PDA

View Full Version : Kỷ Niệm Trắng --- Châu Liên part03


ttkh
05-29-2002, 10:34 PM
Lâm Phú soi vào đôi mắt đẹp long lanh nước mắt của Huyền My :
- Mẹ em có biết là em đến đây với anh không ?
Huyền My lắc đầu :
- Không . Em điện thoại nhờ nhỏ bạn thân của em đến giả vờ chở em tới nhà nó . Thả em xuống quán cà phê này, nó hẹn khoảng chín giờ tối sẽ đến chở em về nhà .
Lâm Phú khàn giọng :
- Vì yêu anh, em phải dối mẹ như thế em có buồn không ?
Huyền My thở nhẹ :
- Tội nghiệp anh .
Lâm Phú so vai :
- Cũng đáng đời anh . Tại anh nghèo nên mẹ em mới ngăn cấm em yêu anh .
Huyền My chớp mi :
- Anh Lê Khải đã kể cho em nghe tất cả mọi chuyện .
Lâm Phú hắng giọng :
- Dì Từ Phan chỉ biết có tiền mà thôi .
Huyền My tỏ vẻ phật lòng :
- Tại sao anh lại nghĩ như vậy chứ ?
Lâm Phú nhướng mày :
- Anh chỉ nói sự thật . Nếu anh giàu sang và có địa vị, mẹ em không đối xử với anh tệ như thế .
Huyền My thở hắt một cái :
- Nếu anh cứ nói xấu mẹ em, em về .
Lâm Phú vội nắm tay cô :
- Huyền My... Anh xin lỗi . Tại anh không kìm được cơn giận của anh . Lẽ ra chúng ta nên nói những chuyện khác, vì thời gian chúng ta được ở bên cạnh nhau không còn nhiều .
Huyền My buồn rầu hỏi :
- Mai anh đi mấy giờ ?
Lâm Phú bật quẹt mồi thuốc :
- Năm giờ sáng . Nếu không vì em, có lẽ anh đã nhảy lên một chuyến xe gió chạy đêm .
Huyền My chớp mắt :
- Anh không thể ở lại thành phố này sao ?
Lâm Phú nhún vai :
- Mẹ em đã nạt sát anh không tiếc lời . Điều ấy làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh . Anh không muốn ở lại thành phố có nhiều kỷ niệm ngọt ngào cay đắng này nữa .
Huyền My im lặng ngắm những giọt cà phê rơi tí tách . Cô cảm thấy có lỗi thật nhiều với Lâm Phú .
Đắm đuối nhìn vào đáy mắt cô, Lâm Phú trầm giọng hỏi :
- Huyền My... Em có sẵn lòng đi theo anh không ?
Giật thót người, Huyền My kêu lên :
- Anh nói sao ?
- Anh muốn nghiêm túc hỏi lại em câu hỏi mà anh đã từng khắc khoải mong đọi một câu trả lời : Huyền My, em có bằng lòng ra đi cùng anh không ?
Cô lắc đầu một cách dứt khoát :
- Không . Em không thể .
Lâm Phú nhếch môi chua chát :
- Em không muốn hy sinh cho tình yêu của chúng ta sao ?
Huyền My bặm môi lại :
- Hy sinh cho tình yêu không có nghĩa là em phải làm một chuyện gì đó thật nong nỗi rồ dại .
Lâm Phú giọng cay nghiệt :
- Trái tim em thật lạnh . Anh đang tự hỏi là tại sao anh lại yêu em đến điên cuồng như thế ?
Huyền My đau khổ nhìn Lâm Phú :
- Hãy thông cảm cho em . Em không thể nghe theo lời của anh . Em còn mẹ và anh Lê Khải . Mẹ em sẽ chết mất nếu em đi theo anh .
Lâm Phú cười nhạt :
- Suy cho cùng chỉ có anh mới là kẻ rồ dại . Chỉ vì yêu em nên đành chấp nhận cho kẻ khác sỉ nhục . Ra đi là cách tốt nhất cho anh phải không em ?
Huyền My thở dài u uất . Những lời mai mỉa của Lâm Phú khiến cô cảm thấy khổ sở hơn bao giờ hết .
Cô không biết nên làm như thế nào. Bỏ nhà ra đi theo Lâm Phú là m6ọt điều kinh khủng, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Lâm Phú thì trái tim yếu đuối của cô dường nhu quá sức .
Giọng cô buồn tênh :
- Em tiếc là chỉ đem đến cho anh muộn phiền .
Anh và cô im lặng ngồi bên nhau . Cho đến lúc Huyền My như sực tỉnh . Đưa tay nhìn đồng hồ cô kêu khẽ :
- Chín giờ rồi . Em phải về . Nhỏ bạn của em có lẽ đã đến đợi em ngoài quán .
Lâm Phú khẩn khoản :
- Ngồi với anh thêm một chút đi . Lát nữa anh đưa em về .
Huyền My thảng thốt :
- Không được, mẹ em...
Lâm Phú chua chát :
- Làm ơn đừng nhắc mẹ em trước mặt anh, có được không ? Từ nay dì Từ Phan và anh chỉ còn lòng oán hận .
Huyền My bối rối nhìn Lâm Phú rồi đứng dậy . Cô đi nhanh ra cửa . Quay mặt lại, chợt thấy Lâm Phú gục đầu xuống bàn .
Chợt cô cảm thấy cay xè ở mi mắt (huhuhuhuhuhuh... hichichichichic)

*
* *

Chiếc xe khách đi vào thành phố biển khi phố xá lên đèn .
Một số hành khách nghểnh cổ nhìn những chiếc đèn hoa lạ mắt đang lóe sáng trong công viên . Huyền My ngồi trên một băng ghế, đôi mắt đẹp như vô hồn . Cô không biết chiếc xe vào bến khi nào . Chỉ khi những hành khách lục đục xuống xe, xô đẩy nhau cô mới ý thức được là cuối cùng cô cũng đã đến thành phố mà Lâm Phú đang sống ngóng đợi cô từng giờ từng phút .
Huyền My xuống xe với một chút lơ ngơ của một cô gái ít khi đi xa nhà . Cô ôm chiếcxách nhỏ trước ngực và nhìn quanh với vẻ bối rối .
Một bác xích lô đẩy chiếc xe đến bên cô, giọng mời mọc :
- Cô Hai về đâu ?
Huyền My chớp mi :
- Bác cho cháu biết là từ đây về Đại Đồng có xa không ?
- Khoảng năm cây số đó cô Hai . Cô Hai tìm nhà ai ?
Huyền My khẽ cắn môi . Tâm trạng cô đang rối bời . Cô chẳng biết mình nên làm gì ? Leo lên chiếc xích lô này về nhà Lâm Phú rồi để mặc số phận đưa đẩy hay là chờ một chuyến xe hàng trả cô về lại chốn cũ, nơi mà bây giờ có lẽ mẹ cô và Lê Khải đang cuống cuồng lo lắng cho cô .
Thấy Huyền My ngây người, bác xích lô khẽ giục :
- Cô Hai lên xe đi .
Huyền My thở hắt m6ọt cái :
- Thôi cháu xin lỗi bác, cháu không đi đâu .
- Tại sao vậy cô Hai ?
Huyền My nói dối :
- Dạ, cháu đang chờ một người quen đến đón .
Chậm rãi đi dọc con đường cạnh công viên, Huyền My thở dài hiu hắt . Cô không có ai quen tại thành phố này . Chỉ có Lâm Phú . Có lẽ anh đang ngóng đợi cô và không ngờ là cuối cùng một con bé nhút nhát như cô lại có thể bỏ nhà ra đi không để lại một lời cho mẹ cô .
Dòng suy nghĩ của Huyền My đột ngột bị cắt ngang khi bất ngờ xuất hiện trước mặt cô là một gã thanh niên có vẻ bặm trợn .
Gã cười nhăm nhở :
- Lang thang hoài như thế này không mệt sao cô em ? Anh gọi xích lô cho em và anh cùng đi nhé ?
Huyền My sợ hãi nhìn gã . Vẻ mặt bất lương của gã khiến cô lùi lại mấy bước .
Gã cươi hề hề :
- Anh theo em từ bến xe tới đây . Anh biết là em không có ai quen ở đây . Nếu không ngại, em về nhà anh chơi . Bảo đảm em sẽ được cung phụng như một nữ hoàng đấy nhé .
Huyền My kêu lên :
- Không...
Gã tít mắt :
- Cô em đẹp lắm . Thật anh chưa thấy cô gái nào đẹp cuốn mắt như cô em cả .
Huyền My đi giật lùi, cảnh giác nhìn gã . Khung cảnh vắng vẻ chung quanh khiến cô càng thêm sợ .
Cười nham nhở gã thanh niên vụt ôm choàng lấy ngang hông Huyền My .
"Bốp"
Một tát tai nảy lửa được giáng lên trên khuôn mặt nham nhở của gã lưu manh .
Đưa tay xoa má, gã thanh niên rít lên :
- Con qủy cái, rượu mời không thích uống lại thích uống rượu phạt à ?
Vừa dứt lời gã liền vươn tay nắm lấy Huyền My kéo cô ngả và ngực gạ . Huyền My hét lên :
- Cứu tôi với .
Có tiếng bước chân của ai đó thật hấp tấp . Rồi một cú đấm thôi sơn nện vào cằm của gã lưu manh .
Bàn tay như gọng thép của gã đang siết chặt cổ tay Huyền My nới lỏng .
Gầm lên như thú dữ, gã văng tục chửi thề :
- Khốn nạn . Cút đi nếu mày muốn sống .
- Mày không có quyền ăn hiếp phụ nữ .
Một đòn song phi và cú đấm cũa gã lưu manh tung ra . Không hề nao núng, địch thủ của gã bình thản tóm lấy hai chân và hất gã ngã nhào xuống đất .
Biết là gặp phải một người không vừa, vừa lồm cồm ngồi dậy gã lưu manh cắm đầu chạy thẳng .
Vẫn chưa hoàn hồn, Huyền My nhìn chàng thanh niên ấp úng :
- Là anh à ?
Sĩ Nguyên nghiêng đầu hỏi :
- Cô có sao không ?
Huyền My chớp mắt :
- Cám ơn anh đã đến kịp . Tôi không sao cả .
Nhìn thấy vẻ mặt bơ phờ và chiếc xách du lịch trên tay cô, Sĩ Nguyên hỏi giọng quan tâm :
- Cô đến thành phố này với ai ?
Cô nhìn anh một cái thật nhanh rồi bảo :
- Một mình . Tôi vừa đến đây cách một giờ đồng hồ .
- Sao ? Một mình ?
Huyền My cười buồn :
- Bộ anh ngạc nhiên lắm sao ?
Sĩ Nguyên gật đầu :
- Đúng thế .
Chợt cô hỏi lại câu hỏi mà cách đây hai tháng anh chưa giải đáp cho cô :
- Tại sao anh biết tên tôi ?
Sĩ Nguyên nghiêng đầu nhìn Huyền My :
- Tôi không biết câu trả lời của tôi có làm cho cô phật ý không ?
Huyền My lý sự :
- Tôi không thích nói òng vòng . Anh cứ nói đi .
Sĩ Nguyên mỉm cười bao dung :
- Cô chẳng hiền một chút nào như lời mô tả của mẹ tôi .
Huyền My dẩu môi :
- Mẹ anh là ai ?
Sĩ Nguyên so vai :
- Một người bạn rất thân của dì Từ Phan .
Huyền My khẽ nheo mắt :
- Là ai thế ? Mẹ tôi quen khá nhiều người . Tôi không biết hết những người bạn thân của bà là vì thế .
Sĩ Nguyên cười :
- Thế có bao giờ cô nghe nói đến bà Vĩnh Tuyến chưa ?
Huyền My nhìn sững Sĩ Nguyên :
- Vậy anh là...
Sĩ Nguyên so vai :
- Sĩ Nguyên .
Huyền My bối rối :
- Có lẽ anh đã biết chuyện mẹ tôi và dì Vĩnh Tuyến tính chuyện...
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Có lẽ cô cũng như tôi thôi . Làm sao có thể vâng lời cha mẹ một cách mù quáng được ?
Giọng Huyền My hồi hộp :
- Anh định thế nào ?
Sĩ Nguyên nói nhanh :
- Tôi đã yêu một cô gái . Còn cô ?
Huyền My thở phào nhẹ nhõm :
- Thế mà bấy lâu nay tôi cứ sợ là phải lấy anh .
Dù không có ý định cưới Huyền My nhưng câu nói chân thật của cô vẫn làm anh hơi tự ái . Từ trước đến nay, chưa có cô gái xinh đẹp nào thờ ơ với anh . Thế mà cô nhóc này xem anh như một... tai họa .
Anh cô lấy giọng tự nhiên :
- Vì sao ?
Huyền My dẩu môi :
- Tôi cũng yêu một người .
Sĩ Nguyên không giấu được tò mò :
- Thế sao mẹ tôi không biết ?
Huyền My so vai :
- Tình yêu đến với tôi chưa đầy nửa tháng .
Sĩ Nguyên nhướng mày :
- Cô định lấy hắn ?
Nhìn Sĩ Nguyên với đôi mắt đen láy mở to, Huyền My kêu khẽ :
- Thế anh bảo tôi phải lấy ai đây ? Lâm Phú là mối tình đầu tiên của tôi .
Sĩ Nguyên phang một câu :
- Tôi nghe người ta bảo, thường thì thiên hạ kết hôn với... người tình cuối cùng .
Nhìn anh chàng điển trai có mụ cười thật quyến rũ, Huyền My trề môi :
- Thế anh có bao nhiêu mối tình ?
Sĩ Nguyên tỉnh tỉnh :
- Tôi không nhớ hết .
Huyền My cười nhạo :
- Nhìn anh tôi cũng có thể đoán được là... còn lâu anh mới có mối tình cuối cùng . Thật không may cho những cô gái nhẹ dạ cuốn theo ánh mắt của anh .
Sĩ Nguyên chợt hỏi :
- Thế dì Từ Phan có biết chuyện cô yêu Lâm Phú không ?
Huyền My thoáng buồn :
- Mẹ tôi không đồng ý cho tôi yêu Lâm Phú . Bà quyết liệt ngăn cấm tôi quen với Lâm Phú .
- Lý dó vì sao ?
Huyền My thở nhẹ :
- Tôi không biết .
Sĩ Nguyên hắng giọng :
- Có thể là vì mẹ cô chưa gặp anh ta, cũng như trường hợp của mẹ tôi vậy . Chưa gặp Cẩm Vân bao giò nhưng mẹ tôi thành kiến với cô ấy ghê gớm . Điều đó rất khó giải thích .
Thấy Huyền My im lặng, Sĩ Nguyên soi vào đôi mắt mơ màng suy tư của cô :
- Có phải như thế không ?
Huyền My lắc đầu :
- Không . Gia đình tôi và Lâm Phú quen biết nhau đã lâu . Giữa tôi và Lâm Phú có đến một núi kỷ niệm của thời thơ ấu .
Sĩ Nguyên chăm chú nhìn Huyền My . Chợt cảm thấy một chút luyến tiếc khi anh và cô chẳng có lấy... một kỷ niệm . Cô nhóc đang đúng trước mặt anh có vẻ thu hút lỳ lạ . Anh muốn ngắm nhìn mãi hàng mi cong cong thật mềm mại dễ thương của cô .
Mình sao vậy nhỉ ? Sĩ Nguyên chợt nhớ đến Cẩm Vân và cảm thấy như có lỗi với cô .
Nhìn chiếc xách du lịch Huyền My đang mang kè kè theo bên người, Sĩ Nguyên giọng quan tâm :
- Có phải cô đang tìm nhà của người quen không ?
Huyền My khẽ lắc đầu :
- Không .
Sĩ Nguyên soi vào đôi mắt buồn :
- Đã khuya rồi . Chẳng lẽ cô định lang thang đến sáng ?
Huyền My ngạc nhiên :
- Bộ khách sạn đóng cửa sao ?
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Đang là mùa thi đại học nên các phòng trọ nêm chặt người . Đây là một thành phố tỉnh lẻ nên không giống như thành phố lớn của chúng ta .
Huyền My lo lắng :
- Vậy tôi phải làm sao ?
Sĩ Nguyên nhìn Huyền My thật lâu rồi đề nghị :
- Nếu cô không ngạim cô có thể về chỗ của tôi .
Giật nẩy mình, Huyền My kêu lên :
- Không...
Sĩ Nguyên mỉm cười :
- Dì Từ Phan và mẹ tôi cũng là chỗ quen biết với nhau . tôi chỉ xem cô như một cô em gái nhỏ . Chẳng lẽ cô lại ngại với tôi sao ?
Huyền My thở dài :
- Tôi sẽ ra bến xe .
Sĩ Nguyên tò mò :
- Để làm gì ?
Huyền My bặm môi lại, giọng quả quyết :
- Chờ một chuyến xe đưa tôi trở về lại thành phố .
Sĩ Nguyên không giấu được ngạc nhiên :
- Thế cô đến đây làm gì ?
Lườm anh một cái thật dài, Huyền My khẽ gắt :
- Tôi không thích những kẻ tò mò như anh đâu . Tôi đến hay đi là chuyện của tôi, anh không nên tìm hiểu làm gì .
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Trong thành phố xa lạ này, dù sao tôi và cô cũng đã quen biết nhau .
Thấy Huyền My cau có, Sĩ Nguyên tỉnh bơ nói tiếp :
- Và không chừng lại có một... đám cưới giữa tôi và cô . Chúng ta không phải là những người xa lạ với nhau .
Nghe nói đến đám cưới, Huyền My giận dữ nhìn Sĩ Nguyên :
- Bộ anh định giả mù sa mưa sao ? Khi không nói chuyện đám cưới . Có chết, tôi cũng không bằng lòng làm đám cưới với anh đâu .
Sĩ Nguyên mỉm cười :
- Đó là tôi giả dụ thôi...
Huyền My nguýt dài . Cô nhấc chiếc xách du lịch lên nhưng Sĩ Nguyên đã giành cầm lấy . Anh khẩn khoản :
- Tại sao cô lại đến đây một mình ? Rồi tại sao cô lại muốn trở về ngay ? Hình như cô có chuyện gì không vui và muốn giấu tôi ? Tôi đã đọc được nỗi buồn vô tận của cô trong đáy mắt .
Huyền My lắc đầu :
- Không... Anh đúng là một người giàu tưởng tượng .
Sĩ Nguyên dịu dàng :
- Hãy nói với tôi những điều khiến cô buồn, không vui . Liệu tôi có thể giúp gì cho cô ?
Huyền My thở hắt :
- Không . Đừng hỏi tôi gì cả .
Sĩ Nguyên ân cần :
- Hãy về chỗ của tôi để nghỉ tối đi . Nếu cô muốn về nhà thì sáng mai tôi sẽ đưa cô ra bến xe sớm . Nếu cô cứ lang thang trên phố như thế này, bọn lưu manh sẽ làm hại cô thôi .
Huyền My giọng bướng bỉnh :
- Tôi đến khách sạn hoặc một nhà trọ nào đó, chẳng lẽ ở đó không còn một phòng trống nào hay sao ?
Sĩ Nguyên tuyên bố :
- Thế thì tôi sẽ đi với cô . Cũng quá khuya rồi, cô đi một mình không tiện chút nào .
Huyền My định lấy chiếc xách hành lý của cô nhưng Sĩ Nguyên đã dịu dàng bảo :
- Không sao, tôi sẽ mang nó cho cô .
Đoạn đường dài nhưng cả anh và cô đều im lặng . Đi bên cạnh Sĩ Nguyên, Huyền My chợt cảm thấy nỗi buồn đang trĩu nặng trong cô vơi đi một chút .
Anh có vẻ chân thành và tốt bụng, điều đó an ủi cho cô rất nhiều vào lúc này .
Đúng như lời Sĩ Nguyên đã nói, không còn một kh1ch sạn hay nhà trọ nào còn phòng .
Đưa mắt nhìn Sĩ Nguyên, Huyền My phán :
- Tôi sẽ ngồi chờ ở bến xe và đi trên chuyến xe sớm nhất .
Nhìn Huyền My bằng ánh mắt thật nghiêm khắc, Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Không bàn cãi nữa . Tôi sẽ đón tắc xi đưa cô về căn nhà nghỉ của tôi ở bãi Dương !

*
* *

Một ngôi nhà tràn ngập ánh trăng nằm bên cạnh bờ biển . Những hàng dương liễu rủ bóng soi trăng tạo nên một khng cảnh thật thơ mộng nhưng vắng vẻ .
Sĩ Nguyên mở cổng kèm theo lời giải thích :
- Hàng năm gia đình tôi về đây để đổi gió . Lần này chỉ có một mình tôi về . Cô đừng ngại . Dù chỉ có tôi và cô ở đây nhưng hãy tin vào sự đàng hoàng của tôi .
Cánh cửa đã mở rộng nhưng Huyền My không tiến thêm một bước nào nữa . Cô chớp mi :
- Hay là anh đưa tôi ra bến xe đi . Tôi không muốn làm phiền anh đâu .
Sĩ Nguyên soi vào đôi mắt nhung đen đang mở to :
- Tôi hiểu là cô rất ngại . Một cô gái nào vào trường hợp của cô cũng đều như thế . Nhưng hãy tin tôi . Tôi hứa là sẽ tuyệt đối tôn trọng cô mà . Vả lại, trong nhà còn có một người nữa .
Người nào vậy nhỉ ? Bỗng dưng Huyền My nghĩ đến cô gái mắc chiếc váy dài màu trắng thật mỏng tựa như pha lê, có nụ cười thật gợi tình, có thân hình thật gợi cảm và có ánh mắt thật lả lơi đã từng đi với Sĩ Nguyên đến shop của cô và ném vào cô những câu nói khiếm nhã .
Có phải là cô gái có tên là Cẩm Vân mà Sĩ Nguyên đã tha thiết nhắc đến trong câu chuyện với cô không ?
Một nỗi buồn mơ hồ thoáng qua . Huyền My lén đua mắt nhìn Sĩ Nguyên và cảm thấy anh quyến rũ hơn bao giờ hết . Mái tóc bồng hơi rối vì gió biển . Mày rậm, cái nhìn sâu lắng .
Ơ? anh có một cái gì đó rất đàn ông, rất khó định nghĩa .
Chợt cô vội xua đi ý tưởng gì đó đến và nghĩ nhanh đến Lâm Phú . Tự thầm trách mình là tại sao lại để cho tâm hồn đi hoang .
Huyền My thở dài rồi đành bước theo Sĩ Nguyên .
Căn nhà rộng và đẹp . Qua một phòng khách được bài trí thật thanh nhã là một dãy phòng có cửa kính với rèm che màu san hô lãng mạn .
Dừng chân trước một căn phòng cuối cùng, Sĩ Nguyên tra chìa khóa mở cửa .
Anh bật đèn . Ánh sáng tràn ngập căn phòng khiến không gian có vẻ ấm cúng hơn .
Sĩ Nguyên dịu dàng bảo :
- Có nước ấm trong toilette, cô có thể tắm và tôi sẽ bảo vú Sáu mang thức ăn nhẹ đến cho cô .
Huyền My nhỏ nhẹ :
Vú Sáu là ai ?
Sĩ Nguyên mỉm cười :
- Đó là người mà mẹ tôi thuê ở đây để chăm sóc nhà . Như cô thấy đó, tất cả những căn phòng đều sạch bong .
Huyền My cố giữ vẻ mặt tự nhiên :
- Thế còn... một người nào nữa trong ngôi nhà này ?
Sĩ Nguyên ngạc nhiên :
- Người nào nhỉ ?
Huyền My hạ thấp ánh mắt để Sĩ Nguyên không đọc được sự bối rối của cô . Cô nhỏ nhẹ :
- Lúc nãy anh có nói với tôi là còn một người nữa kia mà .
Sĩ Nguyên bật cười :
- Đó chính là vú Sáu .
Huyền My cũng m3m cười . một niềm hân hoan thật kỳ lạ . Cô không hiều vì sao cô lại có cảm giác thật nhẹ nhõm khi mọi suy luận của cô lúc nãy đều trật lất .
Sĩ Nguyên ân cần hỏi :
- Có muốn dùng gì ? Một tô cháo gà hay là một tô phở cho buổi tối ?
Huyền My lắc đầu :
- Không, cám ơn . Tôi không đói đâu .
Sĩ Nguyên nghiêm giọng :
- Đừng ngại gì cả . Tôi biết là cô đang đói .
Nhìn cô thật dịu dàng, anh nói tiếp :
- Lúc nãy ở trên phố tôi định rủ cô vào một quán ăn nhưng lại thôi . Cô có hiểu vì sao không ?
Huyền My ngước mắt nhìn Sĩ Nguyên :
- Anh quên... mang tiền theo à ?
Sĩ Nguyên cười thành tiếng :
- Không . Tôi không đãng trí đến thế đâu .
Huyền My chớp mắt :
- Thế thì vì sao ?
Nhìn rèm mi khẽ lay động như cánh bướm đẹp, Sĩ Nguyên chùng giọng :
- Tôi muốn đưa cô về đây ngay lập tức, không muốn cô đổi ý .
Có một chút gì đó rất thật trong lời nói xúc động của anh làm cô bối rối . Cô khẽ thở dài và quay mặt đi...

ttkh
05-29-2002, 10:34 PM
Sau gần một giờ trằn trọc trên giường và không ngủ được, Huyền My nhóm chân trần đi qua một dãy phòng đã tắt đèn và đi ra ban công ngắm sao trời .
Gió biển ban đêm mang nhiều vị mặn đưa vào đất liền, luồn qua những hàng dương và đi đến nơi cô đang đứng với tâm hồn hiu hắt .
Buồn .
Chưa bao giờ cô cảm thấy xuống tinh thần như thế này .
Huyền My thở dài bất lực . Rồi như không thể tìm được, những giọt nước mắt tủi hờn lấp lánh trên hàng mi cong ...
Cô thấy mình thật đáng ghét . Khồng thể quyết định được cái gì cho ra hồn . Vì thế, thay vì giờ này đang ở nhà với mẹ tì lại bơ vơ trên một thành phố xa lạ đầy gió biển .
- Cô chưa đi ngủ sao ?
Huyền My giật mình quay lại . Sĩ Nguyên đi đến cạnh cô . Bất ngờ nhìn vào đôi mắt đẹp, Sĩ Nguyên ngạc nhiên hỏi :
- Sao cô lại khóc ?
Huyền My khẽ cắn môi im lặng . Cô lùi lại mấy bước nhìn Sĩ Nguyên nhưng anh đã dịu dàng đặt tay lên vai cô :
- Hãy nói với tôi những điều khiến cô không vui . Biết đâu tôi sẽ giúp được cô . Cho dù cô cố tỏ ra mình là một chú bò rừng mạnh mẽ thì tôi vẫn biết cô là một con thỏ yếu đuối rất cô đơn .
Huyền My lắc đầu :
- Không... Tôi không sao cả .
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Hãy xem tôi như mộ người thân của cô đi, ít ra là trong thành phố xa lạ này .
Cô ngước nhìn anh . Cái nhìn sâu lắng và dịu dàng của anh đã khiến khoảng cách giữa anh và cô dường như thu ngắn lại .
Khẽ cắn môi, Huyền My chậm rãi kể với Sĩ Nguyên về Lâm Phú và lá thu của anh .
Nghe xong, Sĩ Nguyên im lặng thật lâu rồi bảo :
- Hãy cho tôi xem lá thư đó, nếu cô thấy có thể .
Huyền My suy ngĩ một lát rồi đi vào phòng . Lát sau, cô trở ra với lá thư màu xanh trên tay .
Sĩ Nguyên trầm giọng bảo :
- Chúng ta đi vào phòng khách . Gió biển ban đêm không tốt lắm đâu, cô không thấy lạnh sao ?
Dù lạnh nhưng Huyền My vẫn nói cứng :
- Tôi không thấy lạnh chút nào .
Giọng Sĩ Nguyên ấm áp :
- Huyền My, cô lại cãi tôi nữa rồi . Tôi vừa phát hiện một điều là cô chỉ thích làm những điều ngược lại yêu cầu của kẻ khác .
Nhận xét của Sĩ Nguyên làm Huyền My hơi tự ái . Cô đi vàp hòng khách với anh với chút hờn giận trên đôi môi hồng .
Sĩ Nguyên mỉm cười . Anh ngồi xuống ghế và bảo Huyền My :
- Cô ngồi xuống đi .
Huyền My vùng vằng ngồi xuống . Chơọt phát hiện là chiếc váy ngủ mỏng manh của cô có vẻ không ổn chút nào dưới ánh đèn sáng choang trong phòng khách .
Như hiểu được ý cô, Sĩ Nguyên vội nhổm dậy lấy chiếc áo gió của anh đang vắt trên ghế .
Choàng trên vai Huyền My, Sĩ Nguyên giọng ấm áp :
- Cô khoác đi, kẻo lạnh .
Sĩ Nguyên chậm rãi đọc lá thư của Lâm Phú gởi cho Huyền My . Lời lẽ trong lá thư khác thống thiết . Trong đó có đoạn viết :
... Anh yêu em đến cuồng điền . Anh không thề nào sống xa em được . Những ngày qua, anh đã sống trong tuyệt vọng . Không việc làm . Không tình yêu . Nếu em không từ bỏ mọi thứ để đến ngay với anh thì anh sẽ từ biệt cõi đòi này mà không có gì phải ân hận... Vĩnh biệt em !
Sĩ Nguyên khẽ nhún vai . Trả lại bức thư cho Huyền My, anh hắng giọng :
- Vì sợ Lâm Phú có những hành động liều lĩnh nên cô đã bỏ nhà đi hoang ?
Cách hỏi của anh khiến cô tự ái . Cô khẽ nheo mắt :
- Anh không được nói là tôi... bỏ nhà đi hoang đấy nhé .
Sĩ Nguyên so vai :
- Thế thì tôi phải nói như thế nào đây ? Một cuộc... du ngoạn chăng ? Khi mà giờ đây dì Từ Phan cũng như anh trai cô đang chạy ngược chạy xuôi để kiếm tìm cô và không biết là cô đang ở phương nào .
Quê không thể tả . Huyền My chợt thầm sỉ vả là cô đã ngu ngốc tâm sự những điều thầm kín của mình cho tên đàn ông đáng ghét này . Lẽ ra thì cô không nên trút nỗi niềm với hắn mới phải .
Khuôn mặt giận hờn của Huyền My khiến Sĩ Nguyên phải phì cười . Anh trầm giọng bảo :
- Tốt nhất là cô nên đi ngủ đi . Mặc kệ tên bồ của cô .
Huyền My lườm dài . Đúng là đồ vô lương tâm . Biết đâu khi cô đang ngồi đây cà kê kể chuyện với Sĩ Nguyên thì Lâm Phú đã hành động đúng như anh đã nói .
Cô nói như khóc :
- Anh đúng là con người có trái tim bằng đá, chỉ thích cười nhạo trên nỗi đau của kẻ khác .
Sĩ Nguyên nhướng mày hỏi :
- Thế tại sao cô lại không đến chỗ Lâm Phú mà lại quyết định đáp xe về thành phố ngay tối nay ? Phải chăng từ trong suy nghĩ, cô đã thấy chuyện Lâm Phú xúi giục cô là một việc làm sai trái .
Huyền My im lặng cắn môi . Dù sao thì Sĩ Nguyên đã nói lên những điều mà cô cố lẩn tránh không nghĩ đến .
Soi vào đôi mắt đẹp mơ màng pha chút đớn đau của cô, Sĩ Nguyên hắng giọng :
- Khi quyết định ra đi, cô có nghĩ đến dì Từ Phan không ?
Huyền My giọng khổ sở :
- Người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là mẹ tôi . Bà sẽ chết mất nếu biết tôi đi tìm Lâm Phú . Nhưng anh biết rồi đó, tôi không thể để mặc Lâm Phú trong tuyệt vọng . Lâm Phú cần đến tôi . Thế nhưng, khi chuyến xe vào bến, tôi mới thảng thốt nhận ra là mọi chuyện đều quá sức đối với tôi . Nếu tôi đến tìm Lâm Phú, chuyện gì sẽ xảy ra cho tôi ? Đời nào Lâm Phú chấp nhận cho tôi quay trở về !
Sĩ Nguyên có vẻ thông cảm :
- Tôi hiểu . Cô không phải là một cô gái sống buông thả .
Huyền My lùa hai tay vào tóc :
- Vậy tôi phải làm gì đây ?
Sĩ Nguyên nhún vai phán :
- Đi ngủ !
Lần này thì Huyền My giận thật sự . Cô nhìn Sĩ Nguyên bằng đôi mắt tóe lửa . Không hề bối rối, anh dịu dàng nhìn trả lại cô :
- Cô không nên mất thời giờ cho một tên đàn ông như thế . Lâm Phú không dám làm gì đâu . Đó chỉ là một cách để hù dọa cô khi biết được yếu điểm của cô thôi .
Huyền My tròn mắt :
- Tôi có yếu điểm gì ?
Sĩ Nguyên so vai :
- Như những cô gái khác . Đó là sự mềm yếu . Những cô gái thường mũi lòng với những lá thư tuyệt mệnh như thế .
Thấy Huyền My cắn môi suy nghĩ, Sĩ Nguyên nói tiếp :
- Chưa chắc là cô đã yêu Lâm Phú đâu . Có thể chỉ là sự thương hại .
Huyền My kêu lên :
- Không...
Sĩ Nguyên cười nhẹ :.
- Nếu Lâm Phú không nghèo, không gợi nhớ những kỷ niệm thời thơ ấu giữa cô và anh ta, chưa chắc cô đã đáp trả tình cảm của Lâm Phú . Và làm gì có chuyện cô bất chấp sự đau khổ của mẹ cô để đi tìm Lâm Phú .
Huyền My khẽ lắc đầu :
- Không . Tôi yêu Lâm Phú chứ không phải là sự thương hại như anh nói .
Sĩ Nguyên nhướng mày :
- Tôi hiểu cô hơn là chính cô hiểu về mình đấy . Cô đã bị một núi kỷ niệm thời thơ ấu làm mờ mắt .
Giọng khiêu khích của Sĩ Nguyên khiến Huyền My nổi giận . Cô quát khẽ :
- Tôi không nói chuyện với anh nữa đâu .
Anh mỉm cười bảo :
- Hãy ngủ đi . Nếu cô vẫn chưa tin rằng Lâm Phú đã nói dối thì ngày mai tôi đưa cô đến tìm hắn . Cam đoan với cô, anh chàng bồ của cô đang ăn no ngủ kỹ như thường . Một tên đàn ông dùng áp lực để buộc người yêu của hắn phải đến với hắn không đáng để cô phải bận tâm nhỏ mấy giọt nước mắt thương xót đâu .
Huyền My mím môi phán :
- Tôi sẽ đi một mình, không cần anh phải bận tâm .
Sĩ Nguyên nhướng mày
- Ngày mai tính sau . Tôi cũng đã buồn ngủ lắm rồi...


*
* *

Ngỡ là Sĩ Nguyên sẽ giận cô về những gì cô đã nói, không ngờ sáng hôm sau Sĩ Nguyên bảo với cô :
Cô có muốn đi đến chỗ Lâm Phú không, tôi sẽ đưa cô đến .
Huyền My dàu dàu nét mặt :
- Tôi rất ghét miệng lưỡi ác độc của anh, vì thế tôi sẽ đi một mình . Chưa chừng tôi đến chỗ Lâm Phú đâu, tôi sẽ ra bến xe và trở về ngay sáng nay .
Sĩ Nguyên so vai :
- Theo lời khuyên của tôi thì cô nên đến gặp Lâm Phú . Dù sao thì cô cũng đã lỡ bỏ...
Huyền My lừ mắt nhìn Sĩ Nguyên vì biết anh định nói tiếp là... "bỏ nhà đi hoang" .
Cô giậm chân :
- Đúng là cái miệng ăn mắm . Sao anh cứ chọc tức tôi hoài vậy ?
Sĩ Nguyên cười cầu tài :
- Xin lỗi, tại tôi... quen miệng .
Huyền My nguýt dài :
- Tôi biết là anh cố ý mà .
Sị Nguyên nghiêng đầu hỏi :
- Chúng ta đi chứ ?
Huyền My nhăn mặt :
- Đi đâu ?
Sĩ Nguyên cười :
- Thì đi đến nhà anh chàng bồ của cô đó .
Huyền My dảu môi :
- Sao anh sốt sáng thế nhỉ ?
Sĩ Nguyên so vai phán :
- Tôi không thể để cô đi một mình, thế thôi .
Huyền My tròn mắt hỏi :
- Vì Sao ?
- Cô rất ngây thơ . Tôi chỉ sợ cô rơi vào một cái bẫy nào đó .
Huyền My kêu lên :
- Tôi không cần sự tử tế lãng xẹt của anh đâu .
Nói vậy, nhưng cuối cùng Huyền My vẫn ngoan ngoãn đi ra xe cùng Sĩ Nguyên .
Anh lái chiếc mô tô thật chậm qua những con đường có những hàng cây xanh tươi . Theo địa chỉ Huyền My đưa, Sĩ Nguyên cho chiếc xe chạy lên một con dốc dài và đi đến một chung cư bắt đầu xuống cấp .
Huyền nói với vẻ thương cảm :
- Lâm Phú ở đây .
Sĩ Nguyên hạ thấp giọng :
- Tầng mấy ?:
Cô chớp mi :
- Tôi không biết, anh ấy chỉ ghi số phòng .
Sĩ Nguyên liến ngoắc một cậu bé đang chơi đùa với quả bóng gần đó hỏi :
- Phòng 304 ở tầng mấy vậy em ?
Cậu bé trả lời không một chút ngập ngừng :
- Tầng tám .
Huyền My dịu dàng hỏi :
- Có chắc không em ?
Cậu nhỏ cười tươi :
- Nhà em ở phòng 305 mà . Tầng tám là tầng cuối cùng, nhiều hôm trời gió có thể nhìn thấy mây bay cuồn cuộn nữa đấy .
Đúng là một cậu bé vui tính, Huyền My nghiêng đầu hỏi :
- Thế em có biết anh Lâm Phú không ?
Cậu bé nhồi quả bóng bằng chân trái thật điệu nghệ :
- Biết chứ .
Huyền My thấp thỏm :
- Mấy hôm nay em thấy anh Lâm Phú có... làm sao không ?
- Cậu bé ngơ ngác :
- Sao cơ ?
Chợt quả bóng văng ra xa và cậu bé vội vã vọt theo, để mặc Huyền My nhìn theo với đôi mắt vô hồn .
Sĩ Nguyên kéo tay Huyền My đi lên các bậc thang . Anh trầm giọng :
- Cô đúng là ủy mị . Cứ theo cách cô hỏi thằng bé tôi cứ ngỡ là trời sắp sập . Hãy tin tôi đi, chẳng có gì ảnh hường đến hòa bình thế giới cả .
Huyền My hất mạnh tay Sĩ Nguyên . Cô đi nhanh lên các bậc cấp khiến Sĩ Nguyên phải hối hả lắm mới đuổi kịp cô .
Dừng chân ở bậc cấp cuối cùng, Sĩ Nguyên thở phào nhẹ nhõm :
- Trời ạ, dễ chừng có tới... một nghìn bậc cấp . Hèn gì thắng bé có thể hái được cả sao trời .
Câu đùa của anh cũng chẳng thể nào làm cô cười nổi . Huyền My hấp tấp đi đến căn phòng 304 .
Phòng đang đóng cửa .
Cô định gõ cửa nhưng Sĩ Nguyên đã giữ tay cô lại . Anh nói khẽ :
- Cô có nghe gì không ?
Huyền My nhăn mặt, cô nhìn anh với vẻ khó chịu :
- Cái gì ?
Sĩ Nguyên thì thầm :
- Anh chàng bồ của cô đang huýt sáo . Cô có nghe không ?
Huyền My châm chọc :
- Động đất chăng ? Huýt sáo thì làm sao ?
Sĩ Nguyên điềm nhien phán :
- Còn hơn động đát . Cô không thấy sao, hắn chẳng buồn một chút nào . Hắn đang huýt gió một điệu nhạc vui . Điều đó có nghĩa là mọi chuyện không tồi tê như hắn đã hăm dọa trong lá thư viết cho cô . Chẳng có một... thằng người nào trước khi kết thúc cuộc đời của hắn lại huýt sáo một điệu BeBop nhộn như thế cả .
Huyền My hoang mang nhìn Sĩ Nguyên . Anh nói rất có lý . Cô bật ra một câu hỏi :
- Chắc gì đây là phòng của Lâm Phú ?
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Cô gõ cửa thử xem .
Huyền My ngây người ra . Cô đang tự lừa dối mình đó thôi . Lâm Phú đã cho cô địa chỉ thật rõ ràng . Cô không dám gõ cửa vì sợ sẽ bắt gặp một thự tế hoàn toàn khác với những điều cô lo sợ đến phát khóc, đến điên rồ bỏ nhà... đi hoang .
Tiếng huýt sáo mỗi lúc càng to hơn vì hình như ai đó đang đi về phía cửa .
Huyền My hoảng hồn nhìn Sĩ Nguyên :
- Trời ạ . Sao bây giờ ?
Sĩ Nguyên chưa kịp nói gì thì cửa phòng bật mở . Lâm Phú xuất hiện ở ngưỡng cửa với một bộ áo quần bảnh bao và khuôn mặt đang vui... như tế .
Chợt nhìn thấy Huyền My xuất hiện trước cửa, Lâm Phú như hóa đá . Anh nói không nên lời . Nhất là khi thấy cô không đi một mình, bên cạnh cô là một anh chàng có phong thái rất tự tin, rất đàn ông .
Phải một phút sai, Lâm Phú mới như sực tỉnh . Anh mở rộng cánh cửa :
- Mời vào...
Huyền My trầm giọng giới thiệu :
- Đây là Sĩ Nguyên, một người quen với gia đình của em .
Lâm Phú nở nụ cười gượng gạo :
- Hân hạnh quen biết với anh .
Quay sang Huyền My, anh hỏi một hơi :
- Em đến thành phố này khi nào ? Hành lý của em để ở đâu ? Tại sao không báo để anh đến đón ?
Sĩ Nguyên xen vào :
- Huyền My muốn tạo cho anh một... bất ngờ .
Huyền My ngượng ngập còn Lâm Phú thì tím mặt muốn quai một cú đấm vào mặt tên đàn ông không mời mà đến . Nếu không có hắn, Lâm Phú đã có thể kéo Huyền My vào lòng và cứu vãn tình thế bằng những nụ hôn .
Đúng là một sự bất ngờ . Không biết là Huyền My có nghe tiếng huýt sáo vui nhộn của anh không . Lẽ ra anh phải xuất hiện trước mặt cô với khuôn mặt rầu rĩ và bộ áo quần xộc xệch mới đúng .
Mà ai có thể ngờ được là cô đến đấy đúng bảy giờ sáng ! (Những chuyến xe tốc hành nối liền hai thành phố chỉ cập bến vào sau năm giờ chiều !)
Lâm Phú nôn nóng nhắc lại câu hỏi mà anh muốn biết :
- Em đến đây khi nào ?
Huyền My chớp mắt :
- Hôm qua .
Câu trả lời của cô khiến Lâm Phú vô cùng thất vọng . Điều đó có nghĩa là lá thư thống thiết của anh không đủ tác dụng để cô bay ngay đến với anh .
Không biết chuyện đó có liên quan với tên đàn ông đang ngồi trước mặt anh không ? Cái cách hắn quan sát đầu tóc đang chải bóng của anh cũng đã khiến anh muốn nổi điên lên .
Nhìn như xoáy và mặt Sĩ Nguyên, Lâm Phú nhếch mép :
- Xin lỗi, tôi muốn nói chuyện riêng với Huyền My .
Sĩ Nguyên hơi nhún vai . Quay lại nhìn Huyền My, anh bắt gặp cô đang bối rối vì biết Lâm Phú đang tìm cách đuổi khéo anh .
Anh đứng dậy nói với Huyền My :
- Tôi xuống chỗ để xe và chờ cô ở đó .
Chỉ còn hai người với nhau, Lâm Phú vẻ mặt rầu rĩ :
Hiện tại anh rất đau khổ, có thể chết đi được . Em hiểu không ?
Huyền My đan những ngón tay vào nhau . Cô thở nhẹ :
- Anh không nên có những hành động liều lĩnh như đã viết trong thư . Đó không phải là cách giải quyết tốt .
Lâm Phú nhướng mày :
- Không có em, cuộc đời anh chỉ là vô nghĩa .
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Em hy vọng công việc sẽ giúp anh nguôi ngoai quên đi những chuyện buồn . Một ngày nào đó, mẹ em sẽ đồng ý cho em yêu anh thôi . Vì dù sao anh cũng không phải là người xa lạ với gia đình em .
Lâm Phú chua chát :
- Anh chờ đến khi nào ? Biết bao giờ anh mới giàu được như gia đình em . Đó là một chuyện không tưởng . Mẹ em chỉ biết có tiền . Vì thế chúng ta mới phải xa nhau . Yêu nhau nhưng không thể đến với nhau, còn gì khổ hơn, Huyền My ?
Huyền My chớp nhẹ mắt :
- Mẹ em dù khe khắt nhưng không tê đến mức như anh nghĩ đâu .
Lâm Phú gục đầu vào hai tay rền rỉ :
- Anh chỉ muốn chết . Chỉ có chết mới chấm dứt đau khổ của anh .
Cô mở to mắt nhìn Lâm Phú :
- Anh đừng làm em sợ . Em không muốn anh nói như thế đâu .
Lâm Phú nhếch môi :
- Thế em đến đây làm gì ? Cho anh một lời khuyên giả dối chăng ? Dì Từ Phan và Lê Khải có biết em đến chỗ anh không ?
Huyền My bối rối nhìn Lâm Phú :
- Em bỏ trốn...
Lâm Phú đổi giọng :
- Anh biết mà . Em rất yêu anh . Làm sao em có thể bỏ mặc anh trong tuyệt vọng .
Huyền My tránh nhìn vào đôi mắt tha thiết nồng nàn của Lâm Phú . Cô khẽ nói :
- Anh nên mạnh mẽ hơn .
Ngẩng mặt lên, giọng Lâm Phú đầy thấp thỏm :
- Thế em quyết định như thế nào ? Đã quyết định chung sống với anh tại sao em không mang hành lý đến đây ?
Huyền My giọng buồn rầu :
- Em chỉ định ghé đây thăm anh một lát rồi chở vè nhà cho kịp chuyến xe sáng nay . Em biết là mẹ em không thể nào chịu nổi cú sốc do em gây ra .
Lâm Phú trợn mắt :
- Sao ?
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Em rất yêu anh . Nhưng em còn sống không chỉ cho em mà còn cho mẹ và anh Lê Khải . Em không thể đạp trên dư luận để sống .
Lâm Phú đanh mặt :
- Dư luận là cái quái gì ? Cần phải sống cho chính mình, em hiểu rõ chưa ?
Huyền My lắc đầu :
- Đó là một uộc sống ích kỷ .
Lâm Phú muốn nổi điên lên . Thế mà cứ ngỡ là lá thư của anh đã có thể xoay chuyển tình thế .
Huyền My thở dài :
- Hãy thông cảm cho em . Em không thể .
Lâm Phú cô thuyết phục :
- Tại sao em từ chối làm vợ anh . Nếu em liều chung sống với anh, dì Từ Phan sẽ không còn một con đường nào khác hơn là phải gả em cho anh .
Huyền My lắc đầu :
- Không...
- Sao em lại làm như thế ? Điều gì đã khiến em thay đổi quyết định của em . Đã chấp nhận bỏ nhà ra đi sao lại quay trở về ?
Huyền My so vai :
- Em chỉ là một con bé nong nỗi .
Lâm Phú đanh mặt lại :
- Sĩ Nguyên là gì của em ? Tại sao em lại đi với hắn ? Em nói đi . Phải chăng chính hắn là nguyên nhân ?
Huyền My giọng giận dỗi :
- Anh không tin vào tình yêu của em sao ? Sĩ Nguyên chỉ là một người quen với gia đình em mà thôi .
Lâm Phú nhìn Huyền My bằng ánh mắt dò xét :
- Tối qua, em ở lại nơi nào ?
Huyền My bối rối nhìn Lâm Phú . Cô đoán là anh đang ghen . Nếu anh ghen với Sĩ Nguyên thì quả thật hết sức phi lý .
Cô nhỏ nhẹ :
- Trong ngôi nhà nghỉ của Sĩ Nguyên . Tối hôm qua tất cả các khách sạn đều không còn chỗ, vì thế em đã lưu lại đấy .
Lâm Phú nổi giận :
- Thế sao em không đến đây ? Em sợ tôi làm hại em chứ gì ? Nghi ngờ tôi và ngu ngốc phó thác sinh mạng em, sự trong trắng của em cho một tên đàn ông khác, đó có phải là một hành đông không ngoan hay không ?
Huyền My bặm môi im lặng .
Có một cái gì đó tựa như sự đổ vỡ đang đến trong cô .
Lâm Phú trong ký ức luôn là người hào hiệp vị tha . Còn bây giờ, trước mặt cô là một người đàn ông hoàn toàn khác...
Chăm chú nhìn cô thật lâu, Lâm Phú tuyên bố :
- Em xuống bảo với Sĩ Nguyên là hắn đi về đi . Cút đi . Nếu không anh sẽ đấm vỡ mặt của nó đấy .
Huyền My nói như khóc :
- Em và Sĩ Nguyên không có gì cả . Anh ta chỉ muốn giúp em .
Lâm Phú cười gằn :
- Anh không muốn nhìn thấy thằng đàn ông cơ hội ấy . Nếu em muốn về với mẹ, ngày mai anh sẽ chở em ra bến xe .
Huyền My kêu lên :
- Không... Em phải về bây giờ . Không thể đợi đến ngày mai được .
Lâm Phú chụp lấy tay Huyền My giọng tha thiết :
- Hãy ở lại đây, làm vợ anh . Huyền My, Chúng ta yêu nhau . Em không thể nào hy sinh cho tình yêu của chúng ta hay sao ?
Huyền My lắc đầu :
- Nhưng yêu cũng không có nghĩa là giẫm đạp lên tất cả .
Lâm Phú cười nhạt . Anh xô ghế đứng dậy :
- Nếu em ngại không dám bảo với tên đàn ông ấy cút đi thì anh sẽ làm lớn chuyện đó . Anh biết, sở dĩ em bướng bỉnh không nghe anh cũng không do hắn xúi giục mà thôi .
Huyền My thảng thốt gọi :
- Lâm Phú...
Nhưng Lâm Phú còn nhanh hơn cô . Anh chạy như bay xuống các bậc cấp . Huyền My vội vàng đuổi theo Lâm Phú . Cô không muôn giữa hai người đàn ông có chuyện xô xát với nhau .
Sĩ Nguyên đang chơi bida ở tầng trệt . Nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của Lâm Phú, anh liền buông cây cơ xuống bàn .
Chụp lấy cây cơ, Lâm Phú gầm lên :
- Cút đi, thằng khốn .
Sĩ Nguyên so vai nhìn Huyền My :
- Chuyện gì thế ?
Cô níu lấy tay Lâm Phú :
- Lâm Phú... Anh phải bình tĩnh nghe em nói .
Lâm Phú vung cây cơ lên :
- Anh sẵn sàng đập nó lủng sọ nếu nó láu cá định tán tỉnh em .
Huyền My giọng khổ sở :
- Sĩ Nguyên hoàn toàn tôn trọng em .
Sĩ Nguyên xỏ hai tay vào túi . Lừ mắt nhìn Lâm Phú, anh trầm giọng phán :
- Anh hiểu lầm rồi .
Lâm Phú đe dọa :
- Nếu mày muốn yên thân thì nên xéo đi, không được đi với Huyền My . Cút đi .
Sĩ Nguyên nhướng mày :
- Tôi và Huyền My chỉ là bạn mà thôi . Anh không nên hiểu lầm .
Sĩ Nguyên chưa dứt lời thì Lâm Phú đã vụt mạnh cây cơ xuống đầu anh . Nghiêng người để tránh một đòn ác hiểm, Sĩ Nguyên lùi lại mấy bước nhưng Lâm Phú đã vụt thêm một đòn hiểm khác .
Không còn cách nào khác hơn, Sĩ Nguyên tung chân đạp mạnh vào ngực Lâm Phú . chỉ nghe thấy một tiếng "hự" và Lâm Phú ôm lấy ngực đau đớn .
Huyền My vội lao đến bên Lâm Phú nhưng đã bị gạt mạnh . Lâm Phú rít lên :
- Cút đi . Cô đi theo hắn đi .
Huyền My lo lắng hỏi :
- Anh có làm sao không ?
Lâm Phú đanh mặt lại :
- Hãy chọn đi . Hoặc là em theo tôi và chúng ta sẽ cưới nhau bất chấp mẹ của em hoặc là chúng ta sẽ vĩnh biệt nhau mãi mãi .
Huyền My lắc đầu :
- Không... Đừng bắt em chọn lựa .
Sĩ Nguyên đi ra bãi giữ xe để Huyền My nói chuyện với Lâm Phú . Anh không hy vọng là Huyền My sẽ cùng về với anh nhưng vẫn ngồi lên chiếc mô tô, một chân chống xuống đất .
Được một lát, đột ngột giọng Huyền My vang lên sau lưng anh :
- Làm ơn chở tôi về nhà anh lấy hành lý và đi ra bến xe .
Sĩ Nguyên quay đầu lại nhìn Huyền My thật nhanh rồi nổ máy .
Gương mặt buồn của Huyền My và giọt nước mắt lấp lánh trên hàng mi cong của cô khiến trái tim Sĩ Nguyên chợt nhói . Anh muốn nói một câu gì đó để chia sẻ với cô nhưng lại sợ làm cô tổn thương .
Một quãng đường chỉ có sự im lặng ngự trị .
Khi chiếc mô tô dừng lại bên rặng dương với những con sóng đang rì rào vỗ mình trên cát .
Sĩ Nguyên đột ngột tuyên bố :
- Tôi cũng quay về thành phố, có lẽ cùng trên một chuyến xe với cô !

ttkh
05-29-2002, 10:35 PM
- Mẹ ơi . Xin mẹ hãy tha thứ lỗi lầm của con !
Huyền My cầm lấy bàn tay xanh xao của bà Từ Phan thầm thì qua hai hàng nước mắt .
Từ Nha Trang trở về, cô mới hay là bà Từ Phan đã bị đột qụy vì không chịu nổi cú sốc do cô gây ra .
Làm sao bà có thể ngờ được một cô gái nhu mì ngoan hiền như Huyền My lại có thể bất chấp tất cả, bỏ nhà ra đi theo tiếng gọi của tình yêu .
Đặt tay lên vai Huyền My, Lê Khải an ủi :
- Em nín đi . Nếu không lại bệnh nữa thì khổ .
Huyền My sụt sịt :
- Bác sĩ nói sao hả anh ?
Lê Khải thở dài :
- Mẹ bị suy tim .
Khẽ nấc lên, Huyền My giọng thống khổ :
Tội em đáng chết . Em đã làm mẹ ra nông nỗi này . Vậy mẹ có hy vọng gì không anh ?
Lê Khải trầm giọng :
- Đã qua cơn nguy kịch có thể gây đột tử nhưng bác sĩ dặn nên tránh cho mẹ bị xúc động mạnh, nếu không cơn đau tim sẽ tái phát trở lại .
Huyền My rầu rĩ nhìn Lê Khải :
- Thế khi mẹ tỉnh dậy em có nên gặp mặt mẹ không ? Không chừng mẹ sẽ nổi giận khi nhìn thấy em thì sao ?
Lê Khải trấn an :
- Không sao đâu . Mẹ tất thương em đó thôi . Trong những cơn mê, mẹ thường tha thiết gọi tên em . Vừa gọi tên em mẹ vừa khóc .
Huyền My ứa nước mắt :
- Nếu biết có ngày như thế này, không bao giờ em quen với Lâm Phú . Tình yêu của em chỉ đem đến những điều bất hạnh cho mọi người .
Lê Khải chợt hỏi giọng quan tâm :
- Lâm Phú như thế nào ?
Huyền My thở dài im lặng . Cô nhớ lại cuộc cãi vã của cô và Lâm Phú . Một sự đổ vỡ hoàn toàn khi Lâm Phú đã thể hiện mình là một người đàn ông nhỏ nhen ích kỷ .
Lê Khải chăm chú nhìn cô rồi phán :
- Em thật ngốc .
Huyền My mở to mắt :
- Sao cơ ?
Lê Khải nhún vai :
- Lúc nãy anh đã vô tình đọc được lá thư của Lâm Phú viết cho em .
Thấy vẻ sững sờ của cô, Lê Khải hắng giọng giải thích :
- Xin lỗi, anh không có thói quen đọc trộm thư người khác như lá thư ấy em để trên chiếc bàn giấy .
Cắn môi nhìn Lê Khải, Huyền My nhỏ nhẹ :
- Anh nghĩ sao ?
Lê Khải vẻ mặt bất mãn :
- Lâm Phú là đồ tồi .
Huyền My thảng thốt :
- Anh đừng quên Lâm Phú là bạn thân nhất của anh . Trước đây anh đã từng bênh vực anh ấy .
Lê Khải nhếch môi :
- Tình bạn ấy không còn nữa đâu . Anh không ngờ Lâm Phú hù dọa em để khiến em bỏ nhà đi theo hắn .
Huyền My chớp mắt :
- Chỉ vì Lâm PHú quá yêu em đó thôi .
Lê Khải cười nhạt :
- Một người đàn ông cao thượng không bao giờ xử sự như thế . Anh không bao giờ tha thứ cho Lâm Phú về chuyện này .
Thở hắt một cái thật nhẹ, Huyền My buồn rầu nhìn qua khung cửa sổ . Những đám mây trắng đang bồng bềnh trôi vô định . Chợt nhớ đến kỷ niệm ngọt ngào mà giờ đây lại thấy ngậm ngùi đau .

*
* *

Bà Từ Phan vuốt tóc Huyền My :
- Đứa con dại khờ của mẹ . Tại sao con lại nông nỗi đến thế ?
Huyền My nấc lên :
- Con xin lỗi mẹ . Thật sự con rất ân hận về những chuyện con đã khiến mẹ phải đau khổ .
Bà Từ Phan thấp thỏm hỏi :
- Con còn yêu Lâm Phú nữa không ?
huyền My khẽ cắn môi, không biết phải trả lời như thế nào . tình yêu . Phải chăng sĩ Nguyên đã nói đúng khi cho rằng có thể chỉ là lòng trắc ẩn của cô đối với kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ .
Không biết mình còn yêu Lâm Phú nữa không . Trái tim nhỏ của cô dường như đã mỏi mệt .
Giọng cô mềm mại :
- Con sẽ quên...
Bà Từ Phan xúc động :
- Có thật không con ?
Huyền My cúi đầu . Cô nói khẽ :
- Sau những chuyện như thế, con thấy dường như con đã trưởng thành hơn .
Bà Từ Phan trầm giọng :
- Mẹ có một chuyện này muốn nói với con . Một chuyện rất quan trong .
Huyền My choàng tay lên bụng bà Từ Phan :
- Khi nào mẹ khỏe, mẹ nói với con cũng chưa muộn . Mẹ nghỉ đi cho khỏe .
Bà Từ Phan giọng tha thiết :
- Hãy nghe mẹ nói . Mẹ không muốn con lập lại sai lầm thêm lần nữa, Lâm Phú không dễ dàng từ bỏ ý định của nó đâu . Thế nào nó cũng hù dọa con bằng một lá thư khác . Nó sẽ làm khổ con nếu con chưa lấy chồng . Vì thế...
Huyền My hồi hộp nhìn bà từ Phan . Cô lờ mờ đoán được điều gì bà sẽ nói với cô .
Vẻ mặt xúc động, bà Từ Phan tuyên bố :
- Mẹ muốn con và sĩ nguyên cưới nhau càng sớm càng tốt .
Huyền My kêu lên :
- Không... Con không yêu Sĩ Nguyên và cả Sĩ Nguyên cũng thế . Sĩ Nguyên không yêu con .
Bà Từ Phan nhổm người dậy :
- Con không vâng lời mẹ sao Huyền My ?
Cô ràn rụa nước mắt :
- Mẹ có thể yêu cầu bất cứ điều gì ngoại trừ chuyện con phải kết hôn với Sĩ Nguyên . Sĩ Nguyên đã có Cẩm Vân . Anh ta chỉ yêu Cẩm Vân . Còn con, con cũng chỉ yêu Lâm Phú...
-Lâm Phú à ?
Khuôn mặt bà Từ Phan bỗng vả mồ hôi và tái nhợt . Huyền My thất thanh gọi lớn :
- Bác sĩ ơị..

*
* *

Cẩm Vân lao đến bên người bảo vệ đang mặc đồng phục trắng . Giọng cô hổn hển :
- Cho hỏi chút coi . Đám cưới này của ai thế ?
Câu hỏi không đầu không đuôi của cô làm anh chàng bảo vệ hơi mích lòng nhưng anh vẫn ôn tồn trả lời :
- Cô nhìn vào chiếc bảng có thắt nơ đỏ đầu kia thì rõ . Người ta có ghi rõ tên cô dâu chú rể đấy .
Không đợi anh ta nhắc lại . Cẩm Vân phóng như bay đến chiếc bảng báo hỉ .
Hàng chữ được tô đậm thật hoa mỹ như trêu tức cô . Cẩm Vân giậm chân nguyền rủa :
- Trời ạ . Con nhỏ bạn mình nói không sai . Sĩ Nguyên đi cưới vợ ! Tại sao lại có thể như thế được ? Tại sao Sĩ Nguyên không cho mình biết ?
Thấy một cô gái xinh đẹp ăn mặc thật mốt đang bừng bừng nổi giận, một nhân viên bảo vệ khác đi đến bên cô giọng lịch sự :
- Xin lỗi, tôi có thể giúp gì cho quý cô ?
Cẩm Vân nghiến răng lại :
- Đám cưới ở tầng mấy vậy ?
Anh ta chăm chú nhìn Cẩm Vân :
- Cô muốn hỏi đám cưới nào ? Tại đây mỗi ngày có đến vài đám cưới .
Cẩm Vân thở hắt một cái đày hậm hực . thiên hạ bộ điên hết rồi hay sao mà ồ ạt cưới nhau !
Cẩm Vân long mắt lên :
- Còn đám cưới nào nữa . Đám cưới của tay giám đốc công ty điện tử ấy . Tầng thứ mấy ?
- Tầng ba, thưa quý cô .
Cẩm Vân hằm hè :
- Tôi muốn lên đó .
Anh chàng bảo vệ quan sát Cẩm Vân không chớp mắt :
- Hình như cô... không được vui ?
Cẩm Vân hậm hực :
- Vui sao được . Anh chàng bồ của tôi đã đi lấy vợ . Tôi sẽ quậy nát cái đám cưới này cho biết tay nhau .
Người nhân viên bảo vệ làm một cử chỉ ngăn cản :
- Xin cô hãy bình tĩnh .
Cẩm Vân vùng vằng :
- Tôi đang rơi vào một chảo dầu sôi, bình tĩnh gì nổi nữa . Để xem là thiên hạ có thể vui cười chúc mừng cô dâu chú rể được không ?
- Cô không thể làm gì được đâu . Đừng quên là ở trên đó, những đồng nghiệp của tôi sẽ sẵn sàng đưa cô ra ngoài ngay lập tức, nếu cô bạo động .
Cẩm Vân chống tay lên hông :
- Anh hù dọa tôi ?
Người nhân viên bảo vệ từ tốn bảo :
- Thưa cô, chúng tôi sẵn sàng làm tất cả những điều cần thei61t để đám cưới của khách hàng chúng tôi được trọn vẹn . Đó là nghĩa vụ của ban tổ chức .
Cẩm Vân giận dữ đá vào chậu kiểng gần đó . Cô gầm lên :
- Đúng là một lũ tồi . Cả Sĩ Nguyên cũng thế . Thật là tồi . Anh ta cho mình rơi thật đẹp .
Một người thanh niên nãy giờ im lặng nhả khói thuốc theo dõi cuộc đối thoại giữa Cẩm Vân và người bảo vệ liền rời khỏi chỗ đứng .
Tiến đến trước mặt Cẩm Vân, anh ta trầm giọng :
- Anh chàng bảo vệ này nói đúng . Cô không thể làm gì vào lúc này đâu .
- Chẳng lẽ tôi thua cuộc hay sao ?
Nhìn như hút vào đôi mắt tô đen thật đậm của Cẩm Vân, người đàn ông xa lạ bảo :
- Cờ chưa tàn cuộc mà . Cô sẽ thắng, nếu cô chịu khó chờ thời cơ .
Bỏ mặc ngươi nhân viên đang ngạc nhiên nhìn sững hai người, Cẩm Vân nén cơn giận đang vỡ bờ xuống và nhoẻn một nụ cười mê ly :
- Xin lỗi, anh là ai ?
Cùng sánh bước với cô đi ra cửa, người thanh niên có vẻ mặt đầy hân thù phán :
- Hãy gọi tôi là Lâm Phú...

*
* *

Ném chiếc vương niệm trên đầu xuống giường, Huyền My nhìn Sĩ Nguyên bằng đôi mắt giận dữ :
- Anh nói đi, tại sao anh cưới tôi ?
Sĩ Nguyên tiến đến gần Huyền My và choàng tay ôm cô nhưng Huyền My đã đấm thật mạnh vào ngực anh . Cô quát khẽ :
- Buông tôi ra . Nếu không thì đừng có trách . Đúng là đồ cơ hội .
Sĩ Nguyên tỉnh bơ :
- Cho em đấm thoải máiu . Vì em là vợ của tôi mà .
Huyền My hằm hè :
- Tôi không đùa đâu . buông ra .
Sĩ Nguyên siết chặt vòng tay rồi nghĩ sao anh lại nới lỏng . Nghiêng đầu soi vào đôi mắt của cô, anh trầm giọng :
- Nếu tôi bảo là tôi yêu em nên tôi đã cầu hôn với em thì em nghĩ sao ?
Huyền My lùi lạu mấy bước . Cô nói giọng ấm ức :
- Đùa như thế là đã quá nhiều . Tôi không thể hiểu được tại sao anh lại dễ dàng khuất phục mẹ của anh và chịu làm đám cưới với tôi .
Sĩ Nguyên cười cười :
- Thì cũng như em khuất phục mẹ em thôị
Huyền My thở dài :
- Nếu mẹ tôi không lâm bệnh nặng thì đến chết tôi cũng không chấp nhận làm vợ anh đâu .
Sĩ Nguyên nhướng mày :
- Có nói gì đi nữa, giờ đây em cũng là vợ tôi rồi .
Huyền My chống tay lên hông :
- Thật ra thì anh muốn gì ?
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Muốn làm chồng của em .
Giận đến trào nước mắt,Huyền My quát :
- Cô bồ của anh đâu ?
Sĩ Nguyên tỉnh tỉnh :
- Đó không phải là tình yêu của tôi . Em mới chính là tình yêu đích thực mà tôi bất ngờ tìm thấy . Tôi vẫn nhớ mãi chuyến xe mà em và tôi cùng đi . Nhờ vậy, tôi có dịp hiểu rõ con tim của mình hơn .
Với kiểu này coi bộ cô cãi nhau tới sáng với Sĩ Nguyên cũng không có được câu trả lời quá . Huyền My ném cho Sĩ Nguyên một cái nhìn thật sắc tưởng chừng có thể cắt anh ta ra từng mảnh nhỏ rồi đi vào buồng tắm .
Vừa lau khô tóc, Huyền My vừa nghĩ đến Lâm Phú . Tội nghiệp anh . Nếu biết cô đi lấy chồng không biết anh sẽ thất vọng đến độ nào .
Cô không biết cuộc đời mình sẽ như thế nào . Vì sao Sĩ Nguyên cưới cô, có trời mới biết được . Không chừng chỉ vì muốn dằn mặt Lâm Phú cũng nên .
Vì không muốn đối diện với Sĩ Nguyên nên tựa lưng vào tường, khéo mắt lại .
Chợt có tiếng gõ cửa phòng tắm :
- Huyền Mỵ..
- ...
- Huyền My... Cô không sao chứ ?
Không nghe tiếng đáp của Huyền My, Sĩ Nguyên đe dọa :
- Nếu cô không lên tiếng, tôi sẽ... phá cửa đó .
Ngỡ là anh dọa nhưng sau đó vài phút. Huyền My nghe thấy tiếng búa gõ vào ổ khóa .
Hoảng hồn, Huyền My giậm chân :
- Tối cấm anh . Bộ anh định đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy sao ?
Sĩ Nguyên hắng giọng :
- Cô làm cái quái gì torng đó . Cô định ngâm nước cho đến sáng chăng ?
Huyền My vùng vằng :
- Đó là quyền của tôi .
Sĩ Nguyên ra lệnh :
- Mở cửa đi, nếu cô còn thương hai lá phổi của cô .
Không thể ở lì mãi trong phòng tắm được vì tiếng búa tiếp tục gõ vào cửa, Huyền My đành bước ra ngoài . Cô vẫy chiếc khăn tắm trong tay giọng bướng bỉnh :
- Cấm anh đụng vào người tôi .
Sĩ Nguyên nheo mắt :
- Nên hong tóc cho khô rồi muốn làm trời gì thì làm .
Vẻ mặt giễu cợt, Sĩ Nguyên đưa cho Huyền My chiếc máy sấy . Rồi với cung cách của một kẻ... nhàn rỗi, Sĩ Nguyên nằm dài trên giường với điếu thuốc cài lệch môi ngắm Huyền My sấy khô tóc .
Huyền My tức muốn phát khóc vì không thể cấm Sĩ Nguyên... ngắm cô . Dù sao đi nữa, bây giờ cô cũng đã trở thành vợ của người đàn ông cao ngạo đáng ghét này .
Ngắm cô chán chê, Sĩ Nguyên bỗng che miệng ngáo :
- Tôi ngủ đây .
Huyền My mím môi lại . Cô lấy tấm drap mỏng và trải xuống thảm rồi nằm xuống sau khi tắt công tắc điện .
Đèn ngủ mờ mờ trong phòng hắt sáng đủ để cô thấy rõ là Sĩ Nguyên không ngủ như anh đã nói . Anh trở mình mấy lần rồi bỗng bật ngồi dậy nhìn Huyền My :
- Lên giường đi .
Huyền My giả vờ không nghe thấy . Cô run bắn lên . Trời ạ, cô không biết mình có thoát được Sĩ Nguyên không ? Nếu anh ta lao vào ôm cô rồi chiếm đoạt cô chắc cô chết quá .
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Nếu cô không lên giường ngủ thì tôi sẽ... bế cô lên đấy .
Lời đe dọa của anh công hiệu tức thời . Lập tức Huyền My vọt lên giường như tia chớp .
Cô trùm mền kín mít, hồi hộp đến độ tưởnh chừng trái tim có thể vọt ra khỏi lồng ngực .
Hình nhu có tiếng cười rất khẽ của Sĩ Nguyên . Anh đập trên vai Huyền My :
- Cô bỏ mền ra kẻo chết ngộp . Cứ yên tâm ngủ đi . Tôi chia giang sơn cho cô đây .
Huyền My hé mền ra quan sát... giang sơn . Sĩ Nguyên đã xếp một chiếc gối ôm thật dài ngăn cách cô và anh . Giọng anh hóm hỉnh :
- Chỉ cần khi ngủ cô không gác lung tung qua người tôi là được .
Định tử thủ cho đến sáng nhưng được một lúc Huyền My đành tung mền ra vì suýt chút nữa cô đã ngộp thở trong chiếc mền to đùng .
Cô nằm quay lưng với Sĩ Nguyên, ép người vào sát thành giường, cảm thấy dễ chịu đâu được đôi chút thì lại bỗng nhột nhạt sau lưng vì đoán là Sĩ Nguyên đang tranh thủ ngắm chiếc lưng thanh tú của cô .
Chiếc áo ngủ màu hồng của cô đã được người thợ may tặng cho một nhát kéo hình oval hoa mỹ (mà giờ đây bỗng dưng đã trở thành... tàn nhẫn) từ cổ xuống gần thắt lưng .
Rồi giấc ngủ cũng đến với cộ..
Khi Huyền My tỉnh dậy . Thật xấu hổ, Huyền My khám phá là cô đã vắt chân qua chiếc gối ôm và xâm lấn địa phận của Sĩ Nguyên... Còn anh, anh đang ngồi tì cằm lên đầu gối chiêm ngưỡng cô .