PDA

View Full Version : Đảng cộng sản Việt Nam hãy coi chừng!


Bravo21
12-10-2007, 02:58 PM
Đảng Cộng sản Việt Nam hãy coi chừng!



Hoàng Giang Thanh


Còn đang chếnh choáng trong hơi say của thời kỳ trăng mật chưa ngót một năm sau khi gia nhập WTO, đảng Cộng sản Việt Nam lại có thêm men chiến thắng vì vừa được bầu vào làm thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc.

Tập đoàn lãnh đạo của Việt Nam đang tươi cười hớn hở ra lệnh cho hơn 600 tờ báo do mình làm chủ không ngừng đăng những bài viết khoe khoang với thế giới các thành tích không chút ngượng ngùng.

Những thành quả mà nhà cầm quyền kiên tâm theo đuổi trong nhiều năm qua đã không đến với họ một cách dễ dàng. Một mặt họ phải đưa ra được những dẫn chứng hùng hồn nhưng sai sự thật, những vở kịch được dàn dựng khéo léo, những luận điệu tuyên truyền một chiều. Mặt khác họ phải biết bưng bít sự thật, bịt miệng và thẳng tay đàn áp nhân dân dù phải dùng đến những thủ đoạn dã man và bẩn thỉu (nhưng kín đáo) nhất, để thực trạng của đời sống người dân Việt Nam dưới ách cai trị độc tài của họ không bao giờ được phơi bày ra ánh sáng.

Dĩ nhiên, vì lừa bịp và đàn áp vốn là sở trường cố hữu, đảng Cộng sản Việt Nam hiện đang lừa được thế giới, Nhưng sự lừa bịp này đứng vững được bao lâu lại là một vấn đề khác.

Một thành quả thường xuyên được đưa ra là sự tăng trưởng kinh tế trong năm qua đã lên đến 8.5%. Nhưng với lạm phát ở mức độ 7.55%, thì sự tăng trưởng này gần như không có.

Đối với dân chúng Việt Nam, tăng trưởng kinh tế lại càng không có nghĩa lý gì khi vật giá nhu yếu phẩm đang leo thang quá sực chịu đựng của họ. Một đại biểu tại Đà Nẵng nói tô bún đầu năm bán với giá 10 nghìn đồng, nay đã lên giá thành 14 nghìn (lên giá 40%). Một đại biểu khác nói cùng một số tiền đầu năm mua được 5 lạng thịt, cuối năm chỉ còn mua được 3 lạng (lên giá 67%).

Vật giá thì tăng lên vùn vụt như vậy nhưng mức lương lao động vẫn thế cho nên cuộc sống của hàng triệu công nhân lao động đang lâm vào tình thế rất khó khăn. Đa số phải sống chen chúc trong các dãy nhà trọ tồi tàn, thiếu vệ sinh, ăn uống thiếu dinh dưỡng.

Đây chính là nguyên do khiến trong thời gian qua tại các tỉnh miền Nam nhiều cuộc đình công đã liên tiếp xảy ra, và sẽ tiếp tục xảy ra nữa nếu tình trạng lạm phát cứ kéo dài.

Với thói quen giải quyết tất cả mọi việc bằng cách “kiểm soát”, nhà cầm quyền đã ban bố chính sách “kiểm soát giá cả” những mong ổn định được vật giá. Khổ một nỗi việc ổn định giá cả lệ thuộc vào luật cung cầu và tương quan giữa hàng hóa với tiền tệ chứ chẳng liên quan gì đến việc kiểm soát của nhà nước. Do đó giá cả vẫn tiếp tục leo thang vùn vụt, còn nhà nước thì cứ ỳ ra, bỏ ngoài tai những lời ta thán kêu ca của đám dân nghèo.

Đối phó trong, ngoài.

Về đối nội, Việt Nam hiện phải đương đầu với môt loạt các vấn đề nan giải, từ nạn tham nhũng tràn lan không thể ngăn chặn, việc môi sinh bị ô nhiễm trầm trọng gây bệnh tật khắp nơi, đến một hệ thống ngân hàng trì trệ, một nền luật pháp vừa lỏng lẻo vừa thiếu minh bạch, và những tòa án không có sự độc lập trong việc bảo vệ công lý.

Thêm vào đó, sau hơn 20 năm áp dụng chính sách kinh tế thị trường, các cán bộ cao cấp đã lạm dụng quyền thế, tự tung tự tác, mặc tình vơ vét, lấy tài sản quốc gia làm của riêng và tạo ra một sự cách biệt khổng lồ giữa người giàu và kẻ nghèo. Hàng ngàn dân oan bị cướp nhà tước đất phải lâm cảnh màn trời chiếu đất, hàng trăm ngàn công nhân bị ăn chặn đồng lương vốn đã chết đói, những phụ nữ phải bán thân để nuôi gia đình, những trẻ em tìm thức ăn trên đống rác bên cạnh cảnh đời xa hoa hoang phí của đám vợ con cán bộ.

Xã hội đầy rẫy sự bất công này đã tạo nên nỗi căm phẫn ngày càng cao độ trong mọi thành phần dân chúng. Công nhân đình công ngày càng nhiều, dân oan hàng loạt kéo tràn xuống đường biểu tình ngày càng đông, bất chấp sự đàn áp của chính quyền. Đến cả các tu sĩ đứng trước cảnh oan khổ của người dân đã cầm lòng không đậu, phải bỏ cả tiếng kệ câu kinh ra tay cứu giúp.

Đảng Cộng sản Việt Nam càng ngày càng ra tay đàn áp, điều này chứng tỏ họ đã bắt đầu biết sợ sức mạnh của dân, và biết sắp bị đặt vào một thế tiến thoái lưỡng nan. Họ hiểu rất rõ khi đã bị dồn đến đường cùng người dân sẽ không còn sợ hãi và sẽ nhất loạt vùng lên.

Về phương diện giao thương, với số vốn nước ngoài đầu tư vào Việt Nam ngày càng tăng, nhà cầm quyền sẽ phải ngày càng chịu nhiều áp lực quốc tế. Đến một lúc nào đó các hãng bỏ tiền đầu tư vào Việt Nam sẽ thấy rằng ngoài việc cung cấp một nguồn lao động rẻ mạt, Việt Nam chưa hẳn đã là một bạn hàng mang đến cho họ lợi ích lâu dài vì nhiều lý do.

Thứ nhất, với khoảng cách giữa người giàu và nghèo ngày càng lớn, và tuyệt đại đa số dân ngày càng nghèo đi, thị trường tiêu thụ tưởng như béo bở của hơn 80 triệu dân Việt Nam thật ra không béo bở gì lắm, vì đa số dân không có khả năng tiêu thụ.

Thứ hai, ngay cả cái nguồn lao động rẻ mạt kia nếu tính cho kỹ, chưa chắc đã rẻ vì tình trạng đình công ngày càng gia tăng.

Thêm vào đó, với tệ nạn lạm dụng quyền thế cùng khắp làm sao các hãng buôn có thể đầu tư an toàn vào Việt Nam, vì đồng tiền của họ chẳng chóng thì chầy sẽ rủ nhau chui vào túi của các viên chức nhà nước.

Đã có những hồi chuông cảnh báo như công ty Merryl Lynch gần đây đã khuyên khách hàng không nên đầu tư thêm vào thị trường chứng khoán của Việt Nam nữa. Còn ngân hàng Phát triển Á châu ADB thì đã quyết định chấm dứt tài trợ cho Dự án Rạch Hàng Bàng tại Thành phố Hồ Chí Minh sau 6 năm cho vay vốn nhưng không đạt tiến bộ.

Về đối ngoại, nhiều quốc gia trên thế giới, nhất là Âu Châu và Hoa Kỳ đã, đang và sẽ tiếp tục hỗ trợ phong trào đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam dưới nhiều hình thức. Dĩ nhiên đây không phải là một việc làm ngẫu nhiên mà là chính sách của các quốc gia này. Động cơ của họ chắc chắn không phải chỉ thuần túy là vì lý tưởng tự do.

Giới tư bản biết rằng cách tốt nhất để bảo vệ vốn đầu tư của mình là biến Việt Nam thành một xã hội có tự do dân chủ thực sự. Vì chỉ trong xã hội dân chủ, mọi việc mới minh bạch, năng suất làm việc mới cao, người tài sẽ có cơ hội thi thố khả năng, và những kẻ bất tài sẽ bị đào thải.

Những người Việt xa Tổ quốc.

Nhưng thế lực mạnh nhất và là một mối đe dọa ngày đêm cho sự sống còn của đảng Cộng sản Việt Nam là khối người Việt tỵ nạn hiện đang sống ở 90 quốc gia trên thế giới.

Họ là những người tha thiết yêu giải giang san Việt Nam gấm vóc. Họ là những người hãnh diện vì dân tộc Việt Nam kiêu hùng. Họ nhất quyết không để cho một chế độ bán nước hại dân tiếp tục tàn phá quê hương. Họ thuyết phục, kêu gọi nhau mang hết con tim, trí óc, tài lực và ảnh hưởng của mình để phụng sự tổ quốc.

Họ hết lòng yểm trợ các nhà đấu tranh cho dân chủ ở quốc nội bằng cách này hay cách khác. Họ dùng đủ mọi phương tiện truyền thông để đưa tin về nước, phá vỡ bức tường bưng bít sự thật của nhà cầm quyền Việt Nam. Họ không bỏ lỡ một cơ hội nào để vạch trần bộ mặt và tố cáo tội ác của Cộng sản Việt Nam trước dư luận quốc tế.

Họ biết dùng lá phiếu của mình để vận động các chính quyền địa phương làm áp lực với bạo quyền cộng sản. Họ vận động để các tổ chức phi chính phủ gửi những phái đoàn đến Việt Nam điều tra về tình trạng nhân quyền và tự do tôn giáo. Họ biết liên kết với các quốc gia bạn trong việc chống lại một chủ thuyết đã quá lỗi thời và vô nhân đạo.

Họ làm cho tập đoàn Cộng sản Việt Nam phải xấu hổ, nhục nhã trốn chui trốn nhủi khi đi ra nước ngoài. Họ làm cho lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đi đến đâu cũng bị chất vấn như những tội đồ về những hành vi phi nhân đạo của mình. Họ là chúng ta, là các ông, bà, bác, chú, cô, dì, các anh chị em, các cháu đang hướng lòng về quê hương khi đọc những dòng chữ này.

Trước bao nguy hiểm đang bủa vây, đảng Cộng sản Việt Nam dù lúng túng nhưng vẫn ngoan cố chưa biết ăn năn hối lỗi, cải tà quy chính để lo cho nước cho dân.

Trong nước, họ vẫn đầu tư hằng tỉ đô la vào một lực lượng quân đội và công an đông đảo, ngõ hầu tiếp tục uy hiếp, đàn áp dân chúng. Nhưng Cộng sản Việt Nam quên rằng một khi sự căm phẫn của người dân đã tức nước vỡ bờ, chính lực lượng công an và quân đội hùng hậu này sẽ có một ngày quay súng lại chĩa vào đầu họ.

Tại hải ngoại, đảng Cộng sản Việt Nam vẫn đổ hàng tỉ đô la vào nghị quyết 36 mong dọa dẫm, chia rẽ, mua chuộc, khuyến dụ, và làm yếu đi tiềm năng chiến đấu của chúng ta.

Nhưng lịch sử đã chứng minh tiền rừng bạc bể và những thủ đoạn gian manh của họ đã không làm giảm được khí thế đấu tranh, trái lại còn tôi luyện cho chúng ta thêm son sắt. Đã hơn 32 năm rồi, cờ vàng của Việt Nam tự do vẫn rực rỡ và ngạo nghễ tung bay ở khắp nơi trên thế giới.

Đảng CSVN hãy coi chừng! Dân tộc Việt đau khổ đã nhiều, người Việt yêu quê hương đã quyết một lòng đạp đổ chủ nghiã cộng sản, họ không ngần ngại dành cả kiếp sống này cho công cuộc chiến đấu huỷ diệt bất cứ chế độ nào đi ngược với quyền lợi quốc gia dân tộc.

Hoàng Giang Thanh



Sống tưởng công danh, không tưởng nước
Sống lo phú quý, chẳng lo đời
Sống mà như thế, đừng nên sống
Sống tủi làm chi, đứng chật trời.PBC