PDA

View Full Version : Đoạn Trường Bất Khuất


WLP
11-09-2007, 12:57 AM
Đọan Trường Bất Khuất của Phạm Trần Anh được chính thức ra mắt độc giả trong một buổi họp mặt tại Westminster Nam Cali. Đây là một quyển sách dày 402 trang, gồm Phần Hồi Ký 109 trang và Phần Thơ 228 trangcủa nhiều nhân vật tên tuổi (Tú Kếu, Trần Thúc Vũ, Phùng Quán..). Phần hồi ký kể lại cuộc đời tù tội của chính tác giả và những chiến hữu đã cùng ông trải qua đời sống tăm tối hằng chục năm trong lao tù. Những bài thơ được viết cho những người bạn tù với nhiệt huyết cuồn cuộn và những dòng thơ được đọc cho nhau phản ảnh ý chí quật cường và những tấm lòng khí khái với tình nhà nợ nước.



Đọan Trường Bất Khuất nói về những người dân mẫu mực đã từ một cuộc sống bình thường như bao người trong chúng ta bỗng chốc trở thành người tù khổ sai gầy mòn kéo lê cuộc đời trong địa ngục trần gian. Họ là những người cha người chồng vì một lý tưởng đã bị tước đọat quyền sống, phải lìa xa gia đình sống trong sự tàn độc bất nhân qua bao năm dài thăm thẳm thiếu thốn và trực diện với sự hành hạ tinh thần lẫn thể xác. Thực tế không cho thấy ”Trong tận cùng lương tâm con người vẫn còn chút ánh sáng” vì đã có đến 65.000 người tù gục ngã vì kiệt lực, đau đớn vì bị tra tấn để cuối cùng chết thầm lặng bỏ xác trên rừng cây, trong ngục tù lạnh lẽo không người thân thương bên cạnh trong giờ phút họ tức tưởi lìa đời…



Đọc Đọan Trường Bất Khuất tôi bỗng thấy mình bé nhỏ trước cuộc đời, và chua chát cho mình với những cái mà trước đây tôi đã từng thấy là vấn đề vĩ đại của đời tôi, vì những chi phối khủng khiếp và sự bạo hành mà những người sống trong lao tù phải chịu đựng. Tôi ước ao những người trẻ của thế hệ nầy, một thế hệ đang sống trong thời đại vật chất của cá nhân chủ nghĩa hiện tại có dịp đọc qua quyển sách nầy để thấy sự cùng cực của con người và sự bạo hành của kẻ khác, để học tinh thần kiên cường vững mạnh bất khuất, không nhiều thì ít sẽ làm giàu đời sống các bạn trẻ.



Khoahoc.net trân trọng giới thiệu bạn đọc xa gần Đọan Trường Bất Khuất của người tù khổ sai chung thân Phạm Trần Anh, một người trở về từ cõi chết.



Đọc để thấy sự yếu hèn của con người bất nhân và sự dũng cảm quật cường của một thế hệ. Nhìn lại lịch sử đất nước hay nhìn lại lịch sử thế giới, đã có sự đổi thay qua nhiều thể chế. Sự thay đổi của các thể chế không là điều bàn luận ở đây, vì đó là nhu cầu của thời cuộc hoặc là sự tiến hóa sự biến chuyển của một xã hội một đất nước. Cái đáng nói đến là sự hạn hẹp hóa của một chủ thuyết khi chủ thuyết nầy được điều hành bởi những người có cái thấy cái biết gói chặt trong tham vọng quá to lớn nên họ chỉ biết dùng trí óc hạn hẹp của mình điều hành một chế độ. Bằng bạo lực họ đạp đổ lương tri để củng cố địa vị và lòng tham của mình. Họ đã tự biến họ thành người mất nhân tính dã man tàn độc không chừa một thủ đọan nào.



Sa môn Cồ Đàm có nói: - ” Con hãy đến với cuộc đời bằng lòng vị tha và cố gắng mỗi ngày bỏ đi một ít vị kỷ trong lòng con. Con sẽ có cuộc sống lành mạnh an vui, vì có chỗ đứng cho con và cho người. Trong mỗi con người có một thiện thần và một ác thần. Biết sáng suốt nuôi dưỡng thiện thần thì ác thần không có mặt”.



Đọc Đọan Trường Bất Khuất để thấy cái khí khái của những người có một lý tưởng và có một cái nhìn rộng. Họ là những người bình thường như chúng ta, biết đau biết khổ. Họ đã phải đau lòng thầm gạt lệ, hy sinh tình cảm riêng tư, quật cường không lòn cúi để mong có được cái gọi là một đời sống bình thường với vợ đẹp con ngoan và phụng dưỡng cha già mẹ yếu. Nhưng có bình thường được không? Chỉ sợ rằng có thóat ra khỏi những nhà ngục tăm tối mang những cái tên mỹ miều nhưng có thóat được khỏi ngục tù không tên được trá hình khéo léo trước con mắt nhìn của thế giới khi những kẻ gian manh xảo quyệt cố tình cướp đọat quyền sống của người khác.



Đọc Đọan Trường Bất Khuất để thấy những con người đã nuôi một lý tưởng sống cho tình người tình nhân lọai họ không dễ gì để bị lèo lái theo một con đường khác. Khi chân lý đối với họ là lẽ sống, họ không là người dễ dàng bị mua chuộc chuyển lay. Thế nên họ quật cường họ bất khuất. Thế nên họ chấp nhận lây lất kéo lê đời mình trong đáy địa ngục của trần gian. Nhưng linh hồn họ không khô héo:

”Cho tôi chút nắng bên song cửa

Để vẽ hình em trên bóng mây” (Tuệ Sỹ)





ĐỌAN TRƯỜNG EM ĐÃ QUA CẦU…



Một sớm mai mặt trời thức dậy

như mọi ngày

Một chiều vàng nắng nhạt

như mọi hôm

Một buổi tối đất trời đảo lộn

Khi trời đất đổi ngôi

Là khi cuộc sống tự do..

chết một bình thường!



Khi bọn người súng ống

Hùng hổ kéo vào nhà

Trong những đôi mắt long sòng sọc

Tôi thấy đỏ một mầu u ám

Trong tiếng la hét dữ tợn man ri

Của những âm giọng khàn đặc

Tôi nghe cái chết cựa mình

Tay tôi bị còng và lôi đi

Những cái đánh và cú đá nặng như trời giáng

Người vợ hiền đớn đau ở lại

Con tim ri rỉ máu

vì những lằn dao không ngọt cứa trúng tim

Vì cái phút sinh biệt bởi bạo hành

Nên lòng nàng quằn quại đau

Nên mắt nàng nhòa lệ thảm

Hỏang hốt tuyệt vọng cô đơn

Ôm trong tay những đứa con đang òa khóc…



Tôi bàng hòang trấn tỉnh

Ruột anh đứt rồi.. em và con hỡi ly tan!

Lần đầu tiên trong đời anh dứt áo ra đi

(Là lần cuối mình nhìn nhau qua ngấn lệ vợ chồng)

Trong một cưỡng đọat bất nhân

Chúng dùng quyền uy cố đọat đời sống bình yên

Của chúng mình như của bao người khác nữa

Để bẻ gãy lý tưởng của anh và chiến hữu

Để bảo tồn một thể chế bằng man rợ vô song



Chúng tàn độc nên em phải một mình ở lại

Hoang mang em bước vào khúc rẽ của đời mình

Để âm thầm trải khổ đau trên những đêm dài lê thê lạnh lẽo

khi không còn anh bên cạnh

Từ một mái nhà ấm cúng bên nhau

Em sống trong cô đơn

Nhớ thương thiếu thốn và sợ hãi

Không làm hoang giá tình em



Rồi một ngày

Trong mắt người đời

Em làm người tình bội ước

Làm người vợ phụ nghĩa gối chăn

Em làm người giết chết một niềm vui

Tuy le lói nhưng trong anh nó vẫn còn khả năng thoi thóp sống

Trong lòng người tù khổ sai nầy

Người Tình Nàng Thơ và Người Vợ

Vẫn là em



”Từ đấy thu rồi thu lại thu

Lòng tôi còn giá đến bao giờ



Mà từng thu chết từng thu chết..”



Làm thân người tù khổ sai

Anh nằm trong ngục tối đen ngòm

7 năm dài anh nằm áp lưng mình trên đất lạnh

Chân tay bị còng

(Anh mơ một giấc ngủ nằm nghiêng)

Cái trần nhà và anh

Chỉ cách nhau một tấc

Chiếc đèn chiếu thẳng vào mắt ngày đêm

7 năm đôi mắt phải mù lòa

Nhưng anh vẫn thấy được em và các con

Vẫn thấy được những ngày hạnh phúc



Anh càng nghe trong huyết quản

Dòng máu Việt quật cường cuồn cuộn chảy

Vì những con người vô lương tri

Đã giết chết đồng bào mình

Bằng họng súng lạnh ngắt, trái tim đen ngòm, nụ cười gằn khàn độc

Bằng khúc khoai sắn mốc meo, lẫn phân người, đo từng centimet

Bằng sự tra tấn man rợ bất nhân



Sáu chục ngàn người em ơi

Tàn độc vô cùng

Không đủ ngôn từ diễn tả

Trong địa ngục lòai người

Những cái chết oan khiên

Là mồi bật lên ngọn lửa nung nấu tim gan

Cho dòng máu Việt chảy rần rần trong huyết quản

Lửa tình người hừng hực cháy

Lửa tôi luyện nhuệ khí chiến binh



Em ơi 20 năm dài tù đày khổ ải

Anh vẫn thẳng lưng trong tình nước

và gìa dặn trong tình người

trở về

Anh thực sự nhìn thấy mình đã mất em..

Em có cần biết: - Ngày đó em đi

(Anh là con người bằng xương bằng thịt)

Tim anh có rỉ máu hay không?



(Từ một nỗi niềm sâu lắng...)

Từ ngày yêu anh

Cơn đau sao dài quá..

Nên vết thương nầy chẳng được liền môi...

Cám ơn anh những ngày nắng ấm

Thương cho mình trời mãi đổ mưa sầu



Thơ UYÊN HẠNH

(Cảm tác từ góc nhìn ở vị thế độc gỉa sách Đọan Trường Bất Khuất của Phạm Trần Anh)





UYÊN HẠNH

26.10.2007
http://khoahoc.net/photo/doantruongbatkhuat-gross.gif

Giá ủng hộ: 20 USD (kể cả cước phí)

Ngoài Hoa Kỳ: 25 USD

Địa chỉ liên lạc: ANH PHAM
6533 Lemarand Ave. San Diego, CA 92155 - USA

E-Mail: quocvietanhpham@yahoo.com