PDA

View Full Version : Chống Cộng làm sao về Việt Nam


dangia
08-10-2007, 10:27 AM
Chống Cộng làm sao về Việt Nam
Huy Phương
Tuesday, August 07, 2007


Huy Phương


Sau khi miền Nam thất thủ, quân đội tan hàng, chúng ta di dân tỵ nạn sang đây đã hơn 32 năm mà vẫn còn giữ được lá quốc kỳ và một cộng đồng tiến bộ không cộng sản. Ðiều ấy có được là nhờ sự tranh đấu bền bỉ của toàn thể đồng hương một lòng không chấp nhận cộng sản bất cứ ở đâu và dưới hình thái nào. Vì quan niệm đó, cộng sản rõ ràng không thể tuyên truyền, hoạt động trong bất cứ lãnh vực chính trị nào, ngoài những công ty hay chợ búa làm ăn mang tên những công dân Hoa Kỳ vô danh và toàn thể viên chức đại diện cho chế độ cộng sản đã không có thể công khai xuất hiện bất cứ ở nơi nào có đồng hương tỵ nạn cộng sản.

Tôi còn nhớ câu nói của cháu Lữ Anh Thư, một người thuộc thế hệ trẻ đang là một nhà hoạt động dân chủ tại vùng Hoa Thịnh Ðốn đã nói rằng: “Ðối với cộng sản họ không cần mình theo họ, mình không chống họ là họ đã thắng”. Tôi nghĩ đó là một nhận xét đầy kinh nghiệm và đúng đắn. Ðiều này cũng khiến chúng ta nghĩ đến câu nói của Ðức Khổng Tử khi nói về học vấn: “Học vấn như chèo thuyền đi nước ngược...” để liên tưởng đến cuộc tranh đấu chống sự xâm nhập của cộng sản: “Chống cộng sản như chèo thuyền nước ngược, nếu ngưng tay là thuyền sẽ bị xô xuống vực”.

Chúng ta là những nạn nhân của cộng sản, đã bị tan cửa nát nhà, đấu tố, tù đày, mất mát, đã bỏ quê hương mồ mả cha ông để lưu lạc dến đây, chúng ta có muốn cộng sản cũng đến đây, hoạt động ngay giữa cộng đồng tỵ nạn, treo cờ đỏ sao vàng trên nóc Phước Lộc Thọ và trên những con đường chúng ta đi, trong những khu phố chúng ta đang ở hay không? Mà chế độ đó đã đem lại gì cho dân tộc chúng ta trong suốt nửa thế kỷ qua, với tự do bị tước đoạt, và nhân phẩm con người bị coi rẻ. Vậy thì chúng ta đừng đứng ngoài lề cuộc sống để lên án rằng người ta sao cứ đi biểu tình, cứ hô hào chống Cộng. Bạn có trải qua đau khổ, trải qua mất mát, chia cách, tù đày chưa? Bạn đã bao giờ là nạn nhân cộng sản chưa? Bạn có bao giờ nhớ lại lý do nào, trong một này nào đó không xa lắm đâu, đã đưa bạn đến đây. Ðó không phải là một giấc mộng bạn đã trải qua đâu, đó là sự thật còn để lại những vết sẹo trên da thịt và nhất là trong tâm hồn của bạn. Nếu chúng ta không tranh đấu, các thế hệ sau sẽ bị nhận chìm trong cơn hồng thủy mà chúng ta đã hứng chịu vì lỗi của chúng ta đã không quan tâm đúng mức đến cái gọi là thảm họa cộng sản.

Tôi có nghe nhiều người mỉa mai, nói rằng vì sao những người biểu tình không kéo nhau về Việt Nam mà chống cộng? Tôi cũng xin hỏi lại, nếu chế độ cộng sản thực sự tốt đẹp, vì sao những người này không đem tất cả gia quyến về Việt Nam mà sống? Tôi nói “toàn thể gia quyến” là vì tôi không muốn những người này sống ở Việt Nam mà được bú sữa Mỹ và phè phỡn nhờ đồng đô la Mỹ. Lý do vì sao không về Việt Nam mà chống cộng thì chắc những người này dù đầu óc có tối tăm bao nhiêu cũng phải hiểu. Chúng ta không muốn đồng bào đang tranh đấu ở quê nhà đơn độc mà không được hỗ trợ bởi quốc ngoại, mặt khác chúng ta cũng phải cho những vị dân cử mà chúng ta đã bầu họ lên, phải hiểu nguyện vọng của cử tri. Nhất là những người Việt Nam ở hải ngoại phải lên tiếng cho thế giới thấy rõ những sự thật về chế độ cộng sản ở Việt Nam. Trong khi chế độ cộng sản trên toàn thế giới đã tan rã, đất nước Việt Nam, những người cộng sản vẫn còn ôm lấy sự độc tài, đảng trị để làm khổ dân. Ngày này nếu họ không còn đảng thì họ cũng dựng nên băng đảng cho quyền lợi cho một thiểu số, còn lầm than của đất nước họ chẳng quan tâm.

Tôi cũng có nghe nhiều người lo ngại cho những người biểu tình hay hiện đang có những hoạt động liên quan đến việc tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền trong nước tại hải ngoại, là như vậy, họ không sợ “không về được Việt Nam hay sao?” Phải thành thật mà nói rằng, câu hỏi này khiến cho chúng ta phải xấu hổ. Họ đã sống trên sự hy sinh của những người đã tranh đấu từ hằng chục năm qua, những người đã chết trong tù ngục, đã bỏ mình trên biển Ðông. Tiếc rằng chúng ta không có những thước phim nào đó, mà cách đây ba mươi năm, hai mươi năm để chiếu lại ngay những hình ảnh và nhất là khuôn mặt của chính họ khi tàu thuyền được vớt từ biển Ðông, khi cả gia đình hớn hở được cầm chiếc vé máy bay trong tay. Nếu chúng ta sống chỉ mong được “hồng ân” về du lịch Việt Nam, kể cả ở luôn bên ấy, điều đó không khó. Việc đó, Phạm Duy và Nguyễn Cao Kỳ đã có cơ hội thực hiện rồi.

steveh
08-10-2007, 11:34 AM
Thì ngó mấy anh Elvis Phương kìa, hồi xưa chửi VC như gì, mà bây giờ về VN sống có bị gì đâu :D

wolf
08-10-2007, 03:41 PM
Thì ngó mấy anh Elvis Phương kìa, hồi xưa chửi VC như gì, mà bây giờ về VN sống có bị gì đâu :D

Hehehe true! Elvis Phương từng một thời hát những bài "phản động", ỗng từng ngêu ngao trên Thúy Nga Paris "Thưa mẹ! con là người Việtnam, luân lưu từ dòng máu điêu tàn. Thưa mẹ con là người da vàng, màu da của kiếp lầm than..... Quê hương mình đã chết rồi mẹ ơììi, mẹ VN ơìì!" giờ ổng về còn được CS welcome nữa thì có, nhưng chắc chắc là những trung tâm lớn ở hải ngoại sẽ không mời EP hát nữa.

Littlek
08-29-2007, 03:57 PM
Đồng tiền làm mờ con mắt người ta. Có nhiều kẻ vì lợi quên nghĩa.

Phuong Bach
08-29-2007, 04:00 PM
Hehehe true! Elvis Phương từng một thời hát những bài "phản động", ỗng từng ngêu ngao trên Thúy Nga Paris "Thưa mẹ! con là người Việtnam, luân lưu từ dòng máu điêu tàn. Thưa mẹ con là người da vàng, màu da của kiếp lầm than..... Quê hương mình đã chết rồi mẹ ơììi, mẹ VN ơìì!" giờ ổng về còn được CS welcome nữa thì có, nhưng chắc chắc là những trung tâm lớn ở hải ngoại sẽ không mời EP hát nữa.

Nhưng chắc chắn phải ký giấy cam kết này ... cam kết nọ thì mới đc về hát và ở luôn đó chứ .Chứ ai cho về không mà không đòi hỏi quyền lợi nào.