DungHo
10-18-2006, 07:41 AM
Hờ Hững
Đêm qua em hờ hững
Để trăng soi bóng người
trên đồi kia hoang vắng
Ồ, anh đang đơn côi
Đêm qua em hờ hững
anh nói chẳng nên lời
gió khuya về rung mạnh
để cho lá thu rơi
Đêm qua em hờ hững
chẳng biết có lẻ nào
anh làm chi nên tội
Ôi buồn quá trăng sao
Đêm nay em hờ hững
để trăng soi bóng người
trên đồi kia cay đắng
ồ, anh vẫn đơn côi
Đêm nay em hờ hững
anh chẳng nói nên lời
nghe gió về buốt lạnh
ô, buồn lá khô rơi
Đêm nay em hờ hững
chẳng biết có lẻ nào
mây vừa che kín lối
trăng giờ hết sáng soi
Đêm mai em hờ hững
anh biết đã biết rồi
em không cần lời nói
anh biết mình chia đôi
Đêm mai em hờ hững
em đã bước đi rồi
trăng từ nay soi bóng
người ngồi đó không thôi.
và...........
Em từ nay hờ hững
là hết chuyện tình tôi.
Dũng Hồ
10-18-06
Đêm qua em hờ hững
Để trăng soi bóng người
trên đồi kia hoang vắng
Ồ, anh đang đơn côi
Đêm qua em hờ hững
anh nói chẳng nên lời
gió khuya về rung mạnh
để cho lá thu rơi
Đêm qua em hờ hững
chẳng biết có lẻ nào
anh làm chi nên tội
Ôi buồn quá trăng sao
Đêm nay em hờ hững
để trăng soi bóng người
trên đồi kia cay đắng
ồ, anh vẫn đơn côi
Đêm nay em hờ hững
anh chẳng nói nên lời
nghe gió về buốt lạnh
ô, buồn lá khô rơi
Đêm nay em hờ hững
chẳng biết có lẻ nào
mây vừa che kín lối
trăng giờ hết sáng soi
Đêm mai em hờ hững
anh biết đã biết rồi
em không cần lời nói
anh biết mình chia đôi
Đêm mai em hờ hững
em đã bước đi rồi
trăng từ nay soi bóng
người ngồi đó không thôi.
và...........
Em từ nay hờ hững
là hết chuyện tình tôi.
Dũng Hồ
10-18-06