PDA

View Full Version : Có một tháng 11 như thế!


dangia
11-19-2007, 10:41 AM
Có một tháng 11 như thế!
(LÊN MẠNG Thứ sáu 16, Tháng Mười Một 2007)

Phan Kiến Quốc

Trong những ngày gần đây người dân Việt Nam đang chóng mặt bởi bao nhiêu tai ương đang đổ ụp xuống đời sống hàng ngày: tình trạng giao thông đột nhiên ùn tắc trầm trọng gây ảnh hưởng lớn cho sinh hoạt của người dân hai thành phố lớn là Hà Nội và Sàigòn, biết bao nhiêu bài viết, bao nhiêu kế sách do nhà nước và người dân đưa ra chỉ cho thấy một bế tắc không lối thoát. Tiếp nữa là tình trạng ngập lụt khắp nơi: nhà nước cắt nghĩa là tại triều cường (thủy triều) kết hợp với mưa to. Nhưng đó là những hiện tượng xảy ra hàng năm, chúng ta đã đầu tư biết bao công sức và tiền bạc để thấy tình trạng ngày càng bi đát. Tại Sàigòn ngoài những nơi lụt "truyền thống" như Bùng Binh Cây Gõ, Kinh Dương Vương, 3 tháng 2,... trận mưa cuối tháng 10 đã nhận chìm trong biển nước những con đường "bộ mặt" của Hòn ngọc Viễn Đông như Lê Lợi, Nguyễn Huệ, Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ), Pasteur, Lê Thánh Tôn. Có những nơi ngập 60, 70cm, nghĩa là quá yên xe hai bánh. Thậm chí có những vùng ngoại ô như Thủ Đức, ngập đến... 2 mét. Người dân phải mang giường ra ngoài đường để ngủ.

Cũng vào lúc này tự nhiên tại Hà Nội phát sinh ra bệnh tiêu chảy cấp. Chỉ trong một ngày Bệnh viện nhi Trung ương tiếp nhận 40 bệnh nhân. Theo Giám đốc Trung tâm Y tế Dự phòng Hà Nội thì bệnh chủ yếu truyền qua đường thực phẩm, 90% số bệnh nhân mắc bệnh là do ăn thịt chó mắm tôm, số còn lại do ăn rau sống, tiết canh. Chúng ta không thể ngờ một loại dịch bệnh chỉ thường xuyên xảy ra ở những nơi lạc hậu thì lại xảy ra ngay giữa thủ đô Hà Nội. Điều đó cho thấy vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm và môi trường ở đây đang rất báo động. Đến ngày 7/11, Bộ Y Tế thống kê được trên 1.400 người mắc tiêu chảy cấp phải điều trị và dịch đã lan ra 11 tỉnh, thành trên toàn quốc.

Cũng vào đầu tháng 11, giá một số mặt hàng vẫn tiếp tục tăng theo hướng bất lợi cho người tiêu dùng, bất chấp các nỗ lực của Nhà nước nhằm kiềm chế đà tăng giá. Theo báo cáo của Bộ Công thương về tình hình giá cả, thì trong tháng 11 giá lương thực và thực phẩm sẽ tiếp tục đứng ở mức cao. Tăng nhiều và đều là những mặt hàng thiết yếu như lương thực - thực phẩm. Đi đến đâu cũng thấy bà con kêu rêu vì giá cả. Nạn nhân trực tiếp của đợt tăng giá này là công nhân, những người sống với đồng lương cố định và ít ỏi. Bữa ăn thường nhật đã đạm bạc nay còn đạm bạc thêm. Báo Người Lao Động thực hiện một phóng sự về bữa ăn của các nữ công nhân khu chế xuất, trên mâm cơm chỉ có rau muống, đậu phụ và huyết heo. Chi phí cho bữa ăn vỏn vẹn 5000 đồng cho 4 người. Chị em phải hứng nước mưa để sinh hoạt vì nước máy được bán với giá cắt cổ là 10.000 đồng/ mét khối.

Tình hình lao động căng thẳng hơn bất cứ lúc nào. Các vụ đình công vì lương bùng phát khắp mọi nơi. Tại quận Bình Tân nơi có nhiều khu công nghiệp, 50% tranh chấp xảy ra ở các DN có vốn đầu tư nước ngoài. Tại tỉnh Bình Dương, tính từ đầu năm 2007 đến nay toàn tỉnh có 157 cuộc đình công, chủ yếu xảy ra ở các DN có vốn đầu tư nước ngoài với sự tham gia của hơn 106.000 công nhân. Đứng đầu trong số các DN có đình công vẫn là các DN của Đài Loan và Hàn Quốc...

Cay nghiệt thay, cũng vào đầu tháng 11 chết tiệt này lại xảy ra một hình ảnh trái ngược, trái ngược với cái gọi là xã hội chủ nghĩa: ngay trong khi hàng vạn, hàng chục vạn công nhân đang sống dở chết dở với rau muống, đậu phụ và huyết heo thì hàng chục, hàng trăm người khác chen lấn nhau để giành mua căn hộ Vista và Sky Garden giá không dưới 3 tỷ rưỡi (khoảng 150.000 USD). Những người này mua nhưng không ở mà để cho mướn lại với giá 1200 đô/ tháng. Đã giàu họ lại càng giàu thêm. Sự phân hóa giàu nghèo ở Việt Nam là 13 (so sánh giữa 20% giàu nhất và 20% nghèo nhất), nghĩa là cao hơn rất nhiều so với các nước "tư bản bóc lột". Tuy nhiên sau vụ này chắc con số này còn lớn ra hơn nhiều lắm.

Rồi vào ngày 7/11, chuyện em Nguyễn thị Bình bị hành hạ như nô lệ ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội trong suốt 13 năm trời trong sự vô cảm của hàng xóm và sự làm ngơ của chính quyền địa phương đã làm dấy lên một làn sóng phẫn nộ trên cả nước. Đi đâu cũng nghe người ta bàn tán về sự tàn ác, sự vô cảm và bất lực của con người. Những vết dao, vết sẹo trên lưng em Bình đã để lại niềm đau đớn khôn nguôi cho mọi người.

Trong những tháng ngày u ám đó, trời lại bão. Cơn bão số 6 đổ vào miền Trung với cường độ dữ dội đã cướp đi sinh mạng của hơn 80 người. Hơn 10 tỉnh miền Trung oằn mình dưới cơn bão. Nhà cửa, ruộng vườn, gia súc... thiệt hại không biết đâu lường.

Trong không khí ảm đạm của đầu tháng 11 nhà nước Việt Nam hân hoan chào đón dịp kỷ niệm 90 năm cách mạng tháng 10 tại Liên Xô.

Để bình luận cho một cái gì, hoặc cho một câu nói chẳng đâu vào đâu, người Việt Nam có những tính từ: "giễu dở", "đâm hơi", "vô duyên", "lảng xẹc".... Nhưng tôi nghĩ trong trường hợp này có lẽ ngôn ngữ bình dân Việt Nam chưa phát minh ra một từ ngữ "xứng tầm".

Ngay từ trung tuần tháng 10/07, các cơ quan thông tấn đã đăng um lên ngày kỷ niệm 40 năm mất của Che Guevara một "anh hùng giải phóng" của châu Mỹ La tinh. Tiếp theo đó là sự kiện các nước Nam và Trung Mỹ như Venezuela, Nicaragua, Bolivia tuyên bố nhất tâm đi theo CNXH, và đỉnh điểm là lời tuyên bố của ông Gennady Zyuganov, chủ tịch đảng CS Nga được báo Nhân Dân hí hửng đưa lên trang nhất:"Một nửa loài người lựa chọn XHCN"!

Dân số trên trái đất đến hôm nay là 6.75 tỷ, 50% là 3.3 tỷ. Tôi không hiểu ông Zyuganov đào đâu ra ngần ấy người? Năm nước còn trung thành với XHCN là Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Cuba và Bắc Hàn chỉ mới ngót nghét 1.3 tỷ? Bóp trán suy nghĩ mãi tôi mới hiểu ra cái mánh truyền thống của các đồng chí nhà ta: đó là cái thói chụp mũ. 2 tỷ người còn lại là tập hợp dân số của tất cá các quốc gia không có đảng hữu khuynh nắm quyền. Lấy trường hợp của nước Anh, đảng Bảo Thủ có khuynh hướng thiên hữu, thì đảng đối lập là đảng Lao Động được ông Zyuganov đương nhiên xếp vào tả phái và được cộng vào cho đủ con số 2 tỉ. Còn những nước có đảng Xã Hội cầm quyền như Tây Ban Nha, Đức (thời ông Schroder), lại càng được tính vào con số trên vì hễ cứ có Xã Hội, cho dù Xã Hội Dân Chủ (của Đức), hay Xã Hội trống trơn (như của Pháp, Tây Ban Nha...) thì đều được gán thêm cho cái mác Xã Hội Chủ Nghĩa. Đây quả là một trò lừa bịp dư luận trắng trợn, vì ai cũng biết là các đảng Xã Hội phương Tây hoàn toàn không có một chút liên hệ gì - đặc biệt là về ý thức hệ - với Xã Hội Chủ Nghĩa do Mác Lê khai sinh ra cách đây 90 năm, thậm chí có những lúc họ còn có cái nhìn cứng rắn đối với chế độ cộng sản hơn cả những đảng hữu khuynh.

Vào thập niên 80, khi chiến tranh lạnh lên tột đỉnh, Tổng thống Pháp Mitterrand (đảng Xã Hội) đã tuyên bố trước Quốc Hội Tây Đức: "Ở phương Tây có phản chiến, ở phương Đông có SS-20 ". Câu nói này là phản ứng quyết liệt ông trước hiểm họa nguyên tử của Liên Xô và là cái tát vào mặt các đảng Cộng sản Tây Âu. Thế nên vin vào cái tên đảng Xã Hội của người cầm quyền và nói rằng cả cái nước đó đang "tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa" là một trò đánh lận con đen.

Trong danh sách các nước "đang đi theo con đường Xã Hội Chủ Nghĩa" được Zyuganov nhắc tới, chắc chắn phải có Venezuela, Nicaragua và Bolivia vì Tổng thống (TT) các nước này đã tuyên bố như thế. Điều này đúng nhưng chỉ đúng 10%. Đừng quên rằng ở những nước này TT được bầu trực tiếp và có sự tham dự của đảng đối lập. Chuyện một TT tuyên bố đi theo con đường nào đó chỉ chọn lựa của ông ta trong nhiệm kỳ, và con đường này sẽ được thay đổi, thậm chí còn được bẻ ngược lại ở những người kế tiếp. Nhưng điều này hoàn toàn không thể xảy ra trong năm nước Xã Hội Chủ Nghĩa thực sự còn sót lại trên hành tinh là Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Lào và Cuba. Ngay cả cách xưng hô trong tiếng Việt cũng đủ cho thấy sự khác biệt: người ta nói Tổng thống Chavez (Venezuela), TT Morales (Bolivia) để phân biệt một TT dân cử, nhưng lại Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, chủ tịch Fidel Castro là những nước độc đảng. Khác biệt quan trọng nhất giữa ba nước Nam Mỹ trên và 5 nước CS kia là các TT này đều được bầu ra một cách dân chủ (cho dù là có phần giới hạn) và chưa có nước nào có cái điều tương đương như điều 4 Hiến Pháp Việt Nam là cho phép đảng CS lãnh đạo toàn diện và vô thời hạn đất nước của họ, và như thế không thể ghép họ vào hàng ngũ các nước CS "nguyên con" là Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Lào và Cuba được. Sau cùng, cho dù là TT ba nước Nam Mỹ tuyên bố "đang đi theo con đường Xã Hội Chủ Nghĩa", nhưng đó là một thứ chủ nghĩa biến thái, hoặc do sự thù ghét chính sách toàn cầu hóa, hoặc đơn thuần là chống Mỹ, vậy thì đâu có mắc mớ gì đến Mác Lê mà phải bắt cả nước ăn mừng 90 năm khai sinh chủ nghĩa xã hội tại Liên Xô?

Tuy nhiên, ngay trong lòng những nước XHCN thứ thiệt 100% như Trung Quốc, Việt Nam chứ không phải thừ XHCN "xăng pha nhớt" như Venezuela hay Bolivia, chuyện tuyên bố "tiến mau tiến mạnh lên XHCN" cũng cần phải xét lại. Tôi còn nhớ vào năm 1985, Tổng bí thư đảng CS Liên Xô là Tchernenko qua đời, người kế vị là một nhân vật trẻ tuổi có tên Gorbatchev đã long trọng tuyên bố trong đám tang là sẽ "đưa Liên Xô đi theo con đường XHCN như những người tiền nhiệm". Không đầy một năm sau Gorbatchev đưa ra hai chính sách Glasnost và Perestroika đưa chủ nghĩa CS đi thẳng xuống hố. Đối với Trung Quốc, trong kỳ Đại hội Đảng vừa qua Hồ Cẩm Đào cũng tuyên bố "đưa TQ đi theo con đường XHCN..." nhưng trước đó nửa năm, Quốc Hội nước này đã thông qua một bộ luật cực kỳ quan trọng là quyền tư hữu, vốn là một ngôn từ không có trong sách vở CS. Kỳ Đại hội Đảng vừa qua người ta đã thấy đảng viên Trần Ái Liên lái Rolls-Royce đi họp. Cách đây 20 năm Đặng Tiểu Bình cũng đã nổi tiếng với câu "mèo trắng mèo đen không quan trọng, miễn là bắt được chuột" và kết tử chính sách hợp tác xã, điều đó đã hầu như chôn sống những tư tưởng của Mao cho dù tượng ông này vẫn sờ sờ ở quảng trường Thiên An Môn. Công nhận quyền tư hữu và ghi vào Hiến pháp quả là một bước tiến vĩ đại của đảng CSTQ vì nó đã khước từ tất cả những cơ sỉ lý luận giáo điều của Mác. Công nhận quyền tư hữu dưới áp lực khi gia nhập WTO, dưới áp lực của các công ty khổng lồ của Mỹ và đi ngược lại quyền lợi của 900 triệu nông dân đã nói lên sự biến thái của chủ nghĩa xã hội so sánh với "phiên bản" ban đầu của Liên Xô. Tôi nghĩ nếu có đội mồ sống dậy, Mác, Engels, Lê Nin và cả Mao cũng không nhận ra đó là những gì mình xây dựng, thậm chí còn đi ngược lại nữa là khác. Vậy kỷ niệm 90 năm cách mạng tháng 10 với Rolls Royce và quyền tư hữu chẳng khác gì chửi lên đầu những người đã phát minh ra nó.

Riêng ở cái đất nước được "chụp mũ" là "con cháu của Bác Hồ", ngay cả những người đang ra sức bênh vực cho chế độ cũng tin tưởng rằng cái chủ nghĩa mà họ đang theo đuổi cũng đã và đang lột xác (nếu không thì lấy gì họ tậu nhà sắm xe, gởi con đi học ở các nước tư bản bóc lột). Tuy nhiên có lột xác đến đâu đi chăng nữa - nghe nói họ còn đang tính đổi tên Đảng - nhưng ngày nào họ còn khư khư bám lấy điều 4 Hiến Pháp để ngồi lên đầu nhân dân, cưỡng bức 85 triệu con người tiến nhanh đến một mục tiêu hoang tưởng mà chính họ cũng không định nghĩa nổi đó là gì, để hàng năm uể oải vỗ tay chúc mừng cho cách mạng tháng 10 và vỗ ngực hãnh diện mình là một trong 5 quốc gia trung thành với cụ Mác cụ Lê, thì quả là một nỗi bất hạnh quá to tát.

Và có lẽ ngôn ngữ Việt Nam chưa tìm ra được từ ngữ nào để diễn tả nỗi bất hạnh như thế!

Sàigòn, 9/11/2007

Phan Kiến Quốc