dangia
11-29-2007, 10:33 AM
Về nước đấu tranh
Hoàng Cơ Định
Người Việt hải ngoại đấu tranh trực diện với chính quyền độc tài Cộng sản Việt Nam
DCVOnline: Chúng tôi nhận được bài viết này của tác giả Hoàng Cơ Định khi báo Công an Nhân dân online – cơ quan ngôn luận của Bộ Công an kết án những đối tượng đang bị bắt giữ từ hôm 17/11 tại Việt Nam là “nhóm đối tượng có hành vi khủng bố thuộc mạng lưới Việt Tân” (1).
Dựa vào việc trả lời ba câu hỏi được đăng tải trong trang e-Thông Luận – cơ quan ngôn luận của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên (2), tác giả Hoàng Cơ Định xem đây là một cơ hội để giải thích cho những người mà tác giả xem là “phản ánh sự suy nghĩ của một số người dân thường sống ở trong và ngoài nước”
Thiết nghĩ việc người Việt hải ngoại về nước hoạt động dân chủ có thể trở thành đề tài tranh luận thiết thực trong công cuộc vận động dân chủ cho Việt Nam hiện nay. Vì lý do đó, chúng tôi đăng tải bài viết này của ông Hoàng Cơ Định để tạo ra một cơ hội tranh luận công khai, trong sáng về vấn đề này.
Hàng năm có cả trăm ngàn người Việt hải ngoại về thăm quê hương. Vào tháng 11 năm nay, đã có một thay đổi quan trọng trong tinh thần “về thăm quê hương” qua hành động của bốn người Việt cư ngụ tại những phương trời khác nhau, đó là ông Nguyễn Quốc Quân từ California, bà Nguyễn Thị Thanh Vân tức ký giả Thanh Thảo từ Paris, ông Trương Văn Ba từ Hawaii và ông Somsak Khunmi từ Thái Lan.
Họ có nhiều dị biệt về môi trường xã hội nhưng có mối liên hệ chung là cùng là đảng viên và thân hữu của đảng Việt Tân. Họ đã về Việt Nam để tiếp xúc và cùng các bạn trong nước vận động xây dựng dân chủ bằng những hình thức đấu tranh bất bạo động.
Họ đã bị công an Cộng sản Việt Nam bắt giữ vào ngày 17 tháng 11, điều chính họ đã dự trù có thể xẩy ra và sẵn sàng chấp nhận sự thật đắng cay này để chia sẻ gánh nặng đấu tranh với các nhà dân chủ trong nước.
Việc công khai đấu tranh cho dân chủ của người Việt hải ngoại tại chính quê hương Việt Nam đáng lẽ phải là việc làm bình thường, nhưng cũng như bất cứ những chuyện bình thường khác, khi bắt đầu thường được coi là mới lạ, đáng ngạc nhiên.
Người dân Ấn Độ cách đây hơn nửa thế kỷ chắc phải rất ngạc nhiên khi thấy Gandhi đã tự mình lấy nước biển để làm muối bất chấp lệnh của đế quốc Anh cấm dân Ấn không được sản xuất và buôn bán muối.
Người Mỹ vào thập niên 50 đã rất ngạc nhiên khi thấy bà Rosa Parks, một người Mỹ da đen, đã điềm nhiên ngồi vào hàng ghế trước trên xe bus thay vì cam chịu ngồi ở hàng ghế đằng sau dành cho người da màu từ mấy thập kỷ qua.
Và chính chúng ta cũng đã ngạc nhiên khi thấy vào đầu thế kỷ này, Linh mục Nguyễn Văn Lý đã cho dựng lên tại Nguyệt Biều biểu ngữ: “Tự do tôn giáo hay là chết”.
Trước thông báo về sự việc những người Việt hải ngoại đấu tranh cho dân chủ bị công an Cộng sản Việt Nam bắt giam, cơ quan ngôn luận của một nhóm nghiên cứu dân chủ danh tiếng tại Paris cũng bày tỏ sự ngạc nhiên. Khi đăng tải bản tin của đảng Việt Tân trong mục “Một vòng thời sự”, tờ báo đã mở đầu như sau:
Đọc kỹ bản Thông cáo này có thể thấy nổi lên một số thắc mắc cần giải toả:
1. Các đảng viên Việt Tân vừa bị bắt hôm 17/11/2007, hiện còn chưa biết bị giam giữ nơi đâu, sao lại nhanh chóng ra thông cáo báo chí, và trưng dẫn tiểu sử họ lên rõ ràng, với những hoạt động của họ tại hải ngoại như thế ?
2. Bà Thanh Vân là người rất nổi trong nhiều sinh hoạt tại hải ngoại. Bà là người bị nêu tên trong cáo trạng của vụ án Nguyễn Khắc Toàn vì có liên lạc qua 21 thư với ông Toàn. Một người như thế chắc chắn là bị theo dõi ngay từ khi đặt chân xuống sân bay. Tại sao một người như thế lại được gửi về công tác bí mật tại Việt Nam?
3. Tại sao bốn người ở Pháp, ở Mỹ, Thái Lan lại về Việt Nam để chỉ họp với một thanh niên trẻ tuổi? Tại sao lại không chọn một địa điểm an toàn hơn mà lại chọn Sài Gòn lúc này?
Nhận thấy thắc mắc của tờ báo nọ có thể phản ánh sự suy nghĩ của một số người dân thường sống ở trong và ngoài nước, chúng tôi thấy nên có đôi lời giải thích.
Thứ nhất là tại sao đảng Việt Tân lại nhanh chóng ra thông cáo báo chí về sự việc các nhà đấu tranh dân chủ đã bị công an Cộng sản Việt Nam bắt giam. Câu trả lời là những người bị bắt là thành viên của một tổ chức chứ không phải là những cá nhân riêng lẻ. Tình trạng an nguy của họ được theo dõi từng giờ và với phương tiện truyền thông của thế kỷ 21, có thể nói là khi các anh chị em gặp khó khăn vào ngày 17/11 tại Sài gòn thì vào chiều 16/11 bên California đã biết.
Còn tại sao lại ra thông cáo ngay với những chi tiết trưng dẫn tiểu sử rõ ràng, câu trả lời cũng đơn giản là chỉ cần biết chắc chắn rằng người của mình đã bị bắt, không cần chờ đợi để xem là bị giam ở đâu, việc lên tiếng tranh đấu đòi hỏi trả tự do phải được tiến hành sớm chừng nào hay chừng đó. Khi đã công bố sự việc thì phải cung cấp những chi tiết cần thiết về người bị bắt, nhất là những chi tiết đã được công khai hóa, đồng bào nhiều người đã biết và địch chắc chắn cũng biết.
Thứ nhì là bà Thanh Vân là một người nổi tiếng, không thể nào Cộng sản Việt Nam không biết khi bà về tới Việt Nam, tại sao lại cử đi làm một công tác bí mật. Câu trả lời là công tác của bà Thanh Vân không phải là loại công tác bí mật của một điệp viên và đảng Việt Tân cũng chẳng giả thiết chuyện bà về Việt Nam nhà nước Cộng sản không biết.
Cũng như bà Rosa Parks khi lên ngồi hàng ghế trên của xe bus, mục đích của bà không phải là làm sao lẻn lên ngồi để tài xế không biết, bà Thanh Vân đã thực hiện quyền của người dân Việt Nam là: “Tôi có quyền gặp bất cứ ai để thảo luận những vấn đề của đất nước”. Quan niệm là một người nổi tiếng thì phải tránh né không làm chuyện này hay chuyện kia vì sợ nguy hiểm là một lối suy nghĩ cần phải gột bỏ.
Thứ ba là tại sao không chọn một địa điểm an toàn hơn để họp mặt mà lại chọn Sài Gòn. Câu trả lời là đã chắc gì có địa điểm nào an toàn hơn là Sài Gòn? Đây chắc chỉ là thắc mắc của mấy vị quen sống ở nước ngoài, người dân bình thường nào đã có dịp về Việt Nam đều thấy là dại dột nếu người từ ngoại quốc về nước lại hẹn nhau vào rừng hay ra giữa đồng để hội họp.
Ngoài ra, khi tờ báo nọ căn cứ vào sự kiện bị bắt tại nhà một thanh niên trẻ tuổi để kết luận là mấy người từ ngoại quốc về chỉ có gặp nhau ở đây mà thôi thì quả là quá vội vàng và phiến diện. Thêm nữa tại sao lại đánh giá thấp là “một thanh niên trẻ tuổi” khi người thanh niên này năm nay 30 tuổi, tốt nghiệp Cử nhân và đang là giám đốc thương mại của một công ty.
Tóm lại qua sự việc một số người đang sống trong những xã hội tự do và yên bình lại lao vào một cuộc tranh đấu đầy bất trắc cho tự do của dân tộc, dư luận nói chung đều có thiện cảm và coi họ như những người can đảm, anh hùng.
Họ thật sự là những người can đảm nhưng trong thâm tâm họ chỉ mong việc làm của họ chỉ là những gì bình thường. Trước họ đã có Linh mục Nguyễn Văn Lý, Hoà thượng Quảng Độ, Luật sư Lê Thị Công Nhân và nhiều tấm gương khác. Đây là một cuộc đấu tranh công khai, ôn hoà nhưng kiên quyết.
Nhờ những bước chân tiên phong này mà cuộc đấu tranh cho dân chủ Việt Nam sẽ trở nên cuộc đấu tranh của cả dân tộc, ai cũng có trách nhiệm và ai cũng có thể góp phần.
--------------------------------------------------------------------------------
Bài do tác giả gởi. DCVOnline biên tập và minh họa.
DCVOnline: (1): tham khảo bài viết của báo Công an Nhân dân và VN Express
(2): tham khảo bài viết của e-Thông Luận
(DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của các trang bên ngoài DCVOnline).
Hoàng Cơ Định
Người Việt hải ngoại đấu tranh trực diện với chính quyền độc tài Cộng sản Việt Nam
DCVOnline: Chúng tôi nhận được bài viết này của tác giả Hoàng Cơ Định khi báo Công an Nhân dân online – cơ quan ngôn luận của Bộ Công an kết án những đối tượng đang bị bắt giữ từ hôm 17/11 tại Việt Nam là “nhóm đối tượng có hành vi khủng bố thuộc mạng lưới Việt Tân” (1).
Dựa vào việc trả lời ba câu hỏi được đăng tải trong trang e-Thông Luận – cơ quan ngôn luận của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên (2), tác giả Hoàng Cơ Định xem đây là một cơ hội để giải thích cho những người mà tác giả xem là “phản ánh sự suy nghĩ của một số người dân thường sống ở trong và ngoài nước”
Thiết nghĩ việc người Việt hải ngoại về nước hoạt động dân chủ có thể trở thành đề tài tranh luận thiết thực trong công cuộc vận động dân chủ cho Việt Nam hiện nay. Vì lý do đó, chúng tôi đăng tải bài viết này của ông Hoàng Cơ Định để tạo ra một cơ hội tranh luận công khai, trong sáng về vấn đề này.
Hàng năm có cả trăm ngàn người Việt hải ngoại về thăm quê hương. Vào tháng 11 năm nay, đã có một thay đổi quan trọng trong tinh thần “về thăm quê hương” qua hành động của bốn người Việt cư ngụ tại những phương trời khác nhau, đó là ông Nguyễn Quốc Quân từ California, bà Nguyễn Thị Thanh Vân tức ký giả Thanh Thảo từ Paris, ông Trương Văn Ba từ Hawaii và ông Somsak Khunmi từ Thái Lan.
Họ có nhiều dị biệt về môi trường xã hội nhưng có mối liên hệ chung là cùng là đảng viên và thân hữu của đảng Việt Tân. Họ đã về Việt Nam để tiếp xúc và cùng các bạn trong nước vận động xây dựng dân chủ bằng những hình thức đấu tranh bất bạo động.
Họ đã bị công an Cộng sản Việt Nam bắt giữ vào ngày 17 tháng 11, điều chính họ đã dự trù có thể xẩy ra và sẵn sàng chấp nhận sự thật đắng cay này để chia sẻ gánh nặng đấu tranh với các nhà dân chủ trong nước.
Việc công khai đấu tranh cho dân chủ của người Việt hải ngoại tại chính quê hương Việt Nam đáng lẽ phải là việc làm bình thường, nhưng cũng như bất cứ những chuyện bình thường khác, khi bắt đầu thường được coi là mới lạ, đáng ngạc nhiên.
Người dân Ấn Độ cách đây hơn nửa thế kỷ chắc phải rất ngạc nhiên khi thấy Gandhi đã tự mình lấy nước biển để làm muối bất chấp lệnh của đế quốc Anh cấm dân Ấn không được sản xuất và buôn bán muối.
Người Mỹ vào thập niên 50 đã rất ngạc nhiên khi thấy bà Rosa Parks, một người Mỹ da đen, đã điềm nhiên ngồi vào hàng ghế trước trên xe bus thay vì cam chịu ngồi ở hàng ghế đằng sau dành cho người da màu từ mấy thập kỷ qua.
Và chính chúng ta cũng đã ngạc nhiên khi thấy vào đầu thế kỷ này, Linh mục Nguyễn Văn Lý đã cho dựng lên tại Nguyệt Biều biểu ngữ: “Tự do tôn giáo hay là chết”.
Trước thông báo về sự việc những người Việt hải ngoại đấu tranh cho dân chủ bị công an Cộng sản Việt Nam bắt giam, cơ quan ngôn luận của một nhóm nghiên cứu dân chủ danh tiếng tại Paris cũng bày tỏ sự ngạc nhiên. Khi đăng tải bản tin của đảng Việt Tân trong mục “Một vòng thời sự”, tờ báo đã mở đầu như sau:
Đọc kỹ bản Thông cáo này có thể thấy nổi lên một số thắc mắc cần giải toả:
1. Các đảng viên Việt Tân vừa bị bắt hôm 17/11/2007, hiện còn chưa biết bị giam giữ nơi đâu, sao lại nhanh chóng ra thông cáo báo chí, và trưng dẫn tiểu sử họ lên rõ ràng, với những hoạt động của họ tại hải ngoại như thế ?
2. Bà Thanh Vân là người rất nổi trong nhiều sinh hoạt tại hải ngoại. Bà là người bị nêu tên trong cáo trạng của vụ án Nguyễn Khắc Toàn vì có liên lạc qua 21 thư với ông Toàn. Một người như thế chắc chắn là bị theo dõi ngay từ khi đặt chân xuống sân bay. Tại sao một người như thế lại được gửi về công tác bí mật tại Việt Nam?
3. Tại sao bốn người ở Pháp, ở Mỹ, Thái Lan lại về Việt Nam để chỉ họp với một thanh niên trẻ tuổi? Tại sao lại không chọn một địa điểm an toàn hơn mà lại chọn Sài Gòn lúc này?
Nhận thấy thắc mắc của tờ báo nọ có thể phản ánh sự suy nghĩ của một số người dân thường sống ở trong và ngoài nước, chúng tôi thấy nên có đôi lời giải thích.
Thứ nhất là tại sao đảng Việt Tân lại nhanh chóng ra thông cáo báo chí về sự việc các nhà đấu tranh dân chủ đã bị công an Cộng sản Việt Nam bắt giam. Câu trả lời là những người bị bắt là thành viên của một tổ chức chứ không phải là những cá nhân riêng lẻ. Tình trạng an nguy của họ được theo dõi từng giờ và với phương tiện truyền thông của thế kỷ 21, có thể nói là khi các anh chị em gặp khó khăn vào ngày 17/11 tại Sài gòn thì vào chiều 16/11 bên California đã biết.
Còn tại sao lại ra thông cáo ngay với những chi tiết trưng dẫn tiểu sử rõ ràng, câu trả lời cũng đơn giản là chỉ cần biết chắc chắn rằng người của mình đã bị bắt, không cần chờ đợi để xem là bị giam ở đâu, việc lên tiếng tranh đấu đòi hỏi trả tự do phải được tiến hành sớm chừng nào hay chừng đó. Khi đã công bố sự việc thì phải cung cấp những chi tiết cần thiết về người bị bắt, nhất là những chi tiết đã được công khai hóa, đồng bào nhiều người đã biết và địch chắc chắn cũng biết.
Thứ nhì là bà Thanh Vân là một người nổi tiếng, không thể nào Cộng sản Việt Nam không biết khi bà về tới Việt Nam, tại sao lại cử đi làm một công tác bí mật. Câu trả lời là công tác của bà Thanh Vân không phải là loại công tác bí mật của một điệp viên và đảng Việt Tân cũng chẳng giả thiết chuyện bà về Việt Nam nhà nước Cộng sản không biết.
Cũng như bà Rosa Parks khi lên ngồi hàng ghế trên của xe bus, mục đích của bà không phải là làm sao lẻn lên ngồi để tài xế không biết, bà Thanh Vân đã thực hiện quyền của người dân Việt Nam là: “Tôi có quyền gặp bất cứ ai để thảo luận những vấn đề của đất nước”. Quan niệm là một người nổi tiếng thì phải tránh né không làm chuyện này hay chuyện kia vì sợ nguy hiểm là một lối suy nghĩ cần phải gột bỏ.
Thứ ba là tại sao không chọn một địa điểm an toàn hơn để họp mặt mà lại chọn Sài Gòn. Câu trả lời là đã chắc gì có địa điểm nào an toàn hơn là Sài Gòn? Đây chắc chỉ là thắc mắc của mấy vị quen sống ở nước ngoài, người dân bình thường nào đã có dịp về Việt Nam đều thấy là dại dột nếu người từ ngoại quốc về nước lại hẹn nhau vào rừng hay ra giữa đồng để hội họp.
Ngoài ra, khi tờ báo nọ căn cứ vào sự kiện bị bắt tại nhà một thanh niên trẻ tuổi để kết luận là mấy người từ ngoại quốc về chỉ có gặp nhau ở đây mà thôi thì quả là quá vội vàng và phiến diện. Thêm nữa tại sao lại đánh giá thấp là “một thanh niên trẻ tuổi” khi người thanh niên này năm nay 30 tuổi, tốt nghiệp Cử nhân và đang là giám đốc thương mại của một công ty.
Tóm lại qua sự việc một số người đang sống trong những xã hội tự do và yên bình lại lao vào một cuộc tranh đấu đầy bất trắc cho tự do của dân tộc, dư luận nói chung đều có thiện cảm và coi họ như những người can đảm, anh hùng.
Họ thật sự là những người can đảm nhưng trong thâm tâm họ chỉ mong việc làm của họ chỉ là những gì bình thường. Trước họ đã có Linh mục Nguyễn Văn Lý, Hoà thượng Quảng Độ, Luật sư Lê Thị Công Nhân và nhiều tấm gương khác. Đây là một cuộc đấu tranh công khai, ôn hoà nhưng kiên quyết.
Nhờ những bước chân tiên phong này mà cuộc đấu tranh cho dân chủ Việt Nam sẽ trở nên cuộc đấu tranh của cả dân tộc, ai cũng có trách nhiệm và ai cũng có thể góp phần.
--------------------------------------------------------------------------------
Bài do tác giả gởi. DCVOnline biên tập và minh họa.
DCVOnline: (1): tham khảo bài viết của báo Công an Nhân dân và VN Express
(2): tham khảo bài viết của e-Thông Luận
(DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của các trang bên ngoài DCVOnline).