KaaBOOM
07-11-2007, 09:52 AM
“Tình Ca” qua tiếng hát của ban Hợp Xướng ngoại quốc
Đỗ Lễ
Chiều Chủ Nhật 6 tháng Năm, nắng ấm chan hoà thành phố, Downtown Houston tràn ngập người vì là lễ hội ngày Quốc Khánh Mễ Tây Cơ, tháng Văn Hoá Á Châu, tuy vậy rất khó tìm thấy đồng hương Việt Nam lai vãng nơi này.
Tại Hobby Center, nơi mà hôm qua thứ bẩy 5 tháng Năm, cả ngàn người Việt Nam đổ dồn tới để nghe Trung Tâm Thúy Nga trình diễn và thâu cuốn Thúy Nga Paris số 88, hôm nay lại nhộn nhịp hẳn. Đây là một buổi trình diễn nhạc do tổ chức Liên Hiệp Quốc (United Nations) tổ chức với các ban Hợp Xướng của các nước với tựa đề: “Songs From Asia” (Tiếng Hát Từ Á Châu”. Đứng ở lobby khoảng 15 phút để đợi người bạn, tôi thấy người vào nghe nhạc rất đông nhưng tất cả đều là người nước ngoài, có lẽ số người Việt đến nghe không quá 10 người. Cũng dễ hiểu vì chương trình không được quảng cáo trong cộng đồng Việt Nam ở đây, dù rằng đã có một buổi phỏng vấn ban hợp xướng hôm thứ Năm 3 tháng Năm trên đài KUHF 88.7 FM.
Đúng 4 giờ thì cửa hý viện mở rộng, 600 chỗ ngồi, trên lầu cũng như dưới nhà chỉ trong khoảng 15 phút đã đầy và không còn một ghế trống. Qua phần giới thiệu ngắn gọn, chương trình bắt đầu liền với các màn trình diễn của các ban hợp xướng, ban nhạc cổ truyền của các sắc dân Á Châu như Trung Hoa, Nam Dương, Do Thái, Ba Tư, Đại Hàn, Ấn Độ, Nhật Bản.
Có lẽ có sự sắp xếp đặc biệt nào hay do tình cờ vì chữ Việt Nam bắt đầu bằng chữ V nên phần trình diễn nhạc Việt Nam được đặt vào gần cuối chương trình trước màn trình diễn múa của 3 cô gái Trung Hoa để kết thúc buổi nhạc này . Khoảng trên 100 người mà phần lớn là Mỹ trong ban hợp xướng lần lượt lên khán đài và Nhạc trưởng Phillip Kloekner cúi chào khán giả. Không một lời giới thiệu, tiếng đàn Bầu với cô nhạc sĩ Julie Trinh Đặng réo rắt vang lên, quyện vào tiếng đàn Tranh của cô Mai Vũ trong bản “Tiếng Xưa” của Nhạc Sĩ Dương Thiệu Tước làm khán giả bàng hoàng. Hai tiếng đàn mới lạ này như có ma lực thu hồn người nghe hay sao mà toàn thể 600 người trong hội trường như hòa nhập vào thế giới âm thanh, đắm chìm vào dĩ vãng vang bóng một thời và cảm thông cùng người nhạc sĩ tài hoa Việt Nam Dương Thiệu Tước, dù rằng họ chẳng biết ông là ai hay chỉ biết Việt Nam qua tin tức về chiến tranh, về điêu tàn và đổ nát mà thôi. Khi bản nhạc chấm dứt, phải mất vài phút sau hồn vía của người nghe mới nhập trở lại và tiếng vỗ tay như vỡ rạp kéo dài mãi như không muốn dứt. Khi hội trường ngớt tiếng vỗ tay, cô ca sĩ Cẩm Sa xuất hiện trong chiếc áo dài màu đỏ hoà nhập với hai chiếc áo dài màu hồng của hai cô nhạc sĩ Julie và Mai Vũ, phía sau là trên 100 người trong ban hợp xướng với 4 màu áo khác nhau tượng trưng cho Á Châu. Nhạc Trưởng Phillip Kloekner bắt đầu điều khiển chương trình, tiếng đàn tranh của hai cô Julie Trinh Đặng và Mai Vũ dìu dặt và giọng hát Solo điêu luyện của cô Cẩm Sa vang lên “Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi Từ Khi Mới Ra Đời …” Rồi ngạc nhiên biết bao, ban hợp xướng trên 100 người ngoại quốc cất lên, nếu không thấy tận mắt thì người ta cứ tưởng chừng như đó là ban hợp xướng người Việt Nam “Một yêu câu hát chuyện Kiều … miệng xinh, ăn nói mặn mà, mà có duyên”. Tiếng hát Solo thật hay của Cẩm Sa, tiếng nhạc đệm tuyệt vời của hai cây đàn tranh do hai cô gái trẻ tuổi thế hệ thứ hai của cộng đồng người Việt Nam và hãnh diện nhất là khi nhìn thấy những nét mặt say mê hát nhạc Việt Nam của trên 100 người Mỹ trong ban hợp xướng làm tôi ngây ngưòi, da nổi gai ốc và trong lòng thầm hãnh diện.
Chương trình kết thúc lúc 6 giờ 30 chiều, trên đường lái xe về, tiếng đàn Bầu, đàn Tranh vẫn quyện trong đầu. Tiếng hát của trên 100 người Mỹ hát tiếng Việt Nam như vẫn còn vang vọng đâu đây và bỗng nhiên tôi buột miệng ca như mình cũng là một người trong ban hợp xướng vậy:
“Và yêu, cô gái bên nhà …
Miệng xinh ăn nói mặn mà, mà có duyên”
Đỗ Lễ
:wave: Enjoy video clip: TinhCa (http://www.mediafire.com/?9x1xmc9ltye):happy: :dance:
Đỗ Lễ
Chiều Chủ Nhật 6 tháng Năm, nắng ấm chan hoà thành phố, Downtown Houston tràn ngập người vì là lễ hội ngày Quốc Khánh Mễ Tây Cơ, tháng Văn Hoá Á Châu, tuy vậy rất khó tìm thấy đồng hương Việt Nam lai vãng nơi này.
Tại Hobby Center, nơi mà hôm qua thứ bẩy 5 tháng Năm, cả ngàn người Việt Nam đổ dồn tới để nghe Trung Tâm Thúy Nga trình diễn và thâu cuốn Thúy Nga Paris số 88, hôm nay lại nhộn nhịp hẳn. Đây là một buổi trình diễn nhạc do tổ chức Liên Hiệp Quốc (United Nations) tổ chức với các ban Hợp Xướng của các nước với tựa đề: “Songs From Asia” (Tiếng Hát Từ Á Châu”. Đứng ở lobby khoảng 15 phút để đợi người bạn, tôi thấy người vào nghe nhạc rất đông nhưng tất cả đều là người nước ngoài, có lẽ số người Việt đến nghe không quá 10 người. Cũng dễ hiểu vì chương trình không được quảng cáo trong cộng đồng Việt Nam ở đây, dù rằng đã có một buổi phỏng vấn ban hợp xướng hôm thứ Năm 3 tháng Năm trên đài KUHF 88.7 FM.
Đúng 4 giờ thì cửa hý viện mở rộng, 600 chỗ ngồi, trên lầu cũng như dưới nhà chỉ trong khoảng 15 phút đã đầy và không còn một ghế trống. Qua phần giới thiệu ngắn gọn, chương trình bắt đầu liền với các màn trình diễn của các ban hợp xướng, ban nhạc cổ truyền của các sắc dân Á Châu như Trung Hoa, Nam Dương, Do Thái, Ba Tư, Đại Hàn, Ấn Độ, Nhật Bản.
Có lẽ có sự sắp xếp đặc biệt nào hay do tình cờ vì chữ Việt Nam bắt đầu bằng chữ V nên phần trình diễn nhạc Việt Nam được đặt vào gần cuối chương trình trước màn trình diễn múa của 3 cô gái Trung Hoa để kết thúc buổi nhạc này . Khoảng trên 100 người mà phần lớn là Mỹ trong ban hợp xướng lần lượt lên khán đài và Nhạc trưởng Phillip Kloekner cúi chào khán giả. Không một lời giới thiệu, tiếng đàn Bầu với cô nhạc sĩ Julie Trinh Đặng réo rắt vang lên, quyện vào tiếng đàn Tranh của cô Mai Vũ trong bản “Tiếng Xưa” của Nhạc Sĩ Dương Thiệu Tước làm khán giả bàng hoàng. Hai tiếng đàn mới lạ này như có ma lực thu hồn người nghe hay sao mà toàn thể 600 người trong hội trường như hòa nhập vào thế giới âm thanh, đắm chìm vào dĩ vãng vang bóng một thời và cảm thông cùng người nhạc sĩ tài hoa Việt Nam Dương Thiệu Tước, dù rằng họ chẳng biết ông là ai hay chỉ biết Việt Nam qua tin tức về chiến tranh, về điêu tàn và đổ nát mà thôi. Khi bản nhạc chấm dứt, phải mất vài phút sau hồn vía của người nghe mới nhập trở lại và tiếng vỗ tay như vỡ rạp kéo dài mãi như không muốn dứt. Khi hội trường ngớt tiếng vỗ tay, cô ca sĩ Cẩm Sa xuất hiện trong chiếc áo dài màu đỏ hoà nhập với hai chiếc áo dài màu hồng của hai cô nhạc sĩ Julie và Mai Vũ, phía sau là trên 100 người trong ban hợp xướng với 4 màu áo khác nhau tượng trưng cho Á Châu. Nhạc Trưởng Phillip Kloekner bắt đầu điều khiển chương trình, tiếng đàn tranh của hai cô Julie Trinh Đặng và Mai Vũ dìu dặt và giọng hát Solo điêu luyện của cô Cẩm Sa vang lên “Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi Từ Khi Mới Ra Đời …” Rồi ngạc nhiên biết bao, ban hợp xướng trên 100 người ngoại quốc cất lên, nếu không thấy tận mắt thì người ta cứ tưởng chừng như đó là ban hợp xướng người Việt Nam “Một yêu câu hát chuyện Kiều … miệng xinh, ăn nói mặn mà, mà có duyên”. Tiếng hát Solo thật hay của Cẩm Sa, tiếng nhạc đệm tuyệt vời của hai cây đàn tranh do hai cô gái trẻ tuổi thế hệ thứ hai của cộng đồng người Việt Nam và hãnh diện nhất là khi nhìn thấy những nét mặt say mê hát nhạc Việt Nam của trên 100 người Mỹ trong ban hợp xướng làm tôi ngây ngưòi, da nổi gai ốc và trong lòng thầm hãnh diện.
Chương trình kết thúc lúc 6 giờ 30 chiều, trên đường lái xe về, tiếng đàn Bầu, đàn Tranh vẫn quyện trong đầu. Tiếng hát của trên 100 người Mỹ hát tiếng Việt Nam như vẫn còn vang vọng đâu đây và bỗng nhiên tôi buột miệng ca như mình cũng là một người trong ban hợp xướng vậy:
“Và yêu, cô gái bên nhà …
Miệng xinh ăn nói mặn mà, mà có duyên”
Đỗ Lễ
:wave: Enjoy video clip: TinhCa (http://www.mediafire.com/?9x1xmc9ltye):happy: :dance: