PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 113&114


Trung Quốc
06-13-2002, 12:28 AM
Hồi 113 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Chùa Thiếu Lâm Tiêu Phong bị vây
Tiêu Phong ở nước Liêu lâu ngày đã tiêm nhiễm tập tục người Khất Ðan rất nhiều tính tính lại khoáng đạt không câu nệ tiểu tiết, hễ trong lòng tức giận là ra tay đánh liền. Có điều phát chưởng này chỉ hời hợt bên ngoài.

Thế mà A Tử cũng đau đớn thét lên, be be nói:


- Tỷ phu tệ quá! Sao lại đánh người ta? Tiêu Phong nói:


- Ta cần cho con tiểu nha đầu một bài học.

Ðột nhiên A Tử quay mặt lại, mắt nàng không còn trong nữa, con ngươi bị hỏng rồi. Tiêu Phong bất giác thất kinh la lên:


- Ngươi... Mắt ngươi làm sao rồi...?




Lúc Tiêu Phong lên núi, quần hùng nhốn nháo cả lên. Ai cũng nhớ lại ngày ở Tụ Hiền Trang, một mình ông đánh chết mấy chục tay cao thủ, oai danh chấn động võ lâm. Quần hùng Trung Nguyên hễ nghĩ tới vụ này là nghiến răng căm hận, nhưng vừa nghe thấy tin ông là đã khiếp đảm kinh hồn.


Lúc này Tiêu Phong xuất hiện đột ngột tại núi Thiếu Thất, quần hùng chắc rằng khó lòng thoát khỏi một cuộc ác chiến. Những người hiện diện ở Tụ Hiền Trang ngày trước nhớ lại cảnh thảm khốc máu thịt bay, thây chết lăn lộn trong nhà đại sảnh thì lại sợ run lên. Ðến khi Tiêu Phong vừa ra chiêu "Kháng long hữu hối" đã làm cho một tay khét tiếng giang hồ là Tinh Tú lão quái phải cắm đầu chạy trốn thì ai nấy càng thêm phần khiếp sợ. Quần hùng ở trên núi ngơ ngác nhìn nhau không dám nói gì. Chỉ có mấy chục tên môn đồ phái Tinh Tú là còn nói khoác:


- Gã họ Kiều kia! Mi đã trúng phải môn tiên phật của Tinh Tú lão tiên thì chỉ trong mười ngày là nhũn ra mà chết.


- Tinh Tú lão nhân đã ra tay mà mi không biết ăn năn hối tội, năn nỉ lão tiên tha mạng thì rồi chết không có đất chôn.


Tuy chúng nói cứng nhưng lạc hẳn giọng ra chiều miễn cưỡng, chứ không hênh hoang hăng hái như trước.


Du Thản Chi vừa thấy Tiêu Phong đã có ý run sợ. Nhưng gã chứng kiến ông đánh mắng A Tử thì không nhẫn nại được nữa liền nhảy xổ lại nói:


- Ngươi hãy buông tha A Tử cô nương ra!

Tiêu Phong bỏ A Tử xuống đất hỏi:


- Các hạ là ai?


Du Thản Chi đã gặp Tiêu Phong nhiều lần khi còn ở nước Liêu, nhưng bây giờ mặt mũi hắn đã khác mà võ công cùng địa vị không còn như trước nữa nên ông không nhận ra. Có điều Tiêu Phong làm đến Nam Viện đại vương thì cái oai phong của ông đã chôn sâu vào tâm tư Du Thản Chi không bao giờ tiêu diệt được. Huống chi Tiêu Phong lại ra tay cứu A Tử thì cái ơn đức cứu giai nhân còn nặng hơn mối thù giết cha nhiều.

Bất giác gã rụt rè đáp:


- Tại hạ... Tại hạ là chưởng môn phái Cực Lạc và là Bang chúa Cái Bang... tên gọi Vương Tinh Thiên.


Trong đám đệ tử Cái Bang có người lớn tiếng nói:


- Ngươi đã lạy Tinh Tú lão quái làm sư phụ thì hiện giờ, người là đệ tử của bàng môn tả đạo rồi thì còn xưng là Bang chúa Cái Bang thế nào được?


A Tử bỗng lên tiếng:


- Ta đây mới là chưởng môn phái Tinh Tú. Lúc nãy Vương công tử dập đầu trước Tinh Tú lão quái là thi triển môn "Cáp đầu hoá tuyết công", các ngươi tưởng Vương công tử lạy hắn thật ư? Tinh Tú lão quái mắc hợm rồi đấy. Chỉ trong vòng ba ngày là toàn thân hắn bị hoá tuyết mà chết, rẻ xương cũng chẳng còn. Nếu các ngươi không tin thì hãy chờ xem.


A Tử quả không hổ là đích truyền đệ tử phái Tinh Tú, nàng có bản lĩnh lừa bịp rất kỳ khôi, tánh tình điêu ngoa, ngang ngược.




Bọn đệ tử Cái Bang nghe A Tử nói nửa tin, nửa ngờ. Họ nghĩ rằng phái Tinh Tú có nhiều công phu gian tà, ác độc. Có thể đó là "Cáp đầu hoá tuyết công" gì gì đó cũng chưa biết chừng?


Tiêu Phong nghe A Tử lại nói trăng, nói cuội, liền đưa mắt nhìn khắp lượt để coi thái độ mọi người. Chợt thấy trong đám đông có cả Ðoàn Chính Thuần và Nguyễn Tinh Trúc thì trong lòng vừa chua xót vừa vui mừng, ông lớn tiếng nói:


- Trấn Nam Vương gia nước Ðại Lý! Hiện giờ lệnh ái cũng ở đây, Vương gia đem lệnh ái về quê mà quản cố.

Ông nói rồi nắm tay A Tử kéo lại trước mặt Ðoàn Chính Thuần, khẽ đẩy nàng qua.


Nguyễn Tinh Trúc nước mắt đã ướt đầm, lúc này lện rơi tầm tã. Mụ chạy ra ôm lấy A Tử nói:


- Hài tử!... Mắt con làm sao vậy?





A Tử đối với cha mẹ vốn không có thâm tình mà tính nàng lại hiếu thắng. Nàng không chịu thừa nhận Ðinh Xuân Thu đánh cho đui mù liền lớn tiếng đáp:


- Cái đó không can chi! Hài nhi luyện môn "Tứ nhỡn phổ quang đại pháp" của phái Tinh Tú, cố ý làm cho mắt đui mù. Ðinh Xuân Thu đâu có hiểu được công phu này?


Ðoàn Dự thấy Tiêu Phong xuất hiện đột ngột, chàng rất vui mừng. đã toan tiến ra tương kiến thì thấy ông vung chưởng đánh Ðinh Xuân Thu rồi đánh mắng A Tử, đoạn quay lại hội kiến Du Thản Chi không có lúc nào rảnh. Chàng chờ cho đến lúc Nguyễn Tinh Trúc ôm lấy A Tử khóc rống lên, thì ngấm ngầm kinh hãi tự hỏi:


- Tại sao Kiều đại ca lại gọi cô bé mù kia với gia gia ta là lệnh ái?


Nhưng rồi chàng biết phụ thân mình đi tới đâu có nhân tình tới đó thì đoán ngay ra mối quan hệ giữa Nguyễn Tinh Trúc và phụ thân mình.

Liền rảo bước chạy ra lớn tiếng gọi:


- Ðại ca! Vẫn mạnh giỏi chứ? Tiểu đệ nhớ đại ca muốn chết.


Tiêu Phong từ khi uống rượu thi với Ðoàn Dự trong một tửu lầu tại ngoài thành Vô Tích rồi kết làm anh em. Tuy thời gian ở với nhau rất ngắn ngủi, song vẫn mến nhau lắm, thật là hai bên ý hợp tâm đầu.


Tiêu Phong tiến lại nắm lấy tay chàng nói:


- Huynh đệ! Gần đây có chuyện gì không? Tiểu huynh thì lắm chuyện quá không một lúc nào nói cho hết được. May mà chúng ta đều được vô sự. Tiểu huynh trông thấy hiền đệ được yên lành là an tâm lắm rồi. Cảm tạ trời phật phò hộ chúng ta...


Bỗng nghe trong đám đông có tiếng người quát:


- Gã họ Kiều kia! Mi giết huynh trưởng ta. Món nợ máu đó ta chưa đòi được. Bữa nay ta quyết liều mạng với mi đây!


Tiếp theo lại có tiếng người khác:


- Gã Kiều Phong này là quân rợ hồ Khất Ðan, bất luận là ai cũng nên tru diệt hắn đi! Bữa nay đừng để hắn thoát chết mà rời khỏi Thiếu Thất này. Tiếng la ó om sòm rất là huyên náo. Người thì thoá mạ Tiêu Phong ở Tụ Hiền Trang đã giết chết và đánh trọng thương rất nhiều tay cao thủ. Hiện giờ các lộ anh hùng đến chùa Thiếu Lâm, có một số thân nhân hay bạn bè đã bị chết về tay Tiêu Phong. Trong lòng họ tuy rất sợ ông nhưng nghĩ tới món nợ máu của bà con, anh em, họ không dằn lòng được nữa nên lớn tiếng mắng chửi. Tiếng quát tháo, tiếng chửi rủa mỗi lúc một ầm lên.


Mọi người chính mắt trông thấy Tiêu Phong đem ra bất quá là mười tám tên võ sĩ tuỳ tùng, mà ông đã bị Cái Bang cùng phái Thiếu Lâm thù hận đến tận xương tủy. Vừa đây ông lại đánh nhau với Ðinh Xuân Thu và cũng thành ra kẻ đại địch của phái Tinh Tú. Họ tính rằng nếu bây giờ xảy ra cuộc động thủ, dù Cái Bang có đứng ngoài chẳng giúp bên nào thì các lộ anh hùng cùng tăng lữ chùa Thiếu Lâm thêm vào bọn môn đồ phái Tinh Tú tất cả có đến mấy ngàn người vây lại đánh. Bọn Tiêu Phong chỉ có mười chín người thì dù ông có bản lãnh nghiêng trời cũng quyết không thể nào thoát vòng vây nhìn rõ lực lượng bên mình rất hùng hậu mà đối phương bạc phước, mọi người cảm thấy tinh thần phấn khởi vô cùng. Huống chi núi Thiếu Thất lại tập hợp toàn những nhân vật đầu não các môn phái. Võ công đã cao cường lại xưng hùng một phương, nên chẳng ai khiếp nhược hay sợ chết nữa.


Tiêu Phong nghe quần hùng la ó, liền dõng dạc nói:


- Tiêu Phong này đến Trung Nguyên bữa nay là có việc trọng yếu cầu xin chùa Thiếu Lâm chỉ giáo. Các vị muốn giết Tiêu Phong thì hãy xin chờ nán lại một chút hiện giờ xin liệt vị thứ cho, Tiêu mỗ chưa thể bồi tiếp được.


Quần hùng người nhiều, miệng lắm, trong lúc sôi nổi thì làm sao mà bình tĩnh lại được. Có hạng người thô lỗ nóng nảy việc báo thù, không nhẫn nại được, liền văng tục ra mà chửi rủa nghe rất chướng tai.


Mấy chục người rút binh khí ra, khoa đao múa kiếm càng làm cho tình trạng thêm khẩn trương. Xem chừng họ muốn nhảy xổ vào ăn tươi nuốt sống hoặc phanh thây Tiêu Phong ra làm trăm đoạn.


Lúc Tiêu Phong ra đi để đến núi Thiếu Thất, ông không ngờ tại đây lại có vô số kẻ thù tụ tập. Nhưng sự đã xảy ra thế này ông đành mặc kệ cho biến diễn xảy ra tới đâu hay tới đó, không lẽ chịu rút lui ngay thì còn chi là oai danh của một vị Nam Viện đại vương nữa.


Tiêu Phong từ thuở nhỏ đã qua lại trên chốn giang hồ đất Trung Nguyên, tuy các lộ anh hùng có người chưa biết mặt nhưng cũng nghe danh. Ông hiểu rằng những người này phần lớn đều là tay nghĩa hiệp. Sở dĩ họ oán mình chẳng qua là vì mình là người Khất Ðan, hai là bên trong có xúi bậy để sinh ra sự hiểu lầm. Ngày trước xảy ra cuộc chiến đấu tại Tụ Hiền Trang, vì sự bảo vệ mà ông phải đánh giết nhiều người chứ bản tâm ông không muốn thế. Ông lại nghĩ rằng:


- Nếu bữa nay lại xảy ra cuộc đại chiến thì quyết mình không thể thủ thắng được. Dù mình có trốn thoát được thì bọn "Yên vân thập bát kỵ" tất không khỏi tổn thương trầm trọng. Huống chi mình có giết sạch được bọn người này thì chỉ thêm thù thêm oán chứ chẳng được ích gì.


Nghĩ tới đây ông tự nhủ:


- Trước mặt chỗ bá nhân, bá khẩu này, mình không nên đem sự việc của mình ra khỏi chùa Thiếu Lâm nữa là hơn. Chi bằng mình lui trước đi để cố tránh sự đổ máu. Chờ cho bọn người này giải tán rồi, mình sẽ trở lại hỏi việc cũng chưa muộn.


Ông liền quay sang bảo Ðoàn Dự:

- Ðoàn hiền đệ! Cục diện lúc này rất là nghiêm trọng. Anh em ta khó có cơ hội để nói chuyện nhiều. Hiền đệ hãy tạm rút lui, còn trời còn đất thì chúng ta còn có ngày tái hội.


Tiêu Phong nói vậy là có ý muốn cho Ðoàn Dự lánh đi, đứng xớ rớ trong lúc hai bên đang xung đột, rủi có người lỡ tay đả thương chàng, làm cho ông phân tâm trong lúc lâm trận mấy ngàn người và cũng khó mà bảo vệ chàng được.


Ðoàn Dự tuy không hiểu võ công, nhưng bản tính gan dạ. Chàng thấy các lộ anh hùng hàng mấy ngàn người, ai cũng lăm le muốn giết nghĩa huynh thì bất giác nổi lòng nghĩa hiệp, bèn lớn tiếng nói:


- Ðại ca! Lúc anh em ta kết nghĩa đã ước hẹn với nhau những gì? Phải chăng là phúc cùng hưởng hoạ cùng chia. Ðã không đồng sinh nhưng quyết đồng tử. Bữa nay đại ca gặp nạn khi nào tiểu đệ lại ham sống lấy một mình?


Trước nay mỗi lần gặp bước gian nan, chàng lại thi triển bộ pháp "Lăng Ba Vi Bộ", ở giữa chỗ đông người mà chạy thoát được dễ dàng. Nhưng lúc này, chàng tuyệt không nghĩ gì đến chuyện trốn tránh để cầu toàn mạng. Chàng càng thấy tình thế nguy hiểm, thì lại quyết ý liều chết với Tiêu Phong cho vẹn chữ chi lan.


Ða số hào kiệt chưa biết Ðoàn Dự là ai, thấy chàng tự xưng với Tiêu Phong là nghĩa huynh, nghĩa đệ, lại cùng cố ý cùng Tiêu Phong hợp lực đối địch. Nhưng họ thấy chàng có vẻ một anh đồ nho lại còn ít tuổi, nên chẳng ai thèm quan tâm đến chàng. Họ càng hùng hổ hơn trước.


Tiêu Phong nói:


- Hiền đệ! Hảo ý của hiền đệ, tiểu huynh rất lấy làm cảm tạ. Dù bọn họ muốn giết tiểu huynh cũng không phải là chuyện dễ đâu. Hiền đệ nên lui ra, không thì tiểu huynh phải phân chia lực lượng để hộ vệ cho hiền đệ như vậy bất tiện cho tiểu huynh.


Ðoàn Dự nói:


- Ðại ca bất tất phải bảo vệ cho tiểu đệ. Bọn họ không thù oán gì với tiểu đệ thì họ giết tiểu đệ làm chi?


Tiêu Phong miễn cưỡng mở một nụ cười trong bụng ông lại nổi lên bao mối thê lương rồi lẩm bẩm:


- Nếu bảo không thù oán là không sát hại nhau thì trên thế gian làm gì còn có oán thù?


Ðoàn Chính Thuần khẽ bảo bọn Phạm Hoa, Hoa Hách Cẩn, Ba Thiên Thạch:


- Vị Tiêu đại hiệp đây đã có ơn cứu mạng ta... Chúng ta thử chờ xem, nếu y gặp nguy cấp thì bọn ta phải xông vào cứu y thoát hiểm.


Phạm Hoa đáp:


- Vâng!


Lão nói xong tuốt gươm nhìn về phía mấy ngàn hào kiệt rồi hỏi:


- Bên đối phương đông người lắm, chẳng hiểu chúa công có kế gì không?

Ðoàn Chính Thuần lắc đầu đáp:


- Bậc đại trượng phu phải đền ân, trả oán phân minh. Mình chỉ biết hết lòng hết sức khi cần thì liều một chết để đền đáp!


Bọn người Ðại Lý đồng thanh nói:


- Ðương nhiên là phải chết.


Bọn Yến Tử ở bên kia cũng khẽ nghị luận cùng nhau.


Công Dã Càn từ khi uống rượu với Tiêu Phong, trong lòng rất khâm phục ông, cũng muốn ra tay để giúp sức.


Bao Bất Ðồng cùng Phong Ba ác thì kính phục Tiêu Phong sát đất chỉ lăm le muốn nhảy ra giúp ông ngay.





Mộ Dung Phục nói:


- Các vị huynh trưởng! Tiểu đệ cần nhắc các vị công việc chính yếu của chúng ta là phục hưng nước Ðại Yên, há nên vì một mình Tiêu Phong mà gây thù oán với anh hùng thiên hạ?


Ðặng Bách Xuyên nói:


- Lời công tử dạy chí phải! Vậy chúng ta nên thế nào?

Mộ Dung Phục đáp:


- Thu phục nhân tâm để họ giúp mình.


Ðột nhiên y hú lên môt tiếng dài rồi dõng dạc nói:


- Tiêu huynh! Tiêu huynh là một bậc anh hùng Khất Ðan coi bọn hào kiệt Trung Nguyên chúng ta không vào đâu. Bây giờ Cô Tô Mộ Dung Phục này mới lãnh giáo mấy cao chiêu của các hạ. Tại hạ dù có chết về tay Tiêu huynh thì cũng là góp được một phần nhỏ trong công cuộc chung của anh em hào kiệt ở Trung Nguyên. Cái chết đó tưởng cũng vinh dự.


Mộ Dung Phục nói mấy câu này cốt để cho quần hùng Trung Nguyên nghe rõ, và như vậy, bấy luận y thắng hay bại thì các hào kiệt Trung Nguyên cũng coi Cô Tô Mộ Dung Phục là bạn sinh tử để sau này giúp y phục quốc.




Quả nhiên quần hùng vừa nghe y nói đã nổi lên một trận hoan hô, vang dội cả góc trời.


Ta nên biết rằng tuy quần hào có ý muốn quyết một trận sống mái với Tiêu Phong, nhưng chưa một ai dám đứng đầu ra khiêu chiến. Mọi người đều biết rằng đánh đến cùng tất Tiêu Phong phải chết, nhưng những người xông vào trước tiên, thế nào cũng bị hy sinh vài chục mạng chết. Bây giờ Mộ Dung Phục tự ý ra đương đầu, ai nấy đều sung sướng và phấn khởi tinh thần. Họ tính rằng: "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung". Hai người nổi tiếng ngang. Nếu Mộ Dung liều chết ra tay thì dù không địch nổi nhưng cũng đủ làm nhụt bớt nhuệ khí của đối phương và làm tiêu hao phần lớn nội lực của Tiêu Phong.


Tiêu Phong cũng nghe đại danh Cô Tô Mộ Dung từ lâu. Ông biết võ công nhà này không phải là tầm thường. Ðột nhiên ông thấy y ra khiêu chiến với mình thì không khỏi kinh hãi vì một mình Mộ Dung Phục tuy chưa chắc đã đánh chết được mình. Nhưng bên địch có nhiều tay cao thủ thì mình khó lòng chạy thoát nếu không thì cũng xảy ra một trận Tụ Hiền Trang thứ hai.


Tiêu Phong chắp tay thi lễ nói:


- Tại hạ được nghe tiếng lớn công tử đã lâu, bữa nay được gặp cao hiền thật thoả lòng khát vọng.


Ðoàn Dự vội đáp:


- Mộ Dung huynh! Mộ Dung huynh tính thế thì không phải. Ðại ca tại hạ mới gặp Mộ Dung huynh lần đầu, vốn không thù oán, tưởng Mộ Dung huynh chẳng nên giậu đổ bìm leo.


Mộ Dung Phục cười lạt đáp:


- Nếu Ðoàn huynh ra dạ bất bình của bậc anh hùng hảo hán thì cùng ra cả đây tại hạ lãnh giáo luôn thể.


Mộ Dung Phục thấy Ðoàn Dự quấn quít bên mình Vương Ngọc Yến đã có ý bất bình. Bây giờ y nhân cơ hội này để trút hận và muốn nhổ cái gai trước mắt đó.


Ðoàn Dự nói:


- Tại hạ có bản lãnh gì mà tỷ đấu với Mộ Dung huynh được? Chẳng qua tại hạ muốn nói theo lẽ công bằng mà thôi.


Ðinh Xuân Thu bị Tiêu Phong đánh cho mấy chưởng phải bỏ chạy, hắn rất lấy làm phẫn hận, và tiếc rằng những tuyệt kỹ của mình chưa thi triển được. Hắn liền tung mình nhảy ra cười ha hả nói để gỡ thể diện:


- Gã họ Tiêu kia! Lão phu thấy mi trẻ tuổi, vừa rồi nhường mi ba chiêu. Nhưng đến chiêu thứ tư thì không chịu nhường nữa đâu.

Du Thản Chi cũng tiến ra nói:


- Vương Tinh Thiên này đa tạ các hạ đã cứu A Tử cô nương. Nhưng còn mối thù giết cha chẳng đội trời chung nữa! Vậy thì gã họ Tiêu kia! Bữa nay ngươi muốn sống mà xuống núi Thiếu Thất ta tưởng còn khó hơn tìm đường lên trời.


Huyền Linh đại sư chùa Thiếu Lâm ngấm ngầm mật truyền hiệu lệnh:


- Các tăng lữ chùa Thiếu Lâm trong "La Hán đại trận" phải canh gác cẩn thận những đường trọng yếu xuống núi. Tên ác đồ giết chết Huyền Khổ sư huynh không thể để hắn sống được.


Tiêu Phong thấy ba tay đại cao thủ đã thành thế chân vạc để bao vây mình cũng hơi chột dạ.


Quần tăng chùa Thiếu Lâm chỗ nào cũng chuyển động tưởng chừng như rối loạn, mà thực ra đó là một trận pháp lợi hại. Tình hình nay so với cuộc chiến ở Tụ Hiền Trang ngày trước còn nguy hiểm hơn nhiều.


Bỗng nghe mấy tiếng ngựa hí rất bi thảm. Mười chín con tuấn mã Khất Ðan rất cường kiện tự nhiên ngã lăn miệng sùi bọt mép chết liền.


Tiêu Phong vừa thấy đoàn lương câu của mình đột nhiên lăn ra mà chết thì giật mình kinh hãi.

Mười tám tay võ sĩ Khất Ðan quát tháo om sòm, múa đao vung chưởng, nháy mắt đã đánh bảy, tám tên môn đồ phái Tinh Tú vỡ đầu chết liền, và mấy tên bỏ chạy.


Nguyên lúc Ðinh Xuân Thu tiến ra khiêu chiến thì bọn chúng chia nhau phóng độc và đánh thuốc cho đàn ngựa chết trước để đề phòng Tiêu Phong dùng ngựa trong lúc nguy thoát khỏi trùng vi.


Tiêu Phong liếc mắt nhìn thấy những con ngựa yêu quý lúc lâm tử giương mắt lên nhìn mình ra chiều lưu luyến thì trong lòng ông thấy thê lương. Ông nhớ lại đám ngựa này rất có công với mình lâu ngày. Trên đường xuống Nam xa hàng vạn dặm, ngày đêm ông chẳng rời yên, không ngờ bữa nay chúng bị chết về tay bọn gian nhân. Ông giận quá, máu nóng sủi lên sùng sục.

Ông hú lên một tiếng dài rồi nói:


- Mộ Dung tiên sinh! Vương Bang chúa! Ðinh lão quái! Mời cả ba vị tiến lên! Tiêu mỗ phỏng có sợ gì?


Ông căm hận bọn Tinh Tú dùng thủ đoạn thâm độc, liền phóng chưởng đánh tới đinh Xuân Thu. Ðinh Xuân Thu đã được nếm mùi chưởng lực của Tiêu Phong vô cùng lợi hại, hắn liền vung cả song chưởng ra dùng toàn lực để chống lại.

Mộ Dung Phục và Vương Tinh Thiên đều vung song chưởng ra.

Tiêu Phong thuận thế, đồng thời giải khai chưởng lực của hai người kia rồi phóng chưởng ra chênh chếch vào Mộ Dung Phục.


Mộ Dung Phục rất thiện về kỹ thuật "đẩu chuyển tinh di" cứ để nguyên chiêu thức của đối phương, chỉ cần di chuyển phương vị đi để chiêu thức đó đánh ngược trở lại. Nhưng Tiêu Phong ra chiêu đã uy hiếp rất dữ chưởng lực của hai người. Luồng lực đạo của ông hùng hậu vô cùng. Ðồng thời những luồng chưởng lực xoáy lại rất mau, y không biết nó đánh vào phương hướng nào, nên không thể lái chiêu thức đi được. Y liền ngưng tụ nội lực phóng hai chưởng ra, đồng thời nhảy lùi lại ba trượng.


Tiêu Phong hơi né người đi, tránh khỏi chưởng lực của Mộ Dung Phục rồi quát to lên một tiếng tựa sét nổ lưng trời, ông đánh một quyền về phía Du Thản Chi.

Tiêu Phong người to lớn, cao hơn Du Thản Chi một cái đầu. Thoi quyền của ông đánh ra nhằm trúng giữa mặt đối phương.

Du Thản Chi trong lòng vốn khiếp sợ Tiêu Phong từ lâu. Gã nghe tiếng ông quát, không khỏi giật mình kinh hãi.


Thoi quyền của Tiêu Phong đánh tới rất mau. Phát chưởng của ông nhằm đánh vào Ðinh Xuân Thu rồi chênh chếch quét Mộ Dung Phục.


Thoi quyền đánh Du Thản Chi tuy phóng ra sau phát chưởng nhưng cả mấy chiêu này liên tiếp nhau nhanh như điện chớp.

Du Thản Chi vươn tay ra toan chống đỡ thì thoi quyền cũng đến trước mặt. Gã đã luyện được môn "Dịch cân kinh", công lực tăng lên rất nhiều và nội thể phát sinh phản ứng tự nhiên. Gã vội ngửa đầu về phía sau lộn đi hai vòng. May mà y tránh khỏi thoi quyền sức mạnh ngàn cân của Tiêu Phong đánh đến, chỉ còn cách chừng sợi tóc là y tan xương nát thịt. Người y phát run lên vì sự lanh lẹ của Tiêu Phong.

Trung Quốc
06-13-2002, 12:29 AM
Hồi 114 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Cứu sư phụ Ngạc Thần tham chiến
Bỗng nghe đánh vù một tiếng, Du Thản Chi thấy luồng gió thổi mát rượi, rồi những mảnh vải vụn tả tơi bay ra như bươm bướm. Tấm khăn che mặt gã bị Tiêu Phong vung quyền lên đánh, kình lực phát ra làm cho rách tướp.


Mọi người bàng quan thấy Bang chúa Cái Bang, chưởng môn phái Cực Lạc bộ mặt chỗ lồi chỗ lõm, đốm đen đốm đỏ, mặt đầy vết sẹo, ai trông cũng phải phát khiếp.


Tiêu Phong đánh ra ba chiêu đẩy lui được ba tay Ðại Hán cao thủ hiện thời. Lòng hào khí nổi lên ông lớn tiếng nói:


- Ðem rượu ra đây!


Một tên võ sĩ Khất Ðan cởi chiếc túi da lớn buộc miệng trên lưng con ngựa đã bị chết rồi. Gã rảo bước chạy lại, hai tay bê túi rượu dâng lên.


Tiêu Phong rút nút bì rượu ra, đưa cao lên khỏi đầu ngửa cổ lên đỡ rượu cho chảy vào miệng, nuốt ừng ực một hồi.


Bì rượu này ít ra cũng có tới hai mươi cân. Thế mà ông uống cạn sạch không còn lấy một giọt. Bụng ông hơi phình ra nhưng sắc mặt vẫn ngăm đen như người chưa uống chút rượu nào.


Quần hùng thấy vậy nhìn nhau sợ hãi.


Tiêu Phong lại vẫy tay một cái.

Mười bảy tên võ sĩ Khất Ðan kéo lại cởi một bì rượu đưa đến cho Tiêu Phong.


Tiêu Phong nhìn mười tám tên võ sĩ nói:


- Vị công tử nước Ðại Lý đây là nghĩa đệ. Bữa nay chúng ta bị hãm trong trùng vi, ít người không địch lại số đông, tất nhiên là không thoát thân.


Vừa rồi ông cùng Mộ Dung Phục ra chiêu, tuy đã chiếm được thượng phong, nhưng đối phương là ba tay cao thủ, mỗi người có một tuyệt kỹ ghê hồn. Nếu cả ba hiệp lực liên công thì dĩ nhiên ông không địch nổi. Huống chi còn mấy ngàn người đang hầm hầm nhìn ông, thì tình thế nguy ngập lại càng rõrệt.

Ông nắm lấy tay Ðoàn Dự nói:


- Hiền đệ! Hiền đệ cùng ta sống chết có nhau. Thiệt không uổng một phen kết nghĩa. Sống cũng vậy mà chết cũng thế thôi. Chúng ta hãy uống một hồi cho phỉ dạ.


Ðoàn Dự thấy Tiêu Phong hào khí hiên ngang cũng đón lấy một bì rượu nói:


- Phải đó! Tiểu đệ cùng đại ca sướng ẩm một hồi.


Ðột nhiên trong đám quần tăng chùa Thiếu Lâm, một nhà sư áo xám lớn tiếng nói:


- Ðại ca cùng tam đệ! Hai vị uống rượu sao không gọi ta?


Y chính là Hư Trúc.


Hư Trúc ở giữa đám đông thấy Tiêu Phong xuất hiện oai phong lẫm liệt, trấn áp mọi người, quần hùng đều tiu nghỉu thì trong lòng y không khỏi xốn xang. Y lại thấy Ðoàn Dự nghĩ tình kết nghĩa cam tâm cùng chết. Ngày y ở trên núi Phiêu Diễu cùng Ðoàn Dự kết nghĩa anh em, chàng cũng đã đọc tên Tiêu Phong cả vào lời thề.

Y nghĩ rằng:


- "Bực đại trượng phu đã nói một lời, sống chết không thay đổi."

Hư Trúc lại nghĩ đến lúc cùng Ðoàn Dự quá chén say khướt rồi nổi lòng hào hiệp khảng khái, không nghĩ gì đến hiểm nguy sinh tử. Lúc bấy giờ thanh quy giới luật y cũng quên hết.


Tiêu Phong chưa từng gặp Hư Trúc bao giờ. Ðột nhiên ông nghe y kêu tên mình bằng đại ca thì không khỏi sửng sốt.


Ðoàn Dự liền chạy lại nắm tay Hư Trúc dẫn đến trước Tiêu Phong nói:


- Ðại ca! Ðây cũng là một vị đã cùng với tiểu đệ kết nghĩa. Y xuất gia pháp danh là Hư Trúc lúc hoàn tục kêu bằng Hư Trúc Tử. Lúc hai người giao bái có đưa cả tên đại ca vào nữa.


Rồi chàng giục Hư Trúc:

- Nhị ca! Nhị ca bái kiến đại ca đi!


Hư Trúc liền tiến lại gần quỳ xuống dập đầu nói:


- Ðại ca! Tiểu đệ xin khấu đầu.


Tiêu Phong vừa tủm tỉm cười vì thấy tính nết hai anh chàng này ngớ ngẩn là lúc cùng nhau kết nghĩa lại đem cả tên mình vào.

Rồi ông lẩm bẩm:


- Mình sắp mất mất mạng trong khoảnh khắc, tình thế nguy hiểm vô cùng! Nhưng nhà sư này cũng chẳng sợ gian nguy, thẳng thắn tiến lại thì đủ biết y lại là kẻ đại trượng phu, trọng nghĩa rẻ mình. Thiệt là một tay hảo hán! Tiêu Phong này kết nghĩa anh em với y thiệt chẳng uổng chút nào.


Tiêu Phong cũng quỳ xuống đáp lễ nói:


- Hiền đệ! Tiêu Phong này được kết nghĩa cùng hiền đệ thật vui sướng vô cùng!

Hai người lạy nhau tám lạy, nên nghĩa chi lan trước mặt quần hùng thiên hạ.


Tiêu Phong chưa biết Hư Trúc là người có võ công tuyệt đỉnh. Ông thấy y là một nhà sư vào hạng hậu bối ở chùa Thiếu Lâm thì tưởng y bản lãnh tầm thường.Nhưng y là người khảng khái mà bảo y tránh đi thì chẳng hoá ra coi thường y?


Ông cầm một bì rượu giơ lên nói:


- Nhị vị hiền đệ! Mười tám tên võ sĩ Khất Ðan này đối với ta một dạ trung thành, tình như thủ túc. Chúng ta hết thảy uống cho thoả thích một hồi rồi mở một trường đại sát. Nói xong ông mở nút bì rượu uống một hơi, đoạn đưa cho Hư Trúc.

Hư Trúc bầu nhiệt huyết như sôi lên, bất cần ngũ giới, lục giới, thất bát giới nhà Phật nữa, nâng bì rượu lên uống một hơi rồi đưa cho Ðoàn Dự.


Ðoàn Dự uống xong đi lại đưa cho một tên võ sĩ Khất Ðan.

Bọn võ sĩ Khất Ðan cũng giơ bì rượu lên uống.


Hư Trúc nhìn Tiêu Phong nói:


- Ðại ca! Tinh Tú lão quái kia đã hạ sát sư phụ, sư huynh tiểu đệ. Mấy vị sư thúc tổ là Huyền Nạn, Huyền Thống cũng bị chết về tay hắn. Tiểu đệ muốn báo thù đây!

Tiêu Phong trong lòng rất lấy làm kỳ nói:


- Nhị đệ... Rồi ông không nói thêm nữa. Hư Trúc đã vung chưởng phóng về phía Ðinh Xuân Thu.

Tiêu Phong thấy chưởng pháp tinh kỳ, nội lực thâm hậu thì vừa kinh hãi vừa mừng thầm. Ông lẩm bẩm:


- Té ra nhị đệ bản lãnh phi thường. Thế mà mình không biết.

Ông cũng quát lên:


- Coi quyền của ta đây!


Rồi vung hai quyền veo véo đánh tới Mộ Dung Phục và Du Thản Chi.


Mười tám tên võ sĩ Khất Ðan đã hiểu ý chúa công, đứng vây quanh mình Ðoàn Dự để hộ vệ cho chàng.


Du Thản Chi và Mộ Dung Phục chia ra chiêu để giải khai quyền của Tiêu Phong đánh tới. Chưởng pháp "Thiên Sơn lục dương chưởng" của Hư Trúc như gió cuốn mây bay, bức bách đối phương mỗi lúc một gắt gao.


"Thiên Sơn lục dương chưởng" tuy do Thiên Sơn Ðồng Mỗ sáng chế ra, nhưng căn cơ vẫn là một công phu của phái Tiêu Dao.


Ðinh Xuân Thu tránh được ba chiêu rồi ngấm ngầm kinh hãi tự hỏi:


- Tại sao gã tiểu hoà thượng này lại biết sử dụng chưởng pháp phái Tiêu Dao? Từ lúc hắn đối chưởng với Du Thản Chi bị thua, bây giờ lại thấy Hư Trúc thi triển chưởng pháp phái Thiên Diệp, hắn không dám sử dụng độc công. Hắn rất sợ Hư Trúc dùng độc công cao thâm hơn mình, thì hại người chẳng được mà chính mình lại bị nguy khốn. Ðến chất kịch độc thấm vào người mình thì thảm hoạ không biết đến đâu mà lường.


Hắn nghĩ vậy rồi đem chưởng pháp bản môn ra đón tiếp.

Hắn định bụng:


- Ðể ta xem cho biết rõ thằng trọc này lai lịch thế nào rồi sẽ liệu cho vừa. Võ công phái Tiêu Dao nhẹ nhàng thưa thớt, khó mà dò ra được tung tích.

Ðinh Xuân Thu với Hư Trúc cũng là đồng môn. Lúc hai bên giao thủ một người đầu tóc bạc phơ, một người trai trẻ, phảng phất như một cặp thần tiên. Hai người vờn nhau chẳng khác bướm vờn hoa, chuyển động luôn luôn không ngừng và vẫn ra vẻ ung dung. Võ công phái Tiêu Dao thiệt đúng với cái nghĩa của hai chữ Tiêu Dao.





Quần hùng đứng bàng quan, hầu hết là chưa được nhìn thấy võ công phái Tiêu Dao, bữa nay xem cuộc đấu ai cũng cảm thấy tinh thần thư thái, nghĩ bụng:


- Hai người ra những chiêu rất độc địa nhằm đánh những chỗ nguy hiểm của đối phương. Hiển nhiên là một cuộc tranh đấu một mất, một còn, song chiêu thức của họ trông nhàn nhã và có vẻ mỹ quan tựa hồ như người nhảy múa. Những chưởng pháp và chiêu thức cực kỳ trầm trọng mà coi có vẻ rất nhẹ nhàng, lối đánh rất ung dung. Thật trong võ lâm chưa từng nghe thấy công phu của môn nào được thế này và không hiểu tên là gì?




Bên kia một mình Tiêu Phong đấu với hai người là Mộ Dung Phục cùng Du Thản Chi. Mười chiêu đầu xem chừng ông chiếm được thượng phong nhưng về sau những chiêu thức của Du Thản Chi phóng ra khí lạnh ghê người, khó lòng địch nổi.




Nên nhớ rằng trong mình Du Thản Chi có chất băng tầm kịch độc. Hơn nữa gã lại luyện "Dịch Cân Kinh" thành ra chính tà hoà hợp thuỷ hoả thông đồng thành một thứ nội công lợi hại nhất thiên hạ.


Tiêu Phong tuy có sức mạnh thiên nhiên nhưng gặp phải công phu cả chính lẫn tà này cũng khó mà đối phó được. Huống chi ngoài ra còn có võ công của Mộ Dung Phục so với ông chẳng hơn kém nhau là mấy.


Tiêu Phong một mình đấu với hai tay đại cao thủ. Tình thế nguy hiểm so với ngày ở Tụ Hiền Trang ông phải chiến đấu với mấy trăm hảo hán võ lâm, tưởng bữa nay còn nguy hiểm hơn.


Nhưng trời đã sinh ra con người oai võ, hùng tráng thì ở vào tình thế bất lợi càng phát huy nội lực tiềm tàng. Ông phóng ra một chưởng trong "Hàng Long thập bát chưởng" của phái dương cương khiến cho Mộ Dung Phục cùng Du Thản Chi không tiến lại gần được. Nhờ thế mà chất băng tầm trong người Du Thản Chi không thấm được vào người ông.


Nhưng Tiêu Phong phát chưởng như vậy tiêu hao mất nội lực không phải là ít. Ông chỉ phóng ra đến hai trăm chiêu mãnh liệt rồi những chưởng lực về sau thế nào cũng giảm sút.


Du Thản Chi không có kinh nghiệm chiến đấu lại không thấu triệt yếu quyết bên trong. Nhưng Mộ Dung Phục trong tâm lại sáng suốt. Y biết rằng nếu cứ thế này tiếp tục chiến đấu thì mình cùng Vương Tinh Thiên chỉ bị kém thế trong vòng một giờ nhưng về sau ổn định rồi sẽ chiếm được thượng phong.


"Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung". Hai người vốn nổi tiếng ngang hàng nhau trước mặt mọi người. Mộ Dung Phục thấy mình phải nhờ Cái Bang Bang chúa Vương Tinh Thiên giúp sức thì dù có đánh chết được Tiêu Phong, cái tiếng "Nam Mộ Dung" cũng hiển nhiên không bằng "Bắc Kiều Phong".


Sau y cân nhắc lại, rồi tự nhủ:


- Phục quốc là việc lớn, danh vọng là chuyện nhỏ. Nếu mình trừ được mối đại hoạ cho võ lâm ở Trung Nguyên trước mặt các vị anh hùng thiên hạ thì những tay hào kiệt nhà Ðại Tống dù đã quen biết hay không, cũng tự nhiên mang ơn đức của mình. Thế thì ngôi minh chủ võ lâm chẳng mình nắm được thì còn ai vào đây? Khi đó chỉ hô lên một tiếng là có thể phục hưng được nhà Ðại Yên. Vả Kiều Phong mà chết rồi, thì cái tiếng "Nam Mộ Dung" có thua kém "Bắc Kiều Phong" đã thành một sự kiện buông xuôi rồi.


Sau y lại nghĩ:


- Có điều sau khi giết được Kiều Phong thì Vương Tinh Thiên lại thành đại địch với mình. Nếu ngôi minh chủ võ lâm minh chủ mà bị hắn đoạt mất, mình phải nghe theo hiệu lệnh hắn thì cũng không ổn thoả.


Y tính toán như vậy rồi lúc ra chiêu vẫn ngấm ngầm dành lại mấy phần nội lực, tuy ngoài mặt y vẫn ra vẻ hết sức công kích.


"Hàng Long thập bát chưởng" của Tiêu Phong quá nửa là Du Thản Chi phải chịu đựng. Mộ Dung Phục thân pháp tinh kỳ người ngoài không ai nhìn rõ được.


Chỉ trong khoảnh khắc, ba người đã quần nhau đến dư trăm chiêu.

Tiêu Phong dùng những đòn rất khéo để dẫn dụ Du Thản Chi mắc vào tròng.


Du Thản Chi rất ít kinh nghiệm chiến đấu mấy lần xuýt bị mất mạng, nhưng nhờ có Mộ Dung Phục đứng bên liệu chiều hoá giải giúp. Còn những chưởng lực mãnh liệt phi thường của Tiêu Phong thì Du Thản Chi ỷ mình có nội lực thâm hậu, thản nhiên tiếp lấy.


Ðoàn Dự được mười tám võ sĩ Khất Ðan bảo vệ, chàng thấy nhị ca đang áp bức đối phương, rõ ràng chiếm được thượng phong. Còn đại ca một mình chọi hai tuy ông thần oai lẫm liệt, nhưng mỗi chưởng ông phóng ra cuồng phong rít lên veo véo làm cho đá chạy cát bay thì chàng e rằng ông không thể trì thủ được lâu dài.

Chàng tự nghĩ:


- Mình vẫn ngoài miệng nói cùng hai vị ca ca chịu đựng hoạn nạn, mà bây giờ đến việc lai nấp vào trong đám đông để người ta bảo vệ cho, thế thì còn nghĩa khí gì nữa? Sao gọi là đồng sinh đồng tử được? Trong ba anh em như vậy chẳng hoá ra mình là đốn mạt lắm sao? Tuy mình không biết võ công, nhưng cũng thi triển được bộ pháp Lăng Ba Vi Bộ ngăn ngừa Mộ Dung Phục, để đại ca rảnh tay hạ gã Vương Bang chúa mặt quỷ kia đi trước, như thế có phải hay hơn không?


Ðoàn Dự nghĩ vậy, chàng liền lạng người ra khỏi vòng vây của mười tám tên võ sĩ Khất Ðan lớn tiếng hỏi:


- Mộ Dung công tử! Công tử đã tự xưng "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung" thì nên cùng ca ca ta lấy một chọi một mà tỷ đấu mới phải. Sao còn kêu người hiệp lực mới có chống chọi được? Dù công tử ráng giữ cho được ngang sức nhưng phải hai người chẳng hoá ra cũng xấu mặt với thiên hạ ư? Lại đây! Nếu quả công tử bản lãnh cao thâm thì hãy thử đánh ta một quyền!


Chàng nói rồi lạng người đến sau lưng Mộ Dung Phục, giơ tay ra nắm lấy sau gáy y.


Mộ Dung Phục thấy thân pháp chàng mau lẹ phi thường, liền xoay lại đánh trúng vào má Ðoàn Dự.

Ðoàn Dự đau quá chảy nước mắt ra.





Nguyên phép Lăng Ba Vi Bộ của chàng tuy rất thần diệu, nhưng chàng lại không hiểu một chút võ học nào. Bộ pháp xảo diệu chỉ nên thi triển lúc bị người khác đánh tới thì không thể nào đánh trúng được. Nhưng nó không có diệu dụng để công kích người. Chiêu trảo của chàng là một người không hiểu võ nghệ, nắm làm sao được một tay võ công tuyệt đỉnh là Cô Tô Mộ Dung? Chàng bị đối phương đánh một chưởng không biết né tránh nên dập cả mặt mũi đau đớn khôn lường.


Nhưng Mộ Dung Phục vừa chạm tay vào má Ðoàn Dự, lập tức y cảm thấy nội lực trong mình đột nhiên tuôn ra ngoài rồi mất biến. Vì bàn tay bị mất đi một phần nội lực, bất giác y cảm thấy tê nhức và trong lòng kinh hãi nghĩ thầm:


- Không hiểu gã này có tà thuật cổ quái gì mà giống như "Hoá công đại pháp" của Ðinh Xuân Thu? Yêu thuật của phái Tinh Tú đã làm hại biết bao nhiêu người trong thiên hạ. Thằng lỏi này cũng học bọn chúng, mình không thể không đề phòng được.


Y liền biến sắc lớn tiếng mắng:


- Gã họ Ðoàn kia! Ngươi quy đầu vào làm môn hạ phái Tinh Tú tự bao giờ?

Ðoàn Dự đáp:


- Công tử nói cái gì...


Chàng chưa dứt lời, không kịp đề phòng bị Mộ Dung Phục đá một cước lăn đi tròng trọc.


Nguyên Mộ Dung Phục tưởng chàng thi triển "Hoá công đại pháp" không dám ra mặt tỷ đấu, bèn lừa khi chàng bất ý, lập tức đá ngã.


Mộ Dung Phục không ngờ mình thắng một cách dễ dàng, nhảy xổ lại chân trái đạp lên ngực Ðoàn Dự quát hỏi:


- Ngươi muốn sống hay là muốn chết?


Ðoàn Dự ngoảnh đầu nhìn thấy Tiêu Phong đang cùng Vương Tinh Thiên chiến đấu kịch liệt thì nghĩ ngay:


- Nếu mình nói bướng, tất hắn sẽ đập chết mình ngay để rảnh tay đi giúp Vương Tinh Thiên thì bất lợi cho đại ca. Chi bằng hãy kéo dài ra một khắc là hơn.


Nghĩ vậy chàng liền đáp:


- Chết có chi là thú? Còn sống ở đời để tỷ đấu dĩ nhiên hay hơn.


Mộ Dung Phục không ngờ anh chàng này chết đến gáy vẫn còn nói ngông.

Y sa sầm nét mặt mắng:


- Thế ra ngươi muốn sống, vậy ngươi dập đầu lạy ta trăm lạy.


Y tưởng bắt Ðoàn Dự dập đầu lạy trăm cái để làm nhục chàng. Nhưng y lại nghĩ rằng nếu buông tha chàng rồi thì sau khó lòng lại uy hiếp được, y liền đổi giọng nói:


- Vậy ngươi kêu ta một trăm tiếng gia gia!


Ðoàn Dự cười nói:


- Ngươi chỉ lớn hơn ta có vài tuổi mà đòi làm gia gia ta, không sợ chết yểu ư?

Mộ Dung Phục phóng chưởng ra đánh vào mé hữu đầu Ðoàn Dự. Lập tức bụi đất bay lên. Dưới đất hiện ra một hố.


Phát chưởng này chỉ chệch có vài tấc, Ðoàn Dự suýt nữa thì đầu óc nát.

Mộ Dung lại quát:


- Ngươi có chịu gọi ta bằng gia gia không?


Ðoàn Dự né đầu đi để tránh cát bụi. Chàng liếc mắt nhìn thấy Vương Ngọc Yến đang đứng bên Bao Bất Ðồng và Phong Ba ác. Cặp mắt nàng vẫn đăm đăm nhìn mình. Ðoàn Dự nhìn thấy rõ ràng: Vương Ngọc Yến đang chú ý nhìn mình cùng Mộ Dung Phục tỷ đấu. Chàng chắc trong bụng nàng đang nghĩ liệu biểu ca có giết ta không? Nếu ta chết về tay Mộ Dung Phục, e rằng Vương cô nương cũng chẳng lấy gì làm khó chịu.


Ðoàn Dự nhìn vẻ mặt Vương Ngọc Yến trong lòng chán nản vô cùng, chàng muốn chết ngay dưới tay Mộ Dung Phục để khỏi bị bệnh tương tư dày vò khiến mình đau khổ vô cùng!





Chàng liền hỏi:


- Tại sao ngươi lại muốn ta gọi ngươi một trăm tiếng gia gia?


Mộ Dung Phục tức quá vung chưởng lên đánh vào giữa mặt Ðoàn Dự.

Ðột nhiên có tiếng la:


- Ðừng hại con ta!


Và một người quát lên:


- Ðừng hại sư phụ ta!


Hai người tuy thân pháp mau lẹ mà cũng không kịp ngăn trở phát chưởng của Mộ Dung Phục đánh xuống Ðoàn Dự. Song Ðoàn Chính Thuần và Nam Hải Ngạc Thần đều là những tay võ công rất cao thâm. Hai luồng chưởng lực một trước một sau chia ra đánh vào những chỗ yếu hại Mộ Dung Phục.


Mộ Dung Phục nếu không kịp thời thu chưởng lực về để tự cứu thì có đánh chết được Ðoàn Dự mà mình cũng không khỏi bị trọng thương. Y liền thu tay phải về để đỡ song chưởng của Ðoàn Chính Thuần đánh tới. Tay trái khoanh một vòng tròn ở phía sau lưng để hoá giải luồng kình lực của Nam Hải Ngạc Thần đánh tới.


Ba người sáu chưởng đón đỡ nhau, ai cũng kinh hãi và đều biết rằng võ công đối phương đều ghê gớm cả.


Ðoàn Chính Thuần vội giải cứu cho Ðoàn Dự. Ông giơ tay trái tạt ngang đỡ cho chàng, còn ngón tay phải điểm một chiêu "Nhất dương chỉ". Chiêu thức này kỳ diệu, nội lực lại hùng hồn.


Vương Ngọc Yến vội la lên:


- Ðó là chiêu Nhất dương chỉ của họ Ðoàn nước Ðại Lý, biểu ca không nên khinh địch.


Nam Hải Ngạc Thần, miệng oang oác la lên rất lớn:


- Mẹ kiếp! Dù hắn chẳng ra gì cũng là sư phụ Nhạc lão nhị. Mi đánh sư phụ Nhạc lão nhị thì có khác gì đánh chính vào Nhạc lão nhị. Nếu ta để sư phụ tham sống sợ chết mà gọi mi một tiếng bằng gia gia thì Nhạc lão nhị này còn làm gì được nữa ư? Vì như vậy thì ta phải kêu mi bằng gì? Chẳng lẽ mi là thái thượng tam đại Nhạc lão nhị vào hàng cháu thì ra mi khinh ta quá lắm! Bữa nay ta quyết ăn thua với mi.


Lão vừa chửi mắng la ó, vừa giơ cặp Ngạc chuỷ tiễn lên mỗi tay một cây bổ xuống Mộ Dung Phục lia lịa.


Nguyên Nam Hải Ngạc Thần bình sinh có tính hiếu thắng, không muốn người ta liệt mình vào hạng thấp kém. Trong Tứ đại ác, lão là Nhạc lão tam mà vẫn tranh giành ngôi thứ với Diệp Nhị Nương, cứ tự xưng là Nhạc lão nhị, muốn đẩy Diệp Nhị Nương xuống hàng thứ ba. Bây giờ nếu Ðoàn Dự kêu Mộ Dung Phục một tiếng "gia gia" thì Nam Hải Ngạc Thần đứng vào hạng tôn tử y. Như vậy thì thà rằng lão chịu đầu rơi máu chảy còn hơn, quyết không làm tôn tử Mộ Dung Phục.


Mộ Dung Phục chẳng hiểu lão mắng nhiếc gì mà om sòm lên. Chân phải y vẫn đè chặt lên ngực Ðoàn Dự, còn hai tay chia ra đối địch với hai người. Hai bên qua lại hơn chục chiêu, Mộ Dung Phục biết rằng Nam Hải Ngạc Thần tuy có món binh khí lợi hại nhưng còn dễ chống đỡ. Song về phía Ðoàn Chính Thuần thi triển môn Nhất dương chỉ thì y không dám coi thường. Vì thế mà y để ý đến Ðoàn Chính Thuần nhiều hơn. Còn đối với Nam Hải Ngạc Thần, những chiêu ngạc chuỷ tiễn thì y hoá giải được dễ dàng.


Dù trong lúc hoang mang, thỉnh thoảng Mộ Dung Phục vẫn đánh ra một vài chiêu khiến cho Nam Hải Ngạc Thần phải nhảy tránh ra xa đến vài trượng.


Ðoàn Dự bị Mộ Dung Phục đạp chân lên ngực, chàng cố dãy dụa để bò dậy nhưng không thể được.


Ðoàn Chính Thuần thấy cậu con bị kiềm chế, ông rất hoang mang vì nghĩ rằng Mộ Dung Phục chỉ đạp mạnh hơn một chút là chàng sẽ bị vỡ ngực, thổ huyết mà chết.


Ông nhận thấy đứng trước một tình thế cần phải đánh lẹ mới có lợi và có cơ hội cứu thoát được Ðoàn Dự ra khỏi cảnh tượng hiểm nghèo.


Ông liền thi triển môn Nhất dương chỉ đến tốc độ kình lực rít lên veo véo!

Bất thình lình có một thanh âm khem khép như tiếng vịt đực vang lên:


- Phép Nhất dương chỉ của họ Ðoàn nước Ðại Lý khí tượng oai nghiêm, phải xử nó một cách ung dung thì trong cái uy mãnh vẫn không mất phong độ của đấng vương giả. Ngươi ra chiêu tới tấp, hỗn loạn như vậy, thì không khác gì chiêu thức của một tên đệ tử hạng bét Cái Bang? Còn chi là uy danh Nhất dương chỉ? Ha! Ha! Phải chăng họ Ðoàn nước Ðại Lý đã đến ngày xuống dốc, không còn gì là thể diện trên chốn giang hồ nữa?


Ðoàn Chính Thuần vừa nghe đã biết ngay là thanh âm của Ðoàn Diên Khánh một kẻ đại thù trong họ Ðoàn.


Lão ác nhân nói vậy là đúng nhưng đứa con yêu quý lâm nạn thì Ðoàn Chính Thuần còn đâu mà nghĩ đến phong độ với khí lượng?


Ðoàn Chính Thuần phóng Nhất dương chỉ ra mỗi lúc một trầm trọng hơn. Nhưng như vậy làm mất chỗ hay của phép Nhất dương chỉ là vừa uy mãnh vừa khoan hồng rồi sau biến thành thâm độc thì nó thừa mà trầm trọng lại không đủ.


Ðột nhiên một chỉ điểm ra. Mộ Dung Phục tránh khỏi lại điểm trúng vào vai Nam Hải Ngạc Thần.


Nam Hải Ngạc Thần vừa đau vừa giận, ngoác miệng ra chửi mắng:


- Mẹ kiếp!...


Choảng một tiếng! Cây ngạc chuỷ tiễn rớt xuống đất, lại đập vào gót chân. Nam Hải Ngạc Thần đau điếng người, toan chửi bới nặng lời hơn nhưng lão lại nghĩ:


- Y là gia gia của sư phụ mình, nếu mình thoá mạ y thì không khỏi mang tiếng là mình đảo ngược luân thường. Lão này chỉ giết đi thì được chứ không được thoá mạ. Sau này nếu có được cơ hội thì mình hớt đầu lão đi là xong.


Lão nghĩ thế rồi chỉ thốt ra có hai tiếng đột nhiên rụt lưỡi lại không thoá mạ nữa.