PDA

View Full Version : Có Em Bên Đời --- Trần Thị Bảo Châu part 02


ttkh
05-29-2002, 11:40 PM
Ngạn để hộp nhựa lên bàn :
- Mẹ ơi ! Rau câu !
Đang xào mực, bà Ngân hỏi :
- Ở đâu thế ?
- Nhỏ Phố làm rồi bảo con mang về cho mẹ vì nó biết mẹ thích món này .
Bà Ngân có vẻ hài lòng :
- Con bé nghịch mà siêng, hết rau câu tới bánh chuối, nhờ nó thỉnh thoảng mẹ được ăn món ngon, lại bảo đảm vệ sinh .
Mở Tủ lạnh, lấy chai pepsi đựng nước tu một hơi, Ngạn nói :
- Siêng gì mà siêng mẹ ơi, cô Trang bảo nó phá bếp chớ không phải làm bếp .
- Vẫn còn hơn con, chẳng được tích sự gì . Thôi ! Tắm rồi ăn cơm .
- Không chờ ba à ?
- Ba bận tiếp khách rồi !
- Tuần này ba bận hơi... bị nhiều .
Bà Ngân ngập ngừng :
- Công việc mà, phải chịu thôi !
Bất giác Ngạn nhìn mẹ, dường như bà không đồng ý với chính lời mình vừa nói . Anh biết mẹ đang nêu nhiều lý do để bênh vực ba, dầu rõ ràng dạo này ông thường đi làm về muộn và sáng đi thật sớm . Làm khi cả tuần Ngạn không hề gặp ba mình .
Chỉ tội nghiệp mẹ, bà luôn thui thủi ở nhà một mình với trái tim đau luôn chờ để vật vã bà mỗi khi gặp chuyệc xúc động .
Chính vì bà bệnh nên Ngạn ít dám làm trái ý mẹ . Anh luôn muốn bà vui để không bị bệnh . Nhưng dạo này người làm mẹ anh ở trạng thái trầm uất là ba . Ông thường vắng nhà với lý do công việc, nên dù buồn, lo, mẹ anh vẫn lặng lẽ chịu đựng, như bà từng chịu đựng hai mươi mấy năm ròng, chớ không dám hé môi chất vấn xem chồng đi đâu, làm gì .
Vừa ngồi vào bàn, chuông ngoài cổng reo lên :
Ngạn buông đũa :
- Chắc ba về !
Bà Ngân bảo :
- Để mẹ mở cửa .
Ngạn nhìn theo dáng tất tả của mẹ mà chạnh lòng .
Ông Định bước vào giọng quyền hành :
- Ăn cơm xong chở ba đi công chuyện .
Ngạn hơi ngạc nhiên, vì từ trước tới giờ ông chưa khi nào để anh chở đi công chuyện . Nhưng Ngạn vẫn lễ phép gật đầu .
Bà Ngân hỏi :
- Anh ăn cơm với con ?
Ông Định lắc đầu :
- Tôi ăn rồi ! Lại cơm chiêu đãi, nhưng bà an tâm, tôi không có nhậu đâu . Xong đợt kiểm tra này, tôi sẽ đi về đúng giờ .
Ngạn ăn thật nhanh . Dạo này luyện tập nhiều nên anh ăn rất khỏe, chả mấy chốc đã hết sạch mọi thứ trên bàn . Uống thêm một ly cam vắt to, Ngân vươn vai đứng dậy .
Ông Định từ phòng tắm bước ra :
- Con ăn mặc cho lịch sự một chút, chớ đừng xuề xòa như dáng xe ôm đấy !
Ngạn cười :
- Cứ xem như ba đi xem ôm, có sao đâu !
Nói thế nhưng Ngạn vẫn lên lầu thay bộ quần áo khác cho vừa ý ông . Anh điều khiển xe theo hướng ông Định chỉ . Ngạn ngạc nhiên khi thấy ông bảo anh rẽ vào ngõ nhà của Trác, và điều anh bất ngờ nhất là ong bảo anh ngừng xe trước nhà Nhã Thi .
- Chúa ơi ! Chuyện gì đây ?
Ngạn liếm môi :
- Nhà của... bạn con mà !
Ông Định nhướng mày :
- Vậy à ! Đây là chỗ làm ăn của ba . Nghe đâu người ta chỉ có một cô con gái là hoa khôi gì đó...
- Vâng ! Cô ấy tên Nhã Thi .
Ông Định gật gù :
- Vậy mà ba cứ tưởng con chỉ biết học không thôi .
Ngạn... mở cờ trong bụng . Chỉ nằm mơ anh cũng không ngờ mình được vào nhà Nhã Thi dễ như vầy . Nói là duyên số cũng nên lắm chứ . Ngày mai kể cho Trác nghe chưa chắc nó tin .
Tự dưng Ngạn thấy mang ơn ba hết sức . Anh... khâm phục ông khéo chọn chỗ làm ăn .
Ngạn bấm chuông . Không phải chờ lâu đã có người ra mở cửa . Anh và ông Định được mời vào phòng khách .
Ngạn cứ nhấp nhổm trên ghế dù anh vốn biết kiềm chế . Cuối cùng ba Nhã Thi cũng xuất hiện . Ông ta tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy anh đứng kế bên ba mình .
Dường như đọc được sự ngạc nhiên của ông ta, ông Định võ vai Ngạn giọng tự hào :
- Con trai tôi đấy ! chào bác Tín đi con .
Ông Tín cười ha hả, ánh mắt hướng về Ngạn dịu dàng chớ không sắc lạnh, bén ngót như hôm trước :
- Thú vị thật ! Để bác gọi Nhã Thi xuống trò chuyện với cháu cho vui . Ngồi đợi con bé nhé !
Rồi chẳng cần biết ý của Ngạn, hai ông bố kéo nhau lên lầu . Chả biết các cụ làm ăn gì mà bí mật thế . Nhưng không bị hai cụ kè một bên, Ngạn càng mừng . Mà sao Thi lâu ra thế, cô không biết thời giờ của Ngạn còn quý hơn vàng hay sao ?
Sốt ruột anh đứng dậy đi tới đi lui trong phòng và nghe tim đập mạnh khi thấy Thi từ trên cầu thang yểu điệu bước xuống .
Trông Nhã Thi tươi như nụ cúc vàng, tóc xõa dài đen nhánh, cô cười rạng rỡ hơn bao giờ hết .
Giọng thánhh thót, Thi nhỏ nhẻ :
- Nghe ba nói có bạn, em không bao giờ nghĩ là anh . Thật bất ngờ !
Ngạn xác nhận :
- Đúng là bất ngờ . Khi nghe ba anh bảo chở ông tới nhà người quen . Anh vô tư làm tài xế xe ôm . Đến khi ba bảo ngừng ngay trước cổng nhà em anh mừng muốn điên lên . Có lẽ những người trúng số, hạnh phúc lắm cũng bằng anh lúc đó là cùng .
Nhã Thi chúm môi :
- Rõ khéo tán !
- Anh thật lòng chớ đâu có tán .
Nhìn Nhã Thi mong manh trong cái váy ngắn hai dây, Ngạn hỏi :
- Em đang làm gì nhỉ ?
- Đang xem tivi và hong tóc trước quạt máy .
Ngạn quan tâm :
- Thế tóc em khô chưa ?
Nhã Thi khẽ lắc đầu rồi nghiêng vai cho mái tóc dài buông lơi, mùi thơm từ tóc cô thoảng bay khắp phòng làm Ngạn ngây ngất .
Anh khen :
- Thời buổi này hiếm tìm thấy một mái tóc dài, đen đẹp và thơm như mái tóc em .
Nhã Thi vuốt tóc, giọng tự hào :
- Nếu ở nước ngoài, em đã đăng ký bảo hiểm tóc rồi . Anh biết không, hôm qua em vừa quay xong phim quảng cáo dầu gội đầu . Tháng sau tivi sẽ chiếu phim quảng cáo ấy mỗi ngày nhiều bận . Tới lúc đó anh không cần đón em ở trường, chỉ cần xem tivi là gặp em rồi .
Ngạn ranh ma :
- Trong tivi em là của mọi người chớ đâu chỉ của riêng anh như lúc này .
Nhã Thi nhịp đôi chân dài :
- Xì ! Em chả của riêng cá nhân nào hết . Em là của đám đông . Khi đăng quang hoa khôi, em đã hình dung điều này . Ai thích em phải chịu thiệt thòi khi phẳi đứng đàng sau cái bóng vinh quang của em .
Ngạn không cho là Thi hợm hỉnh vì cô nói bằng giọng ríu rít hết sức đáng yêu .
Anh lại trổ tài tán :
- Người đẹp luôn được hưởng nhiều độc quyền từ những kẻ ái mộ . Bởi vậy anh xung phong làm vệ sĩ không lương cho em mà !
Nhã Thi cuộn tròn đuôi tóc :
- Em sẽ duyệt ý trên nếu ba em đồng ý .
Ngạn khoanh tay :
- Ba không đồng ý, anh cũng đã là vệ sĩ của em rồi !
Nhã Thi kêu lên :
- Anh đúng là quỷ sứ ! Nhưng em có khá nhiều vệ sĩ, chớ không phải chỉ mình anh đâu .
Ngạn tủm tỉm cười . Anh cho phép mình chủ quan khi nghĩ rằng lối vào tim Nhã Thi không còn xa nữa .
Nhã Thi hỏi :
- Anh biết Toàn, con bác Lân không ?
Ngạn lắc đầu . Thi tròn xoe mắt :
- Bác Lân cũng là bạn ba anh mà .
- Nhưng anh không biết họ .
Thi lơ lửng :
- Toàn nổi tiếng lắm đó !
Ngạn nhíu mày :
- Nổi tiếng về vân đề gì ?
Nhã Thi không giấu vẻ ngưỡng mộ :
- Là một trong những doanh nghiệp trẻ của thành phố .
Ngạn nhún vai :
- Anh không phải doanh nghiệo, nên không quan tâm .
Nhã Thi khúc khích :
- Toàn quan tâm đến em lắm . Anh ấy cũng học võ như anh, nhưng là võ judo . Nếu có dịp em rất thích thấy hai người song đấu, xem môn võ nào hay hơn .
Ngạn cao giọng :
- Học võ để rèn luyện thân thể, để tự vệ và giúp kẻ cô thế chớ đâu phải để đánh nhau cho ngưii khác xem .
Nhã Thi bất bình :
- Bất kể người đó là em sao ?
Ngạn tránh câu trả lời :
- Em đúng lá thích đùa !
- Em nói thật chó không đùa đâu . Nếu anh ngại đanh nhau, xem như anh thua . Em không cần một kẻ bại trận làm vệ sĩ .
Ngạn cười xòa :
- Sao dễ tự ái vậy nhỏ ?
Nhã Thi cong cớn :
- Em là thế đó ! Anh có thể không là bạn em nữa kia mà ! Ngồi chơi nhe ! Em còn phải học bài .
Không đợi Ngạn kịp nói lời nào, Thi bỏ lên lầu . Anh lơ ngơ nhìn theo và không biết vừa rồi mình đúng hay sai .
Ngồi lại trong phòng khách, Ngạn rầu rĩ lẫn bực dọc . Anh đấm hai tay vào nhau đôm đốp . Những cục chai trên hai bàn tay anh như một bằng chứng cho sự khổ luyện mỗi ngày . Anh sẽ đi thi đấu như một vnn động viên chớ đâu thể đanh nhau để làm trò cho một cô gái, dù cô ta là người anh yêu đi chăng nữa .
Sao Nhã Thi không hiểu thế nào là tinh thần thượng võ kìa . Cô bé tự cao, đỏng đảnh khiến anh chết cả trái tim . Giờ lại giận, Thi giận ngay lúc Ngạn hạnh phúc nhất, có khổ không chứ !
Ông Tín và ông Định từ trên cầu thang bước xuống .
Thấy Ngạn ngồi ủ rũ như gà mắc mưa, ong Tín ngạc nhiên :
- Ủa ! Nhã Thi đâu ?
Ngạn gượng gạo :
- Dạ ! Thi học bài rồi ạ !
Ông Tín cười :
- Con nhỏ đúng là trẻ con . Ngồi chơi một tí thì đã sao ? Chắc Thi sợ bác rầy .
Ngạn không nói được lời nào, dù rất muốn biện hộ cho hành động... trẻ con của Nhã Thi .
Ông Tín bỗng nói :
- Thời buổi bây giờ ngoài đường toàn ma quỷ . Nhã Thi đi về trễ một chút thôi là vợ chồng tôi đã lo ngai ngái . Phải chi con bé biết vài miéng võ phòng thân thì tốt quá !
Ông Định cười :
- Thì anh cho cháu đi học, chuyện ấy dễ mà !
Ông Tín chép miệng :
- Nó đâu có thời gian . Nếu có người dạy vài đòn tự vệ cho em nó thì còn gì bằng .
Ông Định nhìn Ngạn :
- Sao con trai ? Con thấy thế nào về điều bác Tín mong muốn ?
Ngạn chợt dè dặt :
- Cháu rất sẵn lòng . Nhưng tiện nhất vẫn nên tìm một huấn luyện viên nữ . Nếu bác đồng ý cháu sẽ nhờ một bạn võ sinh nhà ngay trong ngõ này hướng dẫn Nhã Thi...
Ông Tín ngạc nhiên :
- Trong xóm này cũng có người học võ à ?
- Vâng ! Cô ấy cũng là phụ tá huấn luyện viên như cháu .
Ông Tín xoa cằm :
- Xin lỗi, bác hỏi thẳng nhé ? Gia đình đó đàng hoàng chứ ? Cô gái đáng tin tưởng chứ ?
Ngạn nghệt mặt ra vì cây hỏi đầy vẻ xúc phạn ấy, anh gật đầu mà trong lòng gợn lên chút khó chịu .
- Dạ đàng hoàng ạ .
- Nhà nào nhỉ ?
Ngạn đọc số nhà rồi nhấn mạnh :
- Cháu giới thiệu người, bác không phải lo, chỉ sợ bạn cháu không nhận thôi ạ !
Ông Tín cười, giọng kẻ cả :
- Trả thù lao cao một chút, bảo đảm cô bạn cháu sẽ nhận . Phiền cháu hỏi giúp bác .
Ngạn gật đầu . Anh chở ông Định về và nghe ba mình hỏi :
- Con nghĩ sao mà không chịu trực tiếp hướng dẫn Nhã Thi ?
- Thời gian biểu của con kín mít cả rồi con không thể gánh thêm việc, dầu đó là một việc tốt một cơ hội hiếm có . Tóm lại con không thích bị đánh giá sai .
Ông Định gật gù :
- Khác lắm ! Biết dè dặt trong giao tiếp là đúng . Vì dù như thế nào, đàn ông cũng phải chứng tỏ rõ bản lãnh của mình .
Ông Định hỏi :
- Con định nhờ hợp Phố phải không ?
- Vâng !
- Chắc gì con bé đồng ý .
Ngạn tự tin :
- Con sẽ có cách thuyết phục .
Ông Định trầm giọng :
- Con gái rắc rối lắm, đừng chủ quan khi con chưa hỏi ý Phố trước . Nhỡ nó từ chối thì sao ?
Ngạn ngập ngừng :
- Thì con sẽ dạy Nhã Thi, nhưng có lẽ chưa thể ngay lúc này .
Rồi anh thắc mắc :
- Từ trước đến giờ con không hề nghe ba nhắc tới bác Tín .
Ông Định ậm ự :
- Ba và ong ta mới qua lại đây thôi .
- Bác Tín là người như thế nào hả ba ?
- Với ba, ong ta là người chỉ nên quan hệ trong làm ăn .
- Ba không xem bác ấy là bạn sao ?
- Không !
Định hỏi tiếp, nhưng Ngạn có cảm giác ba mình không thích nên thôi .
Về nhà, vào phòng khách, ông Định nghiêng nghị :
- Ba không ngăn con quen Nhã Thi, nhưng đàn ông phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu . Không được xao lãng việc học . Nếu rớt tốt nghiệp, đừng nhìn mặt ba .
Ngạn máy móc :
- Con biết rồi !
Và thấy lòng trĩu nặng vì một điều gì không rõ .

*
* *

Cẩm Tuyền đặt dĩa xoài xuống bàn, giọng bực dọc :
- Tao vẫn không hiểu sao mày nhận lời dạy võ cho con... mắm đó !
Nhón miếng xoài tượng, Phố trả lời :
- Đơn giản thôi ! Tao muốn giúp lão Nhím .
Tuyền bĩu môi :
- Lão Nhím, lão Nhím... Bộ mày mắc nợ hắn ta hay sao mà lúc nào cũng bận bịu vì hắn .
- Nói nhảm . Tao có bận bịu gì đâu !
- Xì ! Lại chối ! Hắn học võ, mày giữ ba lo, giặt đồ tập . Hắn có bồ mày lo cung cấp tin để hắn làm hài lòng người đẹp, thâm chí bây giờ dạy võ cả cho con yêu ấy !
Hợp Phố cười gượng gạo :
- Mày không thích tao là... người tốt việc tốt à !
Cẩm Tuyền đanh đá :
- Người ngốc thì có ! Là tao, tao trả đời nào dạu dột như mày . Ai đời bắt cầu cho thiên hạ đi .
Phố nhùn vai :
- Tao không câu nệ chuyện đó . Mình giúp người này, người khác sẽ giúp lại mình .
- Mốc xì ! Trong tình yêu, chả ai giúp ai đâu !
Mặt Hợp Phố đỏ bừng, cô áy úng :
- Cái gì mà tình yêu . Mày... mày thật...
Cẩm Tuyền hất hàm :
- Mày lí lắm cơ mà ! Chẳng lẽ không dám nhìn lại lòng mình ?
Phố cắn môi :
- Sao lại không ? Và tao nhận ra tao với ông Ngạn không hợp, bất cứ điểm nào nói ra cũng có thể tranh luận . Lão Nhím luôn mồm bảo tao như con trai, nên chơi với tao lão hết sức thoải mái, và tao cũng thấy như vậy .
Cẩm Tuyền nghiêng nghiêng đầu :
- Sao mày lại tin lời lão ta nhỉ ? bộ "như con trai" rồi không biết yêu sao ? Hừ ! Ngạn đang lợi dụng tình cảm của mày đó !
Phố nhói trong tim :
- Không phải ! Mày nghĩ xấu về Ngạm và hiểu lầm tình cảm của tao với hắn rồi .
Cẩm Tuyền khoát tay :
- Vậy thôi không nói nữa . Bữa nay dạy dỗ thế nào ? Kể cho tao nghe với .
- Cũng tàm tạm dù con nhỏ ấy nói nhiều hơn học . Tao chỉ hướng dẫn vài ba đòn tự vệ trong hai tháng thôi, nó tiếp thu được tới đâu hay tới đó .
Rồi cô chép miệng :
- Nhã Thi là con cưng, quen được phục vị, quen được chiều chuộng, rồi Ngạn sẽ khổ dài dài vì nó .
Tuyền Tinh quái :
- Mày xót à ?
Hợp Phố làm thinh . Cô cắn miếng xoài và nhăn mặt :
- Trời ơi ! Chua quá !
Cẩm Tuyền khúc khích cười . Phố nhìn đồng hồ :
- Tao phải về thôi !
Tuyền đứng dậy mở cửa, mồm lách chách :
- Ê ! Lão bạn của anh Đạt thế nào rồi ?
Hợp Phố giậm chân :
- Mày nói nhiều mà hỏi cũng nhiều ! Tao miễn trả lời .
- Sao thế ? Hay là có vấn đề ?
Phố nhe răng :
- Vấn đề... cái đầu mày . Đừng chọc tao nổi máu du côn lên đấy .
Tuyền rụt van :
- Ôi trời ! Sợ quá ! Thôi, về lẹ đi !
Hợp Phố bật cười vì cái kiểi vờ vĩnh dễ ghét của Cẩm Tuyền . Nếu không có nó, Phố sẽ buồn chết được .
Đi bộ, ngang ngôi nhà đồ sộ của Nhã Thi, Hợp Phố chợt bước nhanh mà không hiều vì sao, dầu mới cách đây nửa tiếng cô đã từ đó đi ra .
So với gia đình cô, gia đình và cơ ngơi của Nhã Thi lớn hơn gấp mấy lần . Phòng khách trải thảm, đèn chùm pha lê, trần thạch cao với hoa văn cầu kỳ, tường treo đầy tranh siêu thực . Nhưng tất cả mọi thứ lại toát lên vẻ trưởng giả của những tay giàu mới phất .
Cách nói chuyện của Nhã Thi mới hợm hỉnh làm sao ? Suốt nửa tiếng đồng hồ nó không ngớt nói về mình .
Một hoa khôi, một người mẫu quảng cáo dĩ nhiên phải có nhiều chuyện để nói, nhưng giá như Thi ít khoe khoang một chút chắc con bé dễ yêu hơn nhiều .
Vào nhà chưa kịp uống nước, Phố đã nghe điện thoại reo .
Chắc lão Nhím nôn nóng hỏi thăm tình hình đó thôi . Vậy cứ mặc kệ lão đi . Những lời Cẩm Tuyền nói lại ong óng trong đầu Phố . Ngạn có lợi dụng tình cảm của cô không nhỉ ? Sao tự nhiên Phố bực mình anh quá !
Đợi điện thoại gần hết đợt chuong, Phố mới đủng đỉnh nhấc máy .
Giọng Ngạn hồ hởi :
- Phố hả ? Bữa nay dạy dỗ thế nào nhóc ?
Phố ngắc ngứ :
- Anh hỏi Nhã Thi thì hay hơn . Vì em dạy thế nào, anh thừa biết rồi .
Ngạn cười :
- Vậy thì học trò em ra sao ?
Hợp Phố tằng hắng :
- Thông minh, tiếp thu nhanh .
- Good !
Phố đế thêm :
- Có điều nói nhiều quá, chắc chắn sẽ mau quên . Anh phải bắt con nhỏ tự tập đó nghen .
- Anh biết rồi !
Phố cộc lốc :
- Còn gì nữa không ?
Im lặng vài ba giây, cô nghe Ngạn cười, giọng thì thào thật dễ ghét :
- Nè Phố ! Anh hỏi thật, em và gã Đạo ấy sao rồi ?
Phố gắt :
- Anh dư hơi thật !
Dứt lời cô gác máy thật mạnh . Ngước lên cô thấy Lữ đứng ở ngưỡng cửa, miệng phì phà điếu thuốc .
Bỗng dưng Phố trút hết bực dọc vào Lữ . Cô cau có :
- Em sợ nhất là khói thuốc lá, anh biết không ?
Lữ nheo nheo mắt :
- Anh biết từ lúc em vừa nhấv điện thoại lên kìa, nhưng thử xem phản ứng em ra sao .
Dứt lời anh đủng đỉnh bước tới cửa sổ, búng vèo điếu thuốc hút dở ra ngoài .
Quay lại, Lữ cao giọng :
- Thoải mái rồi chứ ! Nếu vẫn còn ngộp, mời em lên sân thượng...
- Để tìm sao à ? Em không rảnh đâu !
- Mỗi ngày có những hai mươi bốn tiếng, nên dành ra ít phút để thư giãn lắm chứ, nhất là những lúc bị stress như vầy .
Đáp lại lời của Lữ, Hợp Phố buông phịch xuống salon .
Lữ ngồi xuống ghế đối diện :
- Lại cãi nhau với huynh à ?
- Bất đồng một chút chứ không phải cãi .
- Bao nhieu đó đủ khiến người ta mệt mỏi rồi .
Hợp Phố ậm ự :
- Em chỉ thèm m6ọt ly cà phê .
Lữ rủ rê :
- Vậy thì ra quán . Anh rất muốn được mời em . Ở đầu ngõ có một quán khá lắm ! Sáng nào anh và Đạt cũng ngồi nửa tiếng rồi mới đến trung tâm .
Phố ngần ngừ :
- Để em vào xin mẹ đã !
- Anh sẽ chờ...
Lữ lững thững bước ra cổng . Anh tin chắc mẹ Phố sẽ đồng ý . Những người trong nhà này đang mong có một gã đàn ông nào đó đủ bản lãnh để lèo lái cô con gái ngỗ nghịch của họ . Sao anh không thử cơ chứ !
Hợp Phố trở ra với gương mặt tươi roi rói . Không cần hỏi Lữ cũng biết bà mẹ đã bằng lòng . Anh mở cửa rào chờ Phố bước tới . Lần đầu đi bên cạnh một người lạ, Phố thấy chân mình ngượng ngập rõ ràng .
Lữ hỏi :
- Chưa từng đi với ai thế này phải không vịt con ?
Phố nghênh ngang :
- Vẫn hoài ấy chứ !
- Anh lại có cảm giác em chưa biết cách đi chung .
- Chung hay riêng, mỗi người vẫn đi trên đôi chân của mình .
- Nhưng đi chơi, khác với đi học, đi với bạn trai khác với bạn gái, với người yêu càng khác nữa .
- Phố nhún vai :
- Em chỉ có m6ọt cách đi . Đó là cách ngẩng cao đầu, bước thẳng, một hai, một hai .
Lữ hóm hỉnh :
- Y như sắp lên võ đài thi đấu .
Phố gật đầu :
- Đúng vậy ! Đời là một đấu trường mà .
Lữ nheo nheo mắt :
- Chắc sư huynh em dạy thế ?
Hợp Phố đá tung một lon bia rỗng trên lề :
- Ba em dạy đó !
Lữ dẫn cô vào quán :
- gia đình em, ai cũng rất mạnh mẽ . Nhất là Phố, em khiến anh phải nghĩ tới hoài .
Hợp Phố thản nhiên :
- Bọn con trai chung lớp võ cũng nói như thế mỗi khi chúng trúng đòn của em .
Lữ bật cười :
- Cũng may anh chưa trúng đòn của em .
Phố ngồi xuống ghế mây :
- Vậy thì coi chừng . Em mạnh tay lắm đó .
Lữ phát một cử chỉ :
- Nhưng phải có người đỡ được đòn chứ !
- Dĩ nhiên !
- Chắc lại là sư huynh ?
Phố không trả lời, cô nhìn thẳng vào mắt Lữ . Cô chả thích những câu hỏi có gài bẫy như thế . Vả lại, Phố luông luôn là người chủ động, người đặt câu hỏi với con trai, nhưng nãy giờ Lữ giành quyền đó của cô . Nhìn anh như vầy, Phố tin mình sẽ trở về, đúng thế chủ của mình . Nhưng chỉ m6ọt thoáng cô đã chớp mắt .
Sao lại... dở thế nhỉ ? Phố chợt nhận ra mắt Lữ bí hiểm lạ thường . Anh nhìn cô bằng cái nhìn vừa đắm đuối vừa giễu cợt chớ không vô tư, thẳng tuột như cái nhìn của Ngạn .
Rõ ràng đây là một cái nhìn có vấn đề !
Bất giác Hợp Phố bối rối . Sao Lữ lại nghĩ hoài tới cô nhỉ ? Thật ra anh có ý gì khi nói thế ?
Chẳng lẽ Lữ thích cô ? Ôi không thể nào . Anh ta cao, to, khá điển trai với nụ cười hào hoa, bí hiểm . Trò chuyện lại duyên dáng quyến rũ, chắc chắn phải có nhiều cô gái xung quanh, tội vạ chi lại thích một con bé dở hơi như Hợp Phố ! Nếu Lữ thích chắc anh cũng giống lão Nhím ở điểm vì cô như con trai, nên... chơi với cô, Lữ hết sức thoải mái .
Nghĩ như thế, Hợp Phố thấy an tâm. cô thấy Lữ tủm tỉm cười khi một cô tiếp viên bước lại hỏi :
- Anh... anh dùng chi ?
Lữ búng tay :
- Dĩ nhiên là hai cái đen . À ! Thêm một gói ba số nữ .
Mặt Phố xịu xuống :
- Đốt thuốc tức là tự đốt ngắn đời mình . Em không muốn bị vạ lây đâu ! Người như em rất quý sức khỏe .
Lữ nói với theo cô tiếp viên :
- Em gái ơi ! Khỏi lấy thuốc lá nhen... Thằng nhóc này đang... cai thuốc
Nhìn Phố, Lữ nói :
- Cuối cùng cái đuôi con gái vẫn lòi ra . Ngồi với con trai, anh tha hồ phả khói nhóc ạ !
Phố nhịp tay lên bàn :
- Anh bắt đầu ân hận khi ngồi quán với em à ?
Lữ không rời mắt khỏi Phố :
- Không bao giờ ! Tại sao anh lại ân hận khi mình được quan tâm nhỉ ?
Hai phin cà phê được đặt xuống bàn . Phố tránh ánh mắt của Lữ bằng cách nhìn những giọt mưa đen rơi xuống, rơi xuống .
Giọng anh ấm áp thân tình :
- Vì sao em lại học võ hở vịt con ?
Phố thản nhiên :
- Anh hai, anh ba đều học võ, em không học làm sao chơi với hai ông ấy được .
Lữ cười :
- Đó chưa phải là lý do .
hợp Phố trầm ngâm :
- Đúng là hồi nhỏ em vừa xấu xí vừa ốm yêu, ba mẹ sợ ra đường bị ăn hiếp nên cho đi theo anh ông anh học võ để tự vệ . Lớp em học chỉ có ba đứa con gái trên tổng số hơn bốn chục trên con trai, bao em sao không giống con trai cho được .
Lữ khoanh tay trước ngực . Anh tủm tỉm nhìn Phố và bảo :
- Vẻ ngổ ngáo con trai như một lớp vỏ bọc che giấu những yếu đuối, dịu dàng đặc trưng con gái . Rồi anh sẽ phá vỡ lớp vỏ bọc ấy cho mà xem .
Hợp Phố hất mặt lên :
- Điều ấy có thể xảy ra nếu anh thắng được em . Nhưng ai lại thách thức một người không biết võ nhỉ !
Lữ khoắng đường trong ly cà phê rồi đẩy về phía cô, giọng từ tốn :
- Anh đoán chắc rất vừa uống .
Một lần nữ Hợp Phố chớp mi mấy cái liên tục . Đi uống cà phê với đám con trai học chung hoặc đi với Ngạn và anh Trác, Phố luôn tự phục vụ chớ chẳng gã nào ga lăng như Lữ . Anh chàng làm cô cảm động rồi đây .
Hình như hiểu Phố nghĩ gì, Lữ nói :
- Bảo đảm ly cà phê này sẽ ngon hơn những ly cà phê em từng uống .
Phố nhún vai chẳng nói tiếng nào .
Lữ khuấy nhẹ ly cà phê của mình :
- Em rất hợp với màu đen . Em mặc áo pull đen này trông độc đáo lắm .
Hợp Phố cong môi :
- Anh Trác lại bảo em giống Ninja... rùa . Bởi vậy em rất ít mặc nó .
- Trác chọc em đó . Anh rất thích mỗi lần uống cà phê, anh lại có một nơi để nhớ, một màu sắc để chìm đắm, một chút gì đó lãng đãng để tâm hồn lung linh .
- anh nói chuyện cứ như đọc thơ ấy !
Lữ lại khuấy ly cà phê :
- Đó chỉ là một trong nhiều cách làm cuộc sống thú vị hơn . Lời nói không mất tiền mua . Anh lại thích dùng lời nói như một câu ngạn ngữ Trung Quốc .
Phố tò mò :
- Câu ngạn ngữ nào vậy ?
Lữ trầm giọng :
- "Cơm tặng người đói . Lời nói tặng tri âm" . Em đã từng nghe bao giờ chưa ?
Phố khe khẽ lắc đầu . Lữ nhỏ nhẹ :
- Anh tặng em đấy... tri âm ạ !
Hợp Phố che miệng cười và nhận ra mình hơi điệu, vì từ trước tới giờ Phố cười thoải mái chớ chẳng hề biết e ấp làm duyên . Sao tối nay cô lại... thế nhỉ ?
Giọng Lữ chợt vang lên :
- Anh rất thích có một cô bạn nhỏ như em . Phố nghĩ thế nào về anh ?
Hợp Phố nóng bừng cả người . Cô có cảm giác mình đang tập trung tinh thần và sức lực cho một trận đấu . Cô liếm môi :
- Anh cũng như những người bạn khác của em thôi dầu anh lớn tuổi hơn họ nhiều .
Lữ nhìn xoáy vào mắt Phố :
- Anh muốn là bạn đặc biệt kìa .
Phố vuốt mái tóc ngắn :
- Anh vội vã quá đấy .
Lữ nói :
- Không đâu ! Lần đầu gặp, em đã để lại trong hồn anh ấn tượng thật dữ dội . Suốt đem đó anh thao thức mãi và cứ nghĩ rằng tại mình vừa đi một chuyến khá dài, từ Đà Nẵng vào đây nên không gnủ được . Nhưng sau đó, anh nhận ra đâu phải vậy . Nguyên nhân chính là từ em, một cô bé khác người .
Hợp Phố hoang mang :
- Anh đã biết nhiều về em đâu ?
Lữ nói bằng giọng tự tin :
- Người ta có thể hiểu trái tim mình muốn gì ở cái nhìn đầu tiên, và anh không thể lặng im nữa . Anh muốn có em .
Lữ nhìn Phố, anh mắt như thôi miên . Cô choáng vì bất ngờ và ngợp vì lời tỏ tình nhu giông bão của anh .
Phãi tỉnh táo thôi Phố ơi ! Dầu đã dặn lòng như vậy nhưng cô vẫn bị sự mạnh mẽ của Lữ cuốn hút . Anh không phải võ sĩ như Ngạn nhưng anh ra đòn mới độc làm sao ! Tâm hồn tưởng như cứng rắn nhưng thật ra hết sức yếu đuối của Hợp Phố đang chao đảo giữa một bên là lý trí, một bên là cảm xúc .
Phố không chối là có cảm tình với Lữ . Những lời anh nói khiến cô không thể dửng dưng, cũng chẳng thế nghĩ đến điều gì khác ngoái ý nghĩ đang ngồi cạnh anh, y như những cặp tình nhân khác trong quán . Nhưng yêu, chắc Phố phải xem lại thật kỹ coi tim mình đang muốn gì, tìm gì, hiểu gì ở Lữ .
Nhỏ Tuyền lý sự : "Trong tình yêu không bao giờ làm kẻ thứ ba . Dở lắm !" . Phố không muốn bị chê dở, bị mọi người dè bỉu nửa thương nửa khinh ghét như những nhân vật thứ ba thừa thãi, tổ gây khó chịu cho người xem phim . Hai mươi tuổi, cô có quyền được yêu một cách đàng hoàng rồi chứ !
Trong ánh đèn tranh tối tranh sáng của quán cà phê, Lữ im lặng ngắm cô . Phố tưởng mình như chiếc lá mỏng manh đang chìm dần trong cái nhìn đắm đuối ấy .
Giọng Phố thật lạ !
- Chúng ta về thôi !
Lữ đứng dậy trước . Hai người đi bên nhau . Một chiếc honda chạy ẩu ép thật sát lề, Lữ nhanh nhạn nắm tay Phố kéo mạnh vào . Như một phản xạ, cô rút tay lại .
Lữ cất giọng rắn rỏi :
- Anh sẽ chờ để nghe câu trả lời của em .
Về tới cổng, Phố thấy Trác . Anh ba cô có vẻ ngạc nhiên . Phớt lờ đôi mắt soi mói của anh, Phố chạy tuốt vào nhà . Về tới phòng, cô buông người xuống giường và mỉm cười một mình .
Nếu có ghi nhật ký như những đứa con gái mơ mộng, Phố sẽ ghi thế này :
"Một ngày bực mình nhưng lại kết thúc bằng một niềm vui bất ngờ và hết sức dễ yêu" .
Phố đang vui và có lẽ nên giấu niềm vui của mình thật kỹ .

ttkh
05-29-2002, 11:44 PM
Nói là thế, nhưng Phố không thể giấu lâu hơn nữa những xao động lạ thường trong tâm hồn mình . Cô ngượng ngùng kể cho Cẩm Tuyền chuyện cô với Lữ . Và bây giờ Phố đang chờ nghe... phán xét của nó . Nhưng nhỏ Tuyền lại hỏi một câu lãng xẹt :
- Mày tính sao trước lời... "tỉnh tò" đó ?
Hợp Phố thở hắt ra :
- Nếu tính được tao đã không hỏi mày .
Cẩm Tuyền tài khôn :
- Cũng nên yêu cho biết...
Phố gắt :
- Biết cái gì ?
- Biết thế nào là ngọt ngào mê đắm của tình yêu, biết vui, biết mệt, biết ghen...
- Mày giỏi nói bậy .
Cẩm Tuyền cười tít mắt :
- Thật chớ bậy gì .
Rồi con bé hạ thấp giọng :
- Mày mất ngủ vì anh ta nghĩa là đã yêu chút chút rồi . Tay Lữ mà tấn công tiếp thế nào mày cũng nốc ao .
Hợp Phố bĩu môi :
- Hạ gục tao đâu phải dễ .
- Đúng vậy, nhưng nếu biết cách, người ta bẫy được cả trái đất, chớ nói chi bẫy mày, một con bé có bề ngoài trái ngược với tâm hồn . Mà Lữ là người như thế nào nhỉ ?
Hợp Phố chớp mắt :
- Anh ta tự tin, nói chuyện lôi cuốn, có ánh mắt quyến rũ và giọng nói khiến người khác dễ mềm lòng, dù cách nói ấy có chút gì như quyền hành, độc đoán . Ngồi cạnh Lữ, có khối chuyện để nghe để ngẫm nghĩ .
Cẩm Tuyền nhướng mày :
- Với lão Nhím thì sao ?
Phố buông một hơi :
- Toàn chuyện đánh đấm, nghe mãi cũng nhàm .
Cẩm Tuyền tủm tỉm làm Phố nổi cáu :
- Bây giở đổi lại nghe đọc thơ, tán chuyện trên mây dưới biển cũng thú phải không ? Một người chú trọng đến tinh thần, một kẻ quan tâm đến thể lực . Cũng hay ! "Một tinh thần minh mẫn trong một thân thể tráng kiện" . Hy vọng Lữ sẽ khiến mày có một tâm hồn dễ yêu của con gái trong một vóc dáng tha thướt dịu dàng, yểu điệu thục nữ .
Hợp Phố càu nhàu :
- Mày lúc nào cũng lý sự cùn . Nhưng Lữ chưa đủ sức làm thay đổi tao đâu .
Cẩm Tuyền hất hàm :
- Có ngốc mới hướng tim mình về phía lão Nhím .
Mặt nóng bừng, Phố chối :
- Tao không có !
- Vậy thì tốt ! Lão ta bận bịu vì nhỏ Thi nên không chăm chú cho sư muội như trước kia đâu . Có thân phải biết tự lo nhóc ạ .
Liếc Tuyền một cái dài xong, Phố liếc đồng hồ :
- Tao tới nhà Nhã Thi đây !
Cẩm Tuyền hấp háy mắt :
- Nhớ dạy dỗ con nhỏ ấy cho cẩn thận kẻo nó bị bong gân hay trặc tay gì thì hai... đứa bây sẽ sứt mẻ tình huynh muội đó !
Phố lắc đầu :
- Toàn nói chuyện đâu đâu không thôi . Gọi mày là bà Tám rưỡi mới đúng .
Đứng trước cổng, cô bấm chuông mấy lần, chị Chín mới ra hé cửa .
Rồi đứng nửa trong nửa ngoài chị ta nói vọng ra :
- Nhã Thi không có ở nhà . Bữa nay nghỉ học .
Đồ yêu quái ! Phố rủa thầm trong bụng . Đi vắng cũng chẳng thèm báo một tiếng . Mất công người ta...
Phố ấm ức quay đi . Giọng chị Chín đuổi theo :
- Nè ! Em là bạn của Cẩm Tuyền phải không ?
Cô gật đầu . Chị Chín vào nhà rồi thì thào :
- Chỗ quen, chị nói thật, em nghỉ quách cho rồi . Nhã Thi chả hứng thú gì chuyện học võ đâu . Trước sau nó cũng kiếm chuyện với em đó !
Phố sửng sốt :
- Sao lại kiếm chuyện với em ?
- Để nó có cớ nghỉ học . Mà ba con nhỏ khéo lo ! Nó ra đường lúc nào cũng có cận vệ, võ sĩ đi kèm, học võ làm chi cho xấu tướng chớ !
Hợp Phố ngạc nhiên :
- Nhã Thi có thuê cận vệ à ?
Chị Chín cười hì hì :
- Mướn đâu mà mướn, cậu Ngạn tình nguyện đưa đón nó không công ấy chớ !
Phố tủi thủi ra về, lòng hậm hực vô cùng . Thế đấy ! Đúng là cô bỏ công chùa cho vừa lòng Ngạn để bị đối xử như vầy .
Sự tức tối của Phố cáng nhân lên khi vào tới sân đã thấy Ngạn với anh Trác ngồi chình ình hai đống .
Trác lên tiếng :
- Tối nay Nhã Thi nghỉ học . Em đi đâu, đi với ai nãy giờ vậy ?
Không trả lời Trác, Phố bắt bẻ Ngạn :
- Biết nó không học mà anh chả thông báo lời nào, mất công em đi, để vừa bước vào nhà đã bị tra hỏi . Thấy ghét !
Trác vặn :
- Nhưng em đi từ chiều mà ! Bộ anh hỏi không đúng sao ?
Hợp Phố vênh váo :
- Em đi chơi được không ?
Trác buột miệng :
- Lại cà phê chới gì ? Hừ ! Coi chừng ấy !
Phố hơi khựng lại, nhưng cô lại ngổ ngáo ngay tức khắc :
- Rồi sao ? Chả lẽ bọn con trai độc quyền cà phê ?
Quay sang Ngạn, cô một... tăng :
- Em không dạy nữa đâu ! Con nhỏ ấy chả biết tôn trọng người khác chút nào .
Ngạn ngắt ngang lời cô :
- Cũng tại em làm Nhã Thi đau . Anh đã bảo Thi không phải con nhà võ, tay chân rất mềm, vậy mà em cố tình thô bạo, làm sao Thi chịu nổi . Hồi chiều điện thoại cho anh, Thi đã khóc . Cô bé không chịu nói thẳng ra, nhưng anh nghĩ trách niệm thuộc về em .
Nghiêm nghị nhìn Phố, Ngạn gằn từng tiếng :
- Anh chưa hỏi tới, em đã oang oang mồm . Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng ! Tệ thật !
Hợp Phố đứng im như trời trồng . Cô không ngờ lão Nhím lại phóng gai nhọn vào sư muội như thế . Độc ác tàn nhẫn, vô tâm thế sao Ngạn ?
Tự ái lẫn đau đớn khiến Phố điên lên . Cô không nói được nhiều mà chỉ lắp bắp :
- Tôi là vậy đấy !
Dứt lời cô đi một mạch vào bếp . Mở tủ lạnh Phố định uống nước, nhưng chợt thấy mấy lon bia . Ngần ngừ một chút, cô bê bốn lon lên sân thượng .
Khui lon thứ nhất, Phố ngước lên nhìn trời vào nghêu ngao đọc :
"Khi buồn .
Hãy ngước tìm một vì sao .
Để thấy mình không cô đơn nữa .
Nhưng vì sao trên cao .
Bận nhấp nháu cùng ngôi sao khác .
Nên tôi đành ngồi cạnh nỗi cô đơn của mình .
Và tưởng tượng mình đã hết cô đơn ?"
Thì ra khi quá bức xúc, người mù tịt về thi ca như Phố cũng có thể làm thơ thay vì chạy ra đấm bao cho hả như trước kia .
Tu một hơi cho hết lon bia, Phố khui lon thứ hai .
Giá có Lữ thì hay quá ! Sao cô lại nghĩ tới anh khi hơn nửa tháng nay cô luôn tránh mặt Lữ ?
Tránh mặt nhưng lại luôn nghĩ về, luôn để ý tới anh . Thật ra Phố không muốn bị lung lay vì Lữ, nhưng muốn anh phải khổ sở vì mình . Con người cô là một kho chứa đầy mâu thuẫn . Cô luôn sợ Lữ quay lưng, nhưng lại thích chơi trò trốn tìm với anh . Không khéo Phố cũng nhu Nhã Thi, ranh ma nhưng vờ vĩnh ngây thơ đến mức không hiểu tình yêu là gì (con gái à vậy đó các bạn trai ơi . Để tui đọc mấy câu thơ về con gái cho nghe nha )
"Con gái là trái chanh chua .
Thích hay nhõng nhẽo lại ưa giả vờ .
Con gái vờ vĩnh ngây thơ .
Để con trai lắm mộng mơ cô nàng .
Con gái hay thích diện sang .
Giữa trời đông lạnh chỉ mang áo Hè"
Mà sự thật tình yêu là thế nào ? Nó như rượu chua uống đã say à ?
Bất giác Phố cười . Cô nâng lon lên và thấy chếch choáng . Thường ngay cô ghét bia mà thích nước ngọt có ga . Tối nay Phố lại muốn nếm thứ mình ghét mới kỳ chứ !
Vừa kéo nắp lon thứ ba, Phố đã thấy lon bia rời khỏi tay mình .
Lữ ngồi xuống dựa vách kế cô :
- Để anh uống cho !
Và anh ngửa mặt cạn một hơi rồi nghiêng đầu nhìn Phố .
Cô chớp mắt :
Em đang mong có anh đấy !
Lữ khẽ cười :
- Anh có thể đoán ra lý do .
Phố nhếch môi :
- Anh tài vậy sao ?
Lữ hóm hỉnh :
- Cũng nhờ anh sống nhiều hơn em . Nào chúng ta cùng cạn lon chứ ?
Hợp Phố lắc đầu :
- Em đủ đô rồi...
- Vẫn chưa say cho quên đòi mà !
- Uống cho vui chớ đâu phải cho quên đời .
Lữ trầm ngâm :
- Lúc nãy anh ra quán cà phê một mình, khi về có nghe loáng thoáng một đôi điều từ Trác và sư huynh của em . Dường như không phải là chuyện vui để em uống mừng .
Phố khó chịu :
- Anh quan tâm đến những chuyện vụn vặt ấy nữa à ?
Mắt Lữ long lanh :
- Những gì liên quan tới em không phải là vụn vặt .
Hợp Phố bối rối .
Phố không biết nhõng nhẽo, dù là con út trong nhà . Nhưng hôm nay sao lại không thử nũng nịu, phụng phịu kiểu như Nhã Thi nhỉ ?
Nhớ hôm Ngạn dẫn Phố tới nhà Thi để giới thiệu, con nhỏ đỏng đãnh, làm bộ làm tịch đến mức Phố phải quay đi vì ghen tức . Cô nghĩ sẽ chẳng đòi nào mình uốn éo như nó, trước mặt con trai . Song cái gì cũng có thể thay đổi, nhất là khi được gợi ý .
Hợp Phố liếc Lữ, cô cũng khẽ nghiêng đầu về phía anh, giọng như cơm nếp nhão :
- Em muốn nghe anh đọc thơ .
Lữ thích thú :
- Em muốn nghe thơ gì ?
Phố duỗi dài chân, môi con lên nũng nịu :
- Dĩ nhiên là thơ tình rồi .
Lữ cũng duỗi dài chân . Hai người y như hai bợm nhậu trong trạng thái sương sương ngà ngà đang khật khưỡng gật gà với nhau . Nhưng Lữ không hề say, một lon bia với anh như muối bỏ biển, đó chỉ là cái cớ để Lữ được ngồi sát Hợp Phố như vầy .
Giọng trầm xuống anh bắt đầu :
"Khi ta nói yêu lần đầu
Ngôn từ chợt biến đi đâu
Bao năm vùi mài sách vở
Tình yêu chỉ cần một câu" .
Hợp Phố khều tay Lữ :
- Hình như là bài nhạc mà ?
Lữ ậm ự :
- Đây là thơ được phổ nhạc . Em nghe nữa không ?
- Nghe chứ ! Sao lại hỏi như vậy ?
Lữ khẽ chạm vai mình vào vai Phố :
"Tình đầu trái xanh chưa chín
Chắt chiu ấp ủ để dành
Tình đầu lá non nắng mới
Ước vọng đầu đời tươi xanh
Tình đầu không là biển cả
Mà nghe có tiếng vỗ bờ
Rồi khi then thùng rộn rã
Nụ hôn, nụ hôn trao môi"...
Phố khép mi, ngực đập thình thịch khi nghe giọng Lữ như sát bên tai mình . Cô đã dại dột để anh lặp lại lời tỏ tình một lần nữa ở mức độ... đậm hơn . Giờ thì biết trốn đi đâu .
Có lẽ Phố nên đứng lên chớ không nên ngồi sát Lữ thế này, nhưng cô không làm chủ được mình nữa . Phố chợt thảng thốt nhận ra tay mình đã nằm trong tay Lữ tự bao giờ .
Việc cô giật tay mình ra dễ ơi là dễ, nhưng chẳng hiểu sao Phố không làm được điều đó, cô ngồi yên nghe Lữ thì thầm :
"Tình đầu không chuộc bùa ngãi .
Mà sao bỗng chốc say mệ.."
- Vịt con ! Em có nghe anh không ?
Hợp Phố trả lời :
- Em đang nghe đây !
Lữ bóp nhẹ những ngón tay thon dài nhưng mạnh mẽ của Phố . Sự dịu dàng của anh khiến cô xúc động .
Lữ tha thiết :
- Anh luôn mơ tới lúc được tay trong tay dù không giống bối cảnh này . Nào ! Có gì muốn bày tỏ, cứ nói đi, chớ đừng uống bia ngà ngà rồi bắt anh đọc thơ tình cho nghe nữa . Anh không chịu nổi cảm giác này đâu .
Hợp Phố lặng lẽ gục đầu xuống, nước mắt chực ứa ra, cô nghĩ tới Ngạn cùng những lời như sấm sét của anh . Rõ ràng lão Nhím không hề nghĩ tới Phố, hơn nữa Ngạn thay đổi mất rồi . Anh hồ đồ không cần nhìn xa nhìn rộng một vấn đề mà đã mắng cô bằng những lời cộc lốc .
Phải chi Ngạn dịu dàng bằng một nửa của Lữ thôi, anh có trách cứ, chắc Phố cũng không đến nỗi tủi thân .
Lữ kéo đầu Phố vào vai mình :
- Cứ khóc đi em sẽ thấy nhẹ lòng . Ở tuổi của em, một hiểu lầm nho nhỏ cũng khiến tim em như vỡ ra, nhưng thời gian sẽ hàn gắn tất cả . Chớp mắt ngoảnh lại em sẽ thấy mọi thứ làm đau mình chỉ là chuyện vặt .
Phố sụt sùi trên vai anh :
- Nhưng em buồn vì... vì tình cảm của mình cho đi lại được đáp trả một cách tàn tệ .
Lữ nâng mặt Phố lên, anh lau nước mắt cho Phố :
- Rồi Ngạn sẽ ân hận vì sự bộp chộp của mình . Cậu ta đúng là ngốc !
Phố tròn mắt :
- Anh biết gì mà nói thế ?
Lữ mỉm cười bí mật :
- Anh hiểu chuyện theo kiểu đàn ông với nhau . Sư huynh em tin bạn gái hơn sư muội . Và em khóc vì bị hiểu lầm . Tình cảm trong sáng của em vẫn còn đây chớ em chưa hề cho một người vô tâm như Ngạn .
Hợp Phố ngỡ ngàng nhìn Lữ . Anh cúi xuống thật gần :
- Anh nói đúng phải không ?
Phố bối rối như tơ vò :
- Sao anh lại hỏi thế ?
Mắt Lữ đắm đuối :
- Để anh tin rằng tình em còn đầy và dành cho riêng anh thôi...
Người Phố cứng đò ra, cô nghe Lữ gọi tên mình bằng giọng thì thào như lời gió qua đầu ngọn cây . Nhẹ, nhưng đủ mạnh để đong đua những cành lá mềm yếu đuối .
Phố không phải những cành lá ấy, khổ nỗi ngay lúc này cô chợt nhận ra mình còn mong manh hơn lá và Lữ chính là cơn gió đang cuốn cô vào cõi mông lung nào đó .
Trái tim Phố nao nao, cô ngu ngơ khép mắt và run rẩy đón nhận môi Lữ .
Một nụ hôn đầu ngượng ngùng vụng dại, Phố chòng chành giữa một bên là lý trí, một bên là sự yếu đuối . Cuối cùng lý trí đã không điều khiển được Phố nữa .
Một chút men bia, m6ọt chút cô đơn, một chút tự ái đang khao khát được vuốt ve đã khiến Phố nhận tiếp nụ hôn thứ hai rồi thứ ba của Lữ . Hồn cô như trôi đi trôi đi trong cảm giác xa lạ nhưng cũng thật nồng nàn gần gũi .
Cuối cùng môi Lữ tiếc nuối rời môi cô . Anh ôm cô trong tay, giọng say đắm :
- Mội em cũng như em, ngây thơ nhưng cuồng nhiệt . Anh hạnh phúc khi được hôn em .
Ngước lên nhìn Lữ, Phố hỏi :
- Là sao ? Em không hiểu ?
Lữ không trả lời . Anh hạ giọng :
- Đã vơi buồn chưa vịt con ?
Hợp Phố không biết phải trả lời thế nào chỉ biết rằng ngay lúc này cô cũng đang hạnh phúc như Lữ .

*
* *

Đợi Lữ phóng chiếc Win ra khỏi nhà, Trác buột miệng :
- Nhìn thằng cha này tao lại liên tưởng tới nhân vật Âu Dương Công Tử trong anh hùng xạ điêu của Kim Dung . Đẹp trai nhưng xảo trá gì đâu ấy !
Nhịp chân, Ngạn bảo :
- Tao lại thấy lão giống nhân vật Dương Khang, vừa gian tà, hiểm độc lại thêm đểu cáng lưu manh trong cái lớp hào hoa phong nhã .
Trác càu nhàu :
- Không hiểu sao ông Đạt lại thân tới mức mang về nhà kia chứ !
Ngạn vội nói :
- Mày trách anh Đạt cũng tội . Dầu sao cũng là đồng nghiệp, phải giúp nhau thôi . Nhưng mày có thấy Lữ gian tà, hiểm độc không, hay nhận xét của tụi mình chỉ là do cảm tính ?
Trác rung đùi :
- Ôi dào ! Trong nhà tao chỉ là thiểu số . Ông bà già thích hắn ta lắm . Mẹ tao mở miệng mười câu là khen Lữ hết chín . Nhìn xung chung hắn biết "Nhập gia tùy tục", lúc rảnh rỗi chịu khó ngồi trò chuyện trên trời dưới dất với các cụ, nên được điểm mười là lẽ thường tình .
Giọng Ngạn ngập ngừng :
- Còn nhỏ Phố thì sao ?
Trác nhún vai :
- Chắc nó thuộc về đa số rồi . Nó với lão ta đi uống cà phê hoài .
Ngạn hỏi tới :
- Sao mày không rầy nó ?
- Rầy cho ông Đạt mắng à ! Dầu gì Lữ cũng là bạn ổng chớ bộ...
Ngạn tò mò :
- Nhưng Phố có thích hắn không ?
Trác cười cười :
- Chắc nhỏ Phố thích Lữ hơn thích mày rồi ! Con gái đứa nào chả khoái ngọt ngào, mày cứ... dùi đục chấm mắm nêm, coi nhỏ Phố như thằng đực rựa, làm sao nó thích mày được .
Ngạn gắt :
- Ngu quá ! Tao muôn nói Phố thích Lữ theo kiểu khác kìa !
Trác ẫm ờ :
- Kiểu khác là kiểu nào ? Kiểu như mày với Nhã Thi ấy hả ? Chà ! Chuyện này chắc phải hỏi nhỏ Phố quá !
Ngạn xua tay :
- Thôi đi ! Hỏi nó làm gì ?
- Vậy sao mày thắc mắc ?
Ngạn phân bua :
- Thì cũng như mày, tao thấy lo cho Phố !
Trác nhướng mày :
Ngạn liếm môi :
- Đành là vậy, nhưng anh ta phải là người đàng hoàng .
Trác tiếp tục rung đùi :
- Tới giờ phút này Lữ vẫn chưa thể hiện điều gì để bị đánh giá là không đàng hoàng, nhỏ Phố có quyền tìm hiểu hắn ta .
Ngạn khùng lên :
- Nói như mày thì nhận xét của tụi mình trớt hướt . Đồ không có lập trường . Nên nhớ Phố là em gái mày, chớ không phải em tao .
Trác nhịp nhịp tay :
- Quan tâm đến sư muội quá nhỉ ! Nếu mày tốt như thế nó đã không giận mày lâu dữ vậy .
Ngạn làm thinh . Vài giây sau anh cau có :
- Nhưng trong chuyện đó chúng ta đúng chớ bộ . Nhã Thi vừa khóc vừa kể với tao rằng Phố cố ý làm trặc chân Thi để cô bé không thể đi biểu diễn thời trang được .
Trác cười khẩy :
- Nó làm thế với mục đích gì chớ ?
Ngạn cao giọng :
- Ganh tỵ !
Trác lắc đầu chê trách :
- Khi yêu người ta luôn mù quáng . Mày còn hơn là mù quáng nữa . Chơi với anh em tao bao lạu nay màu không hiểu gì về Phố hết . Không bênh em, nhưng tao dám cá nó không nhỏ mọn và ác như Nhã Thi buộc tội đâu .
- Không có lửa làm sao có khói ?
- Người ta vẫn vừa nhóm lửa vừa thổi khói ấy chớ .
Ngạn cau có :
- Thi chả có động lực nào để làm thế cả ?
Trác lơ lửng :
- Sao lại không ! Con nhỏ vì ghen hổng chừng . Phụ nữ mà, có ai thích anh chàng của mình có một cô gái khác kè kè kế bên .
Ngạn bác bỏ ngay :
- Thi không tệ vậy đâu !
Trác châm chọc :
- Vậy thì mày là đứa tệ nhất rồi ! - Lần này tao không... hòa giải nữa đâu . Mày với con Phố tha hồ huynh muội tương tàn vì Nhã Thi .
Ngạn đứng bật dậy :
- Không tranh luận với mày nữa . Đi học cho rồi .
Hai người im lặng suốt đoạn đường từ nhà đến trường . Vào tới sân, Trác ghé căng tin tán gẫu với đám bạn, bỏ mặc Ngạn lơ ngơ một mình . Anh biết thằng bạn chí cốt đã giận . Cái thằng bênh em thấy phát chán . Mà Ngạn đã làm gì sai đâu chứ .
Nếu nghĩ cho cùng và thật công bằng thì hai cô bé bên tám lạng bên nửa cân, chả ai ưa thích ai . Chỉ có anh thiếu king nghiệm nên mới ép cả hai ngồi lại với nhau, đã vậy lại phân kẻ ngồi mâm trên, người ngồi chiếu dưới mới ngốc chứ .
Nhã Thi vốn là hoa khôi, cô nàng tự ái là đúng . Mà Hợp Phố ngông nghênh cũng chả vừa . Cuối cùng Phố giận Ngạn, còn Nhã Thi cũng tìm cách tránh mặt anh mới úa đời chứ !
Mấy tiết học trôi qua lê thê dài như hàng thế kỷ, Ngạn chẳng nhớ mình đã ghi được gì . Anh thở hắt ra thoát nạn khi chuông reo vang .
Hai... thằng lại im lặng đèo nhau về . Ngang nhà Nhã Thi, Ngạn ngần ngừ mãi mới dừng lại bấm chuông .
Bầy... "cẩu tặc" sủa còn hơn sủa ăn trộm . Ngạn đứng cả năm phút, cái ô nhỏ trên cánh cửa sắt mới mở ra . Cộng với giọng chua loét của chị Chín :
- Nhã Thi đi vắng rồi !
Ngạn hết sức lễ phép :
- Dạ chừng nào Thi mới về ạ ?
- Không biết !
Anh chưa kịp hỏi thêm cái ô cửa nhỏ xíu đã sập lại . Ngạn đành tức tưởi ra về .
Người mở cổng cho anh là mẹ, giọng bà quan trọng :
- Ba đang có khách . Con vào chào người ta một tiếng .
Đang buồn bực, mệt mỏi, Ngạn nhăn nhó :
- Tha cho con đi mẹ ! Tự nhiên bữa nay lại bắt con diễn trò trẻ con .
Ngà Ngân chép miệng :
- Không thích mẹ chả ép, nhưng nghe ba nói ông khách có dẫn theo con bé nào là bạn con mà .
Trái tim Ngạn như muốn thoát khỏi lồng ngực . Anh chạy ào aò vào nhà trước cặp mắt ngạc nhiên của mẹ . Tới phòng khách anh đứng lại hào hển thở .
Trong phòng, Nhã Thi đang ngồi lật mấy quyển tạp chí với vẻ khoan thai, thư thái y như các cô công chúa trong phim thần thoại và cô công chúa ấy đang mỉm cười với anh .
Ngạn sà xuống salon . Anh say sưa ngắm Nhã Thi như sợt lát nữa cô biến mất không bằng . Có lẽ cái nhìn của anh dữ dội lắm nên Thi thoáng đỏ mặt .
Cô phụng phịu :
- Người ta chờ lâu muốn chết ! Anh đi học về muộn quá ! Chắc hẹn hò với ai rồi !
Ngạn sướng tỉ tê vì giọng điệu hờn mát đầy tình tứ đó . Anh chối :
- Làm gì có ! Anh về trễ vì ghé nhà em .
Nhã Thi đỏng đảnh :
- Nhưng trước khi ghé nhà em, chắc chắn anh ghé nhà sư muội trước rồi .
Ngạn ậm ự :
- Anh chỉ ngừng ngoài lề, Trác leo xuống là anh phóng xe đi ngay .
Thi cong môi :
- Tạm tin anh một lần !
Ngạn hỏi :
- Hết giận anh chưa ?
Thi dài giọng :
- Chưa ! Tại ba bảo em theo cho vui ấy chớ... Em đâu muốn gặp anh .
Ngạn cười cầu tài :
- Nhưng gặp anh vui thật phải không ?
Nhã Thi gấp cuốn tạp chí lại :
- Điều đó còn tùy...
- Tùy vào cái gì hở Nhã Thi ?
- Hỏi sư muội anh đó ! Bẻ vẹo tay người ta mà không một lời xin lỗi . Vui sao nổi mà vui .
Ngạn gượng gạo :
- Anh đã... đã... rầy con bé rồi .
Thi dẩu môi :
- Em đâu có... biết anh rầy ra sao . Hợp Phố chả hiền từ gì . Sức mấy nó ngồi yên nghe anh lên lớp .
Ngạn nói xuôi theo Nhã Thi :
- Con gái, cô nào không nhiều tự ái .
Nhã Thi dấm dẳng :
- Thế em không tự ái sao ?
Ngạn vội nói :
- Anh sẽ... tổ chức một buổi hòa giải cho em và Phố . Chịu chưa ?
Nhã Thi bĩu môi :
- Em không có yêu cầu đâu . Lỡ Phố khùng lên, ném em vào tường, chắc chết .
Ngạn nhăn nhó :
- Cho qua chuyện này đi mà !
Nhã Thi nhân nha nhả từng lời :
- Anh có quyền lựa chọn giữa em và Phố . Nhưng tốt nhất nên quên em đi, những người học võ rất coi trọng tình thần đồng môn . Em không thể làm anh khó xử .
Ngạn nhò nhẹ :
- Em đừng giận Phố nữa . Tánh Phố thẳng tuột như thằng con trai, cô bé không cố tình làm đau tay em, thâm chí khi nghe anh hỏi, Phố còn ngớ ra không biết nữa kìa .
Nhã Thi giận dỗi :
- Giả vớ hay thật... Anh bênh Phố thì thôi . Em biết mình làm sao bằng sư muội của anh được
Dứt lời, Nhã Thi lạnh lùng giở báo ra xem, Ngạn nhấp nhổm ngồi ghế đối diện .
Không ngờ Thi dễ giận đến thế . Có giận mới có... yêu . Chắc Ngạn phải xuống nước chịu thua vì cái sự... yêu của Thi dành cho mình quá .
Anh trầm giọng :
- Nói chắc em sẽ bảo anh giỏi tán, nhưng thật sự trong tim anh không có cô gái nào khác em hết .
Nhã Thi vênh mặt lên :
- Hợp Phố không phải là cô gái nào . Em thật xốn mắt khi thấy nó ngồi sau lưng anh .
Ngạn... hiền khô :
- Anh sẽ tránh chở Phố vả lại cô nàng cũng đã có bồ, đi với anh mãi đâu có tiện .
Nhã Thi chúm chín cười :
- Nói thì nhớ đó nghen . Em mà thấy anh đi với Phố là... nghỉ chơi luôn đó .
Ngạn nghiêng người về phía Thi :
- Có cần ngoéo tay... ăn thề không ?
Nhã Thi gật đầu, cô đưa ngón tay trỏ nhỏ xíu ra, Ngạn ngoéo ngón trỏ gân guốc của mình vào và không bỏ lỡ cơ hội nắm cả bàn tay mềm mại của Nhã Thi .
Con bé ngúng ngẩy giật tay về :
- Em ghét ai lợi dụng cơ hội lắm !
Ngạn bẻm mép :
- Anh chỉ tận dụng chút hạnh phúc quý hiếm có được khi bên em .
- Nếu thích anh vẫn còn nhiều cơ hộo ở bên em .
Ngạn nhiệt tình :
- Anh sẵn sàng làm tất cả để có những cơ hội đó ! Cứ cho biết anh phải làm gì đi Nhã Thi .
Nhã Thi vuốt mái tóc dài đen nhánh, giọng nũng nịu như con nít :
- Thời gian tới em sẽ tham gia một số chương trình lớn . Anh có thể làm cận vệ đặc biệt cho riêng em không ?
Ngạn vội nói :
- Đương nhiên là được . Không những thế anh còn coi đây là bổn phận của mình .
Thi khúc khích :
- Không gnhiêm trọng vậy đâu . Anh chẳng có bổn phận nào với em hết . Giữa chúng ta là bạn, mà bạn bè thì bình đẳng .
Ngạn khoanh tay :
- Anh không thích sự bình đẳng đó đâu nhóc . Có là bạn, anh cũng thuộc dạng bạn đặc biệt . Vừa là bạn vừa là cận vệ, anh biết mình đứng ở vị trí nào mà !
Nhã Thi không nói gì mà chỉ cười . Cô có thừa kinh nghiệm thả mồi bắt bóng . Chớp mắt vài cái, ỡm ờ vài câu để danh sách những gã si tình dài thêm ra cô càng tự hào .
Giọng Ngạn vang lên :
- Bao giờ em bắt đầu diễn .
- Trong tháng này . Anh có sắp xếp được thời gian để đưa đón em không ?
Ngạn gật đầu nhanh như ánh sáng :
- Được chứ !
Mặt Nhã Thi tươi rói :
- Vậy thì tốt quá ! Tụi nó sẽ tha hồ ganh tỵ với em .
Ngạn nhíu mày :
- Muốn anh làm cận vệ vì thích... lấy le với bạn bè à ?
Nhã Thi giả lả :
- Lam gì có ! Em muốn giới thiệu anh với bạn bè em thì đúng hơn .
Mắt long lanh, Thi nói :
- Đâu có đứa nào có được cận vệ đặc biệt như em . Thật tuyệt !
Thấy Ngạn ngồi lam thinh, Nhã Thi chủ động nắm tay anh lắc nhẹ :
- Anh nghĩ gì vậy Ngạn ?
- Không ! Anh có nghĩ gì đâu !
Nhã Thi hạ giọng :
- Nếu anh sắp xếp thời gian không được thì thôi . Em đành lam phiền tới ba, mỗi đêm chịu cực đưa đón con gái vậy .
Ngạn dịu dàng :
- Sao lại nói thế khi niềm vui của anh chính là em ?
Nhã Thi cong môi :
- Em không chỉ là niềm vui đâu, trái lại em chính là nỗi buồn đấy !
Ngạn tự tin :
- Nhưng là nỗi buồn của ai kìa !
Siết nhẹ những ngón tay rất đẹp của Nhã Thi, Ngạn bảo :
- Người võ sĩ luôn có một tâm hồn thép . Anh không sợ bất cứ nỗi buôn nào đâu nhóc !
Nhã Thi buột miệng :
- Anh cao ngạo hơn em tưởng đó !
Ngạn vẫn giữ tay Thi :
- Em tưởng anh thế nào ?
Nhã Thi ngạo nghễ :
- Giống những gã vẫn bám theo tán tỉnh em, nhưng thật ra không phải thế . Có lẽ em thích anh vì điểm này . Một võ sĩ thép và một tâm hồn thép .
Ngạn nhìn Thi với ánh mắt nóng bỏng :
- Vậy sao !
Vừa nói anh vừa nâng cằm Thi lên . Cũng như những người đàn ông khác, Ngạn thích chinh phục, nhất là chinh phục các cô gái kiêu căng như Nhã Thi . Anh muốn cô bé biết nụ hôn của một người thép ra sao .