PDA

View Full Version : Kỷ Niệm Trắng --- Châu Liên part 01


ttkh
05-29-2002, 10:30 PM
Đi qua một trảng cỏ, rồi dừng chân trước một dãy biệt thự sang trọng đứng cạnh nhau, Lâm Phú ngẩn người ra vì không thể nào xác định được căn nhà mà anh muốn tìm .
Một cô gái có đôi mắt thật đẹp như mùa thu mở to mắt nhìn anh với vẻ hiếu kỳ . Cô đang nhí nhảnh hái những nhánh hoa tigôn màu trắng hoang dại ở một bờ rào gần đó. (Có lẽ là hái trộm vì dáng cô đầy bối rối) .
Lâm Phú khẽ gọi :
- Này cô bé...
Cô ngừng hái hoa, tròn mắt hỏi :
- Có phải ông gọi tôi không ?
- Đúng thế...
Dẩu môi lên, Huyền My ngạc nhiên thốt :
- Tôi đâu có quen với ông .
Anh cười thật tươi :
- Cần gì phải quen mới gọi . Tôi có chuyện cần nhờ đến cô, không biết cô có vui lòng không ?
Huyền My chăm chú quan sát anh chàng thanh niên đang đứng trước mặt cô . Anh trạc ba mươi tuổi . Giương mặt hiền lành nhưng không giấu vẻ hóm hỉnh .
Hất mái tóc cắt ngang với cung cách thật nghịch ngợm dễ thương . Huyền My nheo mắt hỏi :
- Tôi có thể giúp gì cho ông đây ?
Lâm Phú mỉm cười :
- Bộ cô thấy tôi già lắm sao ?
Huyền My bặm môi lại cố nhịn cười . Giọng cô tinh quái :
- Hình như là như thế ...
Lâm Phú bật cười :
- Cách xưng hô của cô khiến tôi cảm tưởng mình như đã trở thành một cụ già râu tóc bạc phơ đang ngớ ngẩn hỏi thăm đường vậy .
Huyền My nghiêm nét mặt :
- Ông cần gì ?
Lâm Phú trầm giọng :
- Tôi muốn cô chỉ cho tôi nhà một người quen .
Huyền My nhênh mặt lân :
- Ông tìm nhà ai thế ?
Phú Lâm hắng giọng :
- Nhà của bà Từ Phan .
Huyền My nghiêng đầu tò mò nhìn Lâm Phú :
- Ông quen với gia đình họ sao ?
Lâm Phú vội gật đầu :
- Đúng thế .
Huyền My trề môi :
- Ông đã nói dối .
Lâm Phú nhìn như hút vào đôi mắt đen láy như nhung :
- Tại sao cô bé lại nói như thế ?
Huyền My hất cằm lên :
- Ông không được gọi tôi là cô bé đấy .
Lâm Phú mỉm cười :
- Tại sao ?
Huyền My dài giọng :
- Dù sao tôi cũng là sinh viên năm thứ tư rồi đó . Tôi chúa ghét những ai gọi tôi là cô bé .
Lâm Phú cười khẽ :
- Thế thì có lẽ cô sẽ hiểu được tâm trạng của tôi khi ai đó đột nhiên gọi tôi bằng... ông . Nếu không muốn tôi gọi mình là cô bé, thí cô bé chịu khó quên tiếng... ông rất đáng ghét kia đi . Xem như một cuột thương lượng trao đổi giữa hai chúng ta vậy .
Huyền My liếc xéo Lâm Phú một cái . Đúng lả anh chàng này khôn thấy mồ . Nhưng anh đề nghị như thế cũng không có gì quá đáng . Anh còn rất trẻ, hơn cô khoảng năm bảy tuổi gì đó . Giáng cho anh một danh xưng như thế kể ra cũng hơi oan .
Lâm Phú trầm giọng hỏi :
- Sao cô cho là tôi nói dối ?
Huyền My cười nhạo :
- Vì tôi chính là con gái của bà Từ Phan . Gia đình tôi đâu có quen với anh , Giải thích như thế rõ chưa ?
Lâm Phú nhìn sững Huyền My rồi thốt lên :
- Thế không lẽ em chính là... Cây Sậy ?
Huyền My cũng ngạc nhiên không kém . Cô mở to mắt :
- Sao anh biết tên cúng cơm của tôi thế ?
Lâm Phú trầm giọng :
- Cây Sậy, bộ em không nhận ra anh sao ?
Huyền My giậm chân :
- Tôi không biết anh là ai . Nhưng anh làm ơn đừng gọi Cây Sậy... Cây Sậy có được không ?
Lâm Phú lắc nhẹ vai Huyền My :
- Đó là một cái tên rất đẹp, đẹp mãi trong ký ức của anh . Cây Sậy à, lẽ ra em phải nhận ra anh ngay mới phải .
Huyền My phụng phịu nhìn Lâm Phú. Cây Sậy là tên gọi cô hồi cô còn bé xíu . Thuở ấy cô gầy nhom như một con mèo hoang bị bỏ đói và khó nuôi ghê gớm .
Bà nội đặt tên cô là Cây Sậy để may ra một con bé khảnh ăn như cô có thể mập thêm được chút nào không .
Nhiều lúc ngắm nhìn những tấm ảnh hồi nhỏ, Huyền My thường phải phì cười khi thấy mình chẳng khác cây sậy là bao nhiêu . Mà sao hồi ấy cô lại gầy đến thế nhỉ ?
Ngạc nhiên nhìn Lâm Phú, cô ấp úng hỏi :
- Sao anh biết cái tên... xấu xí ấy của tôi ?
Lâm Phú mỉm cười với vẻ thích thú :
- Thế em không nhớ anh là ai thật sao, Cây Sậy ?
Huyền My dẩu môi lên . Lại... Cây Sậy . Coi bộ cái tên xấu xí này không rời khỏi miệng tên đàn ông này . Không chừng cô phải nổi giận với hắn mới được .
Cô dõng dạc phán :
- Tôi là Huyền My . Nhớ chưa, chẳng có một Cây Sậy nào ở đây cả .
Lâm Phú mỉm cười :
- Thú thật với em là cái tên mỹ miều ấy không khắc ghi vào ký ức của anh mạnh mẽ như cái tên... Cây Sậy . Anh nhớ rồi, ngoài tên Cây Sậy, em có một cái tên khác dùng để gọi khi đi học .
Huyền My thở dài . Đúng là một gã đàn ông hâm tỉ độ . Đã từ lâu, không ai trong nhà gọi cô bằng cái tên kỳ cục ấy nữa . Không biết gã khoái nó là vì sao ?
Huyền My nhíu mày quan sát anh chàng thanh niên có nụ cười thật ấm áp đang nhìn cô thật trìu mến . Anh hoàn toàn xa lạ với cô . Cô không thể biết được anh là ai . Lắc đầu bướng bỉnh, cô nghiêm nét mặt phán :
- Tôi không hề quen biết với anh . Vì sao anh biết tên tôi, rồi lại luôn miệng kêu réo Cây Sậy, Cây Sậy om xòm thế ?
Lâm Phú thoáng buồn :
- Cây Sậy quên anh rồi thật sao ?
Huyền My hất cằm lên :
- Thế anh là ai vậy ?
Nhìn sâu vào đôi mắt đen như hạt huyền của cô, Lâm Phú trầm giọng :
-Trước kia nhà anh ở bên cạnh nhà của em . Hai nhà chung nhau một hàng rào dâm bụt đỏ . Mỗi trưa, em và Lê Khải thường trốn ngủ trưa và chui qua hàng rào dâm bụt ấy để đi lên đồi với anh .
Huyển My khẽ reo lên :
- Thế anh chính là Phú... đầu đinh ấy sao ?
Lâm Phú gật đầu :
- Giờ thì em đã nhận ra anh rồi chứ ?
Huyền My cười e thẹn :
- Tại anh thay đổi nhiều quá nên làm sao em nhớ được .
- Anh vẫn thế thôi .
huyền My nheo mũi nhận xét :
- Bây giờ anh để ria mép và kiểu tóc cũng thay đổi, chẳng còn giống anh Phú đầu đinh ngày nào nữa .
Lâm Phú cười :
- Thế em thấy tóc dài và tóc đầu đinh thì kiểu tóc nào hợp với anh hơn ?
Huyền My chớp mắt :
- Em đâu có biết được .
Lâm Phú giọng tha thiết :
- Nếu em thích anh để kiểu tóc gì thì anh sẽ sẵn sàng làm theo ý muốn của em .
Huyền My lém lỉnh :
- Ngộ ghê, không lẽ em bảo là thích kiểu tóc... Viali anh cũng xuống tóc sao ?
Lâm Phú gật đầu cười :
- Đúng thế, anh sẵn sàng cạo trọc đầu như anh chàng danh thủ bóng đá ấy để làm vui lòng em .
Huyền My phụng phịu :
- Bộ em quan trọng thế sao ?
Lâm Phú trầm giọng :
- Thế em quên là ngày xưa anh luôn gạt bỏ mọi ý kiến của Lê Khải và chiều theo mọi yêu cầu đỏng đảnh của em sao ? Với anh, em luôn luôn là số một .
Huyền My mỉm cười :
- Anh Lê Khải đã từng bảo là anh sẽ làm hư em đấy nếu cứ chiều theo mọi ý thích của em .
Lâm Phú tặc lưỡi :
- Nhưng hồi ấy, em thật hiền ngoan . anh đoán bây giờ cũng thế, phải không Huyền My ?
Cô cười hiền :
- Em cũng không biết nữa .
Lâm Phú hỏi dồn :
- Vì sao lại không biết ?
Dẩu môi lên giọng Huyền My lém lỉnh :
- Nếu mèo khen mèo dài đuôi cũng hơi ngượng . Chẳng lẽ em bảo với anh là... tôi hiền ngoan vô cùng !
Lâm Phú cười lớn :
- Em chẳng khác ngày xưa là mấy đó Huyền My, cũng thông minh và ngịch ngợm thật dễ thương .
Lâm Phú lại hỏi :
- Em còn nhớ những kỷ niệm ngày nào giữa hai chúng ta không Huyền My ?
Huyền My chớp mắt :
- Em nhớ chứ .
Lâm Phú giọng trầm buồn :
- Mới đó mà đã mười năm rồi, kể từ khi gia đình anh sa sút phải bán ngôi nhà ấy để ra đi . Trở về trốn cũ, tất cả đều thay đổi khiến anh không thể tìm thấy hàng dâm bụt ngày xưa . Và suýt nữa anh đã không nhận ra cô bé ngọt ngào trong ký ức của anh .
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Anh Lê Khải của em nhắc đến anh luôn đấy .
Nghiên đầu soi vào đôi mắt đẹp của Huyền My, Lâm Phú chùng giọng hỏi :
- Thế em có nhắc đến anh không ?
Huyền My cười thật tươi :
- Em không nói đâu . Đó là một bí mật của em .
Lâm Phú nhìn như hút vào đôi môi hồng đang cong lên đầy duyên dáng . Anh hắng giọng :
- Em thay đổi nhiều quá . Đó là lý do khiến anh không thể nhận ra Cây Sậy ngày nào đã cùng theo anh và Lê Khải lên đồi nhìn bọn anh chơi trận giả hoặc bắn chim, đá bóng .
Cô phụng phịu :
- Đừng gọi em bằng cái tên đó nữa, có được không ?
Lâm Phú cười :
- Thế em không thấy là nó dễ thương thật sao ?
Huyền My lắc đầu :
- Vì xấu xí nên nội mới đặt cho em để... né ông bà, sợ ông bà quở . Chỉ có anh là khác thiên hạ, cho là cái tên ấy đẹp thôi chứ mẹ em và anh Lê Khải cũng như em không thích dùng cái tên ấy đâu .
Lâm Phú hóm hỉnh :
- Dù sao dì Từ Phan và em cũng có lý . Em bây giờ là một cô gái đẹp . Biết đâu nay mai trở thành... hoa hậu thì không thể có một cái tên cúng cơm ngộ nghĩnh như thế . Công chúng không chịu thừa nhận cái tên áy đâu .
Huyền My giậm chân :
- Cấm anh chọc quê em đấy .
Lâm Phú thôi cười . Anh nói giọng nghiêm chỉnh :
- Mà em đẹp còn hơn một hoa hậi nữa Huyền My ạ . Cũng may là em không làm mặt lạ với anh khi gia đình anh đã ngày càng sa sút .
Huyền My kêu lên :
- Ôi . Anh nghĩ như thế sao . Em vẫn là con bé của ngày xưa . Gặp lại anh em mừng ghê lắm . chúng ta đi về nhà đi .
Chợt nhìn chiếc xách du lịch trên tay anh, cô vỗ nhẹ tay lên trán :
- Quên mất, em thật là đoảng . Không nhớ là anh từ phương xa đến . Có lẽ anh mệt và đang cần nghì ngơi phải không ?
Lâm Phú nghiêng đầu hỏi :
- Có dì Từ Phan ở nhà không ? Và Lê Khải, bạn của anh bây giờ như thế nào ?
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Mẹ em mở một shop áo quần cũng khá lớn ngay trung tâm thành phố, giờ này mẹ em còn bận bán hàng chưa về nhà đâu . Còn anh Lê Khải, anh ấy đã tốt nghiệp kỹ sư và làm việc ở một công ty xuất nhập khẩu . Lát nữa anh Lê Khải đi làm về, anh khoan giới thiệu gì cả để xem thử anh ấy có nhận ra anh không nhé .
Lâm Phú nhìn sâu vào đáy mắt Huyền My :
- Thế nào thằng bạn thân nhất của anh cũng nhận ra anh . Chỉ có em là... tệ thôi .
Huyền My nguẩy đầu cười khúc khích . Cô khẽ nheo mắt :
- Anh cũng tệ đó thôi . Anh đâu có nhận ra em . Em phải tự giới thiệu mình là con dì Từ Phan thì anh mới biết em là... bé út .
Lâm Phú nháy mắt :
- Bộ em kỵ cái tên Cây Sậy đến thế sao ? Chỉ thừa nhận mình là bé út còn... Cây Sậy thì không .
Vung những nhánh tigôn trong tay, Huyền My nguýt dài khiến Lâm Phú cười sảng khoái . Anh sánh bước đi cạnh Huyền My .
Trong lòng anh đang rộn lên niềm vui khó tả . Huyền My vẫn là một cô gái hồn nhiên giản dị như ngày nào . Anh không ngờ bây giờ Huyền My lại đẹp đến thế . Coi bộ ý định chỉ ghé qua nhà bà Từ Phan một lát rồi đi có lẽ phải thay đổi, tính toán lại . Còn gì hạnh phúc hơn khi gặp Huyền My và nói chuyện với cô . Thế nào anh cũng sẽ tìm cách để lưu lại nhà cô .
Mở cổng cho anh, Huyền My chớp mi hỏi :
- Cảm giác của anh như thề nào khi trở lại chốn xưa ?
Thả chiếc xách du lịch xuống đất, đưa mắt nhìn những ngôi nhà sang trong đang đóng cửa im ỉm Lâm Phú hắng giọng đáp :
- Vui buồn lẫn lộn .
Trỏ sang ngôi biệt thự bên cạnh nhà Huyền My, Lâm Phú thở dài nhận xét :
- Ngôi nhà kỷ niệm của anh không còn nữa . Người ta đã xây thành một ngôi biệt thự tráng lệ . Khoảng vườn xưa kia nhà anh trồng hoa nay được tận dụng để làm hồ bơi . Nếu lúc nãy anh không tìm ra nhà của anh cũng phải như nhà của dì Từ Phan thì cũng chẳng có gì là khó hiểu . Vì nơi này tất cả mọi thứ đều thay đổi .
Ngồi trong phòng khách lộng lẫy trang trí nội thất đắt tiền, Lâm Phú lặng người đi thật lâu .
Chợt anh thấy khoảng cách giữa anh và cô gái hồn nhiên xinh đẹp đan ngồi trước mặt anh như càng xa thêm . Vời vợi .
Cô là con gái bà Từ Phan giàu có, còn anh vẫn là một anh chàng trắng tay .
Anh gật gù nhận xét :
- Mừng cho em và dì Từ Pham có một cuộc sống sung túc như thế này .
Huyền My mở to mắt :
- Còn anh và dì Hoàng ?
Lâm Phú nhếch môi :
-Mẹ anh đã mất ba năm rồi .
Huyền My thảng thốt kêu lên :
- Sao ?
Lâm Phú thở dài :
- Mẹ anh bị bệnh nan y và mất sau khi vào bệnh viện một tháng .
Giọng Huyền My bùi ngùi :
- Tội nghiệp dì Hoàng . Em xin chia buồn với anh .
Lâm Phú nhướng mày :
- Cũng là số phận .
Huyền My khẽ cắn môi :
- Dì Hoàng mất sao anh không tin cho mẹ anh hay ?
Lâm Phú nhún vai :
- Khi bối rối anh quên mất chuyện đó . Em thông cảm .
Huyền My thở nhẹ :
- Hồi xưa dì Hoàng rất thương em . Em vẫn còn nhớ những chén chè bột lọc đậu đỏ dì để dành cho em, ăn vào ngọt lịm và thơm ngát mùi gừng .
Lâm Phú nói một câu thật ý nghĩa :
- Đâu phải chỉ có riêng mẹ anh thương em, dành những tình cảm nồng hậu cho em đâu . Cả anh cũng thế . Trong ký ức của anh, em là một ô bé ngây thơ và hồn nhiên như một thiên thần .
Hạ thấp giọng Lâm Phú nói tiếp :
- Và bây giờ cũng thế . Anh thấy em không có gì thay đổi . Giản dị và chân thành . Có lẽ vì thế mà không bao giờ anh quên em được .
Huyền My mỉm cười :
- Đó là anh không thấy đó thôi . Anh Lê Khải bảo em chỉ là một con bé chỉ thích xảnh xẹ kiếm chuyện với anh ấy và người khác .
Lâm Phú cười lớn :
- Lê Khải thật không biết cám ơn những gì tạo hóa đã ban cho hắn . Đâu phải ai có một cô em gái dễ thương như hắn đâu . Nếu em biết là anh đã từng ước ao có một cô em gái như em thì em đã không nói như thế .
Huyền My phì cười :
- Anh đừng cho em lên tận mây xanh đó nha . Chờ một chút nha, em đi lấy nước uống .
Lâm Phú vội khoát tay :
- Cám ơn em, anh không khát .
Huyền My chợt nhìn ra cửa, giọng cô xôn xao :
- Anh Lê Khải của em về .
Lâm Phú so vai :
- Ý kiến của em lúc nãy vậy mà hay . Hãy khoan giới thiệu, thử xem thằng bạn nối khố của anh có nhận ra anh không .
Vừa bước vào nhà, Lê Khải ngớ người khi nhìn thấy Lâm Phú . Chỉ sau một tích tắc, anh đã kêu lên :
- Phú đầu đinh . Có phải mày đó không ?
Lâm Phú bắt tay Lê Khải, khuôn mặt không giấu được xúc động :
- Phải, mày vẫn còn nhớ tao sao ? Không ngờ sau mười năm, mày vẫn không quên thằng bạn nghèo khổ của mày .
Vỗ vai Lâm Phú, Lê Khải thân mật :
- Mày ngồi xuống đi .
Quay sang Huyền My đang còn đứng đó, Lê Khải bảo :
- Mày thấy Cây Sậy ngày xưa của mày như thế nào ? Mày còn nhớ dì Hoàng đã nói với mẹ tao như thế nào không ?
Huyền My đỏ ửng mặt . Cô ghét bị gọi là Cây Sậy . Đã thế anh Lê Khải lại lấp lửng một cách đáng ghét, lại cố tình gợi lại chuyện xưa kia mẹ cô và dì Hoàng thường bông đùa về chuyện cô sẽ về làm dâu nhà Lâm Phú .
Trốn ánh mắt dịu dàng ấm áp của Lâm Phú, chạy biến ra sau nhà Huyền My còn nghe giọng Lê Khải nói lớn :
- Nó chưa yêu ai . Cây sậy vẫn là của mày đó . Để dành cho mày .
Ngồi thật lâu trên chiếc xích đu trong vườn, Huyền My bâng khuâng nhớ lại những kỷ niệm thật ngọt ngào của thời thơ ấu .
Mười năm .
Cô vẫn còn nhớ những buổi trưa hè nắng cháy da, cô đã lóc cóc chạy theo Lê Khải và Lâm Phú lên ngọn đồi sau nhà .
Lâm Phú thường là thủ lĩnh của bọn trẻ vì tính ngang tàng cũng như mái tóc đinh rất ấn tượng của anh . Thế nhưng với cô, Lâm Phú luôn tỏ ra ịu dàng .
Anh mồ coi cha ừ nhỏ . Trước đây gia đình Lâm Phú cũng giàu có nhưng do chơi nhiều dây hụi bị lừa gạt, phải vỡ nợ nên bà Hoàng, mẹ của anh phải bán nhà và dọn đi nơi khác... Từ đó gia đình cô và anh bặt tin nhau .
Đang mơ màng suy nghĩ, Huyền My bỗng giật mình vì tiếng của Lê Khải vang lên :
- Huyền My, sao em lại ngồi ở đây ? Hèn gì không nghe anh gọi mang nước uống cho anh và Lâm Phú, báo hại anh và bạn anh cháy khô cả cổ .
Cô quay đầu lại giọng giận dỗi :
- Em ghét anh lắm .
Lê Khải cười cười :
- Tại sao lại ghét anh nhỉ . Anh có làm gì đâu .
Huyền My nguýt dài :
- Anh đừng giả bộ không biết nữa .
Lê Khải nheo mắt :
- Thế có phải em ghét anh vì anh nhắc lại chuyện mẹ và dì Hoàng giao ước với nhau không ?
Cô xụ mặt :
- Giao ước hồi nào ?
Lê Khải cười lớn :
- Không giao ước với nhau nhưng xem ra còn hơn thế nữa . Có lẽ vì thế nên Lâm Phú mới về đây để tìm em .
Cô vùng vằng :
- Em không đùa đâu . Anh thật đáng ghét .
Thấy Huyền My giận dỗi, Lê Khải vội nói :
- Thôi, cô nhóc . Đùa một chút cho vui, không lẽ em lại giận anh .
Huyền My bặm môi lại :
- Nếu anh cứ nói như thế, anh Lâm Phú sẽ xem thường em đó .
Lê Khải chăm chú nhìn Huền My :
- Lâm Phú định lập nghiệp ở đây, vì thế anh đã mời Lâm Phú ở lại với gia đình mình .
Tròn mắt nhìn Lê Khải, Huyền My buột miệng hỏi :
- Thế anh đã xin ý kiến của mẹ chưa ?
Lê Khải cười lớn :
- Gia đình dì Hoàng và gia đình mình thân nhau đến thế . Em đừng lo, thế nào mẹ cũng tán thành ý kiến của anh thôi .
Huyền My bặm môi suy nghĩ . Mẹ cô không phải hẹp hòi gì, nhưng tại sao anh Lê Khải không hỏi ý kiến của mẹ trước khi đưa ra lời mời nhỉ ?
Cô hạ thấp giọng :
- Anh Lâm Phú đâu rồi anh ?
Lê Khải cười vô tư :
- Lâm Phú ngồi chờ em trong phòng khách . Lát nữa, sau khi gặp mẹ, anh và nó sẽ rủ em đi chơi .
Huyền My khẽ kêu lên :
- Sao lại chờ em ?
Lê Khải trầm giọng :
- Lâm Phú có vẻ sâu nặng tình cảm với em . Nãy giờ câu chuyện của anh và Lâm Phú đều xoay về em . Lâm Phú hỏi rất nhiều về em . Từ chuyện học hành cho đến chuyện... em đã có bạn trai chưa !
Vẻ nghiêm túc của Lê Khải khiến Huyền My hiểu là anh cô không đùa . Cô nói nhỏ :
- Em không nghĩ gì cả . Em luôn xem anh Lâm Phú như một người anh, cũng như anh thôi .
Lê Khải nhướng mày :
- Khó đấy . Lâm Phú không nghĩ như em đâu .
Huyền M bặm môi lại :
- Em về phòng của mình đây .
Thấy cô rẽ sang lối đi tắt để vào nhà mà không đi thẳng vào phòng khách, Lê Khải nói với theo :
- Lâm Phú đang đợi em đấy .
Huyền My nguẩy đầu một cái thật mạnh . Ngang qua cánh cửa nhỏ ăn thông vói phòng khách, cô thoáng thấy Lâm Phú đang ngồi nhả khói thuốc với vẻ trầm tư . Dáng điệu buồn buồn của anh khiến cô hơi chạnh lòng . Cô chạy nhanh lên các bậc thang dát đá cẩm thạch, chợt cảm thấy một chút se sắt khi nghĩ đến thân phận không may của anh....

ttkh
05-29-2002, 10:30 PM
Buổi tối, Huyền My bước vào phòng ăn với một chút ngượng ngùng . Biết là có Lâm Phú ở đó nên cô không mặc chiếc quần short như thường lệ mà mặc một chiếc đầm dài bằng vải hoa quá gối thật lịch sự .
Vừa thấy cô, bà từ Phan giọng vui vẻ :
- Huyền My, con ngồi vào bàn đi . Cả nhà đang đợi con .
Huyền My ngồi xuống cạnh mẹ . Cô cảm thấy an tâm đôi chút khi thấy mẹ cô vui thật sự vì sự có mặt của Lâm Phú .
Cô lén đưa mắt nhìn Lâm Phú, vừa đúng lúc anh cũng chăm chú nhìn cô . Bối rối hạ thấp mặt xuống, Huyền My xới cơm ra chén .
Đang giữa bữa cơm Lê Khải đột nhiên lên tiếng :
- Mẹ à, Lâm Phú vừa chuyển công tác đến đây nhưng không có nhà nên phải ở khách sạn . Lương kỹ sư của nó cũng đâu có nhiều nhặn gì .
Bà Từ Phan chống đũa nhìn Lâm Phú :
- Thế sao lúc nãy cháu bảo với dì là cháu đang ở tạm tại nhà của một người bạn ?
Lâm Phú lúng túng :
- Dạ, thật ra thì cháu đang thuê phòng ở khách sạn và không quen với ai ngoài dì cả .
Bà Từ Phan tặc lưỡi :
- Lê Khải nói đúng . Lương kỹ sư mà ở khách sạn cũng không ổn chút nào .
Lê Khải ngập ngừng :
- Nhà mình cũng khá rộng, mẹ có thể giúp bạn con được không ?
Bà Từ Phan thở nhẹ :
- Con quên Lâm Phú là con của dì Hoàng sao ? Dù gì hai gia đình cũng thân thiết với nhau .
Đưa mắt nhìn Lâm Phú, bà Phan hắng giọng bảo :
- Cháu đừng ngại, cháu có thể ở tạm nhà dì mộ thời gain cho đến khi nào công ty sắp xếp chỗ ở cho cháu .
Lê Khải cười lớn :
- hoan hô mẹ . Con biết là thế nào mẹ cũng mời Lâm Phú ở lại nhà chúng ta .
Bà Phan mỉm cười miễn cưỡng . Bà không thể từ chối lời đè nghị của Lê Khải . Bà chỉ mong rằng thời gian Lâm Phú lưu lại ở nhà bà không lâu vì dù sao bà vẫn nhớ lời đùa xưa kia của bà với mẹ Lâm Phú . Bà không rõ Lâm Phú trở lai đay có phải vì chuyện ấy không ?
Lâm Phú lễ độ :
- Cháu cám ơn dì .
Bà Từ Phan ân cần :
- Cháu dùng cơm đi .
Nghiêng đàu nhìn Huyền My, Lê Khải sôi nổi đề nghị :
- Ăn cơm xong, anh và em cùng Lâm Phú đi chơi một lát . Em đồng ý chứ ?
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Dạ...
Bà Từ Phan nhắc nhở :
- Huyền My xắp đến ngày thi, con cũng nên để em có thời giờ để ôn bài nữa đấy .
Lê Khải cười vui vẻ :
- Mẹ yên tâm, tụi con chỉ đi chơi một lát thôi .
Sau bữa cơm Huyền My đứng thật lâu trước tủ quần áo . Cô không biết nên chọn chiếc áo nào . Chiếc đầm màu hồng thật xinh hay chiếc váy Jean trẻ trung vui nhộn ?
Cuối cùng thì Huyền My lấy đại chiếc quần Patt màu kem và chiếc áo sơ mi cùng màu .
Cô chớp mi nghĩ đến Lâm Phú . Dù anh không nói rõ cuộc sống hiện tại của anh nhưng cô đoán là gia đình anh vẫn còn nghèo sau khi bị vỡ nợ . Cô muốn anh không mặc cảm khi đi chơi cùng cô và Lê Khải . Bộ quần áo màu kem này có lẽ thích hợp với tối hôm nay hơn .
Ngồi trong quán càfê có nhiều đèn mài trang trí thật bắt mắt, cả ba người quay mặt nhìn ra đường .
Thân mật đặt tay lên vai Lâm Phú, Lê Khải hỏi :
- Mày thấy không khí ở đây thế nào ?
Lâm Phú mỉm cười :
- Nhộn nhạo .
Lê Khải gặng hỏi :
- Mày không thích sao ?
Lâm Phú quay lại nhìn Huyền My :
- Tao sao cũng được . Mày phải hỏi Huyền My mới phải chứ .
Lê Khải búng ngón tay :
- Con nhỏ em tao thuộc vào loại khó tính nhất thiên hạ . Cái gì nó cũng chê . Nếu hỏi ý kiến của nó có lẽ chẳng bao giờ tao có thể đi vào một quán nước nào được .
Huyền My lườm dài :
- Anh chỉ nói xấu em thôi .
Lê Khải cười cười :
- Chứ không phải thế sao . Lần trước, rủ em vào quán nhạc sống em cũng đỏng đảnh chê tơi bời .
Huyền My hất cằm :
- Vì chõ đó nhạc dở tệ chứ bộ . Mấy nhạc công gõ trống muốn lủng màng nhĩ luôn .
Lê Khải nháy mắt :
- Đấy mày thấy chưa ? Mấy tay chơi trống của ban nhạc Sao Đêm mà em tao còn chê thì mày... phải liệu hồn . Huyền My hơi khó tính đấy .
Huyền My xoay nhẹ ly nước trong tay . Cô nhìn bâng quơ ra cổng . Cô rất ghét kiểu nói chuyện gán ghép của anh cô . Điều đó chỉ làm cô và Lâm Phú càng thêm ngượng ngùng xa cách mà thôi .
Lâm Phú hỏi cô bằng giọng ấm áp :
- Huyền My có dùng thêm đá nữa không ?
Cô mỉm cười hiền lành :
- Cám ơn . Anh cho Huyền My thêm một ít đá nữa .
Thật ân cần, Lâm Phú khuấy nhẹ ly sữa tươi cho cô . Lê Khải chăm chú nhìn với nụ cười hóm hỉnh :
- Mày khi nào cũng chiều nó, y hệt như ngày xưa .
Lâm Phú cười nhẹ :
- Có thể vì tao không có em gái như mày .
Lê Khải vẫy tàn thuốc vào gạt tàn :
- Tao còn nhớ mỗi lần hai đứa mình bắn chim, nhỏ em tao thường lẽo đẽo đòi đi theo . Tao không khoái chút nào vì Huyền My hay đạp trên lá khô gây tiếng động làm cho lũ chim bay loạn xạ . Đã thế có lần nó còn dẫm gai rồi khóc sướt mướt . Cho đến bây giờ tao vẫn không thể quên được cảnh mày cõng nhỏ em tao sau lưng và dỗ cho nó nín khóc . Còn tao, vì cáu nó đã làm hỏng một buổi đi săn chim nên đã... mặc kệ nó .
Huyền My lườm dài :
- Anh đúng là tàn nhẫn .
Lê Khải cười :
- Thông cảm . Hồi đó, anh không đủ lớn để uy nghĩ một chuyện gì cho ra hồn . Nếu có lỡ tàn nhẫn với em thì cũng mong được... tha thứ .
Huyền My bắt bẻ :
- Thế anh Lâm Phú thì sao ? Hồi ấy anh Lâm Phú cũng bằng tuổi của anh đó thôi . Người ta xót thương cho em gái của anh, còn anh thì không .
Lê Khải nhún vai :
- Nó quan tâm đến em là có lý do... đặc biệt của nó .
Lời tuyên bố của Lê Khải làm Huyền My lẫn Lâm Phú đều lúng túng .
Huyền My chớp mi . Ký ức như một cuộn phim quay chậm . Cô cảm thấy tội nghiệp Lâm Phú khi nhớ lại những gì mà anh đã làm cho cô .
Lê Khải còn nhắc đến những kỷ niệm khác nữa . Vui buồn lẫn lộn ...

*****

Nghe tiếng chuông gọi cửa, Huyền My liền vội chạy ra cổng . Nhìn thấy Lâm Phú, giọng cô ngạc nhiên :
- Sao anh đi làm về sớm vậy ?
Lâm Phú mỉm cười :
- Mới nhận việc ở công ty nên anh được giám đốc cho nghỉ vài ngày .
Huyền My mở rộng cánh cổng . Cô cùng Lâm Phú đi vào nhà . Không biết vô tình hay cố ý, Lâm Pú đi thật chậm sau cô mấy bước khiến Huyền My hơi mất tự nhiên .
Cô lí nhí hỏi :
- Anh có khát không, để em đi lấy nước .
Lâm Phú dịu dàng bảo :
- Anh không khát đâu . Mà em cứ để mặc anh, bộ em không còn xem anh như ngày xưa sao... Cây Sậy ?
Huyền My phụng phịu :
- Lại Cây Sậy nữa . Em nói rồi, em ghét ai gọi em là Cây Sậy lắm đó .
Ngồi xuống ghế, Lâm Phú trầm giọng :
- Anh thì ngược lại . Anh muốn gọi em bằng cái tên thật thân thương ấy .
Huyền My chớp nhẹ mắt :
- Cái tên ấy xấu tệ .
Lâm Phú nhìn sâu vào đôi mắt đẹp như nai :
- Ai bảo với em như thế ?
Cô dẩu môi :
- Anh Lê Khải và lũ bạn của em .
Lâm Phú cười bao dung :
- Họ đùa đấy . Nhưng nếu có nói thật thì cũng chẳng sao, miễn anh thấy thích cái tên ấy là được .
Huyền My lúc lắc mái tóc chấm ngang vai mềm mại như tơ . Cô nói lãng sang chuyện khác :
- Không ngờ dì Hoàng mất đã ba năm nay, thế mà gia đình me chẳng ai hay biết .
Lâm Phú thoáng buồn :
- Cũng là số phận . Nếu hồi ấy mẹ anh không làm ăn thua lỗi thì đâu đến nỗi buồn khổ sinh bệnh và qua đời . Và anh sẽ mãi mãi được ở bên cạnh những người mà anh yêu thương, đâu phải xa rời căn nhà gắn bó với nhiều kỷ niệm .
Huyền My bâng khuâng nhìn sang ngôi nhà cao tầng bên cạnh nhà cô . Cô vẫn còn nhớ hàng dâm bụt màu đỏ ối ngăn cách hai căn nhà mà giờ đây thay vào đó là những song sắt được uốn cong thật cầu kỳ hoa mỹ .
Giọng Lâm Phú bùi ngùi :
- Nhưng dù sao anh vẫn còn may mắn khi dì Từ Phan, Lê Khải và em không quay lưng lạnh nhạt với anh .
Huyền My thở nhẹ :
- Sao anh lại nói thế ?
Lâm Phú lục túi tìm thuốc . Anh mỉm cười :
- Cuộc đời đã dạy cho anh nhiều thứ . Nhiều lúc anh không dám hy vọng gì xa vời . Anh học được cách đối diện thực tế và chấp nhận nó .
Huyền My bặm môi lại :
- Thế anh nghĩ gia đình em có thể đối xử tệ với anh sao ?
Lâm Phú trầm giọng :
- Thú thật với em là anh đã ngần ngại khi quyết định tìm đến nhà dì Từ Phan . Nếu không vì... Cây Sậy thì có lẽ không bao giờ anh tìm về đây . Buồn lắm .
Huyền My lúng túng đứng dậy . Cô nói như hụt hơi :
- Em đi lấy nước cho anh uống nghe .
Khi cô trở ra với ly nước suói trong tay, Lâm Phú đang ngồi trầm tư nhả khói thuốc .
Ngẩng đầu nhìn cô, Lâm Phú dịu dàng hỏi :
- Dì Từ Phan đã về chưa ?
Huyền My khẽ lắc đầu :
- Mẹ em bận ngoài cửa tiệm . Cũng có một cô cháu họ của em phụ giúp nhưng rất ít khi buổi trưa mẹ em về nhà .
Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của Lâm Phú, Huyền My nói tiếp :
- Công việc là niềm vui của mẹ em . Dù đã giàu nhưng mẹ em vẫn cứ muốn kiếm được thật nhiều tiền . Anh Lê Khải và em có nói như thế nào bà cũng chẳng chịu nghe . Thường buổi trưa chỉ có hai anh em ăn cơm với nhau, buồn kinh khủng .
Lâm Phú nghiêng đầu hỏi :
- Thế có bao giờ em đứng bán hàng chưa ?
Huyền My mỉm cười :
- Thỉnh thoảng thôi, những lúc nào mẹ em bận việc . tuy nhiên, về chuyện buôn bán thì em không được mẹ em... tín nhiệm lắm .
Lâm Phú cười cười :
- Sao thế ?
Huyền My cười khẽ :
- Giá cả em không bán hết nên cứ bán nhầm lung tung . Có lúc bán giá trên trời, khi dưới đất . Vì thế khi nào bí quá, mẹ em mới bảo em đứng quầy . Mẹ em sợ mất khách lắm .
Tiếng chuông điện thoại vang lên làm gián đoạn câu chuyện giữa anh và cô .
Huyền My đi đến bên máy điện thoại . Một lát sau, gác máy cô đi đến ghế ngồi giọng chán nản :
- Anh Lê Khải gọi về nhà .
Lâm Phú hơi nhổm người dậy :
- Có chuyện gì không ?
Huyền My thở dài :
- Anh ấy bảo là trưa nay không về nhà ăn cơm được .
Lâm Phú không hiểu vì sao Huyền My lại tỏ vẻ thất vọng như thế . Chỉ khi bước vào phòng ăn rộng thênh thang và ngồi đối diện với cô, anh mới hiểu hết ý nghĩa của nó .
Anh và huyền My bỗng lúng túng một cách kỳ lạ . Anh xới cơm cho cô, giọng ân cần :
- Em ráng ăn cho nhiều nghe .
Huyền My dạ nhỏ . Cô hạ thấp mắt trốn cái nhìn thật ấm áp của Lâm Phú .
Lâm Phú nghiêng đầu hỏi :
- Chiều nay em có đi thư viện không ?
Cô gật đầu :
- Em đến thư việc để tra cứu một vài tài liệu cần thiết . Em chuẩn bị thi tốt nghiệp vào tháng tới .
Lâm Phú hắng giọng :
- Anh sẽ cùng đi với em đến thư viện .
Cô ngẩng đầu nhìn anh với vẻ ngạc nhiên :
- Anh cũng đi tìm tài liệu sao ?
Lâm Phú mỉm cười :
- Không .
Cô tròn mắt :
- Thế anh đến thư viện làm gì ?
Lâm Phú điềm nhiên trả lời :
- Anh muốn trở em đi .
Huyền My cuống quýt kêu lên :
- Ơ...
Lâm Phú nhìn sâu vào đôi mắt thảng thốt của cô :
- Em đồng ý chứ ?
Huyền My vội vã lắc đầu :
- Không . Em không đi cùng anh đâu .
Lâm Phú trầm giọng :
- Em không sợ anh buồn sao Huyền My ?
Cô nhỏ nhẹ :
- Em không dám làm phiền anh đâu . Vả lại, em có hẹn với nhỏ bạn thân của em rồi .
Lâm Phú trầm giọng :
- Anh biết là em nói dối .
Cô bối rối chống đũa tránh cái nhìn nồng nàn tha thiết của anh . Cô chỉ muốn xem Lâm Phú như mộ người anh và đang lo sợ là anh sẽ phá vỡ sự yên bình trong tâm hồn cô .
Lâm Phú nghiêng đầu hỏi :
- Huyền My, sao em lại nói dối anh . Bộ em không rõ tình cảm của anh dành cho em sao ?
Đáp lại câu hỏi của anh, Huyền My vụt đứng dậy và đi như chạy ra khỏi phòng . Sau lưng cô, giọng Lâm Phú đầy yêu thương :
- Huyền My... Huyền My...
*
* *

- Cô vui lòng chọn cho tôi một chiếc quần Jean size 34 .
Huyền My ngẩng đầu lên quan sát người đàn ông đang đứng trước quầy . Giọng cô mềm mỏng :
- Anh muốn chọn màu gì ?
- Chăm chú nhìn vào đôi mắt đẹp mơ màng của cô, Sĩ Nguyên trầm giọng bảo :
- Tùy cô . Cô có thể lấy cho tôi màu nào mà cô cảm thấy... hợp tôi nhất .
Huyền My cười nhẹ :
- Tôi không dám đâu . Làm sao tôi có thể biết anh thích gam màu nào, nóng hay lạnh .
Sĩ Nguyên so nhẹ vai :
- Một gam màu lạnh . Mà thôi, lạnh hay nóng là tùy cô và tùy... thời tiết .
Hơi lạ lùng về vị khách có gương mặt khá điển trai nhưng Huyền My vẫn sốt sáng tìm kiếm .
Chỉ một lát sau, cô đặt trên mặt quầy một chiếc quần Jean đúng size mà anh yêu cầu .
Giọng cô xởi lởi :
- Anh có thích màu này không ? Màu này người ta gọi là màu lông chuột .
Sĩ Nguyên nhíu mày :
- Màu lông chuột ?
Huyền My vội gật đầu :
- Vâng...
Sĩ Nguyên nheo mắt :
- Những con chuột đều có màu này sao ? Thế thì những con chuột cống đen sì hoặc những chú chuột bạch lông trắng như tuyết thì sao nhỉ ?
Háy Sĩ Nguyên một cái, Huyền My cong môi :
- Nếu anh không nhận đó là màu lông chuột thì có thể gọi nó là màu đất .
Sĩ Nguyên lại cười :
- Ai bảo cô màu này là màu của đất ?
Huyền My hếch chiếc mũi cao thanh tú lên :
- Màu đất chứ sao !
Sĩ Nguyên nháy mắt :
- Thế đất Bazan màu gì nhỉ ? Không lẽ cô định bảo chiếc quần Jean này màu... đỏ .
Đúng là một tên đàn ông lý sự hết chỗ chê . Huyền My thở hắt một cái . Cô ấm ức bảo :
- Anh muốn gọi màu gì thì tùy ý gọi . Tôi không cãi với anh nữa .
Sĩ Nguyên trêu già :
- Cô giận... thượng đế sao ?
Huyền My dẩu môi :
- Cũng may là chỉ có một thượng đế... thích kiếm chuyện thôi . Nếu mỗi ngày đều có nhiều thượng đế như thế này coi bộ thôi chết ngộp quá .
Sĩ Nguyên cười thú vị . Nụ cười anh đành dang dở vì Huyền My bất thần quát khẽ :
- Sao ? Anh định như thế nào ? Có "Lấy" không ?
Sĩ Nguyên buột miệng :
- Thông cảm . Tôi chưa muốn "lấy" vợ cho dù mẹ tôi rất khoái cô .
Huyền My mở to mắt nhìn Sĩ Nguyên . (Hắn nói gì vậy kìa ? Cô không hiểu gì cả)
Huyền My lằm bằm :
- Sao lại có mẹ anh ở đây ?
Chợt sực tỉnh Sĩ Nguyên vội khỏa lấp :
- À, mẹ tôi không khoái màu lông chuột hay màu đất gì đó của cô . Cô có thể chọn một chiếc quần màu khác không ?
Huyền My thở dài :
- Đây là màu đang thịnh hành hiện nay . Mà anh... gìa đến thế kia, không lẽ đi mua áo quần cũng phải xin ý kiến của mẹ ?
Sĩ Nguyên cố nhịn cười :
- Mẹ tôi hơi khó tính mà .
Liếc xéo Sĩ Nguyên một cái, Huyền My phán một câu :
- Lẽ ra thì anh nên dắt bà cụ đi chọn quần jean cho anh mới phải .
Sĩ Nguyên tỉnh tỉnh :
- Tôi cũng định như thế nhưng hôm nay bà bận đi ăn cưới với một người bạn .
Huyến My dẩu môi lên :
- Mẹ tôi cũng đi ăn cưới .
Sĩ Nguyên nửa đùa nửa thật :
- Không chừng mẹ cô đi chung với mẹ tôi đấy .
Huyền My cười nhạo :
- Không dám đâu .
Mỉm cười hóm hỉnh, Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Cô có thể vui lòng chọn cho tôi một chiếc quần màu khác không ?
Huyền My thở dài :
- Được thôi, tôi sẽ chọn cho anh một chiếc quần khác . Hy vọng là... mẹ anh không bắt anh đi đổi lại mộ màu khác .
Sĩ Nguyên ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay nhìn Huyền My lăng xăng kiếm tim .
Sau một hồi xáo tung chồng quần Jean đang xếp ngăn nắp trên kệ tủ, Huyền My reo khẽ :
- Đây rồi .
Chiếc quần cô chọn lần này là một chiếc quần màu be . Giọng cô vui vẻ :
- Anh có thích không ?
Sĩ Nguyên vờ lắc đầu :
- Không .
Huyền My tròn mắt hỏi :
- Sao lạ thế ?
Sĩ Nguyên giọng tỉnh tỉnh :
- Nó xấu quá, cô không thấy sao ?
Huyền My kêu lên :
- Trời ạ . Chưa có ai chê màu be là xấu cả . Một người đàn ông có thân hình cân đối như anh rất hợp với chiếc quần này . Rất quyến rũ .
Nhìn như hút vào đôi mắt ngây thơ của Huyền My, Sĩ Nguyên mỉm cười :
- Có thật là tôi... quyến rũ như cô vừa nhận xét không ?
Huyền My hết hồn . Vội đưa tay bụm miệng, cô nói như hụt hơi :
- Không phải, ý tôi muốn nói là...
Sĩ Nguyên nháy mắt :
- Rất quyến rũ . Cô cảm thấy tôi quyến rũ hết chỗ chê .
Quê không thể tả, Huyền My bỗng nổi sùng :
- Anh thật đáng ghét . Tôi không bán hàng cho anh nữa đâu .
Sĩ Nguyên gõ mấy ngón tay lên mặt kính :
- Sao thế cô bé ? tôi chỉ đùa một chút thôi .
Huyền My nghiêm nét mặt :
- Thật ra thì anh muốn gì ?
Sĩ Nguyên cười nhẹ :
- Huyền My, cô không hiền một chút nào .
Huyền My ngơ ngác nhìn Sĩ Nguyên :
- Sao anh biết tên của tôi ?
Sĩ Nguyên so vai :
- Một cô gái thông minh như cô thì có lẽ dễ tìm ra câu trả lời .
Huyền My nguýt dài :
- Tôi rất ghét những ai có kiểu nói lấp lửng khiến người khác không chỉ mệt tim mà còn mệt óc .
Sĩ Nguyên bật cười :
- Cũng như tôi ghét ai tò mò vậy .
Huyền My bặm môi nhìn anh chàng đang đứng trước mặt cô . Anh có một thân hình cao lớn cân đối, gương mặt rất đàn ông . Rất điển trai .
Cô không quen anh, nhưng cũng không đoán được là tại sao anh lại biết được tên của cô .
Giọng cô ấm ức :
- Nếu anh không nói cho tôi biết anh là ai thì thôi, tôi không quan tâm đâu . Bộ anh tưởng mình quan trọng lắm sao ? Nói trước cho anh biết nghe, tiền quần jean một xu tôi cũng không bớt đâu, cho dù anh biết tên của tôi đi nữa !
Sĩ Nguyên lại cười, Huyền My không hiền chút nào như lời mẹ anh đã ca tụng . Chẳng biết mẹ anh sẽ nghĩ sao nếu biết anh đã tiếp xúc với chú nhím con này .
Huyền My cho chiếc quần màu be vào túi, gương mặt cô lùng bùng .
Sĩ Nguyên mỉm cười hỏi :
- Bao nhiêu, cô bé ?
Huyền My hất cằm lên . Thay vì nói đúng giá cô cố tình cộng thêm... năm chục ngàn nữa cho bõ ghét .
Vẻ mặt đắc thắng của Huyền My cho Sĩ Nguyên biết là có một cái gì đó... không ổn ở số tiền cô vừa tuyên bố .
Thanh toán tiền cho cô, nhìn thật sâu vào đôi mắt bướng bỉnh, Sĩ Nguyên trầm giọng phán :
- Hoa hồng thường nhiều gai nhọn . Không biết tên đàn ông nào là người có hân hạnh tước bỏ những gai nhọn ấy...

ttkh
05-29-2002, 10:31 PM
Cho chiếc Toyota chạy vào sân, Sĩ Nguyên bước xuống xe với đóa hồng nhung trong tay .
Từ trong nhà, Cẩm Vân bước ra giọng nụng nịu :
- Em chờ anh nãy giờ đó
Trao bó hồng cho cô, Sĩ Nguyên ấu yếm bảo :
- Anh định đi đến em nhưng vừa lái xe ra cổng thì lại có điện thoại, rồi lại phải giải quyết vài việc .
Cẩm Vân cong cớn :
- Thế anh chàng trợ lý của anh để làm gì, bất cứ việc gì cũng phải réo gọi anh sao ?
Sĩ Nguyên mỉm cười :
Anh là giám đốc . Anh phải giải quyết công việc chứ .
Cẩm Vân đỏng đảnh đi vào nhà :
- Nếu em là giám đốc, em đã cho tên trợ lý ấy nghỉ việc từ lâu . Hắn ta không làm nên trò trống gì cả .
Sĩ Nguyên cười bao dung . anh hiểu là Cẩm Vân vẫn chưa quên chuyện cô đã tự tiện lục lọi ngăn kéo trong phòng giám đốc khi anh vắng mặt . Người trợ lý của anh đã nhẹ nhàng nhắc cô, vì thế cô đã căm ghét anh ta từ đó đến nay .
Cẩm Vân giọng vẫn hậm hực :
- Cần gì anh phải tuyển mộ trợ lý giám đốc nhỉ . Hắn chỉ là một kẻ vô công rỗi nghề mà thôi .
Sĩ Nguyên cười nhẹ :
- Không như em tưởng đâu . Trợ lý của anh công việc ngập đầu . Có những công việc mất nhiều thời gian để giải quyết, vì thế anh mới cần đến trợ lý giám đốc .
Cẩm Vân mím môi lại :
- Theo em thì anh nên thay một người khác làm trợ lý cho anh .
Sĩ Nguyên so vai :
- Nếu em muốn, anh sẽ tuyển chọn một người khác .
Cẩm Vân reo lên :
- Anh nói thật chứ ?
Sĩ Nguyên cố lấy giọng tỉnh tỉnh :
- Có mấy hồ sơ đang nộp ở công ty . Anh sẽ tuyển chọn . Nêú anh nhớ không lầm thì có khoảng chục cô gái đang sốt ruột chờ duyệt đơn .
Cẩm Vân lạc giọng :
- Sao ? Con gái à ?
Sĩ Nguyên cố giấu một nụ cười :
- Đó là những cô gái rất đẹp .
Cẩm Vân phẩy tay :
- Theo em nghĩ thì tên trợ lý của anh sẽ... quen việc hơn mấy cô gái đó . Anh không nên tuyển người mới nữa . Cứ giữ hắn làm việc cho anh đi .
Sĩ Nguyên tỉnh bơ hỏi :
- Sao lúc nãy em đòi sa thải hắn ?
Cẩm Vân cười gượng :
- Nói thế thôi . Sa thải hắn cũng... tội ngiệp .
Sĩ Nguyên mỉm cười . Từ nay anh có thể yên tâm về chuyện anh chàng trợ lý giám đốc . Chuyện đơn giản thế mà bấy lâu nay anh không nghĩ ra, cứ bị Cẩm Vân mè nhoe đòi sa thải nhân viên của anh hoài .
Dụi đầu vào ngực Sĩ Nguyên, Cẩm Vân đả đớt :
- Nghe nói có một vũ trường mới khai truơng, anh có thể đưa em đến đó không ?
Sĩ Nguyên ôm lấy vai cô :
- Em không thích đến Thiên Thu nữa sao ?
Cẩm Vân lúng liếng mắt :
- Vẫn thích chứ . Nhưng nghe nói vũ trường Mây Xanh mới khai trương này thật lộng lẫy và chơi nhạc rất ép-phê .
Sĩ Nguyên giọng dễ dãi :
- Thế thì lát nữa chúng ta ghé đến Mây Xanh vậy .
Cẩm Vân ưỡn ẹo :
- Anh có thể chờ em một lát không ? Em sẽ trình diện anh một chiếc váy màu cơm cháy quyến rũ chết người .
Sĩ Nguyên buông người xuống ghế . Cầm một tạp chí đang để trên bài lên, giọng anh hóm hỉnh :
- Phụ nữ là thượng đến . Anh có thể đợi em trang điểm bao lâu cũng được, miễn là đừng... tới sáng .
Cẩm Vân đã đớt :
- Em ghét anh ghê .
Nở nụ cười tình tứ đến mê hồn với anh, cô biết mất ở cuối cầu thang .
Sĩ Nguyên chăm chú đọc báo . Anh không sốt ruột lắm vì đã quen với sự cầu kỳ của Cẩm Vân . Để trang điểm, cô đã mất hàng giờ ngồi trước gương với một đống chai lọ nhìn muốn ngộp thở .
Anh nhớ có lần vì cờ đợi lâu quá nên đã lò dò đi lên lầu và vào phòng của cô . Sau lần bất ngờ nhìn thấy một mớ ống lủng lẳng trên đầu Cẩm Vân và khuôn mặt loang lổ vừa kem vừa phấn của cô Sĩ Nguyên đã thầm hứa với lòng là không bao giờ... nhìn Cẩm Vân trang điểm nữa .
Khoảng hơn một giờ đồng hồ sau, Cẩm Vân xuốt hiện với một chiếc váy ôm màu xanh đại dương . Đẹp ngọt ngào và vô cùng quyến rũ .
Sĩ Nguyên buông tờ báo xuống ngắm nhìn cô . anh mỉm cười :
- Thế không phải là một chiếc váy ôm màu... cơm cháy sao ?
Cẩm Vân cười thật tươi :
- Em không thích nó nữa . Anh thấy chiếc váy màu xanh nước biển này như thế nào . Quyến rũ chứ ?
Sĩ Nguyên nheo mắt cười :
- Dĩ Nhiên là đẹp .
Cẩm Vân ngúng nguẩy :
- Sao lại đẹp mà không phải là quyến rũ ?
Sĩ Nguyên so vai :
- Lúc nào em cũng quyến rũ . Đâu phải do váy đâu .
Cẩm Vân đấm ngực Sĩ Nguyên :
- Ghét anh ghê .
Sĩ Nguyên buông tờ báo xuống bàn :
- Chúng ta đi chứ ?
Cẩm Vân long lanh mắt :
- Anh không hôn em sao ?
Sĩ Nguyên mỉm cười . Cẩm Vân tối nay thật đẹp với gương mặt được trang điểm thật điệu nghệ . Hàng mi dài cong được chải mascara lóng lánh . Môi hồng mắt tím
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên gáy thanh tú của Cẩm Vân . Đó là cách duy nhất để không làm hỏng lớp son trên đôi môi được kẻ thật công phu của cô .
Cẩm Vân tỏ vẻ hài lòng . Cô nhún nhẩy trên đôi giày cao gót phủ kim tuyến sáng như bạc giọng tình tứ :
- Vũ trường Mây Xanh sẽ làm anh và em quên hết thời gian đáy nhé . Đó mới là thiên đường cho những kẻ yêu nhau .
Sĩ Nguyên lịch sự mở cửa xe cho Cẩm Vân . Cô ngồi cạnh anh, mùi nước hoa Chanel N 5 ngào ngạt một không gian nhỏ của anh và cô .
Chồm sang Sĩ Nguyên, Cẩm Vân nũng nịu :
- Anh buộc dây an toàn cho em đi .
Sĩ Nguyên mỉm cười . Anh vốn là một người đàn ông galang với phụ nữ . Cũng chính vì lý do này mà anh và Cẩm Vân quen nhau .
Chiếc Toyota dừng bánh trước một vũ trường thơ mộng nằm cạnh dòng sông .
Vì là đêm khai trương nên khách đến rất đông, gương mặt ai cũng háo hức . Những chiếc xe hơi đời mới đậu san sát nhau tường chừng như không còn lối đi . Không khí như một lễ hội .
Gác tay lên vô lăng, Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Hay là chúng ta đến một vũ trường khác ?
Cẩm Vân ngạc nhiên :
- Anh không thích sao ?
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Đông và xô bồ như thế này, có lẽ không thích hợp cho chúng ta .
Cẩm Vân trợn mắt :
- Anh đừng quên là em đang cần được lăng xê . Còn cơ hội nào tuyệt vời hơn . Chắc chắn tối nay thế nào cũng có mấy bầu show và mấy tao đạo điễn đến khiêu vũ . Đây cũng là dịp em có thể làm cho họ chú ý đến em .
Sĩ Nguyên quay lại nhỉn cô :
- Em muốn đóng phim ?
Cẩm Vân gật đầu :
- Đúng thế . em muốn mãi mãi cột chặt trên sàn diễn thời trang . Với nhan sắc của em, em có thể làm mọi chuyệ n.
Sĩ Nguyên cảm thấy nản . Anh không tin là Cẩm Vân có thể làm nghệ thuật . Cô có thể trở thành một hoa hậu, còn nghệ sĩ thì không .
Giọng anh dịu dàng :
- Em không thích hợp với điện ảnh đâu .
Cẩm Vân khẽ nheo mắt :
- Anh ghen sao ?
Sĩ Nguyên khẽ nhún vai . Nếu anh biết ghen thì có lẽ tốt hơn . Anh cũng chẳng hiểu nỗi là tại sao có những lúc anh hoàn toàn dửng dưng thờ ơ... và nguội lạnh bên cạnh một Cẩm Vân thật bốc lửa . Anh chưa bao giờ bị cuốn theo cô .
Anh nửa đùa nửa thật :
- Anh cũng đang cầu trời sao cho biết ghen .
Cẩm Vân xụ mặt :
- Anh chỉ thích đùa thôi . Mau đánh xe vào bãi kẻo lát nữa không tìm ra chỗ đâu xe đâu .
Khi hai nhân viên mặc lễ phục trắng khẽ gật đầu chào anh và cô thật lịch sự khi họ đi qua cổng .
Chọn một bàn đang phủ napp màu trắng thật thanh nhã . Sĩ Nguyên kéo ghế cho Cẩm Vân và cùng cô ngồi xuống .
Vẫy tay gọi bồi, Sĩ Nguyên hắng giọng :
- Cho chai Mactini .
Anh và cô chạm cốc với nhau .
Cẩm Vân long lanh mắt nhìn Sĩ Nguyên :
- Chúng ta ra sàn chứ anh ?
Sau bản Rumba dạo đầu, nhạc công đang chơi tăng gô . Sĩ Nguyên đứng dậy và đưa Cảm Vân ra sàn . Phong thái lịch lãm và dáng dấp của anh thật quyến rũ .
Cẩm Vân đưa mắt quan sắt một lượt trong phòng, cô tin là nếu có một bầu show hoặc một đạo điễn nào đó, họ phải chú ý đến cô thôi . Cô là cái đinh của vũ trường đêm nay .
Niềm khao khát đến cháy bỏng của cô là được trở thành một diễn viên điện ảnh và là vợ của anh chàng giám đốc trẻ tuổi đẹp trai giàu có đang ôm cô trong vòng tay .
Sau bản tăng gô là bản slow êm dịu .
Sĩ Nguyên và cô lại tình tứ trong vòng tay ấm nồng .
Tựa cằm lên vai Sĩ Nguyên, chợt Cẩm Vân buông câu hỏi :
- Bao giờ tì anh đưa em về nhà giới thiệu với mẹ của anh ?
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Lần trước anh cũng đã nói với em rồi đó, khi nào sắp xếp xong mọi chuyện anh sẽ giới thiệu mẹ và em làm quen với nhau .
Đôi mắt đẹp của Cẩm Vân như tối sầm lại . Cô nói qua kẽ răng :
- Sắp xếp gì nữa ? Quen nhau đã ba tháng nhưng anh vẫn không muốn em gặp me của anh là vì sao ? Mẹ của anh khó tính đến thế nào ?
Sĩ Nguyên lắc đầu :
- Không hẳn là như thế .
Cẩm Vân hắng giọng :
- Nếu vậy, tối nay anh đưa em về nhà anh chơi đi .
Sĩ Nguyên dịu dàng :
- Khiêu vũ xong cũng hơi khuya, có lẽ không tiện cho em .
Nhìn thẳng vào mắt anh, Cẩm Vân nhếch môi :
- Hình như anh đang cố giấu em chuyện gì thì phải . Anh không quen nói dối đâu .
Sĩ Nguyên lúng túng :
- Em không tin anh sao ?
Cẩm Vân nhướng mày :
- Không nên quá tin vào một người nào đó nếu không muốn bị thật vong . Cuộc sống đã dạy em là phải biết nghe ngờ mọi thứ, ngoại trừ chính bản thân mình .
Sĩ Nguyên nửa đùa nửa thật :
- Riêng anh, anh lại nghi ngờ bản thân của mình . Nhất là nghi ngờ trái im của anh . Hình như trái tim của anh đang có vấn đề .
Cẩm Vân cáu kỉnh nhìn Sĩ Nguyên . Nếu không sợ hỏng chuyện được lọt vào mắt xanh một tay đạo điễn nào đó, có lẽ cô đã nghiến đôi giày cao gót lên chân Sĩ Nguyên và vùng vằng đi về bàn rồi .
Nhìn Sĩ Nguyên như ngầm cảnh cáo, Cẩm Vân khàn giọng :
- Anh đưa em về bàn đi .
Sĩ Nguyên dịu dàng bảo :
- Nhạc chưa hết mà em .
Cẫm Vân mím môi lại :
- Em đang chóng mặt, không muốn khiêu vũ nữa .
Sĩ Nguyên lẳng lặng đưa cô về bàn .
Rót một chút rượu nhẹ vào ly của Cẩm Vân, Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Em giận anh sao ?
Cẩm Vân cười nhạc :
- Suýt chút nữa anh làm em phải bẽ mặt trên sàn nhảy .
Sĩ Nguyên so vai :
- Có gì đâu .
Cẩm Vân long mắt lên :
- Thế anh có biết là nhất nhất mọi cử động của em đều được mọi người chú ý không ? Vậy mà anh lại cố tình chọc cho em nổi giận . Mà anh biết rồi đó, khi nổi giận em có thể bẫy tung quả đất lên .
Sĩ Nguyên khẽ lắc đẩu cười :
- Anh chẳng thể hiểu được em . Có ai quan tâm đến cuộc đối thoại của anh và em đâu mà em quan trọng đến thế ?
Cẩm Vân quát khẽ :
- Có gì đâu mà không hiểu . Em chỉ có hai ước vọng lớn nhất trong đời, đó là làm vợ anh và trở thành diễn viên . Thế mà anh cứ phớt lờ việc đưa em về nhà gặp mẹ anh . Anh hãy nói thật cho em biết đi, tại sao anh từ chối đề nghị của em ?
- ...
Giận dữ nhìn Sĩ Nguyen, Cẩm Vân nói một hơi :
- Phải chăng em không xứng đáng vối anh vì anh là một giám đốc giàu có, còn em chỉ là một người mẫu thời trang mà thôi . Phải chăng anh khinh chê em ? Hay là anh đã yêu một cô gái khác ?
Xoay nhẹ ly rượu trong tay, Sĩ Nguyên thở dài :
- Anh cần một thời gian để sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa . Hãy thông cảm cho anh . Dừng buộc anh phải nói những chuyện không vui .
Cẩm Vân cười nhạt :
- Em phải cờ đợi đến bao lâu nữa đây, anh nói đi ? Chờ đợi rồi suy đoán . Lẽ ra thì anh phải cầu hôn em chứ không phải để em nổi giận . Đây không phải là lần đầu tiên em cãi nhau với anh về chuyện này .
Thở hắt bất lực, Sĩ Nguyên biết là anh không thể giấu cô nữa . Dù muốn hay không, anh cũng phải nói tất cả sự thật với cô .
Sĩ Nguyên hắng giọng :
- Thôi được, anh sẽ nói chuyện vói em ngay bây giờ .
Cẩm Vân nôn nóng :
- Anh nói đi .
Sĩ Nguyên tặc lưỡi :
- Nhưng em hãy hứa với anh là không vì chuyện này mà oán giận mẹ anh . Bà chỉ vì thương anh nên mới làm như thế .
Long mắt lên, Cẩm Vân giọng cố kềm chế :
- Em hứa .
Sĩ Nguyên thở dài :
- Mẹ anh muốn anh cưới một cô gái mà bà đã chọn .
Cẩm Vân thảng thốt :
- Sao ?
Phả nhẹ hơi thuốc thành một vòng khói trắng, giọng anh chậm rãi :
- Anh đang tìm cách thuyết phục mẹ anh . Anh đã kể cho bà nghe về chuyện tình yêu của chúng ta . Em hãy cho anh một thời gian nữa .
Cẩm Vân mím môi cay độc :
- Tại sao mẹ anh lại can thiệp thô bạo vào chuyện hôn nhân của anh chứ ? Con nhỏ mà mẹ anh định cưới cho anh là con nhỏ nào thế ?
Sĩ Nguyên thở dài :
- Cô gái ấy là con của một người bạn thân .
Cẩm Vân giận sôi lên :
- Hóa ra là như vậy . Tại sao đến bây giờ anh mới nói ?
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Anh chỉ sợ em buồn .
Cẩm Vân hằm hè :
- Thế bây giờ em vui chắc ? Lẽ ra thì mọi chuyện đều có thể giải quyết ổn thỏa được .
Cẩm Vân giận dữ :
- Em không còn kiên nhẫn nữa đâu . Mẹ anh làm em muốn nổi điên lên . Thời buổi bây giờ lại còn chuyện gả bán, hứa hẹn lung tung . Đúng là nhảm nhí .
Sĩ Nguyên giọng nghiêm khắc :
- Cẩm Vân... Em nên tôn trọng mẹ anh .
Cô cười gằn :
- Thế mẹ anh có tôn trọng tình yêu của chúng ta không ?
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Em nên bình tĩnh . Chuyện gì cũng có thể giải quyết được .
Cẩm Vân nhướng mắt :
- Nếu vì một lý do nào đó mà bà không hượng bộ anh thì anh hay mặc kệ bà . Anh đã trưởng thành và là một giám đốc kia mà . Quyền quyết định hôn nhân là do anh .
Sĩ Nguyên so vai :
- Anh không muốn làm mẹ anh buồn .
Ném cho Sĩ Nguyên ánh nhìn giận dữ, Cẩm Vân hằn học :
- Thế anh còn đợi gì nữa mà không làm theo ý của mẹ anh ? Cứ cưới con nhỏ ấy đi .
Sĩ Nguyên thở dài :
- Anh yêu em . Anh đâu có yêu Huyền My . Anh đang tìm cách dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện . Chỉ cần em hiểu và thông cảm cho anh là được .
Giọng Cẩm Vân tức tối :
- Nhưng liệu anh có thể chống lại mẹ anh không ?
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Anh sẽ cố nói cho mẹ hiểu là anh cần có em . Mẹ anh rất thương anh, nhất định là bà sẽ chấp nhận tình yêu của chúng ta .
Cẩm Vân nheo mắt nhìn Sĩ Nguyên :
- Nếu mẹ anh không đồng ý anh cưới em thì sao ?
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Hãy tin là chúng ta sẽ vượt qua mọi trở ngại .
Cẫm Vân nhếch môi chua chát . Chưa vào trận mà cô đã cầm chắc phần thua . Cô không tin lắm chuyện mẹ Sĩ Nguyên sẽ chấp nhận cô .
Tình yêu của Sĩ Nguyên đối với cô không đủ nồng say để cô có thể tin tưởng một cách tuyệt đối là cô sẽ chiến thắng .
Cẩm Vân chợt hỏi :
- Anh đã gặp con nhỏ Huyền My ấy chưa ?
Sĩ Nguyên gật đầu :
- Anh gặp Huyền My một lần, đó là một cô gái hồn nhiên, pha chút đỏng đảnh ngây thơ .
Giọng Cẩm Vân đầy ghen tuông :
- Hồn nhiên ? Ngây thơ ?
Sĩ Nguyên so vai xác nhận .
Cẩm Vân cười nhạt :
- Rõ ràng là anh có cảm tình với con nhỏ vô duyên ấy .
Dù không hào hứng với câu chuyện nhưng Sĩ Nguyên phải bật cười :
- Khi không em lại sỉ vả người ta . Người ta có làm gì mình đâu .
Cẩm Vân cong cớn :
- Nếu nó đàng hoàng thì đã không có chuyện nhờ mẹ anh mai mối cho anh .
Sĩ Nguyên lắc đầu cười :
- Theo anh đoán thì Huyền My cũng lâm vào trường hợp như anh . Cũng có thể là Huyền My chưa được... thông báo về chuyện cưới hỏi .
Cẩm Vân soi mói nhìn Sĩ Nguyên :
- Con nhỏ ấy làm nghề gì ?
Sĩ Nguyên mỉm cười :
- Huyền My đang học năm cuối đại học .
Cẩm Vân trề môi . Chỉ mới hình dung vẻ ngây thơ hồn nhiên của Huyền My cô đã hấy máu ghen dang lên đến tận đầu .
Cô nhếch môi phán :
- Hình như anh có cảm tình với con nhỏ cà chớn ấy thì phải ?
Sĩ Nguyên ngạc nhiên nhìn Cẩm Vân :
- Vì sao em nói thế ?
Cẩm Vân hằn học :
- Cứ nghe giọng của anh thì biết .
Sĩ Nguyên lắc nhẹ vai Cẩm Vân :
- Em muốn anh làm gì ? Căm thù Huyền My chăng, khi mà Huyền My cũng khổ sở không kém gì anh ?
Cẩm Vân long mắt lên :
- Anh có thể cho em gặp Huyền My đượcc không ?
Sĩ Nguyên ngạc nhiên :
- Để làm gì ?
Cẩm Vân nhướng mày :
- Để nói cho nó biết là anh yêu em tha thiết . Nó không nên xía vào phá đám .
Sĩ Nguyên vuốt tóc Cẩm Vân :
- Không cần phải như thế, Cẩm Vân ạ . Chỉ cần anh yêu em là đủ rồi . Không ai có thể ngăn cách anh và em . Huyền My không có lỗi trong chuyện này .
Cẩm Vân mím môi suy nghĩ . Nhất định là cô sẽ ra tay hành động để mãi mãi Sĩ Nguyên vẫn là của cô....