PDA

View Full Version : Kỷ Niệm Trắng --- Châu Liên part 04


ttkh
05-29-2002, 10:36 PM
- Từ trên ban công bà Vĩnh Tuyến lặng lẽ quan sát Huyền My . Cô ngồi đong đưa xích đu, dáng điệu buồn rầu . Nụ hoa hồng trắng đang hững hờ trên tay .
Dạo này Sĩ Nguyên thường bỏ cơm tối và về nhà rất khuya . Còn Huyền My, ngoài công việc ở công ty cô thường chăm sóc hoa trong vườn . Giữa Sĩ Nguyên và Huyền My vẫn là một khoảng cách trắng .
Thở dài, bà Vĩnh Tuyến gọi vọng xuống :
- Huyền My...
Cô nhìn lên ban công . Nhìn thấy mẹ chồng, Huyền My vội rời khỏi xích đu và đi vào nhà .
Giọng cô lễ phép :
- Dạ, mẹ gọi con .
Bà Vĩnh Tuyến gật đầu :
- Mới sáng chủ nhật mà Sĩ Nguyên đã xách xe đi thật sớm . Chồng con dạo này thật lạ, con không thấy sao ?
Huyền My chớp mắt :
- Dạ, ảnh đi công chuyện mà mẹ .
Bà Vĩnh Tuyến tỏ vẻ phật ý :
- Công chuyện gì ? Tối nào Sĩ Nguyên cũng về gần nửa đêm . Con phải biết chồng con đi đâu đấy .
Huyền My cười buồn . Khoảng cách giữa cô và Sĩ Nguyên ngày càng lớn . Hình như Sĩ Nguyên không còn để ý đến sự hiện diện của cô . Buổi tối, anh về rất khuya rồi leo lên giường ngủ một mạch tới sáng .
Huyền My tự ái kinh khủng về chuyện đó . Lẽ ra Sĩ Nguyên phải... qụy lụy một chút để van xin tình yêu của cô . Còn việc cô có chấp nhận anh hay không là chuyện khác . (Mà sao cô lại ngấm ngầm đau khổ khi Sĩ Nguyên thờ ơ với cô nhỉ ?)
Bà Vĩnh Tuyến dịu giọng bảo :
- Con cũng nên đi chơi một chút để giải khây . Mẹ thấy suốt ngày con cứ ở trong nhà hoài không tốt đâu .
Huyền My cười hiền :
- Con cũng chẳng biết đi đâu . Ngày hôm qua, con có ghé chỗ mẹ con chơi một lát . Mẹ con có gởi lời thăm mẹ .
Bà Vĩnh Tuyến khẽ trách :
- Sao không cho mẹ biết để mẹ gởi chị xui một ít hồng xiêm cho vui .
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Dạ...
Trìu mến nhìn cô, bà Vĩnh Tuyến bảo :
- Sáng nay nắng đẹp đó, con có đến bạn bè hay đi đâu thì đi . Để mẹ bảo tài xế đánh xe đưa con đi .
Huyền My mỉm cười :
- Dạ . Thôi để con tự lái xe cũng được .
Thay một chiếc váy trắng thật đẹp, Huyền My xuất hiện trước mặt bà Vĩnh Tuyến với chiếc xách tay trắng trong tay và đôi giày mềm mocasin cũng màu trắng .
Bà Vĩnh tuyến buột miệng :
- Màu trắng rất hợp với con . Không chừng ra đường, người ta lại tưởng con chưa có chồng cũng nên . Trông con không khác một nữ sinh là mấy .
Huyền My mỉm cười chào bà Vĩnh Tuyến rồi dắt xe ra cổng . Cô không biết đi đâu cho hết một buổi sáng nên lái xe lòng vòng đến mấy shop bán hoa khô .
Cô chọn một lẳng hoa cúc rối vì biết mẹ chồng cô rất thích loài này . Cầm một lọ hoa pensé, Huyền My chợt nghĩ đến Sĩ Nguyên . Anh yêu loài hoa có gam màu buồn lặng lẽ này . Vậy cô có nên đặt lọ hoa khô trên bàn làm việc của anh không nhỉ ?
Liệu Sĩ Nguyên có nghĩ là cô... cầu cạnh với anh không ? Sẽ cảm động hay là chế nhạo ?
Đang bâng khuâng suy nghĩ, Huyền My chợt nghe tiếng gọi :
- Huyền My...
Thanh âm thảng thốt của người gọi khiến Huyền My giật mình . Cô suýt buông rơi lọ pensé xuống đất .
Người gọi cô chính là Lâm Phú . Anh hấp tấp đến bên cô :
- Huyền My... Lâu quá anh không gặp em . Em đi một mình à ?
Cô nói giọng xúc động :
- Anh về thành phố lâu chưa ?
Lâm Phú nhìn như hút lấy cô :
- Chỉ mới hôm qua . Anh nhớ em quá .
Cô bối rối nhìn anh và đặt lọ hoa vào chỗ cũ .
Lâm Phú khẽ nheo mắt :
- Em thích hoa khô à ?
Huyền My gật đầu :
- Vâng...
Lâm Phú so vai :
- Anh vẫn còn nhớ có lần em bảo là em ghét hoa khô vì chúng không còn vẻ đẹp tự nhiên nữa . Em chỉ thích hoa tươi thôi, và loài hoa em thích nhất vẫn là tigôn trắng...
Huyền My khẽ cắn môi :
- Hoa khô cũng có một nét đẹp riêng, dịu dàng .
Chăm chú nhìn cô như để phân tích, Lâm Phú nhận xét :
- Anh hiểu, em đã thay đổi rất nhiều, kể cả những sở thích của em .
Huyền My vuốt nhẹ nụ hoa tím biếc trên bàn, gương mặt thoáng buồn . Cô đoán là Lâm Phú đã biết cô kết hôn với Sĩ Nguyên . Đó có thể là những lời trách cứ của anh .
Lâm Phú hạ thấp giọng :
- Anh muốn nói chuyện riêng với em . Chúng ta vào quán nước gần đây nói chuyện . Đứng ở đây, không tiện cho em đâu .
Huyền My ngập ngừng đi bên cạnh Lâm Phú . Ân cần kéo ghế cho cô, Lâm Phú trầm giọng :
- Em còn nhớ thời gian chúng ta không gặp nhau là bao lâu không ?
Cô khẽ cắn môi :
- Khoảng hai tháng .
Lâm Phú nhướng mày :
- Hai tháng và một tuần rưỡi .
Ngừng một lát, anh nói tiếp :
- Anh đếm từng ngày vì anh nhớ em quay quắt . Còn em ?
Huyền My nói khẽ :
- Em lấy chồng rồi .
Lâm Phú chua chát :
- Anh biết . Chồng em là Sĩ Nguyên, là tên đàn ông đã đi với em đến chỗ anh . Hắn là một giám đốc và xuất thân từ một gia đình giàu có . Giờ em thấy là anh nói có sai đâu, mẹ em là người ham tiền và biết cách vun vén cho em .
Huyền My chớp mắt :
- Đã lâu rồi mà anh vẫn còn ghét mẹ em sao ?
Lâm Phú bạnh hàm lại . Nếu bà Từ Phan chết vì đột qụy tim mạch máu cách đây hai tháng thì có lẽ anh đã chiếm được Huyền My . Huyền My đã là của anh .
Giọng anh cố kềm chế :
- Không . Anh không ghét mẹ em . Đó chỉ là một nhận xét thật vô tư của anh thôi .
Huyền My nhỏ nhẹ :
- Công việc của anh dạo này như thế nào ?
Lâm Phú vẻ mặt tự đắc :
- Anh được đề bạt làm phụ tá giám đốc, sắp tới đây cuộc đời của anh sang một bước ngoặc khác . Khi nào có dịp, em nói cho dì Từ Phan biết về sự thay đổi của anh .
Huyền My chân thành :
- Em chúc mừng anh .
Lâm Phú nhếch môi :
- Chỉ chúc mừng suông thôi sao ?
Huyền My ngơ ngác :
- Thế anh muốn sao ?
Lâm Phú thản nhiên trả lời :
- Một nụ hôn .
Huyền My kêu lên :
- Em đã có chồng .
Lâm Phú khẽ nheo mắt :
- Thế thì đã sao nào ? Trước đây em vẫn hôn anh kia mà .
Đỏ bừng mặt Huyền My vội nói :
- Anh đừng nhắc lại chuyện cũ nữa . Trước đây khác, bây giờ khác .
Lâm Phú gõ mấy nhón tay lên bàn :
- Em sợ nhắc đến kỷ niệm giữa anh và em sao ?
Huyền My hạ thấp mắt xuống :
- Hãy quên đi những kỷ niệm buồn giữa anh và em .
Lâm Phú lắc đầu cười :
- Em nói thật kỳ lạ . Người ta vốn trân trọng kỷ niệm . Chưa có ai cố gạt bỏ kỷ niệm bao giờ . Tại sao anh phải chôn vùi kỷ niệm chứ . Anh vẫn còn nhớ đôi môi thật ngọt ngào và nhữn nụ hôn dịu êm của em .
Huyền My úp mặt vào hai bàn tay :
- Em đã có chồng . Anh nên tôn trọng em .
Lâm Phú đột ngột giận dữ :
- Em nói mãi điệp khúc ấy với anh là gì ? Sĩ Nguyên có yêu em đâu ? Em định chung thủy với một người đàn ông đã phản bội em sao ?
Huyền My nhìn thẳng vào mắt Lâm Phú :
- Có lẽ em phải về bây giờ .
Lâm Phú chụp lấy tay Huyền My :
- Đừng giận nếu anh thiếu kềm chế và nổi nóng với em . Hãy thông cảm cho anh, vì anh yêu em . Yêu đến điên cuồng . Chúng ta sẽ sống bên nhau mãi mãi .
Cô rụt tay về, giọng khổ sở :
- Anh hãy quên em đi .
- Nhìn vào đáy mắt cô, Lâm Phú gọi khẽ :
- Huyền My...
Thở dài hiu hắt, Huyền My quay mặt đi .
Lâm Phú giọng khắc khoải :
- Em còn yêu anh lắm phải không Huyền My ?
Cô bối rối đan những ngón tay nhỏ vào nhau . Chưa bao giờ cô hiểu lòng mình như thế này .
Không xúc cảm .
Dửng dưng .
Giọng cô khô lạnh :
- Nhiều lúc em phải tự hỏi là liệu tình cảm ngày nào em dành cho anh có phải là tình yêu không ?
Lâm Phú sững sờ nhìn cô :
- Em nói cái gì thế ?
Huyền My thở hắt :
- Xin lỗi, nếu điều em nói làm tổn thương đến anh .
Lâm Phú giận dữ :
- Chúng ta yêu nhau . Nếu không có mẹ em thì mọi chuyện đã không xảy ra theo chiều hướng tồi tệ như thế này . Nếu không có tên Sĩ Nguyên đốn mạt xúi giục em thì em đã là vợ anh .
Huyền My khẽ cắn môi . Phải chăng cô đã ngộ nhận về một tình yêu . Đối với Lâm Phú, kỷ niệm và sự thương xót hoàn cảnh không may của anh đã khiến cô không có can đảm khước từ tình yêu của anh .
Lâm Phú trầm giọng phán :
- Anh muốn em ly hôn với Sĩ Nguyên, em nghĩ sao ?
Huyền My thảng thốt :
- Sao ?
Lâm Phú nhếch môi :
- Em không thể sống với một người mà em không bao giờ yêu . Sĩ Nguyên cũng không yêu em . Có lẽ em đã biết Cẩm Vân mới chính là người mà Sĩ Nguyên yêu thương .
Huyền My lạc giọng :
- Vì sao anh biết Cẩm Vân ?
Lâm Phú so vai :
- Vì yêu em nên anh phải tìm hiểu tất cả những gì liên quan đến em và Sĩ Nguyên . Anh chưa gặp Cẩm Vân bao giờ nhưng nghe nói đó là một cô gái rất đẹp . Cô ta hiện đang cặp bồ với Sĩ Nguyên . Hai người ngang nhiên chung sống với nhau bất chấp cuộc hôn nhân của em và Sĩ Nguyên .
Huyền My hoang mang nhìn Lâm Phú . Xoay nhẹ ly cà phê đã nguội ngắt trong tay, Huyền My nói nhỏ :
- Thôi em về .
Lâm Phú cười cay độc :
- Em không muốn nghe anh kể về Cẩm Vân và Sĩ Nguyên sao ?
Huyền My lạc giọng :
Không...
Liếc Huyền My một cái thật nhanh, Lâm Phú mở cờ trong bụng . Anh nhướng mày :
- Hơi đâu em buồn . Sĩ Nguyên đã phản bội em thì em cũng nên cho Sĩ Nguyên một bài học . Anh sẽ giải khuây cho em .
Huyền My nhìn phắt vào mặt Lâm Phú rồi đứng dậy . Cô tuyên bố bằng giọng giận dữ :
- Tôi cấm anh từ nay tìm gặp tôi nữa . Thật không ngờ anh có thể nói những lời trâng tráo đến thế .
Lâm Phú tái mặt :
- Huyền My... Tại sao em lại sỉ vả anh như thế . Anh yêu em mà .
Huyền My ghim vào mặt Lâm Phú những tia nhìn giận dữ :
- Không bao giờ còn một Lâm Phú trong tôi . Lâm Phú của ngày xưa đã chết, chết vì những nhỏ nhen ti tiện hẹp hòi . Tôi yêu Sĩ Nguyên . Tôi yêu chồng tôi, vì anh ấy là một người đàn ông cao thượng .
Trong lúc Lâm Phú vẫn còn bàng hoàng vì những lời tuyên bố của Huyền My thì cô đã lên xe và nổ máy...

*
* *

Đứng bên cửa sổ, Huyền My chống cằm nhìn ra ngoài trời . Nghe tiếng chân Sĩ Nguyên, rồi sau đó cánh cửa bật mở và anh đi vào nhưng Huyền My vẫn không quay đầu lại .
Sĩ Nguyên lên tiếng :
- Cô chưa đi ngủ sao ?
Khẽ cắn môi, Huyền My im lặng không trả lời . Giọng Sĩ Nguyên có vẻ khó chịu :
- Sao cô không trả lời câu hỏi của tôi ?
Huyền My so vai :
- Không cần thiết lắm . Vì anh đã thấy tôi còn thức mà . Tôi phải đợi cửa và không biết là khi nào thì anh mới về . May mà anh về đúng vào... mười hai giờ khuya . Nếu không, coi bộ tôi phải chờ đến sáng quá .
Sĩ Nguyên cởi chiếc cà vạt ném lên giường . Anh nhướng mày :
- Cô đợi tôi để làm gì ?
Quay phắt lại nhìn Sĩ Nguyên, Huyền My ấm ức tuôn một hơi :
- Nếu không chờ anh, anh sẽ đập cửa réo gọi ầm ĩ . Đừng quên là có lần anh đã đánh thức cả nhà dậy đấy nhé . Có bao giờ anh chịu cầm theo chìa khóa đâu . Tôi sẽ trả lời với mẹ như thế nào đây, nếu bà thắc mắc về chuyện tối nào anh cũng đi chơi đến tận nửa khuya .
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Cô cứ nói với mẹ tôi là tôi bận công việc .
Huyền My hếch chiếc mũi cao lên :
- Tôi không quen nói dối .
Sĩ Nguyên nheo mắt :
- Ai bảo với cô là tôi nói dối . Thế thì cô cho là tôi đi đâu nào ?
Huyền My hất cằm :
- Chuyện đó thì anh tự biết mà . Tôi không quan tâm . Anh có tự do của anh và tôi cũng thế .
Sĩ Nguyên nhìn thẳng vào mắt Huyền My :
- Chuyện đó thì cô khỏi giới thiệu . Cô đừng tưởng là tôi không biết cô làm những điều gì đâu nhé .
Kiểu nói lấp lửng của anh khiến Huyền My bực tức . Cô quát khẽ :
- Anh biết gì ?
Sĩ Nguyên nhún vai rồi đi vào buồng tắm để lại Huyền My với một núi ấm ức .
Cô gõ mạnh vào cửa giọng giận dữ :
- Anh muốn ám chỉ điều gì ? Tôi không quen chịu nổi kiểu nói khó hiểu của anh . Anh không thể hồ đồ như thế .
Đáp lại lời cô chỉ nghe thấy tiếng nước dội ào ào như trêu tức cô .
Lại gõ vào cửa, Huyền My hằm hè :
- Anh giải thích rõ ràng với tôi mới được .
Không thấy Sĩ Nguyên nói gì, Huyền My giận dỗi đá vào cửa . Chợt cô giật nẩy mình khi cánh cửa phòng tắm được mở rộng .
Sĩ Nguyên xuất hiện trước mặt cô với chiếc quần short và bọt xà phòng đầy trên thân hình cường tráng .
Đúng là cô quên tính đến điều này . Thường thì Sĩ Nguyên vẫn giữ lịch sự với bộ pyjama . Tự dưng anh đối diện với cô bằng bộ đồ tắm làm Huyền My phát hoảng .
Cô kêu lên :
- Ơ... Đồ bất lịch sự .
Sĩ Nguyên cười cười :
- Cô mới là... kẻ bất lịch sự . Cô không biết là tôi đang tắm sao . Nếu có chuyện gì khẩn cấp tới đâu thì cũng nên chịu khó chờ tôi mặc xong áo quần đã .
Huyền My nguýt Sĩ Nguyên một cái thật dài rồi vùng vằng đi đến ghế sofa ngồi xuống . Đúng là cô đã bị bẫy việt vị . Khi không cơn giận nổi lên đùng đùng khiến cô quên mất ý tứ . Chắc chắn là Sĩ Nguyên đang cười nhạo cô đó thôi .
Thật lâu, Sĩ Nguyên đi ra với chiếc khăn tắm vắt trên vai .
Huyền My hằm hè :
- Lúc nãy anh nói thế là có ý gì ?
Sĩ Nguyên cười :
- Đùa một chút cho vui, cô cũng nổi giận sao ?
Huyền My nheo mũi :
- Đùa ? Bộ anh không hiểu là người ta có thể nổ tung cái đầu vì mấy câu nói lấp lửng của anh sao ?
Sĩ Nguyên nhìn sâu vào đáy mắt Huyền My :
- Thế có khi nào cô biết là người ta có thể nổ tung trái tim không ?
Hạ thấp giọng, anh nói tiếp :
- Chỉ vì một ánh mắt, người ta có thể nổ quả tim và chết . Cô hiểu không ? Tôi đã lâm vào trường hợp như thế . Ngỡ là không yêu nhưng lại yêu đến phát cuồng .
Sĩ Nguyên nói như thế là có ý gì nhỉ ? Không lẽ anh lại ngang nhiên nhắc đến cô bồ của anh trước mặt cô .
Huyền My chăm chú nhìn Sĩ Nguyên nhưng anh đã đổi tông thật nhanh . Vẻ mặt tỉnh bơ, anh hỏi cô :
- Bộ pyjama của tôi đâu ?
Huyền My mở to mắt :
- Ơ hay... Tôi đâu có biết ? Tại sao anh lại hỏi tôi ?
Giọng anh tỉnh tỉnh :
- Cô phải biết ?
Huyền My lý sự :
- Thật là kỳ cục hết chỗ nói . Tại sao tôi lại phải biết chỉ ?
Vừa lau khô đầu, Sĩ Nguyên vừa nheo mắt với Huyền My :
- Bộ cô quên cô là vợ tôi sao ?
Huyền My hếch chiếc mũi lên :
- Tôi phải làm gì đây ?
Sĩ Nguyên cười cười :
- Chuẩn bị thật chu đáo mỗi khi chồng vào phòng tắm, từ khăn tắm cho đến cục xà phòng . Nếu tôi hỏi cô về bộ pyjama cũng không có gì lạ .
Huyền My hất cằm :
- Anh đi mà hỏi bà quản gia đi .
Sĩ Nguyên vờ thở dài một cái thật mạnh rồi đi đến tủ áo quần lục lọi . Anh đứng quay lưng với cô với chiế quần short .
Dù đang tức nhưng Huyền My phải công nhận là Sĩ Nguyên có m6ọt thân hình đẹp, quyến rũ . Nếu là đạo diễn, cô sẽ chọn anh ngay .
Xáo tung tủ áo quần một hồi, Sĩ Nguyên ngạc nhiên tuyên bố :
- Quái thật, không có đến một... nửa bộ pyjama .
Huyền My hằm hè nhìn Sĩ Nguyên :
- Anh đừng nói dối . Đúng là nói dối hơn cuội .
Sĩ Nguyên nheo mũi :
- tôi nói dối cô để làm gì ?
Huyền My bĩu môi :
- Vì nói dối là thói quen của anh . Cũng như anh đã nói dối là bận công việc nhưng thật ra là anh đi chơi với cô bồ cũ của anh vậy .
Sĩ Nguyên vò đầu :
- Ai nói với cô điều đó ?
Huyền My so vai :
- Anh ngạc nhiên lắm sao ?
Sĩ Nguyên nhìn tận đáy mắt Huyền My :
- Nếu có chuyện đó thì cô có ghen không ?
Nhìn trả lại anh, Huyền My giọng bướng bỉnh :
- Không đời nào . Tôi chưa điên đến nỗi để yêu anh .
Sĩ Nguyên lặng người . Nhưng anh lấy lại vẻ bình thản rất nhanh . Tìm kiếm một hồi nữa vẫn không tiùm thấy bộ đồ ngủ, Sĩ Nguyên đành lên giường với chiếc quần short .
Bật ngồi dậy giọng Huyền My tức tối :
- Anh không thể lịch sự hơn sao ?
Sĩ Nguyên nheo mắt hỏi :
- Thế cô bảo tôi phải làm gì đây ?
Huyền My ấp úng :
- Không lẽ tôi phải nói thật rõ anh mới hiểu là tôi muốn gì .
Sĩ Nguyên giọng thản nhiên :
- Nếu cô không nói, không chừng tôi hiểu là cô bảo tôi hãy... hôn cô đi !
Huyền My lừ mắt :
- Tôi không đùa đâu .
Sĩ Nguyên vòng hai tay sau gáy quan sát gương mặt xinh đẹp của Huyền My . Khi cô giận, cô vẫn đẹp như thường .
Anh buột miệng :
- tuyệt .
Cô quát khẽ :
- Cái gì ?
Sĩ Nguyên cười :
- Tôi đang nhậc xét về khuôn mặt của cô .
Huyền My càng tức giận :
- Sao anh lại có thể đùa dai như thế được nhỉ ? Tại sao anh ăn mặc lố lăng như thế chứ ?
Sĩ Nguyên nhìn vào đôi môi hồng gợi cảm đang dẩu lên :
- Thế cô bảo tôi phải làm sao ? Chẳng lẽ đi ngủ với veston và thắt cà vạt khi mà những bộ pyjama của tôi biến đi đâu mất mà không hiểu nguyên do .
Huyền My lườm dài . Cô vùng đi đến tủ áo quần và tuyên bố :
- Tôi sẽ chứng minh anh nói dối đến cỡ nào cho biết .
Mở tung chiếc tủ lộng kính tráng thủy thật đẹp và sang trọng dành riêng cho Sĩ Nguyên, Huyền My bắt đầu lục lọi tìm .
Giọng Sĩ Nguyên pha một chút chế giễu sau lưng cô :
- Sao ? Cô đã tìm thấy chưa ?
Huyền My bặm môi lại xấu hổ . Cô đoán là nãy giờ Sĩ Nguyên tha hồ ngắm cô thật thoải mái . Cũng may là cô mặc một chiếc váy dài màu trắng đến tận gót chân . (nhưng nó có mỏng quá không nhỉ ? Hình như là hơi mỏng một tí vì khi đi may cô cũng có ý... làm dáng một chút với anh !)
Lục tìm đến toát mồ hôi mà vẫn chưa tìm thấy... một nửa bộ (đúng như anh nói), Huyền My thở hắt một cái thật mạnh . Giọng cô chua lè :
- Đàn ông mà chưng diện quá cũng không tốt đâu .
Sĩ Nguyên tặm lưỡi :
- Ai bảo với cô là tôi chưng diện ?
Huyền My chống tay lên hông :
- Cần gì ai nói . Cứ nhìn một đống veston của anh trong tủ tôi cũng đã muốn ngộp thở .
Sĩ Nguyên cao giọng :
- Công việc . Có có hiểu thế nào là công việc không ? Để đón tiếp những người làm ăn với công ty, tôi phải mặc thật lịch sự . Bộ cô tưởng tôi sung sướng lắm hay sao khi bốn mùa đều phải cravate, vestoin nghiêng chỉnh ?
Đóng sập cánh cửa tủ thật mạnh, Huyền MY kêu lên :
- Lạ thật . Cả một chục bộ pyjama của anh biến đi đâu mất ?
Sĩ Nguyên phủ định :
- Không, cô nhớ nhầm rồi đó . Tôi chỉ có đúng một bộ mà thôi .
Huyền My trợn mắt :
- Đúng một chục bộ . Màu lam, màu xanh da trời, màu cổ đồng, màu san hô, màu trắng... rồi mấy bộ kẻ sọc mâu, sọc xanh nữa .
Sĩ Nguyên nhướng mày giễu cợt :
- Hóa ra, bấy lâu nay cô đã quan sát tôi rất kỹ .
Huyền MY thiếu đường kêu trời . Đúng là cô lại bị Sĩ Nguyên bẫy việt vị . Quê không thể tả, cô ấp úng :
- Tôi... Tôi...
Sĩ Nguyên nháy mắt :
- Cô làm sao ?
Huyền My hằm hè :
- Tôi hiểu rồi . Chính anh đã giấu những bộ pyjama ấy đi rồi giả vờ đi tìm .
Đến lượt Sĩ Nguyên tá hỏa tam tinh . Anh kêu lên :
- Trời đất . Cô đã nghĩ như vậy thật sao ?
Huyền My nhướng mắt :
- Không nghĩ như vậy thì phải nghĩ như thế nào đây ?
Sĩ Nguyên thở dài chán nản :
- Đúng là không thể trách cô được . Tình ngay lý gian . Tôi không thể tự bào chữa cho mình . Có thể là bà quản gia đã mang tất cả đi ủi để tôi bị hàm oan .
Huyền My than thở :
- Chán ghê !
Sĩ Nguyên cô nhịn cười . Vừa năm xuống nghĩ sao anh lại nhoài người tắt luôn chiếc đèn ngủ trong phòng . Giọng anh dịu dàng :
- Hy vọng là bóng tối sẽ làm cô thấy dễ chịu hơn và không thấy xốn mắt với chiếc quần short của tôi .
Bóng tối ập xuống căn phòng . Huyền My ôm chiếc gối nhỏ vào lòng, cố nhích người ra sát tận thành giường .
Cô nghe tiếng đập cuồng điên của trái tim bé nhỏ của mình, cả tiếng đập trong lồng ngực rộng của anh .
Chợt chớp mi buồn rầu khi giữa cô và Sĩ Nguyên là chiếc gối ôm dài và lớn . Cô và anh .
Một khoảng cách mênh mong xa thẳm .

ttkh
05-29-2002, 10:36 PM
- Vẫyđiếu thuốc có dính chút son trên môi lên gạt tàn, Cẩm Vân giọng cay đắng :
- Trong tình trường, em luôn tự cho mình là người chiếc thắng . Có cả một tá đàn ông sẵn sàng qùy dưới chân em, thế mà cuối cùng em lại bị anh cài số de, cho rơi không một lời giải thích .
Sĩ Nguyên so vai :
- Hãy thông cảm cho anh .
Cẩm Vân giọng chua chát :
- Em không ngờ cuối cùng anh lại nghe theo quyết định điên rồ của mẹ anh .
Sĩ Nguyên trầm tư nhả khói thuốc . Thật lâu, nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp long lanh của Cẩm Vân anh hạ thấp giọng :
- Chuyện anh cưới Huyền My không hề liên quan đến quyết định của mẹ anh .
Cẩm Vân cười nhạt :
- Tại sao anh lại nói thế ? Anh sợ em oán trách nguyền rủa mẹ anh chăng ?
Sĩ Nguyên so vai :
- Thế em sẽ nghĩ sao nếu anh bảo là anh... yêu Huyền My ? Vì yêu Huyền My nên anh đã cầu hôn với cô ấy .
Sững sờ nhìn Sĩ Nguyên, Cẩm Vân hét lên :
- Tôi không tin !
Sĩ Nguyên nói châm rãi :
- Anh yêu Huyền My . Trước đây anh cặp bồ lung tung với nhiều người nhưng một tình yêu đích thực thì chưa bao giờ có . Xin lỗi đã nói với em những điều đó . Nhưng anh không muốn dối em .
Cẩm Vân mắt tóe lửa :
- Anh đã điên chưa ? Tại sao lại cưới một con nhỏ không đáng xách giày của em, rồi lại tuyên bố những điều phi lý như thế .
- Anh đã tìm thấy tình yêu của anh . Và mong rằng sau này em cũng như thế .
Cẩm Vân bật khóc :
- Em căm thù anh .
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Anh đã suy nghĩ thật kỹ về chuyện của chúng ta . Anh không phải là người đàn ông thích hợp với em . Biết đâu, sau này em sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình với một người đàn ông khác .
Cẩm Vân quát lên :
- Em không muốn nghe anh nói nữa . Anh đi đi .
Sĩ Nguyên dịu dàng nhìn cô :
- Nếu em không muốn nghe anh nói nữa thì anh về . Khi nào bình tâm lại, em sẽ thấy những lời anh nói là đúng .
- Cút đi !
Sĩ Nguyên thở dài và đứng dậy tiến ra cửa .
Cẩm Vân gáo lên :
- Sĩ Nguyên !
Anh quay đầu lại nhìn cô . Cẩm Vân the thé :
- Sao anh tàn nhẫn như vậy ? Anh định về thật sao ? ( con gái thiệt là phiền quá đi, đuổi người ta đi cho đã rồi lại trách) .
Sĩ Nguyên liếc đồng hồ :
- Anh bận công chuyện .
Cẩm Vân cười nhạt :
- Em gọi điện cho anh đến cả chục lần, lần này mới gặp được anh, anh hiểu không ?
Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Chúng ta cũng không nên gặp nhau nữa .
Cẩm Vân gào lên :
- Từ hôm anh cưới vợ đến bây giờ, anh có biết là tôi quê độ như thế nào không ? Những thằng bồ cũ đã từng bị tôi cho rơi nay cười vào mặt tôi chế nhạo .
Sĩ Nguyên so vai :
- Anh vẫn hiểu là em không hề yêu anh . Em tưởng là anh không biết chuyện em cặp bồ với mấy đạo diễn để mong trở thành một diễn viên điện ảnh hay sao ?
Cẩm Vân tái mặt :
- Anh không được hạ thấp giá trị của em đấy .
Sĩ Nguyên nhướng mày :
- Có cần anh nói chính xác số phòng ở khách sạn Pacific không ?
Không còn gì bẽ mặt hơn nhưng Cẩm Vân vẫn cứng giọng :
- Đúng là có kẻ đã đặt điều vu khống để anh bỏ em mà .
Sĩ Nguyên nhún vai :
- Anh chia tay với em không phải vì chuyện ấy . Giữa chúng ta không hề có tình yêu . Đó mới chính là điều quan trọng . Còn chuyện em đến Pacific và qua đêm ở đó nếu em cứ phủ nhận thì anh sẽ cho em rõ, khi đến gặp một khách hàng của ông ty ở lại khách sạn Pacific chính anh đã nhìn thấy em .
Cẩm Vân ngồi chết lặng nói không nên lời . Thế mà cô cứ ngỡ là cô sẽ qua mặt được Sĩ Nguyên . Không chỉ mấy tay đạo diễn mà cô còn trao thân cho ngươi người đàn ông lắm tiền khác . Sĩ Nguyên không như họ . Anh luôn giữ một khoảng cách giữa anh và cô . Anh tôn trọng cô . sự tôn trọng không cần thiết ấy đã tnng nhiều lần làm cô nổi điên .
Không . Cô không thể mất Sĩ Nguyên được .
Cẩm Vân cố nặn ra mấy giọt nước mắt . Cô sụt sịt :
- Hãy hiểu cho em . Chính em đã bị lợi dụng, bị chiếm đoạt . Tình yêu của em dành cho anh vẫn nguyên vẹn như xưa . Có thể không được là vợ anh nhưng làm người tình của anh, đó là diễm phúc cho em .
Ngồi hơi ngửa người trên ghế với tư thế lả lơi gợi tình nhất, Cẩm Vân khép mắt lại và bảo :
- Hãy hôn em đi, Sĩ Nguyên... Em yêu anh .
Một khoảng không gian im lặng .
Cẩm Vân bật dậy, choàng mở mắt với vẻ giận dữ khi nghe tiếng xe nổ máy ngoài sân...

*
* *

Một cô gái có gương mặt thật đẹp và cách trang phục thật thời trang nhìn bà Vĩnh Tuyến qua song cửa cổng :
- Dạ, bác có thể vui lòng tiếp cháu được không ?
Bà Vĩnh Tuyến ngạc nhiên hỏi :
- Cô là ai ?
Mỉm cười thật duyên dáng, cô gái nhỏ nhẹ :
- Cháu là bạn của Huyền My .
Bà Vĩnh Tuyến vui vẻ :
- Huyền My vừa mới đi cách đây vài phút . Sao cô không điện thoại hẹn trước với nó ? Giờ nó đi sang nhà mẹ thì hơi lâu mới về đấy .
Cô gái so vai :
- Không sao . Vì cháu đâu cần gặp Huyền My .
Bà Vĩnh Tuyến ngạc nhiên :
- Thế cô tìm ai ?
- Cháu muốn gặp bác .
Bà Vĩnh Tuyến kêu khẽ :
- Gặp tôi ?
Cô gái nhướng hàng mi bôi mascara đặc quánh lên :
- Có phải bác chính là mẹ chồng của Huyền My không ?
Bà Vĩnh Tuyến gật đầu :
- Đúng thế, tôi là mẹ của Sĩ Nguyên .
Cô gái mỉm cười :
- Người mà cháu muốn gặp chính là bác chứ không phải là Huyền My . Thế bác có sẵn lòng đón tiếp cháu không ?
Mở rộng cánh cửa cổng, bà Vĩnh Tuyến giọng lịch sự :
- Mời cô vào nhà .
Cô gái nở nụ cười bí hiểm :
- Có phải bác ngạc nhiên lắm không ?
- Đúng thế . Tôi không rõ cô gặp tôi có chuyên gì không . Bạn bè của vợ chồng Sĩ Nguyên rất ít khi tôi tiếp xúc vì thế hệt trẻ thích tự do, tôi không muốn làm mất tự do của họ .
Cô gái cùng bà Vĩnh Tuyến sánh bước vào nhà . Ngồi an vị trong phòng khách, cô tự giới thiệu :
- Cháu là Mai Dung .
Bà Vĩnh Tuyến xã giao :
- Cô là bạn học hay cùng lam ở công ty với vợ chồng Sĩ Nguyên ?
Mai Dung chúm chín :
- Dạ, cháu và Huyền My quen nhau từ hồi sinh viên lận .
Bà Vĩnh Tuyên vui vẻ :
- Thế thì có lẽ thân nhau lắm .
Mai Dung lùa tay vào mái tóc được xịt keo, chớp chớp mắt :
- Dạ, vì thân nhau nên mọi chuyện vui buồn Huyền My và cháu đều tâm sự với nhau .
Bà Vĩnh Tuyến gọi người làm mang nước lên . Giọng bà dịu dàng :
- Mời cô .
Nhìn khắp phòng khách một lượt, Cẩm Vân nhân xét :
- Ngôi nhà của bác đẹp quá . Cả phòng khách này cũng thế . Lộng lẫy và toàn những đồ đạc đắt giá .
Bà Vĩnh Tuyên khiêm tốn :
- Chỉ là để sinh hoạt thôi
Mai Dung bưng tách trà lên hớp một ngụm chiếu lệ rồi hỏi :
- Có lẽ bác cưng Huyền My ghê lắm ?
Bà Vĩnh Tuyến mỉm cười :
- Không giấu gì cô, Huyền My hiền ngoan . Vả lại tôi và mẹ Huyền My là chỗ quen biết với nhau . Tôi chỉ có một mình Sĩ Nguyên . Thương Sĩ Nguyên như thế nào thì tôi cũng thương Huyền My như thế đó .
Mai Dung buột miệng :
- Huyền My thật là diễm phúc .
Chợt bà Vĩnh Tuyến trầm giọng :
- Thế cô gặp tôi có chuyên gì không ?
Mai Dung nhướng mày :
- Huyền My có phúc nhưng không biết hưởng . Cháu gặp bác cũng là vì chuyện đó . Cháu không muốn bạn của cháu tiếp tục lừa dối Sĩ Nguyên và lừa dối bác .
Bà Vĩnh Tuyến mở to mắt nhìn cô gái đang ngồi trước mặt bà :
- Sao cô lại nói thế ? Lừa dối cái gì ? Cô nói gì mà tôi không hiểu .
Mai Dung dài giọng :
- Có một chuyện rất hệ trọng đã xảy ra nhưng cháu đang phân vân không biết là có nên nói cho bác biết hay không ?
Bà Vĩnh Tuyến ngạc nhien nhìn cô gái đang đối diện với bà .
Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh ngọc mỏng như tơ . Trong suốt đến mức có thể nhìn thấy bên trong . Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm thật đậm . Đôi môi tô son màu cam có nhủ kim tuyến trắng . Mắt kẻ sậm, có phớt thêm một lớp phân xanh ở đuôi mắt khiến đôi mắt có vẻ đa tình lại càng cuốn hút thêm .
Bắt gặp cái nhìn dò xét của bà Vĩnh Tuyến, Mai Dung nhướng mày cười :
- Bộ bác thấy cháu lạ lắm sao ?
Bà Vĩnh Tuyến thẳng thắn :
- Cô có vẻ khác xa với con dâu của tôi .
Mai Dung cười lớn :
- Điều mà cháu chuẩn bị tiết lộ liên quan tới vấn đề mà bác vừa nói đấy .
Bà Vĩnh Tuyến hắng giọng :
- Tôi đang chờ cô nói đây .
Mai Dung dài giọng :
- Cháu đã hiểu vì sao bác lại nhìn cháu với anh mắt thiếu thiện cảm như thế . Có lẽ cách ăn mặc thời trang của cháu không phù hợp với bác ?
Bà Vĩnh Tuyến lúng túng :
-Ồ... Không sao...
Mai Dung nhún vai :
- Đúng là người ta thường lầm với hình thức bên ngoài . Như cháu và Huyền My chẳng hạn, mọi người cứ ngỡ cháu là một con người sống buông thả, còn Huyền My thì đoan trang hiền thục . Ai mà ngờ... Huyền My đã làm những việc động trời thế mà bác có biết đâu .
Bà Vĩnh Tuyến thảng thốt :
- Cô nói cái gì thế ?
Mai Dung nhướng mắt :
- Huyền My không đức hạnh như bác đã lâm tưởng đâu .
Bà Vĩnh Tuyến không giấu được sự khó chịu :
- Cô nói như thế là có ý gì ?
Mai Dung ngả người trên ghế giọng thản nhiên :
- Huyền My là một con người hư đốn, dối trá .
Bà Vĩnh Tuyến giận dữ :
- Huyền My là con dâu của tôi . Nếu cô không tôn trọng Huyền My thì tôi sẽ không tiếp cô nữa đâu .
Cười khẩy, Mai Dung hắng giọng phán :
- Nếu cố chấp như thế, sẽ không bao giờ bác biết được sự thật . Bác hãy chọn lựa đi, hoặc là kiên nhẫn nghe cháu kể về những chuyện Huyền My đã làm hoặc là sẽ không bao giờ biết một điều gì về cô con dâu... yêu quý của mình cả . Huyền My sẽ cười nhạo bác và Sĩ Nguyên đấy .
Bà Vĩnh Tuyến hoang mang nhìn Mai Dung . Dù bà rất thương Huyền My nhưng cuối cùng tính tò mò vẫn thắng .
Giọng bà dịu đi :
- Tôi nghe đây .
Mai Dung nở nụ cười khoái trá khi thấy mọi chuyện đã diễn ra như cô dự đoán . Nhổm người dậy, cô hạ thấp giọng :
- Có lẽ bác không hề hay biết chuyện trước khi lấy Sĩ Nguyên, Huyền My đã bỏ nhà đi hoang chung sống với Lâm Phú ?
Bà Vĩnh Tuyến lạc giọng :
- Làm gì có chuyện đó . Cô bịa đặt điều ấy để làm gì ?
Mai Dung cười lớn :
Khi sự việc xảy ra, bà Từ Phan đã bị đột qụy suýt chết, phải cấp cứu trong bệnh viện . Vì thế, Huyền My đành bỏ tổ ấm quay về chịu tội với mẹ . Để làm vui lòng bà Từ Phan, Huyền My đã chấp nhận kết hôn với Sĩ Nguyên .
Bà Vĩnh Tuyến mở to mắt nhìn Mai Dung . Bà vẫn còn nhớ là bà Từ Phan đã đau một trận thập tử nhất sinh phải vào bệnh viện trước khi Sĩ Nguyên và Huyền My cưới nhau . Không lẽ cô gái này đã nói thật ?
Mai Dung cay độc :
- Huyền My tiếp tục lừa dối Sĩ Nguyên và bác đấy . Chính cháu thấy nó hên hò với người tình cũ của nó .
Bà Vĩnh Tuyến kêu lên :
- Trời đất...
Mai Dung nhìn như xoáy vào gương mặt thất thần của bà Vĩnh Tuyến :
- Bác có thể hứa với cháu là không tiết lộ với bất cứ ai, kể cả Sĩ Nguyên về cháu . Cháu không muốn tình bạn cháu và Huyền My đổ vỡ .
Bà Vĩnh Tuyến gật đầu nhưng lại buột miệng hỏi :
- Cô là bạn thân của Huyền My thế sao cô lại kể cho tôi nghe những chuyện xấu xa ấy ?
Mai dung mìm cười, giọng kiểu cách :
- Cháu không muốn bạn cháu lún sâu vào tội lỗi .
Bà Vĩnh Tuyến tiễn Mai Dung bằng gương mặt vô hồn .
Mai Dung đã về từ lâu nhưng bà Tuyến vẫn còn ngồi bất động trên ghế . Bà không muốn tin những điều cô vừa nói nhưng lại không thể nào thuyết phục được mình .
Đúng là bà Từ Phan có lâm bệnh nặng và sau đó Huyên My ngoan ngoãn chịu kết hôn với Sĩ Nguyên .
Tiếng gót giày của Huyền My đi lên những bậ cấp đã cắt nang dòng suy nghĩ của bà . Ngẩng đầu lên nhìn cô bằng ánh mắt khác lạ, bà căn vặn hỏi :
- Con đi đâu về thế ?
Huyền My mỉm cười :
- Dạ, con ghé đến siêu thị mua ít đồ .
Bà Vĩnh Tuyến lại hỏi :
- Con mua được những gì ?
Ngạn nhiên vì vẻ bất thường của bà Vĩnh Tuyến nhưng Huyền My vẫn vui vẻ :
- Dạ, không có hàng nào rẻ nên cuối cùng con không mua gì cả .
Bà Vĩnh Tuyến nhếch môi chua chát . Thế đó, có thể bà đã bị Huyền My qua mặt mà không biết . Có thể là Huyền My vừa hẹn hò với tình nhân của nó !
Giọng bà lạnh tanhh :
- Thôi, con đi lên lầu đi .
*
* *

Chạm nhẹ cánh mũi thanh tú vào đóa hồng tỉ muội, Huyền My khẽ thở dài .
Suốt một tuần nay, cô thấy thái độ của bà Vĩnh Tuyến đối với cô có vẻ khác lạ . Bà không còn ân cần yêu thương cô như trước kia mà thường căn vặn cô mỗi khi cô đi đâu về với giọng nói gắt gỏng, khó chịu .
Không khó lắm, Huyền My đoán là mẹ chồng cô đã ghét cô . Vì sao ? Cô không rõ . Có thể là do cô không đem đến cho Sĩ Nguyên niềm vui mà cũng có thể là cô chưa làm tròn bổn phận của mình . Công việc ở công ty cuốn lấy cô, khiến cô không có nhiều thời gian để quan tâm lo lắng cho bà .
Trong ngôi nhà rộng thênh thang cô càng cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết .
Giữa Sĩ Nguyên và cô là một khoảng cách quá lớn mà cái tôi thật kiêu hãnh của cô không cho phép cô thu ngắn lại . Cô không muốn Sĩ Nguyên biết là cô ghen với người tình cũ của anh . Cô cũng không muốn cho anh biết là cô đã trao quả tim của co cho anh .
Một tình yêu chân thành, không ràng buộc với áp lực của kỷ niệm, bởi lòng thương hại .
Cô yêu anh từ rung động rất thật ở con tim . Tính cách mạnh mẽ rất đàn ông ở nơi anh đã cuốn hút cô và làm cô gục ngã lúc nào không biết .
Thế mà anh đã tàn nhẫn lừa dối cô .
Tiếng lá kho bị giẫm đạp khiến Huyền My ngẩng đầu lên .
Trước mắt cô là Sĩ Nguyên với dáng đày quyến rũ . Mái tóc ồng, áo pull và chiếc quần jean màu đất . Khuôn mặt anh hơn căng lên vì gió lạnh .
Nghiêng đầu nhìn Huyền My, Sĩ Nguyên hắng giọng hỏi :
- Sao cô lại ngồi đây ? Cô không sợ gió lạnh sao ?
Huyền My xoay nhẹ đóa hoa trong tay :
- Tôi chẳng hề thấy lạnh chút nào .
Sĩ Nguyên khẽ lắc đầu :
- Cô vào nhà đi .
Huyền My tránh cái nhìn nồng ấm của anh . Cô bặm môi lại :
- Ngồi ở đây dù sao vẫn dễ chịu hơn là tự nhốt mình trong căn phòng ngột ngạt ấy .
Sĩ Nguyên ngồn xổm xuống đất bên cạnh cô, giọng anh dịu dàng :
- Sao lại ngột ngạt chứ ?
Cô ngẩng phắt đầu lên nhìn Sĩ Nguyên :
- Thế anh cho đó là căn phòng như thế nào ? Hạnh phúc chăng ? Khi giữa anh và tôi chỉ là sự căm ghét .
Sĩ Nguyên im lặng không trả lời . Anh vẫn nhìn Huyền My bằng ánh mắt rất đổi dịu dàng tha thiết khiến Huyền My bối rối quay mặt đi .
Giọng Sĩ Nguyên ấm áp :
- Tôi biết em không nói thật .
Huyền My bướng bỉnh :
- Tại sao tôi phải nói dối nhỉ ?
Sĩ Nguyên cùng giọng :
- Vậy thì hãy nhìn thẳng vào mắt của tôi . Trái tim không biết nói dối bao giờ . Huyền My... Tôi biết là em đang tự lừa dối chính mình . Em có cảm nhận tình yêu của tôi dành cho em không ? Điều gì đã ngăn trở em và tôi ? Phải chăng em không tin vào tình yêu chân thành của tôi dành cho em .
Huyền My thảng thốt vụt đứng dậy .
Gió lùa qua những ngọn cây và tung những sợi tóc thanh mảnh mượt mà lên . Huyền My kieu hãnh bỏ đi mặc Sĩ Nguyên gọi sau lưng :
- Huyền My...
Anh đuổi theo cô khiến Huyền My luống cuống vấp một rễ cây sao già trồi lên trên mặt đất .
- Úi da...
Vòng tay mạnh mẽ của anh ôm ngang hông Huyền My . Trong lúc cô chưa định thần kịp thì Sĩ Nguyên đã nhấc bổng cô lên và đi đến chiếc xích đu gần đó . Giọng anh đầy yêu thương :
- Em có sao không ?
Ngôn ngữ dịu ngọt của anh khiến những dòng máu trong huyết quản cô như đông cứng lại . Huyền My thèm được tựa đầu vào Sĩ Nguyên và khóc, khóc thật nhiều nhưng cô trấn tỉnh rất nhanh .
Vẻ mặt lãnh đạm, Huyền My cố gỡ tay của Sĩ Nguyên . Cô nói như khóc :
- Anh đi đi . Anh đi đến với cô bồ cũ của anh đi .
Vẫn ôm cô vào lòng, Sĩ Nguyên dịu dàng hỏi :
- Tại sao em lại bướng vậy Huyền My ? Anh phải làm thế nào để bóc trần trái tim kiêu hãnh của em ?
Cô mím môi lại :
- Anh không xấu hổ khi nói những lời yêu thương giả dối với tôi sao ?
Sĩ Nguyên kêu lên :
- Anh yêu em bằng tình yêu chân thành . Anh không hề dối trá .
Giận dữ thoát khỏi vòng tay nồng ấm của anh, Huyền My nhướng mày :
- Có cần tôi cho anh xem tập ảnh tôi đã nhận được qua đường bưu điện sáng nay không ? Tôi đã để chúng trên bàn làm việc của anh . Anh vô đó mà xem đi rồi biết....

ttkh
05-29-2002, 10:37 PM
- Quay lại nhìn Lê Khải, giọng bà Từ Phan xởi lởi :
- Chiều nay con khỏi đến đón mẹ . Không chừng mẹ ở lại dùng cơm với chị xui của mẹ đến tối mới về .
Cho xe cua lại, Lê Khải nghiêng đầu hỏi :
- Thế đến tối, con ghé đón mẹ có được không ?
Bà Từ Phan mắng yêu :
- Cái thằng này thiệt . Đâu phải chỉ có mình con đón đưa . Mẹ có con rể của mẹ . Không lẽ Sĩ Nguyên để mẹ đón tắc xi đi về mà con lo .
Lê Khải cười lớn rồi rú ga chạy thẳng . Bà Từ Phan lắc đầu cười nhìn theo . Bà rất hạnh phúc khi đứa con nào của bà cũng rất yêu thương bà .
Bà Từ Phan nhấn chuông gọi cửa . Vừa mới nhìn thấy bà, bà quản gia đã reo lên mừng rỡ :
- Bà chủ đang có ở nhà . Mời bà vào .
Bà Từ Phan vui vẻ hỏi :
- Có lẽ Huyền My và Sĩ Nguyên đang ở công ty ?
- Dạ...
Không như mọi lần . Thay vì ra đón bà Từ Phan ngay tận ngoài cửa khi mới nghe giọng, lần này bà Vĩnh Tuyến vẫn thản nhiên đọc báo .
Bước vào phòng khách, bà Từ Phan sôi nổi :
- Chào chị .
Đặt tờ báo xuống bàn, trễ mục kỉnh xuống và Vĩnh Tuyến lạnh nhạt :
- Chị ngồi chơi .
Vẻ mặt gượng gạo của bà Vĩnh Tuyến khiến bà Từ Phan ngạc nhiên :
- Chị không được khỏe sao ?
Bà Vĩnh Tuyến so vai :
- Chị quan tâm làm gì . Tôi khi nào cũng thế .
Đặt tách trà trước mặt xui gia, bà Vĩnh Tuyến nhạt nhẽo mời :
- Chị uống nước đi .
Không thể kềm lòng được, bà Từ Phan bật hỏi :
- Hình nhu chị đang giận tôi chuyện gì thì phải ?
Nở nụ cười chua chát, bà Vĩnh Tuyến nhướng mày :
- Có gì hệ trọng đâu . Trên đời này chẳng có gì là quan trọng .
Bà Từ Phan kêu lên :
- Thái độ của chị thật kỳ lạ . Chúng ta có còn là bạn với nhau nữa không ? Hay là Huyền My đã làm điều gì khiến chị phật lòng ? Chị biết rồi đó, nó còn khờ ghê lắm . Nếu có gì nhờ chị dạy bao thêm cho cháu .
Bà Vĩnh Tuyến cười nhạt :
- Nó không khờ khạo đâu mà sành đời ghê gớm . Trước đây tôi cũng đã lầm về nó đó .
Bà Từ Phan sốt ruột bảo :
- Chị có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không ? Nếu tôi không phải với chị, cũng để biết mà ửa chứ .
Nhìn như xoáy vào mặt bà Từ Phan, bà Tuyến mai mỉa :
- Chị đừng giả vớ không biết chuyện gì nữa . Thế chị tưởng là chị và Huyền My có thể qua mặt tôi được sao ? Chị cho rằng tôi và Sĩ Nguyên đui mù sao ?
Bà Từ Phan lêu lên :
- Tôi qua mặt chị chuyện gì ? Chi không nói rõ thì làm sao tôi biết là chị muốn ám chỉ điều gì chứ ?
Bà Vĩnh Tuyến mím môi phán :
- Nếu chị cứ giả mù sa mưa thì tôi cũng cho chị rõ . Tại sao chị giấu nhẹm chuyện Huyền My đã từng bỏ nhà theo trai, chung sống với tình nhân của nó khiến chị đã phải cấp cứu trong bệnh viện . Tôi nói như thế đã đủ chưa ?
Giận dữ nhìn bà Từ Phan, bà nói tiếp :
- Con chị hư đốn, sao chị lại giả nó cho con trai của tôi ? Chị không hổ thẹn lương tâm sao ?
Bà Từ Phan sững sờ nhìn xui gia, không thốt nên lời . Mọi chuyện đã lùi sâu vào dĩ vãng và không trầm trọng như bà Vĩnh Tuyến đã phán . Nhưng biết làm sao để bà Vĩnh Tuyến tin là Huyền My không hư đốn như thế .
Câu chuyện Huyền My đi tìm Lâm Phú vì sợ Lâm Phú liều mình chỉ có gia đình bà và Lâm Phú, Sĩ Nguyên hay biết mà thôi . Tại sao bà Vĩnh Tuyến lại biết ? Không lẽ Sĩ Nguyên lại kể với bà Vĩnh Tuyến và đã làm cho tính chất vấn đề trở nên trầm trọng hơn .
Ném cho bà Từ Phan cái nhìn oán giận, bà Vĩnh Tuyến chua chát :
- Nếu không có một người bạn thân của Huyền My nói cho tôi tất cả sự thật thì mãi mãi tôi vẫn ngỡ con gái chị là một cô gái đoan trang hiền thục . Chị khéo che đậy lắm đấy .
Bà Từ Phan ấp úng :
- Sự thật thì không đến mức như chị nghĩ... Huyền My không phải là một đứa sống buông thả .
Bà Vĩnh Tuyến giận dữ :
- Chị xem tôi và Sĩ Nguyên là những kẻ ngu ngốc à ?
Bà Từ Phan thở hắt một cái thật mạnh :
- Chị hãy nghe tôi nói...
Bà Vĩnh Tuyến giận dữ cắt ngang :
- Tôi không cần nói nhiều . Tôi muốn biết là có chuyện đó hay không thôi . Tôi muốn biết là có phải Huyền My đã bỏ nhà ra đi không ?
Bà Từ Phan giọng khổ sở :
- Tôi không giấu chị chuyện đó . Nhưng Sĩ Nguyên cũng biết chuyện này... Chi hãy bình tĩnh nghe tôi nói .
Bà Vĩnh Tuyến lanh lùng phán :
- Đủ rồi . Tôi chỉ càn biết như thế là đủ . Chị khỏi nói nhiều mất cong . Hóa ra tôi đã cưới nhầm một cô con dâu không ra gì .
Bà Từ Phan bưc tức đứng dậy :
- Chị nên bao dung một chút mới phải .
Bà Vĩnh Tuyến vẩy tay :
- Chị cũng nên... chuẩn bị đón Huyền My trở về . Tôi không bao giờ chấp nhận có một cô con dâu hư hỏng như thế đâu .
Không còn giữ được bình tĩnh, bà Từ Phan ngẩng cao đầu tuyên bố :
- Tôi cũng không mong nó có một bà mẹ chồng hẹp hòi, cố chấp như chị đâu .
Bà Vĩnh Tuyến lớn tiếng gọi bà quản gia, giọng giận dữ :
- Mở cổng cho khách về !

*
* *

Liếc nhìn vẻ mặt buồn rầu của Huyền My, bà Vĩnh Tuyến lạnh lùng bảo :
- Tôi không bao giờ thừa nhận một đứa con dâu như cô .
Huyền My đau khổ nhìn bà :
- Thưa mẹ, những điều mẹ vừa nói với con thật ngoài sức tưởng tượng của con . Con không phải là một phụ nữ hư hỏng, ngoại tình . Xin mẹ hãy tin con .
Bà Vĩnh Tuyến cao giọng :
- Thế còn chuyện cô bỏ nhà ra đi theo Lâm Phú cũng là chuyện bịa đặt sao ?
Huyền My cụp mắt xuống :
- Nhận được bức thư tuyệt mạng của Lâm Phú con đã hốt hoảng, không suy nghĩ kịp vội đáp xe ra Nha Trang . Thế nhưng, con không làm một điều gì phải hổ thẹn với lương tâm cả .
Bà Vĩnh Tuyến trề môi :
- Cô còn nói được như thế sao ? Thật là không thể nào nghe lọt tai được . Nếu bây giờ cô bỏ về bên nhà, tôi cũng không cản đâu .
Huyền My ứa nước mắt :
- Thưa mẹ, xin mẹ hãy hiểu con .
Bà Vĩnh Tuyên quát lên :
- Tôi phải hiểu như thế nào đây ?
Huyền My thổn thức :
- Con... yêu Sĩ Nguyên . Con không thể sống xa anh ấy được .
Bà Vĩnh Tuyến nheo mắt nhìn Huyền My :
- Có phải cô sợ người ta cười về chuyện Sĩ Nguyên bỏ cô không nên mới hạ mình nói thế ?
Huyền My khàn giọng :
- Không . Con yêu Sĩ Nguyên . Con yêu chồng của con .
Bà Vĩnh Tuyến cau mày :
- Nếu thế thì cô đã không ngoại tình, chà đạp lên đạo lý .
Huyền My sụt sịt :
- Mẹ quên rằng mẹ là bạn của mẹ con sao ? Xin mẹ hãy tin con . Con không làm gì sai trái hết .
Bà Vĩnh Tuyến so vai :
- Lúc nãy chị Từ Phan có đến đây . Tôi đã yêu cầu chị ấy mang cô về nhà . Danh giá gia đình tôi không thể cho phép có một người con dâu sa đọa như thế .
Huyền My thảng thốt nhìn bà Vĩnh Tuyến . Vẻ mặt lạnh lùng đấy cố chấp của bà khiến Huyền My tuyệt vọng .
Cô vụt chạy lên lầu...

*
* *

Trở về nhà khi hai chiếc kim đồng hồ chập nhau ở con số mười, Sĩ Nguyên ngạc nhiên khi phòng bề bộn chứ không ngăn nắp như mọi ngày .
Anh gọi khẽ :
- Huyền My...
Đáp lại tiếng gọi của anh chỉ là sự im lặng . Sĩ Nguyên đi ra hanh lang tìm cô nhưng vẫn không thấy .
Linh tính có một điều gì khác thường, Sĩ Nguyên vội đi đên tủ áo quần của Huyền My . Anh mở cánh cửa tủ ra . Bên trong là tróng rỗng .
Lao xuống những bậc thang, Sĩ Nguyên gõ cửa phòng bà Vĩnh Tuyến giọng gấp gáp :
- Mẹ ơi...
Bà Vĩnh Tuyến bình thản nhìn Sĩ Nguyên :
- Có chuyện gì vậy con ?
Sĩ Nguyên nói nhanh :
- Huyền My có nói với mẹ là cô ấy đi đâu không ? Huyền My không có ở trong phòng . Trong tủ áo quần của cô ấy cũng không còn bộ nào cả .
Bà Vĩnh Tuyến nhíu mày :
- Từ nay Huyền My sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa . Mẹ không còn thừa nhận nó .
Sĩ Nguyên thảng thốt :
- Mẹ nói sao ?
Bà Vinh Tuyến thở dài :
- Huyền My về lại nhà chị Từ Phan . Con đừng bao giờ tiếc một người vợ như thế nữa .
Sĩ Nguyên đau khổ hỏi :
- Đã xẩy ra chuyện gì ? Tại sao mẹ lại nói như thế chứ ?
Bà Vĩnh Tuyến nhìn Sĩ Nguyên bằng ánh mắt thương hại :
- Con thương nó lắm sao Sĩ Nguyên ? Nếu mẹ bảo với con là chính mẹ đã đuổi Huyền My đi thì con nghĩ sao ?
Buông người ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, Sĩ Nguyên kêu lên :
- Mẹ có biết là mẹ làm con đau khổ đến mức nào không ? Mà tại sao mẹ lại xua đuổi Huyền My chứ ?
Bà Vĩnh Tuyên giận dữ phán :
- Huyền My đã phản bội con .
Sĩ Nguyên sững sốt nhìn bà Vĩnh Tuyến . Anh lạc giọng :
- Mẹ bảo sao ? Con không tin . Làm sao có chuyện đó được .
Bà Vĩnh Tuyến nhướng mày :
- Một người bạn thân của Huyền My đã đến đây và cho mẹ biết tất cả sự thật .
Sĩ Nguyên không còn giữ được bình tĩnh, anh hỏi như hét :
- Ai vậy ?
Bà Vĩnh Tuyến tặc lưỡi :
- Một cô gái thật đẹp và ăn măc thật thời trang . Mẹ đã hứa với cô ta là không tiết lộ tên của cô ta . Mẹ phải giữ lời hứa của mẹ .
Sĩ Nguyên châm biếm :
- Cô ta thật là tốt . Nếu thật ự cô ta là bạn của Huyền My thì lại càng tệ hại hơn .
Bà Vĩnh Tuyến tỏ vẻ bất bình :
- Mẹ và con phải cám ơn cô ta mới phải . Nếu không có cô bạn của Huyền My thì mãi mãi mẹ vẫn xem Huyền My là một cô gái đức hạnh .
Sĩ Nguyên rắn giọng :
- Con hiểu Huyền My hơn ai hết . Những gì co gái ấy nói đều là bịa đặt .
Bà Vĩnh Tuyến nhếch môi hỏi :
- Thế con có biết chuyện Huyền My bỏ nhà đi hoang truớc khi kết hôn với con chưa ?
Sĩ Nguyên ngạc nhiên :
- Ai nói với mẹ chuyên đó ?
Bà Vĩnh Tuyến chăm chú nhìn Sĩ Nguyên :
- Cũng cô gái ấy .
Sĩ Nguyên khẽ lắc đầu . Giọng anh bực tức :
- Con không hiểu cô gái ấy kể ra với mẹ chuyện ấy để làm gì . Đúng là một con người thiếu tự trọng . Mà chuyện đó chỉ có con, Lâm Phú và gia đình Huyền My biết mà thôi . Con không hiểu cô gái nỏ nhen ấy là ai ?
Bà Vĩnh Tuyến phẫn nộ :
- Người ta tốt với mẹ như thế mà con lại có thái độ như vậy sao ? Nếu không thì làm sao mẹ và con biết được chuyện động trời mà Huyền My đã làm .
Nhìn thẳng vào mắt bà Tuyến, Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Huyền My là một cô gái hết sức ngây thơ . Huyền My không giống những cô gái đã từng cặp bồ với con . Những lời mẹ đã nghe chỉ là bịa đặt .
Bà Vĩnh Tuyến kêu lên :
- Trời đất, đến nước này mà con vẫn mù quáng vậy sao Sĩ Nguyên ? Con điên mất rồi .
Giọng Sĩ Nguyên buồn rầu :
- Con yêu Huyền My . Thật đáng tiếc về những gì mẹ đã đối xửa với cô ấy . Tại sao mẹ lại tin những điều nhảm nhí như thế . Mẹ không nhớ chính con đã từ bỏ ý định cưới Cẩm Vân và thiết tha cầu hôn với Huyền My hay sao ? Những cô gái như Cẩm Vân không thể mang ra so sánh với Huyền My .
Bà Vĩnh Tuyến phẩy tay :
- Con đi ngủ đi, mẹ không muốn nhắc đến Huyền My trong nhà này nữa . Mẹ mệt mỏi lắm rồi .
Sĩ Nguyên chưa kịp ói gì thêm thì bà Vĩnh Tuyến đã đẩy anh ra khỏi phòng rồi khép cửa lại...

*
* *

Chìa tấm ảnh ra trước mặt bà Vĩnh Tuyến, Sĩ Nguyên trầm giọng :
- Mẹ nhìn thử xem . Đây có phải là cô gái đã bịa đặt nói xấu Huyền My không ?
Giật mình nhìn tấm ảnh rồi lại nhìn Sĩ Nguyên, bà Vĩnh Tuyến giọng thảng thốt :
- Vì sao con biết cô gái đó chính là Mai Dung ?
- Mai Dung ?
- Cô gái đó chính là Mai Dung .
Sĩ Nguyên so vai :
- Cô ta đã mạo nhận một cái tên . Cẩm Vân mới chính là tên của cô ta .
Bà Vĩnh Tuyến sững sốt :
- Cẩm Vân ?
- Dạ...
- Đó chính là cô người mẫu trước đây con đã từng muốn cưới nhưng mẹ không đồng ý ?
Sĩ Nguyên hắng giọng :
- Mẹ không đồng ý để con đưa Cẩm Vân đến nhà ra mắt mẹ, chính vì thế mà giờ đây Cẩm Vân dễ dàng mạo nhận một cái tên khác để hại Huyền My .
Bà Vĩnh Tuyến thắc mắc :
- Làm sao con đoán được cô gái gặp mẹ cách đây mấy hôm là Cẩm Vân ?
Sĩ Nguyên nhướng mày :
- Chỉ cần hỏi bà quản gia về cách phục sức của vị khách lạ là con có thể biết một chắc chắn người ấy chính là Cẩm Vân chứ không thể ai khác .
Bà Vĩnh Tuyến thở dài :
- Dù gì đi nữa, Cẩm Vân cũng giúp mẹ biết được sự thật . Mẹ rất thương Huyền My nhưng không thể nào chấp nhận những chuyện nó đã làm . Hết bỏ nhà theo trai đến chuyện phản bội con hẹn hò với tình nhân của nó để Cẩm Vân bắt gặp .
Sĩ Nguyên lẳng lặng đặt một xấp ảnh xuống bàn . Anh nói giọng cay đắng :
- Mẹ xem đi .
Vừa cầm một tấm ảnh lên nhìn, bà Vĩnh Tuyến thảng thốt kêu lên :
- Con sống buông thả thế Sĩ Nguyên ? Mẹ không thể ngờ được .
Sĩ Nguyên chua chát :
- Đó chính là sản phẩm của Cẩm Vân .
thấy bà Vĩnh Tuyến vẫn không hiểu, Sĩ Nguyên nói tiếp :
- Hồi chưa cưới Huyền My, đi biển với Cẩm Vân con có chụp chung với cô ta mấy tấm hình, không ngờ Cẩm Vân lại sử dụng để ghép một loạt ảnh giả phóng đãng như thế rồi gởi cho Huyền My . Chính những tấm ảnh này đã làm cho Huyền My hiểu lầm con .
Bà Vĩnh Tuyến giân dữ :
- Ghép ảnh để ly gián vợ chồng con à . Thật là kinh khủng .
Ném tất cả những tấm ảnh vào sọt rác, Sĩ Nguyên chậm rãi kể lại chuyện Huyền My đã đến Nha Trang trong một hoàn canh như thế nào và cả chuyện cô đã ở lại bãi Dương với anh và vú Sáu, chuyện cô đã khước từ Lâm Phú để cùng về trên một chuyến xe với anh .
Câu chuyện của anh đã ngừng từ lâu mà bà Vĩnh Tuyến vẫn còn lặng người chết sững trên ghế .
Vẻ mặt ân hận, bà Vĩnh Tuyến giọng day dứt :
- Mẹ thật có lỗi với chị Từ Phan và Huyền My . Mẹ đã nặng lời với chị xui của mẹ và với vợ con . Mẹ đâu ngờ cô gái ấy chính là Cẩm Vân .
Sĩ Nguyên so vai :
- Tối hôm qua con tình cờ nhìn thấy Lâm Phú và Cẩm Vân ngồi bên nhau trong một quán rượu .
Bà Vĩnh Tuyến nhíu mày :
- Ý, của con là...
- Chuyện Huyền My đi đến Nha Trang chỉ có con, Lâm Phú và gia đình mẹ vợ con biết . Com lấy làm lạ lạ tại sao Cẩm Vân lại biết và dùng câu chuyện ấy để bịa đặt thêm những chi tiết động trời .
Bà Vĩnh Tuyến thở dài :
- Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã . Chắc chắn là Cẩm Vân và Lâm Phú đã rắp tâm bàn tính những chuyện ấy để phá vỡ hạnh phúc của vợ chồng con đó thôi .
Nói xong, bà vĩnh Tuyến bùi ngùi bảo :
- Con hãy chở mẹ đến nhà mẹ vợ của con đề mẹ tạ lỗi với chị ấy và Huyền My đi . Không biết chị Từ Phan có tha thứ cho mẹ không !

* * *

Huyền My thấy mình đi qua một sa mạc nóng bỏng . Chỉ có ánh mặt trời chiếu xuống như thiêu đốt và cát cháy dưới chân .
Không có một giọt nước
Những hạt cát như đượ nung đỏ lên .
Môi khô rát, cô lê từng bước chân mệt mỏi trên chảo cát nóng . Tuyệt vọng .
Rồi đột nhiên một cơn lốc xoáy nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất và ném cô vào một hố sâu đen ngòm . Rơi mãi rơi mãi...
Huyền My mở mắt ra . Phải định thần thật lâu, cô mới xác định là co vừa qua một cơn ác mộng và người đàn ông đang lo lắng cúi xuống nhìn cô là Sĩ Nguyên .
Đúng là Sĩ Nguyên .
Nắm lấy bàn tay thon nhỏ của cô giọng anh dịu dàng :
- May quá . Em tỉnh rồi . Em bị sốt cao vì ngấm nước mưa đó . Vì sao em lại lang thang ngoài mưa thế Huyền My ? Có phải vì buồn giận mẹ và anh không ?
Cô tủi thân quay mặt đi . Chẳng lẽ phải gào lên với anh là cô đau khổ đến mức tưỏng chừng có thể chết đi được .
Cô yêu anh . Nhưng trái tim cô còn kiêu hãnh hơn tình yêu đó . Cô không thể đồng ý anh chia sẻ tình yêu ấy với ai .
Vuốt những sợi tóc mềm như tơ trời đang đổ trên vai cô, Sĩ Nguyên tỉ tê :
- Anh nhớ em quá . Còn em có nhớ anh không ?
Huyền My nhếch môi :
- Bao giờ thì chúng ta ly hôn ?
Sĩ Nguyên soi vào đôi mắt của cô :
- Em vẫn còn oán giận anh sao ? Những tấm ảnh ấy đều là ảnh ghép . Anh không hề lừa dối em như em đã nghĩ .
Cô nhướng mày :
- Tôi không xứng đáng làm con dâu của mẹ anh đâu . Tôi chỉ là con bé hư hỏng .
Sĩ Nguyên hạ thấp giọng :
- Mẹ muốn tạ lỗi với em . Em có sẵn lòng tha thứ cho mẹ không ?
Huyền My vẻ mặt cay đăng :
- Tôi không muốn nghe nữa, anh đi vè đi .
Sĩ Nguyên ngồi xuống canh Huyền My . Vuốt tóc cho cô, anh tỉ tê :
- Mấy hôm nay mẹ anh và mọi người túc trực bên cạnh em, lo lắng cho em . Mẹ anh rất ân hận về những gì bà đã hiểu lầm em . Cô gái mạo nhận là bạn em hóa rà là Cẩm Vân . Vì tính nhỏ nhen, cô ta đã gây những chuyện đau khổ cho anh và em .
Huyền My trào nước mắt :
- Tôi bảo là anh về đi mà . Tôi ghét anh . Ghét cả mẹ anh nữa .
Sĩ Nguyên giọng dịu dàng :
- Mẹ anh và mẹ em đã làm lành với nhau . Hai bà đang nói chuyện với nhau thật tương đắc dưới nhà . Còn em, em không thể độ lượng vvói anh một chút sao Huyền My ?
Cô quát khẽ :
- Anh đi về đi . Về với co bồ của anh đi, cứ mặc kệ tôi mà . Nếu anh còn đứng đây chắc tôi tức giận lên phát ốm .
Anh kiên nhẫm chịu đựng cái nhìn căm thù của cô . Rát bỏng .
Giọng anh đầy yêu thương :
- Anh pha sữa cho em nhé .
Cô giận dữ :
- Không . Chỉ cần anh ra khỏi phòng của tôi là được .
Sĩ Nguyên lẳng lặng pha sữa . Anh mang đến bên giường nhưng Huyền My đã hét lên :
- Anh đi đi .
- Anh biết là em giận anh vì những tấm ảnh và ca chuyện anh cố tình đi chơi khuya để trắc nghiệm trái tim của em, xem là em có đau khổ khi anh thờ ơ với em không... Đừng giận anh nữa nghe Huyền My... em uống sữa nghe .
Huyền My thổn thức :
- Được rồi . Nếu muốn tôi uống sữa thì anh hãy đi ra khỏi phòng tôi lập tức (cô ta đuổi vậy thôi chớ đừng tưởng đuổi thiệt rồi đi đó nha) . Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa . Lâu nay anh chỉ xem tôi như một trò đùa mà thôi .
Sĩ Nguyên giọng chùng xuống :
- Nếu em cố chấp như thế thì anh cũng không thể ép buộc con tim của em . Từ nay anh sẽ không bao giờ đến đây nữa .
Cô nhắm mắt lại . Lắng nghe tiếng chân của Sĩ Nguyên xa dần .
Thế là hết . Không kìm được, Huyền My bật khóc nức nở . Khóc như chưa ttùng được khóc .
Cô đúng là một con ngốc . Cô đã để lòng kiêu hãnh ngự trị lên trên tình yêu .
- Sĩ Nguyên...
Vùng ngồi dậy, Huyền My gọi trong tuyệt vọng . (thấy chưa ? đã nói mà, con gái là vậy đó, thích làm những chuyện ngược với lời nói)
Như một phép thần, Sĩ Nguyên đột ngột xuất hiện ở ngưỡng cửa . Anh đi đến bên cô và cúi xuống, giọng dịu dàng :
- Có phải em vừa gọi anh không ?
Cô xấu hổ khống chế :
- Ơ... không...
Sĩ Nguyên cô giấu nụ cười hạnh phúc . Một nụ cười có thể làm cô vợ đỏng đanh của anh giận đến mấy ngày .
Anh soi vào đôi mắt cô :
- Nãy giờ anh vẫn đúng ngoài cửa (té ra anh chàng này cũng biết khôn đó chứ) . Vì thế mà anh càng tin là... chúng ta không thể nào thiếu nhau được . Anh yêu em . Anh đã hiểu được điều kỳ diệu ấy trên chuyến xe cùng đi với em . Em mới chính là tinh yêu đích thực của anh .
Vòng tay choàng ngang qua eo lưng của cô, anh thâm thì hỏi :
- Huyền My... Có phải em... ghen với Cẩm Vân không ?
Cô cố thoát khỏi vòng tay yêu thương của anh nhưng vòng tay ấm vẫn siết chặt . Thú nhận là ghen . Trời ạ, cô thà chết còn hơn . Cô yêu anh . Yêu anh tận cùng hơi thở .
Bối rối đón nhận nụ hôn ám áp yêu thương của anh, cô bật khóc .
Sĩ Nguyên cảm động lau những giọt nước mắt hanh phúc cho cô .
Siết chặt Huyền My trong vòng tay ám nồng đến nghẹt thở và dịu dàng vuốt những sợi tóc ngát hương của cô, mắt anh cũng cay xè .
Huyền My rưng rưng khép nhẹ mắt . Thế là cô đã có mộtt tình yêu thật lớn, thật độ lượng . Thế là anh và cô được mãi mãi bên nhau . Hạnh phúc .
Không phải chỉ khi đau khổ người ta mới khóc !

Hết