dangia
11-28-2007, 10:03 AM
Thử có cái nhìn lương thiện về VNCH
Phan Văn Song
Nhân đọc bài phát biểu của nhà báo Đỗ Tiến Đức trong buổi ra mắt sách “Thành tích 6 năm của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa
Hãy trả về Cesar những gì thuộc về Cesar http://www.danchimviet.com/php/images/112007/passport.jpg
và những gi thuộc Thiên Chúa cho Thiên Chúa
(Ma-thi-ơ XX : 21) (1)
Tuần qua anh bạn già ở Paris gởi cho bài nói chuyện của nhà báo Đỗ Tiến Đức nhân dịp hôm ra mắt sách “Thành tích 6 năm của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa” và bảo tôi cho vài nhận xét.
Thật tình ông bạn già hại bạn già với nhau. Một là bảo tôi múa rìu qua mắt thợ. Bình luận bài của một ông nhà báo kỳ cựu, một nhà văn đầy huy chương, lại thêm một tay tổ hành chánh. Phân tách, phê bình chánh trị là nghề của chàng.
Tôi xin miễn bàn luận đến những món nghề hành chánh, tổ chức, thành bại của chế độ ông Ngô Đình Diệm.
Tôi trưởng thành trong chế độ Ngô Đình Diệm, bước vào cửa Trung học khi đất nước vừa bị chia hai, bước vào cửa Đại học năm 1961. Nói tóm lại tôi thành tài trong không khí lập quốc của Thủ Tướng rồi Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Nói theo kiểu của Pháp, tôi thuộc thế hệ Ngô Đình Diệm (Génération NĐD). Tôi cũng được mặc sơ mi trắng quần xanh đầu đội bê rê Thanh Niên Cộng Hòa đi diễu hành ngày 26 tháng 10, tôi cũng được đi học quân sự học đường, biết đi ordre serré, biết bắt súng chào, năm đệ tam chào súng MAS 36 theo kiểu Tây, năm đệ nhi chào GARANT M1 theo kiểu Mỹ, năm đầu đếm Ọt Đơ, năm sau đếm Một, Hai, Ba Bốn.
Thế hệ Ngô Đình Diệm sống được vài năm hòa bình, năm tôi 16 tuổi cùng ông chú đi mô tô từ Sài Gòn ra Huế, yên ổn thanh bình, qua những vùng (Bình Định) đẹp như: “tình quê hương của Đan Thọ”, qua những giòng sông chưa có cầu phải qua bằng phà kéo giây.
Việt Nam Cộng Hòa
Nguồn: DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------
“ .....
Em mời anh dừng lại
Bên nồi khoai mới luộc
Ngát thơm mùi ngâu xưa
Em hẹn em sẽ kể
Tình quê hương đơn sơ.... “
Đất nước thanh bình, quê hương đang băng bó lại những vết thương sau bao năm chinh chiến.
Nhà báo nhận định đúng, trong 6 năm đầu cầm quyền, ông Ngô Đình Diệm từ cái Không đã biến Việt Nam Cộng Hòa thành cái Có.
Và có tất cả:
- Có một chế độ.
Chế độ cộng hòa, một chế độ mới tới Việt Nam lần đầu tiên trong lịch sử. Trước đó là Quốc gia Việt Nam, thành quả giải pháp giải thực mà chẳng đặng đừng, Thực dân Pháp phải làm và để lại, chập chững vào đời lai căng nửa nạc nửa mỡ. Với một Vị Quốc Trưởng “có ráng cho lắm” vẫn bị Tây cản mũi kỳ đà. Nhưng Ngài đã có công lớn là họp “Ba kỳ làm một Việt Nam”, có công cho tổ chức Hội Nghị Toàn Quốc để ủy nhiệm Ngài thu hồi trọn vẹn chủ quyền Việt Nam, tách ra khỏi Liên Hiệp Pháp năm 1953, có công đưa “Sài Gòn làm Thủ đô” để chứng minh đất Nam Kỳ là của đất nước Việt Nam, để chứng minh tách khỏi cái quá khứ quân chủ. (Không quên ơn ý kiến nầy của đấu sĩ lão thành Trần Văn Ân).
- Có môt sự thống nhất hành chính, quân đội, có kỷ cương, có luật lệ, đất nước có chủ quyền.
Lần đầu tiên, dân chúng Việt Nam đi bầu cử thực sự. Việt Nam Cộng Hòa có Hiến Pháp thực sự, có 3 cơ quan đại diện cho nguyên tắc tam quyền phân lập, quốc hội do dân bầu có dược chọn lựa khá rộng rãi.
- Và có trật tự hòa bình thực sự.
Năm 1961, tôi được học bổng, và được đi du học, rời khỏi Việt Nam sau khi đưa các bạn bè nhập ngũ khóa 12 Thủ Đức. Vì thế tôi không sống và chứng kiến những khó khăn của chế độ và tình hình leo thang chiến tranh của những năm sau năm 1961.
Nay tôi biết chắc chắn là nếu ông Diệm thành công tạo được cái Có của một chế độ, thì việc chế độ sụp đổ là hoàn toàn bởi vấn đề nhân sự.
Và tôi vẫn thắc mắc mãi tại sao giai đoạn của chế độ Đệ nhất cộng hòa tiêu tan mau như vậy. Nhà hành chính và phê bình chánh trị Đỗ Tiến Đức đã đưa ra những lý do nhận định rất đúng.
Khi chiến tranh Triều Tiên vừa ngưng bắn, Ông Lý Thừa Vãn, cũng như ông Diệm thừa hưởng một đất nước đổ nát. Nhưng dân Nam Triều Tiên một lòng một dạ. Và quần thần ông Lý không suy tôn ông Lý đến như quần thần ông Ngô ra rả suy tôn ông Ngô như thế!
Tôi lớn lên trong gia đình Đại Việt (ĐV). Một Đảng phái Quốc gia, với thành tích đấu tranh chống Cộng sản, chống thực dân như vậy, ông Diệm lại trục xuất, buộc các ông Nguyễn Tôn Hoàn và Nguyễn Ngọc Huy phải lưu vong, các đồng chí còn lại cho mật vụ truy bắt.
Biết bao nhiêu đảng viên, bao nhiêu chiến sĩ Đại Việt bị bắt! Chưa bao giờ một chế độ quốc gia lùng bắt và đàn áp người quốc gia hăng say như vậy? Thậm chí những thanh niên, sinh viên nghèo lĩnh báo “Tự Quyết” của ĐV đi bán cổ động để kiếm thêm chút tiền túi cũng không thoát khỏi mật vụ bắt và tra tấn, cho đi tàu bay, tàu thủy để khai những đảng viên ĐV khác (nạn nhân hãy còn sinh sống tại California).
Tôi ở Pháp, sống và học tập với các đồng chí đàn bác, đàn chú như bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn, anh Tư, như tiến sĩ Nguyễn Ngọc Huy, anh Ba, hằng tuần nghiên cứu đấu tranh cùng các sinh viên chống độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm.
Thật mâu thuẩn, thật chua chát! Giặc Cộng sản không lo đánh mà trong nhà quốc gia đánh nhau.
Sau khi thanh toán các đảng phái Quốc gia, chế độ ra tay chiêu dụ những người cựu kháng chiến để tách họ ra khỏi hàng ngũ Cộng sản, phục hồi danh dự của họ. Việc làm rất đẹp. Nhưng thực chất là chỉ nhằm làm cái cớ tập họp họ lại để kiểm soát và sau đó áp dựng biện pháp mạnh đối với họ. Chính từ đây mới bắt đầu xô người kháng chiến về phía cộng sản, chấm dứt giai đoạn ổn định. Những năm đầu miền Nam có an ninh vì miền Bắc bị cảnh tang gia bối rối do hậu quả cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất. Hà Nội không còn nội lực để nghĩ đến tấn công miền Nam .
Ngày nay trong không khí hoài niệm lịch sử, phân tích của ông nhà báo Đỗ Tiến Đức đã vẽ cho chúng ta một bức tranh lịch sử. Màu sắc phải được tô đúng.
Khó khăn, ta biết đóng khung, biết bố cục đúng. Ông Diệm đã tạo ra một cái sườn đúng, đẹp.
Khi sử dụng thì vì thiếu người và sợ thiếu người, không tin người nên xài đệ tử. Ông chỉ dùng người của phe phái mình, tức theo tiêu chuẩn “trung thành hơn khả năng”. Cũng là một cách “hồng hơn chuyên” như phe cộng sản mà thôi!
Nạn tụt hậu của các nước Phi châu (Africa) là nạn phe phái (clientalism hay clientilism), là nạn bộ lạc (tribalism). Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ là do nạn bè phái, bạn bè, nịnh bợ. Cùng quê, cùng xóm, cùng đảng, cùng bạn, cùng bè, chạy chọt, nịnh bợ (Chủ nghĩa Tam Đ!)...
Ông Ngô Đình Diệm, được nổi tiếng là thanh liêm, lấy cây Trúc là biểu tượng nho sĩ, đáng lý phải tạo những người nho sĩ bên cạnh mình. Trái lại ông chấp nhận cho dân chúng suy tôn Ngô Tổng thống. Ngày nay, chắc còn nhiều người không quên giai thoại có vị Bộ Trưởng từ giã ra về, đi thụt lùi để tỏ lòng kính trọng Tổng thống, đụng nhằm chậu kiểng làm bể chậu kiểng quí. Đám quần thần giải thích Tổng Thống không bao giờ muốn được nịnh bợ như vậy. Nếu không muốn mà sao tình trạng nịnh bợ không chấm dứt ?
Ông Diệm là người Thiên Chúa Giáo, Ông có biết tội “hợm mình” là tội nặng nhất không? Ông Diệm và anh em ông Diệm là những người con có hiếu, phụng dưỡng mẹ gìà thật đáng khen! Nhưng tại sao bắt tất cả quần thần đến hầu hạ bà mẹ mình hàng tháng và đồng thời họp Hội đồng Chính phủ luôn?
Ông Diệm, ông chủ gánh hát “Việt Nam Cộng Hòa” sau khi dựng được cột kèo gánh hát “Cộng Hòa” xong thì lại đi hát tuồng “Quân chủ Vua chúa”.
Cụ Trần Văn Hương có một câu nói để đời. Ai tập tểnh làm chánh trị nên nhớ: “Qua lập chánh phủ, giống như đi chợ vậy. Xách rổ đi kiếm cá tôm tươi để về làm bữa cơm ngon. Nhưng không gặp cá tươi; toàn là cá ươn, nên qua cũng phải đành mua cá ươn! Hơn là không có bữa ăn”.
Ngày nay Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cũng đang đi con đường Đệ nhất Cộng Hòa của ông Diệm.
Cũng Đảng, cũng nịnh, cũng bợ, cũng gạt, cũng bắt, cũng hốt, ... đủ cả!
Dĩ nhiên thời Việt Nam Cộng Hòa chỉ có 15 triệu dân, thời nay 84 triệu dân, phải nhân cấp số lên. Đời Ông Diệm dân biểu tình, 3 năm sập tiệm. Ngày nay ở Việt Nam cộng sản cũng đang có biểu tình. Thử chờ xem cộng sản có khả năng chịu đựng bao nhiêu lâu nữa? Có điều thấy rõ là những người cộng sản khôn hơn. Chúng biết tìm đủ mọi cách vượt qua những khó khăn để tồn tại lâu dài để ăn cho nhiều. Người xưa nói : “Tham quân bất như ngu quân”!
Với ông Diệm, Mỹ bật đèn xanh cho đám đệ tử giết.
Với Hà nội, không biết chú Ba Tàu cũng sẽ bật đèn xanh đưa các đồng chí “hui nhị tỳ” hay không?.
Hãy trả lại cho Cesar những gì thuộc về Cesar và Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa.
Và sự thật cho sự thật!
Phan Văn Song
Nhân đọc bài phát biểu của nhà báo Đỗ Tiến Đức trong buổi ra mắt sách “Thành tích 6 năm của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa
Hãy trả về Cesar những gì thuộc về Cesar http://www.danchimviet.com/php/images/112007/passport.jpg
và những gi thuộc Thiên Chúa cho Thiên Chúa
(Ma-thi-ơ XX : 21) (1)
Tuần qua anh bạn già ở Paris gởi cho bài nói chuyện của nhà báo Đỗ Tiến Đức nhân dịp hôm ra mắt sách “Thành tích 6 năm của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa” và bảo tôi cho vài nhận xét.
Thật tình ông bạn già hại bạn già với nhau. Một là bảo tôi múa rìu qua mắt thợ. Bình luận bài của một ông nhà báo kỳ cựu, một nhà văn đầy huy chương, lại thêm một tay tổ hành chánh. Phân tách, phê bình chánh trị là nghề của chàng.
Tôi xin miễn bàn luận đến những món nghề hành chánh, tổ chức, thành bại của chế độ ông Ngô Đình Diệm.
Tôi trưởng thành trong chế độ Ngô Đình Diệm, bước vào cửa Trung học khi đất nước vừa bị chia hai, bước vào cửa Đại học năm 1961. Nói tóm lại tôi thành tài trong không khí lập quốc của Thủ Tướng rồi Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Nói theo kiểu của Pháp, tôi thuộc thế hệ Ngô Đình Diệm (Génération NĐD). Tôi cũng được mặc sơ mi trắng quần xanh đầu đội bê rê Thanh Niên Cộng Hòa đi diễu hành ngày 26 tháng 10, tôi cũng được đi học quân sự học đường, biết đi ordre serré, biết bắt súng chào, năm đệ tam chào súng MAS 36 theo kiểu Tây, năm đệ nhi chào GARANT M1 theo kiểu Mỹ, năm đầu đếm Ọt Đơ, năm sau đếm Một, Hai, Ba Bốn.
Thế hệ Ngô Đình Diệm sống được vài năm hòa bình, năm tôi 16 tuổi cùng ông chú đi mô tô từ Sài Gòn ra Huế, yên ổn thanh bình, qua những vùng (Bình Định) đẹp như: “tình quê hương của Đan Thọ”, qua những giòng sông chưa có cầu phải qua bằng phà kéo giây.
Việt Nam Cộng Hòa
Nguồn: DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------
“ .....
Em mời anh dừng lại
Bên nồi khoai mới luộc
Ngát thơm mùi ngâu xưa
Em hẹn em sẽ kể
Tình quê hương đơn sơ.... “
Đất nước thanh bình, quê hương đang băng bó lại những vết thương sau bao năm chinh chiến.
Nhà báo nhận định đúng, trong 6 năm đầu cầm quyền, ông Ngô Đình Diệm từ cái Không đã biến Việt Nam Cộng Hòa thành cái Có.
Và có tất cả:
- Có một chế độ.
Chế độ cộng hòa, một chế độ mới tới Việt Nam lần đầu tiên trong lịch sử. Trước đó là Quốc gia Việt Nam, thành quả giải pháp giải thực mà chẳng đặng đừng, Thực dân Pháp phải làm và để lại, chập chững vào đời lai căng nửa nạc nửa mỡ. Với một Vị Quốc Trưởng “có ráng cho lắm” vẫn bị Tây cản mũi kỳ đà. Nhưng Ngài đã có công lớn là họp “Ba kỳ làm một Việt Nam”, có công cho tổ chức Hội Nghị Toàn Quốc để ủy nhiệm Ngài thu hồi trọn vẹn chủ quyền Việt Nam, tách ra khỏi Liên Hiệp Pháp năm 1953, có công đưa “Sài Gòn làm Thủ đô” để chứng minh đất Nam Kỳ là của đất nước Việt Nam, để chứng minh tách khỏi cái quá khứ quân chủ. (Không quên ơn ý kiến nầy của đấu sĩ lão thành Trần Văn Ân).
- Có môt sự thống nhất hành chính, quân đội, có kỷ cương, có luật lệ, đất nước có chủ quyền.
Lần đầu tiên, dân chúng Việt Nam đi bầu cử thực sự. Việt Nam Cộng Hòa có Hiến Pháp thực sự, có 3 cơ quan đại diện cho nguyên tắc tam quyền phân lập, quốc hội do dân bầu có dược chọn lựa khá rộng rãi.
- Và có trật tự hòa bình thực sự.
Năm 1961, tôi được học bổng, và được đi du học, rời khỏi Việt Nam sau khi đưa các bạn bè nhập ngũ khóa 12 Thủ Đức. Vì thế tôi không sống và chứng kiến những khó khăn của chế độ và tình hình leo thang chiến tranh của những năm sau năm 1961.
Nay tôi biết chắc chắn là nếu ông Diệm thành công tạo được cái Có của một chế độ, thì việc chế độ sụp đổ là hoàn toàn bởi vấn đề nhân sự.
Và tôi vẫn thắc mắc mãi tại sao giai đoạn của chế độ Đệ nhất cộng hòa tiêu tan mau như vậy. Nhà hành chính và phê bình chánh trị Đỗ Tiến Đức đã đưa ra những lý do nhận định rất đúng.
Khi chiến tranh Triều Tiên vừa ngưng bắn, Ông Lý Thừa Vãn, cũng như ông Diệm thừa hưởng một đất nước đổ nát. Nhưng dân Nam Triều Tiên một lòng một dạ. Và quần thần ông Lý không suy tôn ông Lý đến như quần thần ông Ngô ra rả suy tôn ông Ngô như thế!
Tôi lớn lên trong gia đình Đại Việt (ĐV). Một Đảng phái Quốc gia, với thành tích đấu tranh chống Cộng sản, chống thực dân như vậy, ông Diệm lại trục xuất, buộc các ông Nguyễn Tôn Hoàn và Nguyễn Ngọc Huy phải lưu vong, các đồng chí còn lại cho mật vụ truy bắt.
Biết bao nhiêu đảng viên, bao nhiêu chiến sĩ Đại Việt bị bắt! Chưa bao giờ một chế độ quốc gia lùng bắt và đàn áp người quốc gia hăng say như vậy? Thậm chí những thanh niên, sinh viên nghèo lĩnh báo “Tự Quyết” của ĐV đi bán cổ động để kiếm thêm chút tiền túi cũng không thoát khỏi mật vụ bắt và tra tấn, cho đi tàu bay, tàu thủy để khai những đảng viên ĐV khác (nạn nhân hãy còn sinh sống tại California).
Tôi ở Pháp, sống và học tập với các đồng chí đàn bác, đàn chú như bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn, anh Tư, như tiến sĩ Nguyễn Ngọc Huy, anh Ba, hằng tuần nghiên cứu đấu tranh cùng các sinh viên chống độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm.
Thật mâu thuẩn, thật chua chát! Giặc Cộng sản không lo đánh mà trong nhà quốc gia đánh nhau.
Sau khi thanh toán các đảng phái Quốc gia, chế độ ra tay chiêu dụ những người cựu kháng chiến để tách họ ra khỏi hàng ngũ Cộng sản, phục hồi danh dự của họ. Việc làm rất đẹp. Nhưng thực chất là chỉ nhằm làm cái cớ tập họp họ lại để kiểm soát và sau đó áp dựng biện pháp mạnh đối với họ. Chính từ đây mới bắt đầu xô người kháng chiến về phía cộng sản, chấm dứt giai đoạn ổn định. Những năm đầu miền Nam có an ninh vì miền Bắc bị cảnh tang gia bối rối do hậu quả cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất. Hà Nội không còn nội lực để nghĩ đến tấn công miền Nam .
Ngày nay trong không khí hoài niệm lịch sử, phân tích của ông nhà báo Đỗ Tiến Đức đã vẽ cho chúng ta một bức tranh lịch sử. Màu sắc phải được tô đúng.
Khó khăn, ta biết đóng khung, biết bố cục đúng. Ông Diệm đã tạo ra một cái sườn đúng, đẹp.
Khi sử dụng thì vì thiếu người và sợ thiếu người, không tin người nên xài đệ tử. Ông chỉ dùng người của phe phái mình, tức theo tiêu chuẩn “trung thành hơn khả năng”. Cũng là một cách “hồng hơn chuyên” như phe cộng sản mà thôi!
Nạn tụt hậu của các nước Phi châu (Africa) là nạn phe phái (clientalism hay clientilism), là nạn bộ lạc (tribalism). Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ là do nạn bè phái, bạn bè, nịnh bợ. Cùng quê, cùng xóm, cùng đảng, cùng bạn, cùng bè, chạy chọt, nịnh bợ (Chủ nghĩa Tam Đ!)...
Ông Ngô Đình Diệm, được nổi tiếng là thanh liêm, lấy cây Trúc là biểu tượng nho sĩ, đáng lý phải tạo những người nho sĩ bên cạnh mình. Trái lại ông chấp nhận cho dân chúng suy tôn Ngô Tổng thống. Ngày nay, chắc còn nhiều người không quên giai thoại có vị Bộ Trưởng từ giã ra về, đi thụt lùi để tỏ lòng kính trọng Tổng thống, đụng nhằm chậu kiểng làm bể chậu kiểng quí. Đám quần thần giải thích Tổng Thống không bao giờ muốn được nịnh bợ như vậy. Nếu không muốn mà sao tình trạng nịnh bợ không chấm dứt ?
Ông Diệm là người Thiên Chúa Giáo, Ông có biết tội “hợm mình” là tội nặng nhất không? Ông Diệm và anh em ông Diệm là những người con có hiếu, phụng dưỡng mẹ gìà thật đáng khen! Nhưng tại sao bắt tất cả quần thần đến hầu hạ bà mẹ mình hàng tháng và đồng thời họp Hội đồng Chính phủ luôn?
Ông Diệm, ông chủ gánh hát “Việt Nam Cộng Hòa” sau khi dựng được cột kèo gánh hát “Cộng Hòa” xong thì lại đi hát tuồng “Quân chủ Vua chúa”.
Cụ Trần Văn Hương có một câu nói để đời. Ai tập tểnh làm chánh trị nên nhớ: “Qua lập chánh phủ, giống như đi chợ vậy. Xách rổ đi kiếm cá tôm tươi để về làm bữa cơm ngon. Nhưng không gặp cá tươi; toàn là cá ươn, nên qua cũng phải đành mua cá ươn! Hơn là không có bữa ăn”.
Ngày nay Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cũng đang đi con đường Đệ nhất Cộng Hòa của ông Diệm.
Cũng Đảng, cũng nịnh, cũng bợ, cũng gạt, cũng bắt, cũng hốt, ... đủ cả!
Dĩ nhiên thời Việt Nam Cộng Hòa chỉ có 15 triệu dân, thời nay 84 triệu dân, phải nhân cấp số lên. Đời Ông Diệm dân biểu tình, 3 năm sập tiệm. Ngày nay ở Việt Nam cộng sản cũng đang có biểu tình. Thử chờ xem cộng sản có khả năng chịu đựng bao nhiêu lâu nữa? Có điều thấy rõ là những người cộng sản khôn hơn. Chúng biết tìm đủ mọi cách vượt qua những khó khăn để tồn tại lâu dài để ăn cho nhiều. Người xưa nói : “Tham quân bất như ngu quân”!
Với ông Diệm, Mỹ bật đèn xanh cho đám đệ tử giết.
Với Hà nội, không biết chú Ba Tàu cũng sẽ bật đèn xanh đưa các đồng chí “hui nhị tỳ” hay không?.
Hãy trả lại cho Cesar những gì thuộc về Cesar và Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa.
Và sự thật cho sự thật!