PDA

View Full Version : Góp ý với ông Trịnh Hội


dangia
08-15-2007, 09:32 AM
Góp ý với ông Trịnh Hội
Monday, August 13, 2007






Ngô Chính Nhân


Trong bài viết “Cộng Ðồng & Việt Weekly” đăng trong phần Diễn Ðàn, Nhật Báo Người Việt, trang A14, số ra ngày 10 Tháng Tám, 2007, ông Trịnh Hội đã nêu lên một số ý nghĩ về các cuộc biểu tình chống tuần báo Việt Weekly từ mấy tuần qua. Tựu trung ông cho rằng tuần báo này “không đáng bị biểu tình như vậy, và những người biểu tình đã vừa là luật sư, vừa là công tố viên, vừa là quan tòa, vừa là người thi hành án”. Ông đã làm một công việc “lội ngược dòng”, một hành động khá dũng cảm và rất chân tình. Vì tính chân tình đó, tôi cũng xin được góp ý cùng ông, và chỉ góp ý về những ý kiến của ông mà thôi.

1. Ông Trịnh Hội viết, “Và lý do họ bị đánh, tuy có thể hiểu được, nhưng nó không đồng nghĩa là họ đáng bị đánh như vậy. Nhất là những luận điệu chụp mũ một cách vô tội vạ, sự kết tội không cần bằng chứng...” Ông Trịnh Hội nói rằng có thể hiểu được “lý do họ bị đánh”, nhưng ngay sau đó ông lại tự hỏi “có đáng bị đánh như vậy không”, thì quả thực ông đã không hiểu rõ “lý do...”

Một trong nhiều lý do khiến tôi biểu tình là như thế này, ông Trịnh Hội ạ: Tôi đã chạy trốn cộng sản từ miền Bắc vào Nam năm 1954, cả triệu người dân miền Bắc cũng vậy. Họ quá sợ Chủ Nghĩa Cộng Sản, con người cộng sản nên đã bỏ lại tất cả tài sản, lìa xa cơ nghiệp làng xóm để vào Nam. Ông có biết với người Việt Nam, bỏ đi như vậy là mất mát và đau khổ lắm không. Nhưng chúng tôi vẫn phải bỏ tất cả, ra đi, chỉ vì không thể sống chung với cộng sản và ông Hồ Chí Minh. Chưa hết, sau năm 1975, vợ tôi dắt 3 đứa con tôi vượt biên ra đi mà chưa biết sẽ về đâu, ra đi mà 9 phần chết mới có một phần sống. Cả triệu người khác cũng vậy. Nếu được tự do lựa chọn, “cả cột đèn cũng ra đi”, ông có biết câu nói bất hủ đó không? Còn tôi, gần 12 năm sống thoi thóp trong “trại cải tạo.” Một trăm ngàn đồng sự của tôi, chiến hữu của tôi, cũng vậy. Ông đã từng một ngày sống trong nhà tù cộng sản chưa? Hai bậc song thân của ông thì sao? Bố vợ ông thì sao? Ông có biết thế nào là “tầng đầu địa ngục”, nơi những người cộng sản khai thác cả những chuyện chăn gối thiêng liêng giữa hai vợ chồng để đàn áp chúng tôi, để khuất phục chúng tôi: nếu ngoan ngoãn, chịu làm tay sai, báo cáo bạn đồng tù, khi vợ đến thăm sẽ được “ngủ” với vợ vài tiếng đồng hồ. Chúng tôi bị ép sống trong cảnh sống thú vật, ông đã qua cảnh đó chưa? Nhiều khổ đau lắm, ông Trịnh Hội ạ. Ông tự hào về 15 năm phục vụ những người trong trại tỵ nạn, đã lần nào ông tự hỏi tại sao họ bỏ đất nước, quê hương, gia tài, sự nghiệp để đến sống trong những trại đó không? Ông có thể nói vợ chồng tôi không hiểu rõ về Chủ Nghĩa Cộng Sản, về ông Hồ Chí Minh, nên mới hai lần chạy trốn như vậy. Thế hệ chúng tôi ở miền Nam trước đây cũng được học về Karl Max, được phép đọc nhiều sách ngoại ngữ cả khen, cả chê Karl Max. Tôi được học hỏi triết học cả từ những nhân vật “Ðệ Tứ”, tôi được đọc các quyển sử từ những nhân vật thiên tả, như Jean De La Couture đã ví ông Hồ Chí Minh là Gandhi của Việt Nam. Nhưng thực tế đớn đau gia đình tôi, xóm làng tôi, họ hàng tôi chịu đựng từ những người cộng sản đã khiến chúng tôi chọn lựa ra đi. Hàng triệu người khác cũng vậy.

Chúng tôi phải bỏ đất nước ra đi, chạy trốn những người cộng sản, chạy trốn ông Hồ Chí Minh, và chúng tôi đang được hưởng một cuộc sống “con người”, thực sự là con người, tại vùng đất bao dung, đại lượng này. Chúng tôi đang có hạnh phúc, dù không trọn vẹn vì lúc nào cũng canh cánh lòng nhớ quê hương, thương xót người thân và những người dân quê nghèo khó trên quê hương Việt Nam, thiếu thốn quá nhiều thứ. Bây giờ bỗng nhiên có người hoan hô cộng sản, ca tụng ông Hồ Chí Minh và sỉ nhục chúng tôi, ông bảo chúng tôi phải làm sao? Chúng tôi phải bày tỏ ý kiến chứ, phải không? Chúng tôi bày tỏ bất đồng ý kiến bằng cách biểu tình. Ông bảo chúng tôi chụp mũ? Thế nào là chụp mũ? Ông đi qua chỗ tôi đang biểu tình, ông thấy tôi đả đảo, ông bảo rằng tôi là “kẻ dở hơi”, thì đó là nhận định của ông về tôi. Có phải ông chụp mũ tôi không? Nếu tôi quan tâm đến nhận định của ông, tôi sẽ thuyết phục ông rằng tôi không dở hơi. Tôi không thuyết phục được ông thì ông vẫn cứ coi tôi là kẻ dở hơi. Thế thôi. Và đó là tự do ngôn luận cho cả hai chúng ta, không chỉ cho riêng ông hay riêng tôi. Chúng tôi rủ nhau đi biểu tình, chúng tôi không bắt buộc, không lùa người khác đi biểu tình được. Ðiều đó ông cũng biết vì ở đây không có bộ máy công an đàn áp người dân như ở Việt Nam hiện nay.

Ông hỏi là “có đáng không?” Giữa Cộng Ðồng Do Thái, ông ca tụng chủ nghĩa phát xít, ca tụng Hitler, ông nghĩ rằng người Do Thái có đáng biểu tình không? Chắc ông biết chuyện một ông chủ trương một chương trình phát thanh thuộc hàng đông thính giả nhất nước Mỹ, chỉ vì hàm ý nhục mạ một nhóm người, đã bị biểu tình phản đối, và chủ đài phải dẹp bỏ chương trình phát thanh hái ra tiền đó, “có đáng không?” Ðể biết “có đáng không”, ông thử nghĩ hộ tôi như thế này: Bố tôi, anh cả tôi bị người cộng sản khép tội Việt gian vì là Quốc Dân Ðảng và bị hành quyết giữa chợ. Anh ruột tôi, cháu ruột tôi bị tử trận dưới lá cờ Việt Nam Cộng Hòa, “cờ vàng 3 sọc đỏ”. Họ hàng tôi, bạn bè tôi, nhiều lắm, cũng chết như vậy. Cả bọn cựu tù cộng sản chúng tôi đang sống tại miền Nam California này cũng có hoàn cảnh gia đình, họ hàng, bạn bè chết chóc như vậy. Cả triệu người chúng tôi chết dưới lá cờ đó để chống lại chế độ cộng sản. Cả chục triệu người dân miền Nam là nạn nhân của cộng sản. Vậy thì, dù sao lá quốc kỳ VNCH cũng là một biểu tượng thiêng liêng đối với mấy chục triệu công dân VNCH, ít nhất là rất thiêng liêng đối với hàng triệu người cựu tù cộng sản chúng tôi và gia đình. Máu chúng tôi, cha anh chúng tôi, thân thuộc làng nước chúng tôi, người Việt Nam chúng tôi thấm vào đó nhiều lắm, ông Trịnh Hội ạ. Vậy mà ông muốn rằng cứ để người ta sỉ nhục chúng tôi, sỉ nhục lá cờ thiêng liêng của chúng tôi, và ông hỏi “có đáng không?” Ông Trịnh Hội lại nói rằng, “kết tội không bằng chứng”. Không biết thế nào là bằng chứng hở ông? Một bài viết từ trước đây cả 2 năm, bây giờ “bỗng dưng” in ra trên mặt báo, có những câu chửi rủa chúng tôi, ca tụng ông Hồ Chí Minh, vào giai đoạn ông Nguyễn Minh Triết sắp thăm Hoa Kỳ. Ðể làm gì? Có phải để chứng tỏ thủ đô tỵ nạn này đã là “sân sau” của Hà Nội? Ai cũng có thể phổ biến bài phỏng vấn ông Võ Văn Kiệt, ông Nguyễn Minh Triết, vì đó là “nghiệp vụ báo chí”. Nhưng xúc phạm tình cảm, dĩ vãng đau đớn của cả một tập thể cộng đồng, thì không được. Chúng tôi phải bày tỏ ý kiến. Và những chữ mực đen in trên giấy báo có phải là bằng chứng không?

2. Ông Trịnh Hội viết rằng các cơ quan truyền thông Việt ngữ không thấy ai đưa ra những bình luận khác. Và ông hỏi rằng, “Làm như vậy có đúng là làm báo không?” Tôi không hiểu ông Trịnh Hội muốn nói gì. Ông muốn làng báo Việt ngữ viết những bài theo đơn đặt hàng, như báo trong nước hiện nay, bênh vực Việt Weekly? VW là một tờ báo, tức là có phương tiện bày tỏ ý kiến, phản bác ý kiến, chứ không như những người bị bêu xấu là “quỷ râu xanh”, là nọ là kia, không có phương tiện phản bác trên mặt báo. Riêng việc bài của ông xuất hiện trên báo Người Việt cũng là câu trả lời cho câu hỏi của ông, cho thấy là làng báo Việt ngữ sẵn sàng đăng tải ý kiến cả hai chiều đấy chứ, một khi ông viết đàng hoàng, đứng đắn. Theo dõi báo Người Việt, tôi thấy phóng viên nhật báo này khi tường thuật cuộc biểu tình đầu tiên chống Việt Weekly, cho biết có gọi điện thoại cho ông Chủ Nhiệm Lê Vũ để phỏng vấn nhưng đã bị từ chối. Ông có nghĩ đó là hai chiều không?

3. Ở đoạn 3 của bài viết, ông bày tỏ điều “buồn”, sau đó là “bực” về “bản chất của một số người tự cho mình lại đại diện cộng đồng phải đánh cho tờ báo Việt Weekly đến chết.” Về ý nghĩa tuyệt đối của từ “đại diện”, khó có thể nói ai thực sự là đại diện cho toàn bộ người Mỹ gốc Việt đang sống tại miền Nam California. Nhưng những người đứng tên hô hào biểu tình ít nhất họ cũng đại diện cho một số nào đó đã ủy thác họ lo việc tổ chức biểu tình. Ít nhất cả ngàn người từ khu vực Little Saigon, từ San José, từ San Diego đã nghe theo lời kêu gọi của nhóm người “tự nhận” kia, tham dự cuộc biểu tình, tức là “đã bỏ phiếu” cho những người “tự nhận” đó rồi. Họ chính là những người đại diện cho ý chí của cộng đồng người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trong việc bày tỏ thái độ chống cộng sản, ít nhất là trong những ngày vừa qua, và cho đến khi không còn ai nghe theo lời kêu gọi của họ nữa. Họ không tự nhận là đại diện cộng đồng người Việt hải ngoại để lấy điểm với ông Nguyễn Minh Triết, với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Cũng trong đoạn viết này, ông ca tụng những “nước văn minh hàng đầu thế giới như Úc, Canada, Bắc Âu (nhưng rất tiếc là trong đó không có Mỹ!)” đã không có án tử hình. Ở đây tôi không bàn về chuyện nên hay không nên có án tử hình, tôi chỉ thắc mắc là sao trên thế giới có nhiều nơi “văn minh” như vậy mà ông không chịu sinh sống (cho đúng tầm vóc văn minh của ông), mà ông lại chọn đúng nơi “rất tiếc” như thế. Tôi biết chuyện một ông nhà văn Việt Nam tại hải ngoại, vốn là công dân một nước Tây phương. Trước đây, cả nhà ông luôn hãnh diện về nước đó, coi đó là nơi đáng sống nhất thế giới. Gia đình ông ấy có cơ sở làm ăn khá giả ở đó, không hiểu sao cũng mò qua Mỹ sống. Sống ở Mỹ rồi vẫn chửi Mỹ, ca tụng nước kia. Cho đến gần đây hai ông bà mới được lãnh tiền già, được hưởng bảo hiểm y tế, con cái có công ăn việc làm tốt ở Mỹ nên đã chấm dứt chuyện ca tụng “nơi đáng sống” kia.

4. Ông bảo rằng những người biểu tình “vừa là công tố viên, luật sư, bồi thẩm đoàn, chánh án, và kiêm luôn cả người thi hành bản án.” Thật đáng ngạc nhiên khi ông nhận định như vậy. Một số người nhận định về tờ báo Việt Weekly (VW), họ bày tỏ ý kiến thể hiện nhận định đó, thế thôi. Họ không thể nào ngăn cản VW tiếp tục ra báo, đăng những ý kiến phản bác. Họ không có guồng máy công an theo dõi, trù dập, dọa cắt hộ khẩu, cắt tem phiếu thực phẩm của nhân viên và gia đình những người làm báo VW. Rồi ông tự hỏi về “đa số thầm lặng.. có mấy ai muốn hoặc dám lên tiếng đóng góp?” Có nhiều cách để đa số thầm lặng bày tỏ ý kiến. Họ tụ tập hàng chục ngàn người trong nhiều ngày liên tiếp như vụ Trần Trường. Hoặc họ có thể không mua báo VW, không phổ biến VW, không đọc VW. Họ lên tiếng theo kiểu đó, và họ dám lên tiếng theo kiểu đó. Họ không e ngại gì cả vì hàng trăm, hàng ngàn người biểu tình không thể bới móc, bịa đặt, xuyên tạc bêu xấu đời tư cá nhân những người thầm lặng, sau đó được cho tiền bạc, ân huệ thì ngưng bêu xấu. Tôi nghĩ rằng không ai muốn, không ai có quyền, không ai có khả năng tước đi quyền tự do của những người làm báo VW. Những người biểu tình chỉ đòi hỏi quyền tự do của họ cũng phải được tôn trọng, và tôn trọng cả vết thương tình cảm lịch sử của họ.

5. Chắc độc giả thật cảm động khi đọc đoạn cuối bài viết của ông Trịnh Hội, khi ông bày tỏ về những bất hạnh gia đình ông đã trải qua. Ðộc giả cũng phải bày tỏ sự khâm phục về sự dũng cảm khi ông lên tiếng trái với đa số ý kiến lâu nay được trình bày qua các cơ quan truyền thông. Riêng tôi, và hy vọng nhiều người tù cải tạo khác, nhiều người tỵ nạn cộng sản khác chia sẻ ý nghĩ này, là chúng tôi cho rằng dân tộc Việt Nam mất mát quá nhiều vì những người cộng sản. Có nhân danh gì chăng nữa: tự do báo chí, tự do tư tưởng, ông cũng không thể biện minh, không thể chạy tội cho những khổ đau đất nước, nhân dân Việt Nam phải chịu đựng vì chế độ cộng sản, vì những người cộng sản, vì những kẻ “nằm vùng, ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản”. Hoàn cảnh Liên Xô, hoàn cảnh nước Ðức, hoàn cảnh hai nước Nam Hàn và Bắc Hàn hiện nay, chắc phải khiến ông băn khoăn khi nghĩ đến hoàn cảnh đất nước mình, đến sự tệ hại của Chủ Nghĩa Cộng Sản theo như thực tế chứ? Thêm một điều nữa, riêng tôi khâm phục sự dũng cảm của ông, nhưng không kính trọng sự dũng cảm đó. Người xưa phân biệt “cái dũng của thánh nhân, cái dũng của người quân tử, cái dũng của kẻ sĩ”, với cái dũng của một kẻ vũ phu, của một kẻ đần độn. Thánh nhân, quân tử, kẻ sĩ dùng cái dũng đi kèm theo sự sáng suốt, khôn ngoan, luôn thấu tình đạt lý, không đạo đức giả, không vì muốn nổi tiếng. Thưa ông Trịnh Hội, tôi biết ông là luật sư, nhưng từ đầu đến giờ tôi chỉ dùng đại danh từ “ông” để xưng hô, vì bài viết ông ký tên trên báo Người Việt không ghi chữ luật sư. Tôi tôn trọng điều đó, vì biết đâu ông không muốn hạ thấp “giá trị trí thức” của danh từ này chăng. Lại thêm một điều đáng khâm phục vì sự thành thật trong cách tự đánh giá của ông. Ông Trịnh Hội khẳng định về cách ông đang trân trọng sự tự do của riêng ông. Tự do là một thứ rất đáng trân trọng. Ðó là thứ rất quí không phải ở đâu cũng có được. Cả tỷ người Trung Quốc, hơn 80 triệu người Việt Nam, đã chắc gì có được. Chúng ta may mắn có được thì phải cẩn trọng cả trong cách hưởng dụng nó với tinh thần trách nhiệm xã hội.

Chuyện biểu tình mà ông Trịnh Hội nói tới không phải để phản đối một hay nhiều tờ báo. Ðây cũng không chỉ là chuyện giữa báo chí với nhau. Ðây là mặt trận Quốc Cộng, đây là mặt trận giữa độc tài đảng trị và những người bảo vệ nền dân chủ với sự tôn trọng phẩm cách con người. Ông Trịnh Hội và cả những nhà làm báo đạo đức giả đang lên tiếng dạy dỗ chúng tôi về cách làm báo phải hiểu như vậy.




--------------------------------------------------------------------------------


Đả Cẩu Bổng (****@hotmail.com)

Rể yêu ông Nguyễn Cao Kỳ
Ít nhiều cũng giống có gì lạ đâu
Khuyên ông Trịnh Hội một câu
Mở văn phòng luật cãi hầu cho hăng
Tha hồ bênh lũ lố lăng
Tha hồ hô cuội, viết nhăng, nói càn
Hệt như ông tướng Việt Nam
Hai sao họ Nguyễn Việt Gian Cao Kỳ

Lang Tu Giang Ho (****@yahoo.com)

I think you are absolutely right because everyone who had been living in the United state, they got painful by vietnamese government who took over country in 1975. At that time most family lost family
menbers and properties after wakeup. Therefore, no one can not forget and forgive it but the time makes the hate to calm down because it happened almost 35 years. The time makes everyone to put it behide present to build a new life. with me that hate and angry to make people loose their minds.I think if you ask the third generation in this country that who want to hate and againt vietnamese government. I think there are a few people that you can count on your finger because mot of young people don't have time to think about hate and angry vietnamese government. They must going to work to support their life rather than spending time for nothing. So, I absolutely support you and I want to see more your article online. I am beside of you Trinh Hoi.