PDA

View Full Version : Việt kiều ơi...


dangia
10-26-2006, 10:58 AM
Việt kiều ơi...



Thằng Sáu san Jose

Lời cảm tạ: Lần trước bài Bác Hồ… Của Tôi nhận được nhiều ý kiến từ nhiều chiều, Thằng Sáu rất vui, vì chúng ta đã bắt đầu tập nghe bằng 2 lỗ tai, không phải dùng đến vũ lực, hay còng số 8. Thành thật cám ơn bạn đọc.

Thông Báo: Việt kiều “lên voi” … Việt kiều “lên voi”

Lúc này nhà nước Việt Nam bắt đầu nói tốt về Việt kiều. Cha, coi bộ Việt kiều bắt đầu “lên voi”.

Một hiện tượng lạ, gần đây tôi thấy trên các mặt báo điện tử ở Việt Nam họ dành riêng một “section – chương, cột” để quảng cáo về Việt kiều “người tốt việc tốt” sống khắp nơi trên thế giới, đặc biệt là các quốc gia lớn như Hoa Kỳ, Úc, Pháp, Anh, Đức, Canada... Họ đăng những thành tích vẻ vang mà Việt kiều đạt được trong lĩnh vực khoa học, đời sống, xã hội, chính trị, kinh doanh, học tập, v.v... (bạn đọc có thể coi Tuổi Trẻ, Thanh Niên và các tờ báo khác trong nước).

Không giống như những năm trước, tất cả các báo mỗi lần đăng tin có dính líu Việt kiều toàn đăng tin xấu như: Việt kiều lừa đảo, Việt kiều nghèo bầy đặt lối chê ViệtNam nghèo, mất vệ sinh, Việt kiều ăn chơi, dâm dục cực độ, v.v...

Nói thật, về tiền bạc và ăn chơi thì Việt kiều thuộc hạng “Number ten – hạng bét”. Ai cũng biết về cái bảng xếp hạng giàu có và ăn chơi.


Đây, núm ruột nghìn dặm!
Nguồn: vnn.vn
--------------------------------------------------------------------------------

Thứ nhất Việt Cộng
Thứ nhì Việt gian (bọn ăn gian – làm ăn bất chính)
Thứ ba Đài Loan...
Thứ tư Hàn Quốc
Thứ 5, 6, 7, 8, 9…
Number ten (thứ mười) mới đến Việt kiều.

Sao Việt kiều bèo vậy!?

Vì phần đông Việt kiều ra đi với hai bàn tay trắng (tại sao họ bán mạng trốn chạy, không cần phải nói lại). Nơi xứ người, họ dựng lại tương lai với những năm tháng làm việc cực nhọc, bồi bàn, “clean-up – dọn dẹp lau chùi” kể cả nhà vệ sinh, cắt cỏ, rửa chén, lái xe chở hàng, bán chợ trời … tóm lại làm việc quần quật cả ngày để nuôi gia đình. Tối đến, nhiều hôm tuyết đổ lạnh muốn rụng lỗ tai, còn phải đi học thêm ngôn ngữ, học thêm nghành nghề mới để tiến thân. Lớp trẻ học hành cũng gian khổ không kém. Vì vừa học vừa lật tự điển gãy tay, lại phải đi làm kiếm thêm tiền học – nếu học đại học – nên họ biết quí đồng tiền mồ hôi nước mắt. Họ không ngồi chơi xơi bát vàng như mấy ổng.

Nhưng, Việt kiều ngon cơm hơn! Nghĩa là Việt kiều chơi đẹp, hào hiệp, hết xẩy tự như dừa ngon cơm – tiếng lóng của dân miền tây.


Nghĩa là mặc dầu phải làm việc cực nhọc để mưu sinh, nhưng Việt kiều vẫn có trách nhiệm và lòng hào hiệp. Bằng chứng? Việt kiều gởi tiền về: nuôi thân nhân gia đình, giúp bạn bè, hàng xóm,… đó là chuyện nhỏ. Chuyện lớn (hơn): mua xe lăn cho người tàn tật, giúp tài chánh, cơm gạo, thuốc men, cho trại mồ côi, trại phong cùi, mổ mắt cho người mù, đào giếng cho dân nghèo, xây cầu cho dân vùng sâu vùng xa, xây trường học, cứu trợ bão lụt dù thường bị làm khó dể – đôi khi còn bị cán bộ nhà nước cộng sản cướp công và cướp của, v.v…

Ngoài chuyện nhỏ, chuyện lớn, Việt kiều còn lãnh làm luôn “chuyện động trời” (free – miễn phí không tính tiền) đó là chuyện truyền bá tư tưởng tự do cởi mở của tám phương vào ViệtNam. Nói tóm lại Việt kiều ngon cơm hơn mấy ổng.

Việt kiều ơi tao thương mày !

Việt kiều ngon cơm như vậy đó, vậy mà đã hơn 30 năm rồi Việt kiều vẫn còn bị chơi xấu. Nhà nước miệng thì lúc nào cũng gọi Việt kiều là “khúc ruột xa quê hương”, nhưng mà về quê hương phải nộp tiền visa trong khi người du lịch ngoại quốc được miễn!(1) Lấy tiền visa xong, khi về nước Việt cộng muốn bắt Việt kiều là bắt, muốn đuổi Việt kiều là đuổi không cần nói phải nói quấy, chỉ phán “đảng là luật”. Xong. Người nước ngoài vào cổng phi trường Việt Nam thì được thưởng một nụ cười “free” tuy hơi gượng, còn Việt kiều thì được quát mấy câu “sanh ở đâu”, “về làm gì”, “đem bao nhiêu tiền”, “có mang sách báo gì không”… mặc dầu đã được khai rõ trong giấy hải quan, và cuối cùng là một cái gườm… “biết điều với anh em đi chớ”. Hẳn nhiên là Việt kiều phải biết điều vì bà ngoại, ông nội, cô, chú, bác, dì, cha mẹ… còn đang đứng, ngồi chờ đợi bên ngoài – không thể bị “phạt” đứng trong phi trường mãi.


Đây, chùm khế ngọt!
Nguồn: vnn.vn
--------------------------------------------------------------------------------

Rồi thêm cái nghi quyết “Việt kiều được mua nhà ở Việt Nam”, mới nghe mừng húm như… gặp gái. Đọc xong “nghị quyết” xìu như… thôi không dám nói. Ôi cái nghị quyết “chùm khế ngọt” lung tung là điều kiện. Trong đó điều kiện thứ nhất là người phải có công với “cách mạng”… Một ông già đã rụng gần hết răng ngồi vừa đọc báo vừa coi bà con đánh cờ tướng trong khu chợ Lion (ở San Jose) giọng lệu nghệu “ụ mẹ nếu có công với cách mạng thì mấy triệu thằng đâu có liều mạng chạy ra đây. Ở lại làm đảng viên sướng thân nhà cao cửa rộng “em út” hầu hạ… ụ mẹ điệu này tụi mình chắc chôn xác ở đây!” Bỗng ông la lớn “chiếu! chiếu!” Mấy người đang châu đầu quanh bàn cờ tướng quát lại ông, “chiếu đâu mà chiếu, ông già lẩm cẩm”. Ông già cười hì hì, “đảng cộng sản nó chiếu bí tụi mình”. Rồi ông nghêu ngao… “quê hương là chùm khế ngọt …chơi vào rụng mấy răng”…

Ôi còn rất nhiều điều kiện lòng vòng khác … nói tóm lại là “đường về nhà ta… có trăm lần thua (không) có một lần huề”…

Việt kiều ơi mày không phải là Việt kiều mà đúng hơn là thằng người Việt ….bị “lưu đày”. Việt kiều ơi tao thương mày quá. Một cái nhà mà họ còn không muốn cho mày về nữa huống gì là cả… quê hương là chùm… xin đọc giả tự điền vào chổ trống tuỳ ý mình.


San Jose – California, Oct. 2006

gaucon
10-26-2006, 01:06 PM
Quê hương là chùm khế lạ
Cho con vị đắng cuộc đời.
Quê hương là đường bay bụi
Con về rợp rác ngoài sân.

Quê hương là con diều rách
Tuổi thơ mót lúa trên đồng.
Quê hương là con đò nhỏ
Đêm về khua nước vượt biên...

Quê hương là cầu tre nhỏ
Việt kiều lọt tỏm xuống sông.
Quê hương vạn đêm đi club
Ăn chơi sạch túi rồi về.

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương Việt kiều không có
Lạc loài đứa trẻ mồ côi.

:cigar:

TimCT
10-27-2006, 07:45 PM
Quê hương là chùm khế lạ
Cho con vị đắng cuộc đời.
Quê hương là đường bay bụi
Con về rợp rác ngoài sân.

Quê hương là con diều rách
Tuổi thơ mót lúa trên đồng.
Quê hương là con đò nhỏ
Đêm về khua nước vượt biên...

Quê hương là cầu tre nhỏ
Việt kiều lọt tỏm xuống sông.
Quê hương vạn đêm đi club
Ăn chơi sạch túi rồi về.

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương Việt kiều không có
Lạc loài đứa trẻ mồ côi.

:cigar:
Bài thơ thấm thía lắm Gấu! Không ngờ Gấu có tài làm thơ nữa .