầm nã thủ pháp này vô cùng xảo diệu, hễ ngón tay mình đụng vào bất cứ bộ vị nào trong thân thể đối phương thì dính chặt chẳng khác keo sơn.


Ngón tay cái và ngón tay út Hư Trúc bị hai bàn tay Cưu Ma Trí nắm chặt và vặn mạnh nên không còn cách nào ra chiêu Hắc hổ thâu tâm để giải khai được.




Giữa lúc ngón tay Hư Trúc bị đau đớn kịch liệt thì tự nhiên y ra chiêu Thiên Sơn chiết mai thủ tay phải chuyển đi một vòng rồi lật ngược lại nắm lấy cổ tay trái Cưu Ma Trí.


Cưu Ma Trí nắm được hai ngón tay đối phương đã tưởng mình đắc thắng ngờ đâu chính cổ tay mình đột nhiên lại bị một luồng lực đạo rất quái dị nắm lấy. Võ công lão rất uyên thâm nhưng môn Thiên Sơn chiết mai thủ này quá nửa là do Thiên Sơn Ðồng Mỗ tự sáng chế ra, nên lão hoàn toàn không hiểu lai lịch.


Cưu Ma Trí còn đang kinh hãi thì cảm thấy cổ tay trái mình như bị lồng vào một chiếc đai sắt, không còn cách nào cựa quậy cho thoát ra được.

May mà Hư Trúc trong lòng hoang mang chỉ mong sao giải thoát được cho mình, không nghĩ gì đến chuyện phản công đối phương. Sở dĩ y níu lấy cổ tay Cưu Ma Trí là chỉ để giữ lão không vặn tay mình được. Nên lúc y ra tay quên không nắm lấy huyệt mạch môn đối phương mặc dầu nó chỉ cách đó có ba phân.


Cưu Ma Trí đã phát huy được nội lực từ từ để tụ lại rồi đột nhiên giựt mạnh một cái toan làm cho Hư Trúc phải toạc hổ khẩu.


Hư Trúc cảm thấy tay tê nhức. Y sợ Cưu Ma Trí gỡ được tay ra rồi tất dùng thủ pháp lợi hại nào để đánh lại mình liền vận động nội lực cho luồng Bắc minh chân khí trong người tuôn cuộn nổi lên.


Cưu Ma Trí ba lần vận kình lực mà không thoát được thì trong lòng không khỏi kinh hãi. Lão liền giơ tay phải lên thành phát chưởng đập vào đầu Hư Trúc.


Trong lúc vội vàng cấp bách, lão không sử dụng được võ công phái Thiếu Lâm, nên phát chưởng nay lại thi triển công phu của bản môn ở nước Thổ Phồn.


Ðòn này gần quá thế đánh mãnh liệt.

Hư Trúc thấy cơ nguy, vung tay trái lên, ra chiêu theo phép Thiên Sơn lục dương chưởng để giải khai.





Cưu Ma Trí phóng chưởng đầu không ăn thua liền phát chưởng thứ hai ra.


Hư Trúc vẫn thi triển Lục dương chưởng liên tiếp phóng ra để hoá giải được thế công của đối phương.


Quần tăng đứng coi thấy cổ tay trái Cưu Ma Trí bị Hư Trúc nắm giữ và nhất định không chịu buông ra. Lão đã dùng tay phải đánh luôn mấy đòn mà không sao trúng được vào đầu Hư Trúc, thì ai nấy đều lấy làm kỳ và cũng hơi yên dạ.


Lúc này hai người đứng sát nhau tranh đấu. Mỗi phát chưởng phóng ra chỉ cách chừng bảy tám tấc. Càng đứng gần nhau chưởng lực càng mãnh liệt, quần tăng nghe chưởng của Cưu Ma rít lên veo véo tạt vào mặt rát như dao cứa.


Tuy mọi người đang trong Ðại hùng bảo điện mà cảm thấy gió lạnh căm căm tựa hồ như ở trên đỉnh núi tuyết. Bốn mặt cuồng phong thổi vèo chẳng khác nào sóng biển dồn dập. Chưởng lực tán ra bốn phía khiến cho chúng tăng mỗi lúc một thêm rét cóng.


Háng tăng lữ tầm thường trong chùa Thiếu Lâm sau không chịu nổi đều co người về phía sau đứng sát vào tường.


Các vị lão tăng vào hàng chữ Huyền tuy không sợ chưởng phong xâm nhập cơ thể, nhưng cũng phải vận nội lực để chống chọi.




Hư Trúc hồi ở trên cung Linh Thứu vì muốn giải trừ Sinh tử phù cho quần hùng ba mươi sáu động bảy mươi hai đảo đã nghiên cứu những đồ phổ khắc trên tường đá nhà mật thất nên môn Thiên Sơn lục dương chưởng của y rất là tinh nhuệ. Bao nhiêu thế biến ảo đều đã thuộc lòng và đã hiểu đến chỗ ảo diệu của nó. Ðáng tiếc chưa bao giờ y dùng đến để đối phó với người khác, nên việc sử dụng chưa được linh hoạt và thuần thục.


Trước đây Hư Trúc ở trước mặt Ðồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy tuy đã sử dụng thi triển những môn học này nhưng lúc đó lại chưa được tập luyện. Bây giờ là lần thứ nhất y mới đem ra quyết đấu sinh tử cùng một tay cao thủ hạng nhất là Cưu Ma Trí. Tuy nội lực y cao thâm, chưởng pháp y mãnh liệt, song y chỉ vận dụng đến hai ba thành công lực mà thôi.


Chưởng lực Cưu Ma Trí mỗi lúc một ghê gớm hơn mà Hư Trúc lại chỉ mong tự bảo vệ cho mình được an toàn, chứ không dám nghĩ đến chuyện phản kích. Chưởng nào y phóng ra cũng toàn là thế thủ.


Bản ý của Hư Trúc không phải là để bắt Cưu Ma Trí. Y yên trí rằng võ công của đối phương cao hơn mình gấp đến mười lần mà và nghĩ thầm:


- Lão mới dùng có một tay để công kích mình mà đã ghê gớm đến thế. Giả tỷ y dùng cả hai tay thì mình phải mất mạng ngay đương trường.


Nghĩ vậy, Hư Trúc phải liều chết giữ chặt cổ tay trái đối phương là có ý để cho tay trái lão không ra chiêu được. Không ngờ ý nghĩ thô sơ và tự ty mặc cảm bây giờ lại hoá ra đắc dụng.


Cưu Ma Trí chỉ còn một tay là tự do cử động được, nên những thế chưởng liên hoàn vô cùng biến hoá và tuyệt diệu không thể thi triển được. Còn Hư Trúc vốn chưởng pháp không được thuần thục cho lắm thì y sử dụng một chưởng lại giản tiện hơn là song chưởng.


Trường hợp đặc biệt này khiến chưởng pháp Cưu Ma Trí đáng lẽ phát huy được mười thành mà lại chỉ còn năm. Trái lại Hư Trúc chỉ phát huy được hai ba thành thì lại tiến thêm được đến bốn năm thành.


Trong khoảng thời gian chừng cháy tàn nén hương hai bên trao đổi đã đến mấy trăm chiêu và vẫn ở vào tình thế dằng co, không phân thắng bại.




Huyền Từ, Thần Quang, Huyền Ðộ, Long Mãnh, Triết La Tinh cùng các vị cao tăng đều nhìn thấy rõ tình trạng hai bên chẳng ai ăn ai.


Cưu Ma Trí tay trái bị nắm giữ, không thể nào giựt ra được, nhưng Hư Trúc cũng chẳng hơn gì. Tay trái sử dụng vào thế chống đỡ chỉ có lực lượng phản kích.


Hai bên đều được điểm nọ hỏng điểm kia. Cuộc tỷ đấu dằng dai và ly kỳ này đến các vị cao tăng biết nhiều hiểu rộng cũng chưa từng thấy trường hợp tương tự bao giờ.




Ngoài ra đa số quần tăng lấy làm kinh dị hoài nghi. Vì Hư Trúc vẫn luôn luôn ở trong chùa từ nhỏ đến lớn. Chuyến này là lần thứ nhất y dời khỏi chùa đi xa mới trong vòng một năm trời mà không hiểu y đã học được một bản lãnh ghê hồn từ đâu đem về.


Ai nấy còn ngạc nhiên hơn nữa là Hư Trúc đã nắm được địch nhân mà sao không chế phục nổi? Còn Cưu Ma Trí thì mỗi phát chưởng mãnh liệt có thể làm cho người ta phải bong gân gãy xương. Cả những tay cao thủ tuyệt luân chỉ sơ hở một chút mà bị trúng một chưởng lão cũng phải đoạn khí chết ngay lập tức.


Trước cục diện này, giả tỷ một nhà sư chùa Thiếu Lâm bất luận là ai, muốn viện trợ Hư Trúc thì chỉ khẽ ra một đòn cũng không phải là để trả thù rửa hận, quyết chí hạ sát đối phương, nên ai cũng giữ danh dự cho môn phái, không can thiệp vào. Nếu một nhà sư nào ra tay hại sát Cưu Ma Trí thì danh dự phái Thiếu Lâm xưa nay lừng lẫy giang hồ sẽ bị tổn thương vô cùng!


Quần tăng tuy trong lòng xao xuyến, tay ướt đẫm mồ hôi mà chỉ đứng yên theo dõi cuộc tỷ đấu.





Hai bên lại trao đổi hơn một trăm chiêu nữa.

Hư Trúc dần dần giảm bớt mối lo. Ðồng thời những chỗ tinh diệu về phép Thiên Sơn lục dương chưởng cũng mỗi lúc một thuần thục hơn. Bây giờ trong mười chiêu chỉ có chín chiêu giữ thế thủ và đã có thể phản kích được một chiêu.


Cưu Ma Trí đối với đòn phản kích của đối phương cũng phải ra chiêu chống đỡ và do đó thế công của lão đã bắt đầu giảm bớt.


Kể ra thì tình trạng này cũng chưa đem lợi thế gì mấy cho Hư Trúc, nhưng càng về sau, lợi điểm mỗi lúc một lớn hơn.




Lại qua một thời gian chừng ăn xong bữa cơm, Hư Trúc đã có thể phản công đến tám trong mười chiêu và các nhà sư chùa Thiếu Lâm đã bớt lo lắng và khấp khởi mừng thầm.


Từ lúc Cưu Ma Trí xuất hiện, Thần Quang Thượng Nhân có những mối tâm tình mâu thuẫn nhau. Lão mong rằng Cưu Ma Trí huỷ diệt được oai danh phái Thiếu Lâm. Mặt khác lão lại không muốn cho một nhà sư dị tộc vào Trung Nguyên hoành hành, chẳng còn uý kị gì ai. Lão không đủ lực lượng để đả bại Cưu Ma Trí, bây giờ thấy Hư Trúc dằng co được với đối phương ở vào tình thế bất phân thắng bại thì lão lại mong cả hai con cọp cùng chết hết. Lão tự đặt mình vào địa vị một ngư ông trước cò trai kìm hãm nhau để thủ lợi. Dù Ba La Tinh không truyền thụ tuyệt kỹ khác của phái Thiếu Lâm, thì chỉ ba thứ bí quyết về Ban Nhược chưởng, Ma Ha chỉ, Ðại Kim Cương quyền lão đã ghi nhớ vào lòng rồi về nghiên cứu kỹ lại, luyện tập đúng phép, cũng có thể trở nên một tay cái thế võ lâm. Lão tin vào trí tuệ thông minh của mình có thể đem ba môn võ công này biến cải thành huyền diệu hơn một cách rõ ràng. Và như vậy lão sẽ sáng chế ra ba môn tuyệt kỹ đặc biệt cho phái Thanh Lương để thành ông thủy tổ ba môn tuyệt nghệ này.


Ba La Tinh lại đi theo một ý nghĩ riêng. Thời gian hắn ở Tàng kinh các chùa Thiếu Lâm nghiên cứu bao nhiêu võ công bí quyết truyền đời của các vị cao tăng chùa Thiếu Lâm để lại. Hắn càng nghiên cứu càng thấy võ học bao la tinh thâm ảo diệu vô cùng, rồi đi đến chỗ say mê sách vở. Hôm nay sư huynh hắn là Triết La Tinh đến đón hắn dời khỏi chùa để về Thiên Trúc, hắn tự biết rằng trí nhớ của hắn tuy chỉ được một phần nhỏ xíu về võ công phái Thiếu Lâm để trở về cố hương đã lấy làm mừng. Hắn thấy sách vở Thiếu Lâm rất là phong phú, một khi đã ra khỏi sơn môn thì từ đây không bao giờ còn có duyên trở lại nghiên cứu nữa nên hắn rất lấy làm tham tiếc. Bây giờ hắn được xem cuộc đấu giữa Hư Trúc và Cưu Ma Trí, nhận thấy nội lực hai người rất cao cường mà chiêu thức lại càng kỳ tuyệt, lão tự biết mình chưa bằng một bên nào.


Ba La Tinh có biết đâu là những chiêu thức mà Hư Trúc đang sử dụng thực ra đâu có phải là võ công phái Thiếu Lâm. Lão lại thấy nhà sư tuổi mới ngoài hai mươi mà đã ghê gớm đến thế thì tự than mình bôn ba muôn dặm vào được Tàng kinh các đâu có phải chuyện dễ dàng? Lão mới thuộc được vài pho kinh chép về võ học, tuy không đến nỗi hai bàn tay trắng trở về cố hương nhưng chỗ lão nhớ được chắc không phải là những môn chân chính quý trọng. Hắn chỉ lo từ đây về sau suốt đời phải hối hận vô cùng.


Ta nên biết rằng võ học cũng mênh mông không biết đến đâu là bờ bến, khác nào những môn cầm, kỳ, thư,hoạ, càng nghiên cứu thì càng say mê. Mình học đến hết đời vẫn còn có người cao thâm hơn.


Ba La Tinh là vị cao tăng đại tài trí ở nước Thiên Trúc. Lúc đầu hắn đến chùa Thiếu Lâm với ý định ăn cắp võ kinh đem về mở mang võ học nước Thiên Trúc. Hắn thấy võ học chùa Thiếu Lâm như biển không bờ thì đem lòng quyến luyến không muốn bỏ đi nữa.




Lúc này Hư Trúc tỷ đấu với Cưu Ma Trí, tuy phần tiến công của nhà sư nước Thổ Phồn hãy còn nhiều hơn phần thế thủ, song nội lực lão mỗi lúc càng thêm mãnh liệt. Song mỗi chiêu Hư Trúc tấn công là Cưu Ma Trí phải cố gắng lắm mới chống đỡ được.


Nguyên Hư Trúc từ lúc trong lòng bớt nỗi lo âu, đột nhiên phát triển một chiêu thức đặc biệt. Chiêu thức này không phải ở trong phép Thiên Sơn lục dương chưởng mà là một thủ pháp mà Lý Thu Thủy đã dạy y nơi hoang vắng để đối phó với Ðồng Mỗ. Tuy nó là một chiêu nhưng có tám thế bí ẩn lợi hại vô cùng.


Hôm ấy Ðồng Mỗ phải phí rất nhiều tâm huyết mới giải khai được. Dù Cưu Ma Trí võ học uyên thâm, cơ biến hơn người nhưng lúc thảng thốt phải tiếp chiêu này một cách gượng gạo, còn Hư Trúc chiếm được thượng phong thì tinh thần càng phấn khởi. Y liền ra chiêu thứ hai mà Ðồng Mỗ đã dạy y để đối phó với Lý Thu Thủy.


Ta nên nhớ rằng Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy đều là những tay cao thủ tuyệt đỉnh trong phái Tiêu Dao, chiêu thức nào của hai người này cũng cực kỳ lợi hại. Nó còn là những chiêu thức hiểm độc mong hạ sát bằng được đối phương, vì hai người đàn bà này đã chồng chất trong lòng mấy chục năm thù hận và lại biết rõ trình độ ghê gớm của đối phương.


Bọn cao tăng cùng Huyền Từ thấy Hư Trúc mỗi lúc một sử chiêu hiểm độc thì tuy tình thế trở nên sáng sủa hơn nhưng họ không khỏi chau mày. Nguyên các tăng lữ đệ tử phái Thiếu Lâm từ mấy trăm năm nay không có một người đàn bà nào, trải bao nhiêu triều đại toàn theo đường lối dương cương. Ðồng thời võ công cửa Phật chỉ cốt ý ra tay để kiềm chế đối phương chứ không phải để giết người, trái ngược hẳn với những chiêu thức của Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy.


Có điều ngẫu nhiên Hư Trúc lại xen vào một chiêu Thiên Sơn lục dương chưởng vừa hoà bình vừa uy mãnh phù hợp với bản ý của chùa Thiếu Lâm, nhưng đó chỉ là số ít, còn phần nhiều là những chiêu thức thâm độc.


Những người bàng quan theo dõi cuộc đấu đều chột dạ lẩm bẩm:


- Nếu chiêu này mà đánh vào mình thì chẳng những bị mất mạng mà còn bị chết một cách cực kỳ thảm khốc.


Trước khi quần tăng sinh lòng kinh hãi ngấm ngầm, Cưu Ma Trí đã phát giác ra tình thế cực kỳ bất lợi cho mình. Lão đã ba lần vận động kình lực muốn giựt ra khỏi tay Hư Trúc để tiện thi triển tuyệt kỹ Hoả diệm đao, nhưng lão gia tăng kình lực thì chỉ lực của Hư Trúc càng mạnh thêm. Lão không biết nội lực của đối phương cao thâm đến mức độ nào?


Trước tình thế nguy cấp, trong lòng lão sát khí nổi lên bừng bừng. Tay trái lão phóng luôn ra ba chưởng veo véo.


Hư Trúc vung tay lên hoá giải. Cưu Ma Trí rụt tay về rút lưỡi đao truỷ thủ trong bít tất ra nhằm đâm vào bả vai Hư Trúc.


Hư Trúc chỉ học những chiêu thức tay không, đột nhiên y thấy bạch quang lấp loáng. Lưỡi đao truỷ thủ trong tay địch nhân phóng tới. Y không biết chống đỡ cách nào, liền vung tay lên chụp xuống cổ tay trái Cưu Ma Trí.


Ðây là một chiêu cầm nã thủ pháp trong phép Thiên Sơn chiết mai thủ. Thủ pháp này đã mau lẹ vô cùng lại rất trúng đích. Ba ngón tay Hư Trúc chạm vào cổ tay đối phương rồi, ngón cái và ngón út rít chặt lại.


Giữa lúc ấy luồng kình lực trong lòng bàn tay Cưu Ma Trí xô ra, lưỡi đao truỷ thủ rời khỏi tay lão mà cả hai tay Hư Trúc đều nắm giữ lấy cổ tay đối phương, không tránh được.





Sột một tiếng rùng rợn. Lưỡi đao truỷ thủ đã cắm phập vào vai Hư Trúc ngập đến chuôi.


Quần tăng đứng xem la lên một tiếng kinh hoảng:


- Úi chao!


Rồi trong đám đông đột nhiên có bốn nhà sư vung trường kiếm lên, thanh quang lấp loáng đều nhằm đâm vào cổ họng Cưu Ma Trí.


Bốn nhà sư cùng nhảy xổ ra và đồng thời động thủ. Bốn thanh trường kiếm nhằm cả vào một phương vị. Kiếm pháp cực kỳ mau lẹ, hiểm độc vô cùng.


Cưu Ma Trí vận lực vào hai chân, toan nhảy lùi về phía sau để tránh. Cưu Ma Trí vẫn không nhúc nhích nhưng cảm thấy cổ họng bị đau nhói lên. Mũi bốn thanh trường kiếm đã đâm vào da y.


Bốn nhà sư đồng thanh quát lên:


- Quân mặt dầy này! Nộp mạng đi!


Thanh âm nhẹ nhàng và trong trẻo tựa hồ như từ miệng thiếu nữ phát ra.


Hư Trúc nhìn lại bốn nhà sư thì té ra là Mai, Lan, Trúc, Cúc tứ kiếm đã ăn mặc trá hình. Trên đầu các cô đội mũ nhà sư để che kín mớ tóc mây, mình mặc áo tăng bào theo kiểu chùa Thiếu Lâm.


Hư Trúc cực kỳ kinh hãi la lên:


- Không được hạ sát y!


Mai kiếm đáp:


- Dạ! Dạ!


Nhưng mũi kiếm vẫn kề vào cổ Cưu Ma Trí .


Cưu Ma Trí cười ha hả nói:


- Chùa Thiếu Lâm chẳng những ỷ vào nhiều người để thủ thắng mà còn dấu diếm đàn bà con gái. Té ra mấy trăm năm danh dự là thế này đây! Bây giờ ta mới biết!


Hư Trúc trong lòng hoang mang khôn xiết, không biết làm thế nào được, bất giác buông cổ tay Cưu Ma Trí ra.


Cúc kiếm xoay tay lại rút lưỡi đao truỷ thủ trên vai y ra. Máu tươi phun lên như suối.


Cúc kiếm thò tay vào bọc lấy ra một tấm khăn để buộc vết thương cho y.

Còn ba cô Mai, Lan, Trúc vẫn chí mũi kiếm vào cổ Cưu Ma Trí.


Hư Trúc ấp úng hỏi:


- Các... các ngươi đến đây làm chi?


Cưu Ma Trí tay phải vung thần công Hoả diệm đao lên một cái.





Choang! Choang! Choang! Ba thanh trường kiếm của Mai, Lan, Trúc bị gãy nửa.

Ba cô giật mình kinh hãi nhảy lùi ra xa hơn trượng. Các cô nhìn lại ba thanh kiếm chỉ còn lại một khúc.


Cưu Ma Trí ngửa mặt lên trời nổi một tràng cười rộ rồi quay sang hỏi Huyền Từ:


- Phương trượng sư huynh! Bây giờ sư huynh nói như thế nào đây?


Huyền Từ sắc mặt xám xanh đáp:


- Nguyên do vụ này lão tăng vẫn chưa hiểu ra sao. Cần phải điều tra rõ rệt rồi theo giới luật bản tự xử trí. Minh vương cùng các vị sư huynh đường xa mệt nhọc, lão tăng xin mời quý vị ra nhà khách dùng trai đã.


Cưu Ma Trí nói:


- Như vậy thì phiền nhiễu cho sư huynh quá!


Lão nói xong chắp tay thi lễ.


Huyền Từ đáp lễ rồi, Cưu Ma Trí tay đương chắp bỗng phóng ra hai bên. Lão ngấm ngầm vận thần công Hoả diệm đao.


Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Mai, Lan, Cúc, Trúc bốn cô la hoảng vì chiếc tăng mạo trên đầu không gió mà rớt xuống để lộ những mái tóc đen nhánh. Ðồng thời có hàng trăm món tóc rớt theo mũ xuống.




Nguyên Cưu Ma Trí phóng thần công Hoả diệm đao lướt qua để lật tăng mạo của bốn cô đồng thời dư lực thần công này còn hớt đứt vô số tóc rớt xuống lả tả.


Ðánh rớt tăng mạo thì chẳng có gì là khó, nhưng luồng chân khí vô hình cắt đứt được bấy nhiêu tóc thì thật là kỳ. Có thể nói rằng luồng chân khí này sắc như đao kiếm. Xem thế đủ biết nội lực Cưu Ma Trí đã đến mực siêu quần.


Cưu Ma Trí trổ tài như vậy chẳng những để khoe bản lãnh cho mọi người phải nhớn nhác mà còn ngụ ý cắt tóc chứ không giết người ra điều nhân nghĩa. Ðồng thời lão làm lộ thân hình bốn thiếu nữ ra khiến cho các nhà sư hết cãi.


Huyền Từ vẻ mặt cực kỳ khó chịu miễn cưỡng cất tiếng mời:


- Nào! Xin thỉnh các vị sư huynh.




Bọn Thần Quang, Long Mãnh, Dung Trí cùng tăng chúng thấy trong chùa Thiếu Lâm có bốn cô thiếu nữ thì có ai là không kinh dị. Ðừng nói là chùa Thiếu Lâm, đến chùa thường cũng không thể dung thứ những vụ phản bội giới luật này.


Ai nấy đều đứng dậy và được nhà sư chuyên việc tiếp khách mời ra nhà khách thụ trai.


Những tân khách vừa xoay mình chưa bước ra khỏi đại điện thì Mai kiếm lại lên tiếng, nói với Hư Trúc:


- Thưa chủ nhân! Chị em bọn thuộc hạ lén đến đây để hộ vệ chủ nhân, xin chủ nhân miễn trách cho.


Lan kiếm tiếp lời:


- Nhà sư Duyên Căn kia vô lễ với chủ nhân, chị em bọn thuộc hạ phải đánh cho y một trận nhừ tử, y mới biết thân. Không ngờ lão hoà thượng bên Tây Vực này lại dám đả thương chủ nhân.


Hư Trúc ủa! Một tiếng rồi tỉnh ngộ, lẩm bẩm:


- Té ra sở dĩ Duyên Căn kính cẩn mình là vì y đã bị mấy cô này uy hiếp. Thế thì chúng giả làm sư ẩn thân trong chùa đã lâu rồi.

Nhà sư bất giác dậm chân nói:



- Các ngươi lộn xộn quá!


Y nói xong chạy đến trước tượng Phật Như Lai quỳ xuống khấn:


- Ðệ tử kiếp trước tội nghiệp đã nhiều, kiếp này lại không giữ giới luật thanh quy để gây ra mối tai hoạ tày đình cho bản tự. Ðệ tử kính cẩn xin phương trượng trách phạt thật nặng cho.


Cúc kiếm nói:


- Thưa chủ nhân! Chủ nhân chẳng nên làm hoà thượng nữa cho nhọc mình, chi bằng chúng ta về cả núi Phiêu Diễu là hơn. Nơi đây cơm canh lạt lẽo lại bị người quản thúc, còn có chi là thú vị?


Trúc kiếm cũng trỏ vào Huyền Từ:


- Lão hoà thượng! Nếu lão có điều mạo phạm đến chủ nhân chúng ta thì bốn chị em chúng ta không nể đâu. Vậy lão phải cẩn thận đấy!


Hư Trúc vội quát lên:


- Các ngươi không được vô lễ. Sao lại đến chùa rắc rối? Trời ơi! Phải câm miệng lại ngay!




Nhưng bốn cô mỗi cô nói một điều với giọng lưỡi coi Huyền Từ chẳng vào đâu.


Tăng chúng chùa Thiếu Lâm nhìn nhau kinh hãi, rồi lại liếc nhìn mấy cô gái thì thấy cô nào cũng như cô nấy: mặt mũi đầy đặn, xinh đẹp, hoạt bát mà đều chẳng biết sợ trời sợ đất là gì, song chẳng ai biết lai lịch bốn cô ra sao.




Nguyên bốn cô này là con một nhà nghèo ở chân núi Ðại Tuyết, một bà mẹ sinh hạ bảy cô rồi sau cùng sinh tư ra bốn cô này. Nhà nghèo không đủ sức nuôi, bà mẹ đem vào rừng tuyết bỏ. Gặp lúc Ðồng Mỗ hái thuốc ở núi Ðại Tuyết để chế luyện Cửu chuyển hùng xà hoàn, mụ theo tiếng trẻ khóc lại xem thấy bốn đứa nhỏ vừa bằng nhau và tướng mạo giống nhau thì lấy làm kỳ thú, liền đem về cung Linh Thứu nuôi cho khôn lớn rồi truyền thụ võ công. Bốn cô này tuy mang danh là thị tỳ của Ðồng Mỗ mà thực ra mụ coi bốn cô như con đẻ và được mụ rất thương yêu. Bốn cô chưa từng ra khỏi núi Phiêu Diễu nên chẳng hiểu gì về nhân tình thế cố mà cũng chẳng biết phân biệt thứ bậc trong loài người. Suốt đời các cô chỉ biết nghe lệnh Ðồng Mỗ. Ðến khi Hư Trúc lên thay làm chủ nhân cung Linh Thứu thì các cô lại hết mình phụng sự Hư Trúc. Nhưng Hư Trúc ôn hoà khiêm tốn, không oai nghiêm như Ðồng Mỗ, thành ra các cô không sợ y mấy, tâm ý bốn cô linh cảm như nhau nên những ý nghĩ dông càn cũng nổi lên như nhau.


Huyền Từ nói:


- Trừ các vị sư huynh sư đệ vào hàng chữ Huyền thì ở lại còn bao nhiêu tăng chúng khác từ hàng chữ Tuệ trở xuống ai về phòng nấy!


Chúng tăng đồng thanh đáp:


- Dạ!


Rồi lục tục đi ra. Chỉ trong khoảng khắc, trên Ðại hùng bảo điện chỉ còn lại hơn ba mươi vị lão tăng vào hàng chữ Huyền, Hư Trúc cùng sư phụ là Tuệ Luân và bốn cô gái tại cung Linh Thứu.


Tuệ Luân hoà thượng tiến một bước đến trước Phật tượng quỳ xuống nói:


- Ðệ tử không biết phương châm giáo hối để dưới cửa Phật nảy ra tên nghiệt đồ này. Cúi xin phương trượng trọng phạt cho.


Trúc kiếm cười hích hích nói:


- Bản lãnh của ngươi thấp kém thế này mà cũng đòi làm sư phụ chủ nhân ta ư? Ðêm hôm kia người che mặt đã trói ngươi trên cây tùng là nhị tỷ ta đó. Ta nói thiệt cho ngươi hay: võ công ngươi còn tầm thường lắm!


Hư Trúc ngấm ngầm la hoảng:


- Chết rồi! Thật là chết rồi! Mấy cô này trêu cợt cả đến sư phụ ta!


Lại nghe Lan kiếm cười nói:


- Duyên Căn bảo ta ngươi là sư phụ chủ nhân ta, nên ta đến thử ngươi chơi. Bữa nay mà tam muội ta không nói thì e rằng vĩnh viễn ngươi không biết ai đã chơi ngươi vố đó. Thú quá! Thú quá!


Rồi các cô cười rộ.


Huyền Từ liền lên tiếng:


- Bốn vị sư đệ Huyền Tâm, Huyền Quý, Huyền Niệm, Huyền Tĩnh lại xin bốn vị nữ thí chủ đừng nói càn và đừng có vọng động.


Bốn nhà sư già khom hông thi lễ đáp:


- Dạ!


Rồi quay lại nói với bốn cô gái cung Linh Thứu:


- Phương trượng đã hạ pháp chỉ xin bốn vị đừng nói nhăng, làm càn.


Mai kiếm cười đáp:


- Nhưng chúng ta lại cứ thích nói nhăng và ưa làm càn thì ngươi làm gì được bọn ta?


Bốn nhà sư đồng thanh đáp:


- Vậy thì bọn bần tăng đành đắc tội với các vị vậy!


Dứt lời, bốn vị phất áo tăng bào một cái trùm lên trên bàn tay đưa tay ra nắm lấy tay bốn cô. Huyền Tâm sử chiêu Cầm long thủ, Huyền Quý sử chiêu Hổ trảo công, Huyền Niệm sử chiêu Ưng trảo lực, Huyền Tĩnh sử chiêu Thiếu Lâm cầm nã thập bát đả. Bốn chiêu này tuy khác nhau nhưng đều là những môn võ tinh diệu phái Thiếu Lâm.


Trong bốn cô thì ba cô đều bị Cưu Ma Trí chặt đứt mất trường kiếm, Cúc kiếm liền vung trường kiếm lên để hộ vệ cho ba cô chị. Ba cô Mai, Lan, Trúc cũng vung kiếm gẫy, hoà với kiếm quang của Cúc kiếm đánh ra.

Trung Quốc
06-13-2002, 12:20 AM
Hồi 108 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Phạm thanh tu thày trò chịu tội
Tứ kiếm ở cung Linh Thứu nghe chủ nhân quát tháo thảy đều sửng sốt. Tay kiếm ra chiêu ác liệt mới được nửa vời đều phải kém xa bốn vị cao tăng vào hàng chữ Huyền mà lúc lâm địch phải mất tiên cơ nên bị bốn vị nhà sư bắt ngay.


Mai Kiếm cố sức dẫy dụa mà không sao thoát được liền tức giận nói:


- Vì chúng ta tuân lệnh chủ nhân nên mới nể mặt các người. úi chao! Ðau chết mất! Các ngươi làm gì mà ghê gớm thế?


Lan Kiếm cũng la lên:


- Thằng trọc này! Mau buông ta ra!


Nhà sư nắm giữ cô này là Huyền Quý đại sư đầu tóc bạc phơ, tuổi đã ngoài bảy chục mà nàng gọi là thằng trọc.


Trúc Kiếm nói:


- Ngươi mà không buông tay thì ta chửi bới tam đại nhà ngươi lên bây giờ.


Cúc Kiếm thét lên:


- Ta phải nhổ nước miếng vào mặt ngươi!


Rồi cô nhổ nước miếng vào mặt Huyền Tĩnh.


Huyền Tĩnh né đầu tránh khỏi rồi xiết tay thật mạnh.

Cúc Kiếm đau quá la ó om sòm.


Ðại hùng bảo điện là nơi thánh địa trang nghiêm bỗng trở nên một trường oanh kêu yến mắng.


Huyền Từ nói:


- Bốn vị nữ thí chủ hãy bình tĩnh lại, đừng có nóng nảy! Nếu bốn vị còn la ó thì các sư đệ sẽ điểm vào á huyệt đó.


Bốn cô nghe nói đến điểm á huyệt biết là không phải chuyện đùa chỉ bĩu môi ra không dám nói gì nữa.


Bốn vị đại sư liền buông tay bốn cô ra chỉ đứng một bên để giám thị.


Huyền Từ nói:


- Hư Trúc! Ngươi đem những việc đã qua đầu đuôi thế nào nói ra hết không được giấu diếm một chút nào cả.


Hư Trúc đáp:


- Ðệ tử xin thành tâm bẩm lại.




Rồi y kể từ chuyện vâng sứ mạng xuống núi đưa thư, giữa đường gặp Diệp nhị nương bắt, rồi gặp Huyền Nạn, Tuệ Phương cùng chúng tăng, kế đến vụ đi một nước mà phá được thế cờ bí hiểm trở nên chưởng môn nhân phái Tiêu Dao.


Hư Trúc tiếp tục kể vụ Huyền Nạn bị chết về chất kịch độc của Ðinh Xuân Thu, bị A Tử cho ăn mặn phá giới.





Sau y kể đến gặp Thiên Sơn Ðồng Mỗ trong trường hợp nào? Làm sao phải chui vào hầm nước đá trong Hoàng cung nước Tây Hạ? Y làm chủ nhân cung Linh Thứu trong trường hợp nào?


Ðoạn này quả tình rất phức tạp mà Hư Trúc mồm miệng lại vụng về nên nói ấp úng mãi mất rất nhiều thì giờ. Tuy y nói lê thê không được rõ ràng gãy gọn cho lắm, nhưng không bỏ sát chỗ nào. Ðoạn ở trong hầm nước đá phạm vào sắc giới với mộng trung nữ lang, y lại càng lắp bắp vừa nói vừa thở. Chúng tăng càng nghe càng lấy làm kỳ vì biết rõ là tên tiểu đệ tử này gặp những chuyện kỳ ngộ trước nay chưa từng nghe thấy trong võ lâm.




Mọi người vừa thấy thủ pháp Hư Trúc kịch đấu với Cưu Ma Trí bây giờ nghe y thuật chuyện thì không còn hoài nghi gì nữa.

Ai cũng tự nhủ:


- Nếu không có chuyện trong mình y thâu thái được thần công của ba tay ghê gớm là Vô Nhai Tử, Ðồng Mỗ và Lý Thu Thủy lại một phen nghiên cứu những tuyệt kỹ võ công trên những vách đá nhà hầm cung Linh Thứu thì làm sao chống được với Ðại Luân Minh Vương là một tay tuyệt thế thần thông?


Hư Trúc nói xong đến trước tượng Phật gật đầu lia lịa nói:


- Ðệ tử là kẻ ngu muội lại không giữ được luật thanh quy. Một khi gặp phải tà ma, thành ra tâm thần bất định phạm vào huân giới ăn mặn, tửu giới, sát giới, sắc giới, phản bội bản môn, tập luyện võ công bàng môn tà đạo lại gây ra vụ bốn vị cô nương vào gây rối chống thanh tu khiến cho thanh danh ba môn phái thương tổn. Ðệ tử nghĩ mình tội ác ngập đầu, trừng phạt đến đâu cũng không xứng đáng khẩn cầu phương trượng từ bi.


Y càng nói càng thấy đau đớn trong lòng rồi khóc rống lên.




Mai Kiếm và Cúc Kiếm hắng giọng một tiếng toan khuyên y đừng làm hoà thượng nữa, nhưng Huyền Tam, Huyền Tĩnh hai vị lão tăng dơ ngón tay ra cách lần áo nắm lấy huyệt môn của hai cô. Hai cô không sao đành ngừng lại không dám nói gì nữa. Nhưng mắt các cô cũng đảo lòng trắng ra lườm nguýt hai nhà sư vừa rủa thầm:


- Nhà sư chết đâm này! Thầy chùa thối tha kia!


Huyền Từ trầm ngâm hồi lâu rồi nói:


- Các vị sư huynh sư đệ! Những cuộc tao ngộ của Hư Trúc thực đã khác thường. Vụ này có quan hệ đến thanh danh ngàn đời của bản tự nên một mình bản toà không dám chuyên quyền tác chủ. Vậy xin các vị hội đồng châm trước.


Huyền Sinh vốn tính nóng nảy, lớn tiếng nói:


- Khải bẩm phương trượng! Hư Trúc tuy tội tình quá nặng, nhưng công lao y không phải là nhỏ. Giả tỷ y gặp lúc nguy cấp mà không có y ra tay để ngăn chặn lão Phiên tăng thì bản tự liệu còn có đất mà đứng được trong võ lâm không? Phiên tăng đã bảo chúng ta phải giải tán để gia nhập vào những chùa Thanh Lương, Phổ Tĩnh. Ðó là những sự vô cùng nhục nhã. Nay nhờ có một mình Hư Trúc mà cứu vãn được. Theo ý kiến của tiểu tăng thì bắt y vào Viện Ðạt Ma nghiên cứu võ nghệ hối cải tội trước và từ đây không cho ra khỏi chùa, không được hỏi đến việc ngoài, thế là đích đáng.




Nên biết rằng được vào Viện Ðạt Ma để nghiên cứu võ công phải là những hàng tăng lữ đáng kính nhất. Nếu người võ công không đến mức tuyệt cao thì không đủ tư cách. Hiện giờ các vị cao tăng hàng chữ Huyền cũng chỉ được có tám vị vào Viện Ðạt Ma mà thôi. Chính Huyền Sinh cũng được đứng trong hạng này. Thế thì việc y đề nghị cho Hư Trúc vào Viện Ðạt Ma không phải là trừng phạt mà là tưởng thưởng rất hậu.


Thủ toà giới luật viện là Huyền Tịch lên tiếng:


- Kể về võ công y thì có thể cho vào Viện Ðạt Ma được. Nhưng lại là những võ công của bàng môn thì liệu Viện Ðạt Ma chùa Thiếu Lâm có thể dung nạp được không? Huyền Sinh sư đệ! Sư đệ đã nghĩ kỹ chi tiết này chưa?


Quần tăng nghe nói đều cùi đầu ngẫm nghĩ và đều cho là lời đề nghị của Huyền Sinh chưa được thoả đáng.


Huyền Sinh lại hỏi:


- Theo ý kiến sư huynh thì nên thế nào?


Huyền Tịch đáp:


- Ồ! Việc này ta không thể quyết định được. Hư Trúc vừa có công lại vừa có tội. Có công thì nên khen thưởng, có tội thì phải trừng phạt. Bốn vị cô nương mà đến bản tự đây cải trang thành sư, tuyệt không phải là bản ý Hư Trúc. Vậy vụ này chúng ta chỉ cần thuyết minh với các vị Cưu Ma Trí, Thần Quang là đủ. Các vị ấy tin như vậy là xong mà không tin thì thôi. Chúng ta không có điều chi để thẹn mặt hổ lòng, và cũng không cần người dị nghị một cách sai lầm. Nhưng Hư Trúc phản bội bản môn học võ người ngoài thì chùa Thiếu Lâm e rằng khó lòng dung tha y được.


Huyền Tịch nói vậy rõ ràng tỏ ý muốn khu trục Hư Trúc ra khỏi chùa. Ðó là một sự trừng phạt rất nặng nề trong Phật giáo.

Quần tăng nghe nói ai cũng kinh hãi.


Huyền Tịch lại nói:

- Hư Trúc ỷ mình bản lãnh cao cường lại phạm nhiều giới luật nên phế bỏ võ công rồi hãy đuổi ra khỏi sơn môn. Nhưng võ công y luyện trước của bản phái đã bị người ngoài hoá giải. Công phu trong người y hiện nay không phải là của bản môn thì chúng ta không được quyền tước bỏ.


Hư Trúc nghe thủ toà giới luật viện sắp đuổi mình ra khỏi chùa thì khóc sướt mướt nói:


- Trước đức Bồ Tát, xin các vị mở lượng từ bi trỏ cho đệ tử một đường để hối lỗi trở về chính đạo. Bất luận hình phạt nặng đến đâu đệ tử cũng xin cam tâm thọ lãnh, miễn là đừng trục xuất đệ tử ra khỏi sư môn.




Các vị lão tăng đưa mắt nhìn nhau không biết quyết định thế nào nhưng nghe lời Hư Trúc cũng biết là y thành khẩn hối lỗi, đúng như câu buông lưỡi đao đồ tể, có thể lập tức thành Phật hay là bể khổ mênh mông rồi cũng có lúc vào bờ. Cửa Phật vốn là cửa từ bi phổ độ cho chúng sinh. Ðối với những kẻ cùng hung cực ác, chấp mê không tỉnh còn tìm trăm phương ngàn kế để cứu vớt, để cảm hoá. Huống chi Hư Trúc đã ra khỏi đường mê muội quay về chính đạo. Hơn nữa y là đệ tử xuất gia từ thuở nhỏ, nào nỡ tuyệt đường không cho y quay về điều thiện.




Chùa Thiếu Lâm thuộc về Thiền Tông, trước nay chuyên giảng về giác ngộ. Giả tỷ không có người ngoài thì chúng tăng nghĩ tới công lao y quyết không đến nỗi phải trục xuất. Nhưng sự việc trước mắt chẳng những liên quan đến Cưu Ma Trí, Triết La Tinh, một bọn Hồ tăng mà còn dính líu đến chùa Thanh Lương, Phổ Ðộ ở Trung Nguyên. Họ ngồi cả đấy mà không trách phạt Hư Trúc không nghiêm ngặt thì tất thiên hạ sẽ coi phái Thiếu Lâm không còn uy tín gì nữa. Họ sẽ phao đồn chùa Thiếu Lâm chỉ nghiêng về phái đảng, không đếm xỉa đến thị phi, chỉ giảng võ công mà không quan tâm đến giới luật. Những truyền thuyết này đồn đại trong ngoài thì thanh danh phái Thiếu Lâm sẽ bị huỷ diệt.




Giữa lúc ấy, một vị lão tăng do hai đệ tử nâng đỡ từ hậu viện đi ra. Lão chính là Huyền Ðộ.

Huyền Ðộ bị chưởng lực của Cưu Ma Trí đả thương, phải về tăng phòng điều dưỡng. Lão vẫn quan tâm đến kết quả cuộc tranh đấu ngoài đại điện và phái đệ tử luân lưu báo tin vào.


Huyền Ðộ được tin Cưu Ma Trí đã tạm thời rút lui. Quần tăng đang chất vấn Hư Trúc và có ý trách phạt rất nặng nề.


Nhà sư già phải ôm vết thương ra ngoài Ðại hùng bảo điện nói:


- Phương trượng! Cái mạng già của lão là do Hư Trúc cứu cho. Ta có câu này chẳng biết nên nói hay chăng?


Huyền Ðộ cao niên hơn hết, võ công cũng cao thâm.

Huyền Từ phương trượng đối với lão cực kỳ cung kính vội nói:


- Xin sư huynh hãy ngồi xuống từ từ nói ra cho khỏi đụng đến thương thế.


Huyền Ðộ nói:


- Cứu cái mạng già này chẳng kể vào đâu. Nhưng hiện giờ hãy còn sáu việc lớn chưa giải quyết được ổn thoả. Nếu lưu Hư Trúc ở lại chùa thì rất có bổ ích bằng đuổi y đi thì khó lắm đấy!


Huyền Tịch hỏi:


- Sáu việc lớn mà sư huynh muốn nói đây thì việc thứ nhất là Cưu Ma Trí chưa rút lui, thứ hai là Ba La Tinh trộm võ kinh của bản tự, ba là tân bang chúa Cái Bang Vương Tinh Thiên muốn làm minh chủ võ lâm. Còn ba việc nữa sư huynh muốn nói những việc gì?


Huyền Ðộ thở dài đáp:


- Ðó là tính mạng của bốn vị sư đệ Huyền Bi, Huyền Khổ, Huyền Thống, Huyền Nạn.


Lão vừa đề cập đến bốn nhà sư này thì quần tăng chấp tay niệm:


- A di đà Phật!


Nên nhớ rằng Huyền Khổ chết về tay Kiều Phong. Huyền Thống, Huyền Nạn bị Ðinh Xuân Thu ám hại. Chỉ vì những kẻ đối đầu quá mạnh mà những mối thù lớn này chưa trả được. Còn hung thủ sát hại Huyền Bi đại sư thì chưa biết là ai?




Mọi người chỉ hay rằng trước ngực Huyền Bi bị đòn Kim Cương chỉ mà chết. Kim Cương chỉ lại là một trong bảy mươi hai môn tuyệt kỹ của phái Thiếu Lâm. Trước ai nấy đều ngờ cho Mộ Dung Phục, nhưng lúc gặp hỏi thì y không thừa nhận. Hơn nữa xem y đáng bậc quân tử nghĩa hiệp, quang minh lỗi lạc, chứ không phải là kẻ tiểu nhân ngấm ngầm ám hại Huyền Bi.


Chiêu Kim Cương chỉ hạ sát Huyền Bi này cho dù không phải y nữa thì tất cũng còn người khác.


Huyền Từ nói:

- Bần tăng làm phương trượng bản tự đối với sáu việc lớn này không việc nào có thể thu xếp được, thật lấy làm xấu hổ, nhưng võ công Hư Trúc đều là võ học của phái Tiêu Dao, chẳng lẽ... chẳng lẽ việc lớn của chùa Thiếu Lâm...


Huyền Từ nói đến đây rồi ngừng lại, nhưng quần tăng cũng hiểu ý của lão là Hư Trúc tuy võ công cao cường nhưng toàn là công phu biệt phái. Dù y có đứng ra để giải quyết những việc lớn này thì những bậc thức giả cũng cho là phái Thiếu Lâm hành sự ở người tất không tránh khỏi những điều hổ nhục cho bản môn. Dù có dấu nhẹm đi nữa, người ngoài chẳng ai biết nhưng các bậc cao tăng đắc đạo khi nào lại tự dối mình và dối người bao giờ?


Chúng tăng yên lặng hồi lâu rồi Huyền Ðộ lại hỏi:


- Theo ý kiến phương trượng thì thế nào?


Huyền Từ đáp:


- Chúng ta đã được thừa hưởng cơ nghiệp của tổ tiên dù bữa nay gặp đại nạn, theo ý kiến lão tăng thì nên noi gương chính đạo mà hành sự. Thà làm viên ngọc vỡ chứ không chịu làm viên ngói lành. Nếu tất cả sư đệ đều gắng sức hết lòng giữ được danh dự cho chùa Thiếu Lâm thì đó là phúc ấm của các bậc tổ tôn. Chùa Thiếu Lâm mấy năm nay đã tạo phúc cho thiên hạ không phải là ít. Thiên duyên đã thâm hậu thì dù có phải nhất thời toả chiết, nhưng quyết không đến nỗi tan tành. Sau này vẫn có hy vọng phục hưng.


Huyền Từ nói bằng một giọng hoà bình song đầy vẻ chính khí.


Quần tăng nghe Huyền Từ nói xong đến khom lưng kính cẩn đáp:


- Phương trượng thật là cao kiến! Bọn bần tăng xin tuân theo pháp chỉ.


Huyền Từ quay lại nói với Huyền Tịch:


- Sư đệ! Nhờ sư đệ thi hành giới luật cho bản tự.


Huyền Tịch đáp:


- Xin vâng!


Rồi quay lại bảo bọn tri khách tăng:


- Mời Ðại Luân Minh Vương cùng các vị cao tăng vào cho.


Tri khách tăng kính cẩn vâng lời.


Huyền Ðộ và Huyền Sinh ngấm ngầm thở dài. Tuy hai vị lão tăng này có ý che chở Hư Trúc, nhưng lời nói của phương trượng đã lấy nghĩa cả làm trọng nên không dám vì quyền lợi nhất thời mà năn nỉ cho y nữa, sợ làm tổn thương đến bản tự.


Mọi người ai cũng biết rằng: Nếu tha tội cho Hư Trúc thì thắng mà hoá bại, còn theo công giữ phép thì dù có bại vẫn còn giữ được thanh danh.


Hư Trúc cũng tự biết việc nay khó lòng vãn hồi được, dù khóc lóc năn nỉ cũng bằng vô ích mà thôi. Y nghĩ thầm:


- Ai cũng lấy danh dự bản tự làm trọng. Mình đã làm nên tội thì phải ráng mà chịu, không nên tỏ vẻ khiếp nhược rụt rè trước mặt người ngoài để họ coi thường một vị hoà thượng Thiếu Lâm.




Lát sau bọn Cưu Ma Trí, Thần Quang, Triết La Tinh kéo vào đại điện.


Một hồi chuông nổi lên. Các nhà sư hàng chữ Tuệ, chữ Hư, chữ Trí xếp thành đội theo thứ tự. Kéo vào đứng hai bên hành lang.


Huyền Từ chắp tay tuyên bố:

- Thưa Ðại Luân Minh Vương cùng liệt vị sư huynh! Trong hàng đệ tử chùa Thiếu Lâm về hàng chữ Hư có Hư Trúc đã phạm vào huân giới, tửu giới, sát giới, sắc giới là bốn điều giới luật rất nghiêm. Y lại còn đi học võ công phái khác, tự chuyên nhận chức chưởng môn nhân một phái ngoài. Thủ toà giới luật viện là Huyền Tịch phải chiếu luật trừng trị không khoan dung!



Bọn Cưu Ma Trí và Trần Quang nghe Huyền Từ tuyên bố như vạy đều lấy làm ngạc nhiên.


Các nhà sư kia thấy Mai, Lan, Trúc, Cúc, bốn thiếu nữ ăn mặc giả nhà sư chỉ cho là Hư Trúc oa tàng thiếu nữ và phạm vào sắc giới mà thôi. Không ngờ phương trượng tuyên bố tội trạng còn nặng hơn thế nhiều.


Phổ Ðộ chỉ cho là Hư Trúc lớn mật dám làm điều càn rỡ. Còn Ðạo Thanh đại sư lớn tuổi mới xuất gia ở chùa riêng rất thông suốt nhân tình thế cố mà tính nết lại khoan dung, hiền hậu, rất ưa làm việc phúc đức, tiến ra nói:


- Phương trượng sư huynh! Bốn vị cô nương kia mày rủ mà lưng ngay, cổ nhỏ mũi thẳng, hiển nhiên là người xử nữ giữ mình như ngọc. Vừa rồi mấy cô cùng Ðại Luân Minh Vương động thủ lại dùng toàn kiếm công của gái đồng trinh. Chúng ta đã là người học võ chỉ nhìn qua đã biết. Vị tiểu sư huynh Hư Trúc đây hoặc giả có những hành vi phạm đến hai chữ sắc giới mà bị khép tội tưởng cũng là quá nặng rồi!


Huyền Từ đáp:


- Ða tạ sư huynh có lòng chỉ điểm. Nhưng Hư Trúc phạm sắc giới không những chỉ nói về bốn vị cô nương này mà thôi. Y còn quy đầu phái khác làm chủ nhân cung Linh Thứu trên núi Ðại Tuyết Sơn. Bốn cô này là thị tỳ cho chủ cũ cung Linh Thứu, lén vào bản tự là có ý phụng thị chủ mới mà Hư Trúc không biết. Chùa Thiếu Lâm sơ hở việc phòng phạm, tự lấy làm xấu hổ, nên không bắt tội Hư Trúc.




Ðồng Mỗ tuy bản lãnh cao cường nhưng chưa hề bước chân vào đất Trung nguyên mà mụ chỉ giao thiệp với các đảo chúa động chúa ở hải ngoại về khỏi Tây Vực. Vì thế nên quần tăng không đến cung Linh Thứu làm gì? Chỉ có Cưu Ma Trí ở nước Thổ Phồn là đã nghe người ta nói tới, nhưng cũng không hiểu rõ gốc ngọn.


Ðạo Thanh đại sư nói:


- Ðã vậy thì người ngoài chẳng nên nói ra nói vào làm chi nữa.




Bọn Cưu Ma Trí, Triết La Tinh và Thần Quang Thượng Nhân tuy có ác ý với chùa Thiếu Lâm, nhưng thấy Huyền Từ chí công vô tư, không bênh vực những điều tội lỗi. Hư Trúc phạm phải những giới luật gì, người ngoài vốn chẳng ai hay, mà đại sư cũng đem ra tuyên bố công khai, nên họ rất đem lòng kính phục.


Huyền Tịch tiến ra một bước dõng dạc nói:


- Hư Trúc! Những lời phương trượng đã chỉ rõ tội nghiệt, ngươi đều công nhận cả chứ? Có muốn giải thích gì nữa không?


Hư Trúc đáp:


- Ðệ tử xin thừa nhận hết. Ðã phạm tội trọng đại, xin cam nguyện đại sư thúc chiếu luật trừng trị, đệ tử không có điều gì để mà giải thoát.


Quần tăng nghe y nói đều xao xuyến trong lòng, đưa mắt nhìn Huyền Tịch để chờ, lão tuyên bố:


- Hư Trúc phạm vào bốn giới luật: Huân, Tửu, Sắc, Sát phải xử một trăm côn. Ngươi có chịu phục không?


Hư Trúc nghe xử đánh đòn một trăm côn, hình phạt này không phải là nhẹ. Nhưng y cũng chịu nổi, vội đáp:


- Ða tạ sư thúc từ bi. Hư Trúc này xin tâm phục.


Huyền Tịch lại nói:


- Ngươi chưa được chưởng môn phương trượng và sư phụ cho phép đã đi học võ nghệ bàng môn. Phạt ngươi phải phế bỏ toàn thể võ công phái Thiếu Lâm và từ hôm nay không được là đệ tử bản phái nữa, ngươi có tâm phục không?


Hư Trúc trong lòng chua xót, nhưng biết rằng vụ này không thể vãn hồi được nữa liền đáp:


- Tội đệ tử thật là đáng chết. Ðại sư thúc xử như vậy rất là công minh, chính trực.





Những nhà sư các phái khác vừa thấy Hư Trúc tỷ đấu cùng Cưu Ma Trí đều dùng Vi Ðà chưởng và La Hán quyền đều là võ công phái Thiếu Lâm và đã trổ oai thần, làm cho đối phương phải khốn đốn. Nhưng họ chưa biết võ công Hư Trúc thực ra chẳng những chỉ thuộc phái Thiếu Lâm mà thôi.


Cưu Ma Trí tự xưng thông suốt hết cả bảy mươi hai môn tuyệt kỹ phái Thiếu Lâm mà thực ra lão chỉ hiểu qua về chiêu thức bề ngoài, còn về nội công phái này thì lão biết rất ít. Vừa rồi Hư Trúc cùng lão tỷ đấu đã thi triển công phu Tiểu vô tướng công thì dĩ nhiên lão biết rồi. Nhưng về Bắc Minh chân khí,Thiên sơn lục dương chưởng, Thiên sơn chiết mai thủ cao thâm thế nào, lão cũng chỉ cho là võ công của phái Thiếu Lâm. Bây giờ lão nghe Huyền Tịch tuyên bố phế võ công phái Thiếu Lâm của Hư Trúc thì mừng thầm, lẩm bẩm:


- Các ngươi có vạn lý trường thành mà tự huỷ đi tức là bỏ mối lo tâm phúc cho ta thì còn gì hay hơn nữa?


Mấy vị cao tăng như Giác Hiền, Ðạo Thanh, thì la thầm trong bụng:


- Thực là đáng tiếc! Thực là đáng tiếc!


Huyền Tịch lại nói:


- Hư Trúc! Ngươi đã làm chưởng môn nhân phái Tiêu Dao, chủ nhân Cung Linh Thứu thì phải xuất giáo hoàn tục không được làm Phật môn đệ tử. Bắt đầu từ hôn nay ngươi không còn là tăng lữ chùa Thiếu Lâm nữa. Bản toà xử trí như vậy ngươi có phục không?




Hư Trúc không cha không mẹ, vào chùa ăn ở từ hồi còn là đứa nhỏ thơ ngây và được nuôi dưỡng cho đến khi thân lớn. Về Phật pháp tuy y chưa lĩnh hội được nhiều, nhưng chùa Thiếu Lâm là nơi là nơi gửi thân độc nhất trên đời của y, bị trục xuất thì trong lòng thê thảm vô cùng! Nước mắt tuôn ra như mưa. Y nằm phục xuống đất khóc một hồi rồi nghẹn ngào đáp:


- Tại chùa Thiếu Lâm đây từ Phương Trượng đại sư trở xuống, các hàng đại sư thúc, cùng các sư bá, sư thúc, sư phụ đối với đệ tử đều có ân thâm nghĩa trọng. Ðệ tử là kẻ bất hiếu thật phụ lòng các vị đã giáo hối cho.


Ðạo Thanh đại sư không thể nhịn được nữa lại năn nỉ:


- Phương trượng sư huynh! Huyền tịch sư huynh! Theo chỗ lão tăng nhìn nhận thì vị tiểu sư huynh đây đã ra khỏi bến mê, quay về đạo pháp là thực tâm muốn hối cải. Sao các vị không mở đường sám hối cho y?


Huyền Tịch đáp:


- Lời chỉ điểm của sư huynh thật chí lý. nhưng cửa Phật mênh mông, chỗ nào y chẳng dung thân được. Hư Trúc! Chúng ta phạt ngươi phải ra khỏi chùa này, không phải có ác tâm đâu. Trong thiên hạ thiếu gì am tự trang nghiêm. Tỷ như Thần Quang Thượng nhân trước kia có vào chùa Thiếu Lâm đâu mà ngày nay cũng trụ trì chùa Thanh Lương và làm rạng rỡ Phật môn, thật đáng làm gương cho ngươi đó. Nếu ngươi còn có ý niệm xuất gia đầu Phật thì nay hoàn tục rồi, sau vẫn có thể xin vào nơi am chiền khác để thí phát quy y, bái cao tăng làm thầy, thanh tỉnh thân thế, mở rộng phép màu, để tới giác ngạn được.


Những lời nói về sau của Huyền Tịch càng ân cần hiền từ, đầy vẻ khuyên răn.


Hư Trúc bùi ngùi thi lễ nói:


- Lời nói của đại sư thúc, đệ tử khi nào dám sai tấc lòng.


Huyền Tịch lại nói:


- Tuệ Luân nghe đây!


Tuệ Luân chắp tay tiến ra mấy bước rồi quỳ xuống.


Huyền Tịch nói:


- Tuệ Luân! Ngươi là nghiệp sư của Hư Trúc, trễ nải điều huấn hối khiến cho đồ đệ chưa sạch tam nghiệp, lục căn đến nỗi gây ra tai vạ ngày nay. Bần tăng phạt đòn ngươi ba mươi đại côn rồi cho vào giới luật viện quay mặt vào tường ba năm để sám hối. Ngươi có phục không?


Tuệ Luân run lên đáp:


- Ðệ tử xin tâm phục.

Hư Trúc nói:


- Ðại sư thúc! Ðệ tử xin lãnh thay ba mươi côn cho sư phụ.


Huyền Tịch gật đầu nói:


- Vậy thì Hư Trúc phải chịu một trăm ba mươi côn. Chưởng hình đệ tử đâu? Lấy côn ra chờ lệnh. Lúc này Hư Trúc còn là nhà sư chùa Thiếu Lâm phải thi hành hình pháp cho nghiêm minh, không được phóng túng. Sau khi Hư Trúc ra khỏi chùa này, y là chưởng môn phái khác, không can dự gì đến bản tự nữa và những người bản phái từ trên xuống dưới đều phải kính nể y.




Bốn tên chưởng hình đệ tử lãnh mạng đi ra. Lát sau chúng trở lại đại điện, trong tay mỗi tên cầm một cây Tề mi côn.


Huyền Tịch toan hạ lệnh dụng hình thì đột nhiên một nhà sư hốt hoảng chạy vào trong điện, tay cầm một tập danh thiếp giơ cao hai tay lên đưa cho Huyền Từ nói:


- Kính bẩm phương trượng! Quần hùng ở Hà Sóc đến bái sơn.


Huyền Từ liếc mắt nhìn tập danh thiếp thấy có tới ngoài ba chục chiếc mà tên đề toàn là những bậc anh hùng hào kiệt nổi tiếng ở phương Bắc. Trong đám này có nhiều người đã tham dự vào cuộc anh hùng đại hội tại Tụ Hiền trang.


Ðại sư tự hỏi:


- Những vị anh hùng này đến đây một cách đột ngột không hiểu vì việc gì?


Bỗng nghe ngoài chùa có tiếng người xôn xao, quần hào đã vào tới cửa điện. Huyền Từ liền bảo Huyền Sinh:


- Huyền Sinh sư đệ mau ra nghênh tiếp liệt vị vào đây!


Ðại sư lại nói:


- Liệt vị sư huynh! Vì có khách giá lâm, vậy việc thanh lý môn hộ tạm hoãn lại một chút để tỏ lễ kính khách.


Huyền Từ nói xong lập tức đứng lên ra trước thềm đại điện đứng chờ.




Chớp mắt đã thấy quần hùng khu Hà Sóc kẻ cao người thấp lục tục tiến vào và đang được Huyền Sinh cùng tri khách tăng đón tiếp đưa vào đến trước đại điện.


Bọn Huyền Từ, Huyền Tịch, Huyền Sinh tuy là những tay võ công cao cường, mỗi khi gặp võ lâm đồng đạo đều ra chiều niềm nở thân cận.


Lúc này, đột nhiên thấy nhiều vị anh hùng tới nơi, tuy gặp lúc thanh lý môn hộ, đầu óc cực kỳ trầm trọng nhưng gặp quý khách thì tinh thần phấn khởi.


Quần tăng chùa Thiếu Lâm ra ngoài hành đạo kết giao bạn hữu rất nhiều. Trong bọn quần hùng đến đây có nhiều vị chơi thân với các đại sư hàng chữ Huyền, chữ Tuệ. Mọi người gặp nhau tay bắt mặt mừng, kể lại chuyện cũ. Chủ đón khách vào đại điện rồi đưa đến giới thiệu cùng bọn Cưu Ma Trí, Triết La Tinh.


Thần Quang, Long Mãnh đều là những tay có uy danh rất lớn, quần hào người thì biết mặt, kẻ nghe tên.


Huyền Từ đang muốn hỏi quần hùng đến có chuyện chi thì tri khách tăng lại vào bẩm:


- Có mấy chục nhân vật võ lâm ở đạo Sơn Ðông và Hoài Nam đến bái sơn.


Huyền Tâm ra nghênh tiếp vào đại điện. Một hán tử đen đủi lớn tiếng nói:


- Vương bang chúa ở Cái Bang mời bọn ta đi coi cuộc đại hội náo nhiệt mà chính y lại chưa đến là nghĩa làm sao?


Một thanh âm bé nhỏ cất lên đáp:


- Lão huynh làm chi mà nóng vậy? Chúng mình đã đến đây thì hãy coi chuyện nhiệt náo này một lúc đã, vội gì? Dĩ nhiên chúng mình là hạng thấp kém thì phải đến trước, còn những bậc to đầu bao giờ họ chả bệ vệ đến sau.


Huyền Từ niềm nở nói:


- Các vị không hẹn mà đều giá lâm tệ tự thật là một điều vinh hạnh lớn. Sự tiếp đãi có chỗ nào khiếm khuyết xin liệt vị miễn thứ cho!


Quần hào đồng thanh đáp:


- Phương trượng bất tất phải khách khí.