PDA

View Full Version : Luc Mach Than Kiem 117&118


Trung Quốc
06-13-2002, 12:37 AM
Hồi 117 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Hư Trúc thụ hình gặp mẫu thân
Bỗng nghe ngoài cửa sơn môn có thanh âm đàn bà hắt lên vời vợi:

- Mất cành tươi tốt hương thơm ngát, Mưa gió non Vu luống đoạn trường. Ta đây là Dương Quý Phi. Rượu ngon cha chả là ngon! Nô gia say tuý luý, nằm cạnh trầm hương đỉnh!

Khi dứt tiếng hát thì Cúc kiếm đã phun đến nửa bình rượu về phía Hư Trúc.

Hư Trúc cùng Ðinh Xuân Thu kịch đấu đến hồi lâu mà không bên nào có cách thủ thắng được. Hư Trúc chợt nghe bọn thuộc hạ Linh Thứu cung kêu y dùng Sinh tử phù để đối phó. Tuy y biết rằng môn này rất tàn ác bá đạo nhưng thấy Cúc kiếm tia rượu đến nơi, y liền thò tay ra nắm lấy một nắm.

Bỗng thấy từ sau núi chuyển ra chín người là Cầm tiên Khang Quảng Lăng, Kỳ Phạm Bách Linh, Thư Ngại Cầu Ðộc, Hoạ Cuống Ngũ Linh Quân, Thần y Tiết Mộ Hoa, Xảo Tượng Trương A Tam, Hoạ Sĩ Thạch Thanh Lộ, Hí Mê Lý Quỷ Lỗi, tức cả bọn Hàm cốc bát hữu và nữ đồ đệ Khang Quảng Lăng tên gọi A Bích.

Chín người này thấy Hư Trúc cùng Ðinh Xuân Thu đang quyền cước qua lại chiến đấu hăng hái liên miên, liền reo hò trợ oai:

- Chưởng Môn sư thúc! Bữa nay phải trổ tài thần thông để giết thằng giặc Ðinh Xuân Thu báo thù cho sư phụ!

Quần tăng Thiếu Lâm lại một phen kinh ngạc tự hỏi:

- Bọn này là bọn nào mà lại kêu Hư Trúc bằng sư thúc?

Cúc kiếm đang phun rượu về phía Hư Trúc, một phần lớn phun về phía Ðinh Xuân Thu. Tinh Tú lão quái đang ác đấu cùng Hư Trúc dằng dai đến quá nửa giờ. Hắn thấy đối phương thủ pháp linh diệu vô cùng, hắn không được lúc nào rảnh tay để thi triển tà thuật. Ðột nhiên, hắn hấy một tia rượu bắn tới liền nghĩ ngay ra một kế vung tay áo bên trái phát ra kình lực làm cho tia rượu bắn tứ tung như mưa phun tà độc vào Hư Trúc.



Lúc này công lực toàn thân Hư Trúc đang vận chuyển ra ngoài. Nội lực của y gồm đủ của Vô Nhai Tử, Thiên Sơn Ðồng Mỗ, Lý Thu Thủy phóng ra như tường đồng vách sắt để che kín thân mình, tà khí không xâm nhập vào được.

Ðinh Xuân Thu hạ độc thủ mấy lần mà vẫn chẳng ăn thua gì. Dù là hàng ngàn hàng vạn giọt rượu bay tới, nhưng chưa bám vào đến áo Hư Trúc đã bị kình lực hất ra rồi.

Bất thình lình hai tiếng úi chao la lên.

Cúc kiếm cùng A Bích ngã lăn ra.

Nguyên Ðinh Xuân Thu lúc phất tay áo làm mưa rượu, trong mỗi giọt đều có tẩm thuốc độc.

Cúc kiếm đứng gần, còn A Bích đang chạy về phía Mộ Dung Phục để bái kiến thì gặp phải mưa độc mới ngã lăn ra.

Hư Trúc liếc mắt nhìn thấy Cúc kiếm và A Bích mới trong chớp mắt, mặt đã xám lại vì vừa kinh hãi vừa tức giận.

Y nghĩ thầm:

- Quân mọi rợ Ðinh Xuân Thu này nếu không diệt trừ thì thật là mối hoạ ghê gớm vô cùng!

Bỗng nghe Tiết Thần Y la hoảng:

- Sư thúc! Thuốc độc này lợi hại vô cùng! Cần phải kiềm chế lão tặc cho mau để bắt hắn đưa thuốc giải cứu mới được.

Hư Trúc vung chưởng tay phải ra tấn công Ðinh Xuân Thu, ngấm ngầm vận nội lực vào lòng bàn tay trái, lại vận chuyển "Bắc minh chân khí" cho chạy ngược đường.

Chỉ trong khoảnh khắc đã biến chất rượu trong lòng bàn tay thành bảy tám miếng băng lạnh. Tay phải đánh ra veo véo luôn ba chiêu "Thiên Sơn lục dương chưởng" kèm theo nội lực "Bắc minh chân khí".

Ðinh Xuân Thu chợt thấy gió lạnh thổi vào không chịu được bất giác cả kinh nghĩ thầm: - Thằng trọc này nội lực dương cương sao đột nhiên biến đổi và âm hàn thật nguy hiểm.



Hắn vận toàn lực chống đỡ.

Ðột nhiên thấy huyệt "Khuyết Bồn" trên đầu vai hơi lạnh tựa hồ tuyết rơi vào. Rồi đến huyệt "Thiên Khu" ở bụng dưới, huyệt "Phục Hổ" ở vế đùi, huyệt" Dương Tiền" ở bắp chân, huyệt "Thiên Tiền" trên cánh tay cả bốn chỗ đều giá lạnh.

Ðinh Xuân Thu rủa thầm:

- Thằng trọc non đã dùng chưởng lực âm nhu, mình không thể coi thường được. Nó có thể làm cho toàn thân mình bị rét lạnh.

Hắn đang thúc đẩy chưởng lực để chống đỡ thì đột nhiên huyệt "Thiên Trụ" ở sau gáy, huyệt "Phong Phiến" và huyệt "Chi Thất" ở sau lưng cả ba chỗ đều giá lạnh.

Ðinh Xuân Thu là người biết nhiều hiểu rộng, trong lòng rất lấy làm kỳ, liền lẩm bẩm một mình:

- Chưởng lực của gã đã biến thành âm hàn. Hơn nữa những đại huyệt mình đều bị giá lạnh. Chắc thằng trọc dùng tà thuật cổ quái gì đây mình phải đề phòng mới được.

Hắn liền phất tay áo ra để che hai chân rồi phóng cước đá vào Hư Trúc.

Ðây là một môn tuyệt học của Ðinh Xuân Thu mà cũng là môn võ chân thực đánh ra trăm phát trúng cả trăm. Người bị đá chẳng chết cũng bị thương. Ngờ đâu chân hắn mới đá ra nửa vời thì đột nhiên huyệt"Phục thổ và huyệt Dương giao"phát sinh ngứa ngáy cực kỳ khó chịu.

Bất giác hắn la lên hai tiếng:

- Úi chà!

Ðầu chân phải hắn rõ ràng đã chạm vào áo Hư Trúc, nhưng hai chỗ yếu huyệt đồng thời phát ngứa phải hạ chân xuống. Hắn lại la lên mấy tiếng úi chao.

Bọn đồ đệ lão lại ca tụng:

- Tinh Tú lão tiên thần thông quảng đại thiên hạ vô song.

Vừa vung tay áo hai ả ngã liền.

- Lão gia đá một phát bằng trời long đất lở, vẫy tay một cái, nhật nguyệt phải lu mờ. Tinh Tú lão tiên tay phất áo bào, miệng niệm chân ngôn, khiến bạn bàng môn, ngưu quỷ, xà thần, chúng bây chết hết, không có đất chôn.

Những câu ca tụng Tinh Tú lão tiên hoà lẫn với tiếng la úi chao luôn miệng của lão quái thực chẳng ăn nhập với nhau chút nào.

Bọn môn đồ tinh khôn đều ngạc nhiên ngơ ngác im miệng nhưng vẫn còn số đông kéo gân cổ lên mà nịnh hót.

Chỉ trong khoảnh khắc, Ðinh Xuân Thu thấy bảy đường huyệt đạo "Thiên Khu", "Phục Thổ", "Dương Giao", "Thiên Tuyên", "Thiên Trụ", "Phong Môn", "Chi Thất" đồng thời ngứa ngáy tựa muôn ngàn con kiến đốt không sao chịu nổi. Bảy huyệt đạo này không phải là những yếu huyệt trí mạng trong con người.

Ðinh Xuân Thu lại là tay bản lãnh phi thường. Lúc tiếp chiến, tự nhiên đã có nội lực chống đỡ nên "Sinh tử phù" của Hư Trúc đối với hắn không có công hiệu ngay. Tuy nhiên cả bảy miếng "Sinh tử phù" cũng len lỏi được vào các huyệt đạo khác trong khắp người hắn. "Sinh tử phù" hoà với nội lực của Hư Trúc lạnh như băng thấm vào thân thể Ðinh Xuân Thu rồi bị nhiệt lực của hắn hóa giả ngay không còn tăm tích gì nữa. "Sinh tử phù" đã không phải là thuốc độc cũng không phải là ám khí. Nó chỉ là một thứ nội lực vô hình vẫn còn chạy trong huyệt mạch Ðinh Xuân Thu, mặc dầu chất hàn băng đã tiêu tan.

Ðinh Xuân Thu chân tay luống cuống, thò tay vào bọc lấy ra năm, bảy thứ thuốc giải độc uống liền một lúc, mà huyệt đạo lại càng ngứa ngáy thêm.

Nếu là người khác đã phải nằm lăn xuống đất rồi.

Nhưng Ðinh Xuân Thu bản lãnh ghê người, gắng gượng chống đỡ. Ngờ đâu "Sinh tử phù" chỉ là một thứ nội kinh ở ngoài vào, nên nếu là người không biết võ công trúng phải thì cái hại không đáng kể, nhưng người nội công càng cao thâm cố ra sức đề kháng thì phản ứng lại càng mãnh liệt.

Ðinh Xuân Thu chân bước loạng choạng như người say rượu. Sắc mặt lúc đỏ bừng, lúc trắng hợt. Hai tay xua loạn lên coi rất khủng khiếp.

Hư Trúc có điều hối hận nghĩ thầm:

- Lão này tuy tội ác đã nhiều, song mình làm cho lão phải khổ não quá chừng! Biết vậy thì mình chỉ gieo vào lão một vài miếng "Sinh tử phù" cũng đủ rồi.

Bọn môn đồ phái Tinh Tú thấy tình trạng sư phụ như vậy đều yên lặng.

Nhưng còn có kẻ kêu:

- Tinh Tú lão tiên đang vận "Ðại La toàn tiên võ đạo công", rồi nhà sư nhỏ kia sẽ biết. Nhưng câu nói này ra chiều gượng gạo không hăng hái như trước nữa.

Lý Quý Lỗi lớn tiếng nói giễu:

- Ðem Ngũ hoa mã, Thiên kim cẩu ra mà đổi lấy rượu ngon đặng chúng ta tiêu sầu giải muộn. Ha ha! Lý Thái Bạch chính thị là ta! Rượu uống vào tiên cũng vào theo. Ðệ nhị là Tinh Tú lão tiên Ðinh Xuân Thu.

Quần hùng thấy Ðinh Xuân Thu tựa như người say rượu mà vẻ mặt hốt hoảng vô cùng, lại nghe Lý Quý Lỗi hát diễu thì cười ầm lên!



Nên biết rằng, Hư Trúc dùng rượu mạnh để chế ra bảy miếng "Sinh tử phù" so với chất băng lạnh thông thường khác nhau nhiều.

Chẳng mấy chốc, Ðinh Xuân Thu không gượng gạo được nữa, giơ tay lên giật chòm râu. Những sợi râu bạc dài đến rốn, bay ra trước gió. Tiếp theo là những mảnh áo bị xé rách để lộ màu da trắng như tuyết chẳng khác một gã thiếu niên đang tuổi cường tráng. Ngón tay hắn sờ vào đâu thì thịt rách máu chảy ra đến đó.

Lão vừa cào vừa kêu lên:

- Ngứa chết ta rồi! Ngứa chết rồi!

Sau một lúc hắn quỳ một chân xuống kêu gào cực kỳ thảm thiết.

Quần hùng, tuy số đông là những người biết nhiều hiểu rộng, nhưng thấy một cao nhân võ lâm da hồng, tóc bạc, chẳng khác thần tiên mà trong khoảnh khắc biến thành quỷ ma, gầm lên như dã thú thì ai nấy đều kinh hãi thất sắc.

Cả đến gã hay cười đùa giễu cợt là Lý Quý Lỗi cũng sợ hãi rụng rời không dám mở miệng.

Chỉ có Hắc Bạch nhị tăng ngồi nhắm mắt tĩnh toạ dưới gốc cây là thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Huyền Từ phương trượng bấy giờ mới lên tiếng:

- Ðức Phật từ bi! Hư Trúc ngươi cởi mở khổ não cho Ðinh cư sĩ đi!

Hư Trúc đáp:

- Dạ! Xin kính cẩn tuân lời pháp dụ.

Huyền Tịch vội nói:

- Khoan đã! Phương trượng sư huynh! Ðinh Xuân Thu tội ác đã nhiều. Huyền Nạn, Huyền Thống hai vị sư đều mất mạng về tay hắn. Có lý đâu buông tha hắn một cách khinh xuất được?

Khang Quảng Lăng cũng lên tiếng:

- Chưởng Môn sư thúc! Sư thúc là chưởng môn bản phái sao lại đi nghe lời người ngoài? Mối đại thù của sư tổ và sư phụ của bọn sư điệt, chẳng lẽ không trả hay sao? Hư Trúc không biết làm thế nào cho phải.

Tiết Mộ Hoa nói:

- Sư thúc! Cần lấy thuốc giải trước đã.

Hư Trúc gật đầu nói:

- Phải rồi! Mai kiếm cô nương! Cô nương hãy lấy nửa viên thuốc trị ngứa cho hắn.

Mai kiếm vâng lời lấy trong bọc ra chiếc bình nhỏ sắc xanh múc lấy một viên thuốc to bằng hạt đậu. Nhưng ả thấy Ðinh Xuân Thu tựa như người điên khùng, không dám đến gần.

Hư Trúc đón lấy viên thuốc bửa làm đôi rồi la lên:

- Ðinh tiên sinh! Há miệng ra! Tại hạ thảy cho tiên sinh uống thuốc trị ngứa!

Ðinh Xuân Thu thở hồng hộc há miệng ra.

Hư Trúc lấy ngón tay búng nửa viên thuốc cho bắn vào miệng hắn. Chất thuốc chưa kịp ngấm vào, Ðinh Xuân Thu ngã lăn ra đất mà lăn lộn.

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, mới thấy đỡ ngứa.

Ðinh Xuân Thu đứng dậy, thần trí tuy tỉnh táo nhưng hắn biết rằng không thể phản kháng được nữa. Hắn không chờ cho Hư Trúc mở miệng, đã lấy thuốc giải ra đưa cho Tiết Mộ Hoa nói:

- Thứ thuốc trắng để uống vào trong, còn thứ đỏ thoa ngoài. Hắn kêu gào lâu quá đã khàn cả tiếng nên thanh âm không rõ lắm.

Tiết Mộ Hoa liệu chừng hắn không dám man trá, liền đưa thuốc cho A Bích cùng Cúc kiếm trong uống ngoài thoa.

Mai kiếm lớn tiếng nói:

- Tinh Tú lão quái! Nửa viên thuốc trị ngứa đó có thể giữ được ba ngày khỏi ngứa. Nhưng sau ba ngày bệnh ngứa lại phát tác. Khi đó ngươi chờ chủ nhân ta có cho linh dược nữa hay không là tuỳ ở ngươi. Ngươi liệu đó, đừng có phản trắc mà chết đấy. Ðinh Xuân Thu vẫn còn chưa hết kinh hãi, người lão run lẩy bẩy nói không ra tiếng.

Bọn môn đồ phái Tinh Tú liền thuận gió theo chiều.

Có đến hai trăm tên chạy đến trước mặt Hư Trúc, khẩn cầu y thu dụng.

Có tên nói:

- Chủ nhân cung Linh Thứu nhân nghĩa vô song, bản lãnh quán thế. Tiểu nhân thành tâm quy phục để vị chủ nhân ra sức khuyển mã.

Có tên nói:

- Ngôi minh chủ võ lâm trong thiên hạ phi chủ nhân thì còn ai đương nổi? Chủ nhân có lệnh truyền ra thì dù tiểu nhân có phải nhảy vào đống lửa cũng không dám chối từ.

Lại còn nhiều tên nữa bày tỏ tấc dạ trung can, trỏ tay vào mặt Ðinh Xuân Thu mà thống mạ:

- Ánh lửa đom đóm mà dám tranh sáng với mặt trời, mặt trăng. Người là kẻ tiểu nhân gian tà, độc ác, trong tâm toàn thị âm mưu phản trắc.

Còn có kẻ khỉnh cầu Hư Trúc giết ngay Ðinh Xuân Thu để trừ loại cho thế gian.



Bỗng nhiên nghe tiếng chiêng trống cùng tiếng đàn sáo nổi lên.

Bọn đồ đệ phái Tinh Tú gân cổ lên hét vang:

- Linh Thứu chủ nhân Danh lừng vũ trụ Ðức sánh cửu thiên Cổ kim hiếm có.

Nguyên là khúc hát ca tụng Ðinh Xuân Thu mà chỉ đổi đi bốn chữ "Tinh Tú lão tiên" thành ra "Linh Thứu chủ nhân" còn những câu dưới để nguyên như cũ.

Hư Trúc tuy là người chất phác nhưng nghe bọn môn đồ phái Tinh Tú ca tụng mình cảm thấy nhẹ nhàng như bay bổng trên chín tầng mây.

Lan kiếm quát lên:

- Bọn mi thiệt là đồ tiểu nhân vô sỉ! Sao dám đem khúc hát thối nát ca tụng Tinh Tú lão quái chuyển sang ca tụng chủ nhân ta? Thiệt là vô lễ đến cùng cực!

Bọn môn đồ phái Tinh Tú sợ hãi vô cùng!

Có kẻ nói:

- Phải rồi! Tiểu nhân vào một cơ quan khác, cái gì cũng phải đổi mới. Xin tiên cô vui lòng bao dung cho.

Có người nói:

- Thưa bốn vị tiên cô, các cô nguyệt thẹn hoa nhường đã hơn Tây Tử, lại vượt Quý Phi Ðại khái toàn những lời nịnh hót.

Bọn môn đồ phái Tinh Tú sau khi sụp lạy Hư Trúc rồi tự mình lại đứng ở phái sau các động chúa đảo. Tên nào cũng dương dương tự đắc, mặt mũi vênh vang, coi bọn quần hào Trung Nguyên, Bang chúa Cái Bang và các tăng lữ chùa Thiếu Lâm không vào đâu nữa.



Huyền Từ nói:

- Hư Trúc! Ngươi tự lập môn phái nhưng sau này nên theo đường chính dẫn dụ đệ tử khiến bọn họ đừng làm điều trái gây tai vạ cho giang hồ. Ðược như vậy thì tăng tục cũng thế thôi.

Hư Trúc nghẹn ngào nói:

- Dạ! Hư Trúc xin tuân lời chỉ giáo của phương trượng.

Huyền Từ lại nói:

- Cái tội ngươi phá quy luật bản môn không thể nào xoá bỏ được nhưng phạt trượng thì có thể miễn cho.

Bỗng nghe có tiếng người cười ha hả nói:

- Bần tăng tưởng chùa Thiếu Lâm coi trọng giới luật, pháp độ nghiêm minh. Ngờ đâu cũng chỉ là hạng phù thịnh mà thôi.

Mọi người liếc mắt nhìn xem người đó là ai. Té ra là Ðại Minh Vương Cưu Ma Trí. Huyền Từ biến sắc nói:

- Minh Vương lấy đại nghĩa mà phiền trách. Lão tăng biết lỗi rồi. Huyền Tịch sư đệ! Hãy chuẩn bị đồ pháp trượng ra.

Huyền Tịch dạ một tiếng rồi quay lại nói:

- Pháp trượng đã sẵn sàng cả rồi!

Rồi quay lại bảo Hư Trúc:

- Hư Trúc! Hiện giờ ngươi còn là đệ tử chùa Thiếu Lâm. Vậy ngươi nằm phục xuống để lãnh phạt.

Hư Trúc khom lưng nói:

- Xin tuân pháp dụ.

Y quỳ xuống trước mặt Huyền Từ và Huyền Tịch rồi thi lễ nói:

- Ðệ tử là Hư Trúc đã vi phạm giới luật bản tự, xin kính cẩn lãnh trượng cùng thủ toà viện giới luật.

Bọn môn đồ phái Tinh Tú đột nhiên la ó om sòm:

- Chủ nhân cung Linh Thứu là minh chủ võ lâm. Các ngươi là tăng lữ chùa Thiếu Lâm, có lý đâu lại phạm đến quý thể lão gia được? Nếu các người mà đụng đến một sợi lông của lão gia thì bọn ta quyết cùng các ngươi sống chết một phen. Dù bọn ta có phải tan xương nát thịt và được chết về việc của chủ nhân cũng là vinh hạnh.

Dư bà vốn biết tâm ý Hư Trúc, liền quát lên:

- Sao các ngươi lại kêu là chủ nhân bọn ta? Những quân yêu ma quỷ quái kia, câm miệng đi ngay!

Bọn môn đồ phái Tinh Tú thấy Dư bà quát mắng lập tức câm như hến và kinh hãi không dám thở mạnh nữa.

Huyền Tịch quát lên:

- Thi hành hình phạt!

Mấy nhà sư chấp pháp cởi áo thầy tu của Hư Trúc, để hở cả da thịt sau lưng y ra.

Một nhà sư khác giơ cây thủ giới côn toan đánh xuống.

Hư Trúc không dám vận khí và nghĩ bụng:

- Ta chịu phạt trượng vì mình đã phạm giới luật. Mỗi một côn đánh vào là nhẹ tuổi đi một phần. Nếu mình vận khí lên để chống khỏi cho đỡ đau khổ thì cũng như không mà thôi.



Giữa lúc ấy, thanh âm một phụ nữ lanh lảnh vang lên:

- Khoan đã! Khoan đã! Ngươi... trên lưng ngươi có gì thế kia?

Mọi người đều nhìn vào lưng Hư Trúc thì thấy trên lưng y có chín chấm đen. Những nhà sư thụ giới thường đốt hương điểm vào đỉnh đầu. Không ngờ Hư Trúc, trừ nốt tàn hương trên đỉnh đầu, mà sau lưng cũng còn có vết nữa. Nhưng vết tàn hương sau lưng Hư Trúc lớn bằng đồng tiền. Hiển nhiên những nốt tàn hương này đã đốt từ thuở nhỏ, rồi những nốt đó cũng theo người mà lớn lên. Bây giờ trông rất tròn trĩnh và rõ ràng. Quần hùng còn đang kinh ngạc thì trong đám đông có một thiếu phụ đứng tuổi chạy ra. Thiếu phụ này mình mặc áo trường bào màu xanh lợt, đầu để tóc dài xoã xuống vai. Hai bên lưỡng quyền đều có ba chấm đỏ.

Mụ chính là một người trong tứ đại ác tên gọi Vô ác bất tác Diệp Nhị Nương.

Diệp Nhị Nương nhảy xổ lại, hai tay đẩy hai nhà sư chấp pháp chùa Thiếu Lâm rồi nắm lấy dây lưng Hư Trúc toan cởi tuột ra.

Hư Trúc giật mình kinh hãi, trở mình đứng lên rồi lùi lại mấy bước hỏi:

- Bà... bà là ai?

Diệp Nhị Nương toàn thân run bần bật la lên:

- Con... con ta ơi!

Rồi mụ giang hai tay ra toan ôm lấy Hư Trúc.

Hư Trúc né mình tránh khỏi, thành ra Diệp Nhị Nương ôm vào khoảng không.

Mọi người đều tự hỏi:

- Mụ này điên rồi chắc?

Diệp Nhị Nương toan ôm lấy mấy lần đều bị Hư Trúc lẹ làng tránh khỏi.



Nên nhớ rằng, từ khi mụ bị Du Thản Chi đánh cho một chưởng ngất đi, sau hồi tỉnh lại, nhưng công lực đã giảm sút rất nhiều, không được như trước. Nhất là khinh công thì so với trước mụ không còn một nửa.

Mụ la lên như điên cuồng:

- Hài nhi! Sao con không nhìn nhận mẫu thân?

Hư Trúc run lên như bị điện giật hỏi:

- Bà... bà là mẫu thân tiểu tăng ư?

Diệp Nhị Nương lớn tiếng:

- Hài nhi ơi! Ta sinh ngươi chưa bao lâu thì điểm vào sau lưng chín nốt tàn hương và cả hai bên mông cũng có chín nốt, có đúng thế không?

Hư Trúc cả kinh vì quả nhiên hai bên mông y có chín nốt tàn hương thật. Y thấy thế từ thuở nhỏ nhưng chẳng hiểu lai lịch ra sao. Y lại hay mắc cỡ nên không nói với bạn bè. Có lúc tắm rửa, y thấy vậy còn cho là mình có duyên với nhà Phật nên trời sinh ra thế. Do đó mà y kiên tâm hâm mộ Phật pháp. Bây giờ y nghe Diệp Nhị Nương nói vậy thì tưởng chừng như sét đánh lưng trời.

Y run lên hỏi:

- Có có!... Hai bên... mông tiểu tăng có chín nốt tàn hương thật. Bà là... mẫu thân tiểu tăng và đã châm... những nốt tàn nhang đó ư?

Diệp Nhị Nương khóc hu hu nói:

- Phải rồi! Phải rồi! Nếu không phải ta đốt thì làm sao ta biết được? Thế là ta tìm thấy đứa con yêu quý của ta rồi!

Mụ vừa nói vừa đưa tay ra sờ má Hư Trúc.

Bây giờ Hư Trúc không né tránh nữa để cho mụ ôm vào lòng.

Hư Trúc từ thuở nhỏ không cha, không mẹ. Y là một đứa con côi được nhà sư chùa Thiếu Lâm đem về nuôi dưỡng. Hai bên đùi y có một tàn nhang là một điều bí mật, chỉ có mình y biết mà thôi. Thế mà nay Diệp Nhị Nương lại nói như vậy thì còn giả sao được? Hơn hai chục năm trời, ngày nay y mới được nếm mùi từ ái của mẫu thân.

Hai hàng nước mắt đầm đìa, y cất tiếng gọi:

- Mẫu thân... Bà là mẫu thân hài nhi ư?

Câu chuyện đột ngột này mọi người bàng quan đều lấy làm kỳ dị.

Hai người chỉ ôm nhau mà khóc. Mừng mừng, tủi tủi biết bao nhiêu tình? Bọn quần hùng, tuy lòng dạ cứng rắn nhưng đứng trước tình trạng này cũng không khỏi ngậm ngùi. Bỗng nghe Diệp Nhị Nương cất tiếng hỏi:

- Hài nhi! Nay ngươi đã hai mươi bốn tuổi rồi. Trong hai mươi bốn năm trời, ta ngày đêm thương nhớ đến ngươi chẳng lúc nào quên. Ta thấy thiên hạ có con mà bực mình, vì con ta bị tên gian ác trời đánh nào lấy đi mất. Thế rồi ta... cũng đi ăn cắp con nhà khác. Nhưng... con người đâu bằng được chính mình sinh ra?

Nam Hải Ngạc Thần cười hô hố nói:

- Tam Muội! Có phải mụ cứ thấy con nhà ai trắng trẻo là mụ bắt trộm về chơi. Chơi chán rồi lại đem ra hút máu nó. Té ra vì con mụ bị người ta bắt trộm, nên mụ làm thế phải không? Nhạc lão nhị hỏi mụ đã bao nhiêu lần mà mụ không chịu nói. Ðược lắm! Hư Trúc tiểu tử kia! Má má ngươi là nghĩa Muội ta. Vậy ngươi kêu ta Nhạc lão bá đi!

Trung Quốc
06-13-2002, 12:41 AM
Hồi 118 - Lục Mạch Thần Kiếm - Nguyên Tác: Kim Dung
Tiêu Viễn Sơn hạ sát những ai?
Nam Hải Ngạc Thần thấy Hư Trúc võ công cao siêu khôn lường mà mình lại được đứng vào hàng tiền bối y, nhất là y lại làm chủ nhân cung Linh Thứu thì nỗi mừng vui của lão khỏi cần nói cũng biết rồi.


Vân Trung Hạc lắc đầu nói:


- Không được! Không được! Hư Trúc tử còn là nghĩa huynh sư phụ ngươi, vậy ngươi phải kêu y bằng sư bá. Ta đây là nghĩa đệ mẫu thân y, thế thì ta còn ở hàng trên lão tam. Lão tam phải kêu ta bằng sư thúc tổ.


Nam Hải Ngạc Thần thộn mặt ra, hậm hực văng tục ra mắng:


- Mẹ kiếp! Lão gia không gọi...


Diệp Nhị Nương nhấc đầu Hư Trúc ra nắm lấy vai y, coi qua ngó lại, mừng vui khôn xiết. Mụ quay lại nói với Huyền Từ:


- Y là con trai ta. Vậy lão trọc thối tha kia đừng đánh y nữa!


Hư Trúc đột nhiên nhớ tới ngày phá thế cờ bí hiểm, đã thấy Diệp Nhị Nương cùng Ðinh Xuân Thu ra chiều thân thiết với nhau mà Diệp Nhị Nương cái miệng lém lẩu kêu Ðinh lão quái bằng Xuân Thu ca ca. Hiển nhiên hai người có vẻ đằm thắm với nhau. Chẳng lẽ mình là con Ðinh Xuân Thu? Nếu như vậy thì thiệt là phiền quá. Mẫu thân đã mang tiếng là người thứ hai trong bọn tứ đại ác, mình đã phải chịu cái tiếng không hay rồi. Nếu phụ thân là Ðinh Xuân Thu thì càng tệ hại nữa, nhất là mình vừa đánh lão thất điên bát đảo, lại gieo vào người lão đến bảy miếng "Sinh tử phù"... Bây giờ biết làm thế nào cho được?


Hư Trúc liếc mắt ngó trộm Ðinh Xuân Thu, trong lòng biến đổi không yên. Mặt y lúc đỏ bừng, lúc trắng nhợt, quay lại ngó Diệp Nhị Nương để xem mụ bảo ai là phụ thân. Nếu quả nhiên Tinh Tú lão quái là phụ thân mình thật thì thà rằng lơ đi đừng nói đến còn hơn.


Nhưng Hư Trúc từ nhỏ đến lớn không cha không mẹ, bây giờ đã thấy mẫu thân thì lại mong gặp được phụ thân. Dù phụ thân đúng là Ðinh Xuân Thu, y cũng không thể không nhận được.

Hư Trúc còn đang ngẫm nghĩ thì Diệp Nhị Nương lớn tiếng hỏi:


- Quân chó đẻ trời đánh nào bắt trộm con ta? Làm mẹ con ta phải chia lìa hai mươi bốn năm? Hài tử! Chúng ta dù có phải đến tận chân trời góc biển cũng phải tìm quân chó má nào đó để băm thây làm muôn đoạn mới hả giận. Dù ta không địch nổi hắn thì võ công hài nhi cao cường đến thế, phải vì ta mà báo thù rửa hận.


Nhà sư áo đen ngồi dưới gốc cây từ nãy giờ không nói năng mà cũng không nhúc nhích, bây giờ đột nhiên đứng dậy thủng thẳng hỏi:


- Con mụ bị người ta bắt trộm hay là bị người ta cướp mất? Sáu nốt đỏ trên mặt mụ từ đâu mà ra?


Diệp Nhị Nương đột nhiên biến sắc thét lên lanh lảnh:


- Ngươi... ngươi là ai? Sao ngươi lại biết?


Nhà sư áo đen hỏi lại:


- Chẳng lẽ mụ không nhận được ta ư? Diệp Nhị Nương thét lên:


- Úi chao! Ngươi đấy ư?




Rồi mụ tung mình nhảy về phía nhà sư áo đen. Lúc còn cách đối phương hơn trượng thì đột nhiên mụ đứng lại, chĩa ngón tay ra, nhưng không dám tới gần. Hai hàm răng mụ nghiến qua nghiến lại ra chiều căm giận vô cùng.


Nhà sư áo đen nói:


- Ðúng rồi! Con trai mụ bị ta cướp đem đi, sáu vết sẹo trên mặt mụ là do tay ta cào ra.


Diệp Nhị Nương quát lên:


- Tại làm sao? Tại sao ngươi lại cướp con ta? Ta với ngươi vừa không quen không biết lại không thù oán. Ngươi... ngươi làm ta cay cực biết chừng nào! Trong hai mươi bốn năm trời, lòng ta đau như cắt!


Nhà sư áo đen hỏi:

- Hôm ấy, mụ bị Vương Tinh Thiên đánh độc một chưởng hàn băng và dĩ nhiên là mụ sắp mất mạng. Ai đã cứu sống mụ?


Diệp Nhị Nương đáp:


- Ta cũng không biết. Chẳng lẽ cũng lại là ngươi?

Nhà sư áo đen đáp:


- Phải rồi! Chính ta đã cứu mụ.


Hôm ấy Diệp Nhị Nương bị thương cực kỳ trầm trọng. Trong lúc mơ màng, mụ biết có người nội lực thâm hậu đã trị vết thương cho mình. Nhưng lúc mụ tỉnh lại thì người cứu mụ không biết đi đâu rồi. Mụ hỏi lại Ðinh Xuân Thu và Ðoàn Diên Khánh nhưng không phải hai người này cứu mình. Vụ này đã là một nghi vấn trong đầu óc mụ. Mụ tự biết mình làm ác đãnhiều, tiếng xấu đồn đãi xa gần. Người chính phái chẳng ai là không muốn giết mụ. Chỉ có hai lão Ðinh Xuân Thu và Ðoàn Diên Khánh là người giao hảo với mụ, còn ngoài ra chẳng có ai ưa. Vậy ai là một tay cao thủ hạng nhất đã cứu tính mạng cho mình?


Bữa nay được mắt thấy nhà sư áo đen võ công kinh thế hãi hùng, mà chính lão tự nói ra đã cứu mạng cho mụ thì đúng là chuyện thật. Nhưng mụ vẫn còn ngờ vực không dám tin.


Mụ thộn mặt, trố mắt ra nhìn nhà sư áo đen một lúc, rồi lên tiếng:


- Tại sao? Tại sao? ...


Nhà sư áo đen trỏ Hư Trúc ngắt lời hỏi lại:


- Phụ thân thằng nhỏ này là ai?


Diệp Nhị Nương toàn thân run bắn lên đáp:


- Ta... không thể nói được.


Hư Trúc bâng khuâng trong dạ chạy lại hỏi:


- Mẫu thân! Gia gia hài nhi là ai?


Diệp Nhị Nương lắc đầu đáp:


- Ta không thể nói được.

Nhà sư áo đen thủng thẳng đáp:


- Diệp Nhị Nương! Mụ nguyên là một vị công nương, tính tình nhu thuận lại nhan sắc tuyệt vời, đoan trang trinh thục. Nhưng năm mụ mới mười tám tuổi đã có bản lãnh cao cường nên có hạng trai nổi tiếng quyến rũ, mụ bị thất thân với y mà sinh ra thằng nhỏ này, có phải thế không?


Diệp Nhị Nương đứng ngay ra như cây gỗ hồi lâu mới gật đầu đáp:


- Chính thế!


Nhà sư áo đen lại nói:


- Chàng trai kia chỉ nghĩ tới thanh danh cùng bước tiến trình của mình, mà không nghĩ đến một vị cô nương nhỏ tuổi chưa gả chồng đã có con, lâm vào cảnh ngộ cực kỳ thê thảm!


Diệp Nhị Nương đáp:


- Không phải thế! Y vẫn săn sóc đến ta và cho ta rất nhiều tiền bạc để thu xếp cuộc sống cho đời ta.


Nhà sư áo đen lại hỏi:

- Thế thì sao y lại để ngươi phiêu bạt giang hồ?

Diệp Nhị Nương đáp:


- Ta không thể lấy y được, mà y cũng không thể lấy ta làm vợ. Y là người rất tốt, cư xử với ta rất tử tế, ta không muốn để liên luỵ cho y. Y... thiệt là người quân tử.


Nghe lời nói của mụ thì đối với người tình lang đã bỏ lửng mình, mụ vẫn tỏ ra có lòng quyến luyến. Ân tình ngày trước không vì cảnh khổ não hay thời gian mà phai lạt.


Mọi người đều nghĩ thầm:


- Diệp Nhị Nương nổi tiếng tàn ác, song với tình lang ngày trước thiệt là tình thâm, nghĩa trọng. Nhưng không hiểu tình lang của mụ là ai?


Ðoàn Dự, Nguyễn Tinh Trúc, Phạm Hoa, Hoa Hách Cầu, Ba Thiên Thạch, bọn người Ðại Lý nghe nhà sư áo đen và Diệp Nhị Nương đối đáp nhau về vụ này bất giác đưa mắt ngó trộm Ðoàn Chính Thuần. Họ đều cho là người tình lang của Diệp Nhị Nương về địa vị cũng như về tính tình cùng cách xử sự đều hợp với ông ta.


Nhưng có người lại nghĩ rằng:


- Ngày nọ, cả tứ đại ác đều tới nước Ðại Lý, chắc cũng vì việc đòi món nợ ân tình của Trấn Nam Vương.


Cả Ðoàn Chính Thuần cũng nghi hoặc.

Ông lẩm bẩm:


- Mình biết đàn bà con gái thiệt là nhiều, chẳng lẽ có cả mụ này, mà sao mình không nhớ ra?


Nhà sư áo đen dõng dạc hỏi:


- Phụ thân thằng nhỏ này hiện có mặt tại đây. Sao ngươi không chỉ mặt kêu tên ra?


Diệp Nhị Nương đáp:


- Không! Không được. Ta không thể nói được. Hư Trúc chỉ đưa mắt nhìn Ðinh Xuân Thu.


Ðoàn Chính Thuần trong lòng hồi hộp tưởng chừng như dăm bảy gáo nước tạt vào mặt mình.


Nhà sư áo đen lại hỏi:


- Tại sao ngươi lại điểm tàn hương vào lưng và hai vế đùi thằng nhỏ cho thành dấu vết?


Diệp Nhị Nương che mặt lại đáp:


- Ta không biết! Ta van ngươi đừng hỏi lôi thôi nữa.


Nhà sư áo đen vẫn giữ vẻ mặt bình thản không động thanh sắc, hỏi tiếp bằng một giọng rất tự nhiên:


- Lúc ngươi sinh ra thằng nhỏ này phải chăng mi đã rắp tâm cho gã làm hoà thượng?


Diệp Nhị Nương đáp:


- Không phải đâu! Nhà sư áo đen lại hỏi:


- Thế thì sao ngươi lại điểm hương vào người gã, chắc ngươi cũng biết đó là dấu vết của Phật môn?

Diệp Nhị Nương gạt đi:


- Ta không biết đâu! Ta không biết đâu! Nhà sư áo đen lớn tiếng nói:


- Dù ngươi không nói ta cũng biết rồi. Vì phụ thân gã là đệ tử nhà Phật và là một vị cao tăng đắc đạo nên ngươi không chịu nói chứ gì?


Diệp Nhị Nương rên lên. Mụ không gượng gạo được nữa, té xuống ngất đi. Quần hùng nhốn nháo cả lên, coi tình hình Diệp Nhị Nương và nghe lời nói của nhà sư áo đen ai cũng biết đúng là sự thực rồi. Té ra mụ đã tư thông với một vị hoà thượng.


Quần hùng ghé tai vào nhau thì thầm to nhỏ, luận bàn đến thiên tình sử hiếm có trong võ lâm.


Hư Trúc đưa tay ra đỡ Diệp Nhị Nương dậy và gọi rối rít:


- Mẫu thân! Mẫu thân hãy tỉnh lại.


Hồi lâu Diệp Nhị Nương dần dần tỉnh, khẽ bảo Hư Trúc:


- Hài nhi! Ngươi mau đỡ ta xuống núi. Lão này... thiệt là quỷ quái... tinh ma. Làm sao lão lại biết hết? Ta không muốn nhìn mặt lão nữa. Mối thù đó... cũng không cần phải trả nữa.


Hư Trúc nói:


- Dạ! Mẫu thân! Vậy chúng ta đi thôi ư?

Nhà sư áo đen nói:


- Khoan đã! Ta đã nói hết đâu! Ngươi muốn báo thù, ta cũng muốn báo thù. Diệp Nhị Nương! Tại sao ta lại cướp con của ngươi, ngươi có biết không? Vì có người cướp mất con ta khiến ta phải nhà tan người mất. Vợ chồng cha con không đoàn tụ với nhau được nữa. Ta cần phải báo thù.


Diệp Nhị Nương hỏi:


- Có người cướp mất con ngươi ư? Vì thế mà ngươi muốn báo thù phải không?

Nhà sư áo đen đáp:


- Chính thế! Ta cướp con ngươi đem về bỏ vào vườn rau chùa Thiếu Lâm để chùa nuôi nó lớn lên và dậy võ nghệ cho nó. Vì chính con ta sinh ra cũng bị người cướp mất và cũng được chùa Thiếu Lâm nuôi nấng cho khôn lớn và truyền thụ cho y một bản lãnh cao cường. Ngươi có muốn nhìn rõ chân tướng của ta không?


Rồi nhà sư không chờ cho Diệp Nhị Nương trả lời, giơ tay lên kéo tấm khăn che mặt ra.


Quần hùng lấy làm kinh ngạc, la lên một tiếng:


- Úi chao!


Nhà sư này mặt vuông tai lớn, râu ria xồm xoàm, tướng mạo rất oai phong, chừng sáu chục tuổi.


Tiêu Phong vừa kinh hãi vừa mừng thầm, rảo bước đến trước mặt lạy phục xuống đất la lên:


- Ðại sư là...


Nhà sư cười ha hả nói:


- Hảo hài nhi! Hay quá! Ta chính là gia gia ngươi. Tướng mạo cha con ta không cần phải có ám kỳ mà ai cũng nhìn nhận ra ngay. Ta là gia gia ngươi.


Nhà sư mở vạt áo trước ngực ra để lộ hình đầu chó sói xăm vào trước ngực. Lão vươn tay trái kéo Tiêu Phong lại.

Tiêu Phong cũng mở vạt áo trước ngực để hở hình đầu con chó sói há miệng, nhe nanh.





Hai người sánh vai mà đi, đột nhiên ngẩng mặt nhìn trời hú lên một tiếng. Thanh âm như sóng cồn gió cuộn vang đi rất xa, làm chấn động cả một khu rừng núi. Mấy ngàn hào kiệt nghe tiếng rú đều phải sợ run.


Mười tám tên võ sĩ Khất Ðan cũng rút trường đao ra, thanh thế hùng mạnh bằng một toán thiên binh vạn mã.


Tiêu Phong móc trong bọc ra lấy một gói nhỏ bằng vải dầu. Ông mở gói lấy ra một cuốn giấy vàng mở ra. Tấm giấy này rất rộng và dính bức di văn trên vách núi ngoài Nhạn môn quan mà Trí Quang hoà thượng đã phóng lấy. Trên mặt giấy có những chữ văn tự Khất Ðan.


Lão rậm râu trỏ mấy chữ cuối cùng cười nói:


- Tiêu Viễn Sơn tuyệt bút. Tiêu Viễn Sơn tuyệt bút! Hà hà! Hà hà! Hôm ấy lúc ta thương tâm quá đỗi, nhảy xuống vực thẳm để tự vận. Không ngờ chưa đến ngày tận số lại rớt xuống một cành cây cổ thụ dưới đáy vực nên không chết, đó là không quyết ý liều chết nữa và hoài bảo tấm lòng rửa hận.


Tiêu Phong cũng nói:


- Mối thù của cha mẹ là mối thù chẳng đội trời chung, khi nào lại không trả.

Tiêu Viễn Sơn nói:


- Số người sát hại mẫu thân ngươi hôm đó đã bị ta đánh chết và bị thương đến quá nửa. Trí Quang hoà thượng thì ẩn tích mai danh tự xưng là Triệu Tiền Tôn và đã bị hài nhi giết chết rồi. Bang chúa Cái Bang Uông Kiếm Thông cũng bị bệnh mà chết, thế là may cho y lắm rồi, nhưng kẻ đứng đầu bọn đại ác đến nay vẫn còn tồn tại. Vậy hài nhi tưởng ta nên bắt hắn rồi xử trí thế nào?


Tiêu Phong vội hỏi:


- Người ấy là ai?


Tiêu Viễn Sơn hú lên một tiếng thanh âm phát ra nghe thật rùng rợn. Rồi quát hỏi:


- Người ấy là ai?


Ðoạn lão đưa mắt nhanh như điện nhìn khắp quần hào một lượt.


Lúc quần hào chạm vào mắt lão đều run lên. Tuy những người này không liên quan gì đến vụ sát hại mẹ Tiêu Phong ngoài ải Nhạn Môn quan. Có điều ai đã nhìn vẻ mặt cha con Tiêu Phong thì đều khiếp sợ không dám cử động chân tay, hay mở miệng nói nửa lời, vì họ sợ vạ lây đến mình.


Tiêu Viễn Sơn nói:


- Hài nhi! Hôm ấy ta cùng mẫu thân ngươi sang nhà bà ngoại. Ngờ đâu tới ải Nhạn Môn quan thì mấy chục tên võ sĩ Trung Nguyên đột nhiên nhảy ra giết chết mẫu thân ngươi cùng bọn tuỳ tùng. Nhà Ðại Tống và nước Khất Ðan có mối thâm thù, thấy người là giết chẳng có chi là lạ. Nhưng trong bọn võ sĩ mai phục phía sau núi còn có kẻ dự mưu. Hài nhi có biết vì cớ gì không?


Tiêu Phong đáp:


- Hài nhi có nghe nhà sư Trí Quang nói thì bọn họ được tin tức nói cánh võ sĩ Khất Ðan muốn đến chùa Thiếu Lâm để cướp kinh điển võ học đem về luyện tập để sau này mưu đồ giang sơn nhà Ðại Tống, nên họ tập kích một cách đột ngột khiến cho mẫu thân sợ quá chết đi.


Tiêu Viễn Sơn nở một nụ cười thê thảm nói:


- Ha ha! Ngày đó ta không có ý gì đoạt kinh điển võ học của chùa Thiếu Lâm cả. Bọn chúng vu oan cho ta. Ðược lắm! Tiêu Viễn Sơn này nhất định phải báo thù. Họ đã vu oan cho mình thì mình phải làm cho họ biết tay. Ba mươi năm nay, Tiêu mỗ đã ẩn mình trong chùa Thiếu Lâm và những kinh điển võ học đã xem kỳ thích. Bọn ngươi giờ có ra mai phục ngoài ải Nhạn Môn quan cũng không làm gì được ta nữa đâu.


Tăng lữ chùa Thiếu Lâm nghe Tiêu Viễn Sơn nói vậy đều kinh hãi thất sắc. Ai nấy cũng nghĩ rằng lời lão nói là đúng sự thực. Võ công bản phái mà để bọn người nước Liêu hiểu biết thì khác nào hổ thêm cánh, không biết đối phó cách nào cho được?


Tiêu Phong nói:


- Gia gia! Con người đại ác năm trước giết mẫu thân hài nhi, đó là chuyện hiểu lầm mà ra, chứ không phải thực tình tàn ác. Có điều hắn đã hạ sát vợ chồng họ Kiều, nghĩa phụ, nghĩa mẫu hài nhi, lại gieo tiếng ác cho mình thì thật là không thể tha thứ được. Hài nhi chưa hiểu hắn là ai, xin gia gia nói cho hài nhi biết.


Tiêu Viễn Sơn cười ha hả nói:

- Hài nhi! Con lầm rồi đó!

Tiêu Phong ngạc nhiên hỏi:


- Hài nhi lầm ư?


Tiêu Viễn Sơn gật đầu đáp:


- Con lầm thiệt đó. Người giết vợ chồng họ Kiều chính là ta.

Tiêu Phong kinh hãi hỏi:


- Gia gia giết ư? Tại sao vậy?


Tiêu Viễn Sơn đáp:


- Ngươi là con ruột ta. Ðáng lý cha con vợ chồng một nhà đoàn tụ vui vẻ biết mấy? Thế mà bọn võ lâm Nam triều coi người Khất Ðan như quân chó lợn. Mình không động gì đến họ, họ cũng giết chóc, bắt con ta đưa cho người khác nuôi làm con họ. Vợ chồng họ Kiều kia đã mạo xưng là cha mẹ ngươi lại đoạt niềm vui của trời ban cho ta, thế mà họ không dám nói rõ chân tướng cho con biết thì họ chết là đáng lắm.

Tiêu Phong chua xót trong lòng nói:


- Hài nhi chịu ơn nghĩa rất sâu xa của nghĩa phụ, nghĩa mẫu. Ông bà ta là người rất tốt. Vậy còn việc đốt Ðơn gia trang giết chết Ðàm công, Ðàm bà... đều do...


Tiêu Viễn Sơn đáp:


- Ðúng thế! Những việc đó đều do ta làm ra hết. Các người này đã biết rõ những ai giết người ở ngoài ải Nhạn Môn quan ngày trước mà không chịu nói ra. Người nào cũng che chở cho hắn, há chẳng đáng chết ư?


Tiêu Phong lẳng lặng nghĩ thầm:


- Mình khổ sở đi tìm kẻ đại ác. Tưởng là ai? Té ra chính là gia gia.

Ông thủng thẳng nói:


- Huyền Khổ đại sư chùa Thiếu Lâm đã truyền thụ võ công cho hài nhi liền một thời gian mười năm trời không hề gián đoạn. Hài nhi có được một bản lãnh như ngày nay là hoàn toàn nhờ ân sư tài bối...


Nói tới đây ông cúi đầu xuống nhớ đến ân sư, lòng ông ngậm ngùi nhỏ lệ như mưa.


Tiêu Viễn Sơn nói:


- Bọn người võ lâm tại Nam triều thâm hiểm, gian trá chứ có tử tế gì đâu? Cả lão Huyền Khổ cũng do ta vung chưởng đánh chết.


Tiêu Viễn Sơn vừa nói dứt lời thì quần tăng chùa Thiếu Lâm đồng thanh niệm kinh:


- A Di Ðà Phật! A Di Ðà Phật!


Thanh âm cực kỳ bi phẫn. Tuy chưa có ai tiến ra để cùng Tiêu Viễn Sơn khiêu chiến nhưng trong tiếng niệm Phật của quần tăng đã lộ vẻ cực kỳ đau khổ và dĩ nhiên có ẩn ý quyết không thể nào bỏ qua vụ này được.


Tiêu Viễn Sơn lại nói:


- Giết chết người vợ yêu quý của ta, cướp đứa con độc nhất của ta. Trong mối đại thù này còn có Bang chúa Cái Bang, lại có cả những tay cao thủ phái Thiếu Lâm. Ha ha! Bọn họ tưởng rằng vĩnh viễn che dấu được vụ huyết án này, còn ra chăng nữa chỉ là một thiên cổ bi án. Họ đem con ta biến thành người Hán, bảo con ta kêu kẻ đại thù bằng sư phụ, kế vị kẻ đại thù là Bang chúa Cái Bang. Ha ha! Hài nhi ơi! Tối hôm ấy ta phóng chưởng đánh chết Huyền Khổ rồi nấp mình một bên. Sau một lát ta lại thấy con về bái kiến lão trọc đầu. Huyền Khổ thấy tướng mạo ta giống hệt như con thì cho rằng chính con đã hạ thủ. Cả chú tiểu cũng không phân biệt được con ta. Hài nhi! Người Khất Ðan ta bị khinh mạn và vu oan giá hoạ như vậy còn chưa đủ hay sao?




Bây giờ Tiêu Phong mới tỉnh ngộ và hiểu tại sao Huyền Khổ đại sư lúc thấy mình ra vẻ kinh ngạc và chú tiểu cũng nhất định chứng thực là mình đã hạ thủ giết chết đại sư. Thì ra người hành hung có tướng mạo giống mình và người đó lại là cốt nhục với mình nữa.


Tiêu Phong nói:


- Những người này mà gia gia đã ra tay giết thì cũng chẳng khác gì hài nhi. Vậy hài nhi có mang tiếng cũng không oan uổng. Còn việc những võ lâm ở Trung Nguyên mai phục ngoài ải Nhạn Môn quan thì ai là lãnh tụ, gia gia đã điều tra được chưa?


Tiêu Viễn Sơn cười ha hả nói:


- Có lý nào lại không điều tra minh bạch? Kẻ đó đã làm cho mình đau khổ, người chết nhà ta. Nếu ta vung chưởng đánh chết hắn ngay thì chẳng hoá ra làm phước cho hắn. Diệp Nhị Nương! Khoan đã! Rồi hãy đi!


Lão thấy Diệp Nhị Nương được Hư Trúc nâng đỡ đưa đi mỗi lúc một xa nên thét dừng lại.

Lão hỏi tiếp:


- Cha đứa nhỏ là ai? Nếu ngươi không nói ra, ta đã ở trong chùa Thiếu Lâm ba mươi năm thì còn gì qua mắt ta được? Hai ngươi hò hẹn nhau trong động Từ Vân. Hắn kêu Kiều bà bà đến đỡ đẻ cho ngươi. Những việc trải qua ta đã thấy rõ mồn một. Ngươi nên thuật lại từng chi tiết cho mọi người nghe đi.


Diệp Nhị Nương quay trở lại tiến về phía trước mấy bước bỗng quỳ xuống nói:


- Tiêu anh hùng! Anh hùng là người đại nhân đại nghĩa, nên rộng lòng bỏ qua vụ đó, hài nhi tại hạ đã cùng quý công tử kết đệ huynh. Y... là người có tiếng lớn trong võ lâm. Về địa vị cũng như về tuổi tác, không nên để y phải tai tiếng. Còn đối với tại hạ, Tiêu anh hùng muốn giết, muốn mổ thế nào cũng được. Chỉ xin anh hùng đừng làm khó dễ đến y.