PDA

View Full Version : Tiểu Lý Phi Đao part 08


ttkh
06-06-2002, 10:10 PM
Hồi 22: Lừa cọp vào tròng

Trong phòng ăn người ngồi đầy nghẹt.
Chuyện giang hồ bao giờ cũng đầy kích thích mà ai cũng muốn nghẹ
Bời vì, dù bất cứ kẻ nào trong lòng cũng phải có ít nhiều phiền muộn, nghe những chuyện lạ của các kỳ hiệp võ lâm, của các giang hồ hào kiệt để rồi dần dần một cách tự nhiên hòa mình vào với nhân vật trong cốt truyện, những gì phiền muộn chất chứa do đó cũng vơi được ít nhiềụ Nơi chiếc bàn đặt bên cửa, một cụ già áo xanh tóc bạc phơ đang ngồi, mắt lim dim thư thả từng ngụm khói trắng qua chiếc ông điếu cán dàị
Ngồi cạnh bên lão là một cô gái áo trắng điềm hoa hồng, tóc dóc thành chiếc bím đong đưa bên bờ vaị
Đôi mắt tròn của nàng đen nháy sáng ngời, mỗi khi chớp động, đôi mắt nàng y như có cái ma lực thu hút hồn phách mọi chàng traị
Khi Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi bước vào, tất cả ánh mắt những người hiện diện nơi phòng ăn cơ hồ bị trực thị.
Sắc đẹp của Lâm Tiên Nhi quả là rạng rõ như một ánh hào quang chiếu diện khắp gian phòng.
Cho đến thiếu nữ thắt bím nọ, ánh mắt cũng không ngớt nhìn xoáy vào hai người và Lâm Tiên Nhi cũng nhìn trả nàng không nháỵ
Chợt nàng nhoẻn miệng cười và nói thật khẽ bên tai Tiểu Phi:
- Anh nhìn mắt của cô ta xem, tôi phải cẩn thận mới được kẻo cô ta thu mất hồn của anh đấỵ
Hai người lựa chiếc bàn ngồi xuống, vừa kêu xong vài thức ăn liền nghe lão già áo xanh nọ lên tiếng hỏi:
- Hồng Nhi, đã đến giờ chưa con?
Cô gái thắt bím được gọi tên Hồng Nhi gật đầu đáp:
- Đến giờ rồị
Cho đến bây giờ, lão già nọ mới chịu hé mắt ra, dù dáng dấp bên ngoài già nua lụ khụ, nhưng ánh mắt của lão già rất tinh nhuệ trẻ trung, đúng là ánh mắt của con người nhỏ tuổi và mỗi khi nhìn thẳng vào ai, y như xoi mói ruột gan họ.
Lâm Tiên Nhi cười thật khẽ:
- Xem ra cái lão Tôn tiên sinh này không phải là thứ người ăn bám theo giang hồ để tìm sự sống đâụ
Tuy nàng nói rất khẽ nhưng vị Tôn tiên sinh nọ hình như nghe thấy,ánh mắt ông ném veừe phía nàng thật nhanh và nơi khóe miệng thoáng nhếch một vẻ cườị
Cô gái thắt bím bưng đến một tô trà nóng, lão già giơ tay đón l;ấy, chu miệng thổi vẹt xác trà trong bát, hớp vài hớp thắm giọng rồi chợt nói lên:
- Mai Hoa Đạo tội ác dã man, Lý Tầm Hoan khinh tài trọng nghĩạ
Có lẽ đó là câu giáo đầu tuồng cho cái chuyện sắp kể, nên khi thốt xong, ánh mắt lão liếc nhanh mọi người và hỏi tiếp:
- Chư vị có biết hai nhân vật mà lão vừa đề cập đó là ai không?
Tất nhiên cô gái tóc thắt bím phải hiểu rằng câu hỏi vừa rồi của lão già không hề nhằm vào một người nào mà chỉ cốt ý tìm lấy một người đối thoại cho thêm phần hào hứng của câu chuyện mà thôị
Nàng khẽ lắc đầu, cất tiếng đáp:
- Hai người đó là ai nhỉ? Hình như chưa hề nghe ai nhắc tớị
Tôn lão tiên sinh cười lên:
- Vậy là ngươi kiến văn hẹp hòi rồi! Nhắc đến hai người đó, danh tiếng đều hết sức lẫy lừng. Mai Hoa Đạo trong vòng mấy mươi năm nay chỉ xuất hiện có hai lần nhưng tội ác mà hàng trăm hàng ngàn hảo hán của cánh hắc đạo lục lâm nơi hai miền lưỡng hà đã làm, góp chung lại so ra vẫn còn thua tội ác của một mình Mai Hoa Đạo đã gây rạ
Cô gái tóc thắt bím le le lưỡi và cười:
- Ghê thật! Thế còn Lý thám hoa là aỉ
Tôn lão tiên sinh hép miệng như cảm khái:
- Vị ấy là một bậc tghế gia công tử, đời đời khoa bảng nối truyền, có thể nói là một gia đình hết sức hiển hách, trong ba đời bảy lần đố tiến sĩ, đáng tiếc là không đó trạng nguyên. Cho đến đời vị Lý lão thám hoa, dưới gối chỉ có hai người con nhưng đều thông minh tuyệt đỉnh, tài hoa vượt ngườị Lý lão thám hoa đặt tất cả hy vọng vào hai vị công tử đó, chỉ mong sao một trong hai người đó đỗ được Trạng Nguyên để bù vào chỗ kém khuyết của mình.
Cô gái tóc thắt bím cười ngắt lời:
- Thám Hoa cũng là cao sang rồi, tại sao phải nhất định cho được cái chức Trạng Nguyên làm chỉ
Tôn lão tiên sinh không đáp mà kể tiếp:
- Nào ngờ, Lý đại công tử đến kỳ thi lại chỉ đỗ Thám Hoa, hai cha con do đó cứ buồn dàu dàu chẳng vui, dồn tất cả hy vọng còn lại vào Lý tiểu công tử.
Nhưng mạng số chẳng so người nên Lý tiểu công tử kinh luân tuyệt thế, chẳng ngờ thi xong vẫn đỗ Thám Hoạ
Lý lão thám vì buồn rầu thất vọng không đầy hai năm sau là tạ thế, kế đến, Lý đại thám hoa lại mang phải chứng bệnh bất trị, vị Lý tiểu thám hoa đâm thối chí ngã lòng, treo ấn từ quan, nơi quê nhà túng tiền kết khách, tánh khẳng khái và lòng hào sảng hơn người, cho dù Mạnh Thường Quân tái thế hay Tín Lăng Quân sống lại trên đời cũng chưa chắc chắn sánh bằng.
Kể đến đây vị Tôn lão tiên sinh ngừng lại thấm giọng bằng mấy ngụm trà.
Tiểu Phi đã nghe mạch máu mình như căng lên vì hứng khởi, nghe được ai ngợi khen Lý Tầm Hoan, Tiểu Phi cảm thấy còn sung sướng hơn chính mình được khen.
Vị Tôn lão tiên sinh lại kể tiếp:
- Vị Lý tiểu thám hoa đó chẳng những tài cao hơn người mà song toàn cả nghề văn lẫn nghiệp võ, thưở bé nghe đâu được bậc kỳ nhân dị sĩ truyền thụ cho một tuyệt đỉnh công phu...
Cô gái tóc thắt bím chợt hỏi:
- Phải chăng hôm nay cha định kể câu chuyện của hai người đó?
Tôn lão tiên sinh gật đầu:
- Phải!
Cô gái vỗ tay như mừng rỡ:
- Vậy thì câu chuyện nhất định là rất hay, chỉ... chỉ có điều là đường đường một vị thám hoa lại đi dính dấp với một kẻ tiếng tăm xấu xa như Mai Hoa Đạo kia chứ?
Tôn lão tiên sinh nhè nhẹ thở dài:
- Vì bên trong có một nguyên uỷ lạ lùng.
Cô gái vội vàng hỏi:
- Nguyên uỷ như thế nào hở chả
Tôn lão tiên sinh đáp:
- Vì Mai Hoa Đạo là Lý tiểu thám hoa và Lý tiểu thám hoa cũng là Mai Hoa Đạọ
Tiểu Phi ghe như giận vụt trào lên, hầm hầm sắp nhảy ra gây sự.
Cô gái nọ cũng lắc đầu lên tiếng:
- Vị Lý thám hoa đó đã không tiếc của gia tài muôn vạn, dám rải tiền kết bạn, tất nhiên phải là con người xem tiền bạc như rác bụi, làm sao bỗng biến thành kẻ đốt nhà cướp của, tham dâm háo sắc như Mai Hoa Đạo được, chút chuyện này con không làm sao tin được.
Tôn lão tiên sinh bập bập vài hơi thuốc và gật gù:
- Chẳng những con không làm sao tin mà chính cha cũng chẳng thể nào tin nổị Do đó, cha mới ngầm theo dõi tin tức khá lâụ
Cô gái bật cười:
- Tài nghe ngóng tin tức, dù bất cứ là tin tức nào nhất định là không ai ăn qua cha nổị Những ẩn tình cặn kẽ bên trong, hẳn là cha đã dò ra manh mốỉ
Tôn lão tiên sinh híp mắt cười đắc ý:
- Tất nhiên là cha phải nghe ra chứ, cái tình tiết ở bên trong câu chuyện thật khúc chiết và phức tạp vô cùng mà cũng ly kỳ hấp dẫn chẳn kém...
Nói đến đây lão chợt dừng lại, mắt lim dim in hình buồn ngủ.
Cô gái có vẻ nôn nóng thúc hối:
- Sao cha chẳng nói tiếp?
Vị Tôn lão tiên sinh mấp mấp vài hơi thuốc và thư thả nhả từng ngụm khói trắng xóa nhưng vẫn không lên tiếng.
Cô gái lại giục:
- Nói đi cha, nói đến chỗ hứng thú rồi cha lại ngưng ngang ai mà chịu cho được! Nghe mà tức ấm ức đi thôi!
Nhưng nàng chợt vỗ tay reo lên:
- à, phải rồỉ Cha muốn uống rượu phải không?
Tất nhiên, không chỉ mình cô gái hiểu được điều đó mà tất cả thính giả ngồi quanh cũng hiểu điều ẩn ý của hai tiếng " uống rượu " kiạ
Và tất cả đều mỉm cười dễ dãi, tay lần vào hầu bao tìm bạc vụn.
Tên tiểu nhị cũng khá thông minh nhân tình, sớm đã đem đến một chiếc mâm đứng cạnh đấy chờ hứng bạc. Cho đến khi ấy, vị Tôn lão tiên sinh mới ngáp dài một tiếng và tiếp tục kể:
- Mọi sự tình khởi đầu từ Hưng Vân Trang.
Cô gái chận lời nói:
- Hưng Vân Trang phải chăng là chỗ ở của Long Tứ Giả Nghe nói nơi đó khí thế đồ sộ nguy nga, lâu đài san sát, rừng vườn bát ngát xum xuê, cảnh trí đẹp đẽ còn hơn cả miền lưỡng hà nữa, có phải thế không chả
Tôn lão tiên sinh gật đầu:
- Đuíng thế! Sản nghiệp to tát đó xưa kia vốn là của Lý Tầm Hoan tặng cho ông ta chỉ vì hai người là bạn sinh tử cho giao, hơn nữa Long phu nhân lại có tình bà con cô cậu với vị thám hoa họ Lý.
Hai cha con, kẻ xướng người họa đã đem chín phần mười xác thực của sự tình xảy ra gần đây nơi Hưng Vân Trang thuật lại rõ ràng y như người trong cuộc.
Nào lúc Lý Tầm Hoan làm đả thương Long Tiểu Vân cho đến lúc lọt vào ổ mai phục bị bắt, vị Tôn lão tiên sinh kể không sót một chi tiết y như lão là người trong cuộc.
Mọi người nghe đến đây không khỏi châu mày than thở, có kẻ nhiều máu nóng hơn, đập tay vỗ bàn tức tối thay cho Lý Tầm Hoan.
Và khi thuật tới chỗ Lâm Tiên Nhi đang đêm bị bắt cóc như thế nào, rồi vị anh hùng Tiểu Phi xuất hiện cứu nàng bằng đường kiếm nhanh như chớp ra sao, đôi mắt của Tôn lão tiên sinh chẳng hiểu vô tình hay hữu ý cứ ngó chăm chăm về hướng của Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhị
Cả cô gái tóc thắt bím, ánh mắt đen nhánh như thu hồn của nàng cũng cứ liếc xéo về phía hai người với nụ cười ranh mãnh ở khóe môị
Tiểu Phi tuy ngoài mặt vẫn lầm lì thản nhiên nhưng lòng chàng đã phần nào hoài nghi tông tích của cha con họ Tôn.
Cô gái tóc thắt bím ỡm ờ lên tiếng hỏi:
- Nói như thế thì Mai Hoa Đạo đã chết về tay vị kiếm khách Tiểu Phi đó rồi chăng?
Tôn lão tiên sinh gật đầu;
- Nhưng Triều đại gia, Điền Thất đại gia lại không chịu nhìn nhận đó là Mai Hoa Đạo mà cho là Lý Tầm Hoan mới chính thật là Mai Hoa Đạọ
Cô gái mở tròn mắt:
- Như thế ai là Mai Hoa Đạo đâỷ
Tôn lão tiên sinh buông tiếng thở dài:
- Chưa có một ai nhìn thấy Mai Hoa Đạo ra làm sao cả, tất nhiên khó mà biết ai thật ai giả. Nhưng thân phận của Triệu đại gia, Điền Thất gia đâu phải tầm thường, một lời nói của họ giá trị nặng ngang bằng chín đỉnh thì một khi họ đều quyết Lý Tầm Hoan là Mai Hoa Đạo, người khác cùng đều nghe theo và cho Lý Tầm Hoan là Mai Hoa Đạo, do đó Tâm Mi đại sư đã áp giải họ Lý về chùa Thiếu Lâm.
Ngừng lại rít thêm hai ngọn khói thuốc, Tôn lão tiên sinh chậm rãi tiếp lời:
- Nào ngờ khi đến chùa Thiếu Lâm thì tình thế lại đảo ngược. Lý Tầm Hoan trở thành kẻ hộ tống Tâm Mi đại sư trở về chùạ
Câu nói ấy làm cho Lâm Tiên Nhi rúng động thật sự.
Tiểu Phi tất nhiên lại càng hết sức sững sờ.
Hai người cố nghĩ mãi mà không làm sao suy đoán ra sự tình biến chuyển nơi dọc đường.
Tiếng hỏi cuả cô gái thật dúng là lúc mong mỏi cúa hai ngườị
- Tại sao lại có chuyện như thế hả chả
Tôn lão tiên sinhđáp:
- Vì Điền Thất gia, Tâm Mi đại sư cũng bốn vị Thiếu Lâm tăng nhân có phận sự áp giải Lý Tầm Hoan, nơi giữa đường đều bị trúng phải độc thủ của lão Cực Lạc Động Chúa nơi miền Miêu Cương. Tâm Mi đại sư sau khi trúng độc mới phóng thích l Lý Tầm Hoan nhưng họ Lý thấy ông trúng độc quá nặng không đành bỏ đi và đưa về Thiếu Lâm Tự may ra mới hy vọng cứu chữa Tâm Mi đại sư nên họ Lý mới đưa ông ta về chùạ
Cô gái suýt soa khen ngợi:
- Vậy thì vị Lý thám hoa đó đáng gọi là một đấng anh hùng, một đấng hào kiệt không uổng lời một chút nàọ Giá như đối với người khác trong tình huống đó, họ đã sớm bỏ đi rồi, có đâu mà cứu Tâm Mi đại sử
Tôn lão tiên sinh thở dài sườn sượt:
- Lý tuy rằng thế nhưng tiếc thay đám Thiếu Lâm đã chẳng những không cảm kích ơn của họ Lý mà trái lại còn muốn sát hại ngườị
Cô gái tóc thắt bím vo tròn đôi mắt:
- Sao lại kì vậỷ
Tôn lão tiên sinh lắc đầu thở ra:
- Vì những lời trên đều do chính Lý Tầm Hoan thuật lại nhưng tăng nhân Thiếu Lâm không chịu tin lời của người, dù chỉ một lời thôị
Cô gái tóc thắt bím lộ vẻ bất bình:
- Còn Tâm Mi đại sư đó chi, chẳng lẽ... chẳng lẽ ông không đứng ra một lời làm chứng cho Lý thám hoa hay saỏ
Tôn lão tiên sinh lại thở dài sườn sượt:
- Tiếc thay, Tâm Mi đại sư khi về đến chùa thì đã viên tịch! Trừ Tâm Mi đại sư ra, trên đời này không còn người thứ hai nào biết rõ chân tướng của sự việc trên.

Cử tọa bốn phía nghe kể đến đây khồng ai khỏi thở dài cảm kháị
Tiểu Phi càng nghe lồng ngực mình như muốn bung rạ Chàng không sao dằn được, lớn tiếng hỏi:
- Vị Lý thám hoa đó phải chăng đã bị Thiếu Lâm Tự hại rồỉ
Tôn lão tiên sinh nhìn chàng thật nhanh và ánh mắt như gợn lên một nụ cườị Lão chậm rãi đáp:
- Thiếu Lâm Tự tuy là lãnh tụ võ lâm, môn hạ đệ tử không một ai chẳng phải là tuyệt đỉnh cao thủ nhưng muốn giết được Lý thám hoa không phải chuyện dễ dàng.
Cô gái tóc thắt bím cũng liếc nhanh đôi mắt về phía chàng trước khi cất tiếng hỏi:
- Nhưng hai tay dù sao cũng khó chống nổi bốn quyền, Lý thám hoa dù vô địch thiên hạ cũng không làm sao mà đương cự nổi với hơn tám trăm đệ tử Thiếu Lâm.
Tôn lão tiên sinh đáp:
- Tuy Thiếu Lâm Tự có hơn tám trăm đệ tử, và dù toàn là cao thủ nhất nhì võ lâm nhưng thử hỏi ai dám dành ra tay trước? Ai chịu dại dột đi hứng thử thần đao của Lý thám hoả
- Phải lắm. " Thần đao họ Lý " chẳng trật một phát " Thiếu Lâm Tự tuy có tám trăm đệ tử nhưng nhất định là vẫn không làm gì được họ Lý, có lẽ bây giờ thì y đã chạy mất tiêu rồị
Tôn lão tiên sinh ắc đầu:
- Nhưng y lại không chạy đi đâu cả.
Cô gái hình như rất ngạc nhiên:
- Tại saỏ
Tôn lão tiên sinh khẽ thở dài:
- Tuy đệ tử Thiếu Lâm không giết được y nhưng y cũng không làm sao mà đột phá vòng vây thoát đi, vả lại khi câu chuyện chưa rõ ràng đen trắng, họ Lý cũng chưa chịu đị
Cô gái nôn nóng hỏi:
- Đi không thể đi, đánh lại không thể đánh, vậy họ Lý làm thế nào đâỷ
Tôn lão tiên sinh đáp:
- Bị vây chặt giữa vòng vây của tám trắm đệ tử Thiếu Lâm, ngọn phi đao của họ Lý một khi đưa ra, dĩ nhiên chẳng một ai dám xông lên cũng chỉ vì kiêng gờm ở ngọn phi đao còn lăm lăm trên tay đối thủ. Nhưng Lý thám hoa dù thuật phi đao có cao cường đến mấy cũng không làm sao giết chết được từng ấy người như thế.
Cô gái tóc thắt bím lè lưỡi:
- Nếu thế thì nguy mất, nếu cuộc diện cứ kéo dài thì sẽ nguy cho vị Lý thám hoa, vì sức của con người dù sao cũng có hạn.
Tiểu Phi càng nghe lòng mình nôn nóng phi thường. Nếu đặt chàng vào trường hợp của Lý Tầm Hoan, chàng cũng khó mà biết đối phó thế nàọ
Tôn lão tiên sinh lại nói:
- Nơi mà khi đôi bên đối đáp dằng co chính là ngôi thiền phòng mà Tâm Mi đại sư viên tịch. Lý Tầm Hoan mới thừa cơ mà chui tọt vào thiền phòng đó.
Cô gái thóc thắt bím thất thanh kêu lên;
- Làm như vậy có khác nào vị Lý thám hoa đó tự đút đầu vào chỗ chết hay saỏ
Tôn lão tiên sinh mỉm cười bí mất:
- Chính đệ tử Thiếu Lâm cũng không ngờ nổi họ Lý lại không tháo chạy trở ra ngoài, mà lại tự đút đầu vào tuyệt lộ, hình như cũng nhờ chỗ sơ suất đó mà họ Lý mới xông vào được thiền phòng, nhóm tăng nhân Thiếu Lâm có hối tiếc thì đã muộn.
Cô gái tóc bím cau mày ngạc nhiên:
- Hối à? Lý thám hoa đã tự đút đầu vào tuyệt lộ thì tại làm sao họ lại phải hối chứ?
Tôn lão tiên sinh đáp:
- Vì bên trong thiền phòng không những có di thể của Tâm Mi đại sư mà còn có một bộ kinh điển quý giá của Thiếu Lâm Tự cất dấu ở đấỵ Bọn họ sợ phải liêng chuột bể đồ nên càng chẳng dám xông vàọ
Cô gái tóc bím thắc mắc:
- Nhưng nếu họ cứ giữc chặt bên ngoài thì Lý thám hoa tránh sao khỏi chết vì đói vì khát?
Tôn lão tiên sinh gật đầu:
- Hẳn nhiên là đệ tử Thiếu Lâm có nghĩ tới điều đó nhưng ngờ đâu Ngũ sư thúc của họ là Tâm Thù đại sư còn kẹt ở trong thiền phòng và bị Lý thám hoa kiềm chế, không lẽ họ đành để cho Ngũ sư thúc của họ chết đói một lượt với họ Lý hay saỏ
Cô gái à lên một tiếng.
Tôn lão tiên sinh nói tiếp;
- Cho nên họ chỉ còn cách mang cơm nước đưa vào để cho vị Ngũ sư thúc của họ khỏi chết đói và tất nhiên Lý thám hoa cũng không chết đóị
Cô gái vỗ tay reo cười:
- Thiếu Lâm Tự xưa nay vẫn được hiệu xưng là võ lâm thánh địa, mấy trăm năm trời rồi chưa có một ai dám vọng phạm vượt qua một bước khỏi Lôi Trì, nhưng Lý thám hoa chỉ đơn phương độc mã đã làm cho toàn thể Thiếu Lâm tự rối óc điên đầu, tám trăm đệ tử Thiếu Lâm lớn nhỏ chẳng những không làm gì được mà mỗi ngày còn phải dâng cơm nưóc, lại còn sợ món ăn chẳng vừa miệng ông ta...
Nàng ngừng lại đệm thêm một chuối cười thích thú và nói tiếp;
- Vị Lý thám hoa này qủa là một nhân vật phi thường, câu chuyện cha vừa kể quả là thích thú.
Nghe đến đây Tiểu Phi cảm thấy máu như bừng nóng khuôn mặt, chỉ muốn vỗ ngực đứng lên la to cho mọi người biết vị Lý thám hoa kia chính là mngười ban của mình, một người bạn rất thân.
Vì bất luận là ai được làm bạn với con người như Lý thám hoa đều phải cảm thấy hãnh diện cả.
Nhưng vị Tôn lão tiên sinh lại thở dài sườn sượt:
- Đúng thế! Lý thám hoa đáng gọi là anh hùng hào kiệt, trong giang hồ khó có người thứ haị
Nghe đến đây, Tiểu Phi nhìn Lâm Tiên Nhi nói nhỏ:
- Tôi định đến chùa Thiếu Lâm một chuyến, Lâm cô nương đợi tôi ở đây nhé.
Lâm Tiên Nhi đưa tay qua giữ lấy tay của Tiểu Phi như sợ hắn nói rồi là đi mất.Nàng nói với Tiểu Phi:
- Nguy hiểm lắm! Chùa Thiếu Lâm từ xưa đến nay nối tiếng là nơi tập trung nhiều người võ công thâm hậụ Một mình Lý Tầm Hoan tuy khó thoát ra khỏi nhưng họ Lý còn có Tâm Thù đại sư để làm lá chắn nên nhất thời nhiều người trong Thiếu Lâm chưa làm gì được bạn của anh. Bây giờ anh đến đấy, người trong Thiếu Lâm sẽ cho anh là đồng bọn của Lý Tầm Hoan. Võ công anh tuy giỏi thật nhưng không thể nào hạ hết được tám trăm cao thủ của họ. Ngược lại, nếu anh có mệnh hệ gì thì Lý Tầm Hoan sẽ rời nơi an toàn để đối diện với hiểm nguy như anh, sẽ bất chấp mọi giá để cứu được anh. Như vậy,anh không những chẳng thể cứu được y, trái lại chỉ hại y thêm mà thôị
- Phải lắm, Lâm Tiên Nhi suy đoán còn chu đáo hơn tôi nhiềụ
ánh mắt của Lâm Tiên Nhi hình như tha thiết hơn, nàng nắm tay Tiểu Phi giật mạnh;
- Anh hứa với tôi là không mạo hiểm đến Thiếu Lâm tự chứ?
- ừ.
Tiểu Phi đáp gọn trong nóc họng.
Sự chấp nhận quá mau của chàng làm Lâm Tiên Nhi gợn ý hoài nghị
Hai người lẳng lặng quay về phòng, mỗi người tâm tư riêng mang một ý nghĩ.
Lâm Tiên Nhi rót đầy chung trà định mang tới, Tiểu Phi vụt nói;
- Tôi đã không đến Thiếu Lâm thì Tiên Nhi nên trở về đi thôị
Lâm Tiên Nhi khựng bước lại nhìn chàng một lúc mới hỏi:
- Còn anh?
- Tôi à... tôi đến một nơi khác có việc.
Tuy cố giữ cho giọng nói thản nhiên nhưng Tiểu Phi không dấu được ít nhiều lúng túng.
Bàn tay của Lâm Tiên Nhi vụt vung lên khiến chung trà sóng sánh nước bắn lên mình nàng.
Và giọng nói của nàng nghe như lạc đị
- Phải chăng anh định giả làm Mai Hoa Đạỏ
Tiểu Phi từ từ quay lại nhìn nàng thật sâu và đáp:
- Phảị
Lâm Tiên Nhi cắn chặt vành môi:
- Anh nhất định rồi chứ?
Tiểu Phi gật đầu:
- Phải!
Bằng hai tiếng gọn gàng đó đã nói lên một sự quyết liệt, không một trở ngại nào thay đổi được ý định của chàng.
Lâm Tiên Nhi lắc đầu buồn bã:
- Thế thì... tại sao anh lại bảo tôi trở về?
- Vì đó là việc riêng của tôị
Tiểu Phi đáp thật nhanh hình như để dấu đi một tiếng thở dàị
Lâm Tiên Nhi cúi gầm đầu buồn bã;
- Việc của anh cũng là việc của tôị
Tiểu Phi đáp:
- Nhưng Lý Tầm Hoan không phải là bạn của cộ
Lâm Tiên Nhi vẫn một mực van nài;
- Đã là bạn của anh cũng là bạn của tôị
Nét mặt của Tiểu Phi không khỏi gợn lên nhiều cảm kích nhưng chàng lại làm thinh.
Lâm Tiên Nhi nói tiếp:
- Đối với bạn bè anh đầy đủ nghĩa khí như thế thì tại sao tôi lại chẳng có thể bắt chước được như anh? Dù rằng tôi chẳng tài cán chi nhưng hai người cạnh bên nhau, khi có việc cần, cùng tham khảo vẫn hơn một người chứ.
Tiểu Phi vụt nắm tay nàng xiết mạnh.
Không cần diễn đạt bằng lời lẽ, với ánh mắt, với tình ý lộ trên nét mặt đã thay chàng nói lên tất cả rồị
Thứ ngôn ngữ không bằng âm thanh đó bao giờ cũng mầu nhiệm và cũng thật dễ hiều hơn muôn vạn ý lời tha thiết nhất. Và Lâm Tiên Nhi trên vành môi hồng đã nở lên một nụ cười tình tứ.
Tiểu Phi lại một phen nghe lòng mình ngây ngất như saỵ
Lâm Tiên Nhi đã vội cau mày:
- Muốn giả làm Mai Hoa Đạo ít nhất anh phải tìm lấy một vài đối tượng để mà hạ thủ chứ?
Tiểu Phi lơ đễnh gật đầu:
- Tất nhiên.
Lâm Tiên Nhi nói tiếp:
- Nhưng chúng ta đâu có thẻ tìm những người vô can mà hạ thủ?
Tiểu Phi đáp:
- Lẽ cố nhiên đối tượng mà tôi muốn tìm phải là hạng cường hào ác bá hoặc hàng đầu nậu ăn cướp chuyên ngồi không mà chia lờị
Lâm Tiên Nhi ánh mắt sáng lên:
- Nghe đâu vùng phụ cận này hình như có thứ hạng người anh vừa đề cập.
Tiểu Phi hỏi ngay:
- Aỉ
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Tên này xưa kia là một đại đạo két tiếng võ lâm, năm mươi tuổi mới rửa tay giải nghệ nhưng nghe đâu trong bóng tối vẫn còn hành động nhiều điều mờ ám lắm .
Tiểu Phi gật đầụ
Lâm Tiên Nhi hớp nhẹ vành môi:
- Hình như hắn tên thật là Trương Thắng nhưng bây giờ mọi người gọi Trương viên ngoại hoặc Trương Thiện Nhân.
Tiểu Phi hơi nhíu mày:
- Trương Thiện Nhân?
Lâm Tiên Nhi cười nhẹ:
- Hắn cướp được mười vạn lượng liền xuất ra một trăm lượng để dùng vào việc sửa lộ bắc cầu, ban đêm giết chết một trăm mạng người thì ban ngày hắn hết sức đạo mạo hiền từ trong việc thí cơm tặng thuốc. Một kẻ ăn cướp nếu muốn đóng vai một con người từ thiện bao giờ cũng dễ dàng và nhiều tiện nghi hơn kẻ khác! Đời là thế đó.

ttkh
06-06-2002, 10:11 PM
Hồi 23: Thực hành mưu định

Trương Thắng nằm dựa nghiêng trên chiếc giường quý êm áị
Hình như có điều gì suy nghĩ, ánh mắt đang mơ màng nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng trong lò than hồng, húp từng ngụm bát cháo yến còn bốc hơi nghi ngút.
Bên ngoài trời, tuyết lại bắt đầu rơi nhưng bên trong nhà vẫn ấm cúng như đang khí tuyết giữa xuân.
Chậu hoa thuỷ tiên để nơi góc nhà nở thật đúng lúc.
Dưới giá hoa con mèo vá nhỏ đang cuộn tròn nằm ngủ yên lành.
Trương Thắng uể oải trở mình và lẩm bẩm:
- Xuân năm nay đến sớm thật.
Nhớ đến việc sáng nay lão lội tuyết hơn mấy dặm đường để đi xem bệnh cho một người vừa bị ngã lừa, tuy bây giờ có phần nào mệt mỏi nhưng trong lòng cảm thấy hết sức là thư tháị
Một người khi làm xong được một việc thiện, tâm tình bao giờ cũng trở nên khoan khoái khác thường , huống hồ mỗi khi lão đi xem bệnh cho mọi người, mụ vợ già của lão luôn luôn nhường cho nàng hầu ba theo hầu hạ lão từng li từng tí, chả bù với ở nhà, mỗi khi lão lén đến phòng nàng là mụ vợ già cứ đay nghiến không sao chịu nổị Tuy biết rằng đó là thâm ý của mụ vợ già cho người để giám thị hành vi của mình bên ngoài nhưng cái lối giámthị đó dù sao cũng làm cho người bị theo dối không những cảm thấy khó chịu mà lại rất... bằng lòng. Nhớ đến làn da thơm mát, đến nụ cười còn xinh hơn cả giỏ thuỷ tiên đang nở nơi góc nhà của cô hầu non trẻ đẹp mà lão rất ít khi được gần gũi, lão không khỏi nuốt ngụm nước bọt thèm thuồng.
Đón lấy bình thuốc lào của ả thị nữ vừa dâng đến, Trương Thắng nghe lòng khoan khoái lạ.
Lão khép nhẹ đôi mắt vừa định đánh một giấc dưỡng thần, ả thị tì vụt ré lên một tiếng kinh hoàng. Và kế đó một tiếng " soảng " vang theo, chén cháo yến bằng sứ Giang Tây rơi xuống đất bể tan tành.
Trương Thắng giật mình vội mở mắt rạ
Trước mặt lão đã sửng sững một con người mặc sắc phục đen thui y như là một oan hồn từ duới đất đột ngột chiu lên, không một ai thấy gã vào đây bằng cách nàọ Tuy gác kiếm giải nghệ đã lâu nhưng võ công của Trương Thắng vẫn không " lụt " chút nào, qua thoáng giây kinh hãi, cái gan góc của kẻ từng vào sanh ra tử đã trở về, lão bật cười gằn một tiếng:
- Hừ... Đúng là tên trộm con quáng manh, trước mặt sư tổ mà trổ ngón bất lương chứ.
Và lồng theo tiếng cười lạnh buốt, chiếc giá để hoa đã nằm gọn trong tay lão từ trên cao bổ vụt xuống.
Nhưng một ánh thép cũng trong thời gian đó chớp lên thật lẹ.
Trương Thắng không kịp nhìn thấy đối phương xuất thử bằng cách nào, thậm chí cũng chẳng nhìn rõ nổi khí giới trên tay đối thủ là vật chi, lão đã nghe nơi lồng ngực mình buôn buốt lạnh và năm tia máu nhỏ phún vọt rạ


***


Chỉ nội ngày hôm sau, một tin đồn xôn xao trong võ giới: Mai Hoa Đạo lại tái xuất giang hồ. Khắp trà lầu, nơi tửu quán, đâu đâu vẫn xầm xì bàn luận tin trên. Không lẽ kẻ giết chết Trương Thắng mới chính Mai Hoa Đạọ Và nạn nhân sắp đến của Mai Hoa Đạo sẽ là ai đâỷ
Những kẻ có gia tư bằng sản, những gia đình có vợ đẹp gái xinh không mướt phập phồng lo sợ. Nhất là những kẻ đã làm giàu không phải bằng giọt mồ hôi chân chính của mình lại càng ngai ngái ăn ngủ chẳng yên.



***



Bóng chiều vừa nhuộm vàng tia nắng, từ trong ngôi cổ tự một hồi chuông công phu đã thánh thót ngân lên.
Từng gã tăng nhân Thiếu Lâm trang nghiêm và trầm mặc, cúi đầu kính cẩn bước vào Phật Điện thâm ụ
Bước chân cuat họ hình như khẽ hơn bao giờ hết, chỉ vì trong mấy ngày gần đây, tâm tình của tất cả mọi người trong chùa đều hết sức nặng nề u uất.
Những tiếng đọc kinh của họ vẫn trầm trầm ê a như tự chùa nào và dân cư ở gần quanh núi mỗi khi nghe giọng kệ và tiếng chuống liền biết ngay đấy là giờ công phu tối của Thiếu Lâm đệ tử lại đến.
Giữa vùng tuyết giá mông mênh, một đáng người đang bương bả lên núi, chính " Nam Dương đại hiệp " Tiêu Tịnh, vị đệ tử tục gía của Thiếu Lâm Tự.
Sau khi chuyện trò qua loa vài ba câu với đám đồng môn sư huynh đệ có phận sự trù phòng dưới sườn non, Nam Dương đại hiệp vội vã tiến lên đỉnh và bước thẳng vào hậu viện. Trong tịnh thất của phương trượng lặng trang một tiếng động chi, cả làn khói nhang từ nơi cửa sổ lảng đảng bay rạ
Nam Dưqơng đại hiệp Tiêu Tịnh cố bước thật khẽ chân, cơ hồ không một âm vang trên mặt đất thế nhưng khi vừa đặt bước vào hậu viện, từ trong Phương Trượng Thất, tiếng của Tâm Hồ đại sư đã nghiêm nghị vang lên:
- Ai đó?
Tiêu Tịnh vôi đứng lại nơi xa xa ngoài ngưỡng cửa khom mình cung kính:
- Đệ tử Tiêu Tịnh đến để bẩm rõ một việc quan trọng.
Trong Phương Trượng thất chỉ có ba người: Tâm Hồ, Tâm Giám và Bá Hiểu Sinh.
Sắc diện người nào cũng lộ vẻ trầm trọng không vui, hình như đang có điều gì lo gạị
Tiêu Tịnh càng thêm áy náy sợ hãi chẳng dám nhiều lờị Vừa bước chân vào hắn đã rạp mình cung kính bẩm:
- Giang hồ đang xôn xao vì tin Mai Hoa Đạo lại xuất hiện.
Tâm Giám, Bá Hiểu Sinh cơ hồ cùng một lượt nhỏm bật người lên:
- Mai Hoa Đạỏ
Tiêu Tịnh khẽ gật đầu:
- Thưa phải! Ba hôm trước đây, tên Độc hành đại đạo Trương Thắng bỗng nhiên bị ám sát một cách bí mật, tất cả tài sản trong nhà bị vét sạch trơn, vết thương chí mạng là năm chấm máu nơi trước ngực y như cánh hoa maị
Tâm Giám, Bá Hiểu Sinh cùng nhìn nhau biến sắc.
Tâm Hồ đại sư trầm mặc im lìm như pho tượng Phật nơi Đại Hùng Bảo Điện, những ngón tay đang lần chuỗi của ông hình như hơi rung.
Một lúc lâu sau, ông mới bật thở dài nhè nhẹ:
- Mai Hoa Đạo lại lần nữa xuất hiện thế thì những lời nói của Lý Tầm Hoan có thể là thật, có thể chúng ta nghi oan cho ỵ
Bá Hiểu Sinh ngó Tâm Giám và làm thinh không nóị
Chậm rãi bước bên cửa sổ nhìn tuyết rơi bên ngoài một lúc, Tâm Giám tự cất lời:
- Mà cũng có thể nhờ đó càng chứng minh thêm Lý Tầm Hoan cũng thật là Mai Hoa Đạọ
Tâm Hồ đại sư không hiểu vội hỏi:
- Như thế là nghĩa làm saỏ
Tâm Giám đáp:
- Nếu đổi vào tôi là Mai Hoa Đạo thì khi biết rõ có người chết thay cho mình, nhất định là tôi sẽ tạm thời lánh mặt, bằng trái lại, có khác nào cứu Lý Tầm Hoan khỏi chết?
Bá Hiểu Sinh cho đến bây giờ mới lên tiếng:
- Đúng lắm! Sự xuất hiện của Mai Hoa Đạo ngay bây giờ rõ ràng là rửa sạch tiếng oan cho Lý Tầm Hoan vậỵ Nếu tôi là Mai Hoa Đạo thật thì không bao giờ tôi làm như thế.
Nhíu mày trầm ngâm một lúc, Tâm Hồ đại sư ới từ từ lên tiếng:
- Vậy theo ý của hai người...
Tâm Giám đỡ ngang lời:
- Kẻ giết Trương Thắng nhất định là đồng đảng của Lý Tầm Hoan, y đội lốt Mai Hoa Đạo mà xuất thủ không ngoài ý giúp Lý Tầm Hoan thoát tộị
Bá Hiểu Sinh buộc thêm một câu:
- Lý Tầm Hoan thật chẳng là Mai Hoa Đạo thì đồng đảng của y không khi nào hành động như vậỵ
Tâm Hồ đại sư đứng lên đi quanh trong phương trượng thất mấy lượt và đột nhiên dừng lại:
- Hôm nay trực nhật bên Bồ Đề Viện là aỉ
- Là Nhất Nhân và Nhất Trần, đệ tử dưới trướng của nhị sư huynh.
Tâm Hồ đại sư bảo:
- Gọi họ vào đâỵ
Và ông chấp tay dừng lại nơi góc nhà nhìn làn khói trầm trắng mỏng từ trong chiếc lư đồng uốn éo bay lên, xuất thần nghĩ ngợị
Tuy nghe tiếng chân của Nhất Nhân và Nhất Trần bước vào, ông vẫn không quay đầu lại, chỉ hỏi:
- Cơm tối của Ngũ sư thúc, các ngươi đã mang vào chưả
NHất Nhân cung kính đáp;
- Thưa, mang rồi, nhưng... nhưng...
Tâm Hồ đại sư hơi cau mày;
- Nhưng thế nàỏ
Nhất Nhân cúi đầu đáp;
- Đệ tử cũng theo y như quy củ hai hôm nay mang mâm cơm đặt ngay ngưỡng cửa, phân lượng cũng y như ngày qua, gấp đôi phần cơm cũng như đồ ăn, còn có thêm một bình nước lã.
Nhất Trần đỡ lời;
- Mâm cơm do chính tay đệ tử mang đặt nơi cửa vì đệ tử định thừa cơ xem động tĩnh bên trong nhà như thế nào, chẳng ngờ khi đệ tử bước đến cửa, đã nghe thấy tiếng của Lý Tầm Hoan đuổi đệ tử mau đi ra, chẳng thể nấn ná, đệ tử vừa bước đi vài bước, thấy ngay bàn tay của họ Lý từ khe cửa thò tay kéo mâm cơm vàọ Nào ngờ... nào ngờ chỉ qua chốc sau, y lại ném cả mâm cơm trở ra ngoàị
Tâm Hồ đại sư đã quay người lại;
- Tại sao thế?
Nhất Trần hơi lúng túng:
- Vì hắn chê đồ ăn chẳng ngon, lại không có rượu cho nên chẳng thèm ăn.
Tâm Hồ đại sư mặt bừng sắc giận:
- Hừ, hắn cho nơi đây là quán cơm à?
Đã vào chùa thí phát qui y trên mười năm trời, Nhất Nhân và Nhất Trần chưa khi nào thấy vị phương trượng chưởng môn của mình nổi giận bao giờ.
Cả hai gầm thấp đầu cơ hồ chẳng dám ngẩng lên.
Nhưng chỉ một thoáng qua, sắc diện của vị cao tăng Thiếu Lâm đã trở lại bình thường, ông lại quay đầu nhìn sững làn khói trầm nhẹ tỏa trong không gian và chầm chậm cất lời:
- Hắn đòi ăn thứ gì?
Nhất Nhân đáp:
- Hắn... hắn viết một tờ thực đơn ném ra bảo chúng đệ tử cứ y theo đó mà làm, còn hăm rằng, néu sai một món là hắn nguyên mâm trả về.
Sắc mặt của Nhất Nhân không dấu được sự bối rối, chứng tỏ là khi nhận thấy tấm thực đơn và nghe xong lời của Lý Tầm Hoan, gã thật lỡ khóc lỡ cườị
Tâm Hồ đại sư bảo:
- Đưa tấm thực đơn đó cho ta xem.
Liếc nhìn lên mảnh tô trắng mà nhà chùa dùng để chép kinh, Tâm Hồ đại sư thấy bên trên mấy hàng chữ thảo mà nét bút như phụng múa rồng bay:
Mưng non hầm chao đỏ
Bát bửy la hán trại
Tóc tiên chưng đậu hũ
Cải nụ xào đông cô
Bắp non núm búp, mộc nhĩ canh một tộ
Ngoài bốn món ăn và một món canh ra, lại còn ghi thêm ba câu rượu " Trúc Diệp Thanh " thượng hảo hạng.
Đường đường một ngôi Thiếu Lâu cổ tự biệt lập với thế nhân lại bị Lý Tầm Hoan nghiễm nhiên xem như nới quán ăn của chốn kinh thành, cho dù bất cứ ai, công phu hàm dưỡng thâm sâu thế nào, nhưng khi xem xong tấm thực đơn trên ắt không khỏi sôi gan méo mặt.
Ngờ đâu, Tâm Hồ đại sư vẫn thản nhiên bảo:
- Các ngươi cứ y theo tấm thực đơn mà lo cho hắn.
Tâm Giám nhích lên một bước hậm hực:
- Sư huynh... sư huynh có thể chịu gã...
Tâm Hồ đại sư khoát tay chận lời:
- Nếu Lý Tầm Hoan không chịu ăn, thì ngũ sư đệ cũng phải nhịn đói theo hắn, thể xác của ngũ sư đệ vốn yếu đuối, mấy năm gần đây lại bệnh hoạn liên miên, chúng ta nỡ nào để cho người thêm dày vò?
Tâm Giám cúi đầu khó nghĩ:
- Nhưng... nhưng chúng ta làm thế thì Lý Tầm Hoan sẽ càng đắc ý hơn.
ánh mắt của Tâm Hồ đại sư vụt sáng ngời lên, ông buông rõ ràng từng tiếng một:
- Ta đã có một dự tính trong lòng rồi, cứ để cho hắn đắc ý thêm vài ngày nữa cũng chẳng saọ

Tiểu Phi lấy tay làm gối, nằm ngửa trên giường, nhìn sững lên mái nhà nghĩ ngợị
Hình như có trên hai tiếng đồng hồ rồi gã vẫn nằm tư thế đó không hề nhúc nhích, cho đến ánh mắt cơ hồ cũng không hề di động khỏi trần nhà, cả con người gã y như đã biến thành một pho tượng đá hoa cương. " Bất động " cũng là một chân tài đặc biệt mà kẻ luyện nên nó nhất định phải có sức nhẫn nại, một sự chịu đựng vô bờ bến. Có nhiều người có thế suốt hai tiếng đồng hồ chẳng cử động gì cả nhưng giữ được hoàn cảnh bất động y như pho tượng chết thì e rằng trên đời chẳng có mấy aị
Nơi miền sa mạc hoang vu, cái tài năng đó quả rất nhiều hữu dụng và chính nhờ cái tài đó Tiểu Phi đã từng được cứu sống không chỉ một lần.
Cái sống gian khổ của miền catds hoang liêu mà bất cứ một kẻ nào trên đời cho dù khéo tưởng tượng nhất cũng không làm sao nghĩ ra nổị
Nhiều khi suốt mấy ngày liền Tiểu Phi không làm sao tìm được cái ăn cái uống.
Vfa, gã chỉ còn có cách đợi chờ, nhẫn nại và " bất động ". Vì chỉ có " bất động " mới tiết kiện được sinh lực, có sinh lực mới có hy vọng tìm ra cái ăn, mới có thể sống và trường kỳ phấn đấu, sẵn sàng mà chiến đấu với thiên nhiên vô tận. hình như là rất nhiều lần, cho đến khi những chú thỏ tinh ranh và xảo quyệt nhất cũng phải lầm gã là một khối đá không hơn không kém.
Thật ra thì khi đó đã đói đến mức độ không còn hơi sức mà lết đi, giá như chú thỏ đó không tự dẫn xác đến cho gã chộp thì có lẽ gã phải chết đói lâu rồị Câu chuyện chú thỏ rừng tinh khôn, tinh khôn cho đến độ chồn cáo cũng chịu thua không bắt được tự đầu vô lưới quả là một chuyện gân như là thần thoại giữa miền sa mạc.
Giá mà có ai biết được ngôn ngữ của loài thỏ và đem câu chuyện đó mà thuật lại cho đồng loại của thỏ nghe có lẽ chũng sẽ phì cười mà không sao tin nổị
Lại một lần liên tiếp nửa tháng trời bị bão tuyết, khi đó gã chỉ mới hơn mười tuổi, lại thêm, hai ngày đói meo, một chú gấu to lại xuất hiện đúng trong tình thế đó.
Sức đè kháng của gã hầu như chẳng còn, may mà loài gấu lại không thích ăn thịt người chết, và gã chỉ còn cách nằm im giả chết.
Ngờ đâu lại gặp một chú gấu quá quỷ quyệt và hình như cũng đang đói điên lên, cứ quẩn quanh mãi bên người gã chẳng chịu đi, hết dùng mũi gửi lại dùng chân khều quào, thậm chí cả răng gậm nhấm thử.
Tất nhiên là gã phải trân mình chịu đựng, nhẫn nại và tất nhiên là hoàn toàn bất động. Qua hôm sau, hắn tìm được xác một con chó rừng lạnh cóng, sau khi no nê bằng bữa thịt đông lạnh thiên nhiên, khí lực đã phục hồi, thế là chàng đi tìm ngay con gấu ấy để trả thù.
Ngay đêm đó, chàng đã thưởng thức được một bữa tay gấu thật tươi, nhưng vì không biết cách chung nấu, cho nên mùi vị tay gấu không lấy gì làm ngon như lời đồn.
Sức nhẫn nại đó không phải do trời sanh mà là cả một sự trui luyện gian khổ trường kỳ.
Khởi đầu, chỉ giây phút sau, gã đã nghe toàn thân ngứa ngáy bức rức cơ hồ không chịu nổị Gã cố nhẫn nại chẳng gã cũng chẳng trở mình, dần dần sự ngứa ngáy biến thành tê dạị
Cho đến bây giờ, thì luôn cả cảm giác tê dại cũng biến mất, mỗi khi thấy chẳng cần phải " động ", gã có thể liên tiếp mấy tiếng đồng hồ hoàn toàn " bất động ".
Khi Lâm Tiên Nhi trở về cũng lầm tưởng chàng đã ngủ. Cách trang phục của nàng hôm nay rất kỳ quái, một bộ quần áo bằng vải thô và cũng lại rộng thùng thình, che lấp tất cả những đường nét yêu kiều của cơ thể nàng, trên đầu một chiếc nón lá rách tươm, làm khuất đi gần nửa khuôn mặt, đúng là lối trang phục của người đi " do thám tin tức " và nàng đi đã ngót hai tiếng đồng hồ.
Tiểu Phi chợt ngồi dậỵ Lâm Tiên Nhi giật nảy mình và sà ngay vào lòng chàng, dịu đầu cười nũng nịu;
- Hê, anh làm bộ ngủ để hù tôi hé.
Nhìn nụ cười thật ngây thơ dịu ngọt của nàng, Tiểu Phi không sao cầm lòng, vòng tay chàng thêm siết chặt bờ lưng thon mát.
Lâm Tiên Nhi nhẹ khép lại rèm mi, mặt hơi ngẩng lên, vành môi hồng hé nở như sẵn sàng đón đợị
Nhưng Tiểu Phi cố dấu một tiếng thở dài thật nhẹ và từ từ nơi lỏng vòng taỵ
Khẽ vuốt sơ lại tóc, Lâm Tiên Nhi mím nhẹ vành môi:
- Anh ghét tôi lắm à?
Tiểu Phi lắc đầu không nói .
Lâm Tiên Nhi dàu dàu nét mặt:
- Thế tại sao hai hôm nay hình như anh có ý lảng tránh tôỉ
Tiểu Phi ơi cúi đầu xuống tránh đi ánh mắt của nàng:
- Vì tôi chỉ sợ không khống chế nổi chính mình.
Bằng tia mắt cực kì dịu dàng, Lâm Tiên Nhi nhìn xoắn lấy Tiểu Phi và đột nhiên nàng ngã lăn vào chàng, phớt lên đôi má rám nắng của chàng hai chiếc hôn thật thắm thiết:
- Anh tốt quá.
Tiểu Phi mỉm cười, nụ cười sung sướng và tự mãn của kẻ đã yêu và được yêụ
Chàng đón lấy chiếc nón lá của người yêu vừa lột xuống mắc lên tường.
Chờ khi nhận thấy hơi thở của mình đã trở lại bình thường, chàng mới quay đầu lại hỏi:
- Có tin tức về vụ đó chưả
Lâm Tiên Nhi:
- Có. Khắp giang hồ đồn đại tin Mai Hoa Đạo tái xuất giang hồ.
Tiểu Phi
- Đám hoà thượng Thiếu Lâm có động tĩnh gì chưả
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tác phong của Thiếu Lâm Tự rất cẩn thận kỹ càng, bất luận làm một việc gì, họ đều xem xét trước thật lâu, không bao giờ chịu khinh xuất vọng động, thà không lầm chứ nhất định không làm saị
Tiểu Phi nói:
- Nhưng họ đã đợi sáu bảy ngày trời rồi, chẳng lẽ cho đến bây giờ họ vẫn chưa xem xét xong?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Rất có thể họ vẫn chưa tin kẻ giết Trương Thắng là Mai Hoa Đạo, mỗi khi hành động thường hay liên tục, không bao giờ có chuyện làm một lần rồi nín luôn.
Tiểu Phi trầm ngâm một lúc, chậm rãi lên tiếng:
- Vậy thì tôi phải làm gì?
Lâm Tiên Nhi:
- Anh phải hạ sát một kẻ nữạ
Tiểu Phi trầm ngâm không đáp.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Bây giờ anh hãy đi theo tôỉ
Tiểu Phi:
- Đi đâụ
Lâm Tiên Nhi giọng thật trang trọng:
- Đi tìm đối tượng thứ hai của anh.

***

Nắng chiều vừa tắt thì tuyết cũng vừa tan hết, đúng là thời gian náo nhiệt nhất trên đường phố.
Vì hai người đều cải trang nên khách bộ hành cũng chẳng mấy ai để ý đến.
Lâm Tiên Nhi chợt chỉ vào một gian tiệm cầm đồ, khẽ giọng:
- Anh hãy nhìn cái tiệm đó.
Khắc hẳn với các hiệu cầm đồ khác, qui mô của gian hàng cầm đồ trước mặt rất lớn lao, hai căn liền phá tường làm thành một, người cầm kẻ chuộc không ngớt ra vàọ
Trên cao, một tấm biển hiện rõ, nền đen kẻ năm chứ to vàng chói:
" Tiệm cầm đồ Thân Ký "
Tiểu Phi không hiểu, hỏi nhỏ:
- Tấm bảng hiệu đó có gì đặc biệt đâủ
Lâm Tiên Nhi lầm lũi dẫn chàng đị
Sau khi qua khỏi bảy tám căn phố, nàng lại chỉ lên một bảng hiệu treo bên ngoài một gian tửu lầu và nói:
- Anh hãy xem thêm mấy tấm bảng hiệu nàỵ
Cuộc buôn bán của ngôi tửu lầu ấy xem chừng rất phồn thịnh, dù ở xa ngoài đường vẫn nghe rõ tiếng đao thớt khua vang, cả hai gian lầu hình như đều chật ních khách ăn, tiếng nói tiếng cười vang lên ẫm ĩ cả một khu phố.
Cũng tấm bảng hiệu to tướng treo mút cao cao, cũng nền đen với năm chữ lớn vàng chói lọi:
" Thân Ký Trạng Nguyên Lầu ".
Bây giờ thì Tiểu Phi không cần phải hỏi thêm nữa, vì chàng vừa phát hiện thêm: nơi đối diện với ngôi tửu lầu, một gian tiệm bày hàng đồ sộ, lại mang bảng hiệu: " Thân Ký Lão Thoại Tường ".
Và hầu hết những khu phố nào náo nhiệt nhất trong thành đều có những cửa hiệu mang bảng hiệu " Thân Ký " chữ mạ vàng.
Tất cả những hàng tiệm có mang bảng hiệu " Thân Ký " đó, sự buôn bán đều hết sức phồn thịnh và qui mộ Tiểu Phi vụt hỏi:
- Bao nhiêu tiệm đó đều do một người làm chủ phải không?
Lâm Tiên Nhi gật đầu:
- Phải, đều do Thân Lão Tam làm chủ cả.
Tiểu Phi lại hỏi:
- Bây giờ chúng ta đi đâu nữả
Lâm Tiên Nhiđáp:
- Anh cứ đi theo tôi tự nhiên sẽ biết.
Vốn là một người không thích hỏi nhiều, Tiểu Phi lầm lùi bước theọ
Hai người lần ra ngoại thành, chẳng những đèn đuốc chẳng có mà cho đến tiếng người cũng không.
Tất nhiên, đang từ một nơi náo nhiệt nhất, bỗng rơi vào một cảnh thật hoang vu, bất cứ ai cũng thấy một cảm giác mang mác và thê lương, nhưng lắm khi đó lại là một niềm thích thú.
Nhìn klhoảng trống bát ngát trước mắt, Tiểu Phi khoan khoái hít mấy hơi dàị Chàng nghe lồng ngực mình mát lạ, cả khoảng trời đất bao la như thuộc của riêng mình.
Lâm Tiên Nhi lặng im tựa vào ngực chàng, hình như nàng sợ lên tiếng sẽ làm cho mất đi khung cảnh êm mơ hiện tạị
Đột nhiên, một vì sao lạc vạch dài trên nền trời đen thẫm.
Lâm Tiên Nhi cười lên rạng rõ, nhảy nhót vỗ tay reo:
- Anh xem kìạ
Tiểu Phi trầm tư một lúc lên tiếng hỏi:
- Tiên Nhi có nguyện ước điều gì à?
Bĩu môi một cách duyên dáng, Lâm Tiên Nhi đáp:
- Sao rơi bao giờ cũng thoáng mắt là biến mất, không một ai ước nguyện gì kịp, trừ phi người đó biết trước lúc nào có sao rơi, nhưng thử hỏi có mấy ai đoán trước được giờ phút nào sao rơi xuất hiện để mà ước đâỷ Theo tôi thì chỉ là một chuyện phỉnh người thôị
Tiểu Phi nhìn vào khoảng không gian vô tận mơ màng:
- Dù biết đó là chuyện phỉnh người, nhưng nó đã làm cho người ta nuôi được bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ. Một con người nếu có thể mãi mãi mang theo cái ảo tưởng đẹp đẽ trong cuộc đời, âu cũng là điều haỵ
Giọng của chàng bống biến thành thật êm ái dịu dàng.
Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt chàng nhoẻn miệng cười:
- Không ngờ anh cũng biết được cái huyền thoại trên.
Tiểu Phi đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi cái khoảng mà ánh sao rơi vừa tắt lịm, tia mắt chàng vụt troỉ nên buồn bã khác thường:
- Cái huyền thoại đó tôi biết từ khi còn rất nhỏ.
Đôi mắt Lâm Tiên Nhi theo dõi từng nét biến chuyển trên khuôn mătỵ chàng và nàng dịu dàng lên tiếng:
- Anh lại nhớ đến mẹ rồi, phải chăng người đã nói cho anh biết?
Tiểu Phi không đáp mà vụt rảo bước tiến về phía trước.
Thoang thoảng theo gió đêm vọng lại tiếng trống cầm canh:
Tiếng trống của canh đầụ
Vầng trăng nửa mảnh cũng từ từ nhô khỏi cụm mây đen. Khắp vạn vật như nhuộm lên một màu xanh tai táị
Tiểu Phi chợt phát giác trước mắt không xa lắm có một tòa trang viện thật rộng lớn, càng tiến đến gần, trái lại càng như không nhìn thấỵ
Vì vòng tường rào cao một cách khác thường, cao đến độ gần như vượt cả tầm mắt con ngườị
Lâm Tiên Nhi cũng đang ngẩng đầug nhìn lên đầu tường lẩm bẩm:
- Tường cao quá hê, chẳng biết có tới bốn trượng không?
Tiểu Phi gật gật đầu;
- ít ra cũng cỡ đó.
Lâm Tiên Nhi vụt hỏi:
- Anh có thể vượt qua không?
Tiểu Phi đáp:
- Không có một ai trên đời này có thể vượt qua khỏi bức tường cao bốn trượng nhưng nếu nhất định muốn vào, vẫn có cách vào được.
Lâm Tiên Nhi làm thinh, men theo bờ tường đi độ vài bước và ngẩng lên nói:
- Đây là nhà riêng của Thân Lão Tam.
Tia mắt của Tiểu Phi ngời lên dưới ánh trăng, chàng hỏi:
- Đối tượng thứ hai của tôi là Thân Lão Tam này chăng?
Lâm Tiên Nhi không đáp thẳng vào câu hỏi, chỉ nói:
- Trong phạm vi mấy dặm vùng phụ cận này, không còn có đối tượng nào hay hơn nữa cả.
Tiểu Phi do dự:
- Nhưng y là một người buôn bán kia mà?
Lâm Tiên Nhi nghiêm trang:
- Tôi biết anh không chịu hạ thủ với những con người buôn bán, nhưng hạng buôn bán có rất nhiều loại,anh có lẽ cũng hiểu điều đó.
Tiểu Phi gật đầu :
- Vậy y thuộc vào hạng nàỏ
Lâm Tiên Nhi nói:
- Hạng bê bối nhất.
Điểm nụ cười nhẹ, nàng nói tiếp:
- Anh cứ nghĩ thử, nếu là hạng người buôn bán đàng hoàng thì làm sao có thể cùng trong một tỉnh thành, cùng nằm chung một con đường dám mở luôn mười mấy cơ sỏ bán buôn? Nếu là hạng buôn bán đàng hoàng, tại sao tường rào cao vọt đến thế nàỷ
Tiểu Phi vẫn lắc đầu:
- Xây tường cao đâu có phải là cái tộỉ Mở nhiều tiệm buôn đâu phải là phạm phát hại thế tổn nhân?
Lâm Tiên Nhi nhếch môi cười:
- Xây tường cao tất nhiên là vì " có tật mới giật mình " nên sợ có người đến báo thù, làm chủ được nhiều cơ sở thương mại là vì lão ta biết cách cướp đoạt.
Tiểu Phi nhướng mắt:
- Cướp đoạt?
Lâm Tiên Nhi gật đầu:
- Phải, họ Thân là một đại tộc, trước đây một đời có đến năm bà vợ, cho đến đời này, anh em chú bác tổng cộng có mười sáu người, mười sáu người chia nhau cai quản trên bốn mươi căn tiệm.
Tiểu Phi đáp:
- Đem ra bổ đồng mà chia, mỗi anh em chỉ cai quản ba bốn ngôi tiêm thôi, như vậy cũng chẳng có chi đáng gọi là nhiềụ
Lâm Tiên Nhi cười nửa mép:
- Nhưng hiện giờ trên bốn mươi ngôi tiệm đó thuộc về quyền Thân Lão Tam cai quản tất cả?
Tiểu Phi hỏi:
- Tại saỏ
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Vì mười lăm người anh em chú bác của lão đều chui cả vào trong quan tài rồị
- à.
Tiểu Phi kêu lên và hỏi:
- Vì sao mà chết?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Nghe đâu vì bịnh mà chết, nhưng không một ai biết chết vì bịnh gì? Điều mà mọi người thắc mắc hoài nghi là: mười lăm người anh em chú bác của Thân Lão Tam tất cả đều rất khỏe mạnh và tốt tươi, tại sao chỉ trong vòng đôi ba năm lần lượt rủ nhau mà chết sạch, y như mắc phải chứng bịnh ôn dịch truyền nhiễm chị Trái lại Thân Lão Tam vẫn mạnh cùi cụi như trâu rừng, không hề sổ mũi mà cũng chẳng hề đau đầụ
Tiểu Phi vừa nghe vừa ngẩng đầu nhìn lên đầu tường để ước lượng chiều cao:
- Ngày mai... ngày mai tôi sẽ tìm đến hắn.


***

Tiểu Phi tay và chân bám chặt lên vách tường bò lằn lên cao y như một con thằn lằn khổng lồ.
Nhưng đó không phải là thuật " Bích hổ du tường " thậm chí đến cái tên đó chàng cũng chưa nghe ai nhắc qua bao giờ.
Phương thức của chàng leo lên bây giờlà dùng mười ngón tay cứng như sắt nguội quấu chặt vào tường, hai chân bước tới, thân hình chàng theo đó lướt lên cao thật nhanh, có thể nói là chàng giống như con thằn lằn mà cũng có thể nói là chàng y hệt con vượn đang phằng lên vách núị
Trèo lên đến đầu tường, tầm mắt có thể nhìn thấy bên trong là một khu vườn bát ngát và từng dãy nhà lớp lớp dọc ngang. Mọi người bên trong hình như đã tắt đèn lên giừơng, một khu trang viện rông lớn, do đó chỉ còn heo hắt mấy ngọn đèn nhàn nhạt.
Lâm Tiên Nhi quả là một cô gái thật xốc vác, một tay giúp sức rất đắc lực, không hiểu bằng cách nào nàng đã mua chuộc được đám nô bộc của nhà họ Thân và họ đã vẽ cho nàng một tấm họa đồ hết sức rành mạch chỉ rõ nới nào là đại sảnh, nơi nào là phòng dưới phòng trên, nơi nào là chỗ ngủ của Thân Lão Tam, trên hoạ đồ ghi chú rõ ràng.
Nhờ thế, Tiểu Phi đã tìm ra tẩm thất của Thân Lão Tam một cách dễ dàng.
Trong phòng đèn đuốc vẫn sáng choang, chứng tỏ là lão ta vẫn còn thức.
Quả là một lão thương mẫn cán, nửa đời người cặm cụi tóc đã trắng nửa mái đầu, thế mà khuya khoắt giờ nãy vẫn chong đèn lắc cắc với chiếc bàn toán để tổng kết chương mục của một ngàỵ
Lão đánh bàn toán không mau lắm vì những ngón tay của lão thật ngắn, ngón giữa, ngón trỏ chó đến ngón áp út, cơ hồ không xê xích mấy với chiều dài của ngón út.
Đã thế, ngón tay của lão lại rất thô, mỗi đầu ngón tay như bị ai tiện ngang cơ hồ không nhìn thấy móng tay, đúng là bàn tay của hạng phu phen hầm mỏ, nếu là hàng đệ tử của bậc phú gia công tử thì nhất định không khi nào có bàn tay kém thầm mỹ như thế. Mà quả thật như thế, Thân Lão Tam thuở thiếu thời hết sức ngỗ nghịch hoang đàng, cha của lão không sao dạy nổi, mới đuổi lão khỏi gia đình.
Thân Lão Tam năm năm trời lưu lạc bên ngoài, không một ai biết lão ta làm nghề ngỗng gì để sinh sống.
Có người đồn là lão...
Có người cho biết là, trong năm năm trời đó, lão đã theo chân tên đại đạo Phan Thiên Hổ làm nghề không vốn. Lại có người bảo khoảng thời gian ấy, lão gia nhập chùa Thiếu Lâm, bắt đầu từ kẻ khổ công gánh nước, tuy chịu đựng rất nhiều cay đắng nhưng ngờ đó lão học được một thân võ công kinh ngườị
Bởi thế, sau này mấy anh em của lão lần lượt qua đời một cách bí mật, tuy ai nấy rất hoài nghi nhưng không một ai dám hé môi bàn tán.
Tất nhiên những truyền thuyết trên, lão đều cực lực phủ nhận nhưng có một điều mà lão không thể nào phủ nhận cho được, đó chính là đôi bàn tay lãọ Bất kỳ một kẻ sáng suốt nào, chỉ nhìn sơ đôi bàn tay đó cũng phải nhậ ra rằng lão đã luyện được môn chưởng lực ngoại công phu như Thết Sa Chưởng chẳng hạn, hỏa hầu đã đến trình độ tương đương. Bằng chẳng vậy, người anh cả của lão không khi nào lại bỗng dưng thổ huyết mà chết.

ttkh
06-06-2002, 10:12 PM
Hồi 24: Thiếu Lâm nổi sóng

Tiểu Phi dẩy cửa sổ lao vút vào như một cơn gió trốt.
Chàng không hề dùng một thân pháp thần kỳ nào nhưng mỗi bắp thịt, mỗi đường gân, một sợi dây thần kinh, thậm chí cho đến mỗi giọt máu trong người đều hoà hợp được, điều tiết và vận dụng cho đến tận cùng. Cho nên, khi bàn tay vừa xô cửa, thân hình chàng đã nhóng lên cánh cửa và mở toang, người chàng đã đứng sững ở giữa phòng.
Thân Lão Tam cũng không phải là con người phản ứng chậm chạp nhưng tai lão mới thoáng nghe cánh cửa khua động thì Tiểu Phi đã đứng sững trước mặt lão rồị
Là một tay võ lâm cự phách, tay đã từng nhúng vào vô số máu tanh nhưng lão chưa bao giờ thấy một con người nào có động tác nhanh đến độ ấy, sự kinh hãi làm cho lão y như dính cứng vào chiếc ghế.
Đôi mắt lạnh băng băng của Tiểu Phi nhìn xoắn vào lão như nhìn một xác chết, môi chàng khẽ nhích lên:
- Ngươi là Thân Lão Tam?
Thân Lão Tam không ngớt gật đầu, hình như ngoài việc gật đầu ra, lão không biết làm việc gì khác, một thân võ công của lão trong đó y như là đã tiêu đi đâu mất.
- Có lẽ ngươi biết ta đến đây để làm việc gì ?
Thân Lão Tam lại cứ không ngớt gật đầụ
- Ngươi còn điều chi muốn nói nữa không?
Giọng nói trước sau của Tiểu Phi vẫn y như băng khốị
Nhưng bây giờ trái với lần trước Thân Lão Tam lại lắc lắc chiếc đầụ
Trong giây phút nửa lằn ranh giới của cái chết và sự sống, lão tuyệt không có một chút ý nghĩ vùng vẫy để cầu sinh, chẳng những không phản kháng mà cũng chẳng chút né tránh.
Thanh kiếm của Tiểu Phi đã vuột ra khỏi vỏ.
Nhưng đột nhiên, bằng một trực giác nhạy bén, Tiểu Phi linh cảm có một sự bất thường vây quanh. Cái trực giác đó, gần giống là bản năng tự vệ độc đáo chỉ có ở loài dã thú, y như một chú thỏ đột nhiên cảm thấy có con sói dữ đang rình mò trong bóng tối, mặc dù nói chẳng hề nghe một tiéng động nào cũng không hề nhìn thấy bóng dáng của con sói ra saọ
Tiểu Phi không dám chần chờ lâu hơn, đường kiếm trên tay tủa ra như lằn sét giật.
Múi kiếm của chàng cắt thành một vệt dài như đường chỉ bạc chiếu nhanh thật chuẩn vào yết hầu của Thân Lão Tam nhưng một tiếng " soảng " vang lên dữ dội, ánh lửa bắn tóe lên, Tiểu Phi cảm thấy mũi kiếm của mình như chạm nhằm vào sắt thép. Và bây giờ chàng đã hiểu rõ tại sao Thân Lão Tam không nhúc nhích được bởi lẽ trước ngực lão được che kín bằng một tấm sắt dầỵ
Ngọn kiếm sau khi bung ra, thân hình Thân Lão Tam lập tức lăn tròn dưới gầm bàn. Vfa Tiểu Phi cũng lập tức nhận ra ngay sự hiểm nguy, chàng vội nhấc người lên cao càng sớm càng haỵ
Nhưng dự tính của chàng dù nhanh cách nào vẫn chậm hơn một bước khi chiếc bẫy đã giương sẵn để đơi mồị Từ trên trần nhà, một chiếc lưới được xõa rộng và chụp xuống, chiều rộng của chiếc lưới có thể úp trọn căn nhà, cho nên, chỉ cần con mồi lọt được vào phòng, bất thế nào cũng vô phương thoát thân.
Tiểu Phi vừa nhỏm người khỏi mặt đất, toàn thân chàng bị mảng lưới cuốn chặt.
Chàng vung nhanh mũi kiếm để rọc đứt dây lưới để cướp đường thoát thân nhưng sợi lưới đã được cẩn thận đánh bằng chín tao nhợ tơ ngâm kỹ trong chất dầu trong, đường kiếm chàng dù có nhanh cũng chỉ cắt đứt được một hai sợị
Người chàng vẫn hoàn toàn bị bó chặt trong măng lưới và cuối cùng rơi phịch xuống đất như một quả chín rụng cùị Lạ một điều là tâm tính chàng lúc ấy không một chút phẫn nộ cũng không một chút kinh hoàng mà chỉ nghe dâng lên một niềm bi ai thật thâm trầm.
Cho đến bây giờ, chàng mới hiểu thắm thía thế nào là cảm giác một con mãnh thú bị sa vào lưới rập.
Tất nhiên con thú không bao giờ hiểu được con người tại sao lại giăng lưới rập để bắt mình?
Bây giờ Tiểu Phi nằm im không buồn vùng vẫy nữạ
Chàng hiểu rằng có vũng vẫy cũng chỉ vô ích. Từ trên cao, hai bóng người sà nhanh xuống như hai con đại bàng đáp trên mảnh lướị
Trên tay mỗi người cầm hai ngọn roi trắng muốt điểm vun vút lên bảy tám huyệt đạo của Tiểu Phị
Người thứ nhất là một tăng nhân áo xám, ôm cao và mặt vàng như kẻ bịnh lâu năm nhưng tia mắt ngời ngời thần quang.
Người thứ hai vừa lùn vừa ốm, mui khoằn chim ưng, động tác nhanh nhẹn lạ thường.
Tiểu Phi không hiểu họ là ai nhưng bất cứ một ai đã nhiều xông xáo trên giang hồ chỉ nhìn thoáng dấp dáng cũng nhận ra được ngay là Tâm Giám đại sư chùa Thiếu Lâm và lão học giả nức tiếng võ lâm: Sinh Hồ Bá Hiểu Sinh.
Thân Lão Tam đã biến mất dưới gầm bàn, hiển nhiên bên dưới có một đường hầm ăn thông sang nơi khác.
Từng bao nhiêu đó, đủ thấy là một bẫy rập được sắp xếp rõ ràng.
Bá Hiểu Sinh mặt đầy đắc ý, cười lên hô hố:
- Ta đoán rất đúng mà, lần này thế nào mi cũng sẽ mò đến đây, mi chịu phục ta chưả
Tiểu Phi lặng thinh như cục đá,
Tuy huyệt đạo bị điểm gần hết nhưng chàng vẫn còn có thể nói chuyện được, nhưng chàng lại ngậm tăm, cũng chẳng buồn hỏi:
- Tại sao các ngươi đoán đúng ta sẽ đến đâỷ
Đôi mắt chàng hoàn toàn trống rỗng. Không vướng một ý nghĩ nàọ
Chàng vì không muốn nghĩ, không thể nghĩ nổi hay không buồn nghĩ đến? Khó ai mà đoán nổi những gì trong đầu óc chàng lúc bấy giờ? Chàng không nói, tất nhiên Bá Hiểu Sinh phải nói:
- Ta biết mi là bạn của Lý Tầm Hoan, chỉ vì muốn cứu họ Lý mới mạo nhận Mai Hoa Đạọ
Tiểu Phi vụt hét lên:
- Ta chính là Mai Hoa Đạo, cần gì phải mạo nhận chính bản thân mình? Ta cũng không biết Lý Tầm Hoan là aỉ
Bá Hiểu Sinh cười khật khưởng:
- A! Tâm Giám sư huynh, hắn nói hắn là Mai Hoa Đạo, sư huynh có tin được không?
Tâm Giám lắc đầu nhếch môi:
- Làm sao tin được?
Tiểu Phi cười gằn:
- Ngươi làm sao biết ta không phải là Mai Hoa Đạỏ Ngươi lấy gì để chứng minh lời nói của mình?
Bá Hiểu Sinh cười nửa mép:
- A! Điều đó thật là khó mà chúng mình...
Và lão hơi nghiêng đầu qua phía Tâm Giám:
- Tâm Giám sư huynh còn nhớ Hung Xuân Lời chết vì tay ai không?
Tâm Giám đáp gọn:
- Mai Hoa Đạọ
Bá Hiểu Sinh lại hỏi:
- Hắn chết như thế nàỏ
Tâm Giám nói:
- Tuy trên người hắn cũng có dấu hiệu Mai Hoa Đạo nhưng vết thương trí mạng nằm ngay huyệt Huyền Cợ
Bá Hiểu Sinh gật gù;
- Nói như thế thì Mai Hoa Đạo tất phải là một tay điềm huyệt cao thủ rồị
Tâm Giám đáp:
- Đúng vậỵ
Bá Hiểu Sinh cười khẽ một tiếng và quay trở qua Tiểu Phi:
- Nếu mi có thể nói rõ vừa rồi chúng ta điểm những huyệt đạo nào trên người mi, nói mà trúng hết, chúng ta sẽ công nhận mi là Mai Hoa Đạo và lập tức thả Lý Tầm Hoan rạ Như thế mi bằng lòng chứ?
Tiểu Phi càng lúc càng mím chặt hai vành môi đến rướm máụ
Bá Hiểu Sinh thở dài như thương hại:
- Mi thật không hổ là người bạn tốt của Lý Tầm Hoan, vì hắn, ngươi dám hy sinh mạng mình mà không tiếc nhưng không biết rồi hắn sẽ đối xử với mi ra saỏ Chỉ mong hắn cũng vì mi mà bước ra khỏi căn phòng đó, như vậy mới là xứng đáng nhaụ

***

Trong cốc rượu sóng sánh đầỵ
Lý Tầm Hoan chầm chậm nâng cốc rượu lên môi nhưng chưa vội uống.
Nơi xó phòng một tăng nhân mảnh khảnh đang ngồi bó gốị
Tuy tuổi trung nhân đã vào khoảng trung niên, tuy đã đầu tròn áo vuông nhưng nét phong lưu tuấn tú của kẻ nho sinh vẫn không dấu nổi ở sắc thái bên ngoài, do đó trông hắn không có gì già lắm.
Nhìn hắn, vẻ tiêu sài vằn nho, vẻ mảnh khảnh ốm yếu đó, người ta có cảm tưởng hắn là một vị Hàn Lâm khoa bảng ẩn dật hơn là một cao tăng trọng vọng của Thiếu Lâm, không một ai ngờ được hắn chính là Tâm Thụ đại sư - một nhân vật nội công tinh thông thuần nhất của Thiếu Lâm tự. Tuy đã bị làm con tin cho Lý Tầm Hoan nhưng thần sắc hắn không có vẻ gì là phẫn nộ mà ẩn chứa một niềm đau ngấm ngầm. Hắn ngồi im nơi đây, y như là pho tượng chết, không một động tác cũng chẳng một tiếng nóị
Di thể của Tâm Mi đại sư vẫn còn y nguyên trên thiền sàng, chẳng hiểu ai đã thay kẻ bạc hạnh phủ lên một lớp vải trắng bóc, một lớp đường tang tóc ngăn cách vĩnh viễn cõi hồng trần lắm phiền luỵ nàỵ Lý Tầm Hoan chợt nâng cốc hướng về phía Tâm Thụ đại sư mỉm cười;
- Không ngờ trong chùa Thiếu Lâm lại có thứ rượu quí này, xin cạn chung được chăng?
Tâm Thụ lắc đầu không đáp:
Lý Tầm Hoan lại nói:
- Đệ ngồi uống rượu bên cạnh pháp thể của lệnh sư huynh, đại sư có cảm thấy rằng tại hạ bất kính chăng?
Tâm Thụ nhè nhẹ nhếch môi;
- Chất rượu tuy nồng nhưng thuần hơn cả nước, cho nên khi tế tổ tiên, tế thiên địa đều phải dùng rượu để cúng thì bất cứ uống rượu một nơi nào, cũng không có gì bất kính cả.
Lý Tầm Hoan xoa tay:
- Hay, hay! Chả trách với câu " Nhất nhập Hàn Lâm, giản tại để tâm ", một bậc cao nhân khi vào chỗ thiện quả có chỗ khác thường hơn thiên hạ.
Vẻ mặt bình thản của Tâm Thụ thoáng đổi sắc, dường như câu nói của Lý Tầm Hoan chạm đến niềm đau khổ thầm kín của mình.
Lý Tầm Hoan lại châm một cốc đầy uống cạn rồi cười nói tiếp:
- Tại hạ uống rượu nơi đây chính là để tỏ lòng tôn kính lịnh sư huynh. Giá như lịnh sư huynh cũng là thứ hạng cáo già đội lớp con người thì dù người còn sống hay là đã chết, tại hạ không khi nào chịu uống rượu bên cạnh ông tạ
Tâm Thụ thở dài nặng nề, thần sắc càng đượm nhiều bi thống, không hiểu vì kẻ đã chết hay bởi vì riêng mình?
Lý Tầm Hoan nhìn sững màu hồng hổ phách của chất rượu trong ly và cũng vụt thở dài buồn bã:
- Thú thật tại hạ cũng không ngờ lần này lại chính do đại sư cứu tôị
Tâm Thụ lạnh nhạt:
- Ta không hề cứu các hạ.
Lý Tầm Hoan nhếch nhẹ nụ cười:
- Mười bốn năm trước đây, tại hạ bỏ quan quy ẩn tuy rằng vì chán ghét công danh nhưng nếu chẳng có một đạo đàn chương của đại sư nói là ta ngôi quan phủ là kêt giao với phỉ loại thì có lẽ tôi cũng chưa có cái quyết tâm một cách vội thế ấỵ
Tâm Thụ khép kín đôi mắt giọng đượm buồn:
- Câu chuyện ngày xưa dã chết theo với cuộc đời ngoài trần thế của bần tăng rồi, các hạ còn nhắc lại làm chỉ
Lý Tầm Hoan khe khẽ gật gù:
- Phải lắm, đã vào cửa Phật như cách biệt qua hai cuộc đời, nhưng từ trước tới nay tại hạ chẳng hề nửa lời oán trách tôn giá. Bởi lẽ, khi đó tôn giá ở ngôi ngự sử, tất nhiên phải tận tâm cho tròn chứưc vụ của mình.
Tâm Thụ hình như tình bị xúc động, giọng của ông bỗng trầm lại:
- Sau khi các hạ từ qua chẳng lâu, bần tăng cũng quy ẩn vào cửa Phật đẻ mà tự giác chuyện " Ngôn đa tất thất " của mình, không ngờ cuối cùng gặp lại các hạ nơi đâỵ
Lý Tầm Hoan bật cười:
- Tại hạ thật không ngờ vị Thiết Đàm Ngự Sử mà văn rượu phong lưu nức tiếng ngày xưa, bây giờ lại là một cao tăng tu vi thâm sâu đắc đạo và không ngờ hơn nữa trong cái lúc tại hạ chết sống ở đường tơ kẽ tóc lại ra tay cứu tại hạ.
Tâm Thụ đại sư mở mắt ra nghiêm nghị;
- Bần tăng đá nói là bần tăng không hề cứu các hạ mà chỉ tại vì công lực của bần tăng chẳng đủ, mới bị các hạ giữ làm con tin, xin các hạ đừng có ý cảm kích tạ
Lý Tầm Hoan ranh mãnh nhìn Tâm Thụ:
- Nhưng nếu không có đại sư trong nhà ra dấu thì tại hạ vị tất biết mà xông vào đây và nếu như đại sư hoàn toàn không có ý phản kháng thì tại hạ càng vô phương giữ nổi đại sư ở đâỵ
Tâm Thụ đôi môi mấp máy nhưng thốt không ra tiếng.Lý Tầm Hoan liếc nhìn ông thật nhanh và mỉm cười:
- Kẻ xuất gia vố cấm ngọng ngủ, huống hồ nơi đây chỉ có riêng tại hạ và đại sử
Tâm Thụ trầm ngâm một lúc và vụt hỏi:
- Dù cho ta đối với các hạ có ý tương trợ đi nữa, nhưng tuyệt chẳng phải chút tình ngày xưạ
Lý Tầm Hoan không một chút kinh dị lộ trên sắc mặt mà trái lại giọng nói thật là nghiêm trọng:
- Thế thì đại sư vì chuyện gì?
Tâm Thụ mấp máy môi định nói rồi lại thôi, hình như đang mang nặng một ẩn tình cực kỳ khó xử.
Lý Tầm Hoan cũng làm thinh không lên tiếng thôi thúc, chầm chậm nâng cốc lên uống cạn.
Ngay khi ấy, ngoài khung song có tiếng người quát lên:
- Lý Tầm Hoan, hãy đẩy cửa sổ ra mà xem.
Đúng là giọng nói của Tâm Giám, Lý Tầm Hoan thoáng mắt đã lướt đến cạnh cửa sổ theo khe hở nhìn ra phía ngoàị
Mặt chàng vùng biến sắc. Chàng không ngờ Tiểu Phi lại có thể lọt vào tay của bọn họ.
Bá Hiểu Sinh ung dung chấp tay sau lưng, đắc ý nói to lên:
- Lý thám hoa hẳn phải nhận ra ỵ Vì bảo toàn cho các hạ, y đã không ngại mang lấy cái ác danh Mai Hoa Đạo, vậy các hạ đối với y phải thế nàỏ
Tâm Giám âm trầm nói tiếp:
- Nếu ngươi muốn bảo toàn tánh mạng cho y phải lập tức bó tay chịu tróị
Cánh tay khẳng khiu nhưng vốn cứng như sắt nguội của Lý Tầm Hoan, cánh tay từng kết liều bao nhiêu địch thủ bằng một lưỡi tiểu phi đao, cánh tay mà chưa hề biết rung trước một hoàn cảnh nào bây giờ thì có chút lẩy bảy run.
Chàng không làm sao nhìn rõ mặt của Tiểu Phi vì lúc ấy hắn đang nằm gục dưới đất, hình như bị trọng thương.
Tâm Giám chợt kéo giật đầu Tiểu Phi lên cho khuôn mặt hắn đối diện với khung cửa sổ và nói to lên:
- Lý Tầm Hoan, ta kỳ hẹn cho ngươi đúng hai tiếng đồng hồ trước khi mặt trời lặn, nếu ngươi chưa chịu dưa ngũ sư huynh ta yên lành ra khỏi gian phòng thì ngươi đừng hòng trông thấy người bạn của ngươị
Bá Hiểu Sinh đánh thêm một đòn tâm lý cuối:
- Lý thám hoa, vị này đối với các hạ rất hết tình, mong sao các hạ đừng phụ lòng hắn.
Lý Tầm Hoan gác đầu lên khung cửa sổ, toàn thân chàng như tê dại hẳn.
Nhìn thấy họ lôi Tiểu Phi đi y như một con hoang và nhìn thấy những vết thương chằng chịt trên khuôn mặt hắn, Lý Tầm Hoan hiểu rằng Tiểu Phi đã nếm rất nhiều khổ sở của họ.
Nhưng chàng thiếu niên quật cường ấy tuyệt không một tiếng rên, ánh nắt hắn chỉ liếc về phía song cửa một lần thôi nhưng Lý Tầm Hoan đã đọc rõ những gì kín đáo của tâm tưởng hắn đã gửi cho chàng.
Đôi mắt của hắn thật là bình tĩnh như nói cho Lý Tầm Hoan biết đối với cái chết, hắn không một chút quan tâm. Lý Tầm Hoan vụt đứng phắt lên uống luôn một hơi ba cốc rượu và thở hắt một hơi dài:
- Bạn tốt... ta hiểu ý bạn lắm, bạn không muốn ta cứu bạn.
Tâm Thụ đại sư chăm chú nhìn theo từng cử động của chàng cho đến giờ mới chầm chậm lên tiếng:
- Vậy ý của các hạ như thế nàỏ
Lý Tầm Hoan lại cạn thêm ba chén, chắp tay sau lưng cười thật buồn;
- Tôi sửa soạn bó tay chịu trói đâỵ Đại sư có thể trói tôi mang ra ngoài bất cứ lúc nàọ
Tâm Thụ chậm rãi nói;
- Thí chủ có biết rằng: một khi ra ngoài là thí chủ phải chết không?
Lý Tầm Hoan thản nhiên:
- Tôi biết lắm.
Tâm Thụ chớp nhẹ đôi mắt:
- Thí chủ có biết dù thí chủ có chết, người bạn của thí chủ vị tất đã được họ buông thả
Lý Tầm Hoan nhếch nụ cười thật mỏng:
- Tôi biết.
Tâm Thụ nhìn thẳng vào mắt chàng;
- Nhưng thí chủ vẫn phải rả
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Phải! Tôi vẫn phải rạ
Giọng nói của chàng cực kỳ kiên quyết, dường như không còn phải nghĩ ngợi gì nữạ
Tâm Thụ hỏi gặn:
- Thí chủ làm như thế không thấy rằng mình quá dại đi chăng?
Lý Tầm Hoan sặc cười:
- Mỗi con người tròng một đời khó mà tránh khỏi làm một vài chuyện ngu xuẩn, giá như ai cũng hành động thông minh, thì cõi đời còn chi thú vị nữạ
Tâm Thụ đại sư hình như nghiền ngẫm thật kỹ ý vị câu nói của chàng, từ từ đáp:
- Phải lắm! Đại trượng phu phải biết chuyện nên làm cứ làm, chuyện không nên làm đừng làm, thí chủ hiểu rằng y phải chết nhưng vẫn cứ làm như thế vì không thể làm khác hơn được.
Lý Tầm Hoan cười:
- Đại sư đáng gọi là tri kỷ của tôị
Tâm Thụ đại sư lẩm bẩm hình như nói với mình:
- Nghĩa khí trước hết bất kể chết sống, Lý Tầm Hoan quả không hổ là Lý Tầm Hoan.
Không buồn nhìn lại đối phương, Lý Tầm Hoan quay đầu nhớm bước:
- Tại hạ ra trước, xin giá biệt tại đâỵ
Tâm Thụ vụt kêu lên:
- Chậm đã.
Và như đã có một sự quyết tâm, Tâm Thụ ánh mắt nhìn thẳng vào Lý Tầm Hoan, nói chậm từng tiếng:
- Lúc nãy, bần tăng còn một chuyện chưa nói hết.
- à.
Lý Tầm Hoan dừng ngay bước lạị
Tâm Thụ nói tiếp:
- Vừa rồi, bần tăng có nói, bần tăng cứu thí chủ vì một nguyên nhân khác.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Thế à.
Sắc mặt Tâm Thụ vụt trở nên thật nghiêm trang:
- Đây là câu chuyện bí mật của bổn môn Thiếu Lâm, sự quan hệ rất là trọng đại, vốn ra ta chẳng muốn nói ra với tghí chủ.
Lý Tầm Hoan có vẻ chăm chú quay lại chờ nghe tiếp.
Giọng nói của Tâm Thụ càng thật chậm rãi:
- Thiếu Lâm kinh tạng dồi dào, quán tuyệt thiên hạ, trong đó không những có vô số trong điển Phật môn mà còn rất nhiều mật kíp bất truyền của võ lâm.
Lý Tầm Hoan đáp:
- Điều đó tôi có biết.
Tâm Thụ nói tiếp:
- Trăm năm nay đã có bao nhiêu kẻ giang hồ tưởng tham làm, lẻn đến Thiếu Lâm Tự để trộm lấy kinh tạng nhưng chưa có một người nào trở về được mãn nguyện, hoặc sống sót trở về.
Ngừng lại đôi giây cho them phần trịnh trọng những lời sắp kể, Tâm Thụ lại nói:
- Kẻ xuất gia tuy giới sát giới thương nhưng kho kinh là căn bổn của Thiếu Lâm cho nên, bất luận kẻ nào sanh tham vọng đó, môn hạ Thiếu Lâm quyết cùng kẻ đó sống chết đến cùng.
Lý Tầm Hoan gật gù:
- Nhưng gần đây tại hạ đã ít nghe ai dám có cái vọng niệm đó.
Tâm Thụ vụt thở dài:
- Thí chủ là người ngoài tất nhiên không sao hiểu rõ nội tình của bổn môn. Thật ra luôn hai năm nay bổn tự đã bảy lần kho kinh bị trộm đến viếng, trừ một bộ Bình TamKinh ra, kỳ dư đều là những võ công mật kíp tuyệt truyền giang hồ đã lâụ
Lý Tầm Hoan khộng khỏi rúng động đổi sắc, bật thẳng người lên:
- Kẻ trộm kinh là aỉ

- Điều lạ lùng nhất là luôn bảy lần mất trộm đó, chẳng những trước khi sự việc sảy ra không một chút động tĩnh mà sau khi sảy ra cũng im rơ không một đầu mối mang lộ liều để truy tìm. Chuyện mất trộm y như là một chuyện thần kỳ, vật không cánh mà tự dưng bay mất sau hết sứ sum nghiêm nơi Tàng Kinh Các, nhưng việc bị mất trộm lần thứ nhất rồi thứ hai cẩn thận nhưng tất nhiên sự giới phòng càng vẫn cứ nối tiếp xảy ra, do đó vị tam sư huynh vốn chưởng quản Tàng Kinh Các phải thôi chức, phải nhìn tường sám hốị
Lý Tầm Hoan chợt hỏi:
- Việc trọng đại như thế, tại sao giang hồ chẳng hề hay biết?
Tâm Thụ đáp:
- Chỉ vì sự trọng đại của nó mà chưởng môn sư huynh đã mấy lần dặn dò phải tuyệt đối giữ bí mật. Cho đến bây giờ, kể luôn về thí chủ, biết được việc này không quá chín ngườị
Lý Tầm Hoan lại hỏi:
- Trừ bảy vị chủ tọa chư vị ra, còn ai biết được chuyện này nữả
Tâm Thụ buông gọn:
- Bá Hiểu Sinh.
- à!
Lý Tầm Hoan thở dài và môi nhếch khẽ nụ cười:
- Những chuyện lão tham dự không phải ít.
Tâm Thụ như không để ý đến nụ cười đượm nhiều ý nghĩa của chàng, chỉ nói:
- Tam sư huynh vốn là người cẩn thận chu đáo nhất trong số sư huynh đệ chúng tôi,sau khingười thôi chức, Tàng Kinh Các do nhị sư huynh phụ trách, cho đến bây giờ cũng chỉ hơn nửa tháng thôị
Lý Tầm Hoan cau mày:
- Tâm Mi đại sư đã gánh lấy trọng trách như thế, tại làm sao lần này có thể rời chùa mà đỉ
Tâm Thụ thở dài:
- Chỉ vì nhị sư huynh hoài nghi chuyện mất kinh có liên quan đến Mai Hoa Đạo, cho nên mới giành đi để mong tra xét rõ trắng đen, không ngờ chuyến đi lại thành ra chuyến vĩnh quyết.
ánh mắt của Tâm Thụ theo câu nói dời sang hướng di thể của Tâm Mi đại sư, hình như là đang thầm rơi nước mắt.
Lý Tầm Hoan cũng thở dài ảo não, kẻ xuất gia tuy rằng " Tứ đại giai không " nhưng cái cửa chứ " tình " vẫn không làm sao phá nổị
Đức Phật Như Lai nếu như chẳng có tình thì hà tất phải phổ độ chúng sinh? Và nếu như người nào thật quả có thể phá nổi cái chữ " tình " đó, thì kẻ đó không còn là con người nữạ Tâm Thụ im lặng một lúc mới tiếp lời:
- Nhị sư huynh cũng là con người hết sức cẩn thận vì trước khi rời chùa, người đã đem ba bộ kinh quan trọng nhất lấy ra, chia dấu vào ba nơi thật kín đáo, trừ chưởng môn sư huynh và bần tăng ra, không một người thứ ba nào biết được.
Lý Tầm Hoan chận hỏi:
- Phải chăng một bộ trong số đó được đem dấu ở nơi đâỷ
Tâm Thụ gật nhẹ đầu:
- Đúng thế.
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Thảo nào khi họ ra tay lại có phần uý kỵ như thế.
Tâm Thụ nói tiếp:
- Qua mấy lần mất trộm quá ly kỳ, bần tăng và nhị sư huynh mới cùng luận đoán riêng, nhận thấy rất có thể là do nội gián.
Lý Tầm Hoan dựng mày:
- Nội gián?
Tâm Thụ lại thở dài:
- Tuy chúng tôi có hoài nghi như thế nhưng chẳng dám nói ra,vì ngoài bảy sư huuynh đệ chúng tôi ra, các đệ tử khác, không ai được tuỳ tiện ra vào Tang Kinh Các.
ánh mắt của Lý Tầm Hoan vụt ngời lên:
- Nói như thế thì kẻ trộm rất có thể là một trong bày sư huynh đệ của quía vị?
Tâm Thụ nhắm mắt làm thinh đi một lúc:
- Bảy chúng tôi nghĩa đồng môn với nhau ít nhất cũng hơn mười năm trời, bất luận là nghi ai đều không nên cả. Do đó, chúng tôi xử lý đối với vụ này càng không thể không hết lòng cẩn trọng chẳng qua...
Lý Tầm Hoan nôn nao hỏi:
- Chẳng qua thế nàỏ
Tâm Thụ nói:
- Chẳng qua nhị sư huynh trước khi rời chùa đã kín đáo cho bần tăng biết là, người đã phát hiện được một người đáng ngờ nhất trong số bảy chúng tôi, rất có thể người đó là thủ phạm đã trộm kinh.
Lý Tầm Hoan vội hỏi:
- Người đó là ai thế?
Tâm Thụ lắc đầu buồn bã:
- Rất tiếc là người chẳng dám nói ra, vì người sọ nghi lầm kẻ khác, người chỉ mong kẻ trộm kinh thật là Mai Hoa Đạo, người không nỡ nhìn thấy đông môn sư huynh đệ bị bẽ bàng.
Nói đến đây, giọng ông đã có phần nghẹn ngào cơ hồ không thể nói tiếp.
Lý Tầm Hoan cau mày:
- Nỗi khỗ của Tâm Mi đại sư tôi rất hiểu, chẳng qua hiện giờ người trong cõi minh minh, mắt nhìn thấy người nọ ung dung ngoài vòng luật phát, có muốn nói ra cũng không thể nói, như vậy có phải người ôm hận chung thân, ngậm hờn nơi suối vàng không.
Tâm Thụ mím vành môi:
- Nhị sư huynh cũng có nghĩ đến điều ấy cho nên lúc sắp đi, người có dặn dò lại bần tăng, vạn nhất như chuyến đi rồi có xảy ra chuyện gì bất trắc, bần tăng hãy lấy quyển ghi mục lục kinh của người ra xem, nơi trang chót có ghi tên con người đáng hoài nghi đó.
Lý Tầm Hoan đôi mắt sáng lên:
- Vậy cái quyển ghi mục lục hiện giờ ở đâủ
Tâm Thụ buồn buồn đáp:
- Vốn ra được để chung với chỗ dấu bộ kinh nhưng bây giờ thì hiện ở trong mình bần tăng đâỵ
Tâm Thụ nói xong đưa ra một quyển sổ bằng lụa màu vang nhạt, Lý Tầm Hoan vội đón lấy lật xem ngaỵ
Nới trang cuối, ngoài những dòng ghi mục lục từng tên bộ kinh ra, tuyệt không thấy đề cập gì đến vụ mất kinh cả.
Lý Tầm Hoan ngẩng đầu lên nhìn Tâm Thụ:
- Trang cuối phải chăng đã bị người ta xe mất?
Tâm Thụ giọng trầm lại:
- Chẳng những trang cuối bị xé mất mà quyển kinh quí cũng biến thành giấy trắng.
Lý Tầm Hoan cắn môi:
- Như thế thì kẻ trộm kinh đã khám phá việc Tâm Mi đại sư hoài nghi hắn?
Tâm Thụ đáp:
- Có thể như vậỵ
Lý Tầm Hoan nói tiếp:
- Nhưng biết rõ nới Tâm Mi đại sư dấu kinh chỉ có tôn giá của chưởng môn Tâm Hồ đại sư thôị
Tâm Thụ nét mặt vụt nặng trịch:
- Phảị
Lý Tầm Hoan cũng không khỏi rung động:
- Không lẽ tôn giá nhận Tâm Hồ đại sư chính là...
Chàng buông lửng câu không nói làm thinh và nhìn thẳng vào đối tượng.
Tâm Thụ đại sư trầm ngâm một lúc, khẽ thở dài:
- Cũng không hẳn thế vì thủ phạm đã phát giác nhị sư huynh có ý hoài nghi hắn tự nhiên đối với hành động của nhị sư huynh, hắn càng thêm phần lưu ý, cũng có thể vì đó mà hắn ngấm ngầm rình rập được nơi nhị sư huynh dấu kinh, chẳng qua...
Lý Tầm Hoan vội hỏi:
- Chẳng qua thế nàỏ
Vụt nhìn thẳng vào Lý Tầm Hoan, Tâm Thụ nói rõ từng tiếng một:
- Chẳng qua nhị sư huynh khi được đưa về đây chưa chết hẳn, mà thật sự tình trạng của người cũng chưa đến nỗi vong mạng.
Câu nói ấy mới làm cho Lý Tầm Hoan thật rung động. Đôi bàn tay gầy guộc của Tâm Thụ cũng đồng thời siết chặt lại và ông nói tiếp:
- Đối với môn độc tuy bần tăng chẳng mấy nghiên cứu về nó xâu xa nhưng trên phương diện kiến thức về nó không đến nỗi gọi là ngu dốt lắm. Khi nhị sư huynh được đưa về đây, bần tăng đã thấy rõ người trúng độc tuy năng nhưng chưa phải tuyệt vọng. Hơn nữa, trong một khoảng thời gian ngắn không thể nào nguy được tính mạng.
Lý Tầm Hoan bắp thịt trên da mặt giật giật liên hồi:
- Tôn giá định nói là...
Tâm Thụ ngắt ngang:
- Kẻ trộm kinh biết rằng bí mật của mình đã bị nhị sư huynh khám phá, tất nhiên phải giết người để diệt khẩụ
Lý Tầm Hoan chợt nghe không khí trong phòng bực bội khác thường. Chàng đứng lên đi quanh một vòng mới trầm giọng hỏi:
- Khi Tâm Mi đại sư về đây, có mấy người vào căn phòng nàỷ
Tâm Thụ đáp:
- Đại sư huynh, tứ sư huynh, lục sư đệ và thất sư đệ đều có vào quạ
Nhíu mày trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan vụt hỏi:
- ý của tôn giá là rất có thể họ là những người đáng tình nghi trong việc hạ độc thủ?
Tâm Thụ gật nhanh đầu và thở dài:
- Đó là điều bất hạnh cho bổn môn, vốn ra bần tăng chẳng muốn đem ra nói cho tôn giá biết nhưng bây giờ thì bần tăng đã nhận ra tôn giá không phải là con người bán đứng bạn bè cho nên bần tăng hy vọng...
Lý Tầm Hoan chận lời:
- Tôn giá muốn tại hạ tìm ra tên hung thủ đó?
Tâm Thụ thẳn thắn:
- Phảị
Tia mắt như dao bén của Lý Tầm Hoan nhìn thẳng vào mặt Tâm Thụ, chàng nói từng tiếng một:
- Nếu như hung thủ là Tâm Hồ thì saỏ
Tâm Thụ vụt bật thẳng người lên một lúc lâu, mồ hôi trên trán tháo ra nườm nượp,từng giọt từng giọt rơi đầy xuống hai má.
Giọng của Lý Tầm Hoan lạnh lùng nói tiếp:
- Dù cho môn hạ THiếu Lâm ai ai cũng biết Tâm Hồ là hung thủ nhưng chắc rằng không ai chịu thừa nhận phải không?
Tâm Thụ làm thinh luôn.
Thật ra, ông cũng không có lời nào mà đáp lạị Bời vì người giang hồ xưa nay đều kính trọng Thiếu Lâm là danh môn chính tông tiêu biểu cho linh hồn võ học, nếu bây giờ chưởng môn Thiếu Lâm lại là hung thủ giết người thì thanh danh và uy vọng mấy trăm năm trời của Thiếu Lâm bị huỷ hoại ngay trong khoảng khắc.
Lý Tầm Hoan lại nói:
- Cho dù có thể chứng minh Tâm Hồ là hung thủ thì chính tôn giá đây cũng chẳng giúp lời cho tôi vì bào toàn thanh danh Thiếu Lâm các người, sợ rằng tôn giá đành phải hy sinh kẻ khác mà thôị
Tâm Thụ mím môi thở dài:
- Quả như vậy! Vì bào toàn uy vọng của Thiếu Lâm, bần tăng quả thật không tiếc hy sinh tất cả những gì có thể được.
Lý Tầm Hoan cười lạt:
- Vậy thì tôn giá tội chi mà phải muốn tìm?
Tâm Thụ vội nghiêm trầm sắc mặt:
- Tuy rằng bần tăng không thể làm một điều gì hại đến uy vọng bổn môn nhưng chỉ cần tôn giá có thể chứng minh rõ rệt ai là hung thủ giết chết nhị sư huynh, bần tăng quyết sẽ cùng liều với hắn hay ít nhất là làm cho hắn máu rơi tại đâỵ
Lý Tầm Hoan cười khẽ:
- Kẻ xuấ gia không được vọng động sân niệm, gẫm lại thì con người hòa thượng của tôn giá vẫn chưa thanh tịnh lục căn.
Tâm Thụ khép mắt chấp tay:
- A Di Đà Phật! Ngã Phật Như Lai cũng không tránh khỏi là sư tử rống, huống gì hoà thượng còn xác thịt thai phàm.
Lý Tầm Hoan chầm chậm đứng lên:
- Tốt lắm, câu nói của tôn giá đã làm tôi phần nào tin tưởng.
Tâm Thụ rúng động:
- Phải chăng thí chủ đã biết hung thủ là ai rồỉ
Lý Tầm Hoan chậm rãi đáp:
- Tuy tôi không biết nhưng có người lại biết.
Tâm Thụ hơi nhíu mày:
- Hung thủ tất nhiên phải tự biết.
Lý Tầm Hoan xoa xao tay:
- Trừ hung thủ tự biết mình ra, còn một người khác biết và hiện giờ người đó đang trong căn phòng nàỵ
Tâm Thụ nhìn sững chàng:
- Aỉ
Lý Tầm Hoan hỉ tay lên thi thể của Tâm Mi đại sư:
- Chính lịnh sư hynh đâỵ
Tâm Thụ thở dài thất vọng:
- Đáng tiếc là người không còn nói chuyện được.
Lý Tầm Hoan khóe mắt ánh nụ cười:
- Người chết cũng có khi nói được.
Chàng vụt với tay dỡ tốc tấm vải trắng phủ lên thi thể của Tâm Mi đại sư, ánh nắng trên cao theo những kẻ ngói lỗ chỗ chiếc lên khuôn mặt khô hóp của Tâm Mi đại sự
Màu da mặt vàng bệch lại được pha thêm một màu đen xàm xạm, vẻ từ bi đĩnh đạc của ngày xưa đều biến mất, bay giờ chỉ còn là một bộ mặt nhăn nhó dễ sợ.
Lý Tầm Hoan gật gật đầu và hỏi:
- Tôn giá có từng thấy qua những người chết vì bị độc của Cực Lạc Đồng Tử không?
Tâm Thụ lắc đầu:
- Chưạ
Lý Tầm Hoan thở dài:
- Kể ra vận khí của tôn giá may đấy, người bị phải độc của chúng thật chẳng nên coi chút nàọ
Chàng ngừng lại nhắm mắt như cố ôn chuyện cũ và chầm chậm nói tiếp:
- Mấy năm trước đây, tôi đã từng thấy qua một người bị lão ta hạ độc, kẻ bị hạ độc chỉ trong chốc lát là cả người đen sẫm, tôi đi quanh một vòng khi trở lại thì da thịt của nạn nhân đã biến mất chỉ còn lại một bộ xương, một bộ xương đen xì dễ sợ.
Tâm Thụ ngước nhìn di thể của Tâm Mi đại sư, giọng hơi biến đổi:
- Nhưng hiện tại nhị sư huynh trúng độc đã mấy ngày rồị
Lý Tầm Hoan vụt mở mắt ra:
- Phải, ông trúng độc đã mấy ngày nhưng vãn chưa phát sanh điều biến hóa dễ sợ đó, tôn giá có biết tại vì sao không?
Tâm Thụ lắc nhẹ đầu không đáp.
Lý Tầm Hoan gằn gằn từng tiêng một:
- Chỉ vì ông ta đã trúng phải thêm một chất độc cực lợi hại khác.
Tâm Thụ kêu lên:
- Thí... thí chủ muốn nói...
Lý Tầm Hoan chậm lời:
- Tuy ông trúng phải chất độc Ngũ Độc Thuỷ Tinh của Cực Lạc Đồng Tử nhưng không nặng lắm, lại thêm được ông dùng nội lực dồn lại một nơi nên nhờ đó cho đến khi về đến đây chất độc vẫn chưa phát tác.
Tâm Thụ gật đầu:
- Đúng như vậỵ
Lý Tầm Hoan nói tiếp:
- Hung thủ vì sợ ông ta nói ra điều bí mật nên quyết tâm làm cho ông mau chết, hắn sợ rằng Tâm Mi đại sư trúng độc không đủ nặng nên mới cho ông uống thêm một chất độc khác mạnh hơn.
Tâm Thụ chận lời:
- Thiếu chi cách để giết người, tại làm sao hắn chỉ lựa chọn cách dùng độc.
Lý Tầm Hoan cười nhẹ:
- Vì bất cứ cách giết người nào cũng không tránh khỏi để lại ít nhiều dấu vết. Huống chi mọi người ai cũng biết rõ Tâm Mi đại sư đang trúng độc, tất nhiên hắn chỉ có cách dùng thêm độc mới tránh khỏi mọi hồ nghi nếu có.
Tâm Thụ chợt nghe vành môi mình khô khốc, ông liếm mép gật gù:
- Phải lắm, làm như thế, ai ai cũng đều nhận là nhị sư huynh chết vì chất độc của Cực Lạc Đồng Tử, chẳng còn ai hoài nghi hắn nữạ
Lý Tầm Hoan cười mạnh một tiếng:
- Tuy hắn hành sự hết sức chu đáo và mưu mô nhưng tiếc rằng hắn đã quên phứt một chyện.
Tâm Thụ ngửng phắt đầu lên:
- Chuyện gì?
Lý Tầm Hoan nói:
- Y quên rằng độc tánh vẫn tương khắc, chính vì chất độc mà y dùng vừa mạnh lại nặng, khác ngay với chất độc Ngũ Độc Thuỷ Tinh cho nên di thể của Tâm Mi đại sư cho đến bây giờ vẫn chưa có trạng thái biến dổi đáng sợ kiạ
Trầm ngâm một lúc, Tâm Thụ gật đầu:
- ý của thí chủ ta đã hiểu nhưng kẻ hạ độc làai, chúng ta vẫn chưa biết được.
Lý Tầm Hoan chớp nhẹ dôi mắt:
- Tâm Mi đại sư sau khi về đây có uống qua thứ gì chưả
Tâm Thụ đáp:
- Chỉ uống có một chén thuốc thôị
Lý Tầm Hoan hỏi dồn:
- Ai đút cho ông uống?
Tâm Thụ nói:
- Thuốc thì do thất sư đệ bốc và sắc nhưng người đút cho nhị sư huynh uống lại do tứ sư huynh Tâm Chúc và lục sư đệ Tâm Đăng.
Thở nhẹ một tiếng, Tâm Thụ lại nói:
- Cho nên, trong ba người đó rất có thể là kẻ hạ độc và có cơ hội để bỏ độc.
Lý Tầm Hoan chậm rãi phân tách:
- Độc dược trong thiên hạ có hai loạị Loại thứ nhất tuy rằng không mùi không sắc nhưng làm cho người trúng độc chết rất thảm khiến kẻ khác nhìn thấy phát sợ ngay vì loại độc này không cần lấy tánh mạng người mà còn có ý thị uy vơí kẻ khác.
Tâm Thụ gật đầu:
- Ngũ Độc Thuỷ Tinh tất nhiên thuộc về loại độc thứ nhất nàỵ
- Đúng thế.
Chàng khẽ đưa mắt nhìn lên Tâm Mi đại sư và nói tiếp:
- Còn loại độc thứ hai cũng có thể là không mùi không sắc nhưng nó làm cho kẻ chết không có một trạng thái gì khác lạ, thậm chí khiến cho người ngoài nhìn không ra kẻ chết vì chất độc.
Tâm Thụ vụt hỏi:
- ý tôn giá định nói là hung thủ đã dùng loại độc dược nàỷ
Lý Tầm Hoan gật nhẹ đầu:
- Chính vì tánh chất khác biệt của hai loại độc này nên mới phát sinh hiện tượng như thế. Loại động tý nhất tuy rằng đáng sợ nhưng loại độc thứ hai lại âm độc hơn nhiều, trong giang hồ kẻ sử dụng loại độc này chẳng có bao nhiêu ngườị
ánh mắt chàng vụt ngời lên bắn thẳng về phía Tâm Thụ:
- Môn hạ Thiếu Lâm sành việc dùng độc có đựoc mấy ngườỉ
Tâm Thụ cắn mạnh môi một lúc:
- à! à..
Lý Tầm Hoan dằn từng tiếng một:
- Thiếu Lâm Tự từ bao lâu nay được tiếng là chánh tông của võ lâm, lãnh tự giang hồ, đệ tử Thiếu Lâm cũng lấy đó là niềm vinh hạnh, tuyệt không khi nào đi học cái môn thủ đoạn hạ cấp này, phải không?
Tâm Thụ rắn rỏi đáp:
- Trong bảy mươi hai tuyệt nghệ của Thiếu Lâm tuyệt không hề có cái tiếng " độc " ấỵ
Lý Tầm Hoan nói tiếp:
- Tâm Chúc đại sư và Tâm Đăng...
Tâm Thụ vụt ngắt lời:
- Tứ sư huynh lúc chín tuổi đã xuống tóc vào chùa, lục sư đệ đầu nhập phật môn khi còn mới chập chững, suốt cả đời hai người e rằng chưa nhìn thấy thuốc độc ra làm saọ
Lý Tầm Hoan cười lạnh:
- Vậy thì, kẻ hạ độc là ai nhỉ?
Tâm Thụ dừng mày:
- Thí chủ định nói là thất sư đệ Tâm Giám, phải không?
Lý Tầm Hoan không cần phải đáp.
Vì Tâm Giám là đệ tử nửa chừng xuất gia, học nghệ rồi mới đầu sư, lúc chưa vào Thiếu Lâm đã từng ngoại hiệu là " Tháo Xáo Thư Sinh ", một nhân vật lừng danh dùng độc.
Tâm Thụ cau mày trầm ngâm một lúc và từ từ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Lý Tầm Hoan.
Lý Tầm Hoan cũng đang chăm chú nhìn ông không nháỵ
ánh mắt đã thay họ nói lên một sự bắt tay chặt chẽ cho hành động sắp tớị