PDA

View Full Version : “Ngày xưa chúng tôi lấy nhau là như vậy.”


WLP
03-31-2007, 06:37 PM
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/57756-medium_NVT_69Nam.jpg
Ông bà cụ Nguyễn Ðức Tính và Trương Thị Ðức tại căn nhà của con gái Nguyễn Thị Minh Châu tại thành phố Westminster. Căn nhà đầy ắp tiếng cười, và cũng chính tại đây, ông bà cụ đã “tiết lộ” bí quyết hạnh phúc của 69 năm hôn phối. (Hình: Vũ Ðình Trọng)

Vũ Ðình Trọng/Người Việt

Bí quyết sống chung 69 năm

Người ta thường nói: “Hôn nhân là kết quả của tình yêu”.
Trong xã hội hiện nay, nếu hôn nhân không dựa trên nền tảng của tình yêu thì 99% nó sẽ dựa trên nền tảng của tiền bạc, hoặc những mưu đồ đen tối. Và theo những “thống kê đáng tin cậy”, trong 100 cuộc hôn nhân không tình yêu thì có đến 90 vụ ly dị, 10 cặp vợ chồng còn lại không ly thân thì cũng bà phòng ngủ, ông phòng khách(?)
Ðó là quan niệm hôn nhân hiện nay, nhưng nếu chúng ta trở về xã hội Việt Nam một thế kỷ trước, chúng ta sẽ vô cùng ngạc nhiên khi biết được rằng hôn nhân là kết quả tính toán của cha mẹ(?)
Nói chuyện này với các cụ bảy tám chục tuổi thì các cụ hiểu và thông cảm được, chứ nói chuyện với các anh chị ở cái tuổi “bẻ gãy sừng trâu” đến lứa tuổi “sồn sồn” thì cũng giống như nói chuyện với cái đầu gối.
Tôi thuộc cái lứa tuổi già thì chưa tới nhưng tuổi trẻ thì đã để lại sau lưng. Quan niệm về hôn nhân của tôi cũng rất bình thường: Hôn nhân là kết quả của... một cái gì đó không chịu sự tác động của cha mẹ. Thế mà tôi lại được nghe một câu chuyện tình “đôi lứa” kéo dài cho đến nay chỉ mới được 69 năm thôi(!)mà trước khi lấy nhau họ chẳng biết mặt mũi tình yêu ra sao cả.
Không thể tin được, nếu không được gặp hai cụ với số tuổi cộng lại cũng gần 200 nhưng luôn vui vẻ hoạt bát, kẻ cho chúng ta nghe “mối tình” của họ.
Chàng...
Nguyễn Ðức Tính, sinh năm 1915, trong một gia đình phú nông tại xã Thân Thượng, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Chàng là người thứ hai trong ba anh em. Thuở nhỏ, theo học tại trường Saint Thomas Nam Ðịnh, chung lớp với hai nhạc sĩ Hoàng Trọng, Hoàng Quý. Sau khi lấy được bằng Diplome, chàng lên Hà Nội học tại trường Thăng Long, và cũng chính nơi đây chàng gặp được “một nửa” của mình. Không, nói như vầy mới đúng, chàng gặp được “một nửa nữa” mà bố mẹ tìm được cho mình!
Nàng...
Trương Thị Ðức, sinh năm 1920. Quê Nàng ở Bắc Giang nhưng gia đình lên Hà Nội lập nghiệp. Nàng kể: “Mẹ tôi chỉ có mình tôi. Xã hội ngày xưa không tôn trọng đàn bà nên chúng tôi ít được đi học lắm. Các cụ bảo cho con gái đi học cho lắm vào rồi chỉ viết thư cho giai (con trai) thôi. Hồi đó các cụ quê lắm. Tôi chỉ được đi học để được biết đọc biết viết thôi, để buôn bán, ai vay mượn, hay trả nợ thì biết cái mà ghi lại.”
Năm 8 tuổi nàng được gởi học nội trú trong trường của các soeur cho đến năm 17 tuổi. Mới ra khỏi trường một năm, gia đình vội vã lo gả chồng cho Nàng vì sợ để lâu bị... ế.
Trọng nam khinh nữ đến thế cơ chứ, mặc dù thời đại của Chàng và Nàng là thời đại văn minh Pháp thuộc, nhưng quan niệm về hôn nhân, gia đình vẫn còn mang nặng giáo huấn Khổng Tử. Thanh niên nam nữ muốn viết thư tìm hiểu còn khó nữa là nói gặp nhau công khai!
Cuộc hôn nhân thời Pháp thuộc
Ở Hà Nội, chỗ chàng ở trọ lại sát với nhà nàng. Bà chủ trọ có ý muốn làm mai cho chàng cô bé hàng xóm “được người, được nết”. Bà bàn với bố mẹ chàng rằng chàng là dân quê, “không nên lấy vợ tỉnh thành vì con gái tỉnh nó “hư” lắm không thật thà như người nhà quê. Cô bé nhà kế bên quê mùa, lại đảm đang, xốc vác, khó tìm một chỗ như thế lắm.”
Bố mẹ chàng xiêu lòng, về quê thưa chuyện với ông bà nội chàng.
Thế đấy, đâu phải cứ là bố mẹ thì được quyền quyết định đâu?
Hai cụ nội của chàng khăn gói ra Hà Nội ở chơi với ông bà chủ trọ, đánh lừa gọi nàng sang nhà để hai cụ nom mặt. Chỉ nom mặt một lần rồi hỏi thăm về gia thế nàng vài câu là hai cụ ra về với vẻ hài lòng.
Lúc đó, chàng vẫn vô tư học hành, nàng vẫn hồn nhiên phụ mẹ bán buôn, sổ sách.
Khi biết tin gia đình sẽ cưới vợ cho mình thì chàng chỉ ngạc nhiên chút xíu rồi thôi. Chuyện bình thường ấy mà, nhưng chàng cũng tìm cách coi trộm xem vợ tương lai của mình “mập béo, gầy ốm” như thế nào.
“Người ngợm coi cũng được đấy chứ.” Chàng gật gù đắc chí.
Thế rồi một ngày đẹp trời, nhà trai đến xem mặt cô dâu tương lai. Lúc hai bên nói chuyện thì nàng được phép bưng nước ra mời khách, mặt không dám nhìn lên vì như thế là vô phép, lỡ người ta chê thì... xấu cả họ. Khi nhà trai về thì nàng nói với mẹ “con không đồng ý lấy cậu ấy đâu (làm gì được gọi bằng anh như bây giờ). Cậu ở nhà quê, con người tỉnh đâu có biết làm việc đồng áng, làm sao mà lấy được.” Bà cụ cau mày: “Năm nay 18 tuổi rồi, 2 năm nữa 20 tuổi thì chó nó lấy.” Nói xong bà cầm cây “chổi phất trần” vừa quất con gái vừa mắng: “Nhà nó tử tế đạo hạnh như thế không lấy thì lấy ai? Lấy chó à!” Nàng bỏ xuống bếp lẩm bẩm: “Người không lấy, lại đi lấy chó!”
Ngày mùng 3 Tháng Giêng năm 1938, một ngày sau ngày sinh nhật 18 tuổi thì nàng bước lên xe hoa. Lúc vào nhà thờ làm lễ hôn phối, nàng thấy ba người con trai đi cạnh nhau (một chú rể, hai phù rể) mà vẫn chưa biết ai sẽ là chồng mình. Ðến lúc quỳ xuống với “người ở giữa” thì nàng mới biết mặt mũi chồng mình nó như thế nào.
“Xuất giá” thì phải “tòng phu”. Sau hôn lễ, nàng theo chồng về quê.
Một cuộc sống mới bắt đầu.
Hạnh phúc tạo được không do tình yêu ban đầu
Căn nhà của chị Nguyễn Thị Minh Châu là một căn nhà bình thường như những căn nhà khác tại thành phố Westminster, có khác chăng là nó luôn đầy ắp tiếng cười nói của hai cụ Nguyễn Ðức Tính và Trương Thị Ðức cùng đàn con cháu.
Chị là người con thứ năm trong số chín người con của hai cụ. Ðược bố mẹ cho vượt biên năm 1981, ở đảo Galang một thời gian rồi được người em kế bảo lãnh qua Mỹ. Năm 1992, chị bảo lãnh được bố mẹ cùng một người chị và một người em. Hai cụ đã ở với vợ chồng chị cùng hai con từ đó đến nay.
Chúng tôi đến thăm và được hai cụ và chị Minh Châu tiếp chuyện sau dịp hai cụ được làm thánh lễ kỷ niệm 68 năm hôn phối tại nhà thờ Saint Barbara, thành phố Westminster. Các cụ đã cho biết như sau.
Phóng viên (PV): Nhìn hình cụ bà chụp trong ngày kỷ niệm 25 năm hôn phối thì cháu đoán chắc hồi xưa cụ đẹp lắm?
Cụ Bà: Lúc 18 tuổi, tôi cũng thuộc loại gái đẹp chứ đâu lù khù như bây giờ.
PV: Thế cụ không biết tí gì về cụ ông và cũng chịu lấy, chắc cụ bị áp lực từ gia đình?
Cụ Bà: Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, không ngồi thì phải đòn. Thậm chí các cụ còn cạo đầu nữa chứ.
PV: Thế cụ ông nghĩ sao ạ?
Cụ Ông: Ngày xưa chúng tôi lấy nhau là như vậy. Tôi thì bố mẹ bảo sao thì lấy thôi. Dù không được tìm hiểu thế nhưng mà tôi cũng để ý bà ấy ở trong nhà tính nết như thế nào, ăn ở ra làm sao. Ðừng có vẻ lố lăng quá, bình thường thì cũng OK chứ không có gì cả. Tôi ở trọ nhà bên cạnh, thường nhìn trộm lúc bà ấy đi chợ, đi lễ (cười).
PV: Thế hai cụ không được gặp nhau để tìm hiểu ạ?
Cụ Bà: Hồi xưa con gái đâu có được nói chuyện với con trai. Nói là chết tươi với bố mẹ. Trước khi lấy nhau mà nói chuyện, nếu bố mẹ ông ấy biết được thì từ hôn ngay. Họ nói cái con ấy chưa về nhà chồng mà đã nói chuyện rồi. Nó dễ với người này thì sẽ dễ với người khác(?)
PV: Hai cụ lấy nhau không do tình yêu, thế nhưng sống chung thì tình yêu cũng phát triển chứ ạ. Thế sống chung bao lâu thì hai cụ mới yêu?
Cụ Ông: (Cười) Yêu gì, khi lấy về rồi thì như thuyền cập bến rồi, chỉ một mực lo cho vợ cho con thôi. Tôi thì phải đi làm bù đầu đấy chứ, bà ấy thì trông nom cửa nhà. Hồi còn ở miền Bắc, chúng tôi có sáu đứa con, bà ấy cho bú cả sáu, ba đứa con sau sanh ở miền Nam thì nuôi bằng sữa ngoài. Tôi lãnh lương bao nhiêu đưa hết cho vợ, chỉ giữ lại một ít để đánh tổ tôm với các bạn thôi.
Cụ Bà: Năm xưa có biết yêu chư các cô các cậu bây giờ đâu. Bảo lấy thì lấy, rồi sống với nhau thì nhường nhịn nhau, chồng mình thì mình phải chăm sóc (cười). Bây giờ thì cũng đừng như hồi xưa, chồng chúa vợ tôi, nhưng mà đàn bà thì đừng có tự cao mình hơn chồng quá thì không được. Phải cho các ông ấy hơn thì mới hạnh phúc.Vợ chồng con gái tôi khi mà cãi nhau thì tôi cũng bảo với nó rằng phải nhường nhịn chồng, lép vế chồng một chút, chứ cứ khi chồng một câu, vợ nói lại một câu là không được.
Khi chịu phép hôn phối, cha giảng là người đàn bà phải phục tùng chồng như giáo hội phục tùng Chúa, mà người chồng phải yêu thương vợ như Chúa yêu mến giáo hội. Thì sao mình không thực thi câu đó. Có thế thì chẳng bỏ nhau được.
Lắm lúc ông nhà tôi bảo tôi sao bà lắm mồm thế. Tôi mới nói có hai loại lắm mồm ông ạ. Lắm mồm mà nói hành nói tỏi thì không nên, còn cái lắm mồm để dạy con thì tôi cứ lắm mồm (cười). Với lại trong gia đình phải tạo không khí vui vẻ, thì lắm mồm cũng nên lắm. Ở bên này đất khách quê người, không cười cũng chết. Tôi là người đàn bà quê mùa, dốt nát, già rồi nhưng mà sao tôi nhớ quê lắm, cho nên tôi cứ pha trò cho con cháu nó cười. Bên này tự do thật nhưng quá lắm nên tôi không thích, tự do lắm rồi ly dị nhiều.
PV: Thế có bao giờ hai cụ cãi nhau không?
Cụ Bà: Có chứ! Cãi nhau thì cãi chứ chúng tôi chẳng bao giờ đụng đến các cụ thân sinh, không mày tao chi tớ. Ông ấy không bao giờ đánh tôi cả. Thí dụ như mình nói cái này đúng(?),ông ấy nói ngược lại, thế là cãi nhau. Ông ấy ngang bỏ xừ, nhưng mà quá lắm thì ông chỉ la lên là mợ nói tôi như thế đấy hử? Tôi nói lại tại cậu cũng lắm mồm lắm miệng quá chứ không à, cứ bắt nạt vợ con, chửi bới con vừa vừa thôi chứ.
Cụ Ông: Cũng không bao giờ vợ chồng nằm chung một giường cả. Bao giờ cũng nằm riêng. Lúc nào mình thích thì mình mò sang giường bả (cười tủm tỉm). Xong chuyện rồi mình lại về giường mình. Chung phòng nhưng bao giờ cũng hai giường.
Cụ Bà (liếc mắt nhìn cụ Ông): Gớm, tôi hỏi ông, hai bên hai đứa con, chỗ nào đâu nữa mà nằm!
Cụ Ông: Mình thích thì mình mò sang... (cười). Như thế tiện lắm, vì mình không bị quấy rối, ngủ ngon, chứ nằm chung phiền lắm. Hồi ở nhà quê thì cứ ngủ tràn lan chứ có phòng riêng như trong Nam hay bên này đâu, quá lắm thì được cái màn gió.
PV: Thế có khó khăn không cụ?
Cụ Ông: (Cười) Khó thì khó chứ... Lắm lúc tôi cũng làm cao với bà ấy một chút thôi, rồi muốn gần bả thì lại xuống nước... (cười lớn) lúc ấy nịnh nọt một chút.
PV: Thế cụ Ông có bao giờ làm cụ Bà khóc không?
Cụ Bà: Có chứ, có lúc ông ấy nói tôi nói lắm mồm quá không chịu nổi, tôi bực quá nên khóc một lúc rồi thôi. Hồi còn trẻ, cãi nhau nhiều cũng khó chịu muốn bỏ nhau nhưng nghĩ lại tội cho một lũ con. Sau này tụi nó lớn lên, đứa nào muốn đi tu cũng không được. Còn chuyện con cái lập gia đình thì nếu bên kia dễ dãi thì không sao, nhưng họ biết chuyện gia đình ly dị mà không cho chúng nó lấy nhau thì tội cho chúng nó. Bố mẹ gầy dựng cho đâu có bỏ nhau được, to tiếng thì to tiếng chứ mỗi lần to tiếng lại bỏ nhau à, chẳng nghĩ gì hết thế là xong.
PV: Hôm dự Thánh Lễ 68 Năm Hôn Phối, hai cụ suy nghĩ như thế nào?
Cụ Bà: Tạ ơn Chúa cho 68 năm bên nhau. Hôm dự thánh lễ chúng tôi chưa đủ 69 năm nên Cha chỉ cho 68 năm thôi, bây giờ thì vừa đủ 69 năm rồi.
PV: Chị Minh Châu có kỷ niệm nào đáng nhớ về hai cụ lúc chị còn nhỏ không?
Chị Minh Châu: Hồi ở Việt Nam, cụ làm ở đài phát thanh. Tụi này nhờ cụ đi cái xe mobilette xanh. Tối mà nghe tiếng xe là biết cụ về tới, anh chị em chạy hết lên lầu, sợ vì cụ khó lắm. Bây giờ thì cụ dễ thì nhiều lắm rồi chứ hồi trẻ trong nhà ai cũng sợ. Các con có bạn trai cũng khó vì cụ “căng” lắm (cười).
Cụ Bà: Cậu không như thế thì chúng mày hỏng hết à!
Chị Minh Châu: Ai cũng sợ hết. Bạn trai đến chơi mà cụ cứ đi ra đi vô, nhìn đồng hồ rồi hỏi “mấy giờ rồi con?” Bà chị gái gần đến ngày cưới rồi mà cụ vẫn khó. Vị hôn phu của chị ấy xin dắt về nhà anh ấy chơi thì cụ nói để sau khi cưới về luôn một thể. Hồi trước cụ khó bao nhiêu thì bây giờ cụ dễ bấy nhiêu.
PV: Thế bây giờ cụ ông có hay làm cụ bà giận không?
Cụ Bà: Ôi thỉnh thoảng cũng có đấy chứ. Nhưng mà ông ấy mà nói nhiều quá thì tôi bỏ đi ra Bolsa. Buổi trưa thì mua cái gì ngoài Phước Lộc Thọ ăn chơi đến chiều, cho ông ấy ở nhà một mình không ai sắp cơm cho, để ông ấy đói thì lục mì gói ăn. Nếu về mà ông ấy hỏi bà đi đâu mà không về sắp cơm thì tôi nói tại ông nói quá lắm tôi phải đi chứ. Mình đi thì ông ấy không nói với ai được, phải “tịt” ngòi thôi (cười).
Cuộc sống vợ chồng của chúng tôi như thế đấy anh ạ. Cãi thì cãi nhưng rồi thương nhau lúc nào không biết, chắc là do mỗi năm cái nút hôn phối Chúa ban, ngài lại siết thêm một cái thật chặt, không cởi ra được nữa rồi (cười).

Lylys
04-02-2007, 06:21 AM
Chà, nhìn hay hen P, ông bà ấy có nét giống nhau á, hạnh phúc hen... Thanks P nghen...:)

TuViLang
04-02-2007, 10:35 AM
ui daaaaaa, hay quá, bí quyết sống 69 năm là ở câu này

khi mà cãi nhau thì tôi cũng bảo với nó rằng phải nhường nhịn chồng, lép vế chồng một chút, chứ cứ khi chồng một câu, vợ nói lại một câu là không được

dragonheart
04-05-2007, 03:44 PM
troi bay gio con gai ben nay lam gi dduoc vay. con trai chua noi dduoc cau nao. la con gai dda nhay vo trong mieng roi...

snoopy
04-05-2007, 03:49 PM
troi bay gio con gai ben nay lam gi dduoc vay. con trai chua noi dduoc cau nao. la con gai dda nhay vo trong mieng roi...

Ấy ấy ...bác sao lại nói ra mấy tật xấu của mấy cô thế :hair: