Bravo21
09-25-2006, 03:27 AM
Đã Tới Thời Công Khai Đấu Tranh Bất Bạo Động
Lý Đại Nguyên
(VNN)
Công cuộc đấu tranh bất bạo động tại Việt Nam khởi đi từ các cuộc vận động tự do tôn giáo, ở đó các vị lãnh đạo tinh thần như Ngài Huyền Quang, HT Quảng Độ, Lm Nguyễn Văn Lý, và chức sắc các tôn giáo dân lập tại Việt Nam. Họ đều đã bị cộng sản thẳng tay trấn áp, cầm tù, quản chế dài lâu. Những hy sinh của các Ngài đã phá tan sự sợ hãi nơi dân chúng. Những lời kêu gọi tự do tôn giáo, tự do dân chủ, tôn trọng nhân quyền của các vị đó đã thức tỉnh lương tâm con người, đã được dư luận toàn thể nhân loại đặc biệt quan tâm và tích cực hỗ trợ. Nhất là đã làm cho giới trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài nước ý thức được bổn phận mình, dấn thân vào cuộc đấu tranh chính trị với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
Ở đây cần phải phân biệt hai vị thế đặc biệt của người trong nước và ngoài nước. Người ngoài nước được sống trong các chế độ Dân Chủ, thì cần tận dụng hoàn cảnh tự do của mình để trình bày trước dư luận quốc tế về thực trạng độc tài, độc ác, vi phạm nhân quyền, tham nhũng thối nát của chế độ cộng sản, và với một quyết tâm không khoan nhượng là phải giải thế cái chế độ phi nhân, phi văn hóa, phi dân tộc ấy. Để tìm sự đồng thuận của dư luận thế giới, áp lực cộng sản phải sớm Dân Chủ Hóa Chính Trị, Tự Do Hóa Xã Hội, Tư Hữu Hóa Kinh Tế, để toàn dân huy động nội lực Dân Tộc chủ động gia nhập tiến trình Toàn Cầu Hóa. Đó cũng là những mục tiêu đấu tranh của người trong nước. Vậy người trong nước không thể đi quá xa như người nước ngoài là đòi phải giải thể cộng sản, mà chỉ cần đòi Dân Chủ Hóa. Nhưng nếu cộng sản vẫn ngoan cố chống lại với nhu cầu Tự Do Dân Chủ của Toàn Dân và với đòi hỏi của dư luận quốc tế, thì một lúc nào đó dân chúng sẽ phản ứng như các nước Đông Âu đã làm, là cùng nhất tề đứng lên tranh đấu giải thể chế độ.
Rõ ràng là hai thế trong nước và ngoài nước luôn luôn tương tác với nhau để tranh đòi quyền tự do dân chủ cho toàn dân. Nều người ở ngoài nước mà bỏ thế tấn công chống cộng của mình trên các diễn đàn, và trên trường vận động quốc tế, chấp nhận hòa giải hòa hợp với cộng sản, thì ngay lập tức người ở trong nước mất điểm tựa để tranh đòi Dân Chủ Hóa Việt Nam. Mất đi diễn đàn truyền tải công cuộc đấu tranh, và những vi phạm nhân quyền, tham nhũng của Việt Cộng. Vậy người ở trong nước đừng nên chê trách người ở ngoài nước là chống cộng cực đoan quá khích. Người ở ngoài nước cũng đừng đòi hỏi người ở trong nước phải có thái độ chống cộng như mình, và nhất là những đoàn thể ở ngoài nước không nên nhận những người, những đoàn thể đang công khai đối đầu với cộng sản ở trong nước là của mình. Làm vậy chỉ để cho cộng sản có lý do tiêu diệt họ. Ngoại trừ trường hợp là chính các đoàn thể có gốc ở trong nước, còn ở ngoài nước chỉ là cái ngọn, như các tôn giáo dân lập hiện nay. Còn nếu các đoàn thể ở nước ngoài, mà có thực lực ở trong nước, thì cần phải sinh hoạt kín đáo cho tới thời điểm chín mùi mới có thể công khai hoạt đông.
Khi người trong và ngoài nước đã định được vị thế đấu tranh của mình, thì công việc yểm trợ cho nhau hết sức trôi chảy. Người trong nước đấu tranh chắc chắn tin được rằng, công cuộc đấu tranh của mình sẽ được người ở ngoài nước tích cực vận động để toàn thể thế giới biết tới và hỗ trợ. Người ngoài nước sẽ có thể thoải mái hỗ trợ cho những người, những đoàn thế đấu tranh cho Dân Chủ Tự Do ở trong nước, bất kể quá khứ của người đó, đoàn thể đó thuộc khuynh hướng nào. Ngay đối với các cựu lãnh tụ cộng sản, hay những người đang phục vụ trong guồng máy cộng sản, mà dám lên tiếng chỉ trích những sai lầm của cộng đảng và đòi phải dân chủ hóa chế độ, chấp nhận sinh hoạt chính trị đa đảng, thì người ở nước ngoài cũng hoan nghênh. Còn họ có thật tâm muốn dân chủ hóa Việt Nam, hay chỉ là trò ảo của cộng đảng thì sẽ do thời gian với sự phán xét của người dân và dư luận trong, ngoài nước phát hiện ra chân tướng. Vì trong cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ của toàn dân, thì việc ưu tiên hàng đầu là nâng cao trình độ nhận thức chính trị của dân chúng, để người dân tự do lựa chọn lấy người, lấy đoàn thể điều hành nhà nước. Xin những người đấu tranh cho tự do dân chủ trong và ngoài nước không nên đánh giá thấp sự phán đoán của người dân. Họ đã quá đau khổ, nên sự nghi ngờ của họ rất cao, chính vì vậy phải là những phong trào thực sự chân chính mới chinh phục nổi họ.
Từ ngày Khối 8406 công khai xuất hiện trên diễn đàn chính trị Việt Nam với bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam 2006, tình hình chính trị trong nước Việt Nam sôi động hẳn lên. Đảng Dân Chủ Nhân Dân, Đảng Dân Chủ, Đảng Dân Chủ Bách Việt, mới nhất là Đảng Thăng Tiến Việt Nam công khai xuất hiện. Về mặt truyền thông thì 2 tờ báo Tự Do Ngôn Luận và tờ Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ cũng ra đời. Mặc dù những người đấu tranh trong nhóm 8406, như Tâm Vĩnh Phát, Phạm Bá Hải, Nguyễn Ngọc Quang, Vũ Hoàng Hải, Nguyễn Thị Trâm, Lê Trí Tuệ... luôn luôn bị công an bắt bớ xách nhiễu, răn đe, nhưng họ vẫn không ngừng đấu tranh. Những người chủ trương tờ Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ là Hoàng Tiến, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài, Bạch Ngọc Dương, Dương Thị Xuân dã bị công an vây bắt, nhưng tờ báo vẫn xuất hiện. Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, xuất hiện trên mạng với bút hiệu Nguyễn Thái Hoàng, đơn thương độc mã đánh thẳng vào những sai trái, tội lỗi của cộng sản đối với người dân, đã bị công an vây bắt. Nhóm lãnh đạo Đảng Dân Chủ Nhân Dân là Trần Nam Đỗ Thành Công. Nguyễn Hoàng Long là Lê Nguyên Sang. Huỳnh Việt Lang là Huỳnh Nguyên Đạo đã bị công an cộng sản giam giữ. Trong lúc đó Đảng Thăng Tiến Việt Nam với ban đại diện thành lập là Nguyễn Phong, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Bình Thành và Hoàng Thị Anh Đào lại công khai xuất hiện, với chủ trương ứng dụng Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam 2006. Kêu gọi các đảng phái cùng công khai tranh đấu bằng phương pháp bất bạo động để Dân Chủ Hóa Việt Nam.
Trước đây, đấu tranh bất bạo động với chế độ cộng sản độc tài tàn bạo thì quả là việc làm đem trứng chọi đá. Nhưng nay tình thế đã đổi khác. Việt Nam đang phải gia nhập tiến trình toàn cầu hóa, không thể còn được sinh hoạt tùy tiện man rợ như xưa. Ngay đến việc tham nhũng là nguồn lợi chính của cộng đảng và đảng viên, cũng đã bị các tổ chức quốc tế trực tiếp ngăn cấm. Quốc Hội Âu Châu ra Nghị Quyết 1481 có tên là: Biện Pháp Tiêu Hủy Di Sản Của Các Chế Độ Độc Tài Cộng Sản. Hoa Kỳ quyết tâm Dân Chủ Hóa Việt Nam. Mặc dù họ muốn cho Việt Nam sớm vào WTO, nhưng vẫn buộc Việt Cộng phải tôn trọng tự do tôn giáo và nhân quyền của người dân. Chính vì vậy, Việt cộng chỉ dọa dẫm, mà không còn đám dùng bạo lực đàn áp phong trào Dân Chủ nữa. Đó là thời cơ cho phong trào công khai đấu tranh bất bạo động mau thành công.
Lý Đại Nguyên
(VNN)
Công cuộc đấu tranh bất bạo động tại Việt Nam khởi đi từ các cuộc vận động tự do tôn giáo, ở đó các vị lãnh đạo tinh thần như Ngài Huyền Quang, HT Quảng Độ, Lm Nguyễn Văn Lý, và chức sắc các tôn giáo dân lập tại Việt Nam. Họ đều đã bị cộng sản thẳng tay trấn áp, cầm tù, quản chế dài lâu. Những hy sinh của các Ngài đã phá tan sự sợ hãi nơi dân chúng. Những lời kêu gọi tự do tôn giáo, tự do dân chủ, tôn trọng nhân quyền của các vị đó đã thức tỉnh lương tâm con người, đã được dư luận toàn thể nhân loại đặc biệt quan tâm và tích cực hỗ trợ. Nhất là đã làm cho giới trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài nước ý thức được bổn phận mình, dấn thân vào cuộc đấu tranh chính trị với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
Ở đây cần phải phân biệt hai vị thế đặc biệt của người trong nước và ngoài nước. Người ngoài nước được sống trong các chế độ Dân Chủ, thì cần tận dụng hoàn cảnh tự do của mình để trình bày trước dư luận quốc tế về thực trạng độc tài, độc ác, vi phạm nhân quyền, tham nhũng thối nát của chế độ cộng sản, và với một quyết tâm không khoan nhượng là phải giải thế cái chế độ phi nhân, phi văn hóa, phi dân tộc ấy. Để tìm sự đồng thuận của dư luận thế giới, áp lực cộng sản phải sớm Dân Chủ Hóa Chính Trị, Tự Do Hóa Xã Hội, Tư Hữu Hóa Kinh Tế, để toàn dân huy động nội lực Dân Tộc chủ động gia nhập tiến trình Toàn Cầu Hóa. Đó cũng là những mục tiêu đấu tranh của người trong nước. Vậy người trong nước không thể đi quá xa như người nước ngoài là đòi phải giải thể cộng sản, mà chỉ cần đòi Dân Chủ Hóa. Nhưng nếu cộng sản vẫn ngoan cố chống lại với nhu cầu Tự Do Dân Chủ của Toàn Dân và với đòi hỏi của dư luận quốc tế, thì một lúc nào đó dân chúng sẽ phản ứng như các nước Đông Âu đã làm, là cùng nhất tề đứng lên tranh đấu giải thể chế độ.
Rõ ràng là hai thế trong nước và ngoài nước luôn luôn tương tác với nhau để tranh đòi quyền tự do dân chủ cho toàn dân. Nều người ở ngoài nước mà bỏ thế tấn công chống cộng của mình trên các diễn đàn, và trên trường vận động quốc tế, chấp nhận hòa giải hòa hợp với cộng sản, thì ngay lập tức người ở trong nước mất điểm tựa để tranh đòi Dân Chủ Hóa Việt Nam. Mất đi diễn đàn truyền tải công cuộc đấu tranh, và những vi phạm nhân quyền, tham nhũng của Việt Cộng. Vậy người ở trong nước đừng nên chê trách người ở ngoài nước là chống cộng cực đoan quá khích. Người ở ngoài nước cũng đừng đòi hỏi người ở trong nước phải có thái độ chống cộng như mình, và nhất là những đoàn thể ở ngoài nước không nên nhận những người, những đoàn thể đang công khai đối đầu với cộng sản ở trong nước là của mình. Làm vậy chỉ để cho cộng sản có lý do tiêu diệt họ. Ngoại trừ trường hợp là chính các đoàn thể có gốc ở trong nước, còn ở ngoài nước chỉ là cái ngọn, như các tôn giáo dân lập hiện nay. Còn nếu các đoàn thể ở nước ngoài, mà có thực lực ở trong nước, thì cần phải sinh hoạt kín đáo cho tới thời điểm chín mùi mới có thể công khai hoạt đông.
Khi người trong và ngoài nước đã định được vị thế đấu tranh của mình, thì công việc yểm trợ cho nhau hết sức trôi chảy. Người trong nước đấu tranh chắc chắn tin được rằng, công cuộc đấu tranh của mình sẽ được người ở ngoài nước tích cực vận động để toàn thể thế giới biết tới và hỗ trợ. Người ngoài nước sẽ có thể thoải mái hỗ trợ cho những người, những đoàn thế đấu tranh cho Dân Chủ Tự Do ở trong nước, bất kể quá khứ của người đó, đoàn thể đó thuộc khuynh hướng nào. Ngay đối với các cựu lãnh tụ cộng sản, hay những người đang phục vụ trong guồng máy cộng sản, mà dám lên tiếng chỉ trích những sai lầm của cộng đảng và đòi phải dân chủ hóa chế độ, chấp nhận sinh hoạt chính trị đa đảng, thì người ở nước ngoài cũng hoan nghênh. Còn họ có thật tâm muốn dân chủ hóa Việt Nam, hay chỉ là trò ảo của cộng đảng thì sẽ do thời gian với sự phán xét của người dân và dư luận trong, ngoài nước phát hiện ra chân tướng. Vì trong cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ của toàn dân, thì việc ưu tiên hàng đầu là nâng cao trình độ nhận thức chính trị của dân chúng, để người dân tự do lựa chọn lấy người, lấy đoàn thể điều hành nhà nước. Xin những người đấu tranh cho tự do dân chủ trong và ngoài nước không nên đánh giá thấp sự phán đoán của người dân. Họ đã quá đau khổ, nên sự nghi ngờ của họ rất cao, chính vì vậy phải là những phong trào thực sự chân chính mới chinh phục nổi họ.
Từ ngày Khối 8406 công khai xuất hiện trên diễn đàn chính trị Việt Nam với bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam 2006, tình hình chính trị trong nước Việt Nam sôi động hẳn lên. Đảng Dân Chủ Nhân Dân, Đảng Dân Chủ, Đảng Dân Chủ Bách Việt, mới nhất là Đảng Thăng Tiến Việt Nam công khai xuất hiện. Về mặt truyền thông thì 2 tờ báo Tự Do Ngôn Luận và tờ Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ cũng ra đời. Mặc dù những người đấu tranh trong nhóm 8406, như Tâm Vĩnh Phát, Phạm Bá Hải, Nguyễn Ngọc Quang, Vũ Hoàng Hải, Nguyễn Thị Trâm, Lê Trí Tuệ... luôn luôn bị công an bắt bớ xách nhiễu, răn đe, nhưng họ vẫn không ngừng đấu tranh. Những người chủ trương tờ Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ là Hoàng Tiến, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài, Bạch Ngọc Dương, Dương Thị Xuân dã bị công an vây bắt, nhưng tờ báo vẫn xuất hiện. Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, xuất hiện trên mạng với bút hiệu Nguyễn Thái Hoàng, đơn thương độc mã đánh thẳng vào những sai trái, tội lỗi của cộng sản đối với người dân, đã bị công an vây bắt. Nhóm lãnh đạo Đảng Dân Chủ Nhân Dân là Trần Nam Đỗ Thành Công. Nguyễn Hoàng Long là Lê Nguyên Sang. Huỳnh Việt Lang là Huỳnh Nguyên Đạo đã bị công an cộng sản giam giữ. Trong lúc đó Đảng Thăng Tiến Việt Nam với ban đại diện thành lập là Nguyễn Phong, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Bình Thành và Hoàng Thị Anh Đào lại công khai xuất hiện, với chủ trương ứng dụng Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam 2006. Kêu gọi các đảng phái cùng công khai tranh đấu bằng phương pháp bất bạo động để Dân Chủ Hóa Việt Nam.
Trước đây, đấu tranh bất bạo động với chế độ cộng sản độc tài tàn bạo thì quả là việc làm đem trứng chọi đá. Nhưng nay tình thế đã đổi khác. Việt Nam đang phải gia nhập tiến trình toàn cầu hóa, không thể còn được sinh hoạt tùy tiện man rợ như xưa. Ngay đến việc tham nhũng là nguồn lợi chính của cộng đảng và đảng viên, cũng đã bị các tổ chức quốc tế trực tiếp ngăn cấm. Quốc Hội Âu Châu ra Nghị Quyết 1481 có tên là: Biện Pháp Tiêu Hủy Di Sản Của Các Chế Độ Độc Tài Cộng Sản. Hoa Kỳ quyết tâm Dân Chủ Hóa Việt Nam. Mặc dù họ muốn cho Việt Nam sớm vào WTO, nhưng vẫn buộc Việt Cộng phải tôn trọng tự do tôn giáo và nhân quyền của người dân. Chính vì vậy, Việt cộng chỉ dọa dẫm, mà không còn đám dùng bạo lực đàn áp phong trào Dân Chủ nữa. Đó là thời cơ cho phong trào công khai đấu tranh bất bạo động mau thành công.