PDA

View Full Version : Trại Hoa Vàng --- Nguyển Nhật Ánh part 02


ttkh
05-29-2002, 10:25 PM
Tôi chưa có bạn gái bao giờ nên không biết"nó" có "độc" hại như ba tôi"quảng cáo hay không. Gần gũi tôi chỉ có mỗi nhỏ Thảo hàng xóm.Nhưng nó không phải là bạn.Nó coi tôi như anh ,thường xuyên bị tôi sai vặt và lúc nào cũng tuân lệnh tôi răm rắp. Nếu mấy nhỏ con gái đứa nào tính tình cũng hiền lành như nhỏ Thảo, nghĩa là tôi sai gì làm nấy, thì kết bạn như vậy với vài đứa kể cũng khoáị
Nghĩ vớ vẫn một hồi, hết chuyện nghĩ , tôi lại nghĩ đến ...nhỏ Cẫm Phộ Mặc dù không hình dung được mặt mày nó một cách rõ rệt, tôi vẫn mường tượng là nó rất đẹp, đẹp nhất bọn và nghĩ đó khiến tôi bâng khuâng suốt cả buổi chiềụ
Nhỏ Châu ra vườn, thấy tôi ngồi thừ trên mấy luống hoa,liền hỏi:
-Anh đang làm gì vậỷ
- Tao đang ngồi đây chứ có làm gì đâu!
Nhỏ Châu nheo mắt:
- Tự dưng lại ra đây ngồỉ
- Ừ. Tao chuẩn bị tưới hoạ
Nhỏ Châu sốt sắng:
- Để em phụ anh nghen!
Vừa nói , nó vừa định quay lưng đi lấy thùng tưới khiến tôi phải đưa tay ngăn lại:
- Chờ chút đi! Đợi cho nắng dịu thêm đã!
Nhỏ Châu nghe lời tôị Nó không đi nữa mà ngồi xuống cạnh tôi, lân la gợi chuyện:
- Hổm rày, bạn bè còn trêu anh nữa không?
- Trêu chuyện gì?
- Chuyện "tam giác Béc-mu-đa" đó!
- Còn, nhưng không phải tụi lớp tao mà tụi lớp khác.
- Tụi nào vậỷ
- Tao có nói mày cũng không biết đâụTụi 10A2.
Nhỏ Châu chép miệng ,kệ tụi nó ,anh đừng thèm để 2!
- Biết làm sao được! - Tôi tặc lưỡi - Tao không để tụi nó nhưng tụi nó cứ để n tao . Hai bên "đụng đầu " hoài!
Nghe tôi nói nhỏ Châu chợt đâm ra lo lắng. Nó níu tay tôi:
- Nhưng dù sao thì anh cũng phải cố nhịn,anh không được đánh nhau à nghen!
Tao sẽ không đánh nhau đâu! - Tôi thỡ dài - tụi nó là con gái!
- Con gáỉ- nhỏ Châu trố mắt.
- Ừ.
- Con gái gì mà ghê vậỷ
- Ừ , tụi nó ghê lắm! Tụi nó không giống mấy đứa bên Trần Quốc Toản mình!
Nhỏ Châu xì một tiếng
- Đúng là đồ con gái vô duyên!
Tôi đang tính gật đầu phụ họa theo nó,sực nhớ tới nhỏ Cẫm Phô,tôi liền đổi giọng:
- Không phải tất cả đều vô duyên đâu! Trong bọn, có một con nhỏ đẹp lắm...
Nhỏ Châu chưa hết ấm ức:
- Đẹp cũng vô duyên!
Tôi nhăn mặt:
- Nhưng con nhjỏ này nó không trêu tao! Nhỏ Châu nhất quyết không cho tôi bênh vực "con nhỏ đẹp lắm" đó, nó khăng khăng:
- Không trêu cũng kệ nó! Hễ cùng bọn với mấy đứa kia đều vô duyên tất!
Sự bướng bỉnh của nhỏ Châu khiến tôi dỡ cười dỡ mếụ Nhưng tôi không trách nó. Tôi biết vì thương tôi nên nó mới "thù" mấy con nhỏ 10A 2 đến thế.
Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, chẳng tìm ra cách nào "bao che" cho nhỏ Cẫm Pho, cuối cùng tôi đành ngước mặt lên trời:
- Nhưng mà nó thích tao!
- Nó thích anh?- Nhỏ Châu lộ vẻ sững sốt.
Tôi nuốt nước bọt:
- Ừ.
Sao anh biết?
- Sao lại không biết ! Khi bạn nó kêu tao là"Béc-mu-đa"< nó đã bịt miệng bạn nó lại,không cho kêu!
- Rồi sao nữả- Nhõ Châu hỏi giọng tò mò.
-Sao nữa là saỏ
- Sau đó nó có nói gì với anh không?
- Tôi nhún vai:
- Không ! Chỉ vậy thôi!
Nhõ Châu nhăn mũi:
- Nếu chỉ vậy thì đâu thể gọi là thích!
Bị chạm tự ái , tôi hừ giọng:
- Mày ngốc quá ! Như vậy tức là thích! Trong sácyh người ta bảo vậy
Nhỏ châu có cẻ không tin lời khẳng định của tôị nó thừa biết trong lãnh vực này tôi chẳng hơn gì nó.
- Trong sách gnười ta nói khác kìa!- Nhỏ Châu hấp háy mắt - người ta bảo thích là nhìn nhau cả ngày kia! Con nhỏ đó nó có nhìn anh không?
Tôi thở dài:
- tao cũng chẳng biết nữa!
- Sao lạ vậy ? Nhỏ Châu ngạc nhiên.
- tao có nhìn thấy nó đâu mà biết!- Tôi đành thú thật ,giọng xuôi xị - tao chỉ dỏng tai nghe tụi nó tán chuyện thôi!
Nhỏ Châu vẫn chưa chịu buông tha tôị
- Không nhìn thấy nó sao anh biết nó đẹp?
Tôi liếm môi:
- Thì tao đoán vậy!
Nhỏ Châu cười hí hí:
- Anh chỉ giỏi phịa! Như vậy là anh thích người ta chứ đâu phải người ta thích anh!
- Dẹp mày đi!- Tôi đỏ mặt - Nói chuyện với mày chán bỏ xừ!
Nói xong tôi giận dỗi đứng dậy xách thùng đi tưới nước, không thèm tâm sự với con nhỏ ưa bắt bẻ này nữạ Thấy tôi đùng đùng bỏ đi, nhỏ Châu chạy theo :
- Em phụ với anh nghen!
- Khỏi cần!- tôi hừ mũi - mình tao được rồi!
Thật rõ chán ,anh em như thế này thì thà sống một mình còn hơn! Cả đời mình chưa hề biết bạn gái là gì, nay mới tập tểnh "để " được một đứa,đem kể với nó,nó không nhiệt liệt biểu dương thì chớ,lại còn nói giọng"vặn be sườn",nghe muốn ứa gan!
Nhưng tôi không thể giận nhỏ Châu lâu được . Những chuyện như thế này,ngoài nó ra,tôi không dám tỉ tê với bất cứ ai,kể cả Cường và Phú ghẻ.
- Ngày hôm sau, tôi ngoắc nhỏ Châu lại:
- Nè, mày biết con nhỏ đó tên gì không?
- Thấy tôi đổi giận làm lành,nhỏ Châu mừng lắm ,nó tươi tỉnh:
- tên gì?
Tôi khoe:
- Tên đẹp lắm! Cẫm Phô!
- Anh biết mặt nó rồi hả?
Tôi nhăn mặt:
- mày cứ "nó" nó hoài! Nhỏ cẫm Phô lớn tuổi hơn mày,mai mốt biết đâu nó sẽ làm chị hai mày không chừng! Mày cứ quen miệng gọi"nó,nó" hoài,tới lúc đó nó sẽ cốc mày sói trán!
- Eo ôi, ghê quá!- Nhỏ Châu rụt cổ - vậy anh cho em biết đi," chi hai " đẹp đến cở nàỏ
Tôi xoa ngực:
- tao vẫn chưa biết mặt nó.Chỉ mới biết tên thôị
Rồi tôi bắt đầu kể tỉ mỉ cho nhỏ Châu nghe về những xung đột giữa tôi và tụi nữ sinh 10A2 ở trên trường và cái tên Cẫm Phô đã xuất hiện trong tình huống đó như thế nàọKể xong tôi hào hứng"bổ xung" thêm:
- Trưa nay ,lúc tao và Phú ghẻ đi về,tụi nó chạy xe theo phía sau réo tên Cẫm Phô om sòm làm tao ngượng quá chừng!
Tôi nói ngượng mà mặt mày hí ha hí hửng khiến nhỏ Châu ngu t tôi một cái dài cả mười cây số.
- Nhỏ Châu làm tôi nhớ đến Phú ghẻ. Hồi trưa, Phú ghẻ cũng nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ như thế.
Lúc tụi 10A2 chạy kè kè sau lưng và chốc chốc lại kêu tên Cẫm Phô để chọc tôi,Phú ghẻ liếc tôi:
- Bộ mày quen con nhỏ này hả?
- Con nhỏ nàỏ Tôi giả naị
- Thôi đừng làm bộ ngờ nghệch!- Phú ghẻ hừ mũi - con nhỏ Cẫm Phô chứ con nhỏ nào!
- Tao đâu có biết!- mặt tôi hiền như bụt.
Phú ghẻ vẫn chưa hết nghi hoặc:
- Mày không quen biết nó sao nãy giờ tụi kia cứ réo tên nó sau lưng mày hoài vậỷ
- Ai biết!- Tôi nhún vai - Tụi nó có miệng tụi nó muốn réo tên ai thì réo chứ !
Rồi không để cho Phú ghẻ "chất vấn " tiếp,tôi guồng chân đạp mạnh,bỏ "thằng bạn" hay hỏi ở tít đằng sau một quảng xạ" Đời tư" của tôi mà để cho thằng quỷ này " moi móc" một hồi chắc ruột gan phèo phổi lòi ra hết
Vào ngay cái lúc tôi gò lưng phóng thục mạng với quyết tâm bỏ rơi thằng bạn ghẻ ngứa đó, tôi không hề biết nó sắp sửa đóng một vai trò then chốt trong mối quan hệ giữa tôi và Cẫm Phô sau nàỵBởi Phú ghẻ có một ưu thế mà cả đời tôi không thể nào mơ thấy nổi: nhà nó ở sát bên nhà Cẫm Phộ
Trưóc nay Phú ghẻ không hề hé môi với tôi về điều này,bởi lẽ đơn giản là nó không biết tôi đang quan tâm đến Cẫm PhộHồi trưa nó dò hỏi,thấy tôi chối biến, nó cũng làm thinh luôn. Tôi biết được cái " ưu thế về địa l" đó hoàn toàn do tình cờ.
Bữa đó tôi đi chơi về,đang chạy ngang nhà Phú ghẻ,thình lình có một con nhỏ quẹo ngang đầu xe của tôi,tấp vô lề.
Đang ngon trớn trên chiếc Huy Chương Vàng, thấy sự cố xãy ra đột ngột,tôi toát mồ hôi hột, liền lật đật bóp thắng và cố lách ra mé ngoàịNhưng vẫn không kịp, chiếc Huy Chương Vàng của tôi vừa rít lên "kin kít" vừa hút mạnh vào bánh xe sau của con nhỏ đó.
Chiếc xe ngã chổng kềnh , còn con nhỏ thì kịp thời nhanh chân nhảy ra ngoàị Thật là hú vía! Nếu tôi không vội vàng hãm bớt đà phi của con " thầm mã" và nếu con nhỏ đó không phóc mình xuống đất nhanh như tia chớp,có lẽ cả người lẫn xe đã bị tôi đè bẹp dí rồị
Sau khi định thần nhìn lại ,thấy con nhỏ đó tuy mặt mày tái xanh nhưng chưa bể đầu sứt trán miếng nào, tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm.Nhưng đến khi ngoảnh cổ dòm chiếc xe của no đang nằm chèo queo dưới đường, mặt mày tôi bỗng xám ngoét. Cái niềng xe cong vòng,vè trật qua một bên,căm xe thì chiếc gãy chiếc rụng,trông chả ra hình thù gì cả.
Tôi dựng chiếc Huy Chương Vàng trước hiên nhà Phú ghẻ rồi chạy vội ra dựng chiếc xe của con nhỏ đó dậy, miệng ấp úng:
- Tôi xin lỗi nghen! Để tôi bỏ xe sữa lại cho... cô!
Nạn nhân trước sau vẫn đứng chôn chân một chỗ.Chắc nó chưa hết hoảng hốt. Cũng nó thể nó đang giận tôi ghê lắm. Tôi nghĩ vậy nên miệng xin lỗi mà mắt thì nhìn chăm chăm xuống đất như thể đang tìm bạc cắc.
Tôi đinh ninh sau khi hoàn hồn , con nhỏ đó sẽ chửi tôi tắt bếp. Nó sẽ gán cho tôi những biệt danh như "đồ có mắt như mù"hoặc " đồ chạy xe như ăn cướp" như người ta vẫn thường gán cho những đứa chạy xe theo kiểu du côn du kề như tôi,hoặc bét ra nó cũng trách mắng tôi vài câu gì đó cho hả giận. Nào ngờ tôi dỏng tai một hồi, chẳng thấy nó nói nặng nói nhẹ gì hết. Nó chỉ hiền lành:
- Thôi,anh để đó cho tôi! Chuyện này là do tôi quẹo ngang mà không báo trước chứ có phải tại anh đâu!
Trời đất ơi, không biết con nhỏ này là con cái nhà ai mà nó nói một câu nghe mát lòng mát dạ quá chừng! Tôi lỡ tông phải nó nên đành bấm bụng giành sữa xe cho nó,chứ thật tình tôi đang lo ngay ngáy không biết đào tiền ở đâu rạ Nay nó bảo vậy khác nào nó bảo tôi mai mốt có muốn tông xe thì cứ nhắm nó mà tông cho "thoải mái" ,hư hao gì nó chịu hết!
Nhưng mặc dù được nó "tha bổng" chẳng lẽ tôi lại ung dung ra về,bỏ mặt nó giữa đường với chiếc xe quẹo quặt đó.
- Nhà cô ở đâủ đẻ tôi kêu xe chở cô về!- Tôi ngập ngừng đề nghị.
Con nhỏ nhoẻn miệng cười:
- Thjôi được rồi , anh cứ về đi!
- Thế còn cổ- Tôi nói ,giọng áy náỵ
Con nhỏ không trả lời thẳng câu hỏi của tôi , mà lại nói:
- Sao anh cứ kêu tôi bằng "co"â hoài vậỷ bộ tôi già lắm hả
Tôi đỏ mặt:
- Đâu có ! Tại tôị..tôi không biết kêu cô bằng gì thôi!
- Thì kêu "bạn" chứ kêu bằng gì!
Tôi nhìn lên trời:
- Vậy lát nữa bạn về nhà bằng cách nàỏ
Tôi đi bộ.
Tôi giật thót:
- Bạn tính đi bộ thật hả?
Thì thật chứ saỏ Bộ anh Chuẩn tưởng tôi hay nói giỡn lắm hả?
- Trời đất!- Tôi kêu lên,sửng sốt - bạn biết tên tôi hồi nào vậỷ
Con nhỏ nheo nheo mắt:
- Hồi đầu năm chứ hồi nào!
- Hồi đầu năm?- Tôi tròn mắt - như vậy bạn cũng học Trần Cao Vân hả- Rồi không đợi đối phương xác nhận, tôi láu táu hỏi tiếp - thế bạn học lớp...
Đang thao thao,sực nhớ đến câu chuyện "tam giác Béc-mu-đa" tôi thót bụng một cái và lập tức ngưng bặt. Câu chuyện về cái quần của tôi là "sự kiện trung tâm" trong ngày khai giảng năm học mới, con nhỏ này học Trần Cao Vân chắc chắn nó đã chứng kiến tường tận cái cảnh tôi đứng phơi ....mông giữa sân trường bữa đó.Đúng rồi,hèn gì mà cả ngàn học sinh trong trường, nó không thèm biết tên ai mà biết ngay chóc tên tôi, lại biết ngay từ hồi đầu năm! Càng nghĩ,mặt tôi càng nóng bừng,tay chân bổng chốc đâm ra luống cuống hệt như đang ăn cắp bị bắt quả tang.
Con nhỏ dường như không để ; đến nét mặt thoạt xanh thoạt đỏ của tôi,nó thản nhiên đáp:
- Tôi học 10A2.
Giọng lưỡi đối phương trước sau vẫn nhẹ nhàng, từ tốn nhưng lần này tôi nghe như đại bác nổ bên taịBiết nó học trường nào,tôi đã thấy trong người "khó ở " ,giờ biết thêm tên lớp của nó , chắc tôi xỉu tới nơị Nhưng trước khi xỉu,tôi cố thu hết can đảm liếc thêm nó một cái nữa và ở lần " liếc bổ sung " này tôi bàng hoàng nhận thấy mặt nó quen quen.
Bây giờ thì tôi không còn nghi ngờ gì nữạ Con nhỏ này đích thực là một thành viên trong đám nữ quái vẫn thường theo"ám" tôi bấy lâu naỵVà rất có thể cú đụng xevừa rồi là một màn kịch đã được lũ tiểu iêu này sắp đặt trước nhằm thực hiện một âm mưu đen tối nào đó đối với tôị
Đang hoang mang lo lắng,tôi bổng giật bắn người khi nghe tiếng Phú ghẻ đột ngột vamng lên sau lưng:
- Vậy mà mày dám bảo là không quen hén?
Tôi ngoảnh lại,thấy Phú ghẻ đang ngồi trên xe,chân trên chân dưới,vẻ như vừa đi đâu về. Nó nháy mắt với tôi và nhe răng cuời hì hì như khỉ đột.
- Tôi ngơ ngác:
- Mày bảo tao quen aỉ
Phú ghẻ hất hàm về phía con nhỏ 10A2 :
- Quen với Cẫm Phô chứ quen ai!
Lần thứ hai trong vòng năm phút,đại bác lại nổ bên taị
- Cẫm Phô!
Tôi kêu lên ,giọng đầy ngạc nhiên và hấp tấp quay đầu về phía con nhỏ có cái tên là Cẫm Phô đó nhưng nó đã mĩm cười quay mặt đi nơi khác.
Trong thoáng chốc,gánh nặng trong tôi như được bàn tay vô hình nào đó nhấc đi, thay vào đó là một cảm giác lâng lâng kỳ lạ,nữa như thẹn thùng nữa như hân hoan. Hóa ra con nhỏ trước mặt tôi là Cẫm Phô,đúa con gái đã từng "chở che" tôi trước những đòn tấn công của con nhỏ miệng móm, đứa con gái đã khiến tôi lần đầu tiên trong đời phải nghĩ ngợi vẫn vơ. Nó là Cẫm Phô, hèn gì nó hiền lành quá xá, tôi tông nó rầm rầm mà nó chẳng hề trách móc mảy may,lại còn bảo "lỗi này là do tôi" nghe ngọt ngào như mật ong nguyên chất. Càng nghĩ ngợi tôi càng ngẫn ngơ, mặt đực ra như thằng khờ được củạ

ttkh
05-29-2002, 10:26 PM
Phú ghẻ hích vào lưng tôi :
- Hết chối rồi nhé!
- Chối gì?
- Sao hôm trước mày bảo tao là mày không quen Cẫm Phô?
-Tôi gãi cổ:
- Thì tao đâu có quen.
- Không quen sao đứng đây?
Tôi lắc lắc chiếc xe tôi đang vịn nãy giờ.
- Mày biết xe ai đây không?
Phú ghẻ liếc chiếc xe:
- Xe Cẫm Phô chứ xe ai!
Tôi tặc lưỡi:
- mày dòm bánh xe sau thữ coi!
Phú ghẻ nhìn dòm bánh xe sau, bây giờ nó mới " nhìn ra vấn đề ":
- Trời đất ! Sao vậy?
- Bị tông!
- Ai tông mà ác ôn vậy?
- tao chứ ai!- Tôi nhăn nhó.
Phú ghẻ gật gù:
- bây giờ thì tao hiểu rồi! Như vậy là mày" tông trước quen sau" chứ không phải "tông sau quen trước"! - Đang nói Phú ghẻ bổng chép miệng - nhưng mày "làm quen" kiểu này , chắc có ngày cảnh sát mời mày về đồn quá!
Tôi chưa kịp phân trần thì Cẫm Phô đã lên tiếng thanh minh giùm tôi:
- Không phải tại anh Chuẩn đâu! Tại Cẫm Phô quẹo đột ngột đó thôi!
Con nhỏ Cẫm Phô này dễ thương thiệt, tôi hớn hở nhủ bụng, lúc nào nó cũng " bênh vực" tôi, làm như thể nó là chị hai củạ..nhỏ Châu không bằng! Đang phấn khởi ,sực nhớ đến tình cảnh hiện tại,tôi bối rối nhìn Phú ghẻ:
- Cẫm Phô không chịu để tao kêu xe chở, mà cứ đòi đi bộ về nhà làm tao áy náy quá!
- Mày biết nhà Cẫm Phô ở đâu không?- Phú ghẻ lườm tôi.
- Ở đâu?
- Đây chứ đâu!- Phú ghẻ chỉ tay vào cửa hiệu thuốc tây nằm sát nách nhà nó và toét miệng cười hì hì.
Trong hki tôi đang há hốc mồm ra vì bất ngờ thì một thằng nhãi trạc tuổi tôi từ trong hiệu thuốc đi ra. Thấy tụi tôi đang túm tụm thì nó liền bước lại:
- Có chuyện gì mà đông vui vậy anh Phú?
- Đông vui cái con khỉ!- Phú ghẻ chỉ tay vào chiếc xe của Cẫm Phô - mày coi đây nè!
Thằng nhãi trố mắt nhìn chiếc xe rồi quay sang Cẫm Phô:
- Sao vậy ? Chị bị đụng hả?
- Ừ ! Nhưng mà không sao! Luyện đem xe đi sửa giùm chị đi!
Hóa ra thằng nhãi này là em của Cẫm Phô! Tôi cứ sợ là thằng Luyện sẽ hỏi tới" ai đụng lúc nào" nhưng rất may là nó không thèm quan tâm đền những chi tiết "nhỏ nhặt" đó. Thấy Cẫm Phô không việc gì ,nó cảm thấy an tâm và bước lại chỗ tôi cầm lấy chiếc xe kéo xềnh xệch vào nhà.
- Thôi Cẫm Phô về luôn nghen!
Cẫm Phô mĩm cười chào tôi và Phú ghẻ rồi rảo bước theo Luyện.
Mãi đến khi Cẫm Phô đã khuất dạng đằng sau cánh cửa, tôi vẫn chưa hết bần thần, cứ tưởng mình vừa trải qua một giấc chiêm bao.
Chiều đó tôi khoe với nhỏ Châu:
Tao thấy mặt" chị hai mày" rồi nghen mày!
- Chỉ đẹp không?
- Đẹp như tiên!
- Xạo đi!
- Thật ! Còn hơn tiên nữa!
Nhỏ Châu trề môi:
- Người ta đẹp hơn tiên?
- Chớ sao! Con nhỏ này không những đẹp mà còn hiền nữa. Hồi trưa , tao tông nó một cái "rầm" chiếc xe nát bấy, còn người nó thì máu me tùm lum, vậy mà nó không hề trách tao một câu. Nó còn cười với tao nữa.
Nhỏ Châu đúng là đồ nhát gan. Nó không thèm để đến khía cạnh trữ tình trong câu chuyện của tôi. Vừa nghe tới" máu" nó đã đưa tay bụm mặt:
- Eo ôi,ghê quá!
Tôi cười:
- Ghê gì mà ghê!
Nhỏ Châu vẫn không buông tay xuống:
- Rồi anh có đưa chỉ đi bệnh viện không?
- Cần gì đi bệnh viện - nhà nó thuốc men cả khối. Còn nhiều hơn bệnh viện nữa.
Anh lại dóc tổ rồi! - Nhỏ Châu lắc lắc mái tóc. Nó làm tôi tự ái quá chừng
- Tao mà thèm nói dóc!- Tôi hừ mũi - mày biết tiệm thuốc tây Hồng Phát ở kế bên nhà Phú ghẻ không?
- Biết ! Mà sao?
- Nhà nó đó!
- Eo ôi,nhỏ Châu lại kêu lên.
- Gì mà " eo ôi"?
Nhỏ Châu thè lưỡi:
- Nhà chỉ giàu quá chừng!
- Nhà giàu chứ sao! nhà bán thuốc tây mà lại!
Nhỏ Châu rụt cổ:
- Nhưng nhà mình thì nghèo!
Con nhỏ này, nó là con nít không hiểu sao nó lại lắm điều quá chừng! Tự dưng nó phang một câu khiến tôi cục hứng. Tôi đang hí hửng khoe với nó về mối "duyên kỳ ngộ" giữa tôi và Cẫm Phô và tính quảng cáo tiếp về tính tình diệu dàng có một không hai của " chị hai" nó, bỗng nhiên nó lôi chuyện giàu nghèo ra khiến tôi xụi lơ.
Thấy tôi xịu xuống, nhỏ Châu có vẻ áy náy. Nó vớt vát:
- Mình nghèo vật chất nhưng mình giàu tình cảm!
Tôi biết nhỏ Châu cố gỡ gạc lại câu nói khi nãy để xoa dịu nỗi buồn vừa nhú lên trong lòng tôi. Nhưng cái lối lập luận của nó càng khiến tôi mổi dóa.
- Tình cảm cái khỉ mốc! Nghèo thì nói đại nghèo cho rồi, còn bày đặt " giàu tình cảm"!
Trước vẻ mặt hầm hầm của tôi, nhỏ Châu không dám nói tới nói lui về chuyện " giàu nghèo" nữa. Rồi sợ tôi phát khùng lên cốc nó u đầu, thừa lúc tôi đang bần thần nghĩ ngợi, nó len lén chuồng mất.
Nhỏ Châu bỏ đi, để tôi ngồi thẫn thờ một mình suốt buổi chiều hôm đó.
Tiệm thuốc tây Hồng Phát cùng với tiệm vàng Kim Long và tiệm vải Quang Hưng là ba đại phú gia ở thị trấn tôi ở, nhà nào nhà nấy bốn, năm tầng lầu cao ngất, ngó lên muốn gảy cổ. Người dân trong thị trấn mỗi khi nói đến sự giàu có bao giờ cũng đem ví với ba nhà này.
Hồi trưa lúc ủi phải Cẫm Phô, sự gặp gỡ bất ngờ với " người đẹp trong mộng" khiến hồn vía tôi bay tuốt lên mây. Lúc đó , mặt tôi đờ ra, tôi chẳng còn đầu óc đâu để thắc mắc về việc Cẫm Phô là con nhà bình dân hay con nhà quí tộc. Bây giờ, nghe nhỏ Châu nhắc khéo, tôi mới sực nhớ ra " thân phận bé mọn" của mình.
Con gái hiệu thuốc Hồng Phát thuộc hạng " công nương " cành vàng lá ngọc , có l3 đâu để đến thằng con nhà buôn đồ đồng nát là tôi. Chữ Đồng Tữ ngày xưa sỡ dĩ vớ được công chúa Tiên Dung là nhờ nàng buồn tình ra bờ sông quây màng đứng tắm. Công chúa Cẫm Phô ngày nay quanh năam tắm táp trong bồn tráng men, dù tôi có lặn lội ra bờ sông vùi mình suốt đời trong cát ướt cũng đừng hòng gặp hên như họ Chữ. Tôi nhớ lại hồi trưa, lúc Cẫm Phô chào về, nó không thèm mời tôi vô nhà uống lấy một miếng nước. Nó bỏ mặc tôi lủi thủi ra về giữa trời nắng chang chang. Đích thị nó ỷ mình là công chúa, khinh thường những kẻ thư sinh áo vải như tôi.
Và như vậy chuyện nó " bênh vực" tôi từ trước đến giờchắc chẳng xuất phát từ động cơ xâu xa thầm kín nào. Đó chẳng qua là sự thương hại của người giàu đối với người nghèo. Chắc nó thấy tôi bốn mùa quần thừa áo vá, mặt mày lại ngơ ngơ ngáo ngáo trông giống con cù lần núi nên nó đem lòng tội nghiệp đó thôi! Tôi tông nó móp xe , nó không thèm bắt đềnkhông phải nó ưa thích gì cái bản mặt đần độn của tôi mà nó thừa biết ngữ tôi, có bắt đền , cũng chẳng đào đâu ra bạc cắc để nộp cho nó. Vậy mà trước giờ tôi cứ tưởng bở. Thấy nó bịt miệng con nhỏ miệng móm, tôi hí hửng tưởng mình là... phò mã . Tôi vội phong ngay cho nó chức " chi hai của nhỏ Châu" . May mà nó không biết,nếu biết , dù hiền đến đâu nó cũng sẽ chữa tôi tắt bếp! Nhớ lại những lời ba hoa vung vít trước đây, thốt nhiên tôi bỗng rùnh mình.
Càng nghĩ ngợi tôi càng ủ ê, cây mộng mơ vừa mọc trong hồn tôi, mới vừa loe hoe ba chiếc lá còm, chưa kịp trổ hoa đã vội tàn lụi. Thật chẳng bù với những cánh hoa lung linh khoe sắc trong vườn. Chúng nom mới tươi tắn làm sao, thật chẳng giống tí ti nào với ông chủ của chúng lúc này đang ngồi thừ trong bóng chiều chập choạng, mặt mày ngẩn ngơ cứ như kẻ mất hồn.
Trong lúc tôi đang mãi mê gặm nhấm nỗi buồn của mình như một con mọt đang say sưa gặm từng thớ gỗ, bỗng có tiếng chân vang lên lạo xạo sau lưng.
Lại nhỏ Châu, tôi nhủ bụng và bất giác cảm thấy khó chịu. Nhỏ Châu là một đúa em gái cực kỳ dễ thương , dễ thương nhất là nó thương tôi, nhưng lúc này tôi chẳng muốn thấy mặt nó một chút xíu nào. Tôi đã trót khoe khoang với nó quá nhiều về tình cảm của Cẫm Phô đối với tôi, bây giờ tôi rất ngượng khi phải trò chuyện với nó. Vậy mà nó chẳng biết điều, cứ mò ra định làm khổ tôi! Ý nghĩ đó khiến tôi phát khùng. và tôi gân cổ quát tướng.
- Đi đi ! Đi chỗ khác chơi đi.
Tiếng chân phía sau liền im bặt. Lâu thật lâu, tôi lại nỗi điên:
- Mày còn đứng đó , tao cốc mày sói trán bây giờ!
Nghe tôi dọa , nhỏ Châu không dám nấn ná nữa. Nó ngập ngừng bước lui về phía cổng rào. tự dưng thấy tội nghiệp , tôi liền nghiêng đầu ghé mắt trông theo. Trời đất, trước mắt tôi không phải nhỏ Châu, mà là nhỏ Thảo hàng xóm. Nó đang cầm trên tay một trái ổi to tướng, chắc là nó định đem qua tặng tôi. Tôi hốt hoảng kêu:
- Thảo ! Thảo!
Nhỏ Thảo quay đầu lại , tay còn vịn cánh cổng. Tôi lật đật chạy tới và thấy cặp mắt nó đỏ hoe. Tôi kéo tay nó, giọng chuộc lỗi:
- Vô đây chơi với anh!
Nhỏ Thảo sụt dịt:
- Em không vô đâu! Anh đuổi em!
- Anh xin lỗi mà !- Tôi phân trần - khi nãy anh đâu biết đó là em!
Nhỏ Thảo giương đôi mắt mọng nước.
- Chứ anh tưởng ai?
Tôi gãi tai:
- ầ ,à... anh tưởng đó là mấy đứa bạn quỉ quái của anh!
Nhỏ Thảo thật thà:
- Bạn anh mà anh dám đòi cốc sói trán?
Hết gãi tai , tôi lại gãi cổ:
- Ờ , ờ ...anh cốc tuốt!- Đang nói , ánh mắt chợt chạm phải trái ổi trên tay nhỏ Thảo, tôi liền nuốt nước bọt,đếù thêm - bị anh cốc hoài, đầu tụi nó trọc lóc giống như trái ổi kia kìa!
Nghe tôi nhắc khéo , nhỏ Thảo sực nhớ ,liền chìa trái ổi ra:
- Tặng anh nè!
Tôi cầm lấy tặng vật không chút khách sáo:
- Để anh hái hoa tặng em nghen!
Nhỏ Thảo phụng phịu:
- Em hái ổi là để tặng anh chứ có phải để đổi lấy hoa đâu!
Lời trách móc của nhỏ Thảo khiến tôi cà lăm mất ba mươi giây. Tới giây thứ ba mươi mốt tôi nhe răng cười giả lả:
- Thì đâu đâu phải là chuyện đổi chác. Tại anh biết em thích hoa nên anh hái tặng em thôi.
Nói xong , hkông đợi nhỏ Thảo đồng , hay không, tôi bước dọc các luống hoa, hái cho nó một chùm to tướng, đủ cả đồng tiền, cẩm chướng và các loại hoa hồng.
Nhỏ Thảo có vẻ bất ngờ trước món quà hậu hỉ này. Trước nay, mỗi lần nhỏ Thảo xin hoa, tôi chỉ ngắt cho nó một cành va 2tất nhiên không phải là cành đẹp nhất. Bữa nay tự nhiên thấy tôi rộng rải khác thường, nhỏ Thảo ôm hoa mà mắt sáng rực:
- Anh cho em làm gì nhiều thế!
Tôi phẩy tay:
- Em cứ cầm về cắm chơi đi. Hoa phải cắm nhiều mới đẹp!
Giọng của tôi rõ là giọng của một chàng trai hào hiệp. Nhỏ Thảo ôm bó hoa về mà lòng vẫn không hiểu tại sao một kẻ keo kiệt kinh niên như tôi lại đột ngột trở nên hào phóng đến thế. Nó có biết đâu hôm nay tôi đang rầu thúi ruột, tôi là con nhà buôn đồ phế liệu,trót tơ tưởng đến tiểu thư con nhà quyền quí, bị người ta khinh rẻ , nên chui ra góc vườn ngồi ngắm...bóng chiều rơi. Ba nhỏ Thảo làm nghề mộc,cũng một cảnh bần hàn như nhà tôi, nên trông thấy nó lòng tôi bất giác nảy sinh một tình cảm gần gũi và tôi có tiếc chi một chùm hoa tặng nó. Đó là chưa kể từ trước đến giờ nhỏ Thảo luôn luôn " thần phục" tôi. Tôi bảo gì nó làm nấy, không cải lại nửa lời. Những lúc ngứa ngáy tay chân hoặc bực bội trong lòng, tôi giỡ thói du côn cốc nó vài cái cho đỡ buồn, nó cũng chỉ biết khóc và ôm đầu chạy về nhà chưú chẳng hề mách lẻo với ai.
Nhỏ Thảo đúng là nhu mì thứ thiệt. Nó quí tôi và không hề coi thường tôi. Nó khác xa với Cẫm Phô. Cẫm Phô không thèm mời tôi vô nhà. Nó sợ tôi làm bẩn sàn nhà nó.
Phú ghẻ không biết mây đen đang giăng ngang đầu tôi.. Sáng hôm sau ,, vừa vô lớp nó đã huch cùi chỏ vào hông tôi:
- Cẫm Phô hỏi thăm mày kìa!
Tôi làm thinh. Phú ghẻ lại nói tiếp:
- Nó hỏi tao nhà mày ở đâu!
Tôi vẫn không nói không rằng.
Thái độ lầm lì của tôi khiến Phú ghẻ ngạc nhiên. Nó nhìn tôi lom lom:
- nó khen mày đẹp trai nhất thế giới!
Tôi nhăn mặt ,tao không giỡn à nghen!
- Phú ghẻ trố mắt:
- Bữa nay mày làm sao vậy?
- Không làn sao hết !- Tôi nhún vai - tao không quan tâm đến Cẫm Phô thế thôi!
- Nhưng nó quan tâm đến mày!
Tôi hừ mũi:
- Con nhỏ đó khing người!
- Ai bảo mày vậy?
- Cần gì ai bảo!- Tôi nhết mép - nhà nó giàu, còn nhà tao nghèo,đương nhiên là nó coi thường tao.
Phú ghẻ bắt đầu hiểu ra tâm sự của tôi. Nó hạ giọng:
- Không có đâu , mày đừng nghi oan cho nó!
Tôi cay đắng:
- Hôm qua nó đâu có thèm mời tao vô nhà.
- Trời đất, làm sao nó mời mày vô nhà được! - Phú ghẻ kêu lên - Tao ở sát rạt bên cạnh , nó còn không dám rủ tao qua chơi nữa là mày!
- Sao kỳ vậỷ- Tới phiên tôi ngạc nhiên.
- Ông bà già nó " hắc ám" gấp mấy lần ông già của mày! - Phú ghẻ thè lưỡi - thằng nào xui xẻo bước vô nhà nó, đố mà ngồi được lấy năm phút!
Tôi nuốt nước bọt:
- Bị đuổi hả?
- Đuổi thì không đuổi, nhưng ngồi lâu một chút là có chuyện ngay.
Tôi nhếch mép:
- Ông già nó su7t chó cắn?
- Tệ hơn vậy nữa! Khách đang ngồi nói chuyện, ông già nó đột ngột bước ra, mặt mày lầm lì ,tay cầm cái chổi lông ...
- Nện vào đầu?
Phú ghẻ cười:
- Không. Ồng chỉ phủi bụi trên bàn thôi. Nhưng ổng nện rầm rầm ,bụi bay tứ tán. khách hít bụi, ho sặc sụa, lập tức đứng dậy cáo từ.
- và không bao giờ trở lại?
- Chứ gì nữa!
Sự tiết lộ của Phú ghẻ khiến tôi thở phào. Như vậy , Cẫm Phô không phải là đứa khinh người. Nó không dám mời tôi vô nhà chỉ vì nó sợ ba mẹ nó. So với ba tôi, ba mẹ nó còn " cao thủ " hơn một bậc . Ba tôi cấm tôi đàn đúm với bạn bè vì sợ tôi bê trể việc học hành. Nếu tôi lỡ vi phạm, ba tôi cũng chỉ trút cơn bực tức lên đầu tôi chứ không bao giờ đá động gì đến lũ bạn quỉ quái kia. Ba Cẫm Phô lại khác. Ông sẳn sàng hạ nhục bạn của con mình để không ai dám "đeo đuổi" và'' quấy rầy" Cẫm Phô. Bữa đó nếu tôi liều mạng xông đại vô nhà nó, chắc chỉ ba mươi giây sau tôi phải bỏ của chạy lấy người! Thật hú vía!
Phú ghẻ còn cho tôi biết nhiều chguyện động trời khác. Nhà Cẫm Phô có tất cả ba chị em. Cẫm Phiêu, chị cả, đã lập gia đình, hiện nay ở với chồng gần bến xe thị trấn. Thằng luyện là út, lại là con trai, nên được gia đình cho đi chgơi thoải mái. Chỉ riêng Cẫm Phô là bị canh giữ nghiêm ngặt. Ban ngày Cẫm Phô còn được tự do đi lại chứ ban đêm thì đố có ra khỏi nhà một bước. Ngày nào cũng như ngày nào, hễ ăn cơm tối xong là ba me Cẫm Phô xách ghế ra ngồi trước cửa, mỗi người trấn một bên, " nội bất xuất ngoại bất nhập". Tụi con trai trong thị trấn gọi đùa là "thần giử cửa".
Nghe Phú ghẻ kể , thoạt đầu tôi không tin:
- Vậy ai dám vô mua thuốc?
- Khách mua thì được! Còn bạn bè thì cấm tiệt!
- Nhưng ba mẹ nó đi làm "bảo ve"ả hết , ai đứng bán?
Phú ghẻ hừ mũi:
- Mày ngốc quá! Nhà nó còn một bà dì nữa!
Rồi thấy tôi vẫn lộ vẻ ngờ vực, Phú ghẻ nhún vai:
- Nếu không tin , tối nay mày chạy ngang nhà nó là biết liền!
Trước nay thỉnh thoảng tôi vẫn ghé chơi nhà Phú ghẻ buổi tối nhưng lúc đó tôi chưa"để y"ù Cẫm Phô nên chẳng đoái hoài gì đến tiệm thuốc tây Hồng Phát. Vì vậy tôi chẳng rõ những thông tin mà Phú ghẻ cung cấp có chính sát hay không.
Nhưng nổi ngi ngờ của tôi chỉ tồn tại có mỗi buổi chiều. Tối đó, cỡi chiếc Huy Chương Vàng lượn ngang nhà Cẫm Phô, tôi mới biết Phú ghẻ không bịa chuyện. Quả nhiên trước cửa tiệm Hồng Phát, hai bên cửa có hai " vị thần" đang ngồi thù lù, câm nín. Tôi chỉ đủ can đảm đưa mắt liếc một cái rồi cắm cúi phóng vù qua, trống ngực đập thình thịch.
Hôm sau vừa thấy mặt tôi, Phú ghẻ hỏi liền:
- Quan sát trận địa chưa?
- Rồi.
- Thấy sao?
Tôi xuôi xị:
- Đúng y như mày nói!
Phú ghẻ vỗ vai tôi:
- Thấy chưa , tao xạo mày làm gì! Nhưng mày cứ yên chí, có tao " chốt ngay bên hông nhà nó, khi cần , tao sẽ hổ trợ cho mày.
Tôi chơi thân với Phú ghẻ bao lâu nay nhưng chưa bao giờ tình bạn lại khiến tôi cảm động như thế này. Tôi cầm tay nó , nịnh nọt:
- Mày tốt ghê!
Phú ghẻ thản nhiên:
- Vậy mày tốt lại với tao đi!
- Nghĩa là sao? - Tôi trố mắt.
Phú ghẻ cười hì hì:
- Chiều nay đưa chiếc Huy Chương vàng cho tao chạy một vòng!

ttkh
05-29-2002, 10:27 PM
Như vậy, Cẩm Phô không phải là cô công chúa hợm mình như tôi đã nghĩ oan cho nó. Nó không mời tôi vô nhà là để giữ thể diện cho "người yêu" của nó, chứ không phải sợ tôi làm bẩn sàn nhà. Rõ ràng tình cảm của nó dành cho tôi rất sâu đậm. Y hệt tình cảm của công chúa Tiên Dung dành cho gã thuyền chài họ Chử ngày xưạ

Ngày xưa Chử ồng Tử nghèo đến không quần mà mặc, khi đánh cá phải trầm mình dưới sông cho nước ngập ngang lỗ rốn, gặp con gái vội vàng đánh bài "độn thổ", vùi mình trong cát che thân, vậy mà rốt cuộc vẫn khiến Tiên Dung mê tít. Tôi ngày nay, trừ mỗi vụ "tam giác Béc-muđda" xúi quẩy kia, còn quần áo nói chung vẫn đàng hoàng, kín đáo, lẽ nào bạc phước hơn họ Chử.

Không, Cẩm Phô đối xử với tôi rất đặc biệt. Nó không chê tôi là con nhà buôn đồ đồng nát. Chắc nó từng nghe bài hát "em yêu anh không kể giàu nghèo" và bây giờ nó đem ra áp dụng. Nó cũng bất chấp cả sự canh gác và theo dõi ngặt nghèo của ba mẹ. Nó cố tình đưa xe nó cho tôi tông để được làm quen với tôi, để được nói với tôi vài lời tình tứ. Vậy mà tôi nỡ trách nó , lại gán cho nó bao nhiêu ý nghĩa xấu xa, tội nghiệp nó ghê !

Tôi kể lại sự tình với nhỏ Châụ

Nhỏ Châu không tin. Tôi liền đợi trời tối chở nó chạy ngang tiệm thuốc tây Hồng Phát.

Tới trước cửa tiệm, tôi phóng một cái vèo, rồi quay đầu lại:

- Mày thấy chưả

Nhỏ Châu không trả lời thẳng câu hỏi của tôi. Mà xuýt xoa cảm thán:

- Tội nghiệp chỉ ghê !

Tôi mới tội nghiệp Cẩm Phô , bây giờ tới phiên nhỏ Châu tội nghiệp "chị hai" nó. Bất giác sinh lòng cảm khái, Tôi chép miệng ngậm ngùi:

- Biết làm được! &ã yêu là phải chấp nhận thử thách! Chỉ tội cho Cẩm Phô , giờ này bị nhốt trong nhà , chắc nó nhớ tao phát khóc!

Tôi tưởng sau khi nghe câu nói não lòng của tôi, nhỏ Châu sẽ xúc động mà sụt sùi phụ họa. Nào ngờ tôi vừa nói xong, nó hớt hơ hớt hải la lên:

- ừng, đừng!

- Mày bảo đừng cái gì? - Tôi ngạc nhiên.

- Anh đừng giễu nữa! Em tức cười quá !

Vừa nói nhỏ Châu vừa cười hích hích khiến tôi tức muốn ói máụ

Nhưng nhỏ Châu chỉ trêu tôi về cái tật khoác lác, nói năng một tấc đến trời. Còn những lúc tôi ngồi tỉ tê với nó về Cẩm Phô , nó đều lắng nghe nghiêm chỉnh, thỉnh thoảng lại hùa theo tôi khen "chị hai" nó một câu khiến tôi nức lòng nức dạ. Dạo này nó chẳng nhắc gì đến chuyện "nghèo vật chất nhưng giàu tình cảm" nữa, không rõ vì nó sợ tôi buồn hay vì nó quên bẵng chuyện đó rồi!

Nhưng "đề tài Cẩm Phô" nói hoài cũng cạn. "Mối tình" giữa tôi và Cẩm Phô kể từ sau vụ đụng xe hôm nọ chẳng tiến triển gì thêm. Nhiều hôm tôi đến chơi nhà Phú ghẻ , ngồi trước hiên thấy Cẩm Phô đi ra đi vô nhưng chẳng dám kêu. Ở trường, tôi lại càng không dám hó hé. Lũ nữ quái 10A2 lúc này đã không chòng ghẹo tôi nhưng nếu thấy tôi lân la gạ chuyện Cẩm Phô, chắc chắn tụi nó sẽ không tha. Tôi chỉ dám liếc trộm Cẩm Phô trong giờ ra chơi để sung sướng biết rằng thỉnh thoảng nó cũng quay đầu lại nhìn tôi chứ không chỉ riêng tôi quay đầu về phía nó. Nhưng tất cả cũng chỉ có thế thôị

Rốt lại, những buổi "nói chuyện chuyên đề" của tôi với nhỏ Châu quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu:

- Tên Cẩm Phô đẹp ghê mày hén? - Tôi nóị

- Ừ , đẹp ghê ! - Nhỏ Châu phụ họạ

Tôi lại nói:

- Tên cũng đẹp mà người cũng đẹp!

- Ừ , cái gì cũng đẹp!

Tôi sờ cằm:

- Tính tình lại hiền nữa!

- Ừ , hiền nhất thế giới! - Nhỏ Châu tiếp tục a duạ

Cứ thế , hai anh em người tung kẻ hứng suốt buổi. Lúc đầu, kiểu đối đáp này khiến tôi khoái tít mắt. Nhưng càng về sau, tôi càng đâm chán. Cứ hết đẹp lại hiền, hết hiền lại đẹp. Chẳng có gì mới mẻ.

Nhỏ Châu chắc cũng chán không kém gì tôi nhưng sợ tôi nổi đóa, nó không dám hỏi han lôi thôi, hễ tôi khen cái gì nó khen theo cái đó.

"Mối tình" giữa công chúa Cẩm Phô và chàng Chử ;ồng Tử thời đại đang có nguy cơ lâm vào bế tắc thì dịp may đột ngột xuất hiện.

Bữa đó , tôi và Phú ghẻ đang chở nhau chạy ngang qua rạp hát Thống Nhất, bỗng nghe tiếng con gái gọi giật:

- Phú ghẻ !

Phú ghẻ dừng xe lại, hoang mang đảo mắt nhìn quanh. Trước nay chỉ có bạn trai, mà phải bạn thân như tôi và thằng Cường mới gọi Phú ghẻ bằng cái biệt danh khó nghe đó. Bữa nay cái tiếng đó lại từ miệng một đứa con gái thốt ra, lại kêu oang oang giữa đường giữa chợ , khiến Phú ghẻ không khỏi chột dạ.

- Phú ! Chuẩn!

Lần này, hai đứa tôi nhận ngay ra giọng thằng Cường. Nó đang đứng trước hiên một căn nhà nằm kế rạp hát, với một lô một lốc những đứa khác. Thấy tôi và Phú ghẻ dòm qua, nó ngoắt lia:

- Vô đây chơi!

Tôi liếc Phú ghẻ:

- Nó đứng với tụi nào vậy màỷ

- Tao không rõ ! - Phú ghẻ nhún vai - Qua bển là biết liền chứ gì !

Vừa nói, Phú ghẻ vừa dắt xe băng qua đường. Tôi đi sau lưng Phú ghẻ , mới nửa đường đã đầu hoa mắt váng. Hóa ra tụi đứng chung với thằng Cường, tôi quen mặt không sót một đứa: Cẩm Phô, thằng Luyện, con nhỏ miệng móm và một con nhỏ tóc dài 10A2 khác.

Phú ghẻ cười cười chào cả bọn, rồi quay sang Cường:

- Làm gì tụ tập đông quá vậỷ

- Tụi tao định đi coi phim.

- Coi phim sao còn đứng đâỷ

- Chưa hết xuất! - Rồi Cường nheo mắt, rủ - Tụi mày đi không?

Trong khi tôi và Phú ghẻ đang ngần ngừ thì con nhỏ miệng móm đã nhanh nhẩu:

- Mời hai bạn vô nhà ngồi chơi rồi tính! Mấy khi rồng đến nhà tôm.

Con nhỏ miệng móm vừa cất tiếng, tôi và Phú ghẻ không hẹn nhau mà cùng giật mình đưa mắt nhó nhau, không phải vì lối ăn nói pha trò của nó mà vì chúng tôi nhận ngay ra nó chính là đứa gọi xách mé cái biệt danh "Phú ghẻ" vừa rồị

Thằng Cường không hiểu tâm sự của hai đứa tôi. Thấy tôi và Phú ghẻ lộ vẻ ngẩn ngơ, nó tưởng tụi tôi bỡ ngỡ trước "người lạ", liền vồn vã giới thiệu:

- ây là Liên.

Nghe nhắc đến mình, con nhỏ miệng móm tỉnh bơ "bổ sung":

- Tên thường gọi là Liên móm!

Một lần nữa, tôi và Phú ghẻ liếc nhau, nhưng lần này cả hai đứa đều cố mím môi để khỏi phì cườị

- Liên học chung trường với tụi tao chứ đâu phải học chung trường với mày mà mày giới thiệu kỹ thế !

Phú ghẻ làm Cường cụt hứng. Nó ngắc ngứ một hồi rồi chỉ tay vào con nhỏ tóc dài:

- Vậy tụi mày biết ai đây không?

Tôi thù 10A2 vô hạn. Vì vậy, lần này Phú ghẻ chưa kịp đáp, tôi đã vọt miệng:

- Nữ quái 10A2 ai mà không biết!

Câu nói vừa thốt ra, tôi biết ngay là mình lỡ lời nhưng không làm sao thu lại kịp. Quả nhiên, Liên móm nhảy dựng:

- Ông nói cái gì nữ yêu, nữ quái đó?

Trong khi tôi đứng chết trân và thầm rủa mình không tiếc lời về cái tội ngứa mồm nói bậy thì Phú ghẻ liền kịp thời "cứu bồ". Nó quay sang tôi, giả vờ nạt nộ:

- Cái thằng này! Mày đọc truyện Tàu riết rồi cứ lộn "nữ sinh" với "nữ quái", "con gái" với "con yêu" hoài!

Thằng Cường có vẻ sốt ruột khi thấy tụi tôi chuẩn bị lạc đề. Nó xua tay lia lịa:

- Thôi, thôi, đừng cãi nhau nữa! Tụi mày không cho tao giới thiệu, vậy tụi mày nói thử xem có đúng tên bạn này không?

Thấy thằng Cường cứ nói lòng vòng về con nhỏ tóc dài hoài, tôi nhăn mặt:

- Chung trường chứ phải chung lớp đâu mà biết tên!

- Vậy mà cũng nói! - Cường hừ giọng, lên lớp - Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe tao giới thiệu nè: Bạn này là Thùy Dương, hoa khôi của trường Trần Cao Vân tụi mày đó !

Lời "quảng cáo" của Cường khiến Thùy Dương mắc cỡ đỏ mặt, còn Liên móm và Cẩm Phô che miệng cười khúc khích. Riêng tôi, tôi tức muốn ói máu. Thằng Cường đúng là đồ mắt lé. Con nhỏ Thùy Dương kia mặt mày nói chung coi cũng được nhưng bảo là hoa khôi trường tôi thì bảo là bá láp! Cẩm Phô của tôi mới là người đẹp nhất, không những đẹp nhất trường mà còn đẹp nhất thì trấn nữạ

Tôi tức Cường nhưng không nói ra. Tôi chỉ nhìn nó gườm gườm. &ồng thời tôi cũng ngạc nhiên không hiểu sao nó học bên Huỳnh Thúc Kháng mà lại rành đám con gái trường tôi quá vậy. Mãi sau này tôi mới biết Cường "để ý" con nhỏ Thùy Dương và nó thường léng phéng tới chơi nhà Liên móm với hy vọng gặp Thùy Dương ở đó.

Trong khi tôi đang đực mặt nghĩ ngợi thì lũ bạn lục tục kéo nhau vào nhà. ến khi Liên móm thò cổ ra kêu:

- Ông Chuẩn ới ời!

Tôi mới giật mình lẽo đẽo đi theo, bụng nhũ "May mà nó không kêu mình bằng cái tên "Béc-muđda" như bữa trước!".

Nhưng tôi quá vội mừng. Liên móm không kêu tôi là "ông Béc-muđda" nhưng nó "giết" tôi bằng cách khác. Tôi vừa ngồi xuống ghế, nó đã cười hì hì:

- Cẩm Phô vô trong này từ lâu rồi, ông không biết hay sao mà còn đứng ngóng?

Liên móm làm tôi chết điếng. Tôi ú ớ như bị ai nhét giẻ vào mồm:

- iâu có.

Vẻ ngớ ngẩn của tôi khiến tụi bạn phá ra cười. Thằng Cường khốn nạn kia cười đến nỗi nước sặc lên mũi và tung tóe ra đầy bàn, trông dơ dáy hết sức. Tai nóng bừng, tôi bóp chặt ly nước trong tay, ngồi nín thinh. Tôi không biết Cẩm Phô có cảm giác thế nào chứ riêng tôi, nếu chui được xuống nền nhà của nhỏ Liên thì tôi đã chui từ đời tám hoánh rồi. Nếu Cẩm Phô cũng cùng ý định với tôi, hai đứa rủ nhauchui xuống đất, sống với nhau suốt đời ở dưới đó thì hay biết mấy! Như vậy tôi khỏi phải nhìn thấy mấy cái mặt mẹt đang cười hi hi ha ha kia!

Liên móm đang cười, chợt thấy tôi sắp ngất xỉu trên ghế, nó liền tốp lại và hỏi sang chuyện khác:

- Nghe nói ông có vườn hoa đẹp lắm phải không?

Tôi không ngờ con nhỏ "trời đánh" này cũng để ý chuyện hoa cỏ của tôi. Câu hỏi của nó khiến tôi khoan khoái quá xá , bao nhiêu bực bội nãy giờ bay biến đâu hết. Tôi tươi tỉnh hỏi lại:

_ Sao bạn biết?

Liên móm hếch mặt:

- Chẳng có chuyện gì của ông mà tôi không biết! Ông trồng cây gì trong vườn hoặc mơ tưởng đến ai trong lòng, tôi đều rõ hết!

Cái con quỷ móm này, nó đúng là yêu tinh tu luyện lâu năm mà thành người! Tôi vừa mới khen thầm nó một câu, nó đã vội chứng minh là tôi khen bậy liền! Nhưng dù nó không nói, tôi cũng biết thừa kẻ mách lẻo là đứa nàọ

Quả như tôi đoán, tôi vừa liếc mắt về phía Cường, nó đã vội quay mặt đi chỗ khác, miệng bâng quơ:

- Mặt tao có dính lọ đâu mà mày nhìn chăm chăm vậy!

Liên móm ngó tôi:

- Nhưng chuyện tại sao tôi biết nhà ông trồng hoa đâu có gì quan trọng! Quan trọng là ông có sẵn lòng tặng hoa cho tụi này không!

- Sẵn sàng thôi! - Tôi nóị

- Vậy thì ông chạy về nhà hái một cành hoa tặng cho Cẩm Phô ngay bây giờ đi!

ề nghị bất thần của Liên móm khiến tôi dở cười dở khóc. Nếu chỉ có riêng Cẩm Phô với tôi và Cẩm Phô "sai" tôi như vậy, tôi sẽ không ngần ngại chạy bay về nhà lấy "lễ vật" đem tới liền. Nhưng khổ nỗi, đề nghị này lại do Liên móm đưa ra, mà lại đưa ra trước mặt lủ khủ bạn bè thì dù có mê Tiên Dung đến mấy, Chử 2ồng Tử này cũng quyết không bao giờ tỏ ra nhu nhược để cho thiên hạ chê cườị

- Ông thấy sao? - Thấy tôi làm thinh, Liên móm liền lên tiếng - Nuốt lời rồi phải không?

- âu có ! - Tôi ấp úng - Nhưng mà để lúc khác!

- Tặng ngay bây giờ mới quý chứ để hôm khác thì nói làm gì ! Hôm khác chạy ra chợ mua cũng được vậy!

&úng là con nhỏ miệng móm này nó quyết hại tôi đến cùng! Thiếu gì lời tử tế nó không nói, lại cứ xổ toàn những câu "hắc ám", nghe một hồi chắc Cẩm Phô nó bỏ tôi để đi theo Phú ghẻ mất.

Phú ghẻ không biết tôi đang nghĩ xấu cho nó. Thấy tôi bị Liên móm quay mòng mòng như quay dế, nó liền đứng dậy "giải vây":

- Không được đâu! Bây giờ tôi với Chuẩn phải đi công việc gấp! Còn các bạn cũng vô coi phim đi, trễ giờ rồi!

Rồi nó quay sang tôi, nháy mắt:

- i mày!

Hệt như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, Phú ghẻ vừa "ho" một tiếng, tôi liền lật đật xô ghế đứng lên.

Cuộc tháo chạy đột ngột của hai đứa tôi diễn ra nhanh như chớp. Tụi kia chỉ kịp ú ớ , chưa nói được tiếng nào, tôi với Phú ghẻ đã ngồi chễm chệ trên chiếc Huy Chương Vàng.

Lúc nãy Phú ghẻ chở tôi. Lần này hoảng quá , tôi phóc lên yên trước giành lấy ghiđdông, đạp vội đạp vàng. Phú ghẻ đập tay lên lưng tôi:

- Chậm lại đi! Con Liên móm có đuổi theo đâu mà mày chạy như bị ma đuổi thế !

Tôi đạp chậm lại, miệng thở hổn hển.

Phú ghẻ cười hích hích phía sau:

- Con nhỏ đó ghê thật!

- Aỉ

- Thì "bà chằn" đó chứ ai!

Tôi sực nhớ chuyện khi nãy, liền "khích" Phú ghẻ:

- Nó dám kêu mày là Phú ghẻ !

- Kệ nó.

Tôi khịt mũi:

- Mày sợ nó hả?

- Tao cóc sợ ! Nhưng nó còn dám xưng nó là Liên móm thì nó kể gì tên người khác!

- Nhưng tên nó, nó muốn kêu gì mặc nó, còn tên người khác nó đâu có quyền kêu lung tung!

Bị tôi khích một hồi, Phú ghẻ ngồi im. Chắc nó đang nghiền ngẫm những lời vàng ngọc của tôị

Tôi liền thăm dò:

- Chứng tỏ nó coi thường mày!

Phú ghẻ vẫn làm thinh.

Tôi nghiến răng:

- Như vậy có khác nào nó là kẻ thù của tụi mình!

Tôi cố "gài" chữ "tụi mình" vào để Phú ghẻ thấy rằng tôi luôn luôn ở bên cạnh nó. Danh dự của nó cũng là danh dự của tôi. Quả nhiên, Phú ghẻ chẳng hề phản đối lời "tuyên chiến" của tôi với "kẻ thù" Liên móm. Nó không nói không rằng, chỉ rên lên một cách tức tốị

Chỉ đợi có vậy, tôi liền xổ ấm ức nãy giờ:

- Vậy mà khi nãy, lúc con Liên móm "chơi quê" tao, mày lại ngoác mồm ra cười phụ họa với kẻ thù.

- Kẻ thù cái đầu mày! - Phú ghẻ thình lình hét lên khiến tôi sém tí nữa lủi xe vô gốc cây - Nãy giờ tao ngồi im là tại tao đau bụng, chứ mày tưởng mày nói năng hay ho lắm hả?

8ang nói, Phú ghẻ lại rên lên. Nhưng lần này tiếng rên của nó không làm tôi "xúc động" nữa. Bây giờ thì tôi biết nó rên vì đang bí cái "chuyện kia" chứ chẳng phải vì nó tức tối gì con nhỏ miệng móm cả.

Rên xong, Phú ghẻ lại tiếp tục cự nự:

- Con Liên móm tuy mồm miệng chanh chua nhưng nó đâu có ác ý gì với mày mà mày xúi tao "thù" nó !

Cái thằng ghẻ ngứa này, đau bụng thì "nín" quách cho rồi, còn bày đặt trách với móc! Tôi nhủ bụng và phát cáu vặc lại:

_ Nó kê vào miệng tao cả chục cái tủ buýp-phê khiến tao ú ớ như thằng ngọng mà mày bảo là không ác ý? - Mày ngốc quá ! - Phú ghẻ hừ mũi - Nó làm như vậy chính là nó giúp mày đấy, thằng ngu ạ !

- Giúp taỏ

- Chứ gì nữa! Nhờ vậy mày mới dò được tình cảm của Cẩm Phô! Liên móm công khai "cáp đôi" hai đứa mày, nhưng Cẩm Phô lại làm thinh không tỏ ý gì phản đối, chứng tỏ là nó "khoái" mày!

Phú ghẻ làm tôi mát dạ quá xá ! Nhờ nó "chỉ giáo", tự dưng tôi thấy nhỏ Liên móm không còn móm nữa. Tôi thôi thù Liên móm. Tôi cũngkhông giận Phú ghẻ. Tôi chỉ trách tôi: "người ta" yêu mình mà mình không thấy, ngu ơi là ngu!

Tôi không giận Phú ghẻ nhưng Phú ghẻ giận tôi. Nó trách:

- Khi nãy thấy mày lúng túng như gà mắc tóc tao phải "cứu" mày ra chứ theo tao, lúc đó mày chạy về nhà hái hoa cho Cẩm Phô là "đúng sách" nhất!

- Thôi đi! Mày đừng có xúi bậy! - Tôi gầm gừ - Nó có phải là ông nội tao đâu mà tao phải chạy tới chạy lui hầu hạ !

Thấy tôi có vẻ ta đây "cao giá", Phú ghẻ không thèm "góp ý" nữa. Nó lặng thinh cho tới tận nhà.

Cuộc chuyện trò giữa tôi và Phú ghẻ chỉ có vậy, thế mà không hiểu Phú ghẻ nói đi nói lại với Cẩm Phô thế nào, hôm sau tôi vừa chạy ngang tiệm thuốc tây Hồng Phát đã thấy thằng Luyện đứng đợi sẵn trước hiên.

- Anh Chuẩn! - Luyện kêu tôị

- Gì vậy? - Tôi dừng xe lạị

Luyện bước lại gần dúi vào tay tôi một mảnh giấy:

- Chị Cẩm Phô gửi cho anh nè !

Bức thư tình đầu đời khiến đầu óc tôi bỗng chốc quay cuồng. Ngực tức nghẹn, tôi không đủ kiên nhẫn để đợi về đến nhà. Cố nín thở để trấn áp nỗi hồi hộp, tôi run run mở tờ giấy ra. "Bức thư tình" chỉ một dòng vỏn vẹn: "Tôi làm gì mà anh chửi tới ông nội tôỉ".