dangia
07-31-2007, 09:06 AM
Hãy ngồi với nhau
Phan Hội Yên
Koln. Từ thành phố mưa phùn tháng bảy của nước Đức thống nhất, trong nỗi nhớ nhà – Tôi lại được đọc bài viết của Tiêu Dao Bảo Cự, bài viết trang trải cả tấm lòng của một người yêu nước – Sinh bất phùng thời – hay cái thời đã qua và anh đã vô tình đẩy nhanh thêm một bước. Một bước có khi đi hết cả đời người không gượng lại được. Bởi thế, dù rất tâm phục, bài viết của anh vẩn như một điều gì thôi thúc lên tiếng.
Nước Đức thống nhất, lúc đó tôi đang còn ở Việt Nam – Trong một mẩu đối thoại nhỏ với người hàng xóm, cán bộ ngoài Bắc vào, ông ta nói trước... “Cộng Hòa Dân Chủ Đức coi như xong rồi anh ạ, không biết ở mình ra sao”... Tôi nói.. “Có khi như vậy lại hay” – Mẩu đối thoại bổng vụt cao... “ Đâu có được, mất Đảng còn gì?”... và tôi chợt hiểu để không nên nói thêm điều gì.
Lý tưởng của người Cộng sản là những điều hoang tưởng được nhồi nhét có hệ thống, trong đó, Tổ Quốc, Đồng bào, giang sơn gấm vóc, chỉ là phương tiện nhất thời mà họ cần nắm lấy để tiến lên Thế giới Đại Đồng. Tôi không ngạc nhiên khi người cán bộ lối xóm đã đặt sự tồn vong của Tổ Quốc vào hàng thứ yếu – Sau sinh mệnh của Đảng Cộng Sản.
“Thiên đường mù” đã trở thành ảo vọng, họ còn biết rõ hơn dân đen chúng tôi về điều đó khi đặt chân vào ngưỡng của “Kinh tế thị trường” và bất chiến tự nhiên thành, họ đã tìm được một thiên đường khác, một thiên đường hiện thực, cụ thể, dễ dàng hơn con đường lót bằng xương máu đồng loại. Để bảo vệ và thụ hưởng, oái oăm thay, Chủ Nghĩa Xã Hội lại tiếp tục được nhân danh.
Không một luận cứ nào có thể thuyết phục được kẻ thống trị khước từ những gì họ đang có, để ngồi lại với anh em, đồng bào cùng nói lời phải trái. Trừ khi, đảng phải đối diện với nguy sụp đổ – Trừ phi là một bước lùi giai đoạn để duy trì sự lãnh đạo áp đặt và chờ thời. Lịch sử đã chứng minh điều đó.
Hiện tại, Đảng có thực sự trực diện với nguy cơ không?
Hiện tại, Đảng có nhu cầu Hòa hợp Hòa giải hay không?
Theo tin tức của đài BBC, “Ngày 9 tháng 7 tàu của hải quân Trung Quốc đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Hồ chí Minh 350Km... Một ngư dân thiệt mạng, một số người khác bị thương”... “Ngày 27 tháng 7 năm 2007, ông Lê Dũng, phát ngôn viên bộ ngoại giao Việt Nam cho biết, Hoàng Sa thời gian qua, một số tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đã bị một số nước bắt giữ”... báo chí Việt Nam đã không đưa tin về những sự kiện trên...
Cũng ngày 27 tháng 7 đài VOA còn cho biết thêm theo tin của hãng Kyodo Nhật Bản, 4 chiếc tàu đánh cá của Việt Nam đã bị chiến hạm của Indonesia nhắm bắn khi đang hoạt động quanh đảo Natuna. Hai ngư dân thiệt mạng, một người bị thương.
Hãng thông tấn Đức DPA cho biết, phát ngôn viên của Việt Nam đã tìm cách hạ giảm tầm quan trọng của vụ nầy...
Đứng trước một Biển Đông bừng bừng dậy sóng, nguy cơ đối kháng với kẻ thù truyền kiếp ngày càng đến gần – “ Răng đang ngâu nghiến phần môi phên giậu của Thiên triều”... và cảm nhận rằng thịt của môi đã mềm hơn, để nhai hơn hai mươi tám năm trước.
Bước vào những năm đầu thế kỷ 21 Trung Quốc không cần giấu giếm tham vọng lãnh thổ trước một chính phủ Việt Nam càng cay nghiệt với người dân tay không vũ khí, càng nhu nhược với sức mạnh quân sụ nước ngoài. Thời cơ cho Trung Quốc và nguy cơ cho Việt Nam đã ló dạng từ nam 1974 khi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đơn độc thù trong giặc ngoài đành mất Hoàng Sa với tràng vỗ tay reo mừng của Hà Nội.
Trong tình hình hiện tại chắc chán không thể có một cuộc chiến tranh xâm lược tổng lực – Nhưng ai dám bảo đảm rằng con tằm tham lam ăn từ Hoàng Sa – một phần Trường Sa. Nuốt sống Ải nam Quan – Thác Bản Giốc – Một phần Vịnh Bắc Bộ lại dừng chân trước thềm lục địa Việt Nam đen quánh mỏ dầu?
Việt Nam! Bốn ngàn năm dựng nước “có lúc thịnh lúc suy nhưng hào kiệt thời nào cũng có” – Vâng có lúc thịnh lúc suy, nhưng không có lúc nào suy nhược bằng chính thời điểm nầy khi chính các nước láng giềng như Indonesia, Thái Lan cũng ức hiếp được. Chính phủ Việt Nam biết cương quyết đòi hỏi Indonesia đập bỏ tấm bia tưởng niệm của người Việt Nam thảm tử, Chính phủ Việt Nam kiên quyết trấn áp dân oan khiếu kiện, và cũng Quân đội và Chính phủ Việt Nam biết run sợ trước những chiến hạm Indonesia và Trung quốc tàn sát ngư dân của mình.
Hòa bình đã 32 năm, giang sơn gom về một mối, tại sao không huy động được sức dân như một Việt Nam thời thống nhất Minh Mạng vua tôi một lòng... “Xiêm phải sợ, Tàu phải nể, Miên Lào phải thần phục”...
Ba mươi hai năm trước, kẻ thăng trận, khi vào thành không thèm “treo bảng chiêu an – vỗ về bá tánh”... ba mươi hai năm sau, trước địch họa, ai dám tin bản chiêu an muộn màng không xoang xoảng gươm đao?
Lời kêu gọi hãy ngồi lại với nhau của Tiêu Dao Bảo Cự, vô tình xuất hiện thật đúng lúc. Đối tượng mà bài viết nhắm tới, chắc chắn không phải là những người nằm trong hệ thống thống trị. Họ chưa bao giờ có ý định đối thoại hoặc hòa giải với bất cứ một ai “yêu nước mà không yêu chủ nghĩa xã hội”. và ngay cả những người đã yêu chủ nghĩa xã hội, nhưng bước chân không hòa nhịp chia chác với kẻ thống trị. Thế nên, những người có thể đọc và chia sẻ với tác giả, chỉ còn lại một phía, một phía mà trước kia tác giả đã góp phần đạp đổ.
Thành phần thứ ba
Nguồn: DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------
Hãy ngồi lại với nhau và nói lời tạ lỗi, vâng hãy tin và ngồi lại với nhau hỡi tất cả những người Việt Nam yêu Tổ quốc – “Lời yêu thương dễ nói hơn lời thù hận” đấy chứ, bởi vì những người ngã ngựa chưa hề được giáo dục lòng căm thù ngay cả khi chiến trường còn vang tiếng súng hà cớ gì phải nói lời thù hận nếu người chiến thắng biết đưa bàn tay không giấu giếm gươm đao về phía trước.
Cái gọi là “Thành phần thứ ba” có dám rửa tay như quan trấn thủ Phi-La-Tô trước cái chết của Chúa Giêsu – “Ta vô can trong máu của người nầy” – Thành phần thứ ba có vô can không? trong cái chết của bao nhiêu người Miền Nam sau năm 1975? (Nếu không tính trước đó vì sẽ bị chê là cũ rích).
Tôi tôn trọng quan điểm và tấm lòng của họ đối với vận mệnh đất nước, nhưng thật khó mà quên đi những đau đớn mà thành phần thứ ba góp phần áp đặt lên dân tộc tôi. Nếu nói lời tạ lỗi, có khi nào “Thành phần thứ ba” chịu thú tội trước quốc dân về một phần trách nhiệm trên thảm họa của dân tộc?
Luôn tự hào là thành phần trí thức,... “Trọn đời dấn thân một cách trong sáng nhất cho niềm tin và lý tưởng của mình” nhưng không thể vì thế mà đi theo vết xe của thành phần kia – Độc quyền yêu nước và không thề phạm sai lầm.
Hãy thắp một nén nhang!
Thành phần thứ ba ơi, Nghĩa trang quân đội Biên Hòa không xa quý vị, xin hãy nhẹ nhàng một vòng hoa thương tiếc, hãy thương tiếc thôi, không cần thiết phải tri ân, hãy thương tiếc thôi, những người con chung của Tổ Quốc đã nằm xuống, để con đường mà quý vị từng đi qua về phía bưng biền bớt chông mìn, để giảng đường quý vị từng rao giảng ngụy tín xa tầm đạn pháo kích, để miền Nam vẩn hào phóng bổng lộc cho quý vị hàng ngày dùng đủ và yêu lý tưởng trong sáng của quý vị.
Nếu vòng hoa thương tiếc đó, không lạc qua bên kia xa lộ, nơi có bức tượng “hoành tráng” của Nghĩa trang Liệt sĩ, nơi đã dư thừa lời tri ân của quý vị. Hoặc phải dừng lại bên đầu cầu Phan Thanh Giản như một Đại trai đàn giải oan đã phải dừng lại. Nhịp yêu thương dù có muộn màng, có khi lại là đóm lửa soi đường trong đêm tối để toàn dân hy vọng.
Hãy đốt nén nhang của quý vị, còn hơn là ngồi ca cẩm... “Không có người lính nào của bên nầy hay bên kia nói lời tạ lỗi hay thắp một nén nhang cho những người anh em đồng bào mình đã bắn giết trong cuộc chiến”...
Đó là bước đầu tiên, dân đen chúng tôi xin đề nghị.
Bước thứ hai, cũng xin mời thành phần thứ ba, những người yêu nước với tấm lòng trong sáng nhất, những người mà trong quá khứ, mục tiêu của họ rất gần với mục tiêu của Hà Nội, và đã đồng thuận với nhau rất dễ dàng nhiều lần, về nhiều vấn đề. Xin mời những đồng minh một thời ngồi lại với nhau. Cuộc nói chuyện giữa thành phần thứ ba và kẻ chiến thắng chắc chắn sẽ tâm đắc, dễ dàng hơn, và đó là đại phúc của dân tộc. (Không có ngoặc kép trong lời đề nghị nầy, kể cả trích dẫn).
Đây là lúc mà Thành phần thứ ba phải xác lập vị trí của mình, xác lập trách nhiệm của mình trong cuộc hòa giải dân tộc, nếu quý vị không phải là cơ quan ngoại vi của Đảng Cộng Sản.
Quý vị không đủ lực ư? Hãy nhân danh đám đông thầm lặng, những lá phiếu không thể kiểm chứng mà ai cũng muốn nhân danh.
Chuyện thật đơn giản và không hề có “Nan đề”.
Khi nào việc hòa giải của hai thành phần nầy đạt kết quả, xin quý vị hãy công bố với quốc dân đồng bào, tổ chức tổng tuyển cử tự do, có giám sát quốc tế.
Lúc đó, sá gì mười vạn quân Thanh của Tôn Sĩ Nghị hoặc cái đầu của Liễu Thăng bên ải Chi lăng.
Phúc thay! Phúc thay!
Denver, July 2007
Phan Hội Yên
Koln. Từ thành phố mưa phùn tháng bảy của nước Đức thống nhất, trong nỗi nhớ nhà – Tôi lại được đọc bài viết của Tiêu Dao Bảo Cự, bài viết trang trải cả tấm lòng của một người yêu nước – Sinh bất phùng thời – hay cái thời đã qua và anh đã vô tình đẩy nhanh thêm một bước. Một bước có khi đi hết cả đời người không gượng lại được. Bởi thế, dù rất tâm phục, bài viết của anh vẩn như một điều gì thôi thúc lên tiếng.
Nước Đức thống nhất, lúc đó tôi đang còn ở Việt Nam – Trong một mẩu đối thoại nhỏ với người hàng xóm, cán bộ ngoài Bắc vào, ông ta nói trước... “Cộng Hòa Dân Chủ Đức coi như xong rồi anh ạ, không biết ở mình ra sao”... Tôi nói.. “Có khi như vậy lại hay” – Mẩu đối thoại bổng vụt cao... “ Đâu có được, mất Đảng còn gì?”... và tôi chợt hiểu để không nên nói thêm điều gì.
Lý tưởng của người Cộng sản là những điều hoang tưởng được nhồi nhét có hệ thống, trong đó, Tổ Quốc, Đồng bào, giang sơn gấm vóc, chỉ là phương tiện nhất thời mà họ cần nắm lấy để tiến lên Thế giới Đại Đồng. Tôi không ngạc nhiên khi người cán bộ lối xóm đã đặt sự tồn vong của Tổ Quốc vào hàng thứ yếu – Sau sinh mệnh của Đảng Cộng Sản.
“Thiên đường mù” đã trở thành ảo vọng, họ còn biết rõ hơn dân đen chúng tôi về điều đó khi đặt chân vào ngưỡng của “Kinh tế thị trường” và bất chiến tự nhiên thành, họ đã tìm được một thiên đường khác, một thiên đường hiện thực, cụ thể, dễ dàng hơn con đường lót bằng xương máu đồng loại. Để bảo vệ và thụ hưởng, oái oăm thay, Chủ Nghĩa Xã Hội lại tiếp tục được nhân danh.
Không một luận cứ nào có thể thuyết phục được kẻ thống trị khước từ những gì họ đang có, để ngồi lại với anh em, đồng bào cùng nói lời phải trái. Trừ khi, đảng phải đối diện với nguy sụp đổ – Trừ phi là một bước lùi giai đoạn để duy trì sự lãnh đạo áp đặt và chờ thời. Lịch sử đã chứng minh điều đó.
Hiện tại, Đảng có thực sự trực diện với nguy cơ không?
Hiện tại, Đảng có nhu cầu Hòa hợp Hòa giải hay không?
Theo tin tức của đài BBC, “Ngày 9 tháng 7 tàu của hải quân Trung Quốc đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Hồ chí Minh 350Km... Một ngư dân thiệt mạng, một số người khác bị thương”... “Ngày 27 tháng 7 năm 2007, ông Lê Dũng, phát ngôn viên bộ ngoại giao Việt Nam cho biết, Hoàng Sa thời gian qua, một số tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đã bị một số nước bắt giữ”... báo chí Việt Nam đã không đưa tin về những sự kiện trên...
Cũng ngày 27 tháng 7 đài VOA còn cho biết thêm theo tin của hãng Kyodo Nhật Bản, 4 chiếc tàu đánh cá của Việt Nam đã bị chiến hạm của Indonesia nhắm bắn khi đang hoạt động quanh đảo Natuna. Hai ngư dân thiệt mạng, một người bị thương.
Hãng thông tấn Đức DPA cho biết, phát ngôn viên của Việt Nam đã tìm cách hạ giảm tầm quan trọng của vụ nầy...
Đứng trước một Biển Đông bừng bừng dậy sóng, nguy cơ đối kháng với kẻ thù truyền kiếp ngày càng đến gần – “ Răng đang ngâu nghiến phần môi phên giậu của Thiên triều”... và cảm nhận rằng thịt của môi đã mềm hơn, để nhai hơn hai mươi tám năm trước.
Bước vào những năm đầu thế kỷ 21 Trung Quốc không cần giấu giếm tham vọng lãnh thổ trước một chính phủ Việt Nam càng cay nghiệt với người dân tay không vũ khí, càng nhu nhược với sức mạnh quân sụ nước ngoài. Thời cơ cho Trung Quốc và nguy cơ cho Việt Nam đã ló dạng từ nam 1974 khi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đơn độc thù trong giặc ngoài đành mất Hoàng Sa với tràng vỗ tay reo mừng của Hà Nội.
Trong tình hình hiện tại chắc chán không thể có một cuộc chiến tranh xâm lược tổng lực – Nhưng ai dám bảo đảm rằng con tằm tham lam ăn từ Hoàng Sa – một phần Trường Sa. Nuốt sống Ải nam Quan – Thác Bản Giốc – Một phần Vịnh Bắc Bộ lại dừng chân trước thềm lục địa Việt Nam đen quánh mỏ dầu?
Việt Nam! Bốn ngàn năm dựng nước “có lúc thịnh lúc suy nhưng hào kiệt thời nào cũng có” – Vâng có lúc thịnh lúc suy, nhưng không có lúc nào suy nhược bằng chính thời điểm nầy khi chính các nước láng giềng như Indonesia, Thái Lan cũng ức hiếp được. Chính phủ Việt Nam biết cương quyết đòi hỏi Indonesia đập bỏ tấm bia tưởng niệm của người Việt Nam thảm tử, Chính phủ Việt Nam kiên quyết trấn áp dân oan khiếu kiện, và cũng Quân đội và Chính phủ Việt Nam biết run sợ trước những chiến hạm Indonesia và Trung quốc tàn sát ngư dân của mình.
Hòa bình đã 32 năm, giang sơn gom về một mối, tại sao không huy động được sức dân như một Việt Nam thời thống nhất Minh Mạng vua tôi một lòng... “Xiêm phải sợ, Tàu phải nể, Miên Lào phải thần phục”...
Ba mươi hai năm trước, kẻ thăng trận, khi vào thành không thèm “treo bảng chiêu an – vỗ về bá tánh”... ba mươi hai năm sau, trước địch họa, ai dám tin bản chiêu an muộn màng không xoang xoảng gươm đao?
Lời kêu gọi hãy ngồi lại với nhau của Tiêu Dao Bảo Cự, vô tình xuất hiện thật đúng lúc. Đối tượng mà bài viết nhắm tới, chắc chắn không phải là những người nằm trong hệ thống thống trị. Họ chưa bao giờ có ý định đối thoại hoặc hòa giải với bất cứ một ai “yêu nước mà không yêu chủ nghĩa xã hội”. và ngay cả những người đã yêu chủ nghĩa xã hội, nhưng bước chân không hòa nhịp chia chác với kẻ thống trị. Thế nên, những người có thể đọc và chia sẻ với tác giả, chỉ còn lại một phía, một phía mà trước kia tác giả đã góp phần đạp đổ.
Thành phần thứ ba
Nguồn: DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------
Hãy ngồi lại với nhau và nói lời tạ lỗi, vâng hãy tin và ngồi lại với nhau hỡi tất cả những người Việt Nam yêu Tổ quốc – “Lời yêu thương dễ nói hơn lời thù hận” đấy chứ, bởi vì những người ngã ngựa chưa hề được giáo dục lòng căm thù ngay cả khi chiến trường còn vang tiếng súng hà cớ gì phải nói lời thù hận nếu người chiến thắng biết đưa bàn tay không giấu giếm gươm đao về phía trước.
Cái gọi là “Thành phần thứ ba” có dám rửa tay như quan trấn thủ Phi-La-Tô trước cái chết của Chúa Giêsu – “Ta vô can trong máu của người nầy” – Thành phần thứ ba có vô can không? trong cái chết của bao nhiêu người Miền Nam sau năm 1975? (Nếu không tính trước đó vì sẽ bị chê là cũ rích).
Tôi tôn trọng quan điểm và tấm lòng của họ đối với vận mệnh đất nước, nhưng thật khó mà quên đi những đau đớn mà thành phần thứ ba góp phần áp đặt lên dân tộc tôi. Nếu nói lời tạ lỗi, có khi nào “Thành phần thứ ba” chịu thú tội trước quốc dân về một phần trách nhiệm trên thảm họa của dân tộc?
Luôn tự hào là thành phần trí thức,... “Trọn đời dấn thân một cách trong sáng nhất cho niềm tin và lý tưởng của mình” nhưng không thể vì thế mà đi theo vết xe của thành phần kia – Độc quyền yêu nước và không thề phạm sai lầm.
Hãy thắp một nén nhang!
Thành phần thứ ba ơi, Nghĩa trang quân đội Biên Hòa không xa quý vị, xin hãy nhẹ nhàng một vòng hoa thương tiếc, hãy thương tiếc thôi, không cần thiết phải tri ân, hãy thương tiếc thôi, những người con chung của Tổ Quốc đã nằm xuống, để con đường mà quý vị từng đi qua về phía bưng biền bớt chông mìn, để giảng đường quý vị từng rao giảng ngụy tín xa tầm đạn pháo kích, để miền Nam vẩn hào phóng bổng lộc cho quý vị hàng ngày dùng đủ và yêu lý tưởng trong sáng của quý vị.
Nếu vòng hoa thương tiếc đó, không lạc qua bên kia xa lộ, nơi có bức tượng “hoành tráng” của Nghĩa trang Liệt sĩ, nơi đã dư thừa lời tri ân của quý vị. Hoặc phải dừng lại bên đầu cầu Phan Thanh Giản như một Đại trai đàn giải oan đã phải dừng lại. Nhịp yêu thương dù có muộn màng, có khi lại là đóm lửa soi đường trong đêm tối để toàn dân hy vọng.
Hãy đốt nén nhang của quý vị, còn hơn là ngồi ca cẩm... “Không có người lính nào của bên nầy hay bên kia nói lời tạ lỗi hay thắp một nén nhang cho những người anh em đồng bào mình đã bắn giết trong cuộc chiến”...
Đó là bước đầu tiên, dân đen chúng tôi xin đề nghị.
Bước thứ hai, cũng xin mời thành phần thứ ba, những người yêu nước với tấm lòng trong sáng nhất, những người mà trong quá khứ, mục tiêu của họ rất gần với mục tiêu của Hà Nội, và đã đồng thuận với nhau rất dễ dàng nhiều lần, về nhiều vấn đề. Xin mời những đồng minh một thời ngồi lại với nhau. Cuộc nói chuyện giữa thành phần thứ ba và kẻ chiến thắng chắc chắn sẽ tâm đắc, dễ dàng hơn, và đó là đại phúc của dân tộc. (Không có ngoặc kép trong lời đề nghị nầy, kể cả trích dẫn).
Đây là lúc mà Thành phần thứ ba phải xác lập vị trí của mình, xác lập trách nhiệm của mình trong cuộc hòa giải dân tộc, nếu quý vị không phải là cơ quan ngoại vi của Đảng Cộng Sản.
Quý vị không đủ lực ư? Hãy nhân danh đám đông thầm lặng, những lá phiếu không thể kiểm chứng mà ai cũng muốn nhân danh.
Chuyện thật đơn giản và không hề có “Nan đề”.
Khi nào việc hòa giải của hai thành phần nầy đạt kết quả, xin quý vị hãy công bố với quốc dân đồng bào, tổ chức tổng tuyển cử tự do, có giám sát quốc tế.
Lúc đó, sá gì mười vạn quân Thanh của Tôn Sĩ Nghị hoặc cái đầu của Liễu Thăng bên ải Chi lăng.
Phúc thay! Phúc thay!
Denver, July 2007