PDA

View Full Version : Kỷ Niệm Trắng --- Châu Liên part 02


ttkh
05-29-2002, 10:32 PM
Đang ngồi ghi chép tài liệu trong thư viện, Huyền My chợt giật mình vì chiếc ghế trống bên cạnh cô vừa được một người nào đó ngồi xuống . Cô ngẩng đàu lên, đôi mắt không giấu được ngạc nhiên :
- Là anh sao ?
Lâm Hhú mỉm cười :
- Huyền My lạ lắm sao ?
Cô phụng phịu :
- Sáng nay anh đến công ty mà .
Lâm Phú soi vào mắt cô :
- Nhưng nếu anh tạt vào đây ghé thăm em thì cũng được chứ ?
Huyền My hất cằm lên :
- Anh không sợ giám đốc của anh quở trách sao ?
Lâm Phú cười :
- Giám đốc anh dễ lắm, chỉ cần hoàn thành công việc là được chứ không cần phải ngồi mài ghế cho hết thời gian .
Bắt gặp cái nhìn của cô, Lâm Phú thân mật hỏi :
- Em lo cho anh lắm phải không Huyền My ?
Cô hếch chiếc mũi cao thanh tú lên :
- Xì . Em còn nhiều bài vvỏ lo, hơi đâu lo lắng cho thiên hạ .
Lâm Phú cười :
- anh đâu phải là... thiên hạ . anh là người thân của em mà .
Trốn cái nhìn nồng ấm của Lâm Phú, Huyền My hắng gọng hỏi :
- Anh có muốn mượn tài liệu gì không, em mượn giùm cho .
Lâm Phú dịu dàng :
- Anh muốn nhờ em một việc thôi .
Huyền My sốt sáng :
- Anh nói đi .
Lâm Phú mỉm cười :
- Anh muốn mượn... em một chút . em có thể ra ngoài nói chuyện với anh ?
Huyền My kêu khẽ :
- Ơ...
Lâm Phú nghiêng đầu nhìn Huyền My :
- Đi với anh nhé ?
Cô dẩu môi :
- Ngày nào anh và em chẳng gặp nhau . Anh có muốn nói chi thì đợi lát nữa em về nhà rồi nói .
Lâm Phú thương yêu nhìn Huyền My :
- Đừng làm khó anh Huyền My . Em không thấy là có vài người đang khó chịu nãy giờ cứ liếc anh và em sao . Họ đang cần được... yên tĩnh . Mình cũng nên giúp họ với chứ .
Đúng là không có cách nói nào... khôn hơn . Huyền My đành buông cây bút xuống bàn . Với nụ cười hiền ngoan cô theo Lâm Phú ra ngoài .
Anh hạ thấp giọng đề nghị :
- Chúng ta đi uống cà phê với nhau nhé ?
Huyền My nguẩy đầu :
- Không .
- Đi ăn kem ?
Cô dẩu môi :
- Không, em không đi đâu .
Lâm Phú nghiêng đầu nhìn vào mắt nai :
- Anh nhớ là em thích ăn kem lắm kia mà .
Huyền My nói khẽ :
- Em hết thích rồi .
LÂm Phú mỉm cười :
- Anh quên mất . Chúng ta đi dạo dọc bờ sông . Anh sẽ hái những nụ hoa thiên lý cho em . Anh còn nhớ là xưa kia em rất thích những nụ vàng thiên lý .
Huyền My lắc đầu :
- Thôi, em lười ghê lắm .
Thật hồn nhiên, cô dùng mũi chân lùa cát rồi ngồi bệt xuống bậc cấp của thư viện . Sau một phút ngần ngừ, Lâm Phú cũng ngồi xuống cạnh cô . Anh đưa tờ báo đang cầm trên tay cho cô, giọng yêu thương :
- Em lót ngồi kẻo dơ hết áo quần .
Huyền My lắc đầu, cười hồn nhiên :
- Không cần đâu . Chỉ cần đứng dậy đập vào quần vài cái là xong .
Lâm Phú bật cười .
Dưới tàn lá thật xanh của những cây sao đen rợp bóng, Huyền My chúm môi thổi những hạt phấn vàng vừa nhẹ nhàng rơi xuống những ngón tay hồng .
Buâng khuâng nhìn những chiếc lá vàng đang bị những cơn gió lô xô cuốn đi, Huyền My chợt nghe Lâm Phú trầm giọng gọi :
- Cây Sậy...
Cô quay đầu lại . bối rối vì ánh mắt rất đổi dịu dàng của anh .
Lâm Phú giọng tha thiết :
- Dù em không muốn anh gọi là Cây Sậy nhưng anh vẫn muốn gọi em bằng cái tên thân thương ấy . Để tự lừa dối mình là Cây Sậy vẫn mãi mãi là của anh .
- ...
- Cây Sậy, em có hiểu tình cảm của anh dành cho em không ? Anh yêu em, yêu em tha thiết .
Cô ngồi im cắn móng tay . Dù lờ mờ đoán biết Lâm Phú không xem cô như một cô em gái dại khờ nhưng Huyền My vẫn cảm thấy bất ngờ đến sững sờ .
Trái tim bé nhỏ của cô đập loạn xạ trong lồng ngực . Tại sao anh lại tỏ tình với cô nhỉ ? Cô chỉ muốn xem anh như một người anh đáng kính . Trời ạ, có lẽ rồi đây không bao giờ cô dám nhìn vào đôi mắt của anh .
Giọng Lâm Phú bùi ngùi :
- Em có xem thường anh không Cây Sậy, khi mà anh không có sự nghiệp trong tay ?
Huyền My cúi gằm mặt xuống . Cô nói như khóc :
- Em không nghĩ đến chuyện gì cả ngoài chuyện học .
Lâm Phú tỉ tê :
- Anh sẵn sàng chờ đợi em mà . Chỉ cần em hứa với anh là sẽ trọn đời gắn bó với anh thì anh có thể yên tâm chờ đợi .
Cô khẽ nói :
- Nhưng em... không yêu anh .
Lâm Phú mỉm cười :
- Có lẽ em chưa xáx định lòng mình đó thôi . Anh biết, ngoài anh ra trong tim em không hề có hình bóng của ai .
Huyền My đan những ngón tay hồng vào nhau . Cô không muốn lời khước từ vụng về của cô sẽ làm Lâm Phú thất vọng . Cô cũng không rõ lòng mình nữa . Hình như mọi cái đều chông chênh không điểm tựa .
Lâm Phú trầm giọng tiếp :
- Anh xin chuyển về thành phố này chỉ vì tình cảm vẫn còn lưu luyến với em ngày xưa . Nghĩ cũng buồn cười phải không em ? Lẽ ra một tên đàn ông như anh không nên lãng mạn mới phải . Từ ngày gặp lại em tại nhà dì Từ Phan, anh càng hiểu rõ lòng mình hơn . Anh không thể sống thiếu em được, em hiểu không ? Em là tất cả đối với anh . Hãy hứa với anh là em sẽ gắn bó với anh đến suốt đời .
Huyền My giọng khổ sở :
- Đừng bắt em hứa gì cả...
Soi vào đôi mắt trong veo của Huyền My, Lâm Phú khàn giọng :
- Có phải anh có quá nhiều cao vọng phải không em ?
Cô trốn ánh mắt nồng nàn của Lâm Phú, trốn cả tiếng gọi của anh . Vụt đứng dậy, Huyền My lao vào phòng đọc sách, lồng ngực như vỡ tung vì tiếng đập gấp gáp của trái tim ngây thơ dại khờ...

*
* *

Huyền My ôm cặp đi ngang qua phòng khách . Thấy bà Từ Pahn và Lê Khải cùng Lâm Phú, cô khẽ nghiêng đầu chào rồi đi thẳng một hơi .
Nhìn theo bóng Huyền My khuất ở cầu thang, Lê Khải buột miệng nhận xét :
- Con nhỏ này mấy hôm nay hơi lạ . Không còn lách chách xảnh xẹ mà lại lầm lì thật khó hiểu .
Bà Từ Phan ngạc nhiên nhìn Lê Khải :
- Có chuyện gì vậy con ?
Lê Khải mỉm cười :
- Bộ mẹ không thấy sao, mấy hôm nay Huyền My bỗng dưng im lặng một cách khó hiểu . Mọi hôm nó hoạt bát líu lo như chom sơn ca chứ không... hình sự như thế .
Bà Từ Phan mỉm cười :
- Thì em con gần thi tốt nghiệp đến nơi rồi, nó bận chúi đầu vào bài vở có đâu thời gian tán gẫu với con như trước nũa .
Liếc nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Lâm Phú, Lê Khải lấp lửng :
- Không có lửa làm sao có khói . Nhất định con phải điều tra con nhỏ này mới được .
Bà Từ Phan nói vui :
- Sao con cứ thích trêu ghẹo em hoài . Riết một hồi con và nó kỵ nhau như nước và lửa .
Chợt nhìn đồng hồ bà Từ Phan kêu lên :
- Thôi nãy giờ ham nói chuyện mẹ quên mất thời gian, mẹ phải đến cửa tiệm đây .
quay sang Lâm Phú, bà Từ Phan vui vẻ bảo :
- Cháu và Lê Khải ở nhà nghe . Hai đứa có buồn thì chở nhau đi chơi .
Lâm Phú đứng dậy :
- Dạ, dì có cần cháu chở đi không ?
Bà Từ Phan khoát tay :
- Thôi khỏi, dì đón xích lô cũng được vì còn ghé đến mấy chỗ quen đế lấy thêm hàng .
Chỉ còn hai người với nhau, ngả người trên ghế nệm Lê Khải gọi lớn :
- Huyền My... xuống đây anh nhờ chút coi .
Một lát sau, Huyền My kéo dép lệt xệt đi xuống . Cô lạnh nhạt hòi Lê Khải :
- Anh Hai gọi em ?
Lê Khải gật đầu :
- Em ngồi xuống đi .
Huyền My nhăn mặt :
- Em đang bận học bài mà .
Lê Khải chừ mắt :
- Em đừng nói dối .
Huyền My giọng bướng bỉnh :
- Em không nói dối . Em đang ôn thi tốt nghiệp mà .
Lê Khải nhún vai phán :
- Rõ ràng là em nói dối vì cho dù em là một... con mọt sách thì cũng không bao giờ có chuyện vừa mới từ trường về đã lao đầu ngồi vào bàn học . Em đâu phài là robot .
Đuối lý, Huyền My đứng im lặng không trả lời . thấy vậy Lê Khải liền hỏi :
- Có chuyện gì vậy Huyền My ? Sao mấy hôm nay gương mặt em chàu quạu thật khó ưa . Cả trong bữa cơm cũng vậy, anh thấy em không hé răng lấy nửa lời . Bộ em bất mãn chuyên gì hả ?
Lâm Phú xen vào :
- Lê Khải, không nên buộc Huyền My nói những điều Huyền My không thích .
Cô nói giọng ấm ức :
- Anh Hai còn hỏi gì nữa không để em đi lên lầu ?
Nói xong cô dợm bước đi .
Lê Khải búng ngón tay :
- Khoan đã...
Huyền My mở to mắt nhìn Lê Khải . Nếu có bà Từ Phan ở đây, có lẽ anh cô sẽ không có dịp ăn hiếp cô để ra oai với Lâm Phú .
Lê Khải hắng giọng :
- Chạy ra đầu ngõ mua cho anh gói ba số .
Huyền My nhăn mặt :
- Anh nhờ chị bếp đi mua cũng được .
Lê Khải nhún vai :
- Có lẽ chị bếp bân chuyển bị cơm trưa . Bộ em đi không được sao ?
Lườm Lê Khải một cái, Huyền My chìa tay ra :
- Tiền đâu ?
Lê Khải trêu :
- Con gái mà bí xị như thế có... ma thèm rước .
Cầm tờ bạc màu xanh Lê Khải vừa đưa, Huyền My đi ra cửa với khuôn mặt ấm ức .
Cô thoáng nghe tiếng thở dài thật khẽ của Lâm Phú ở sau lưng .
Chỉ còn hai người vơi nhau, Lê Khải hắng giọng tuyên bố :
- Tao biết là em tao đang đỏng đảnh với mày .
Bật quẹt mồi thuốc cho Lê Khải, Lâm Phú trầm giọng :
- Mày có vẻ cậy quyền lam anh với Huyền My đấy . Không chừng Huyền My sẽ ghét lây tao thì khổ .
Lê Khải nhún vai :
- Không sao, Huyền My biết là tao thương nó . Chẳng qua hơi bực mình vì lẽ ra nó không nên có những cử chỉ như thế khi có sự hiện diện của mày ở trong nhà . Mày không thấy là không khí trong nhà nặng nề lăm sao . Lạ một điều là mẹ tao không thấy được sự thay đổi của nó mới chết chứ .
Nhả khói thuốc lơ lửng trước mặt, Lâm Phú khàn giọng :
- Mày đừng bận tâm .
Nhổm người dậy nhìn thằng vào mắt Lâm Phú, Lê Khải đột ngột hỏi :
- Tao hỏi thật nghe, mày... yêu Huyền My phải không ?
Lâm Phú nhìn trả lại Lê Khải . Anh thẳng thắn thừa nhận :
- Đúng là tao yêu Huyền My .
Giọng Lê Khải chân thành :
- Tao cũng mong có một kết thúc thật tốt đẹp . Huyền My chưa yêu ai . Em gái tao chỉ ham học . Nó rất ngây thơ nhưng khá đỏng đảnh, tao chỉ sợ sự đỏng đảnh kiêu sa làm tổn thương đến mày thôi .
Lâm Phú vẻ mặt trầm ngâm :
- Tao không sợ những chuyện ấy .
Ngừng một lát như để cân nhắc có nên nói thẳng những suy nghĩ của mình hay không, Lâm Phú nhếch môi :
- Tao sợ dì Từ Phan... người mà tao ngại nhất ch1nh là dì Từ Phan .
Lê Khải vỗ vai Lâm Phú :
- Mày sợ gì kia chứ ? Mẹ tao và dì Hoàng vốn từng là chỗ bạn thân với nhau . huyền My cũng quý mến mày . Còn tao, tao luôn là là người ủng hộ mày hết mình .
Lâm Phú than thở :
- Gia đình tao sa sút thê thảm . Lẽ ra thì thao không nên yêu Huyền My mới phải . Con tim thật kỳ quặc . Lý chí một đường con tim một nẻo . Tao muốn chạy trốn tình yêu của mình nhưng không thể nào làm được .
Lê Khải vỗ vai Lâm Phú :
- Mày đừng nản chí . Tao hứa vơi mày là sẽ ủng hộ mày đến cùng . Mày là thằng bạn thân nhất của tao mà .
Lâm Phú trầm giọng :
- Dù chưa biết kết cuộc như thế nào nhưng tao vẫn cám ơn tình cảm nồng hậu mày đã dành cho tao .
Lê Khải cười lớn :
- Mày khoan cám ơn tao đã . Điều quan trọng nhất là Huyền My có yêu mày không ? Nếu em gái tao không rung động trước tình yêu của mày thì chỉ có... trời mới giúp mày được .
Huyền My đi vào phòng khách . Bất chợt nhìn thấy một gói thuốc đang nằm lăn lóc trên bàn, nhất là trên môi Lê Khải và Lâm Phú là hai điếu thuốc đang bốc khói cô liền nổi sùng dằn mạnh mấy ngàn tiền lẻ và gói thuốc trên tay xuống bàn rồi đi thẳng lên lầu ....

*
* *

Lững thững đi ra vườn . Lâm Phú bắt gặp Huyền My đang ngồi đong đưa xích đu với một nụ hồng trên tay . Cô không thấy anh . Vì thế Lâm Phú lặng lẽ ngắm nhìn cô từ xa . Anh không muốn vô tình phá vỡ những giây phút rất riêng tư của Huyền My, điều đó có thể khiến cô nổi giận .
Lâm Phú sững sờ ngắm nhìn Huyền My . Cô đẹp quá . Liệu anh có chinh phục nổi trái tim kiêu hãnh của Huyền My không ? Và một phụ nữ khá nhạy cảm như bà Từ Phan có biết được tham vọng của anh không ? Dù biết rằng tình yêu của mình thật ích kỷ nhưng làm sao anh có thể từ bỏ được khát vọng chiếm hữu cô .
Mãi suy nghĩ, Lâm Phú vô ý đụng một cành cây khô và gây tiếng động .
Huyền My ngơ ngác quay đầu lại .
Cô bắt gặp cái nhìn như thiêu đốt của Lâm Phú . Anh không giấu được tình cảm đang trỗi dậy một cách mãnh liệt nồng nàn trong đôi mắt .
Tiến về phía cô, giọng anh khản đặc :
- Huyền My...
Cô rời khỏi xích đu và đứng dậy, giọng bối rối :
- Ơ... Không phải anh là Lê Khải đi chơi với nhau sao ?
Lâm Phú nhướng mày :
- Mọi cuộc chơi đều vô nghĩa với anh, khi mà một câu trả lời anh chờ đợi nơi em chưa có .
Thở dài, Huyền My cúi gằm mặt :
- Em đã nói với anh là hiện tại em chưa nghĩ gì cả .
Lâm Phú so vai :
- Đó chưa phải là một câu trả lời . Anh biết tâm hồn em như một tờ giấy trắng . Những điều anh đã nói với em dường như đã gây một cú sốc cho em ?
Huyền My giọng khổ sở :
- Em vào nhà đây .
Lâm Phú bất thần nắm lấy tay Huyền My :
- Có phải em muốn tránh mặt anh không Cây Sậy ?
Cố rút tay về, Huyền My lạnh nhạt :
- Em bận thật mà . Anh buông tay em ra đi .
Lâm Phú vẻ mặt khắc khoải :
- Em thờ ơ với anh đến thế sao ? Lẽ nào em không nghĩ đến những kỷ niệm ngọt ngào ngày xưa của chúng ta .
Huyền My cố kìm tiếng thở dài . Ngày xưa... Ôi giá như Lâm Phú chỉ xem cô như một cô em gái thì có lẽ cô sẽ dễ chịu hơn nhiều .
Giọng cô đầy muộn phiền :
- Sao anh không xem em như... Cây Sậy ngày xưa ? Chúng ta chỉ là anh em .
Lâm Phú nhướng mày :
- Chính em cũng từ bỏ Cây Sậy đó thôi . Giờ em là Huyền My, chứ không còn là Cây Sậy . Dòng thời gian cứ chảy và không ai có thể dừng lại được . Mối quan hệ ngày xưa và bây giờ của anh và em phải khác đi chứ .
Huyền My nghiêng mặt phán :
- Anh hãy để em có thể chú tâm vào chuyện học . Em không muốn mẹ em thất vọng .
Lâm Phú cười nhạt :
- Em đưa dì Từ Phan ra để dọa anh sao Huyền My ? Mẹ em thì có liên quan gì đến chuyện tình cảm giữa anh và em chứ .
Cô quay lưng bước đi với lời giải thích :
- Em phải phụ chị bếp dọn cơm .
Buổi trưa, Huyền My và Lâm Phú ngồi đối diện nhau trong phòng ăn rộng thênh thang . Những chiếc vỏ ốc Không khí giữa hai người trầm hẳn vì Huyền My cố giữ thái độ xa cách im lặng .
Lâm Phú cố gợi chuyện :
- Còn mấy tháng nữa em thi tốt nghiệp ?
- Hai tháng .
- Cô bé hay đi chiếc Chaly trắng thường đến đây rủ em đi học có phải là bạn thân của em không ?
- Dạ...
- Em có làm đề tài thi tốt nghiệp không ?
- Có .
- Đề tài của em chọn là gì ?
Huyền My lí nhí :
- Môi trường .
Lâm Phú sôi nổi :
- Đó là một đề tài thú vị đó . Em có thể kể sơ cho anh nội dung không ?
Huyền My chống đũa nhìn qua khung cửa sổ, giọng hững hờ :
- Nhiều quá, em không nhớ hết .
Lâm Phú cố ném thất vọng . Giọng Anh quan tâm :
- Em mệt à ? Hay là em ghét anh đến mức không muốn nhìn vào mặt anh và không muốn nói chuyện với anh ?
- ...
- Sao nãy giờ em vẫn chưa ăn hết nửa chén cơm ? Có phải sự có mặt của anh đã làm em khó chịu không ?
Huyền My nhìn Lâm Phú một cái thật nhanh rồi chan canh vào chén . Trước ánh mắt ngạc nhiên của anh, cô lùa vội hết phần cơm trong chén rồi đứng dậy rời khỏi phòng ăn .
Lâm Phú không gọi cô . Anh chỉ thở dài rồi cũng buông đũa xuống....

*
* *

Nhờ chị chuyển lời cám ơn của tôi đến dì Từ Phan, Lê Khải và Huyền My về chuyện họ đã thu xếp chỗ ở cho tôi những ngày qua .
Tiếng chị bếp ngạc nhiên :
- Cậu không ở lại đây nữa sao ?
- Không . Cám ơn chị, tôi sẽ tìm một chỗ ở mới . Tối không muốn tiếp tục làm phiền mọi người nữa .
Đang ngủ nhưng Huyền My vẫn loáng thoáng nghe được cuộc đối thoại ngắn ngủi giữa Lâm Phú và chị bếp . Cô xô cửa chạy ra ngoài .
Lâm Phú đang đi xuống cầu thang với chiếc va li trên tay .
Cô thảng thốt gọi lớn :
- Lâm Phú...
Anh quay lại nhìn cô với nụ cười mệt mỏi . Huyền My hấp tấp bước xuống những bậc thang . Cô lo lắng hỏi dồn :
- Anh định đi đâu ? Có phải anh giận em không ? Anh sẽ sống như thế nào ? Không lẽ anh định thuê phòng ở khách sạn ?
Lâm Phú thở nhẹ :
- Đừng lo cho anh .
Huyền My nắm lấy quai va li :
- Em không cho anh đi đâu .
Buồn rầu nhìn Huyền My, Lâm Phú nhếch môi chua chát :
- Sự ra đi của anh sẽ làm em dễ chịu hơn . Lẽ ra thi anh không nên quấy rầy cuộc sống yên lặng của em .
Huyền My giọng ấm ức :
- Tại sao anh lại nói như thế ?
Lâm Phú vẻ mặt chán chường :
- Anh xin lỗi em về những chuyện ngớ ngẩn đã thổ lộ cùng em . Anh thật ngốc khi hy vọng vào những điều không tưởng . Lẽ ra anh phải biết thân phận của mình, anh không nên tìm đến nhà dì Từ Phan khi gia đình anh và em không còn môn đăng hộ đối . Em khinh anh lắm phải không Huyền My ? Cho anh chuyển lời xin lỗi của anh đến dì Từ Phan và Lê Khải khi ra đi đường đột như thế này . Nhưng rồi đây có lẽ Lê Khải sẽ hiểu cho anh . Anh không thể vì quá yêu em nên để mặc cho em sỉ nhục .
Huyền My mở to mắt nhìn Lâm Phú :
- Anh đã hiểu lầm em rồi đó Lâm Phú . Em luôn luôn kính trọng anh .
Lâm Phú nhướng mày :
- Vậy anh phải hiểu như thế nào khi em khinh ghét anh cự tuyệt anh, không muốn nói chuyện cùng anh, không muốn nhìn thấy anh hiện diện trong căn nhà này ? Thậm chí đến bữa cơm em cũng không muốn đối diện với anh . Thà là em xua đuổi anh, anh còn dễ chịu hơn .
Huyền My ứa nước mắt . Cô cũng không hiểu được lòng mình . tình yêu hay chỉ là lòng kính trọng ?
Những ngày qua, lời tỏ tình của Lâm Phú đã khiến cô hoang mang bối rối . Cô sợ đối diệ anh, sợ ánh mắt nồng ấm của anh . Không ngờ chính điều đó càng làm anh mặc cảm về thân phận nghèo hèn .
Cô hạ thấp giọng :
- Lâm Phú... anh đừng hiểu lầm em . Nếu anh bỏ đi, em sẽ khổ tâm biết bao . Em không bao giờ ghét anh cả .
Lâm Phú nhếch môi :
- Em thương hại anh nên nói thế chứ gì ?
Huyền My lắc đầu :
- Không...
Lâm Phú chăm chú nhìn cô :
- Hay là em sợ dì Từ Phan và Lê Khải mắng em ?
Huyền My sụt sịt :
- Không...
Lâm Phú nhún vai :
- Vậy thì tại sao em lại bận tâm khi anh ra đi ?
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Làm sao em có thể yên tâm được nếu anh phải lang thang không nhà . Em chỉ cầu mong mọi điều tốt lành chó anh . Niềm vui của anh cũng là niềm hânh phú của em .
Lâm Phú nghiêng đầu hỏi :
- Có phải em xí gạt anh không, Huyền My ?
Cô mở to mắt nhìn anh :
- Không bao giờ .
Lâm Phú tay ôm lấy vai cô rồi bất ngờ kéo đầu cô ngả lên ngực anh :
- Huyền My... Anh yêu em . Những lời em nói đó chính là tình yêu mà em dành cho anh đó Huyền My . Em yêu anh nhưng không nhận biết đó thôi . Đó chính là tình yêu .
Huyền My thảng thốt kêu lên :
- Không...
Lâm Phú siết chặt vòng tay :
- Huyền My... Em đừng tự dối lòng nữa . Chỉ có tình yêu mới khiến người ta quan tâm lẫn nhau . Niềm hạnh phúc của em và của anh chỉ là một . Liệu em có vui không khi anh rời khỏi nơi đây và chúng ta sẽ vĩnh biệt nhau, không bao giờ gặp nhau nữa .
Huyền My đẩy Lâm Phú ra nhưng chỉ khiến anh càng thêm nồng nhiệt .
Anh âu yếm gọi :
- Cây Sậy... Trả lời anh đi, em có yêu anh không ?
Huyền My giọng khổ sở :
- Anh đừng làm em sợ .
Lâm Phú mỉm cười :
- Cô bé ngây thơ của anh, em làm anh càng cảm thấy yêu em hơn . Có gì đâu mà em hoảng hốt đến như thế ?
Huyền My nói như khóc :
- Anh buông em ra đi .
Lâm Phú cúi xuống đôi môi ngà ngọc của Huyền My và hôn lên đôi môi run rẩy ấy .
Huyền My thảng thốt :
- Lâm Phú...
Nhưng anh đã bịt kín môi cô bằng nụ hôn cuồng nhiệt.......

ttkh
05-29-2002, 10:32 PM
Gõ cửa phòng Huyền My, bà Từ Phan cất tiếng gọi :
- My à...
Đang nằm trên giường nhớ lại những gì xảy ra hôm qua giữa cô và Lâm Phú, Huyền My vội nhổm dậy :
- Dạ, cửa không khóa . Mẹ vào đi .
Bà Từ Phan ngồi xuống nệm giường . Nhìn Huyền My, bà ngạc nhiên hỏi :
- Sáng nay con không đi thư viện à ?
Huyền My mỉm cười :
- Dạ không .
Quan sát phòng Huyền My, bà Từ Phan nhận xét :
- Phòng con khi nào cũng gọn gàng và ngăn nắp, chẳng bù với Lê Khải . Mỗi lần mẹ vào phòng của nó nhìn mấy tranh ảnh ca sĩ và cầu thủ bóng đá treo trên tường thấy muốn chóng mặt .
Huyền My chớp mi :
- Con cũng muốn... treo tranh ảnh như anh Hai đó mẹ .
Bà Từ Phan vội xua tay :
- Tưởng con định bắt chước chuyện gì hay ho chứ mấy chuyện đó thì thôi .
Huyền My cười :
- Mẹ có đến cửa hiệu bây giờ không, con chở đi .
Bà Từ Phan liếc nhìn đồng hồ :
- Có con Trâm ngoài đó nên mẹ từ từ đi cũng được, không nôn nóng gì .
Chăm chú nhìn bà Từ Phan, Huền My buột miệng khen :
- Mẹ vẫn còn trẻ và đẹp . Hôm trước mộ đứa bạn con đã lầm mẹ con mình là... hai chị em đó .
Bà Từ Phan lắc đầu cười :
- Họ an ủi vậy thôi . Mẹ đã gần năm mươi tuổi rồi còn gì .
Chép miệng bà nói tiếp :
- Từ hồi ba con mất đi, mẹ chỉ tâm niệm một điều là nuôi các con sống sung sướng hạnh phúc . Mẹ không màng đến bất cứ một điều gì khác cho bản thân mẹ .
Huyền My cảm động :
- Dạ... Con và anh Hai cố gắng học hành thành tài cũng vì hiểu được sự hy sinh vô bờ bến của mẹ .
Bà Từ Phan trầm giọng :
- Anh con đã ba mươi tuổi nhưng chưa lập gia đình, mẹ lo lắm nhưng dù sao nó cũng là con trai . Còn con, mẹ định bụng sau khi con ra trường mẹ sẽ gả con lấy chồng . Có như thế mẹ mới yên tâm .
Huyền My cười ngất :
- Ôi, mẹ lo gì xa thế . Con chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó .
Bà Từ Phan nghiêm nét mặt :
- Còn hai tháng nữa là con đã tốt nghiệp . Đến lúc đó mẹ sẽ cho con biết mọi dự định của mẹ về chuyện hôn nhân của con .
Giọng trang trọng của bà Từ Phan khiến Huyền My chợt quan tâm . Cô tròn mắt hỏi :
- Bộ nãy giờ mẹ nói thật hả ?
Bà Từ Phan cao giọng :
- Chuyên hôn nhân ai đùa bao giờ . Con sẽ là vợ một người đàn ông lịch sự, bặt thiệp và giàu có .
Huyền My lạc giọng :
- Mẹ định như thế thật sao ?
Bà Từ Phan vỗ nhẹ vai Huyền My :
- Mẹ đã suy nghĩ rất kỹ về vấn đề này . Khi nào con thi xong, mẹ sẽ cho con biết mọi chuyện cụ thể hơn .
Huyền My kêu lên :
- Sao lại vô lý như thế ? Con không biết anh ta là ai và con có yêu anh ta đâu .
Bà Từ Phan nghiêm giọng :
- Con còn mong gì nữa . Sĩ Nguyên là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu . Thông minh và hoạt bát . Sĩ Nguyên lại là con của một người bạn thân với mạ . Thật khó mà tìm được một người đàn ông như thế .
Huyền My ấm ức :
Cho dù anh ta là ai đi nữa thì con cũng không bằng lòng với quyết định vô lý của mẹ .
Bà Từ Phan quắc mắt :
- Thế con còn muốn gì ? Hay là con đã yêu ai rồi ?
Huyền My vội lắc đầu :
- Không...
Bà Từ Phan nghiêm nét mặt :
- Con là một con bé nong nổi và háo thắng . Vì thế, mẹ tin rằng với một người đàn ông độ lượng và tốt như Sĩ Nguyên, con sẽ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc . Điều mà mẹ sợ nhất là con sẽ gắn bó cuộc đời với một người chồng hẹp hòi, ích kỷ .
Huyền My giông khổ sở :
- Con không thể vâng lời của mẹ trong chuyên này được .
Bà Từ Phan nhướng mày :
- Thế con định cãi lại quyết định của mẹ chăng ? Con nên nhớ là trước đây cũng vì làm vui lòng ngoại mà mẹ đã về làm vợ của ba con .
Hít một hơi dài, Huyền My nói như khóc :
- Thời của tụi con đâu giống như thời của ba mẹ .
Bà Từ Phan cao giọng :
- Mẹ không bàn chuyện này nữa . Khi nào con thi xong, mẹ sẽ tính chuyện . Giờ thì mẹ phải đi công chuyện .
Huyền My giậm chăn gọi :
- Mẹ !
Nhưng bà Từ Phan đã đi nhanh ra cửạ..
Huyền My thẫn thờ ngồi xuống ghế, đầu óc rối tung . Những điều mà mẹ cô vừa tuyên bố y hệt như câu huyẹn đùa ...

*
* *

Đón Huyền My ở cổng trường, Lâm Phú âu yếm hỏi :
- Có phải lúc nãy mấy nhỏ bạn của em trêu ghẹo em không ?
Huyền My dẩu môi :
- Sao anh biết ?
Lâm Phú cười :
- Tại anh thấy họ cười ré lên, còn em thì xấu hổ đỏ mặt .
- Huyền My xụ mặt :
- Tại anh đó . Ai bảo anh đến đây tìm em làm chi .
Lâm Phú nhìn đôi môi hồng đang phụng phịu dỗi hờn :
- Thế em không muốn giới thiệu anh với bạn của em sao ?
Huyền My nhăn mặt :
- Anh chưa biết bọn nó tai quái như thế nào đâu . Bọn nó chọc em quá trời . Mai em đi học coi bộ khổ với bọn nó .
Lâm Phú mỉm cười :
- Anh xin lỗi em nghe . Nhưng trước sau em cũng phải cho thiên hạ biết là em yêu anh chứ .
Huyền My ngúng ngẩy :
- Để làm gì thế ?
Lâm Phú nhún vai :
- Anh muốn công khai tình yêu của chúng ta, những người bạn của em và mọi người cần biết là em đã thuộc về anh . Anh không muốn một anh chàng nào đó đi theo tán tỉnh em đâu .
Huyền My tròn mắt :
- Bộ anh nói thật hả ?
Lâm Phú điềm nhiên trả lời :
- Đúng vậy . Anh phải biết bảo vệ những gì mà anh đang có .
Huyền My so cai :
- Chỉ cần em yêu anh là đủ . Cần gì phải cho thiên hạ biết là em đã yêu anh .
Lâm Phú lắc đầu :
- Nếu anh có... hơi độc đoán trong chuyện này em cũng nên thông cảm . Từ ngày yêu em, anh thường lo sợ đủ mọi chuyện trên đòi . Nếu mất em, có lẽ anh chết mất .
Huyền My nghiêng đầu nhìn chiếc Cup 78 Lâm Phú đang dựng gần đó :
- Anh đi xe của ai vậy ?
LÂm Phú hắng giọng :
- Xe của anh mới mua để đi làm đó .
Huyền My hồn nhiên :
- Thế là anh phải khao đó nghe . Khao anh Lê Khải nữa đấy .
Lâm Phú so vai :
- Không biết em có vui lòng để anh chở trên chiếc xe đời cũ này không ?
Huyền My nhìn Lâm Phú bằng anh mắt trách móc :
- Anh nghĩ em tệ vậy sao ?
Lâm Phú thở dài :
- Anh nghèo quá .
Huyền My nói nhỏ :
- Sao anh cứ day dứt vì những chuyện không đâu vậy ?
Lâm Phú trầm giọng :
- Anh chỉ sợ em xấu hổ với bạn bè .
Huyền My hất cằm lên :
- Nếu anh còn nói như thế em sẽ nghỉ chơi với anh luôn đấy .
Thấy cô có vẻ giận, Lâm Phú liền bảo :
- Thôi, em gởi xem vào bãi rồi anh chở đi chơi .
Huyền My ngạc nhiên :
- Mình không về nhà sao ?
Lâm Phú mỉm cười :
- Trưa nay Lê Khải không về . Vì thế anh đã dặn chị bếp là anh và em không ăn cơm ở nhà .
Huyền My tròn mắt :
- Bộ anh định khao em chuyện mua xe hả ?
Lâm Phú cười :
- Cũng có thể là như thế
Huyền My nghiêng đầu nhìn Lâm Phú :
- Thế sao anh không chờ khao anh Lê Khải luôn thể ?
Lâm Phú âu yếm nhìn Huyền My :
- Ngốc ơi, anh chỉ muốn cùng em đi chơi thôi . Lê Khải là bạn anh, khao lúc nào mà chẳng được .
Huyền My cười hiền . Lâm Phú đưa chiếc xe của cô vào bãi gởi . Nổ máy chiếc 78, anh quay lại bảo Huyền My :
- Xe anh hơi bị cà giựt, em đừng buồn nghe .
Huyền My khẽ thở dài . Cô không buồn chút nào, chỉ cảm thấy tội nghiệp Lâm Phú . Coi bộ khi nào anh cũng mặc cảm day dứt về chuyện nghèo .
Lâm Phú cho xe chạy về Thủ Đức . Cuối cùng anh dừng xe trước một ngôi nhà nhỏ có nhiều cây ăn trái trồng chung quanh .
Huyền My tò mò hỏi :
- Nhà của ai vậy anh ?
Lâm Phú mỉm cười bảo :
- Nhà của một thằng bạn anh . Nó đi công tác ở miên trung vài ngày nên bàn giao cho anh, em đng ngại .
Huyền My ngập ngừng đứng trước cổng . Cô khẽ lắc đầu :
- Mình về thôi anh .
Lâm Phú nhìn vào đôi mắt đẹp như mùa thu mơ màng :
- Em ngại à ?
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Em không vào đâu .
Lâm Phú cười khẽ :
- Bộ em sợ anh hả ? Anh có ăn thịt em đâu .
Huyền My phụng phịu :
- Nhà của người ta, tự nhiên vô em thấy kỳ kỳ .
Lâm Phú trách nhẹ :
- Sao em cứ thích cãi lại anh thế . Em không yêu anh sao ?
Bất đắc dĩ, Huyền My đành đi theo Lâm Phú vào nhà .
Đó là một ngôi nhà nhỏ, ngăn nắp sạch sẽ .
Lâm Phú giải thích với Huyền My :
- Hôm trước, thằng bạn anh rủ anh ở đây với nó nhưng anh không nhận lời . Anh chỉ ở chơi với nó một ngày rồi đi tìm nhà của em .
Huyền My ngơ ngác :
- Thế không phải anh thuê phòng ở khách sạn sao ?
Lâm Phú cười thành tiếng :
- Phải nói như thế để dì Từ Phan động lòng chứ . Anh đâu có ở khách sạn .
Huyền My dẩu môi :
- Thế là anh đã nói dối mẹ em .
Lâm Phú nháy mắt :
- Em nên nhớ là không dễ gì xin dì Từ Phan ở trọ đâu nhé .
Huyền My bắt bẻ :
- Bộ anh cho là mẹ em hẹp hòi lắm sao ?
Lâm Phú nhún vai :
- Dì Từ Phan hoàn toàn khác em và Lê Khải .
Huyền My không khỏi tò mò . Cô nhíu mày :
- Thế có nghĩa là sao ?
Lâm Phú nhếch môi cười . Anh biết là bà Từ Phan không dành cho anh nhiều thiện cảm như anh từng mong đợi . Những ngày qua, dù bà rất lịch sự với anh nhưng Lâm Phú vẫn cảm nhận giữa bà và anh đã hình thành một khoảng cách thật lớn . Có lẽ một phụ nữ nhạy cảm như bà Từ Phan đã phần nào hiểu hết tính cách của anh và tham vọng của anh mặc dù anh rất khéo léo trong lời ăn tiếng nói và hết sức lấy lòng bà .
Lâm Phú nói giọng mai mỉa :
- Dì Từ Phan sợ anh quyến rũ đứa con gái cưng của bà đó thôi .
Huyền My im lặng nhìn Lâm Phú . Trong một thoáng, vẻ cay độc khiến gương mặt điển trai của anh có chút gì tàn nhẫn .
Cô chớp mi :
- Hình như anh không thích mẹ của em ?
Lâm Phú giật mình :
- Em nghĩ thế sao ?
Choàng tay lên vai Huyền My, Lâm Phú tỉ tê :
- Anh yêu em . Làm sao anh có thể ghét dì Từ Phan được .
Cô nói khẽ :
- Mẹ rất thương em .
Lâm Phú cười cầu tài :
- Anh Biết, dì Từ Phan đã hy sinh thật nhiều cho em và Lê Khải . Thế nhưng, tình yêu của người mẹ thường ích kỷ, đôi khi vô lý nữa .
Thấy Huyền My bâng khuâng nghĩ ngợi, Lâm Phú tặc lưỡi :
- mình nói sang chuyện khác đi .
Cô cười hiền :
- Em cũng đang muốn đề nghị anh như thế .
Lâm Phú hôn nhẹ lên tóc Huyền My :
- Chúng ta bàn về chuyện sẽ cưới nhau khi em ra trường, có phải em định nói vậy không ?
Huyền My bật cười :
- Không đâu . Em định bảo là... em rất đói bụng . Bộ anh không thấy đói sao ?
Lâm Phú nhìn Huyền My không chớp mắt :
- Không . Được nhìn em mãi như thế này anh không thấy đói chút nào .
Huyền My dẩu môi :
- Em không tin đâu .
Lâm Phú trầm giọng :
- Lúc nãy anh có gọi cơm hộp ở tiệm, hy vọng là em không chê những món rẻ tiền của anh .
Huyền My lườm dài :
- Sao lúc nào anh cũng thích nói như thế nhỉ ?
Lâm Phú so vai :
- Xin lỗi, tại anh mặc cảm với em .
Khẽ cắn môi, Huyền My bâng khuâng nhìn ra cửa sổ . Có một cái gì gần giống sự thất vọng . Cô nghĩ về tình yêuvội vàng gượng ép của mình, tình yêu nồng nhiệt của anh .
Nâng chiếc cằm thanh mảnh của Huyền My lên, Lâm Phú thì thầm gọi :
- Huyền My... Em đang nghĩ gì thế ?
Huyền My chớp mắt im lặng .
Lâm Phú chùng giọng :
- Em có yêu anh không ?
Huyền My khẽ nói :
- Hãy hứa với em là từ nay anh không bao giờ nói đến chuyện giàu nghèo nữa . Nếu không, em sẽ giận anh đấy .
Lâm Phú điệu nghệ đặt một nụ hôn nồng nàn lên đôi môi dỗi hờn của cô .
Anh dỗ dành :
- Xin lỗi... anh hứạ..
Lâm Phú đặt cô ngồi trên đùi anh nhưng cô đã xấu hổ thoát khỏi vòng tay của anh và bước sang ngồi ở ghế phía bên kia .
Anh vẫy tay :
- Huyền My... Sang đây ngồi với anh .
Cô bướng bỉnh lắc đầu :
- Anh chở em về nhà đi .
Lâm Phú thắc thỏm hỏi :
- Em không yêu anh sao ?
Huyền My nghiêm nét mặt :
- Em không muốn anh xem thường em đâu .
Lâm Phú trầm giông :
- Tại sao em nói thế ?
Huyền My cúi mặt :
- Em chẳng hiểu tại sao em lại nhận lời anh đi vào một ngôi nhà vắng vẻ xa lạ .
Lâm Phú nhếch môi :
- Em hối tiếc về chuyện đã đi chơi cùng anh sao ? Hay là em không hề yêu anh thật lòng ? Em hãy nói thật đi, anh không trách em đâu . Anh biết, địa vị của anh không xứng đáng với em .
Huyền My thở nhẹ :
- Em không nghĩ như anh .
Lâm Phú soi vào mắt Huyền My :
- Thế thì em nghĩ gì ?
Huyền My nói nhỏ :
- Em luôn quý trong anh . Hồi nhỏ em luôn tôn sùng anh, bây giờ cũng vậy . Chuyện anh nghèo không hề liên quan đến tình cảm của em dành cho anh . Thế nhưng yêu anh cũng không có nghĩa là em sẽ sống buông thả . Em muốn rằng sẽ không bao giờ anh đưa em đến đây nữa .
Lâm Phú nhếch môi :
- Trước sau gì chúng ta cũng cưới nhau, nhưng nếu em ngại thiên hạ dị nghị tì anh cũng sẵn sàng tôn trọng yêu cầu của em . Chún ta sẽ đến những nơi khác .
Liếc nhìn vẻ mặt ngiêm nghị của Huyền My, Lâm Phú nói tiếp :
- Thế nhưng em có thể hứa với anh một điều là sẽ mãi mãi yêu anh, sẽ là vợ của anh không Huyền My ?
Cô mở to mắt :
- Sao lại phải hứa ? Anh không tin em sao ?
Lâm Phú so vai :
- Anh luôn tin vài tình yêu thánh thiện trong sáng của em thế nhưng dì Từ Phan không sễ gì gả em cho anh đâu .
Huyền My bất chợt nhớ lại những gì mà mẹ cô đã tuyên bố . Giọng cô chợt thiếu tự tin :
- Sao anh biết ?
Lâm Phú nhướng mày :
- Anh không lạ gì mẹ em . Dì Từ Phan có thể cư sử rất tốt với anh nhưng gả em cho anh thì không đời nào . Có nằm mơ cũng không xảy ra chuyện đó . Nói chung, không riêng chi dì Từ Phan mà các ba mẹ đều như vậỵ Họ hệt như những con gà mái mù quáng sẵn sàng giận dữ xù lông xù cánh bảo vệ những chú gà con và ngay cả một áng mây bất chợt trôi ngang qua cũng đủ khiến những con gà mái ấy ngỡ là... diều hâu để xòe nanh xòe vuốt ra .
Huyền My khẽ cắn môi :
- Anh và gia đình em là chỗ thân thiết với nhau mà . Em nghĩ là nếu biết em và anh yêu nhau, mẹ em cũng không ngăn cản đâu .
Lâm Phú cười chua chát :
- Những gì mà dì Từ Phan dành cho anh là quá nhiều . Anh không phải là một thằn đàn ông viển vông mơ toàn chuyện trên mây . Nếu anh mở lời xin dì từ Phan một khoản tiền lớn, dì ấy sẽ sẵn lòng nhưng nếu anh dại dội cầu hôn với em, điều đó có nghĩa là anh phải khăn gói lập tức đi ra khỏi nhà của em .
Huyền My chống cằm suy ngĩ . Những điều Lâm Phú nói đều có lý . Mẹ cô yêu thương cô theo cách của bà . Cô không tin chắc là bà sẽ tán thành chuyện cô và Lâm Phú yêu nhau .
Nắm lấy bàn tay thon nhỏ của Huyền My ve vuốt, Lâm Phú đột ngột hỏi :
- Nếu mẹ em ngăn cản, liệu em có từ bỏ tất cả để ra đi với anh không Huyền My ?
Cô thảng thốt :
- Anh nói gì thế ?
Lâm Phú nhướng mày :
- Anh muốn biết là liệu em có chịu bỏ nhà đi theo anh không ?
Huyền My vẫn chưa trấn tỉnh lại được . Cô kêu khẽ :
- Trời ạ, sao anh lại có thể nói với em như thế ?
Lâm Phú nhún vai :
- Từ ngày yêu em, anh đã suy nghĩ thật nhiều về hoàn cảnh của chúng ta . Anh cần phải dự liệu tất cả mọi tình huống xảy ra . Nếu mất em, đó là điều khủng khiếp nhất đối với anh .
Huyền My hoang mang nhìn Phú . Trái với cô, khuôn mặt của anh thật bình thản . Anh đề cập đến chuyện cô bỏ nhà đi theo anh giống hệt một người đang bàn chuyện... thời tiết .
thật kỳ lạ . Cô không thể hiểu được, tại sao anh lại bình thản một cách khó hiểu như thế .
Cô nói như khóc :
- Em không muốn nghe anh nói gì nữa . Anh chở em về nhà đi .
Lâm Phú nhếch môi :
- Em không yêu anh sao ?
Huyền My thở hắt một cái thật mạnh :
- Em không phải là một đứa con gái hư hỏng .
Lâm Phú bạnh hàm :
- Huyền My... Đó là cách tốt nhất để bảo vệ tình yêu của chúng ta . Thế em không muốn mãi mãi sống bên anh sao ?
Khẽ cắn môi, Huyền My cảm thấy thất vọng hon bao giờ hết . Cô không ngờ Lâm Phú lại đề nghị với cô một chuyện quái gở như thế .
Tình yêu của anh có một cái gì đó gần giống như sự ích kỷ . Anh chỉ muốn cô thuộc về anh như người ta muốn sở hữu một con búp bê đẹp trong tủ kính và không ngần ngại phá vỡ chiếc tủ kính đang chưng bày con búp bê ấy khi không có một chiếc chìa khóa tủ trong tay .
Lâm Phú quan sát vẻ mặt của Huyền My . Giọng anh lúng túng :
- Nếu anh có nói một điều gì không phải, mong em thông cảm . Khi yêu, con người ta có thể trở nên điên rồ .
Huyền My cười buồn :
- Tại sao anh không dám đặt thẳng vấn đề với mẹ em mà bảo em làm một chuyện kinh khủng như thế ?
Lâm Phú nói lãng sang chuyên khác :
- Em đói bụng chưa ?
Huyền My nhún vai :
- Thôi, em không đói đâu . Giờ thì em chỉ muôn về nhà thôi .
Lâm Phú giọng sốt sáng :
- Cơm hộp anh gọi có món cà chua nhồi thịt băm mà em rất thích .
Huyền My lắc đầu :
- Cám ơn, em không ăn đâụ..
Lâm Phú khẽ nheo mắt :
- Em không sợ anh buồn sao Huyền My ?
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt của anh :
- Thế có bao giờ anh nghĩ đến nỗi buồn của mẹ em và anh Lê Khải nếu em ngu ngốc làm mtt chuyện gì đó rồ dại theo lời xúi giục của anh chưa ? Mẹ em và anh Lê Khải trân trọng anh là vậy, thế mà anh nỡ làm cho họ buồn phiền .
Không còn kềm chế được nữa, Lâm Phú giận dữ quát :
- Vì tôi yêu em . Vì yêu em tôi có thể làm bất cứ chuyện gì . Tôi không tính toán khi yêu nhưng em thì lại khác . Yêu tôi nhưng em sợ khổ, sợ phải rời xa nhung lụa . Em chẳng biết thế nào là hy sinh cho tình yêu .
Huyền My cũng nổi giận . Cô hét lên :
- Anh là một người đàn ông ích kỷ . Lẽ ra thì tôi không nên yêu anh mới phải . Tôi không cần anh chở nữa . Tôi về một mình .
Nói xong, Huyền My cùng đứng dậy đi thật nhanh ra cửa . Khuôn mặt cô đầm đìa nước mắt .
Ôi, nếu biết vì yêu mà khổ sở nhu thế này, có lẽ chẳng bao giờ cô để con tim phải mền đi .
- Huyền Mỵ..
Lâm Phú như bay theo cô . Ôm ngang hông Huyền My, anh nài nỉ :
- Huyền My... Anh xin lỗi em .
Cô vùng thật mạnh giọng tức giận :
- Buông tôi ra .
Vẫn ôm chặt lấy huyền My, Lâm Phú thống thiết :
- Vì quá yêu em nên anh không tự chủ được, em hãy tha lỗi cho anh .
Cô quắt mắt nhìn Lâm Phú :
- tôi là một con người xấu xa tính toán . tôi như thế đấy, anh đừng bao giờ yêu tôi nữa . Buông tôi ra đi .
Lâm Phú mềm mỏng :
- Em cứ nguyền rủ anh đi vì anh xứng đáng được nhận lãnh như thế . Anh là một tên ngốc, đã có được tình yêu của em nhưng không biết trân trọng, còn nặng lời với em .
Huyền My nấc lên :
- Anh đi đi . Tôi ghét anh . Tôi không muốn nghe anh nói gì nữa .
Dùng tay lau nước mắt cho cô, Lâm Phú hạ thấp giọng :
- Cây Sậy, em còn nhớ lần anh cõng em khi em đạp gai không . Em cũng khóc sướt mướt như thế này và trái tim anh lúc ấy như tan ra từng mảnh . Anh đã tự hứa với lòng là không bao giờ để em phải khóc, phải nhìn thấy những giọt nước mắt của em . Nếu em vẫn còn giận anh thì hãy đấm vào ngực anh, đấm thật đau để vơi đi cơn giận . Anh rất đau khổ nếu em khóc .
Huyền My bối rối nhìn Lâm Phú .
Anh tha thiết gọi :
- Cây Sậy... Lẽ nào em quên mất những kỷ niệm anh và em ? Lẽ nào em để anh phải sống trong tuyệt vọng ?
- ...
- Cây Sậy... Anh yêu em . Yêu em đến điên cuồng, em không tha thứ cho anh sao ?
Cô khẽ nấc lên và ngả vào vòng tay rộng mở của anh....

ttkh
05-29-2002, 10:33 PM
Đặt tách trà xuống bàn, bà Vĩnh Tuyến nghiêm nét mặt :
- Mẹ và chị Từ Phan là chỗ thân thiết với nhau, con bé Huyền My của chị ấy lại hiền thục sinh đẹp . Mẹ thấy không nơi nào tốt hơn nữa . Mẹ đã quyết định và hứa hẹn với người ta, con không nên bàn tới bàn lui chuyện này nữa .
Sĩ Nguyên vẻ mặt bực dọc :
- Thế mẹ phải hiểu là con cưới vợ cho con . Không lẽ vì dì Từ Phan mà mẹ lại buộc con cưới một cô vợ... vắt mũi chưa sạch và con không hề yêu .
Dù đang cau có, bà Vĩnh Tuyến không khỏi tò mò . Bà cao giọng :
- Bộ con gặp nó rồi sao ?
Sĩ Nguyên không bỏ lỡ cơ hội . Anh tả oán :
- Huyền My không hiền thục như mẹ nói đâu . Đó là một cô gái sẵn sàng băm nhỏ mọi người bằng ánh mắt sắc như dao của cô ta . Giọng nói cô ta còn chua hơn giấm nữa . Cách cư sử của cô ta thì khỏi chê, hình như Huyền My xem thiên hạ không có một chút ki lô nào cả .
Bà Vĩnh Tuyến nghiêm nét mặt :
- Cho dù nó có là... phù thủy đi nữa thì mẹ cũng đã chọn nó cho con rồi đó . Ngày cưới đã ấn định .
Sĩ Nguyên kêu lên :
- Thật là phi lý . Con không yêu Huyền My . Con yêu Cẩm Vân mà thôi .
Bà Vĩnh Tuyến lạnh lùng bảo :
- Mẹ không muốn bàn cãi nữa đâu . Từ trước đến nay, có cô bạn gái nào của con hiền thục được nhu Huyền My đâu . Cô nào cũng ăn mặc hở hang, son phấn lòe loẹt . Còn cô Cẩm Vân người mẫu nào đó mà con nói đến mẹ cũng không bao giờ đồng ý đâu . Mẹ ghét nhất là nghề người mẫu .
Sĩ Nguyên thở dài :
- Mẹ có thấy là mẹ quá khó không . Chính vì thế mà con không dám đưa bạn gái của con về nhà chơi nữa . Nghề người mẫu có gì mà xấu xa đâu . Đó cũng là một nghề lương thiện . Nếu mẹ nói chuyện với Cẩm Vân, mẹ sẽ thông cảm với Cẩm Vân thôi .
Bà Vĩnh Tuyến lạnh lùng bảo :
- Mẹ không tiếp cô ta đâu . Con đừng đem co ta đến đây mất công vô ích . Mẹ chỉ biết duy nhất một cô gái, đó là Huyền My . Huyền My sẽ là con dâu của mẹ .
Sĩ Nguyên so vai :
- Con không thể hiểu nổi mẹ nữa . Chẳng lẽ vì tình bạn của mẹ mà mẹ lại buộc con cưới một cô gái mà con không hề yêu, thậm chí mới gặp cô ta có một lần .
Bà Vĩnh Tuyến nhướng mắt nhìn Sĩ Nguyên :
- Huyền My là một con bé dễ thương . Trước sau gì con cũng yêu nó thôi . Nếu con không yêu nó mới là chuyện lạ .
Sĩ Nguyên bực dọc tuyên bố :
- Con không bao giờ cưới Huyền My đâu .
Bà Vĩnh Tuyến cau có :
- Con nên nhớ là mẹ và chị Từ Phan đã bàn tính với nhau . Chị Từ Phan bên ấy và mẹ là chỗ thân thiết, mẹ không muốn bàn tới bàn lui chuyện hôn nhân của con nữa . Chờ sau khi Huyền My ra trường là cưới . Đừng làm cho mẹ mất mặt đấy .
Sĩ Nguyên nói lớn :
- Nhưng một việc trọng đại đến thế trong cuộc đời con mà con không có quyền quyết định sao ? Con sẽ cưới Cẩm Vân !
Bà Vĩnh Tuyến giận dữ đứng dậy :
- Muốn làm đứa con bất hiếu thì dễ lắm . Cứ chờ cho mẹ chết đi rồi muốn làm gì thì làm .
nói xong bà bỏ ra ngoài . Sĩ Nguyên búng điếu thuốc cháy dở qua cửa sổ với vẻ chán chường . Mấy hôm nay, mỗi lần bàn đến chuyện hôn nhân của anh mẹ anh và anh lại giận nhau .

*
* *

Đang ký một chồng hồ sơ, Sĩ Nguyên chợt nghe chuông điện thoại . Ngả người trên ghế nệm, Sĩ Nguyên nhấc ống nghe lên :
- Alô... Tôi đây...
Đầu dây là Cẩm Vân . Cô nhõng nhẽo :
- Anh ghé đến nhà chở em đi shop được không ?
Sĩ Nguyên so vai :
- Anh đang bận . Hôm khác đi được không ?
Cẩm Vân dài giọng :
- Nếu anh không đi là em giận đấy .
Sĩ Nguyên vẻ mặt chán nản :
- Anh bận thật mà .
- Em không tin đâu . Nhớ đến đón em . Đúng nửa giờ nhé vì em còn makigné nữa .
Không chờ Sĩ Nguyên có đồng ý hay không, Cẩm Vân đột ngột cúp máy .
Sĩ Nguyên thở dài rồi đứng dậy . Anh đã có quá nhiều kinh nghiệm cay đắng trong chuyện đưa Cẩm Vân đi mua sắm ở shop .
Nửa giờ sau, chiếc Toyota đậu trước cổng Sĩ Nguyên đành xuống xe đi bộ vào .
Đi tìm cô quanh nhà, cuối cùng Sĩ Nguyên gặp Cẩm Vân trong phòng tập thể hình .
Cô nằm vắt vẻo trên chiếc ghế đệm với gương mặt trang điểm dang dở, mấy ống cuốn còn nằm trên đầu .
Vừa thấy Sĩ Nguyên, Cẩm Vân kêu lên :
- Trời đất, sao anh lại lên đây ? Bà già giúp việc đúng là vô tích sự . Đã dặn là bảo với anh một giờ đồng hồ sau quay lại, sao bà ấy lại không nói .
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Anh không thấy ai cả .
Cẩm Vân thầm kêu trời . Cô không hề muốn bị Sĩ Nguyên nhìn thấy với khuôn mặt... trần, không trang điểm như thế này . Lần trước, cô đã bị hố một lần rồi .
Nở nụ cười gượng gạo, Cẩm Vân hắng giọng :
- Ráng chịu khó chờ em một chút . Anh đi xuống dưới nhà đi .
Sĩ Nguyên tặc lưỡi :
- Em còn làm gì nữa đây ?
Đưa tay giữ lát dưa leo chực rơi ra khỏi mặt, Cẩm Vân cố kìm sự tức giận trong giọng nói : (Lát nữa cô sẽ cho bà già giúp việc một trận !)
- Em đắp mặt nạ dưa leo .
Cẩm Vân õng ẹo :
- Đừng giận em nha .
Sĩ Nguyên nửa đùa nửa thật :
- Không sao, nhờ em anh luyện được tính kiên nhẫn .
Lắc đầu cười, anh đi ra khỏi phòng và đi vào phòng khách tìm một tờ nhật báo . Chợt phát hiện là mấy tờ báo nhà cô anh đã đọc tới đọc lui không biết bao nhiêu lần trong lúc chờ đợi .
Lại chờ đợi .
Đột nhiên Sĩ Nguyên nghĩ đến Huyền My và chắc chắn một điều là cô bé có đôi mắt nai ấy không mất thời gian cho... mặt nạ . Môi hồng, mắt biếc . Huyền My có vẻ đẹp thật tự nhiên, hoàn hảo .
Tại sao mình lại nghĩ Đến Huyền My vào lúc này ? Sĩ Nguyên khe khẽ lắc đầu và cười .
Đợi được khoảng nửa giờ thì Cẩm Vân xuất hiện ở ngưỡng cửa với chiếc váy dài màu trắng mỏng hết chỗ chê .
Nhìn bà giúp việc đang pha nước cho Sĩ Nguyên, Cẩm Vân nói qua kẻ rắng :
- Nãy giờ bà đi đâu thế ?
- Bẩm, tôi dọn dẹp dưới bếp .
Cẩm Vân nở nụ cười hứa hẹn nhiều giông bão :
- Lát nữa về, tôi mới nói chuyện với bà . Có dọn dẹp nhà cửa cũng phải để mắt ở phòng khách chứ . Để anh Sĩ Nguyên ngồi cháy khô không vó một giọt nước uống . Rồi tôi dặn gì bà, bà có nhớ hay không ?
Sĩ Nguyên xen vào :
- Anh không khát . Chúng ta đi thôi .
Một buổi chiều vô vị đối với Sĩ Nguyên khi Cẩm Vân như mọi lần, nhẩn nha dao hết shop này đến shop kia .
Cuối cùng, cô dừng chân trước cửa hiệu "Từ Phan" . Nắm tay Sĩ Nguyên, Cẩm Vân nũng nịu :
- Mình vào đây đi anh .
Sĩ Nguyên vội lắc đầu :
- Ở shop này cũng giống mấy shop mà em đã vào, có gì đặc biệt hơn đâu .
Cẩm Vân cong môi :
- Trong này có một chiếc áo pull màu mận chín em rất thích .
Sĩ Nguyên kiêm cớ thoái thác :
- Anh còn bận nhiều việc, phải về bây giờ . Hôm sau em ghé đến đây cũng được .
Cẩm Vân làm mặt giận :
- Anh bận đến thế sao ? Nếu anh không thích đi với em thì anh cứ... về trước đi .
Nói xong cô đùng đùng đi vào tiệm . Thở dài với vẻ chán nản, Sĩ Nguyên đành đi theo cô .
Cẩm Vân đi đến chiếc tủ gương cao lớn đang được đạt ở chính giữa gian hàng . Nhìn cô chủ quán, Cẩm Vân giọng hách dịch :
- Cho tôi xem chiếc áo màu mận cín đi !
Bất ngờ vì sự xuất hiện của anh chàng đẹp trai lãng tư hôm trước bên cạnh một cô gái đẹp và cực kỳ thời trang từ gương mặt đến gót chân, Huyền My giọng mềm mỏng :
- Size nào, thưa cô ?
Cẩm Vân nhăn mặt với vẻ khó chịu :
- Chẳng lẽ nhìn tôi, cô không biết cần phải chọn size nào sao ? Bàn hàng gì kém thế ?
Huyền My nhìn Cẩm Vân một cái rồi dùng cây sào lấy chiếc áo trên cùng .
Ướm vào người, Cẩm Vân tình tứ nhìn Sĩ Nguyên :
- Anh thấy có đẹp không ?
Sĩ Nguyên gật đầu :
- Chiếc áo rất hợp với em .
Cẩm Vân cong cớn :
- Chỉ thế thôi sao ?
Biết Huyền My vờ đang sắp xếp mấy lọ nước hoa trong tủ kính nhưng không hề bỏ qua cuộc đii thoại giữa anh và Cẩm Vân nên Sĩ Nguyên hạ thấp giọng :
- Em còn muốn gì nữa ?
Hất mặt về phía Huyền My, Cẩm Vân dài giọng :
- Thế anh không thấy làn da trắng hồng của em rất hợp với màu mận chín sao . Phải thời trang và thật mốt như em mới hợp với chiếc áo . Con gái quê quê như con bé kia thấy màu này thì quên đi nhé, cứ đứng xa mà nhìn đấy .
Chợt cô quay phắt nhìn Huyền My :
- Này...
Huyền My tròn mắt :
- Gì cơ ?
Cẩm Vân hất hàm :
- Kiếm một cái scũng size với cái này cho tôi .
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Chị mua hai cái hả ?
Cẩm Vân cười nhạo :
- Xời ơi, mỗi cái gần hai trăm ngàn . Có tiền điên mới mua hai cái một lần . Tôi muốn mua một chiếc lhác thật mới toanh chứ không phải chiếc mà cô đã treo trong tủ .
Cầm chiếc áo lên, Huyền My nói khẽ :
- Chiếc áo có sao đâu . Nó mới được treo lên sáng nay .
Cẩm Vân véo von :
- Nhưng tôi thích mua một chiếc áo mà chưa có ai cầm đến, còn nguyên trong bao .
Thật là một yêu cầu trái khoáy .
Huyền My nghiêng đầu nhìn Cẩm Vân :
- Tất cả áo pull và quần jean được nhập về từng thùng, không có cái nào nguyên si trong bao cả .
Cẩm Vân hất hàm :
- Nói lòng vòng mất thì giờ quá . Lấy cái khác đi .
Huyền My cố mềm mỏng :
- Chỉ còn một cái duy nhất mà thôi . Rất tiếc là tôi không thề chiều theo yêu cầu của cô .
Cẩm Vân cà khịa :
- Một cửa tiệm to lớn như thế này mà không có nổi hai chiếc ái pull cùng size sao ?
Huyền My nén cơn giận :
- Chúng tôi đã bán hết và chưa kịp nhập về .
Cẩm Vân nói khích :
- Nhìn thấy cảnh đìu hiu trước quán tôi cũng biết là ở đây ế ẩm thế nào . Làm gì có chuyện hàng về không kịp để bán .
Sĩ Nguyên sững sờ nhìn Cẩm Vân . Anh không hiểu tại sao cô lại có thái độ khiếm nhã như thế .
Còn Cẩm Vân, cô có lý do để nổi sùng . Vẻ đẹp của Huyền My làm cô không thể không ganh tị .
Hôm trước cô vào đây chỉ gặp một phụ nữ đứng tuổi và một cô gái vẻ là người giúp việc . Nếu đứng quầy là một cô gái có vẻ đẹp cuốn hút như thế thì chắc là cô không rủ Sĩ Nguyên vào đây .
Cái cách mà nãy giờ Sĩ Nguyên im lặng ngắm cô chủ quán cũng đã đủ cho cô nổi điên lên chứ chưa nói đến chuyện khác .
Hất hàm nhìn Huyền My, Cẩm Vân ra lệnh :
- Gói đi !
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Cẩm Vân, Huyền My thản nhiên treo chiếc áo vào chỗ cũ .
Cẩm Vân quát khẽ :
- Cô có nghe tôi nói gì không ? Gói chiếc áo ấy cho tôi .
Huyền My so vai trả lời :
- Tôi không bán nó nữa .
Cẩm Vân nổi sùng :
- Buôn bán gì kỳ cục thế ? Đúng là đồ cà chớn .
Sĩ Nguyên cố làm dịu cơn nóng của Cẩm Vân . Anh nói khẽ :
- Em sao thế ? Mình về thôi .
Cẩm Vân vung tay :
- Con nhỏ này khinh người qúa thể . Em muốn biết nó là con nhỏ nào .
Sĩ Nguyên nắm lấy tay Cẩm Vân và kéo cô ra cửa . Tâm trạng anh đầy thất vọng .

*
* *

Đặt mấy túi ni lông xuống bàn, bà Từ Phan vui vẻ bảo chị bếp :
- Huyền My thích nhất món cá bống kho tộ, chị nhớ kho thật ngon đấy nhé . Lúc nãy có người gánh cá đi ngang qua tiệm, thấy tươi quá nên tôi mới mua mang về đây .
Chị bếp nhìn bà Từ Phan ngập ngừng hỏi :
- Trưa nay bà chủ ăn cơm ở nhà à ?
Bà Từ Phan bật cười :
- Chị này hỏi lạ không ? Thỉnh thoảng về nhà, không ăn cơm ở nhà thì ăn cơm ở đâu ?
Chị bếp thở ra một cái rồi cho cá vào rổ . Thấy điệu bộ khác thường của chị bếp, bà Từ Phan gọi giật :
- Chị bếp này !
- Dạ, bà chủ gọi tôi ?
Bà Từ Phan nhíu mày :
- Có chuyện gì à ?
Nhỏ mấy giọt dầu thực vật để làm trôi lớp chất nhớt bám trên những con cá, chị bếp ngắc ngứ :
- Dạ...
Bà Từ Phan hơi gắt :
- Sao nãy giờ chị cứ như con gà nuốt giây thun thế ? Bộ chị định giấu tôi chuyện gì hả ?
Chị bếp vội lắc đầu :
- Dạ không...
Giằng lấy rổ cá trong tay chị, bà Từ Phan giọng tức bực :
- Chị cứ để mấy con cá đó đi, không làm nữa . Chị lên nhà trên cho tôi hỏi chuyện chút coi .
Ngồi đối diện bà Từ Phan, chị bếp cúi gầm mặt . Chị Biết rằng không dễ gì nói dối bà chủ bất cứ chuyện gì . Xưa nay bà vốn là một phụ nữ nhân hậu nhưng đầy quyết đoán .
Nhìn chị bếp như để khuyến khích, bà Từ Phan dịu giọng :
- Chị nói thật với tôi đi, có chuyện gì đã xảy ra mà tôi chưa biết .
Chị bếp vẻ mặt khổ sở :
- Tôi không biết phải như thế nào, nói cũng dở mà không nói cũng dở .
Bà Từ Phan nhướng mày :
- Xưa nay chị vẫn trung thành với tôi mà . Không lẽ bây giờ chị lại tìm cách giấu tôi một chuyện gì đó ?
Chị bếp thở dài :
- Nếu bà chủ đã trách thì tôi không dám giấu . Dạ... Nói bà chủ đừng giận, trưa nay có lẽ cô Ba không về nhà ăn cơm đâu .
Bà Từ Phan ngạc nhiên :
- Thế Huyền My đi đâu ?
Giọng chị bếp rầu rĩ :
- Tôi chỉ mong co Ba hiểu ho tôi, không oán trách tôi về chuyện tôi đã nói với bà chủ .
Bà Từ Phan sốt ruột :
- Chị làm tôi phát điên lên mất . Chị nói cho tôi nghe xem nào . Cứ lòng vòng mãi muốn đau tim luôn .
Chị bếp thở dài :
- Cả tuần nay, cô Ba không dùng cơm trưa ở nhà .
Bà Từ Phan giật mình :
- Nó đến nhà của mấy đứa bạn thân để ôn thi à ?
Chị bếp lắc đầu :
- Dạ không . Cô Ba... đi chơi với cậu Lâm Phú .
Nếu một tiếng sét nổ ngang mặt bây giờ cũng không làm bà Từ Phan bàng hoàng đến như thế .
Giọng bà lạc đi :
- Thật không ?
- Dạ đúng như thế .
Bà Phan thốt lên hằn học :
- Lâm Phú ghê gớm thật . Tôi đã từng sợ có ngày như thế này nhưng không ngờ mọi chuyện còn sớm hơn tôi tưởng . Mới đây, tôi còn thấy Huyền My tỏ vẻ khó chịu ra mặt với Lâm Phú trong bữa cơm nên tôi mới lầm hai đứa .
Nhìn sững chị bếp, bà Từ Phan trách móc :
- Sao chị không cho tôi biết sớm ?
Tránh cái nhìn rát bỏng của bà, chị bếp cúi gằm mặt :
- Mong bà thứ lỗi .
Bà Từ Phan thở dài sườn sượt :
- Chỉ tại tôi cứ lo bù đầu kiếm tiền, không để mắt tới con cái . Mà sao nó lại yêu Lâm Phú chứ . Có lẽ thằng này lại dùng mấy tấc lưỡi để quyến rũ nó đấy thôi . Lâm Phú không phải là một người có thể mang hạnh phúc cho nó .
than thơ một lúc, bà Từ Phan lại day dứt hỏi :
- Thế Lâm Phú và Huyền My đi đâu, chị có biết hay không ?
Chị bếp trầm giọng :
- Dạ, có lần cô Ba kể là cậu Lâm Phú đưa cô sang bên Thủ Đức .
Bà Từ Phan nhăn mặt :
- Sang bên Thủ Đức làm gì ?
Chị bếp ngập ngừng :
- Dạ, có một vườn trái cây chín bên ấy . Đó là nhà của một người bạn của cậu Lâm Phú vừa đi công tác ở miền Trung .
Không kìm được cơn giận, bà Từ Phan hét lên :
- Chị quay số máy của Lê Khải, bảo nó về đây gấp cho tôi !

*
* *
Gặp bà Từ Phan ở trước cửa, Lâm Phú vội lễ độ chào :
- Dì mới về .
Mặt lạnh như tiền, bà Từ Pha buông chiếc xách tay xuống ghế không trả lời .
Bà gọi lớn :
- Chị bếp đâu, cho ly nước mát coi .
Đặt ly nước mơ ướp lạnh xuống bàn, chị bếp nhìn Lâm Phú thật nhanh rồi lui gót .
Không khí có vẻ ngột ngạt .
Trong phòng khách chỉ có bà Từ Phan và Lâm Phú nên anh không thể im lặng mãi được . Lâm Phú ngập ngừng :
- Hình như dì không được khỏe ?
Bà Từ Phan cười nhạt :
- Sao cậu biết ?
Lâm Phú ngượng ngập :
- Cháu thấy dì có vẻ hơi xanh . Dì có cần cháu gọi bác sĩ không ?
Bà Từ Phan nhếch môi :
- Không có bác sĩ nào chữa được bệnh của ôi đâu .
Lâm Phú bạnh hàm . Thái độ lạ lùng của bà Từ Phan khiến anh cảnh giác . Anh lén quan sát bà nhưng bà Từ Phan đã phóng tia mắt nhìn thẳng vào mặt anh :
- Khi trưa cậu đi đâu ?
Không ngờ bà Phan lại hỏi thế nên Lâm Phú sững người im lặng .
Bà Từ Phan quát lên :
- Tại sao cậu không trả lời câu hỏi của tôi ? Hay cậu khinh tôi ?
Lâm Phú so vai :
- Cháu là một người nghèo khổ, làm sao dám xem thường ai .
Bà Từ Phan giận dữ :
- Thôi đủ rồi, cậu đừng mang cái nghèo của mình ra để đánh động tình cảm người khác nữa . Hở một chút cậu lại xưng nghèo thế nọ thế kia . Tôi nghe nhàm tai rồi . tôi hỏi cái gì thì cậu trả lời cái đó . Tôi không hỏi là cậu giàu hau nghèo, mà tôi muốn biết là cậu rủ rê Huyền My đi đâu suốt một tuần nay ?
Lâm Phú rắn giọng :
- Cháu và Huyền My đi thư viện . Huyền My sắp thi nên nhờ cháu chỉ bày thêm .
Bà Từ Phan nheo mắt :
- Hỏi vậy thôi để xem cậu thành thật đến mức độ nào . Thế cậu tưởng là tôi tin lời cậu nói hay sao ? Cậu cho là tôi không biết cậu đưa Huyền My sang Thủ Đức sao ?
Lâm Phú nhún vai :
- Nếu cháu yêu Huyền My thì cũng không phải là chuyện gì ghê gớm lắm . Trước đây, mẹ cháu và dì đã có ý kết hợp hai đứa mà .
Bà Từ Phan nhìn thẳng vào mặt Lâm Phú :
- Đó không phải là lời giao ước .
Lâm Phú cười nhạt :
- Nếu là lời giao ước thì hôm nay không có chuyện dì nạt sát cháu đâu . Cháu sẽ buộc dì giữ lời đấy .
Bà Từ Phan chăm chú nhìn gương mặt lạnh pha một chút tàn nhẫn của Lâm Phú . Một lần nữa, bà xác định là Lâm Phú không thể là người mà bà chọn cho Huyền My .
Mười năm . một khoảng thời gian dài đủ để định hình tính cách mới ở một con người . Lâm Phú bây của mười năm trước không phải là Lâm Phú bây giờ . Bà không muốn Huyền My yêu một người như Lâm Phú .
Bà Từ Phan hắng giọng :
- Huyền My không hề yêu cậu . Đó có thể là sự ngộ nhận . Cậu nên hiểu điều đó và nên xa con bé .
Lâm Phú cao giọng :
- Dì chê tôi nghèo nên không chấp nhận tôi phải không ? Dì đúng là một kẻ tham phú phụ bần .
Bà Từ Phan nghiêm nét mặt :
- Cậu đừng cố tình không hiểu vì sao tôi phản đối chuyện cậu yêu Huyền My . Huyền My cần một người đàn ông cao thượng chứ không phải một kẻ hẹp hòi như cậu .
Lâm Phú nhún vai :
- Liệu dì có thể cấm đoán Huyền My được không khi mà Huyền My yêu tôi . Tôi sẽ đem hạnh phúc đến cho Huyền My .
Bà Từ Phan tức giận :
- Cậu thách đố tôi sao ? Nó đang chuận bị thi tốt nghiệp, cậu nên để nó yên . Tốt hơn hết là cậu cuốn gói ra khỏi nhà tôi . Tôi không đồng ý cậu ở đây nữa .
Lâm Phú nhếch mép cười :
- Dì đuổi tôi sao ? Bộ dì không nghĩ đến tình cảm giữa mẹ tôi và dì xưa kia à ?
Bà Từ Phan chua chát :
- Chính vì nghĩ đến tình cảm của tôi và chị ấy, tôi đã suýt phải trả giá . Tôi muốn rằng kể từ ngày mai cậu sẽ không còn ở đây nữa .
Lâm Phú so vai :
- Tôi cũng không muốn ở đây nữa đâu . Sau này, dì sẽ hối hận về những điều dì đã làm đấy .
Bà Từ Phan lạnh lùng phán :
- Cũng cần báo cho cậu biết, tôi cấm cậu liên lạc với Huyền My hay rủ rê nó . Tôi đã tính chuyện hôn nhân cho nó . Sau khi ra trường là làm đám cưới .
Lâm Phú nhìn bà từ Phan không chớp mắt, giọng ngắc ngứ :
- Dì nói thật sao ?
Bà từ Phan cười nhạt :
- Thôi, cậu đi thu xếp hành lý đi . tôi cũng bận nhiều công chuyện không thể mất thời giờ vào những chuyện vô bổ như thế này .
Lâm Phú buông người xuống ghế, hoang mang nhìn theo bóng bà Từ Phan mất hút ngoài cổng .
Anh ngồi như thế thật lâu, cho đến khi có tiếng xe mô tô của Lê Khải chạy vào sân .
Lê Khải đặt tay lên vai Lâm Phú an ủi :
- Mày đừng buồn .
Ngẩng đầu lên, Lâm Phú thở dài :
- Mày biết chuyện rồi à ?
Lê Khải gật đầu :
- Tao đã cố thuyết phục mẹ tao về chuyện mày và Huyền My yêu nhau nhưng bà nổi giận, quát tháo tao tưng bừng . Chưa bao giờ mẹ tao giận đến thế .
Lâm Phú thở dài :
- Dì Từ Phan chê tao nghèo .
Lê Khải tặc lưỡi :
- Mẹ tao vốn tốt bụng . Có thể là vì không thích mày một điểm nào đó chứ không phải vì mày nghèo đâu . Mày phải kiên nhẫm . Hy vọng mẹ tao sẽ nghĩ lại thôi .
Lâm Phú ngả người trên ghế :
- Dù sao tao cũng cám ơn mày về chuyện mày đã giúp tao bấy lâu . Kể cả chuyện mày bị dì Từ Phan quát tháo .
Lê Khải tặc lưỡi :
- Mình là bạn thân mà .
Lâm Phú vẻ mặt đăm chiêu :
- Rất có thể tao quay về lại Nha Trang ngay sáng mai .
Lê Khải ngạc nhiên :
- Mày định chia tay với Huyền My thật sao ? Không lẽ mày bỏ cuộc ?
Lâm Phú im lặng không trả lời . Anh đã có dự định riêng của mình . Đời nào anh chấp nhận làm một kẻ thua cuộc . Sự ra đi của anh là cần thiết . Nhất định Huyền My sẽ oán giận mẹ cô và sẵn sàng nghe theo lời của anh . Anh phải chứng tỏ cho Huyền My thấy bà từ Phan là một người tàn nhẫn .
Lê Khải buồn rầu nhìn Lâm Phú :
- Nếu mẹ tao yêu cầu mày ra đi, tao sẽ thu xếp một nơi khác cho mày . Tao có mấy đứa bạn độc thân khá tốt bụng . Nhà tụi nó cũng rộng .
- Cám ơn mày . Tao chỉ muốn về Nga Trang ngay bây giờ chứ không đợi đến sáng mai . Nha Trang là nơi thích hợp với một thằng lang bạt giang hồ như tao .
Lê Khải trầm giọng :
- Mày đừng buồn trách mẹ tao nghe .
Lâm Phú chua chát :
- Biết nói như thế nào với mày khi dì Từ Phan chê tao nghèo . Nếu gia đình tao không sa sút thì không có chuyện gì để nói .
Lê Khải hạ thấp giọng :
- Huyền My đâu ?
Lâm Phú tặc lưỡi :
- Tao không rõ . Nãy giờ tao ngồi đây là có ý đợi Huyền My . Cũng có thể là dì Từ Phan đã sai Huyền My đi đâu đó để cách ly với tao . Nghĩ cũng buồn cười, tao và huyền My yêu nhau có gì không được mà dì Từ Phan phải cấm đoán .
Lê Khải an ủi :
- Đừng day dứt nữa . Tao sẽ tìm cách gỡ rối vụ này .
Lâm Phú đứng dậy cho hai tay vào túi quần, vẻ mặt chán chường :
- Tao đi chuẩn bị hành lý đây.