dangia
09-14-2007, 09:34 AM
Làm từ thiện hay nối giáo cho giặc?
Nguyễn Khoa Thái Anh
Tình nguyện hay nối giáo cho giặc?
Mấy ai ưu tư về chuyện đất nước mà không có lúc suy gẫm về các phạm trù như văn hóa, chính trị và từ thiện ở Việt Nam? Đương nhiên đối với những người có tinh thần dấn thân nhiệt thành, tích cực và hăng say nhất thì cả ba phạm trù đều là những công việc cần phải thực hành cùng một lúc.
Tuy nhiên đối với những người có ý thức thì họ cũng phải ngao ngán cho thế sự Việt Nam, vì nếu bắt đầu tự bây giờ đất nước có chuyển đổi theo chiều hướng dân chủ đi nữa, xã hội Việt Nam cũng sẽ cần đến ít ra là nhiều chục năm nữa thì mới khả dĩ có được một xã hội dân sự công bằng, ý thức và liên đới trách nhiệm. Những gì chúng ta đang định làm hiện nay đều đã được các bậc tiền bối, các nhà chí sĩ như cụ Lý Đông A, Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, v.v... đã thấy và thôi thúc xã hội gần cả thế kỷ trước rồi.
Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh vẫn là những tiến trình mà chúng ta cần triệt để cổ động và thi hành với đất nước ngay ngày hôm nay. Đương nhiên, với một đảng cầm quyền như hiện tại, đây là những nỗ lực rất khó đạt được, chỉ trừ phi đất nước xảy ra hai chuyện: 1) Đảng Cộng sản Việt Nam tự nguyện đưa chìa khóa dân chủ cho con dân, đây là một con đường nhanh chóng, tiện lợi, đẹp đẽ và ít tốn kém nhất nhưng có lẽ cũng hoang tưởng nhất. 2) Con đường thứ hai: có cần huỵch toẹt ra đây không? Hay đấy lả một con đường cách mạng mà bản thân tôi không đủ tư cách để nói tới,vì nó đi ra ngoài phạm trù hôm nay?
Đây là những đề tài rộng lớn, do đó tôi chỉ xin giới hạn trong môi trường từ thiện.
Đoàn cứu trợ Y Nha Dược của World Health Ambassador Program (WHA) đến phi trường Tân Sơn Nhứt ngày 04/03/2007 bị “kẹt” ở trạm quan thuế một thời gian và chỉ lấy được các thùng dược phẩm vào ngày hôm sau
Nguồn: whausa.org
--------------------------------------------------------------------------------
Những người hoạt động chính trị thường hay trách những người đeo đuổi việc thiện nguyện làm chuyện bao đồng, giúp cho nhà nước rảnh tay đàn áp dân chủ, họ cho rằng nếu không có người hái ngoại ra tay nỗ lực cứu trợ thiên tai như bão lụt, hạn hán – (đó là chưa nói đến nạn đói vì mất mùa vào những thời bao cấp, đổi mới, mới mở cửa) ngay cả việc cứu giúp tệ nạn buôn người, nghèo đói, giáo dục ở Việt Nam – thì sự uất ức của dân tình với nhà cầm quyền sẽ dâng cao, bắt buộc nhà nước phải tìm cách đối phó với những khâu bức thiết này nếu không muốn chúng trở thành những thử thách và chống đối sôi sục và lan tràn. Do được người hải ngoại cáng đáng, đảng và nhà nước có nhiều thì giờ và tiền bạc dành cho việc huấn luyện bộ máy Công an bắt bớ và đàn áp những người không đồng chính kiến, hoặc cho các ông lớn được rảnh nợ để mưu toan áp-phe và tham nhũng. Cho dù ngân quỹ cứu trợ từ thiện này so với tiền tham nhũng của các ông không thấm là bao, dầu sao thì nhà nước cũng nên cám ơn “khúc ruột ngàn dặm” đã giúp cho họ một tay trong chuyện “lá lành đùm lá rách tả tơi” vậy.
Đã từ lâu tôi hằng theo dõi các chương trình thiện nguyện giúp đỡ những người hoạn nạn ở quê nhà và ít ra cũng có đến hơn mươi tổ chức mà tôi quen thuộc và biết ̣đến. Từ trước thời mờ cửa hay đổi mới khi phần đông những người Việt tị nạn (người Việt ̣hôm nay được gọi là người Việt hải ngoại, nhưng vào giữa thập niên 70 cho đến cuối thập niên 80, những người bỏ nước ra đi được gọi là người Việt tị nạn) đều có dị ứng hay không mấy thiện cảm với một vài nhóm thiện nguyện lỏng lẻo vào thời đó ̣(gọi như thế vì Mỹ vẫn còn cấm vận với Việt Nam, chưa có bang giao chính thức, và phần lớn những người chủ xướng là các cá nhân đã đến định cư hay du học ở Mỹ trước khi làn sóng thuyền nhân bắt đầu, họ được nhà nước gọi là Việt kiều yêu nước, rất ít người trong số họ có quy chế thiện nguyện miễn thuế của liên bang 501 (c) (3), trừ các tổ chức có người Mỹ tham dự, thí dụ như Volunteers in Asia).
Họ quyên góp gởi dụng cụ học đường, y khoa và tiền bạc về Việt Nam để giúp đỡ. Ngoài ra còn có những cơ sở thương mại, như ở thành phố Berkeley trước đây có một nhà hàng Việt Nam rất lâu đời nằm trên đường University (sau này đổi dạng thành tiệm rượu và tiệm kem, nhưng người chủ gốc vẫn là Việt Nam), hoặc ở phía Bắc Berkeley là thành phố El Cerrito có một chợ và tiệm tạp hóa Việt Nam mà nhiều người xác quyết là cơ sở kinh tài của Việt Cộng. Hình như cơ sở này là nơi đầu tiên có đường dây gởi tiền về Việt Nam.
Không nói đến gốc gác những người sáng lập xa xưa này mà nhiều người vào thời đó cho rằng thiên cộng hay do người của bên kia chủ trương, phần lớn mục ̣đích và đường hướng của những tổ chức mới đời nay đều là thuần túy thiện nguyện, ngay cả những tổ chức mà gốc gác có nghi vấn vào thời buổi trước, ngày nay có lẽ mục tiêu và chủ trương cũng không khác gì mấy các tổ chức thiện nguyện chân chính khác là bao, bởi vì tình thế ở Việt Nam và quan điểm của nhiều người Việt hải ngoại cũng đã thay đổi, và nói chung nhà cầm quyền Việt Nam cũng không còn cấm cản hay gây khó dễ trong việc cứu trợ. Lẽ thường tình chính sách của họ ít có ngoại lệ, không bắt buộc các tài khoản hay vật liệu cứu trợ phải đi qua trung gian của nhà nước mà có thể đi trực tiếp đến các chức sắc tôn giáo hay ban tổ chức hay quỹ giáo dục của những vùng bị ảnh hưởng để chuyển thẳng đến nạn nhân.
YouTube: HT Quảng Độ viếng thăm đồng bào mất ruộng đất, RFAVideo
“Nhà cầm quyền Việt Nam cũng không còn cấm cản hay gây khó dễ trong việc cứu trợ”(?)
--------------------------------------------------------------------------------
Nói đến đây tôi xin so sánh chiều hướng và tâm lý của những phe phái ở Mỹ trong vấn đề lảm phước này. Ở chính trường Mỹ có hai trường phái chính, bảo thủ và phóng khoáng (conservative and liberal) song hành và phản ảnh chủ trương và đường lối hoạt động của hai Đảng Cộng hòa và Dân chủ. Đương nhiên, hôm nay tôi chỉ xin nói đến vài nét đại cương về nhân sinh quan có liên hệ đến quan điểm từ thiện của hai phái này và chủ trương của các nhóm từ thiện Việt Nam. Nói về họ là một cách gián tiếp để mở rộng tầm nhìn về xu hướng và tâm lý của những người Việt thích hoặc không thích làm chuyện từ thiện bên ngoài yếu tố chính trị.
Nói chung, phe liberal chú tâm đến chuyện thiện nguyện hơn, họ thường được phe bảo thủ gọi là “Bleeding-heart liberalists!” (“Những người phóng túng hay rỉ máu tim”), tức là họ cho rằng phe phóng khoáng hay nhỏ lệ thương người một cách hời hợt, bồng bột, thiếu suy nghĩ chín chắn. Ngược lại, những người phóng túng, khoáng đạt lại cho rằng phe báo thủ hay Cộng hòa là những người có con tim chai đá và thiếu tình thương , chỉ lo giúp các đại công ty bành trướng thêm, thậm chí còn giảm thuế, giúp làm giàu cho các guồng máy kỹ nghệ quân sự (military industrial complex) trên sự hy sinh và xương máu những người nghèo.
Phe bảo thủ không khác gì nhóm chủ trương tẩy chay những gì dính líu hay liên hệ đến cầm quyền Cộng sản, cho rằng họ làm những chuyện to tát hơn như gầy dựng những đại công ty hầu có thể tạo dựng việc làm cho hàng ngàn người thay vì những mục từ thiện nhất thời, không khác gì những người Việt chống Cộng cho rằng chuyện lật đổ nhà nước trước tiên là chuyện tốt đẹp tối thượng của đất nước để có thể diệt được những vụ xóa đói giảm nghèo tận gốc rễ. Chưa có ai làm một cuộc khảo cứu khoa học để xác nghiệm rằng lý do chính yếu để người Việt không đóng góp trong nỗ lực từ thiện có thực sự đến từ chuyện dị ứng với thể chế Cộng sản ở Việt Nam hay không, và nếu có thì bao nhiêu phần trăm bị chi phối vì thiên hướng chính trị này.
Hoạt động thiện nguyện, đặc biệt là giúp đỡ phương tiện cũng như hướng dẫn giới thanh thiếu niên Việt Nam trong các lãnh vực Văn Hóa, Khoa Học và Xã Hội.
Nguồn: nguyenthaihocfoundation.com
--------------------------------------------------------------------------------
Trong khi đó phe bảo thủ cho rằng mình suy tính đường dài, thay vì giúp đỡ từng vụ việc, từng trường hợp khi nó xảy ra, họ chủ trương dạy nghề, huấn luyện theo châm ngôn của Thánh Kinh: Dạy cho người biết đánh cá tốt hơn là cho họ cá. Vì không thể nêu lên hay dẫn chứng được hết những biện luận được đưa ra từ trước đến giờ, tôi xin tóm tắt lại hai xu hướng tổng quát của hai phái này là:
a. Bảo thủ: không dễ giao động vì chuyện từ thiện, chủ trương mọi người cần vươn lên bằng chính nghị lực và phấn đấu của riêng mình.
b. Phóng khoáng: giúp đỡ bất cứ một ai cần trợ giúp, không đặt điều kiện hay rao giảng lý thuyết, mong muốn lấy nhân ái và đạo lý làm chuẩn.
Đương nhiên trong cộng đồng hải ngoại còn một thiểu số vẫn khăng khăng bác bỏ con người và việc làm của những thành phần thiện nguyện cho họ là công cụ của nhà nước đã biến và chuyển hướng chuyện chống đối nhà nước độc tài thành sự thương hại, gián tiếp chấp nhận đường lối cai trị áp bức sai lầm bằng cách kêu gọi đóng góp cho Việt Nam. Dù cho mục tiêu của các tổ chức thiện nguyện là các thành phần bị nhà nước bỏ rơi, không được giúp đỡ đúng mức, những người chống đối vẫn lên án chuyện từ thiện là giúp giải thoát cho nhà nước một số vấn đề cấp bách, bất kể hậu ý của cầm quyền Cộng sản.
Nhiều người cho rằng trong sự thiếu vắng một môi trường chính trị lý tưởng cho Việt Nam – thí dụ như đòi hỏi đất nước có một thể chế công bằng và dân chủ hơn – chúng ta khó có thể lượng định được các nỗ lực đóng góp thực tiễn cho quê hương để giúp cho nước nhà đi lên, trong đó bao gồm tất cả các nỗ lực giáo dục, thông tin, kinh tế, từ thiện và văn hóa.
Trong khi hiện tại vẫn còn nhiều rối rắm vì những bất đồng ý kiến về vai trò của cộng đồng hải ngoại đối với những diễn tiến trong nước (mà họ không có ảnh hưởng quyết định, trừ những phản ứng có tác động đối phó với những sự việc đã rồi) chuyện đóng góp từ thiện theo thiển ý người viết chỉ là một thử nghiệm nhỏ, đo lường sự đồng thuận về dân trí cũng như dân sinh hải ngoại mà chưa chắc đã có được những đối thoại nghiêm túc để thấu hiểu cứu cánh việc mình làm, nói chi đến những đồng thuận to tát?
Thử hỏi cộng đồng Việt hải ngoại có thật sự nhất trí vượt qua được sự khác biệt về đường lối và tư duy nếu đất nước sẽ bước đến giai đoạn dân chủ chuyển tiếp? Hay lúc đó vẫn còn những phần tử (dù thiểu số) vẫn chuyên chê trách, phân bì không chịu đóng góp chỉ vì một lý do nào đó họ không phải là nhóm chủ xướng? Thiết nghĩ cộng đồng người Việt hải ngoại đã đi đến giai đoạn trưởng thành, đòi hỏi họ phải bứt phá được những ích kỷ cá nhân hay phe nhóm. Đã đến lúc số đông thầm lặng đột phá được những yêu sách của một thiểu số ồn ào hay sách động.
Theo tôi một sự thực hiển nhiên mà nhiều người lâu nay hằng nhìn nhận là cuộc dân chủ hóa sắp đến không phải do người hải ngoại mà chính là những nhân vật trong nước chủ lực (và trong số đó chúng ta không thể loại bỏ sự phản tỉnh của một số cán sự nòng cốt đảng). Nhận thực được chuyện phức tạp của sự bàn luận chính trị, trên đây tôi xin mạn phép đưa ra những nhận định tản mạn của riêng mình hầu khơi mào được một sự thảo luận xây dựng, hy vọng có được sự đóng góp với những ý kiến đa dạng nào đó của nhiều người.
Hai nha sĩ từ Mỹ, một nha sĩ địa phương khám răng trung bình 30-40 bệnh nhân mỗi làng. 11/03/2007 toán Nha khoa khám chữa răng cho 75 người
Nguồn: whausa.org
--------------------------------------------------------------------------------
Ai trong chúng ta mà chẳng mong muốn có một sự cải thiện tốt đẹp, khả quan hơn cho đất nước, nhưng trong một tình thế phức tạp như Việt Nam hiện nay, có lẽ chuyện từ thiện thuần túy, giúp đỡ bất vụ lợi cho quê hương là một điều ít mang lại những thất vọng, phẫn chí, buồn bực nhất. Bởi lẽ, có phải chúng ta vẫn tin rằng trong phần tâm linh và đạo lý của con người, chuyện giúp đỡ đồng loại – trong một địa ngục ̣(bể khổ) trần gian hỗn tạp – phải là niềm tin (mãnh liệt) vô điều kiện vào ngày mai chân lý sẻ thắng?
Câu hỏi: phương cách nào đưa đến kết quả nhanh chóng nhất trong việc cải cách đất nước, a) giúp tiền cho công tác thiện nguyện hay b) giúp tiền cho các chiến dịch hay tổ chức dân chủ? Có phải câu trả lời dựa trên yếu tố trưởng thành của phong trào dân chủ trong nước? Chẳng lẽ chờ đến khi đó thì chúng ta mới ra tay hay chăng? Có nhiều tiền thì giúp cả hai, nếu ít tiền hơn xin giúp cho lý tưởng nào cần kíp nhất đối với niềm tin của mình.
Theo tôi, hoạt động từ thiện mang lại cho chúng ta những mãn nguyện nho nhỏ, với những kết quả cụ thể và nhanh chóng hơn so với các hoạt động chính trị mong muốn thay đổi xã hội hay định chế to lớn khác. Đương nhiên, mỗi người mỗi cách, ai cũng cần theo đuổi nguyện vọng, lý tưởng riêng của mình, tranh đấu theo phương cách và sở trường của từng cá nhân, nhưng thiết nghĩ tất cả những nổ lực nào chúng ta dành cho Việt Nam cũng không nên đi ngược lại hoặc bị ngăn cản bởi chuyện giúp đỡ cho đồng hương. Âu đó cũng là một triết lý sống mà ta cần suy gẫm vậy.
© DCVOnline
Nguyễn Khoa Thái Anh
Tình nguyện hay nối giáo cho giặc?
Mấy ai ưu tư về chuyện đất nước mà không có lúc suy gẫm về các phạm trù như văn hóa, chính trị và từ thiện ở Việt Nam? Đương nhiên đối với những người có tinh thần dấn thân nhiệt thành, tích cực và hăng say nhất thì cả ba phạm trù đều là những công việc cần phải thực hành cùng một lúc.
Tuy nhiên đối với những người có ý thức thì họ cũng phải ngao ngán cho thế sự Việt Nam, vì nếu bắt đầu tự bây giờ đất nước có chuyển đổi theo chiều hướng dân chủ đi nữa, xã hội Việt Nam cũng sẽ cần đến ít ra là nhiều chục năm nữa thì mới khả dĩ có được một xã hội dân sự công bằng, ý thức và liên đới trách nhiệm. Những gì chúng ta đang định làm hiện nay đều đã được các bậc tiền bối, các nhà chí sĩ như cụ Lý Đông A, Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, v.v... đã thấy và thôi thúc xã hội gần cả thế kỷ trước rồi.
Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh vẫn là những tiến trình mà chúng ta cần triệt để cổ động và thi hành với đất nước ngay ngày hôm nay. Đương nhiên, với một đảng cầm quyền như hiện tại, đây là những nỗ lực rất khó đạt được, chỉ trừ phi đất nước xảy ra hai chuyện: 1) Đảng Cộng sản Việt Nam tự nguyện đưa chìa khóa dân chủ cho con dân, đây là một con đường nhanh chóng, tiện lợi, đẹp đẽ và ít tốn kém nhất nhưng có lẽ cũng hoang tưởng nhất. 2) Con đường thứ hai: có cần huỵch toẹt ra đây không? Hay đấy lả một con đường cách mạng mà bản thân tôi không đủ tư cách để nói tới,vì nó đi ra ngoài phạm trù hôm nay?
Đây là những đề tài rộng lớn, do đó tôi chỉ xin giới hạn trong môi trường từ thiện.
Đoàn cứu trợ Y Nha Dược của World Health Ambassador Program (WHA) đến phi trường Tân Sơn Nhứt ngày 04/03/2007 bị “kẹt” ở trạm quan thuế một thời gian và chỉ lấy được các thùng dược phẩm vào ngày hôm sau
Nguồn: whausa.org
--------------------------------------------------------------------------------
Những người hoạt động chính trị thường hay trách những người đeo đuổi việc thiện nguyện làm chuyện bao đồng, giúp cho nhà nước rảnh tay đàn áp dân chủ, họ cho rằng nếu không có người hái ngoại ra tay nỗ lực cứu trợ thiên tai như bão lụt, hạn hán – (đó là chưa nói đến nạn đói vì mất mùa vào những thời bao cấp, đổi mới, mới mở cửa) ngay cả việc cứu giúp tệ nạn buôn người, nghèo đói, giáo dục ở Việt Nam – thì sự uất ức của dân tình với nhà cầm quyền sẽ dâng cao, bắt buộc nhà nước phải tìm cách đối phó với những khâu bức thiết này nếu không muốn chúng trở thành những thử thách và chống đối sôi sục và lan tràn. Do được người hải ngoại cáng đáng, đảng và nhà nước có nhiều thì giờ và tiền bạc dành cho việc huấn luyện bộ máy Công an bắt bớ và đàn áp những người không đồng chính kiến, hoặc cho các ông lớn được rảnh nợ để mưu toan áp-phe và tham nhũng. Cho dù ngân quỹ cứu trợ từ thiện này so với tiền tham nhũng của các ông không thấm là bao, dầu sao thì nhà nước cũng nên cám ơn “khúc ruột ngàn dặm” đã giúp cho họ một tay trong chuyện “lá lành đùm lá rách tả tơi” vậy.
Đã từ lâu tôi hằng theo dõi các chương trình thiện nguyện giúp đỡ những người hoạn nạn ở quê nhà và ít ra cũng có đến hơn mươi tổ chức mà tôi quen thuộc và biết ̣đến. Từ trước thời mờ cửa hay đổi mới khi phần đông những người Việt tị nạn (người Việt ̣hôm nay được gọi là người Việt hải ngoại, nhưng vào giữa thập niên 70 cho đến cuối thập niên 80, những người bỏ nước ra đi được gọi là người Việt tị nạn) đều có dị ứng hay không mấy thiện cảm với một vài nhóm thiện nguyện lỏng lẻo vào thời đó ̣(gọi như thế vì Mỹ vẫn còn cấm vận với Việt Nam, chưa có bang giao chính thức, và phần lớn những người chủ xướng là các cá nhân đã đến định cư hay du học ở Mỹ trước khi làn sóng thuyền nhân bắt đầu, họ được nhà nước gọi là Việt kiều yêu nước, rất ít người trong số họ có quy chế thiện nguyện miễn thuế của liên bang 501 (c) (3), trừ các tổ chức có người Mỹ tham dự, thí dụ như Volunteers in Asia).
Họ quyên góp gởi dụng cụ học đường, y khoa và tiền bạc về Việt Nam để giúp đỡ. Ngoài ra còn có những cơ sở thương mại, như ở thành phố Berkeley trước đây có một nhà hàng Việt Nam rất lâu đời nằm trên đường University (sau này đổi dạng thành tiệm rượu và tiệm kem, nhưng người chủ gốc vẫn là Việt Nam), hoặc ở phía Bắc Berkeley là thành phố El Cerrito có một chợ và tiệm tạp hóa Việt Nam mà nhiều người xác quyết là cơ sở kinh tài của Việt Cộng. Hình như cơ sở này là nơi đầu tiên có đường dây gởi tiền về Việt Nam.
Không nói đến gốc gác những người sáng lập xa xưa này mà nhiều người vào thời đó cho rằng thiên cộng hay do người của bên kia chủ trương, phần lớn mục ̣đích và đường hướng của những tổ chức mới đời nay đều là thuần túy thiện nguyện, ngay cả những tổ chức mà gốc gác có nghi vấn vào thời buổi trước, ngày nay có lẽ mục tiêu và chủ trương cũng không khác gì mấy các tổ chức thiện nguyện chân chính khác là bao, bởi vì tình thế ở Việt Nam và quan điểm của nhiều người Việt hải ngoại cũng đã thay đổi, và nói chung nhà cầm quyền Việt Nam cũng không còn cấm cản hay gây khó dễ trong việc cứu trợ. Lẽ thường tình chính sách của họ ít có ngoại lệ, không bắt buộc các tài khoản hay vật liệu cứu trợ phải đi qua trung gian của nhà nước mà có thể đi trực tiếp đến các chức sắc tôn giáo hay ban tổ chức hay quỹ giáo dục của những vùng bị ảnh hưởng để chuyển thẳng đến nạn nhân.
YouTube: HT Quảng Độ viếng thăm đồng bào mất ruộng đất, RFAVideo
“Nhà cầm quyền Việt Nam cũng không còn cấm cản hay gây khó dễ trong việc cứu trợ”(?)
--------------------------------------------------------------------------------
Nói đến đây tôi xin so sánh chiều hướng và tâm lý của những phe phái ở Mỹ trong vấn đề lảm phước này. Ở chính trường Mỹ có hai trường phái chính, bảo thủ và phóng khoáng (conservative and liberal) song hành và phản ảnh chủ trương và đường lối hoạt động của hai Đảng Cộng hòa và Dân chủ. Đương nhiên, hôm nay tôi chỉ xin nói đến vài nét đại cương về nhân sinh quan có liên hệ đến quan điểm từ thiện của hai phái này và chủ trương của các nhóm từ thiện Việt Nam. Nói về họ là một cách gián tiếp để mở rộng tầm nhìn về xu hướng và tâm lý của những người Việt thích hoặc không thích làm chuyện từ thiện bên ngoài yếu tố chính trị.
Nói chung, phe liberal chú tâm đến chuyện thiện nguyện hơn, họ thường được phe bảo thủ gọi là “Bleeding-heart liberalists!” (“Những người phóng túng hay rỉ máu tim”), tức là họ cho rằng phe phóng khoáng hay nhỏ lệ thương người một cách hời hợt, bồng bột, thiếu suy nghĩ chín chắn. Ngược lại, những người phóng túng, khoáng đạt lại cho rằng phe báo thủ hay Cộng hòa là những người có con tim chai đá và thiếu tình thương , chỉ lo giúp các đại công ty bành trướng thêm, thậm chí còn giảm thuế, giúp làm giàu cho các guồng máy kỹ nghệ quân sự (military industrial complex) trên sự hy sinh và xương máu những người nghèo.
Phe bảo thủ không khác gì nhóm chủ trương tẩy chay những gì dính líu hay liên hệ đến cầm quyền Cộng sản, cho rằng họ làm những chuyện to tát hơn như gầy dựng những đại công ty hầu có thể tạo dựng việc làm cho hàng ngàn người thay vì những mục từ thiện nhất thời, không khác gì những người Việt chống Cộng cho rằng chuyện lật đổ nhà nước trước tiên là chuyện tốt đẹp tối thượng của đất nước để có thể diệt được những vụ xóa đói giảm nghèo tận gốc rễ. Chưa có ai làm một cuộc khảo cứu khoa học để xác nghiệm rằng lý do chính yếu để người Việt không đóng góp trong nỗ lực từ thiện có thực sự đến từ chuyện dị ứng với thể chế Cộng sản ở Việt Nam hay không, và nếu có thì bao nhiêu phần trăm bị chi phối vì thiên hướng chính trị này.
Hoạt động thiện nguyện, đặc biệt là giúp đỡ phương tiện cũng như hướng dẫn giới thanh thiếu niên Việt Nam trong các lãnh vực Văn Hóa, Khoa Học và Xã Hội.
Nguồn: nguyenthaihocfoundation.com
--------------------------------------------------------------------------------
Trong khi đó phe bảo thủ cho rằng mình suy tính đường dài, thay vì giúp đỡ từng vụ việc, từng trường hợp khi nó xảy ra, họ chủ trương dạy nghề, huấn luyện theo châm ngôn của Thánh Kinh: Dạy cho người biết đánh cá tốt hơn là cho họ cá. Vì không thể nêu lên hay dẫn chứng được hết những biện luận được đưa ra từ trước đến giờ, tôi xin tóm tắt lại hai xu hướng tổng quát của hai phái này là:
a. Bảo thủ: không dễ giao động vì chuyện từ thiện, chủ trương mọi người cần vươn lên bằng chính nghị lực và phấn đấu của riêng mình.
b. Phóng khoáng: giúp đỡ bất cứ một ai cần trợ giúp, không đặt điều kiện hay rao giảng lý thuyết, mong muốn lấy nhân ái và đạo lý làm chuẩn.
Đương nhiên trong cộng đồng hải ngoại còn một thiểu số vẫn khăng khăng bác bỏ con người và việc làm của những thành phần thiện nguyện cho họ là công cụ của nhà nước đã biến và chuyển hướng chuyện chống đối nhà nước độc tài thành sự thương hại, gián tiếp chấp nhận đường lối cai trị áp bức sai lầm bằng cách kêu gọi đóng góp cho Việt Nam. Dù cho mục tiêu của các tổ chức thiện nguyện là các thành phần bị nhà nước bỏ rơi, không được giúp đỡ đúng mức, những người chống đối vẫn lên án chuyện từ thiện là giúp giải thoát cho nhà nước một số vấn đề cấp bách, bất kể hậu ý của cầm quyền Cộng sản.
Nhiều người cho rằng trong sự thiếu vắng một môi trường chính trị lý tưởng cho Việt Nam – thí dụ như đòi hỏi đất nước có một thể chế công bằng và dân chủ hơn – chúng ta khó có thể lượng định được các nỗ lực đóng góp thực tiễn cho quê hương để giúp cho nước nhà đi lên, trong đó bao gồm tất cả các nỗ lực giáo dục, thông tin, kinh tế, từ thiện và văn hóa.
Trong khi hiện tại vẫn còn nhiều rối rắm vì những bất đồng ý kiến về vai trò của cộng đồng hải ngoại đối với những diễn tiến trong nước (mà họ không có ảnh hưởng quyết định, trừ những phản ứng có tác động đối phó với những sự việc đã rồi) chuyện đóng góp từ thiện theo thiển ý người viết chỉ là một thử nghiệm nhỏ, đo lường sự đồng thuận về dân trí cũng như dân sinh hải ngoại mà chưa chắc đã có được những đối thoại nghiêm túc để thấu hiểu cứu cánh việc mình làm, nói chi đến những đồng thuận to tát?
Thử hỏi cộng đồng Việt hải ngoại có thật sự nhất trí vượt qua được sự khác biệt về đường lối và tư duy nếu đất nước sẽ bước đến giai đoạn dân chủ chuyển tiếp? Hay lúc đó vẫn còn những phần tử (dù thiểu số) vẫn chuyên chê trách, phân bì không chịu đóng góp chỉ vì một lý do nào đó họ không phải là nhóm chủ xướng? Thiết nghĩ cộng đồng người Việt hải ngoại đã đi đến giai đoạn trưởng thành, đòi hỏi họ phải bứt phá được những ích kỷ cá nhân hay phe nhóm. Đã đến lúc số đông thầm lặng đột phá được những yêu sách của một thiểu số ồn ào hay sách động.
Theo tôi một sự thực hiển nhiên mà nhiều người lâu nay hằng nhìn nhận là cuộc dân chủ hóa sắp đến không phải do người hải ngoại mà chính là những nhân vật trong nước chủ lực (và trong số đó chúng ta không thể loại bỏ sự phản tỉnh của một số cán sự nòng cốt đảng). Nhận thực được chuyện phức tạp của sự bàn luận chính trị, trên đây tôi xin mạn phép đưa ra những nhận định tản mạn của riêng mình hầu khơi mào được một sự thảo luận xây dựng, hy vọng có được sự đóng góp với những ý kiến đa dạng nào đó của nhiều người.
Hai nha sĩ từ Mỹ, một nha sĩ địa phương khám răng trung bình 30-40 bệnh nhân mỗi làng. 11/03/2007 toán Nha khoa khám chữa răng cho 75 người
Nguồn: whausa.org
--------------------------------------------------------------------------------
Ai trong chúng ta mà chẳng mong muốn có một sự cải thiện tốt đẹp, khả quan hơn cho đất nước, nhưng trong một tình thế phức tạp như Việt Nam hiện nay, có lẽ chuyện từ thiện thuần túy, giúp đỡ bất vụ lợi cho quê hương là một điều ít mang lại những thất vọng, phẫn chí, buồn bực nhất. Bởi lẽ, có phải chúng ta vẫn tin rằng trong phần tâm linh và đạo lý của con người, chuyện giúp đỡ đồng loại – trong một địa ngục ̣(bể khổ) trần gian hỗn tạp – phải là niềm tin (mãnh liệt) vô điều kiện vào ngày mai chân lý sẻ thắng?
Câu hỏi: phương cách nào đưa đến kết quả nhanh chóng nhất trong việc cải cách đất nước, a) giúp tiền cho công tác thiện nguyện hay b) giúp tiền cho các chiến dịch hay tổ chức dân chủ? Có phải câu trả lời dựa trên yếu tố trưởng thành của phong trào dân chủ trong nước? Chẳng lẽ chờ đến khi đó thì chúng ta mới ra tay hay chăng? Có nhiều tiền thì giúp cả hai, nếu ít tiền hơn xin giúp cho lý tưởng nào cần kíp nhất đối với niềm tin của mình.
Theo tôi, hoạt động từ thiện mang lại cho chúng ta những mãn nguyện nho nhỏ, với những kết quả cụ thể và nhanh chóng hơn so với các hoạt động chính trị mong muốn thay đổi xã hội hay định chế to lớn khác. Đương nhiên, mỗi người mỗi cách, ai cũng cần theo đuổi nguyện vọng, lý tưởng riêng của mình, tranh đấu theo phương cách và sở trường của từng cá nhân, nhưng thiết nghĩ tất cả những nổ lực nào chúng ta dành cho Việt Nam cũng không nên đi ngược lại hoặc bị ngăn cản bởi chuyện giúp đỡ cho đồng hương. Âu đó cũng là một triết lý sống mà ta cần suy gẫm vậy.
© DCVOnline