Lylys
04-19-2007, 09:22 PM
Nhỏ vốn là đứa vốn được ông Trời thương, nên thông minh, hiểu biết, có những cái Nhỏ cũng tâm lý đoán được. Nhưng bây giờ thì Nhỏ thực sự rối:
"Ông & Bà đã ngoài 70, đã ăn mừng lễ Diamond Wedding tại Paris, lãng mạn dễ sợ, được gọi là hiếm hoi ở VN. Sinh ra và lớn lên ở Huế, đến năm 17 tuổi, Bà & Ông (hơn Bà 5 tuổi) yêu nhau say đắm, và đám cưới tổ chức thiệt trọn vẹn. Xong Ông & Bà vào SG sống cuộc sống hôn nhân thật tuyệt, khi Bà 32 tuổi thì đã có 10 người con và cũng đúng là lúc mà Ông lên chức tước, 2 vợ chồng vượt qua cũng khá nhiều sóng gió giữa chế độ cũ mới, để có ngày hôm nay, con cái thành đạt, vẹn toàn, ai cũng có gia đình riêng, đứa ở nước này đứa nước kia. Hằng năm đều tụ họp đông đủ tại VN. Quá là mãn nguyện rồi còn gì.
Thế nhưng, ở đời mà, ai mà chẳng muốn vẹn toàn, vẹn toàn rồi lại muốn vẹn toàn hơn. Đối với Bà lúc nào cũng muốn con cái ở bên cạnh, Ông & Bà thuộc tầng lớp thượng lưu ở SG, từ nhỏ đến lớn, ai ai cũng cho là Bà sung sướng. Bà thiệt hạnh phúc và khuôn mặt luôn rạng ngời.
Đến một ngày, Ông đã thực sự bỏ Bà ra đi, đi mãi đi mãi về Tây Phương Cực Lạc. Bà đã ko khóc thành lời, chỉ nhớ là khuôn mặt Bà lúc đó mắt nhắm đầy nước mắt hoà quyện với khói nhan nghi ngút. Nhỏ xót xa vô chừng. Ngày ngày qua ngày, tưởng chừng mọi chuyện cũng qua, tuy giờ hỏng còn Ông bên cạnh thủ thỉ. Nhưng Bà ko vì vậy mà quên đi cuộc sống hiện tại. Chỉ tiếc là giờ hỏng còn ai để tập thể dục chung, hỏng còn ai uống trà đàm đạo buổi sáng cùng Bà, quạt và thủ thỉ bên tai Bà mí câu chuyện vui khi Bà đi đâu đó về mình đầy mồ hôi, và cũng hỏng còn ai lái xe Hơi ương bướng làm Bà hết hồn nhiều lần nhưng cũng đáng để Bà nhớ và thương.
Cuộc đời Bà có quá nhiều dấu ấn, giờ Nhỏ hỏng biết phải làm sao, phải làm sao, khi mỗi ngày Bà càng nghĩ về cái chết, nghĩ tùm lum, chẳng vô tư vui vẻ sống như trước.
Mới đây đi Huế rồi cái Bà trở nên buồn nhiều hơn, mới sáng sớm là call kêu Nhỏ về "để tang" cho Bà, Nhỏ hiểu phần nào tâm trạng Bà nhưng vì sao lại vậy chứ? Bà rành bên Phật Pháp, đi chùa hỏng biết bao nhiêu chùa. Là một Liên Chúng Trưởng của các đạo tràng. Bạn bè trong đạo, nay người này "đi rồi", mai người "kia rụng", Nhỏ thấy riết Nhỏ cũng coi cái chết là bình thường. Vậy mà đối với Bà bây giờ, cái chết thiệt lớn lao. Bà rất sợ chết.
Bà rất khoẻ mạnh, gần 80tuổi rồi, nhưng khoẻ re hơn cả Nhỏ, thậm chí còn mạnh hơn Nhỏ, người tròn tròn hơn Nhỏ, sung sướng hơn Nhỏ cả mấy chục lần dzị mà cứ vài ngày là call cho Nhỏ, kêu sắp chết, kêu về cho Bà gặp để Bà chết. (Mà Nhỏ ở đâu có xa, đi bộ vài bước là có mặt liền, và vài ngày là ghé tâm sự ăn uống rồi đi dạo cùng Bà mà). Nhỏ hỏng biết phải làm sao???
Cát bụi sẽ trở về cát bụi, ngày Ông ra đi, trước khi đi cũng như là một cái điềm báo, đã làm cho Bà quá hạnh phúc rồi còn gì, đã ăn sáng cùng Bà buổi sáng đó, rồi dặn dò Bà nhiều cái, và buổi trưa là Bà đã "mất" Ông. Trước lúc Ông mất, Bà vốn coi cái chết là chuyện thường tình, riêng bây giờ đã gần 3 năm trôi qua, càng ngày Bà càng sợ cái chết, Nhỏ cũng hỏng hiểu vì sao. Có lúc Bà cứ như con nít. Mới có đau bụng sơ sơ do ăn phải gì đó (vì bụng người già sẽ hơi yếu á) mà cũng nói là sắp chết.
Trước giờ chuyện gì Nhỏ & Bà cũng thông suốt hết, riêng vì chuyện này mà Nhỏ thực sự rối, chẳng biết phải làm sao để Bà khỏi nghĩ đến cái chết. Và làm sao để Bà bớt giận hờn vu vơ, hay nhõng nhẽo như con nít dzị... Cứ vui vẻ vô tư mà sống như trước sẽ tốt hơn hỏng? Đằng này Bà cứ dzị... Nhỏ hỏng biết phải làm sao...???
Lylys kể ra nhiều vậy, để Mí Anh Chị trong đây ai rành về tâm lý người già thì chỉ vẻ cho Lylys với... Thanks all!:)
"Ông & Bà đã ngoài 70, đã ăn mừng lễ Diamond Wedding tại Paris, lãng mạn dễ sợ, được gọi là hiếm hoi ở VN. Sinh ra và lớn lên ở Huế, đến năm 17 tuổi, Bà & Ông (hơn Bà 5 tuổi) yêu nhau say đắm, và đám cưới tổ chức thiệt trọn vẹn. Xong Ông & Bà vào SG sống cuộc sống hôn nhân thật tuyệt, khi Bà 32 tuổi thì đã có 10 người con và cũng đúng là lúc mà Ông lên chức tước, 2 vợ chồng vượt qua cũng khá nhiều sóng gió giữa chế độ cũ mới, để có ngày hôm nay, con cái thành đạt, vẹn toàn, ai cũng có gia đình riêng, đứa ở nước này đứa nước kia. Hằng năm đều tụ họp đông đủ tại VN. Quá là mãn nguyện rồi còn gì.
Thế nhưng, ở đời mà, ai mà chẳng muốn vẹn toàn, vẹn toàn rồi lại muốn vẹn toàn hơn. Đối với Bà lúc nào cũng muốn con cái ở bên cạnh, Ông & Bà thuộc tầng lớp thượng lưu ở SG, từ nhỏ đến lớn, ai ai cũng cho là Bà sung sướng. Bà thiệt hạnh phúc và khuôn mặt luôn rạng ngời.
Đến một ngày, Ông đã thực sự bỏ Bà ra đi, đi mãi đi mãi về Tây Phương Cực Lạc. Bà đã ko khóc thành lời, chỉ nhớ là khuôn mặt Bà lúc đó mắt nhắm đầy nước mắt hoà quyện với khói nhan nghi ngút. Nhỏ xót xa vô chừng. Ngày ngày qua ngày, tưởng chừng mọi chuyện cũng qua, tuy giờ hỏng còn Ông bên cạnh thủ thỉ. Nhưng Bà ko vì vậy mà quên đi cuộc sống hiện tại. Chỉ tiếc là giờ hỏng còn ai để tập thể dục chung, hỏng còn ai uống trà đàm đạo buổi sáng cùng Bà, quạt và thủ thỉ bên tai Bà mí câu chuyện vui khi Bà đi đâu đó về mình đầy mồ hôi, và cũng hỏng còn ai lái xe Hơi ương bướng làm Bà hết hồn nhiều lần nhưng cũng đáng để Bà nhớ và thương.
Cuộc đời Bà có quá nhiều dấu ấn, giờ Nhỏ hỏng biết phải làm sao, phải làm sao, khi mỗi ngày Bà càng nghĩ về cái chết, nghĩ tùm lum, chẳng vô tư vui vẻ sống như trước.
Mới đây đi Huế rồi cái Bà trở nên buồn nhiều hơn, mới sáng sớm là call kêu Nhỏ về "để tang" cho Bà, Nhỏ hiểu phần nào tâm trạng Bà nhưng vì sao lại vậy chứ? Bà rành bên Phật Pháp, đi chùa hỏng biết bao nhiêu chùa. Là một Liên Chúng Trưởng của các đạo tràng. Bạn bè trong đạo, nay người này "đi rồi", mai người "kia rụng", Nhỏ thấy riết Nhỏ cũng coi cái chết là bình thường. Vậy mà đối với Bà bây giờ, cái chết thiệt lớn lao. Bà rất sợ chết.
Bà rất khoẻ mạnh, gần 80tuổi rồi, nhưng khoẻ re hơn cả Nhỏ, thậm chí còn mạnh hơn Nhỏ, người tròn tròn hơn Nhỏ, sung sướng hơn Nhỏ cả mấy chục lần dzị mà cứ vài ngày là call cho Nhỏ, kêu sắp chết, kêu về cho Bà gặp để Bà chết. (Mà Nhỏ ở đâu có xa, đi bộ vài bước là có mặt liền, và vài ngày là ghé tâm sự ăn uống rồi đi dạo cùng Bà mà). Nhỏ hỏng biết phải làm sao???
Cát bụi sẽ trở về cát bụi, ngày Ông ra đi, trước khi đi cũng như là một cái điềm báo, đã làm cho Bà quá hạnh phúc rồi còn gì, đã ăn sáng cùng Bà buổi sáng đó, rồi dặn dò Bà nhiều cái, và buổi trưa là Bà đã "mất" Ông. Trước lúc Ông mất, Bà vốn coi cái chết là chuyện thường tình, riêng bây giờ đã gần 3 năm trôi qua, càng ngày Bà càng sợ cái chết, Nhỏ cũng hỏng hiểu vì sao. Có lúc Bà cứ như con nít. Mới có đau bụng sơ sơ do ăn phải gì đó (vì bụng người già sẽ hơi yếu á) mà cũng nói là sắp chết.
Trước giờ chuyện gì Nhỏ & Bà cũng thông suốt hết, riêng vì chuyện này mà Nhỏ thực sự rối, chẳng biết phải làm sao để Bà khỏi nghĩ đến cái chết. Và làm sao để Bà bớt giận hờn vu vơ, hay nhõng nhẽo như con nít dzị... Cứ vui vẻ vô tư mà sống như trước sẽ tốt hơn hỏng? Đằng này Bà cứ dzị... Nhỏ hỏng biết phải làm sao...???
Lylys kể ra nhiều vậy, để Mí Anh Chị trong đây ai rành về tâm lý người già thì chỉ vẻ cho Lylys với... Thanks all!:)