Bravo21
04-16-2007, 02:13 AM
Chiến lược ngăn chặn Trung Quốc của Hoa Kỳ
RA - Cập nhật 10/04/2007
Trên thế giới hiện nay, có lẽ không phải chỉ mình Hoa Kỳ lo ngại ý đồ bành trướng của Trung Quốc.Hiệp ước quốc phòng Úc-Nhật Bản phù hợp chiến lược ngăn chặn Trung Quốc.
Hiệp định an ninh được thủ tướng hai nước Úc và Nhật Bản ký mới đây tại Tokyo được nhiều người xem như nằm trong khuôn khổ chiến lược Hoa Kỳ gọi là chương trình ngăn chặn Trung Quốc.
Biên tập viên Graeme Dobell thuộc Đài Úc Châu đã nói chuyện với giáo sư Harry Harding thuộc trường Nghiên cứu Quốc tế Sự vụ, Viện Đại học George Washington tại thủ đô Hoa Kỳ để tìm hiểu thêm về chương trình ngăn chặn, cùng một số vấn đề liên quan như vị thế hiện nay cùng ước vọng của Trung Quốc khi nước này tăng cường sức mạnh quân sự.
Sở dĩ thế giới quan ngại vì Trung Quốc thiếu minh bạch.
GRAEME DOBELL: Cách nay một thập niên, Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton cho rằng việc Trung Quốc sử dụng sức mạnh của mình ra sao sẽ là một trong những vấn đề quan trọng của thế kỷ 21 . Vấn đề này hiện nay vẫn là nỗi ám ảnh của cả Hoa Kỳ lẫn chính Trung Quốc.
HARRY HARDING: “Về cơ bản, thách đố đối với Trung Quốc là chuyện Bắc Kinh sẽ hành xử ra sao trong tư thế một quốc gia hùng mạnh. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử cận đại, Trung Quốc trở thành một cường quốc. Một thế kỷ rưỡi đầy rẫy yếu kém, chia rẽ, quốc thể bị chà đạp nay đã chấm dứt.”
GRAEME DOBELL: Giáo sư Harry Harding cho hay, vì quan ngại về sức mạnh của Trung Quốc, Hoa Kỳ đã soạn thảo một chiến lược, được chính thức đặt tên là “chính sách ngăn chặn.” Cả bản Thẩm định Quốc phòng Hoa Kỳ, được soạn thảo cứ mỗi 4 năm một lần, lẫn bản Phúc trình Chiến lược An ninh Quốc gia Hoa Kỳ đều đề cập tới chiến lược ngăn chặn này. Các tài liệu đó cho rằng Trung Quốc là quốc gia có nhiều khả năng nhất trong việc tranh đua với Hoa Kỳ về mặt quân sự. Giáo sư Harding giải thích thêm:
HARRY HARDING: “Điều khiến người ta quan ngại là việc Trung Quốc quyết tâm hiện đại hóa quân đội để trở thành cường quốc quân sự. Theo một nghĩa nào đó thì đây là điều mọi người có thể hiểu được bởi vì phần lớn những điều này là chính đáng, hoặc ít nhất thì cũng hợp pháp theo quan niệm của Trung Quốc. Bắc Kinh muốn có được khả năng để trừng trị Đài Loan nếu Đài Bắc đơn phương tuyên bố độc lập, muốn ngăn chặn Hoa Kỳ hỗ trợ Đài Loan về mặt quốc phòng, đồng thời lại muốn đương đầu với bất cứ ai tỏ ra thách đố Trung Quốc, mỗi khi Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền ở vùng biển phía Đông và phía Nam Trung Quốc. Theo tôi nghĩ, tất cả những mục tiêu này đều chính đáng. Vấn đề ở đây là những mục tiêu này sẽ khiến Trung Quốc theo đuổi tiến trình tăng cường sức mạnh quân sự, cả quy ước lẫn nguyên tử; đồng thời thực thi những chiến lược bất đối xứng, tức chiến phát triển những khả năng quân sự không theo nguyên tắc đối xứng về số lượng và chất lượng. Dĩ nhiên tất cả những việc vừa nêu, từ sức mạnh quân sự tới chiến lược ‘bất đối xứng’ đều có thể được Bắc Kinh đem ra sử dụng cho những mục đích khác. Vì các chủ thuyết quân sự cũng như việc chi tiêu quốc phòng của Trung Quốc đều thiếu minh bạch nên câu hỏi nhiều người đặt ra là: không hiểu chương trình hiện đại hóa quân đội sẽ đưa Trung Quốc đi về đâu ?”
Tình trạng đồng sàng dị mộng giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.
GRAEME DOBELL: Bản hiệp ước an ninh do hai vị thủ tướng Úc và Nhật Bản ký, phù hợp với chiến lược do Hoa Kỳ khởi xướng nhằm ngăn chận Trung Quốc. Theo chiến lược này, Hoa Kỳ có nghĩa vụ vừa cải thiện khả năng vừa giảm bớt tình trạng yếu kém của các quốc gia đồng minh với Washington.
HARRY HARDING:”Chiến lược ngăn chặn có nguy cơ lớn lao là có thể tạo ra tình thế tiến thoái lưỡng nan về mặt an ninh: khi tôi cho rằng cần phải thực hiện công cuộc ngăn chận nhằm chặn đứng rủi ro, thì anh lại cho rằng tôi dùng chiến lược đó để đe dọa anh. Vì coi đó là mối đe dọa, anh sẽ phản ứng lại bằng cách thực hiện những phương thế mà tôi cho rằng những phương thế đó chính là mối đe dọa cho tôi.”
GRAEME DOBELL: Giáo sư Harding cho hay, ngay cả trong lĩnh vực hợp tác, chẳng hạn như trong tiến trình 6 bên nhằm giải quyết tình trạng căng thẳng ở bán đảo Triều Tiên, tình trạng dị biệt sẽ nảy sinh giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc. Ông Harding cho rằng, Washington và Bắc Kinh sẽ có quan điểm khác nhau về việc phải phản ứng ra sao trước việc Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, tức Bắc Triều Tiên chế tạo bom nguyên tử.”
HARRY HARDING: “Theo tôi đoán, nếu xét cho tới cùng, có lẽ Trung Quốc đành phải chấp nhận việc Bắc Triều Tiên có bom nguyên tử hơn Hoa Kỳ nhiều. Trung Quốc có ý muốn nói rằng: ‘ Mọi người phải chấp nhận thực tế là Bắc Triều Tiên đã có một hoặc hai quả bom nguyên tử. Với điều kiện là Bình Nhưỡng không được triển khai, không được thử nghiệm hỏa tiễn, không được xuất khẩu kỹ thuật và vật liệu chế tạo hỏa tiễn thì chúng ta phải chấp nhận chuyện này’. Nếu Bắc Triều Tiên chấp nhận những điều kiện như vậy thì mọi sự đã tốt đủ chưa? Đối với Hoa Kỳ thì như vậy chưa đủ.
Nay tới vấn đề liệu có phải áp dụng lệnh cấm vận Bắc Triều Tiên hay không. Và nếu áp dụng thì chúng ta cấm vận Bình Nhưỡng về mặt quân sự mà thôi hay còn cấm vận những mặt khác nữa? Về vấn đề cấm vận, Hoa Kỳ gặp trục trặc với Trung Quốc và với nhiều đồng minh khác về tiến độ cấm vận, tức phải làm phải nhanh đến mức nào.
Trong nhiều lĩnh vực chúng ta quả là đồng sàng nhưng dị mộng với Trung Quốc, hoặc có thể chúng ta có cùng chung “giấc mộng”, chung quan điểm và ước muốn với Trung Quốc, thế nhưng lại khác biệt với nước này về vấn đề chiến lược áp dụng. Chúng ta cũng có thể có cùng giấc mộng với Trung Quốc, và có cùng chung nỗi lo sợ, thế nhưng lại khác Bắc Kinh ở chỗ phải áp dụng phương thức gì, chiến lược gì để giải quyết vấn đề, để xóa tan ác mộng đó đi.”
RA - Cập nhật 10/04/2007
Trên thế giới hiện nay, có lẽ không phải chỉ mình Hoa Kỳ lo ngại ý đồ bành trướng của Trung Quốc.Hiệp ước quốc phòng Úc-Nhật Bản phù hợp chiến lược ngăn chặn Trung Quốc.
Hiệp định an ninh được thủ tướng hai nước Úc và Nhật Bản ký mới đây tại Tokyo được nhiều người xem như nằm trong khuôn khổ chiến lược Hoa Kỳ gọi là chương trình ngăn chặn Trung Quốc.
Biên tập viên Graeme Dobell thuộc Đài Úc Châu đã nói chuyện với giáo sư Harry Harding thuộc trường Nghiên cứu Quốc tế Sự vụ, Viện Đại học George Washington tại thủ đô Hoa Kỳ để tìm hiểu thêm về chương trình ngăn chặn, cùng một số vấn đề liên quan như vị thế hiện nay cùng ước vọng của Trung Quốc khi nước này tăng cường sức mạnh quân sự.
Sở dĩ thế giới quan ngại vì Trung Quốc thiếu minh bạch.
GRAEME DOBELL: Cách nay một thập niên, Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton cho rằng việc Trung Quốc sử dụng sức mạnh của mình ra sao sẽ là một trong những vấn đề quan trọng của thế kỷ 21 . Vấn đề này hiện nay vẫn là nỗi ám ảnh của cả Hoa Kỳ lẫn chính Trung Quốc.
HARRY HARDING: “Về cơ bản, thách đố đối với Trung Quốc là chuyện Bắc Kinh sẽ hành xử ra sao trong tư thế một quốc gia hùng mạnh. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử cận đại, Trung Quốc trở thành một cường quốc. Một thế kỷ rưỡi đầy rẫy yếu kém, chia rẽ, quốc thể bị chà đạp nay đã chấm dứt.”
GRAEME DOBELL: Giáo sư Harry Harding cho hay, vì quan ngại về sức mạnh của Trung Quốc, Hoa Kỳ đã soạn thảo một chiến lược, được chính thức đặt tên là “chính sách ngăn chặn.” Cả bản Thẩm định Quốc phòng Hoa Kỳ, được soạn thảo cứ mỗi 4 năm một lần, lẫn bản Phúc trình Chiến lược An ninh Quốc gia Hoa Kỳ đều đề cập tới chiến lược ngăn chặn này. Các tài liệu đó cho rằng Trung Quốc là quốc gia có nhiều khả năng nhất trong việc tranh đua với Hoa Kỳ về mặt quân sự. Giáo sư Harding giải thích thêm:
HARRY HARDING: “Điều khiến người ta quan ngại là việc Trung Quốc quyết tâm hiện đại hóa quân đội để trở thành cường quốc quân sự. Theo một nghĩa nào đó thì đây là điều mọi người có thể hiểu được bởi vì phần lớn những điều này là chính đáng, hoặc ít nhất thì cũng hợp pháp theo quan niệm của Trung Quốc. Bắc Kinh muốn có được khả năng để trừng trị Đài Loan nếu Đài Bắc đơn phương tuyên bố độc lập, muốn ngăn chặn Hoa Kỳ hỗ trợ Đài Loan về mặt quốc phòng, đồng thời lại muốn đương đầu với bất cứ ai tỏ ra thách đố Trung Quốc, mỗi khi Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền ở vùng biển phía Đông và phía Nam Trung Quốc. Theo tôi nghĩ, tất cả những mục tiêu này đều chính đáng. Vấn đề ở đây là những mục tiêu này sẽ khiến Trung Quốc theo đuổi tiến trình tăng cường sức mạnh quân sự, cả quy ước lẫn nguyên tử; đồng thời thực thi những chiến lược bất đối xứng, tức chiến phát triển những khả năng quân sự không theo nguyên tắc đối xứng về số lượng và chất lượng. Dĩ nhiên tất cả những việc vừa nêu, từ sức mạnh quân sự tới chiến lược ‘bất đối xứng’ đều có thể được Bắc Kinh đem ra sử dụng cho những mục đích khác. Vì các chủ thuyết quân sự cũng như việc chi tiêu quốc phòng của Trung Quốc đều thiếu minh bạch nên câu hỏi nhiều người đặt ra là: không hiểu chương trình hiện đại hóa quân đội sẽ đưa Trung Quốc đi về đâu ?”
Tình trạng đồng sàng dị mộng giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.
GRAEME DOBELL: Bản hiệp ước an ninh do hai vị thủ tướng Úc và Nhật Bản ký, phù hợp với chiến lược do Hoa Kỳ khởi xướng nhằm ngăn chận Trung Quốc. Theo chiến lược này, Hoa Kỳ có nghĩa vụ vừa cải thiện khả năng vừa giảm bớt tình trạng yếu kém của các quốc gia đồng minh với Washington.
HARRY HARDING:”Chiến lược ngăn chặn có nguy cơ lớn lao là có thể tạo ra tình thế tiến thoái lưỡng nan về mặt an ninh: khi tôi cho rằng cần phải thực hiện công cuộc ngăn chận nhằm chặn đứng rủi ro, thì anh lại cho rằng tôi dùng chiến lược đó để đe dọa anh. Vì coi đó là mối đe dọa, anh sẽ phản ứng lại bằng cách thực hiện những phương thế mà tôi cho rằng những phương thế đó chính là mối đe dọa cho tôi.”
GRAEME DOBELL: Giáo sư Harding cho hay, ngay cả trong lĩnh vực hợp tác, chẳng hạn như trong tiến trình 6 bên nhằm giải quyết tình trạng căng thẳng ở bán đảo Triều Tiên, tình trạng dị biệt sẽ nảy sinh giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc. Ông Harding cho rằng, Washington và Bắc Kinh sẽ có quan điểm khác nhau về việc phải phản ứng ra sao trước việc Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, tức Bắc Triều Tiên chế tạo bom nguyên tử.”
HARRY HARDING: “Theo tôi đoán, nếu xét cho tới cùng, có lẽ Trung Quốc đành phải chấp nhận việc Bắc Triều Tiên có bom nguyên tử hơn Hoa Kỳ nhiều. Trung Quốc có ý muốn nói rằng: ‘ Mọi người phải chấp nhận thực tế là Bắc Triều Tiên đã có một hoặc hai quả bom nguyên tử. Với điều kiện là Bình Nhưỡng không được triển khai, không được thử nghiệm hỏa tiễn, không được xuất khẩu kỹ thuật và vật liệu chế tạo hỏa tiễn thì chúng ta phải chấp nhận chuyện này’. Nếu Bắc Triều Tiên chấp nhận những điều kiện như vậy thì mọi sự đã tốt đủ chưa? Đối với Hoa Kỳ thì như vậy chưa đủ.
Nay tới vấn đề liệu có phải áp dụng lệnh cấm vận Bắc Triều Tiên hay không. Và nếu áp dụng thì chúng ta cấm vận Bình Nhưỡng về mặt quân sự mà thôi hay còn cấm vận những mặt khác nữa? Về vấn đề cấm vận, Hoa Kỳ gặp trục trặc với Trung Quốc và với nhiều đồng minh khác về tiến độ cấm vận, tức phải làm phải nhanh đến mức nào.
Trong nhiều lĩnh vực chúng ta quả là đồng sàng nhưng dị mộng với Trung Quốc, hoặc có thể chúng ta có cùng chung “giấc mộng”, chung quan điểm và ước muốn với Trung Quốc, thế nhưng lại khác biệt với nước này về vấn đề chiến lược áp dụng. Chúng ta cũng có thể có cùng giấc mộng với Trung Quốc, và có cùng chung nỗi lo sợ, thế nhưng lại khác Bắc Kinh ở chỗ phải áp dụng phương thức gì, chiến lược gì để giải quyết vấn đề, để xóa tan ác mộng đó đi.”