PDA

View Full Version : Tâm Lý Người Già


Lylys
04-19-2007, 09:22 PM
Nhỏ vốn là đứa vốn được ông Trời thương, nên thông minh, hiểu biết, có những cái Nhỏ cũng tâm lý đoán được. Nhưng bây giờ thì Nhỏ thực sự rối:

"Ông & Bà đã ngoài 70, đã ăn mừng lễ Diamond Wedding tại Paris, lãng mạn dễ sợ, được gọi là hiếm hoi ở VN. Sinh ra và lớn lên ở Huế, đến năm 17 tuổi, Bà & Ông (hơn Bà 5 tuổi) yêu nhau say đắm, và đám cưới tổ chức thiệt trọn vẹn. Xong Ông & Bà vào SG sống cuộc sống hôn nhân thật tuyệt, khi Bà 32 tuổi thì đã có 10 người con và cũng đúng là lúc mà Ông lên chức tước, 2 vợ chồng vượt qua cũng khá nhiều sóng gió giữa chế độ cũ mới, để có ngày hôm nay, con cái thành đạt, vẹn toàn, ai cũng có gia đình riêng, đứa ở nước này đứa nước kia. Hằng năm đều tụ họp đông đủ tại VN. Quá là mãn nguyện rồi còn gì.

Thế nhưng, ở đời mà, ai mà chẳng muốn vẹn toàn, vẹn toàn rồi lại muốn vẹn toàn hơn. Đối với Bà lúc nào cũng muốn con cái ở bên cạnh, Ông & Bà thuộc tầng lớp thượng lưu ở SG, từ nhỏ đến lớn, ai ai cũng cho là Bà sung sướng. Bà thiệt hạnh phúc và khuôn mặt luôn rạng ngời.

Đến một ngày, Ông đã thực sự bỏ Bà ra đi, đi mãi đi mãi về Tây Phương Cực Lạc. Bà đã ko khóc thành lời, chỉ nhớ là khuôn mặt Bà lúc đó mắt nhắm đầy nước mắt hoà quyện với khói nhan nghi ngút. Nhỏ xót xa vô chừng. Ngày ngày qua ngày, tưởng chừng mọi chuyện cũng qua, tuy giờ hỏng còn Ông bên cạnh thủ thỉ. Nhưng Bà ko vì vậy mà quên đi cuộc sống hiện tại. Chỉ tiếc là giờ hỏng còn ai để tập thể dục chung, hỏng còn ai uống trà đàm đạo buổi sáng cùng Bà, quạt và thủ thỉ bên tai Bà mí câu chuyện vui khi Bà đi đâu đó về mình đầy mồ hôi, và cũng hỏng còn ai lái xe Hơi ương bướng làm Bà hết hồn nhiều lần nhưng cũng đáng để Bà nhớ và thương.

Cuộc đời Bà có quá nhiều dấu ấn, giờ Nhỏ hỏng biết phải làm sao, phải làm sao, khi mỗi ngày Bà càng nghĩ về cái chết, nghĩ tùm lum, chẳng vô tư vui vẻ sống như trước.

Mới đây đi Huế rồi cái Bà trở nên buồn nhiều hơn, mới sáng sớm là call kêu Nhỏ về "để tang" cho Bà, Nhỏ hiểu phần nào tâm trạng Bà nhưng vì sao lại vậy chứ? Bà rành bên Phật Pháp, đi chùa hỏng biết bao nhiêu chùa. Là một Liên Chúng Trưởng của các đạo tràng. Bạn bè trong đạo, nay người này "đi rồi", mai người "kia rụng", Nhỏ thấy riết Nhỏ cũng coi cái chết là bình thường. Vậy mà đối với Bà bây giờ, cái chết thiệt lớn lao. Bà rất sợ chết.

Bà rất khoẻ mạnh, gần 80tuổi rồi, nhưng khoẻ re hơn cả Nhỏ, thậm chí còn mạnh hơn Nhỏ, người tròn tròn hơn Nhỏ, sung sướng hơn Nhỏ cả mấy chục lần dzị mà cứ vài ngày là call cho Nhỏ, kêu sắp chết, kêu về cho Bà gặp để Bà chết. (Mà Nhỏ ở đâu có xa, đi bộ vài bước là có mặt liền, và vài ngày là ghé tâm sự ăn uống rồi đi dạo cùng Bà mà). Nhỏ hỏng biết phải làm sao???

Cát bụi sẽ trở về cát bụi, ngày Ông ra đi, trước khi đi cũng như là một cái điềm báo, đã làm cho Bà quá hạnh phúc rồi còn gì, đã ăn sáng cùng Bà buổi sáng đó, rồi dặn dò Bà nhiều cái, và buổi trưa là Bà đã "mất" Ông. Trước lúc Ông mất, Bà vốn coi cái chết là chuyện thường tình, riêng bây giờ đã gần 3 năm trôi qua, càng ngày Bà càng sợ cái chết, Nhỏ cũng hỏng hiểu vì sao. Có lúc Bà cứ như con nít. Mới có đau bụng sơ sơ do ăn phải gì đó (vì bụng người già sẽ hơi yếu á) mà cũng nói là sắp chết.

Trước giờ chuyện gì Nhỏ & Bà cũng thông suốt hết, riêng vì chuyện này mà Nhỏ thực sự rối, chẳng biết phải làm sao để Bà khỏi nghĩ đến cái chết. Và làm sao để Bà bớt giận hờn vu vơ, hay nhõng nhẽo như con nít dzị... Cứ vui vẻ vô tư mà sống như trước sẽ tốt hơn hỏng? Đằng này Bà cứ dzị... Nhỏ hỏng biết phải làm sao...???

Lylys kể ra nhiều vậy, để Mí Anh Chị trong đây ai rành về tâm lý người già thì chỉ vẻ cho Lylys với... Thanks all!:)

songphi
04-20-2007, 08:42 AM
Sao gia đạo của LyLys phất tạp quá vậy. Hết lo cho trẻ con bây giờ lại chuyển sang lo cho bà già. BTW, Lylys sống ở VN hả.

...Vậy mà đối với Bà bây giờ, cái chết thiệt lớn lao. Bà rất sợ chết.
Có lẻ cho tới bây giờ .... bà mới được sống. :) j/k

Nói giỡn cho vui vậy thôi chứ, tâm lý của người gìa như vậy là thường tình . Mà cái bà sợ nhất có lẻ không phải là cái chết mà là sự cô đơn cho nên tính tình mới đổi thay như vậy.

Lylys có thể giúp gì ư? Có lẻ những gì có thể làm được cho bà thì Lylys đã làm rồi, qua sự quang tâm, lo lắng và thường qua thăm bà. Nhưng những cử chỉ đó không đủ khả năng lấp được khoảng trống cô đơn mà ông đã để lại cho bà. Nhất là khi đêm về chăn đơn gối chiếc lạnh lùng, bà khó có thể quen được . Thôi thì con đường này ai cũng sẻ đi qua và bà cũng phải tập làm quen với đời sống không có ông.
SP có thấy có những gia đình sống ở VN có phương tiện và khả năng thì bà có cô con gái đêm về ngủ chung với bả để dịu bớt phần nào sự cô đơn. Hay để bả ở chung . Nhưng không phải gia đình nào cũng có phương tiện và khả năng; nếu không làm được đó cũng là chuyện thường tình, có phải không ? :)

Rose
04-22-2007, 03:10 AM
-Khi con người đã từng sống sung sướng,đầy đủ,hạnh phúc,...Thì khi về già,họ càng nghĩ về cái "thân" nhiều hơn,nhất là lúc nhàn hạ,không có cái zì để làm,để quan tâm ,lo lắng đến thì lại càng hay nghĩ quẩn và muốn được con cháu quan tâm,săn sóc đến nhiều hơn !!!
-Lylys nên đưa bà đến mấy Hội người già nghèo,mấy viện mồ côi, người tàn tật .Bàn với bà làm bánh trái ,may thêu, mua những gói quà nho nhỏ,cần thiết để tặng những người này .Hãy giúp cho bà nhìn xuống rồi nhìn wa bên phải,bên trái 1 chút ,rồi bà sẽ tự nhìn lại bản thân mình .
-Hoặc là có 1 biến cố trọng đại nào đó của gia đinh hay đất nước,mất hết của cải ,danh vọng, già rồi mà còn phải bươn chải buôn thúng,bán bưng ,lăn lưng với tầng lớp thấp,mỗi người một hoàn cảnh.Có lẻ lúc đó, bà mới hết than thở được .
-Mà cũng có thể bà bị ...lẩm cẩm của tuổi già đó Lylys !!! :D
-Rose chắc không an ủi bà đâu, thế lào bà cũng giận Rose hà !!! :D Cho nên Rose lo co cẳng chạy trước cho bà khỏi ...chửi !!! :D

sleepless
04-22-2007, 04:10 AM
sleep hong biết gì về tâm lý đâu, sleep hong thể nói theo tâm lý được, but if đây là chuyện thiệt, and người Bà đó là Bà của LyLy... thì sleep mừng dùm cho LyLy... sleep từ nhỏ ao ước được có Bà nhưng vì sleep sanh sau để muộn, nên Bà Nội hay Bà Ngoại gì cũng mất trước khi sleep lọt lòng mẹ... Ông của LyLy cũng đã xa LyLy rồi, Bà của LyLy cũng không được gần LyLy lâu nữa đâu... tất cả những cái gì LyLy chứng kiến bây giờ sẽ chỉ là kỷ niệm, sau này LyLy có muốn gặp Bà mỗi ngày cũng không được, có muốn bà nũng nịu, nhõng nhẽo cũng không còn nữa, có muốn được bà làm phiền, rầy la & cằn nhằn.... Bà cũng chả thèm lập lại nữa... lúc đó LyLy sẽ tiếc những thời gian đáng lẽ được bên bà, nhưng đã muộn.... nếu sleep là LyLy thì sleep sẽ phải trân quý những giây phút bên Bà, không những mỗi khi Bà gọi sẽ có mặt, mà còn muốn gặp Bà mỗi ngày nữa cơ... đừng nghĩ làm như vậy là vì Bà, đó là vì bản thân mình mà thôi... có như thế thì 1 ngày nào đó Bà nằm xuống, LyLy mới hông hối hận...

Lylys
04-22-2007, 08:13 AM
Lylys đọc mà cảm động quá...

@ Songphi: đúng là phức tạp thiệt, kể thêm Bà ngoại nhõng nhẽo nữa chắc Anh điên mất...hihi^^.. riết cũng quen rồi Anh àh, bởi dzị ll mới có 24-25 tuổi mà già như trái cà rồi nì...

Thực sự Ba` có nuôi 2 người giúp việc, sớm tối chiều chiều có bên Bà, con cái cũng về nước hoài đó thôi. ll thì bận như gì á, lúc ở chung thì ll quá sướng, nên đôi lúc buổi trưa ll phải lê cái thân từ Q.3 về Q.10 ăn cơm, mỗi lần về đến nhà thấy She ngồi đợi cơm, thấy mà muốn rớt nước mắt. Nuốt ko nổi đó. Mà ll thì ko có thời gian nấu ăn ngoài weekend.

Tại Anh SP ko biết đó thôi, món ăn người gia` khác, khó nấu lắm, phải mềm, phải canh chừng, phải sắt gọt theo kiểu Huế, bà già Huế mờ... người giúp việc làm thì she ko ưng ý... có sung sướng chi mô Anh...

@ Sis Rose: Cách đây 2 năm khó như Bà chằn, bây chừ đỡ lắm rồi kể từ ngày Ông ra đi, tính tình đỡ khó hơn... đỡ nhõng nhẽo hơn, có điều hay sợ chết và hay tủi thân thôi. Giờ có cách trị bệnh này là ll ok rồi...

Mà ngộ lắm, giờ chuyện nhỏ cũng khóc nữa, chẳng hiểu vì sao, mà Bà rất chín chắn á, mà mỗi lần call cho ll mới nói vài câu là khóc... chẳng hiểu... mà về nhà cái là cười hì hì... còn giỡn nữa chứ.

Bà tham gia mấy cái đạo tràng ở Chùa, weekend ll hay làm thư ký dùm á, có tiệc chay gì ở Chùa ll cũng góp phần đi theo "xách túi ăn xin" mờ. Hoạt động của Bà ở XH ok lắm, còn đi trại phong cùi nữa, ll chưa dám đi mà She lết tới Qui Nhơn và Biên Hoà rồi đó. Rồi còn mò tới mí cái chỗ Dân Tộc nghèo tiểu số á... Có tình lắm.

Chỉ chán She là tự nhiên cái nói chết hoài thôi... nhứt là đi Huế vô. Ko biết có phải do ll nói giỡn dzị có làm she suy nghĩ ko thì ll hỏng biết á... là dzị:

"Chà, con ước chi mai mốt con chết được chôn ở Huế, vì Huế đẹp, ngay núi Ngự Bình, nghe thông reo vi vu vi vu, đã... với lại cái khuôn đất mộ nhà mình như là "Biệt Thự" rứa, ở trên cao lại rộng rãi... "

Mới đi Huế để thăm lăng mộ vô, cái tự nhiên dzị đó... có lẽ là nhiều cái làm she suy nghĩ...???

@ Sleepless: Sis biết hỏng, ll cố gắng lắm rùi, vì nếu She ko còn trên đời thì ll coi như mất người Mẹ vậy, she tâm lý, khôn ngoan, thông minh và rất sâu sắc...ok mọi thứ, nếu nên ít nhất she phải đợi ll lấy chồng mới được ra đi, She có hứa vậy. Bởi trong đời sống vợ chồng đôi lúc có gì cần góp ý She sẽ góp ý cho ll mà, She còn gần hơn Mẹ đó, có nhiều chuyện kể với she, mà hỏng dám kể với Me, sợ Me la á... She ko la... she tâm lý lắm.

Chà, sis có tình có hiếu vậy, ông Trời sẽ thương sis, sis đừng lo, ko có Bà nhưng bù lại Sis có Anh chị Em đông vui dzị còn gì bằng... rồi cháu chắc cùng nhìu...đã thiệt á... đừng buồn nữa hen sis... Ông Trời công bằng mờ... ll cũng thấy mình may mắn, mãn nguyện lém á.

Thanks all so much agians!
Have a great Weekend!
LL^^

ViVan
04-23-2007, 08:45 AM
Người già rất sợ cô đơn và bệnh tật và chết
Cho dù trong nhà bà của LL có 2 người giúp việc nhưng mà họ không phải là con cháu để bà gần gũi tâm sự ... bà muốn được thấy mặt con cháu hàng ngày cơ

Còn chết thì khỏi nói rùi ... LL chỉ ráng lựa lời khuyên nhủ bà mà thôi ... chớ còn làm cho bà hết sợ chết thì hỏng ai làm được đâu chỉ trừ trường hợp bà có tình yêu mới .... j/k :)

Rose
04-23-2007, 11:27 PM
-Rose định zipper kái miệng, nhưng hông ...cam lòng ! :D Bà của Lylys khác với Bà của Rose và các cháu cũng ít khi gần gũi, ít được thương mến .So,để Rose đi kiếm cuốn Trăm Năm Cô Đơn đọc lại đã !!! :D:D
-Bà nhắc chuyện chết thì Lylys bình tinh nỏi chắc ông đã đầu thai kiếp khác rồi .Rồi lái wa chuyện khác ,đừng có nói gở mồm,gở miệng nữa nhé !!! :D Thiệt tình !!! :D

Lylys
05-02-2007, 02:31 AM
@ Sis VV: đi du lịch về rùi hen sis, khoẻ chứ? kaka^^... dạ, Bà gần 80 rồi, nên ko có tình yêu mới được nữa mô, bạn già thì nhiều, nhưng ko yêu được nữa... hì hì...:)

Thanks sis nhìu á, con cháu thì nhiều, mờ ko thể mỗi tháng bay đi bay về được á sis, mỗi năm về một lần đã nghèo bất chết, mí con trước mặt Bà đâu có để Bà biết mình khó khăn, nhưng đằng sau thì tâm sự nên ll biết chớ...

Đối với người khác, việc con cháu sum họp là dễ, đối với Bà thì khó hơn, nhưng phải biết bằng lòng mờ sống, thì tốt hơn... chứ biết răng chừ...

@ Sis Rose: đợi sis kiếm xong sách đó rùi nói câu túm lại cho ll nghe ké với hỉ, để biết Trăm Năm Cô Đơn là ra sao hen... Thanks sis trước à nha..

ll cũng bờm, khi nói xong mới chạnh lòng biết mình lỡ miệng, nhưng cứ để Bà chấp nhận sự thật, chứ bên đi Chùa nhiều á sis, cái coi cái chết là bình thường lắm.

ll tuy còn trẻ mờ cũng thấy bình thường rồi nì, nên bây chừ làm chi được thì làm, miễn sao khi nằm xuống đừng vướng bận chi trần gian là khoẻ. Cứ êm êm rứa mờ sống hè... :)

ViVan
05-03-2007, 09:54 AM
@ Rose & LL: Cuốn Trăm Năm Cô Đơn là sách cũ lắm rùi ... hình như VV có đem sang US thì phải ... mà đọc lại thì ngán cảnh giấy đen, chữ nhỏ quá ... mà truyện đó quá hay luôn :)

Bà ngoại của VV đã hơn 80 rùi ... con đàn cháu đống mà cuối cùng cũng chỉ ở với 1 người con bị thần kinh và đứa cháu ngoại thôi .... Kể cũng buồn lắm ...

Nếu là con cháu ở xa thì nên thường xuyên gọi điện thoại về thăm. Chỉ cần nghe tiếng nói của con cháu là bà đủ vui rùi á

Lylys
05-07-2007, 01:23 AM
Dạ, cám ơn sis Vivan, mỗi người mỗi cảnh, biết sống là cả một nghệ thuật, Lylys đôi lúc nghĩ lại bất hiếu thiệt á...

Lúc ông ngoại còn sống, Lylys ít làm điều chi cho Ngoại, đến khi ngoại mất rồi ll nhớ ông lắm, và muốn làm điều chi cũng ko còn làm được nữa...

Có lúc đi qua con đường ngày xưa Ngoại từng đi, ll mắt ll nghẹn ngào mà xót xa, hình bóng Ngoại năm ngoài lại hiện lên trong đầu...

Nên vì vậy mà ll cũng cố gắng để vẹn toàn hơn với Bà ngoại, để ko phải hối tiếc điều chi giống sis Rose nói rứa.

Sis VV đừng buồn nữa hỉ, mỗi người một phận, làm chi đựơc thì làm... nghe sis kể Em cũng hiểu & sáng ra phần nào nỗi lòng băn khoăn của sis...