PDA

View Full Version : Mưa


WLP
08-11-2007, 03:47 PM
Không khí ngột ngạt, hừng hực oi bức,cây cỏ thở ra những mùi thơm đặc trưng của nó lúc bị nghẹt thở,mây đen cuồn cuộn,từng đàn chim én chao qua chao lại bắt mồi rồi gió phừng lên,ào ào cuốn tung bụi bậm,lá cây và tất cả những gì trên đường nó đi qua.



Mưa ào ạt đổ xuống,mặt đường khói hơi nước bốc lên ngùn ngụt vì đang nắng nóng tự nhiên nước đổ ào xuống.Những hạt mưa xiên xiên theo chiều gió thổi rạt rào trên lá cây,trên mái nhà,trên mặt đường phố, bắn lên chung quanh chỗ mưa rơi những hạt nhỏ li ti,dần dần khi mặt đường đã bắt đầu đọng nước thì những bong bóng nước bắt đầu nổi lên,nước chảy vào những chỗ trũng,những cống thoát nước và khi các cống thoát đã đầy thì chảy tràn lan trên đường,cứ chỗ cao chảy xuống chỗ thấp cuốn theo những gì có trên giòng chảy nào đất cát,rác rưởi.



Đang nóng nực, mưa làm cho mọi người thấy mát mẻ hẳn đi.Những ai đang đi trên đường vội vã tấpvào lề tìm nơi trú mưa,trên những hiên nhà chật ních những người và xe đạp,xe máy nép sát vào nhau.Người ta yên lặng nhìn ra trời mưa.Người thì thích thú ngắm mưa rơi,kẻ nôn nóng sốt ruột nhìn trời ước tính thời gian cơn mưa kéo dài bao lâu.Trên đường thỉnh thoảng có người mặc áo mưa chạy vụt qua nhưng cũng có người liều mạng dù không có áo mưa vẫn đội mưa tay vừa vuốt mặt vừa phóng ào ào.Chỉ những ngừơi đi xe hơi là sướng nhất ,cứ thoải mái xông pha trong gió mưa mà chẳng ngại ngùng gì.



Cách nay khoảng mười năm về trước,mỗi khi trời mưa lớn ,ở những xóm bình dân bọn trẻ con lại ào ra đường tắm mưa với thái độ vô cùng sảng khoái,chúng chạy nhảy la hét tạt nước vào nhau,có đứa còn lăn ra đường,có đứa đứng dưới những máng xối hứng nước như đang tắm vòi hoa sen.Có khi cả những người lớn cũng ra tắm mưa ,tuy không nghịch ngợm đùa dỡn như trẻ con nhưng cũng thích thú vì được thưởng thức cái mát mẻ trời cho mà ở trong phòng tắm không thể có được.



Khi đã chán chê và có khi đã lạnh run lên,bọn con nít mới vào nhà.Nhưng cũng buồn cười có khi gặp trận mưa ngắn quá,chưa kịp ướt người thì đã tạnh mưa,bọn trẻ tiu nghỉu bỏ vào nhà, mất cả hứng.



Sau này ít thấy trẻ con ra tắm mưa,có lẽ vì không khí ô nhiễm,bụi bậm,đang nắng mà mưa xuống nước mưa mang đầy bụi bậm dơ bẩn nên không thấy ai ra tắm mưa như ngày xưa nữa.Đấy là chưa kể trong không khí ngày nay còn có nhiều chất độc hại mà nước mưa mang theo làm tổn thất cho mùa màng ,không như ngày xưa,nước mưa rất trong lành mà tương truyền rằng sáng mồng năm tháng năm hứng được nước mưa để giành nhỏ mắt sẽ tránh được bệnh đau mắt. Người ta gọi là mưa axít do ngày nay nước mưa mang theo những chất độc hại lơ lửng trong không khí trút xuống mặt đất gây hại cho mùa màng.



Tuy nhiên ở những nơi thiếu nước ngọt,theo truyền thống người dân vẫn phải xây những bể lớn chứa nước mưa để giành dùng trong mùa khô và người ta bỏ vào trong đó những trái bí xanh(bí đao) cho nó thối rữa ra,cho rằng nước bí uống mát giải nhiệt.Phong tục này có từ lâu đời,người dân quê vẫn bắt chước nhau làm mà không có chuyện gì xảy ra.Nước mưa này cứ việc múc uống không phải đun sôi.



Hình như ông trời làm cái gì cũng có tốt có xấu.Nếu đang bị hạn hán mà được một cơn mưa kha khá thì người nông dân mừng không tả xiết.Ngày xưa khi bị hạn hán,mùa màng thất bát người ta phải cầu đảo trời phật làm mưa.Đọc truyện tàu thấy Khổng Minh hoặc một ông quân sư nào đó tổ chức lễ tế trời cho mưa thuận gió hòa.Các vua chúa cũng phải lập đàn làm lễ tế trời đất với mục đích như vậy.Ở Việt Nam mấy năm gần đây cũng hay xảy ra hạn hán,nhiều vùng trong nước thiếu nước sinh hoạt trầm trọng còn mùa màng bị cháy khô,đất đai nứt nẻ,thiệt hại về kinh tế vô cùng lớn lao.Chỉ ở mấy tỉnh Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam,sau một trận mưa,người ta tuyên bố đã giảm bớt chi phí cho nhà nông hàng trăm tỷ đồng tiền công tưới hoa màu.



Trong dân gian có câu ca dao:



Lạy trời mưa xuống

Lấy nước tôi uống,

Lấy ruộng tôi cày,

Lâý đầy bát cơm,

Lấy rơm đun bếp......



Nhiều vùng cao mùa nắng đi gùi(đeo trên lưng) vài chục lít nước có khi phải trèo đèo,lội dốc hàng chục cây số.Còn ở nhiều vùng gần biển thì dư nước mặn mà thiếu nước ngọt phải thuê ghe chở từ xa với giá cắt cổ,mà nước đó lại chưa được xử lý và chẳng an toàn khi sử dụng.Vừa qua dân ở nhiều vùng phải đào giếng trong vùng nghĩa địa để xài vì những khu khác đào lên không có nước ngọt.



Nhưng mưa cũng là một tai họa.Ngày nay dân số đông đúc,chen chúcnhau,không gian sinh tồn càng thu hẹp lại,nhu cầu đun nấu cũng gia tăng thành ra việc phá rừng lấy gỗ xây dựng,làm dụng cụ và làm chất đốt là phương tiện mưu sinh của một số dân cư và vì thế rừng bị khai thác cạn kiệt.Khi trời mưa đất không có cây cối giữ nước mưa lại nên chảy tràn xuống vùng trũng,xói mòn đất đai màu mỡ,tạo nên những trận lũ quét cuốn theo hoa màu,nhà cửa,đường xá và cả sinh mạng con người.



Việc phá rừng lấy gỗ là một nguồn lợi lớn mà lâm tặc được các quan chức hỗ trợ đã làm tan hoang hàng ngàn héc ta rừng phòng hộ,nên mỗi mùa mưa bão về là hàng ngàn hàng vạn dân phải mất nhà mất cửa,mất hết cả hoa màu,đôi khi chính cả sinh mạng của họ nữa .



Mực nước ngầm cũng vơi đi vì mưa không kịp thấm vào lòng đất cộng với nạn khai thác nước ngầm vô tội vạ gây ra sụt lở ở nhiều nơi dẫn đến mặt đất bị lún xuống thấp có nguy cơ nhiều vùng đất ở hiện nay bị chìm xuống dưới mặt nước.Ở những thành phố,gần như tất cả nước mưa đều dẫn vào các cống thoát nuớc chảy ra sông rạch,không có chỗ cho nước thấm vào lòng đất,nhưng nhiều người ở thành phố vẫn khoan giếng trong nhà để dùng thêm vì rẻ hơn nước thủy cục.



Đến giờ này tôi vẫn thắc mắc vì sao ở nhiều nơi khi đào sâu dưới đất người ta lại tìm thấy những di tích thành cổ,những công trình kiến trúc của người xưa?Đất cát ở đâu lại vùi lấp được những thành quách đó?Nó bị sụp xuống và những người thời đó chết hết hay biến mất để một thời gian dài lũ lụt phủ lên một lớp đất mới chôn vùi các thành trì bỏ hoang?Có phải do mưa và lũ lụt đã chôn vùi những thành trì đó?Hay có bàn tay con người chở đất ở nơi khác đổ lên vùi lấp các thành trì cổ rồi xây dựng lên thành trì mới?Vụ thành cổ Thăng Long mới phát hiện là nằm trong trường hợp nào đây?



Mưa tiềm ẩn những tai họa,nhưng mưa cũng là nhịp cầu nối nguồn hạnh phúc cho con người.Mưa đã là nguồn cảm hứng cho biết bao bài thơ, bài hát,bao bản nhạc tuyệt vời .Rồi biết bao những mối tình lãng mạn được thành hình cũng bởi trời mưa.



Thoang thoảng đâu đây câu hát:

-“Nếu xưa trời không mưa,đường vắng đâu cần anh đưa...”

Hoặc:

-“Đường về đêm nay vắng tanh ,rạt rào hạt mưa lướt nhanh...”



Người ta vẫn kể lại những thú vị được đi dưới mưa bụi,tay đút túi áo,nhâm nhi lạc rang húng lìu hoặc cùng người yêu nắm tay lang thang dưới mưa thi vị biết bao.Còn nữa cùng được trú mưa với người yêu dưới hiên nhà thì dù mưa có kéo dài bao lâu,ta cũng không ngại.Có những người cứ trời mưa là ra đứng trước cửa hoặc trên ban công để ngắm mưa rơi,mải mê không chán.

Mưa cũng làm cho ông đồ Trần tế Xương thấy sảng khoái với bài đừơng thi :



Sang tuần tháng bảy tiết mưa ngâu,

Nắng mãi thì mưa cũng phải lâu.

Vạc nọ cầm canh thay trống mõ,

Rồng kia phun nước tưới hoa màu.

Ỳ ào tiếng học nghe không rõ,

Mát mẻ nhà ai ngủ hẳn lâu.

Ông lão nhà quê tang tảng dậy:

Bảo con mang đó chớ mang gầu!



Khi mưa làm người ta ngại ra đường nên :vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách,nhất là những người già,còn bọn trẻ ham chơi thì mưa gió nghĩa lý gì,có khi còn tạo thêm hứng khởi cho cuộc chơi nữa.Đối với những người bán hàng ăn uống ở các vỉa hè vào ban đêm,trời mưa là một thảm họa.Mưa gió ai lặn lội ra ăn một tô bún riêu,tô hủ tíu hay cái bắp hoặc củ khoai lang nướng than thơm lừng?Thậm chí ngồi quán bên lề uống chai bia lạnh cũng mất hương vị.Mưa đêm chỉ làm cho giấc ngủ của những người có nhà thêm ngon còn mấy dân lề đường thì.. không biết nói thế nào nhỉ?Những ai có nhà ở khu vực thấp hay bị ngập thì phải coi chừng đồ đạc trong nhà khi trời mưa to và kéo dài vì nước có thể tràn vào nhà bất cứ lúc nào.Có lần cả một khu thưong xá lớn nước tràn vào tầng hầm chuyên bán hàng thực phẩm cao cấp thiệt hại nhiều tỷ đồng.Thậm chí mấy nhà bán hàng điện máy,nước tràn vào bất ngờ,hư hỏng hàng hóa,mấy ngày sau đem ra phơi đầy trước nhà và trên mái không biết có cứu vãn được phần nào không?Còn những căn hộ nhỏ ọp ẹp,sau cơn mưa to cả nhà hì hục chung tay lấy xô,lấy chậu tát nước.Một cảnh gia đình đoàn kết, hòa thuận ấm êm!



Còn nếu ta đang đi đường mà gặp khu bị ngập lụt có khi trên nửa bánh xe,nước vô bình xăng,đường thì kẹt cứng,khói xăng mù mịt nghẹt thở,đi tới không được,quay lại cũng không xong thì sự thất vọng sẽ như thế nào?Có người đã từng bị kẹt từ khi tan sở lúc 4 giờ 30 chiều đến 12 giờ khuya mới về đến nhà,vừa đói vừa rét!Quãng đường chỉ khoảng 5 km !Trong lúc lội nước trôi mất giầy dép là chuyện bình thường.Một vài con đường còn bị ngập lâu hàng tuần lễ,cá trê,cá lóc,cá rô bơi tung tăng trên đường khiến mấy người dân thành phố có thêm nghề đánh cá trên đường phố.



Ở những tỉnh như Đồng Tháp,Long An v.v. mùa mưa là mùa mọi người phải sống chung với lũ.Mấy cô cậu ở Sàigòn nghe kể đang mùa lũ,ngồi trên giường thả cần câu xuống nền nhà là có thể bắt được cá thì thích thú lắm,nhưng họ có biết đâu mỗi bước đi là người ta phải ngồi trên ghe và mỗi mùa lũ qua đi đã mang theo bao nhiêu sinh mạng những người dân sống trong vùng đó khi họ phải di chuyển bằng những chiếc ghe mong manh trên những cánh đồng mênh mông nước để đi học,đi chài lưới và sinh hoạt khác, đã bị giông gió cuốn đi mất tích!

Mưa đã đem đến lũ và lũ đã tải xuống cho ruộng đồng biết bao phù sa màu mỡ làm cho nó luôn luôn phì nhiêu.Ngoài ra phù sa cũng bồi lấp,mở rộng lãnh thổ ra phía biển mà chúng ta chỉ có thể nhận ra nếu tính đơn vị thời gian là mười năm hoặc một trăm năm.

Mưa cũng là nỗi niềm của những người gặp bất hạnh trong cuộc đời dù rất tài hoa như trường hợp Vũ hoàng Chương (cuối đời không nhà không cửa,bị tù đầy,bạn bè cũng bỏ rơi):



Mưa lùa gian gác xép,
Ngày trắng theo nhau qua.
Lá rơi đầy ngõ hẹp:
Đời hiu hiu xế tà.

Ôi! ta đã làm chi đời ta ?
Ai đã làm chi lòng ta ?
Cho đời tàn tạ lòng băng giá
Sương mong manh quạnh chớm thu già.

Mải mê theo sự nghiệp,
Quá trớn, lỡ giàu sang;
Mưa rơi, chiều ngõ hẹp,
Lá vàng bay ngổn ngang...

Dìu vương nhau mươi chiếc lá khô vàng,
Xuân đời chưa hưởng kịp,
Mây mùa thu đã sang.

Giấc hồ nghe phấp phới
Cờ biển nhìn mơ màng,
Đường hoa son phấn đợi,
áo gấm về xênh xang...

Chập chờn kim ốc giai nhân...
Gió lạnh đưa vèo,
Khoa danh trên gối rụng tàn theo!
Nao nao đàn sáo phai dần...

Hạnh phúc tàn theo,
Nửa gối thê nhi lá rụng vèo!
Song hồ lơ lửng khép,
Giường chiếu ấm hơi mưa;

Chiêm bao mờ thoáng hương thừa,
Tan rồi mộng đẹp,
Ôi thời xưa!

Ta đã làm chi đời ta xưa?
Ta đã dùng chi đời ta chưa?

Thiên thu? ngờ sự nghiệp!
Chiều mưa rồi đêm mưa.



Mưa có buồn nhiều thế không?Trong khi còn có mưa hạnh phúc,mưa hồng ân đem lại mừng vui cho nhân loại,mưa làm chăn thêm ấm,tình thêm nồng.Có những họat động giải phóng con người khỏi bóng đêm đàn áp,kìm kẹp,đem lại tự do,ấm no và hạnh phúc.Đó là cơn mưa mùa hạ đem lại sự mát mẻ cho mọi người,cho mùa màng tươi tốt mà ai ai cũng đang mong đợi.



Thông thường mưa là sự ban ơn,là ơn mưa móc.Đôi khi mưa cũng mang đến tai họa.Mưa là sự luân chuyển của năng lượng vũ trụ.Có mưa rồi có hạn.Không có gì vĩnh cửu cả.Ngày nay đang có mưa,cướp được quyền hành mà chà đạp đồng loại,coi thường đồng bào,vơ vét của nhân dân,khi cơn hạn đến,lấy chi đền trả?Cầm cờ trong tay mà phất bậy phất bạ,dẫn giắt nhân dân đến cãnh lầm than cơ cực,nghèo đói,tan cửa nát nhà thí đáng tội gì?Luật luân hồi,nhân quả là những kiến thức căn bản ai ai cũng thuộc lòng từ khi có trí khôn.Không lý có người không thuộc?

Chu Trinh, khoahoc.net

WLP
01-26-2008, 12:50 AM
MƯA TRONG NHẠC TRỊNH


http://www.dunglac.net/photoart/cung-tmuacrk.jpg
Ảnh của Nguyễn Đức Cung

“Diễm xưa”, một tình khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, mà phần lớn người Huế đều yêu thích; cũng được người Nhật yêu thích, chuyển ngữ với tựa đề “Utsukushii Mukashi”, rồi lại được Đại học Kansai Gakuin chọn làm nhạc phẩm đưa vào chương trình giảng dạy trong bộ môn Văn hóa và Âm nhạc; bắt đầu bằng những ca từ:

“Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ,

Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao,

Nghe lá thu mưa, reo mòn gót nhỏ,

Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu...”

Trong ký ức “Diễm của những ngày xưa”, Trịnh Công Sơn kể lại: “Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường Đại học Văn khoa ở Huế. Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi đi qua dưới những vòm cây long não. Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua... Mùa mưa Huế, người con gái ấy đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mờ mịt...”
Để giải thích hiện tượng một tâm hồn “buổi chiều ngồi ngóng, những chuyến mưa qua”, rồi thắc mắc “chiều này còn mưa, sao em không lại?”, có thể hiểu tương tự như cơ chế hình thành phản xạ có điều kiện của Pavlov trong y học. Đó là sự lập đi lập lại của một sự việc (những “buổi chiều... em... lại”) trong một điều kiện tự nhiên nhất định (“những chuyến mưa qua”), tạo nên một phản xạ có điều kiện trong... tâm thức. Và khi điều kiện tự nhiên ấy xảy ra (“chiều này còn mưa”), lập tức có phản xạ liên đới là “ngồi ngóng” hiện tượng kèm theo (“em... lại”), nhưng nếu hiện tượng kèm theo không có, sẽ gây trong tâm tư một thắc mắc “sao em không lại”?!



Nói về sinh thái học nhân văn, giáo sư Trần Quốc Vượng bảo rằng văn hóa - nhân văn Huế đã “dựa theo và thích nghi với hệ sinh thái tự nhiên”.

Đường vô xứ Huế loanh quanh, phần lớn diện tích của Thừa Thiên - Huế có địa hình đồi núi tạo thành một vòng cung từ phía tây xuống phía nam. Các dãy núi cao của Trường Sơn Bắc ăn lan ra sát biển và đột ngột chấm dứt ở phía nam của tỉnh bằng một mạch núi cao lên đến trên 1000m đâm thẳng ra biển và kết thúc bằng hòn Sơn Trà ở phía đông núi Hải Vân như một bức tường thành đồ sộ chắn gió mùa đông bắc, nên các đợt gió mùa hầu như không còn đủ sức vượt qua dãy núi cao này.

Do vậy, bao nhiêu lượng hơi nước trong không khí của gió mùa đều tích đọng ở Huế gây nên mưa và rét, và đây là vùng có lượng mưa vào loại nhiều nhất nước ta. Đặc biệt mưa Huế là loại mưa lệch pha: ở hai miền bắc nam thì có hai mùa mưa và khô gần như trùng nhau trong hai nửa thời gian của năm với hai mốc khoảng tháng 4 và tháng 10 dương lịch, còn ở Huế mùa mưa lại trùng với mùa đông lạnh.

Vào những lúc thời tiết đông lạnh mưa như vậy, người Huế ít ra khỏi nhà, thường nhìn mưa mà hồi ức với những kỷ niệm xưa... Từ đó hình thành nên một trong những nét của phong cách người Huế là thường trầm tư mặc tưởng, sống hướng nội hơn hướng ngoại, thích sâu lắng, không thích khoa trương ồn ào...


...Kiểu mưa Huế ấy, đã được mô tả rất đặc sắc: “trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang / thênh thang...”, hoặc “mưa kéo dài lê thê những đêm khuya lạnh ướt mi”, hoặc:

“Chiều chủ nhật buồn,

Nằm trong căn gác đìu hiu,

Ôi tiếng hát xanh xao của một buổi chiều,

Trời mưa trời mưa không dứt,

Ô hay mình vẫn cô liêu...”

Và so sánh với mưa các xứ khác, nhạc sĩ đã cho thấy rõ:

“Em còn nhớ hay em đã quên,

Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng...”

Trịnh Công Sơn tâm sự: “...Thường thường, con người có thói quen sống bằng kỷ niệm, và khi một tác phẩm được gắn liền với kỷ niệm thì tác phẩm ấy đã sẵn có bề dày của sự ưu ái rồi!”.

Hãy theo dõi tiến trình xao xuyến của nhạc sĩ về kỷ niệm “yêu nhau yêu cả đường đi” trong không gian mưa... Với sự tả thực, khi thì“nghe lá thu mưa, reo mòn gót nhỏ...”, khi thì “mưa thì thầm, dưới chân ngà...”; nhưng khi những hình ảnh ấy chỉ còn là ký ức thì nhạc sĩ lại xót xa “...trên bước chân em, âm thầm lá đổ...”. Cho nên, phản xạ Pavlov “...bước chân em xin về mau...” vẫn tiếp diễn mãi như hiệu ứng domino:

“Người ngồi xuống, mây ngang đầu,

Mong em qua, bao nhiêu chiều...”

Một lối tu từ được nhạc sĩ sử dụng để ẩn dụ “còn mưa xuống như hôm nào, em đến thăm...”, mà “người ngồi đó, trong mưa nguồn, ôi yêu thương, nghe đã buồn...”, thì tính chất cơn mưa lại là một đối trọng được đặt ra để so sánh:

“Mưa có buồn bằng đôi mắt em?...

Mưa có còn buồn trong mắt trong?”
Là người Huế, các điệu hò mái nhì, mái đẩy man mác nước sông Hương chính là một biểu hiện rõ nét tính cách sâu lắng trong tâm hồn; cho nên những tiếng rơi của cơn mưa lại được ẩn dụ qua điệu ru “thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ...” là điều rất kỳ lạ:

“Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang...

Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm,

Ru em nồng nàn, ru em nồng nàn...”

Đó là những cơn mưa thực thể, nhưng ở nhạc sĩ họ Trịnh lại còn có những cơn mưa trong tâm thức:

“Nghe mưa nơi này, lại nhớ mưa xa,

Mưa bay trong ta, bay từng hạt nhỏ...”

Hoặc:

“Đôi khi, trên mái tình ta, nghe những giọt mưa,

Tình réo tình âm thầm, sầu réo sầu, bên bờ vực sâu...”

Giải thích ý nghĩa tác phẩm của mình, Trịnh Công Sơn nói: “Âm nhạc của tôi, nói cho cùng chỉ là những kỷ niệm của tôi và rồi sẽ là kỷ niệm của người nghe...”. Vì thế, giáo sư Cao Huy Thuần nhận xét: “Cảnh, tình và người trong Trịnh Công Sơn là cảnh Huế, tình Huế, người Huế... Sau này Sơn rời Huế và Sài Gòn, chất thơ trong nhạc của Trịnh Công Sơn vẫn là chất Huế, nguồn thơ vẫn chảy từ Huế. Vô số những bài hát của Sơn đều ướt và mưa. Vì Huế là xứ của mưa dầm. Mưa mùa đông, mưa mùa hè, mưa sợi nhỏ, mưa sợi to, mưa tỉ tê, mưa ray rứt, cảnh mưa trong Trịnh Công Sơn buồn nhưng rất đẹp...”.
Cuối cùng, nhạc sĩ bộc bạch, cho dù suối nguồn tạo cảm hứng trong tình ca của mình xuất phát như thế nào, vẫn không thể thiếu được một điều kiện tự nhiên:

“Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ,

Ôi! những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề... là những cơn mưa...”

Và đó chỉ là một tiền đề, một tiền đề để người nghệ sĩ ước mong được tiếp tục cuộc hành trình của mình:

“Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng,
Để người phiêu lãng, quên mình lãng du...”

BS NGUYỄN ANH HUY

E.mail: anhhuyhue@yahoo.com