PDA

View Full Version : Bạch Ngọc Dương: ... đến lượt “đày tớ” Đặng Hồng Đức thuộc A42 Cục bảo vệ chính trị


anhtu
10-30-2006, 11:25 AM
Bạch Ngọc Dương
Hết “đày tớ trung thành phục vụ Nhân dân” Doãn Anh Thủy, nay lại đến lượt “đày tớ” Đặng Hồng Đức thuộc A42 Cục bảo vệ chính trị của ĐCSVN buông lời đe doạ khủng bố “ông chủ Nhân dân”!!!

Kính thưa bà con cô bác yêu chuộng tự do dân chủ trên toàn thế giới!

Hôm nay buổi sáng thứ bảy 28-10-2006 cuối tuần, tôi ghé qua văn phòng luật sư Đài chơi, tôi thấy có một số bà con dân oan cũng đến đây, có lẽ là bà con dân oan muốn nhờ luật sư Đài tư vấn về pháp lý. Tôi ngồi được một lúc thì cũng thật tình cờ hay là một sự việc đã được sắp đặt từ trước, khoảng hơn 9 giờ sáng tôi bỗng thấy có hai sỹ quan an ninh trẻ của A42 bước vào văn phòng, đó là Đặng Hồng Đức, người thứ hai là một nữ sỹ quan còn rất trẻ, đang tập sự tại A42 và có hình thức bên ngoài tương đối dễ nhìn, cô ta sinh năm 1979, tên là Yến, còn họ của cô ta thì tôi không rõ, cô này chính là người được A42 dùng làm trò "mỹ nhân kế" với tôi, nhưng họ không có thành công trong việc này. Tôi thấy hình thức của cô sỹ quan trẻ tên Yến này cũng tàm tạm, nhưng khi nói chuyện với cô ta thì tôi hoàn toàn thất vọng, vì cô ta bị nhồi sọ quá nặng bởi mớ lý thuyết xã hội chủ nghĩa cũ rích và lỗi thời của thế kỷ trước. Thoạt đầu thì tôi nghĩ Đức và Yến được luật sư Đài mời đến có việc gì đó hay là hai sỹ quan an ninh A42 này đến văn phòng mời luật sư Đài đi "nói chuyện", nhưng tôi đã nhầm, họ đã tự ý xông vào văn phòng của luật sư Đài mà không hề có ai mời họ đến cả, như vậy có nghĩa là hai sỹ quan an ninh A42 này là những vị khách “không mời mà đến”. Sau đó tôi lại nghĩ là Đức và Yến muốn nói chuyện gì đó với luật sư Đài, nhưng chỉ một lúc sau thì tôi cũng biết được mục đích của họ tự ý xông vào văn phòng luật sư Đài để làm gì. Nguyên nhân là do lúc mới đến văn phòng thì chiếc máy điện thoại mobile của tôi vẫn hoạt động bình thường, máy vẫn báo sóng đầy đủ, nhưng kể từ lúc Đặng Hồng Đức bước chân vào văn phòng thì tự nhiên tôi phát hiện thấy chiếc điện thoại di động của tôi báo lỗi mất sóng, và một loạt chiếc máy điện thoại khác trong văn phòng luật sư Đài cũng gặp tình trạng tương tự ??? Tất cả mọi người ngồi trong văn phòng vào thời điểm đó đều thấy có tiếng báo hiện tượng mất sóng phát ra từ chiếc máy điện thoại di động cá nhân của mình. Thấy sự việc kỳ lạ như vậy nên đâm ra sinh nghi, tôi ghé mắt nhìn ra ngoài cửa văn phòng thì thấy xuất hiện một chiếc xe màu trắng, nhìn bề ngoài thì giống như một chiếc xe cứu thương, nhưng trên nóc thì có gắn một số thiết bị giống như thiết bị viễn thông lưu động của bưu điện, chiếc xe đó đỗ ở ngay phía bên kia đường, cách văn phòng luật sư Đài không đầy 30 mét. Kết hợp sự xuất hiện đột ngột của hai sỹ quan an ninh A42 tại văn phòng luật sư Đài, cùng với sự xuất hiện của chiếc xe khả nghi kia, cùng với một loạt các máy điện thoại di động của chúng tôi bị mất sóng, thì chúng tôi đoán ra ngay được chiếc xe màu trắng có trang bị thiết bị viễn thông gắn trên nóc xe kia chính là thủ phạm phá sóng điện thoại của chúng tôi, chiếc xe này là của ai, của tổ chức nào, và từ đâu đến có lẽ là không cần nói ra thì ai cũng có thể đoán ra lai lịch xuất xứ của nó, có lẽ Đặng Hồng Đức là người biết rõ hơn ai hết về chiếc xe màu trắng đang đỗ ở bên ngoài văn phòng, tuy nhiên khi luật sư Đài chỉ cho Đức nhìn thấy chiếc xe màu trắng đó và nói với anh ta rằng kia là chiếc xe phá sóng điện thoại di động, (có thể nhìn thấy rất rõ chiếc xe đó từ cửa văn phòng luật sư), thì Đức nói giả bộ như không biết gì ??? Rồi đột nhiên Đức quay sang nói với tôi: "Anh Dương ạ, tên của tôi là do bố mẹ tôi đặt cho, tại sao anh lại chửi bới tôi ở trên mạng vậy, tại sao anh lại nói tôi dùng áp lực để khám xét người anh, tự anh móc túi của anh bỏ ra đấy chứ, có ai áp lực anh làm như vậy đâu, anh xử sự một cách vô văn hóa như vậy thì tôi cũng sẽ dùng tư cách cá nhân của tôi để xử sự vô văn hóa với anh!". Nghe thấy sỹ quan an ninh Đặng Hồng Đức, một "đầy tớ trung thành phục vụ Nhân Dân" nói như vậy, tôi không thể ngờ được rằng Đặng Hồng Đức, một sỹ quan an ninh lại có thể ăn nói gian ngoa ngay cả với tôi như thế! Vì vào ngày 1-9-2006 tôi và luật sư Đài bị một đám đông công an chìm, nổi dùng bạo lực ép đưa về trụ sở công an phường Tràng Tiền, chính Đức là người đã nhân danh bảo vệ pháp luật nói với tôi như sau: “Chúng tôi là những người đại diện bảo vệ cho pháp luật, chúng tôi bảo vệ cho sự an toàn của ngày 2-9, anh ra vào nhà anh Nguyễn Khắc Toàn, anh Toàn đang bị lệnh quản chế vì tội danh “gián điệp”, chúng tôi có quyền khám xét bất cứ ai ra vào nhà anh Toàn, anh có gì trong người thì tự bỏ ra để cho chúng tôi khám xét, nếu anh không tự bỏ ra thì buộc chúng tôi phải dùng biện pháp mạnh với anh !!!”. Thế mà hôm nay Đức lại lật lọng ngay rằng: “…có ai làm gì anh đâu, tự anh móc túi bỏ ra đấy chứ…”, và với câu nói tiếp theo của Đức: “anh xử sự một cách vô văn hoá như vậy thì tôi sẽ dùng tư cách cá nhân của tôi để xử sự vô văn hoá với anh” thì tôi nghĩ ngay rằng sỹ quan an ninh Đặng Hồng Đức không hề dấu diếm đang có ý định đe dọa khủng bố tôi! Tôi thì không có lạ gì Đặng Hồng Đức cả, cậu ta sinh năm 1976, kém tôi những ba tuổi, tôi thì không có thù hằn cá nhân gì với bản thân Đức cả, nhưng vì cậu ta là sỹ quan an ninh của Cục bảo vệ chính trị A42 của ĐCSVN, cậu ta lúc nào gặp tôi cũng vỗ ngực là nhân danh đại diện bảo vệ pháp luật, tôi đã rất nhiều lần "bị làm việc" với cậu ta tức là "bị làm việc" với "người của nhà nước", và lần nào thì cậu ta cũng nhân danh "người nhà nước" để mà đe dọa, khủng bố tinh thần của tôi cả. Cũng chính Đặng Hồng Đức là một trong 5 sỹ quan ập đến bắt giam tôi hai ngày vào cuối tháng 9-2005 để tra hỏi thấm vấn tôi, mà vụ bắt bớ này không hề có ai biết. Không thể chịu nổi cách ăn nói tinh vi gian xảo đã được đào tạo bài bản qua trường lớp của Đức, tôi nói thẳng: "Tôi chửi anh bao giờ, tôi xử sự vô văn hóa với anh ở chỗ nào, thế nào là vô văn hoá, có chỗ nào vô văn hoá thì anh nói ra tôi nghe thử xem nào, sự thật có như thế nào thì tôi nói như thế, rõ ràng là ngày 1-9-2006 tôi và luật sư Đài sau khi ra khỏi nhà anh Nguyễn Khắc Toàn, thì chúng tôi bị chặn ngang giữa đường một cách vô cớ, rồi bị tay chân của các anh vu khống cho chúng tôi đi xe máy ăn cắp, rồi chở tiền giả, rồi còn định hành hung luật sư Đài ngay giữa thanh thiên bạch nhật, rồi đưa chúng tôi về công an phường Tràng Tiền để đòi khám xét người của chúng tôi, đòi các anh trong người có gì thì bỏ ra, nếu không tự bỏ ra thì chúng tôi sẽ có biện pháp mạnh". Vì tôi không có máy ghi âm, và Đặng Hồng Đức thì nói rằng: "ở nhà anh thì anh có thể ghi âm, nhưng ở cơ quan nhà nước thì anh không được phép ghi âm", nếu tôi có thể ghi âm lại những lời nói có tính chất đe dọa của Đặng Hồng Đức đối với tôi ngày 1-9-2006 tại trụ sở công an phường Tràng Tiền thì Đức hết đường lẻo mép chối cãi!. Khi tôi đề cập đến vấn đề A42 thường cho công an mật vụ, rồi đặc tình theo dõi tôi, Đức cũng chối bay chối biến, nữ sỹ quan an ninh Doãn Anh Thuỷ thì có đôi lần không thể phủ nhận điều đó sau khi tôi vặn hỏi cô ta, cái trò theo dõi người một cách thô kệch này làm sao mà qua mắt được tôi. Tôi nói tiếp với Đức: "Thế lời nói của anh không chứa đựng những yếu tố có tính chất đe doạ người khác như thế thì không tự dưng tôi lại bỏ đồ tư trang của tôi ra để cho các anh khám xét kỹ lưỡng à, có mà thằng khùng nó mới làm như vậy. Các anh bắt giữ tôi suốt từ 11 giờ trưa đến tận 17 giờ chiều ngày 1-9-2006 chỉ để áp lực đòi tôi trong người có gì thì phải bỏ ra để cho các anh khám xét, rồi tịch thu tài sản của tôi một cách phi pháp. Thế đấy không là áp lực thì là cái gì?". Cũng ngay tại trụ sở công an phường Tràng Tiền hôm 1-9-2006, Đức đã quẳng một xấp giấy trắng lên bàn rồi ra vẻ thách đố tôi: “Đấy giấy đấy, anh ngồi viết đi, chúng tôi cho anh viết đấy”. Tôi cười và nói: “Tôi muốn viết lúc nào là quyền của tôi, tôi không viết thì sẽ có người khác viết, anh không phải thách tôi như thế”. Tôi đã nhiều lần nói với Đặng Hồng Đức rằng là nếu cậu ta thấy tôi viết cái gì đó mà không đúng thì cậu ta cũng có thể viết bài mà phản bác lại tôi. Tôi cũng nói cho Đặng Hồng Đức biết rằng tôi không phải là người để các anh có thể dễ dàng đe dọa được tôi. Đừng có mang danh là “người nhà nước” ra mà đe doạ tôi, đối với tôi nhà nước thì phải phục vụ Nhân dân, đừng có đe nẹt người dân là không được. Đức lươn lẹo chụp mũ cho tôi ngay: “Thế anh sống ngoài vòng pháp luật à?”. Tôi muốn trả lời Đức thế này: “Tôi đang sống theo đúng Hiến pháp và pháp luật, hiến pháp và pháp luật là phải bảo vệ quyền lợi của Nhân dân, chứ pháp luật không được phép tước đoạt quyền lợi của Nhân dân, pháp luật chỉ là thể hiện ý chí trong một giai đoạn nhất định, nếu nó lỗi thời thì cần phải thay đổi cho phù hợp với lợi ích của Nhân dân! Còn ai là kẻ ngồi trên pháp luật thì thấy rõ rồi còn gì, những gì mà các anh làm đối với tôi cũng có thấy đúng pháp luật đâu, như là bắt giữ, khám xét nơi cư trú, tước đoạt tài sản của tôi một cách phi pháp, rồi hôm nay anh tự ý vào văn phòng luật sư Đài, có ai mời anh đến đây đâu, vậy thì ai là kẻ ngồi trên pháp luật đây ???”.

À mà làm sao Đức lại có thể đọc được những bài viết của tôi ở trên mạng thế nhỉ ? Người ta đã cố tình dùng bức tường lửa để ngăn chặn, bưng bít thông tin lại kia mà, hay là chỉ có sỹ quan an ninh thì mới được đọc, còn người dân thì bị bịt mắt, che tai lại ??? Sau những lời phản bác của tôi thì Đặng Hồng Đức tỏ ý không muốn nói chuyện với tôi nữa, mà cùng nữ sỹ quan an ninh tập sự của A42 quay sang tập trung “tẩy não” luật sư Nguyễn Văn Đài! Nhân có bà con dân oan đang có mặt ở đây, luật sư Đài cũng nói rõ cho hai sỹ quan an ninh mẫn cán kia của A42 biết được tình hình khó khăn và nổi khổ của bà con dân oan ra sao. Lúc đó tôi đang ngồi xem tin tức trên mạng tại một chiếc desktop, tôi thấy Đức đi ra ngoài văn phòng làm gì đó, có lẽ là gọi điện thoại, một lúc sau bỗng thấy có sỹ quan an ninh trẻ thứ 3 tên là Nguyễn Văn Khánh bước vào văn phòng và rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi, có lẽ là Khánh theo chỉ đạo muốn vào xem tôi làm gì trên cái máy tính rồi về báo cáo, lúc này tôi chỉ đang xem tin tức trên mạng vnexpress mà thôi, xem các vụ tham nhũng của quan chức nhà nước có đăng trên mục pháp luật của website này, tôi nói Khánh ra bàn nước mà ngồi nói chuyện, rồi cậu ta tiu ngỉu đi ra ngoài vì không dò la được cái gì cả, chính Khánh là một trong những người tham gia thẩm vấn tôi ngày 16-8-2006, cậu này còn trẻ hơn cả Đặng Hồng Đức, nhưng có một thói xấu là khi thẩm vấn tôi, cậu ta lại trừng mắt lên trông rất khó coi và thiếu lễ phép. Tất cả những trò này đều không qua được mắt tôi!

Phân tích câu nói của sỹ quan an ninh Đặng Hồng Đức một chút, trước hết sỹ quan an ninh Đặng Hồng Đức là người nhân danh đại diện pháp luật để đàn áp tôi, lúc nào cũng khoác áo "người nhà nước" để áp lực tôi mà không dùng tư cách cá nhân của cậu ta bao giờ, nhưng hôm nay cậu ta lại giở trò là quẳng cái áo khoác "người nhà nước" ra và mặc cái áo khoác tư cách cá nhân vào để mà có thế đe dọa xử sự vô văn hóa với tôi. Trên thực tế thì Đức chưa bao giờ “làm việc” với tôi với tư cách cá nhân cả, và tôi cũng chỉ “bị làm việc” với cậu ta khi cậu ta khoác cái áo “người nhà nước”, còn về tư cách cá nhân thì tôi và Đức chẳng có gì ràng buộc nhau, cũng chẳng có gì liên quan đến nhau, tôi thậm chí cũng không cần biết và cũng không cần phải quan tâm xem cậu ta là ai cả, thế giới này có tới hơn 6 tỷ con người, và Việt Nam có hơn 84 triệu dân, tôi và Đức cũng chỉ như những hạt cát trên sa mạc mà thôi, đã là hạt cát thì có đáng gì phải nói, nhưng tôi có tư tưởng tự do dân chủ phóng khoáng, còn Đức thì ngược lại, cậu ta được rèn rũa trong một môi trường đặc sệt tư tưởng chủ nghĩa xã hội lỗi thời, tôi thấy tư tưởng tự do dân chủ là điểm mấu chốt để dân tộc Việt Nam tiến theo xu thế chung của thời đại, không ai có thể phủ nhận điều này, tôi chỉ thấy suy nghĩ của tôi có thể lợi ích cho đất nước và dân tộc thì tôi theo, không ai bắt buộc được tôi cả. Đức thì khác, cậu ta đang phục vụ cho chế độ độc đảng, và được trao quyền lực để đàn áp những người có tư tưởng bất đồng chính kiến, tuy nhiên cần phải tôn trọng những ý kiến khác biệt, nếu Đức làm ngược lại điều này có nghĩa là làm ngược lại với chỉ thị của đảng của cậu ta rồi đấy !!!

Quay trở lại câu nói của Đặng Hồng Đức đe doạ tôi, là một sỹ quan an ninh, đồng nghĩa với việc mang cái danh là “công an Nhân dân”. Mà đã là “công an Nhân dân” thì phải nhớ câu dạy dỗ của ông Hồ Chí Minh đã dạy dỗ công an Việt Nam như sau: “Đối với Nhân dân phải: KÍNH TRỌNG và LỄ PHÉP”, và phải hiểu rất rõ hiến pháp và luật pháp, mà đã là “công an Nhân dân” thì cho dù có khoác áo “người nhà nước” hay cởi áo “người nhà nước” ra và mặc cái áo khoác “tư cách cá nhân” vào để buông ra lời lẽ đe doạ Nhân dân là không được phép, chỉ riêng câu nói: “tôi sẽ dùng tư cách cá nhân để xử sự vô văn hóa với anh” này thôi thì Đặng Hồng Đức cũng không có tư cách gì mà đòi làm “công an Nhân dân” nữa đâu!!! Hiến pháp và luật pháp Việt Nam không có điều khoản nào cho phép “công an Nhân dân” sau khi cởi bỏ áo khoác “người nhà nước” ra là có thể đe doạ người khác như thế, luật pháp quy định tội vu khống, đe doạ đến tính mạng, tài sản của người khác thì đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, rõ ràng là như thế. Tôi chỉ đối đáp với Đức khi cậu ta khoác áo “người nhà nước”, còn khi cậu ta mặc lại chiếc áo “tư cách cá nhân” thì không có gì để nói cả, cho nên Đặng Hồng Đức cũng chẳng có tư cách cá nhân gì để mà đòi “xử sự vô văn hoá” với tôi, vì Đức không phải là bạn tôi, cũng chẳng phải là người thân quen, không có liên hệ gì, hoàn toàn là người xa lạ, chẳng có liên hệ gì sất, chẳng có tư cách cá nhân gì với tôi cả, thế mà lại đòi “dùng tư cách cá nhân của tôi để xử sự vô văn hoá với anh” quả là hết sức phi lý, tôi cũng không rõ rằng là cái cách “xử sự vô văn hoá” của “công an Nhân dân-đày tớ trung thành phục vụ Nhân dân” Đặng Hồng Đức đối với “một trong những ông chủ Nhân dân” là tôi đây xem nó ra làm sao ???

Sau đây tôi xin liệt kê một số hành động đe doạ, khủng bố ông chủ Nhân dân của sỹ quan an ninh thuộc A42-công an Nhân dân-đày tớ trung thành phục vụ Nhân Dân-người nhà nước Đặng Hồng Đức:
- Ngày 24-9-2005, tham gia bắt giam và thẩm vấn tôi hai ngày liền tại trụ sở số 7 Nguyễn Đình Chiểu.
- Sách nhiễu gia đình tôi bằng cách gọi điện thoại cho bố tôi và anh rể tôi.
- Tham gia thẩm vấn tôi sau khi tôi đến thăm anh Nguyễn Khắc Toàn vào cuối tháng 3-2006.
- Tham gia khám xét người tôi và tịch thu tài sản của tôi một cách phi pháp ngày 1-9-2006.
- A42 áp lực buộc cơ quan cho tôi thôi việc sau ngày 30-4-2006.
- A42 cũng ngăn chặn phi pháp quyền tự do đi lại của tôi, chỉ đạo A18 không cấp hộ chiếu phổ thông.
- A42 khám xét nơi cư trú của tôi một cách phi pháp ngày 12-8-2006, sau đó áp lực buộc chủ nhà đuổi tôi ra khỏi nơi tôi đã thuê cố định từ 5 năm nay.
- A42 cho người theo dõi và ngăn chặn quyền tự do thông tin của tôi, ngăn cản không cho tôi sử dụng dịch vụ internet công cộng.
- A42 chỉ đạo nữ sỹ quan Doãn Anh Thuỷ đe doạ, vi phạm quyền tự do cư trú, quyền tự do đi lại của tôi ngày 13-10-2006 vừa qua.
- A42 chỉ đạo đám người theo dõi có thái độ đe doạ, khủng bố bằng cách rồ ga xe máy để định đâm vào xe máy của tôi nhiều lần. Tôi buộc phải tố cáo thì mới chấm dứt hành động bỉ ổi đó.
- Nay lại đến lượt sỹ quan an ninh Đặng Hồng Đức buông lời đe doạ tôi.

Tôi mong Đặng Hồng Đức đọc bài viết này của tôi thì cũng đừng có tức tối mà làm gì, chỉ vì cậu ta khoác áo “người nhà nước” mà đòi đe doạ, khủng bố đàn áp tôi thì tôi phải phản bác lại thôi.

Tôi xem câu nói của sỹ quan an ninh Đặng Hồng Đức: “tôi sẽ dùng tư cách cá nhân của tôi để xử sự vô văn hoá với anh” là câu nói của “người nhà nước” có tính chất đe doạ, khủng bố nghiêm trọng đến tinh thần và sức khoẻ của tôi, kể từ bây giờ trở đi, tôi cũng tuyên bố thẳng nếu tôi có vấn đề gì thì Đặng Hồng Đức trên danh nghĩa “người nhà nước” sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn trước lời nói đe doạ bạo lực của mình, liên đới là A42, vì Đặng Hồng Đức là người của A42, nhất cử nhất động của Đức đều được sự chỉ đạo của A42.

Đồng thời tôi cũng kêu gọi công luận yêu chuộng tự do dân chủ lên tiếng bảo vệ tôi trước bạo lực đe doạ từ phía “người của nhà nước”-sỹ quan an ninh Đặng Hồng Đức, yêu cầu Đặng Hồng Đức phải chấm dứt ngay những lời nói có tính chất đe doạ khủng bố như thế đối với tôi. Chân thành cám ơn và chúc sức khoẻ mọi người!

Công dân Bạch Ngọc Dương-một trong những chủ nhân của đất nước Việt Nam lên tiếng!