PDA

View Full Version : Ngũ Ðại Ðồng Ðường tiết lộ bí quyết sống lâu


dangia
11-04-2006, 05:49 PM
Ngũ Ðại Ðồng Ðường tiết lộ bí quyết sống lâu
Friday, November 03, 2006







Từ trái: Bà “sơ” Nguyễn Thị Kiêm (94 tuổi); bà “cố” Lê Thị Lang (69 tuổi), bà ngoại Lê Thị Tuyết (52 tuổi), mẹ Lê Thị Chi (28 tuổi), và con gái Lê Chi Phượng (...7 tháng)



Bà “sơ” Nguyễn Thị Kiêm



Bà “cố” Lê Thị Lang



Bà “ngoại” Lê Thị Tuyết



Hai mẹ con Lê Thị Chi và Lê Chi Phượng



Từ trái: ông bà Lê Văn Triệu, bà sơ Nguyễn Thị Kiêm, ông bà Trịnh Quang Việt và hai con Trịnh Việt Nam, Lê Thị Chi (với con gái Lê Chi Phượng trên tay)


Bài: Thiện Giao

Hình: Vũ Ðình Trọng


GARDEN GROVE - Nếu bạn đi hỏi 100 ông bác sĩ về bí quyết sống lâu, hết 101 ông sẽ nói “ăn uống điều độ, không uống rượu, không hút thuốc lá...”

Tôi không hỏi bác sĩ về bí quyết sống lâu, tôi hỏi người ... sống lâu về bí quyết sống lâu. Chỉ có người sống lâu mới có thẩm quyền nói về sống lâu! Và tôi tin mình đã tìm ra bí mật ấy. Tôi sẽ tiết lộ cho quí vị bí quyết sống lâu của một bà cụ, bà sơ, bà cố, bà ngoại, bà mẹ, nay đã 94 tuổi, tráng kiện, minh mẫn. Nhưng tôi sẽ không tiết lộ ngay bây giờ.

Xin hãy theo tôi từ đầu câu chuyện...

Câu chuyện về một gia đình hạnh phúc, sống tại Garden Grove, California, Hoa Kỳ. Câu chuyện của năm thế hệ sống chung dưới một mái nhà, mà người Việt Nam mình gọi là “Ngũ Ðại Ðồng Ðường.”

Trong căn nhà khang trang, ấm cúng trên con đường Shapell thành phố Garden Grove, cảm giác đầu tiên của khách sẽ là: căn nhà sao mà sạch sẽ thế. Căn nhà sạch thật, không một tý bụi. Căn nhà bài trí đơn giản, nhưng không kém phần trang trọng.

Ðại diện chủ nhà tiếp khách là ... rể của gia đình, ông Lê Văn Triệu, 76 tuổi. Ông Triệu có vẻ không muốn là người trong cuộc của ngày hôm ấy. “Hôm nay là ngũ đại đồng đường bên ... bà xã.” Ông cười rất hiền, nói với Người Việt. “Bà xã” ông, bà Lê Thị Lang, cười tươi: “Thôi mà, không có ông thì làm sao có đủ ngũ đại!”

Mọi người cười xòa, thế là dâu, rể, cháu, chắt, chít... và cả phóng viên Người Việt cùng phóng viên Little Saigon TV trở thành một nhà.

Cả năm thế hệ trong gia đình ấy đều là ... phái yếu.

Bà “sơ” Nguyễn Thị Kiêm (94 tuổi); bà “cố” Lê Thị Lang (69 tuổi), bà ngoại Lê Thị Tuyết (52 tuổi), mẹ Lê Thị Chi (28 tuổi), và con gái Lê Chi Phượng (...7 tháng).

Cháu Phượng gọi bà Kiêm là bà sơ.

Cháu Chi gọi bà Kiêm là bà cố.

Cháu Tuyết gọi bà Kiêm là bà ngoại.

Bà Lang gọi bà Kiêm là ... mẹ.

Ngược lại, bà cụ Kiêm sẽ gọi đứa cháu nhỏ nhất, cháu Phượng, 7 tháng tuổi, là ... chít. “Ờ, nó là chít đó. Chít của bà đó.” Bà Kiêm lên tiếng, giọng còn vang và mạnh, đặc sệt miền Nam.

Cụ Kiêm có cả thảy 8 con, 10 cháu nội, 22 cháu ngoại, 67 cháu cố, và 7 chắt. Cụ Kiêm, sinh tại Thủ Ðức, Sài Gòn, năm 1912. Bà lập gia đình năm 19 tuổi, với ông Lê Văn Phước. Ông mất năm 1949; rồi bà “ở như vậy từ đó đến giờ,” làm y tá tại nhà thương Ðồn Ðất, nuôi các con. Rồi lại nuôi các cháu. Rồi khi thế hệ thứ tư, thứ năm ra đời, bà vui đùa với các cháu, kể chuyện tiếu lâm trong các bữa ăn tối... và trở thành trụ cột tinh thần cho cả đại gia đình.

Cụ Kiêm một mình sang Hoa Kỳ năm 1985 để đoàn tụ với gia đình. “Bà thương con cháu, dễ dãi với con cháu, và đặc biệt thương “thằng” Nam, cháu cố của bà.” Bà gọi thằng cháu Trịnh Việt Nam, 16 tuổi, là “thằng cháu đẹp trai.” Việt Nam đẹp trai thật, và biết bà cố cưng chiều nên “hay sang xin bà cố ... tiền.” Bà Ngoại Lê Thị Lang cho biết “bà cố chẳng bao giờ từ chối cho tiền thằng Nam. Mỗi lần bà cho $100, $50...”

Việt Nam đứng cho phóng viên chụp hình, cười mỉm chi. Bà cố Kiêm nhìn cháu rất thương yêu, chọc: “Bày đặt cười mỉm chi. Thằng này đẹp trai quá.”

Bà Kiêm tuổi cao, không nhớ nhiều những chuyện hiện tại, nhưng nhớ như in chuyện ngày xưa, đặc biệt là những người hàng xóm. Chị Tuyết, cháu ngoại bà, kể rằng: “Tối nào ngồi ăn chung gia đình, bà cũng kể chuyện xưa, và kể chuyện tiếu lâm. Mỗi lần bà pha trò là cả nhà cười rôm rả.” Cụ Kiêm ăn ngày hai bữa, sáng và chiều. Cụ ngủ nhiều. “Ừ, bà ngủ nhiều lắm, cứ rãnh là ngủ.” Cụ Kiêm cho biết. “Bây giờ sống vui với con cháu. Thỉnh thoảng đi bác sĩ gia đình khám tổng quát. Ði ít thôi, có bệnh gì đâu mà đi nhiều.” Cụ Kiêm, đã là y tá từ hơn nữa thế kỷ trước, có vẻ “chê” bác sĩ. Bà thích nhất là ăn sữa Ensure. “Sữa Ensure tốt lắm!”

Bà Lê Thị Lang, thế hệ cao thứ nhì trong gia đình, năm nay 69 tuổi, lập gia đình với ông Lê Văn Triệu năm 1953. Bà làm nội trợ, ông trước đây là Thượng Sĩ Nhất Trường Truyền Tin Vũng Tàu. Ông bà có 2 con; một trai một gái. Người con gái duy nhất ấy là thế hệ cao thứ ba trong nhà, và cũng đang là một ... bà ngoại.

Bà ngoại Lê Thị Tuyết lập gia đình năm 1988. Bà lập gia đình với ông Trịnh Quang Việt, làm ngành không gian. Người con gái của ông bà, chị Lê Thị Chi, lập gia đình với một rể Mỹ, có cháu gái đầu lòng nay đã ... 7 tháng. “Thế hệ nhỏ nhất đây anh.” Chi vừa bồng vừa chỉ tay vào con gái Lê Chi Phượng. “Cháu đi nhà thờ hồi mới 3 ngày tuổi đó anh. Và đi đều đặn chưa sót bữa nào!” Ông xã của Chi, anh Jim Wollenberg, vừa bước vào nhà. Anh quay sang các bà bên vợ, nói nhanh, bằng tiếng Việt: “Chào bà cố, bà ngoại, chào mẹ.”

Jim học chút ít tiếng Việt với gia đình vợ. Anh ăn, và rất thích ăn, đồ ăn Việt Nam. Bà ngoại Lang cho biết “cháu rể Mỹ sống rất hòa đồng. Chịu học tiếng Việt, chịu ăn mắm nêm, thích ăn bánh chưng...”

Nói về gia đình vợ, Jim hãnh diện: “Tôi hạnh phúc làm rể gia đình này. Gia đình thuần túy Việt Nam, rất cổ truyền. Văn hóa Việt Nam hay thật, mọi người sống chan hòa và gần gũi với nhau.”

Từ ngày sang Hoa Kỳ, cụ Kiêm chỉ về lại Việt Nam có một lần, vào năm 2000, để thăm gia đình. “Cụ thích sống bên này hơn; Việt Nam lộn xộn lắm.” “Bên này,” tức bên Mỹ, mỗi sáng, cụ Kiêm đi bộ cùng mấy người hàng xóm láng giềng. Cụ ăn đều đặn ngày hai bữa, thích Ensure, đi nhà thờ đều đặn và đặc biệt ít khi la con cháu. “Cụ còn rất minh mẫn, và tính rất khôi hài.”

Cụ Kiêm hay lang thang từ phòng này qua phòng khác trong căn nhà rộng của mình. Cụ có hai thú vui: vào chơi phòng cháu Tuyết, xem phim chung, và tối tối trước khi đi ngủ sang phòng Trịnh Việt Nam xem “hắn ngủ chưa.”

Chị Tuyết cho biết thỉnh thoảng hai vợ chồng đi chơi lâu quá, bỏ con ở nhà cho bà coi. Về bị bà la “đi chơi nhiều quá.” Cả hai chỉ biết cười trừ, xin lỗi bà. Chị nói: “Phong tục Việt Nam là sống chung với nhau, biết kính trên nhường dưới, yêu thương con cái.”

Có lẽ, đó là bí mật của một gia đình hạnh phúc; và cũng là bí mật của một gia đình sống thọ. “Chúng tôi thường hỏi ý kiến ba má. Tôi nghĩ gia đình tôi hạnh phúc vì con cái hiếu thảo.” Bà ngoại Tuyết cho biết.

Trong nhiều lý do để yêu thích cuộc sống gia đình, trên xứ Mỹ này, có bà ngoại, bà cố sẵn sàng trông giúp cháu chắt là điều cần thiết. Thế hệ thứ tư của gia đình, chị Lê Thị Chi, hiểu được những thuận tiện ấy: “Rất thuận tiện anh à. Khi cần, muốn gởi con cho bà là ... có liền.” Chi cười lớn, cả nhà cũng cười lớn. Bà cụ Kiêm cười theo. Bà là cái nóc của gia đình năm thế hệ này.

Nếu bạn đi hỏi 100 ông bác sĩ về bí quyết sống lâu, hết 101 ông sẽ nói “ăn uống điều độ, không uống rượu, không hút thuốc lá...”

Tôi không hỏi bác sĩ về bí quyết sống lâu, tôi hỏi người ... sống lâu về bí quyết sống lâu. Và được tiết lộ rằng “Sống hạnh phúc là bí quyết sống lâu!”

gaucon
11-04-2006, 06:39 PM
nhưng mà làm sao để "sống hạnh phúc" ? :newwink:

btw, hổng thấy tấm hình nào hít hà

super7
11-04-2006, 10:40 PM
Bà ngoại Lê Thị Tuyết lập gia đình năm 1988. Bà lập gia đình với ông Trịnh Quang Việt, làm ngành không gian. Người con gái của ông bà, chị Lê Thị Chi,lay nhau nam 88 ma co con 27 tuoi :D

xoivo
11-09-2006, 09:32 PM
Cái này nghe hao hao giống như:
tại sao mày lại lùn như vẩy Chắc tại hồi xưa còn nhỏ, nhà tao thiếu gạo cha me tao chỉ cho tôi ăn cơm độn bo bo, hoặc với cơm độn khoai mì không à.

xoivo
11-09-2006, 09:36 PM
Ủa, chớ tại sao somali nó đói mà sao đàn ông đàn bà con nít sao cao vậy ? có somali ở đây cho biết bí quyết không?